Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Góc Tập Dịch Thuật Góc dành cho các bạn và các nhóm dịch thuật thử tay nghề dịch các tác phẩm nước ngoài sang tiếng Việt... |
![]() |
|
|
|
|
#1 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jun 2011
Nơi Cư Ngụ: Russia
Bài gởi: 4
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 12 lần trong 4 bài
|
Họ cũng từng là trẻ con – Lylya Kim Bạn muốn những ấn tượng mạnh mẽ? Bạn muốn cảm nhận nhịp đập của cuộc sống? Và muốn sống qua những thời khắc yêu thương này? Vậy mời bạn đón đọc "Họ cũng từng là trẻ con" của nhà văn Lilya Kim do Măng Non dịch ( bản dịch mang tính phi lợi nhuận ). Một cuốn sách đáng đọc dành cho thanh thiếu niên và phụ huynh :D Lời dẫn tác giả Mẹ dẫn tôi tới trường, lần đầu tiên khi tôi bước vào lớp một. - Con mẹ chẳng xinh đẹp tẹo nào cả - mẹ vừa than thở vừa chỉnh lại chiếc nơ cho tôi – Vậy nên nhớ phải phấn đấu học cho giỏi, khi đó con mới có thể đạt được mọi thứ. Mẹ vẫn luôn nghĩ những lời trên giống một liều thuốc tinh thần. Cũng như bây giờ, nếu bà nói với tôi rằng tôi không thể có được hạnh phúc riêng trong đời mình, thì có nghĩa nếu chẳng may không có hạnh phúc thật, tôi sẽ vẫn dễ dàng mà sống. Năm đó tôi bảy tuổi, và tin tưởng mẹ nhất nhất trên đời. Chẳng khi nào hoài nghi lời mẹ nói. Và tất nhiên, tôi phải cam chịu mà nhận rằng mình chẳng xinh đẹp tẹo nào cả. Thế nên phấn đấu học giỏi là đúng rồi. Đã không xinh đẹp thì cần gì phải làm dáng. Lần đầu tiên nhận được thư tỏ tình, tôi đã khóc. Tại sao người ta lại trêu chọc tôi cơ chứ? Chỉ mới gần đây thôi, tôi mới tin rằng chồng yêu tôi thật sự. Trong khoàng thời gian mang thai, bỗng nhiên tôi nhận ra rằng, mẹ không muốn điều gì xấu với tôi cả. Bà không hề có ý muốn tôi buồn và tự ti với chính bản thân mình. Ngược lại! Bà yêu tôi và muốn bảo vệ tôi. Tình yêu chữa lành nỗi đau. Những vết thương khắc sâu nhất có khi lại chính là tình yêu thương của cha mẹ, mà đôi khi làm chúng ta không thể vượt qua nổi trong cả cuộc đời này. Kinh nghiệm nói với tôi rằng: “Hãy yêu con bạn cẩn thận. Đừng hại chúng”. L.K Niềm Đau Của Iov Tôi nghĩ rằng, nỗi đau lớn nhất trong đời Iov đó là cậu không có một thứ gì cả. Đầu tiên, là cha mẹ. Ký Ức Tuổi Thơ Phòng bếp, một chốn linh thiêng khi cả gia đình mỗi ngày ba lần gặp nhau trong bữa ăn. Có ông, bà, cha mẹ, và cả Iov. Ngôi nhà của ông Ngoại tráng lệ và sung túc. Bữa sáng mà mặc kha-lát ra ngoài là cấm ngặt, cấm tuyệt đối. Buổi trưa, ông Ngoại về nhà bằng chiếc xe hơi màu đen với bác tài xế mặc đồng phục. Và trước khi ông về, tất cả cần phải thay quần áo thật lịch sự, sạch sẽ - bởi biết đâu ông Ngoại mời khách về nhà thì sao! Một ngày kết thúc vào đúng 8 giờ tối bằng một bữa ăn thịnh soạn, có đồ ăn nóng, hoa quả, món tráng miệng. Một gia đình kinh tế mẫu mực điển hình! Cậu bé Iov ngồi trước bàn ăn, lưng cậu giữ thẳng, cẩn thận sửa lại chiếc khăn ăn trắng đang lủng lẳng trước cái áo cổ cồn. Như một nhà quý tộc, cậu sử dụng thìa dĩa gẩy lên gẩy xuống đĩa ăn, cảm giác đói bỗng nhiên biến mất. Và trong lúc này, cậu nghĩ tốt nhất có lẽ mình không nên ăn tiếp. - Mẹ, con không muốn ăn nữa – cậu nói với mẹ - Lại khảnh ăn gì nữa đây? Nếu không ăn súp, con sẽ không được ăn bánh ngọt! – bà mẹ mắng Iov, cùng lúc nhìn về phía cha mẹ ruột và ông chồng khó tính của mình. - Nhưng con không thích ăn bánh ngọt! – Iov trả lời, cậu tất nhiên cho rằng mỗi người có quyền ăn uống bao nhiêu tùy ý. - Mẹ nói con phải ăn! – bà càu nhàu, vò nát tấm khăn ăn, cảm giác mình như một nhà diễn giả với màn độc thoại, và vị khán giả duy nhất là con mèo vừa chạy ngang qua. - Không ăn! – Iov nằng nặc giọng nài nì - Con càng lớn