Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Tủ sách Văn học trong nước Những tác phẩm, tác giả văn học trong nước

Trả lời
Old 11-04-2012, 09:52 PM   #131
sinhthle
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 2
Được cảm ơn 17 lần trong 8 bài
Question Sao phải bức xúc làm gì?

Tôi đã đọc một lèo hàng tá bình luận của các bạn ở đây, khen có, chê có, bức xúc cực kỳ về câu chuyện Oxford thương yêu cũng có. Nhưng cái tôi thật sự không hiểu ở những bạn bức xúc và chê là mấy bạn dường như không phân biệt việc đọc sách để giải trí và việc đọc sách để tìm hiểu thì phải? Sách được chia ra từng thể loại khác nhau như lãng mạn, hiện thực, kinh dị, khoa học viễn tưởng, tâm lý, giáo dục. v...v. Và tôi thấy hầu hết những tác phẩm thuộc thể loại lãng mạn dành cho phái nữ hầu hết đều phi thực tế và mang thuần tính giải trí.

Đơn thuần những truyện cộp mác lãng mạn do phái nữ viết thì trong đó có những hoàn cảnh càng phi thực tế càng tốt, vì nó sẽ đem đến cho độc giả sự thú vị trong tưởng tượng.
Chứ nếu mà đọc sách lãng mạn mà bạn đòi hỏi nó phải khớp thực tế, giống như ngoài đời thì bạn đi đọc tài liệu báo cáo cho rồi, đọc truyện chi cho phí?? Tôi hỏi các bạn thích đọc sách lãng mạn để làm gì? Để mơ mộng, để trốn tránh cái thực tế trần trụi ngoài đời đúng không? Nếu đúng thì sao phải bức xúc về việc DT viết đúng hay ko đúng, hay có lý hay vô lý làm gì? Có biết bao tác phẩm ra đời tưởng chừng như vô lý, như phi thực tế đến ko chịu đựng nổi như truyện Boys Over Flower, truyện Twilight, truyện Harry Porter...v.v... rồi cả truyện lãng mạn kiểu Quỳnh Dao đã bao năm qua làm chao đảo biết bao con tim thiếu nữ như Hoàng Châu Cách Cách, mấy truyện đó cũng cực kỳ phi thực tế có thể nói là dở với một số người bức xúc như các bạn đấy nhưng sao số sách ấy vẫn nằm ở hàng ngũ sách bán chạy?
Con người-bao năm qua luôn có quyền mơ mộng, tưởng tượng, có quyền đẩy mạnh trí tưởng tượng của mình đi xa để làm cuộc sống phong phú hơn, đa dạng nhiều sắc màu và thú vị hơn. Nếu cứ theo kiểu mấy bạn comment bức xúc như trên kia thì sẽ không có những hàng ngũ những người tài ba làm phim, viết kịch bản và trên thế giới này sẽ không có bộ môn nghệ thuật thứ bảy gọi là Phim Ảnh.

Mà phim ảnh lấy cảm hứng từ đâu ra?? Trên những trang giấy, từ những điều gọi là phi lý.
Thậm chí khoa học, công nghệ cũng bắt nguồn từ việc ham tìm hiểu những điều tưởng chừng như không thể mà ra.
Bạn có biết đến cuốn tiểu thuyết “The Shockwave Rider” của nhà văn John Brunner được xuất bản năm 1975. Tác phẩm dựa vào nền tảng internet năm 1960, và tác giả đã đẩy trí tưởng tượng đi xa khi đưa ra ý tưởng về mạng máy tính siêu lớn và những phi vụ đánh cắp thông tin, mật khẩu, virus hay hacker… Thậm chí, ông còn ám chỉ rằng Internet sẽ đóng vai trò quan trọng bậc nhất trong chiến tranh hiện đại – điều đang thực sự diễn ra ngày nay.
Hay tác giả Jules Verne đã xuất bản cuốn tiểu thuyết “From the Earth to the Moon” vào năm 1865, nhắc đến việc con người du hành vào vũ trụ. Không đến 100 năm sau, anh hùng Yuri Gagarin chính thức cụ thể hóa mơ ước trên vào ngày 12 tháng 4 năm 1961, sau khi hoàn thành chuyến bay vòng quanh quỹ đạo trái đất. Bạn thấy đấy vào những thời đấy thì hẳn những điều này sẽ phi thực tế, sẽ phi lý lắm và hàng tá độc giả sẽ comment bức xúc như hàng đống bạn trên kia đấy.