càng hư – ông bố lên tiếng bằng giọng điệu mà ông vẫn thường nói với vợ mình rằng “Tôi đi rửa cái tay” - Con hư tại mẹ - bà Ngoại nói vu vơ như thể đang trò chuyện cùng ông, cau đôi mày vẽ bằng mực đen của bà. Khuôn mặt của mẹ Iov nhợt nhạt vì xấu hổ, chính bà đã đưa ông chồng khố rách áo ôm về nhà cha mẹ ruột, giờ lại thêm đứa con xấu tính, khảnh ăn. - Mày cút khỏi bàn ngay lập tức! – bà gào thét và đẩy cậu con trai. Màn độc diễn thất bại khi nhà diễn giả nhìn thấy con vật đáng ghét chạy ngang qua, trong cơn tức giậc không kiềm chế bèn ném chiếc giày vào con vật đáng thương tội nghiệp. Iov lẽ ra nên chạy và biến khỏi tầm mắt ngay lập tức, nhưng cậu vẫn đứng yên, hy vọng một trong số họ sẽ bênh vực cậu. Bởi làm sao có thể phạt một người chỉ vì người đó không muốn ăn cơ chứ! Bà mẹ đứng bật dậy, kéo tai cậu ra khỏi bàn ăn – bà không đồng ý kiến với Iov thì sao bênh vực được. Mặc kệ tiếng kêu đau của con trai, bà ném cậu vào phòng với tất cả lực dồn lại từ sự bực tức và xấu hổ trước chồng và cha mẹ. Bà đánh cậu bằng chiếc thắt lưng da, bắt cậu đứng vào góc tường rồi nói: - Chưa xin lỗi thì mày đừng mong ra ngoài! – nói rồi bà tắt đèn, bước ra ngoài và đóng sập cánh cửa sau lưng mình. Nén chặt quai hàm để không khóc, Iov nhìn theo dáng mẹ và nghĩ thầm: - “Khi lớn lên, tôi sẽ giết bà!” – ý nghĩ chốc lát hiện ra trong đầu khiến cậu ngỡ ngàng, nhíu đôi mắt lại. Thứ hai, là nhà ở. Chương 2 – Ký Ức Thời Niên Thiếu Iov mười tám tuổi, cậu muốn sống tự lập bởi không muốn ai nghe lén những cuộc nói chuyện riêng tư hoặc vào phòng cậu mà chả thèm gõ cửa. - Con có thể thuê nhà riêng sống cùng bạn bè chứ? – cậu hỏi cha mẹ, nhưng với mục đích muốn thông báo quyết định ra riêng chứ không hẳn đang xin sự đồng ý từ gia đình mình. Cha mẹ cậu nhìn nhau và đồng thanh trả lời: - Không! - Vì sao? – Iov thắc mắc, cậu không nhìn thấy bất kỳ vấn đề kinh tế hay lý do khác để từ chối quyết định này cả. Cậu làm thêm vào buổi tối, việc học vẫn suôn sẻ. Vậy tại sao lại “Không” ? Cha mẹ cậu im lặng, một lần nữa đưa mắt nhìn nhau. Đúng vậy, tại sao lại “không” chứ? - Bởi vì nếu ra riêng, cả cuộc đời con sẽ không ra gì cả! Mẹ và cha khi ở lứa tuổi con bây giờ còn không dám nghĩ đến những việc đó! Con cái chỉ có thể tách ra khỏi cha mẹ, khi mà chúng đã có gia đình riêng! – mẹ cậu ra giọng thông báo. - Làm sao có được gia đình riêng khi con không được phép dẫn bạn gái về phòng mình? Về phòng riêng của mình! – về chuyện này chúng ta có thể thông cảm cho Iov, dù gì cậu cũng chưa hiểu rõ về luật đất đai và luật dân sự. Bởi vậy nên cậu chưa biết, theo luật, Iov chỉ được phép “sự dụng đất” thuộc quyền chủ sở hữu của cha mẹ cậu mà thôi. - Mày nói gì?! Bà mẹ nổi giận và tát như trời giáng vào mặt cậu. - Mày ở trong ngôi nhà này không có quyền gì hết! Tao và cha mày đã hết nhiệm vụ nuôi nấng, chúng tao hết nợ với mày rồi! Mày có phòng riêng, mày có thê sống trong đó, nhưng với điều kiện phải biết tôn trọng những người xung quanh! Iov thu dọn đồ đạc, chẳng ai có ý giúp hay giữ cậu ở lại cả. Cậu có một chút tiền cha mẹ đưa coi như bồi thường số đồ đạc mà họ không cho phép cậu mang đi, viện lấy lý do mai này sẽ làm di chúc lại cho cậu. - Nhưng con cần chúng bây giờ! Con cần chúng để sống!... - Mày là con duy nhất trong nhà, không phải chia sẻ với ai khác! Rồi sẽ có lúc biết ơn cha mẹ lúc này. Bây giờ trong đầu mày là ý thích tuổi trẻ bốc đồng, đến khi suy nghĩ chin chắn thì đã muộn rồi con ạ! Cha mẹ muốn giữ cho mày, giữ cho mày – quyền thừa kế!... Câu nói trên của mẹ đã khiến Iov ước giá như có thể tặng hai người một cái chết ngay lúc này. |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|