Các bạn ngẫm lại xem có đúng ko? Vì vậy, các bạn đang bức xúc à nếu mai mốt cầm trên tay một quyển sách phi lý nào đó thì các bạn hãy ngẫm trong đầu mình hai ý nghĩ:"Nếu đọc sách để giải trí thì mình biết là nó phi lý, ko thực tế. Còn nếu mình muốn đọc sách tìm hiểu thì hẳn nhiên mình sẽ không chọn cuốn này", thế là ổn đấy bạn.
__________________
Sách là thế giới vô tận đối với bạn.
sinhthle vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 11-04-2012, 11:27 PM   #132
Diệp Song Hàn
Mọt sách
 
Tham gia ngày: May 2011
Nơi Cư Ngụ: Nhà lửa tam giới
Bài gởi: 280
Xin cảm ơn: 124
Được cảm ơn 543 lần trong 125 bài
Default

Topic này có từ lâu rồi, tại thấy nó bị đào lại nên mình mới comment. Bạn sinhthle có vẻ hơi quá lời, mọi người cmt nêu ý kiến cá nhân thích hay không thôi, tại sao bạn phải tuôn ra cả tràng thế.
Tiếp đến, cái đoạn này rõ vớ vẩn và lạc đề
Trích:
Và tôi thấy hầu hết những tác phẩm thuộc thể loại lãng mạn dành cho phái nữ hầu hết đều phi thực tế và mang thuần tính giải trí.

Đơn thuần những truyện cộp mác lãng mạn do phái nữ viết thì trong đó có những hoàn cảnh càng phi thực tế càng tốt, vì nó sẽ đem đến cho độc giả sự thú vị trong tưởng tượng.
Chứ nếu mà đọc sách lãng mạn mà bạn đòi hỏi nó phải khớp thực tế, giống như ngoài đời thì bạn đi đọc tài liệu báo cáo cho rồi, đọc truyện chi cho phí?? Tôi hỏi các bạn thích đọc sách lãng mạn để làm gì? Để mơ mộng, để trốn tránh cái thực tế trần trụi ngoài đời đúng không? Nếu đúng thì sao phải bức xúc về việc DT viết đúng hay ko đúng, hay có lý hay vô lý làm gì? Có biết bao tác phẩm ra đời tưởng chừng như vô lý, như phi thực tế đến ko chịu đựng nổi như truyện Boys Over Flower, truyện Twilight, truyện Harry Porter...v.v... rồi cả truyện lãng mạn kiểu Quỳnh Dao đã bao năm qua làm chao đảo biết bao con tim thiếu nữ như Hoàng Châu Cách Cách, mấy truyện đó cũng cực kỳ phi thực tế có thể nói là dở với một số người bức xúc như các bạn đấy nhưng sao số sách ấy vẫn nằm ở hàng ngũ sách bán chạy?
Con người-bao năm qua luôn có quyền mơ mộng, tưởng tượng, có quyền đẩy mạnh trí tưởng tượng của mình đi xa để làm cuộc sống phong phú hơn, đa dạng nhiều sắc màu và thú vị hơn. Nếu cứ theo kiểu mấy bạn comment bức xúc như trên kia thì sẽ không có những hàng ngũ những người tài ba làm phim, viết kịch bản và trên thế giới này sẽ không có bộ môn nghệ thuật thứ bảy gọi là Phim Ảnh.
Có ai cấm mơ mộng đâu? Mà không phải cứ nghệ thuật là mơ mộng phi thực thế nhé. Phim tài liệu cũng là phim đấy có mơ mộng không?"Đừng đốt" có phi thực tế không?. Trước khi phát biểu hãy nhìn theo nhiều hướng rồi hãy nói. Thêm vào nữa là đem Oxford yêu thương đi so với Harry Potter là chuyện hết sức nực cười, văn học lãng mạn đem đi so với văn học kì ảo? Bạn hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.
Tiếp nhé.
Trích:
Bạn có biết đến cuốn tiểu thuyết “The Shockwave Rider” của nhà văn John Brunner được xuất bản năm 1975. Tác phẩm dựa vào nền tảng internet năm 1960, và tác giả đã đẩy trí tưởng tượng đi xa khi đưa ra ý tưởng về mạng máy tính siêu lớn và những phi vụ đánh cắp thông tin, mật khẩu, virus hay hacker… Thậm chí, ông còn ám chỉ rằng Internet sẽ đóng vai trò quan trọng bậc nhất trong chiến tranh hiện đại – điều đang thực sự diễn ra ngày nay.
Hay tác giả Jules Verne đã xuất bản cuốn tiểu thuyết “From the Earth to the Moon” vào năm 1865, nhắc đến việc con người du hành vào vũ trụ. Không đến 100 năm sau, anh hùng Yuri Gagarin chính thức cụ thể hóa mơ ước trên vào ngày 12 tháng 4 năm 1961, sau khi hoàn thành chuyến bay vòng quanh quỹ đạo trái đất. Bạn thấy đấy vào những thời đấy thì hẳn những điều này sẽ phi thực tế, sẽ phi lý lắm và hàng tá độc giả sẽ comment bức xúc như hàng đống bạn trên kia đấy.
Đấy là thể loại khoa học viễn tưởng thôi. Thử hỏi cái cô Kim kia thì liên quan gì đến những phát minh hay thành tựu khoa học. Lấy dẫn chứng không đâu.
__________________
...Nhân gian thế sự vốn vô thường
Vinh hoa phú quý tựa phù dung...
Diệp Song Hàn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-04-2012, 01:05 PM   #133
sinhthle
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 2
Được cảm ơn 17 lần trong 8 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của Diệp Song Hàn View Post
Topic này có từ lâu rồi, tại thấy nó bị đào lại nên mình mới comment. Bạn sinhthle có vẻ hơi quá lời, mọi người cmt nêu ý kiến cá nhân thích hay không thôi, tại sao bạn phải tuôn ra cả tràng thế.
Tiếp đến, cái đoạn này rõ vớ vẩn và lạc đề
--> Đấy cũng là ý kiến cá nhân của tôi dựa trên quan đểm đánh giá phần lớn cm. Rõ ràng các bạn kia không hề có tính xây dựng mà thẳng thừng phản bác về Oxford nhảm, dở, bất hợp lý v...v....Nhưng vấn đề là đọc truyện giải trí thì phản bác để làm gì?

Trích:
Có ai cấm mơ mộng đâu? Mà không phải cứ nghệ thuật là mơ mộng phi thực thế nhé. Phim tài liệu cũng là phim đấy có mơ mộng không?"Đừng đốt" có phi thực tế không?. Trước khi phát biểu hãy nhìn theo nhiều hướng rồi hãy nói. Thêm vào nữa là đem Oxford yêu thương đi so với Harry Potter là chuyện hết sức nực cười, văn học lãng mạn đem đi so với văn học kì ảo? Bạn hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.
--> Thưa bạn, cái tôi muốn dẫn chứng là cái có quyền tưởng tượng chứ tôi không có so sánh gì giữa văn học kì ảo và văn học lãng mạn bạn nhé. Bạn đọc lại cho kĩ đi rồi hãy lên án tôi. Cái tôi dẫn chứng là những tác phẩm đẩy mạnh tính tưởng tượng đi xa nhưng vẫn được đón nhận, chấp nhận sự đi xa đó. Bạn lôi ra việc phim tài liệu ra để hỏi có mơ mộng không để làm gì?? Rồi lại "Đừng đốt" có phi thực tế không??Ý bạn nói phim tài liệu cũng có nghệ thuật nhưng không hề mơ mộng.

Phim tài liệu dựng theo dựa trên những tài liệu thật để làm ra phim nhưng nó không cấm về việc tưởng tượng bạn ạ. Nếu bạn có coi kênh Discovery thì bạn cũng thấy hẳn một phần là tài liệu cũng nên kết hợp tưởng tượng để người ta có thể làm phong phú thêm cho bộ phim tài liệu ấy. Nếu bạn có xem tài liệu về Cleopatre- Chân dung một kẻ giết người trên Discovery thì tất nhiên không lấy làm lạ nhỉ. Lại còn nói đến "Đừng đốt" dựa trên Nhật Ký Đặng Thuỳ Trâm, hẳn bạn không học về phim ảnh nên chắc cũng không biết rằng phóng tác kịch bản cũng cần dựa vào trí tưởng tượng thêm, nghiên cứu nữa chứ không phải cứ dựa hẳn trên toàn bộ cuốn Nhật Ký mà làm thành phim nhỉ? Lúc ấy chắc phim "Đừng đốt" sẽ chán nhu con gián ấy chứ không phải được khen ngợi đến thế đâu.

heheh, sẵn đây thì cũng nên nhắc lại phim Titanic đình đám của James Cameron đây. Bộ phim ngoài tiếp cận thực tế, rồi thêm giả thuyết tưởng tượng, suy luận ngược từ tàn tích của Titanic thì mới có cái đoạn "chìm tàu" cảm động đến chân thực cho bạn coi. Nếu ko có chắc cái phân đoạn "chìm tàu" đã không xuất sắc đến thế.

Thế tôi hỏi bạn Mơ mộng và tưởng tượng, giả thuyết chúng nó có khác nhau không?? Và khác nhau như thế nào? Theo tôi nó đề chung một nền tảng cả. Bạn muốn đọc một tài liệu đúng sự thật một cách khô khan hay coi một bộ phim tài liệu hay, kịch tính, thu hút với những sự thật hé lộ dần dần nhờ những trí tưởng tượng, giả thuyết?

Tiếp nhé.

Trích:
Đấy là thể loại khoa học viễn tưởng thôi. Thử hỏi cái cô Kim kia thì liên quan gì đến những phát minh hay thành tựu khoa học. Lấy dẫn chứng không đâu.
--> Bây giờ thì đến lượt bạn vớ vẩn đây, bạn có đọc kĩ vấn đề tôi nói ko vậy bạn? Cái tôi nói liên quan đến những vấn đề này là vào thời đó (khoa học kĩ thuật chưa phát triển) hẳn người đọc cũng sẽ lên án gay gắt về tính hợp lý giống như các bạn bây giờ. Cái cô Kim đó ko liên quan gì đến phát minh hay những thành tựu thật nhưng cũng đủ cho các bạn bức xúc cm về đức tính của cô ta thì chứng tỏ thành tựu Oxford của DT đã xuất sắc rồi.
__________________
Sách là thế giới vô tận đối với bạn.

thay đổi nội dung bởi: sinhthle, 13-04-2012 lúc 01:37 PM
sinhthle vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
nhaubatbai (12-06-2012)
Old 13-04-2012, 02:17 PM   #134
usa-apple
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gởi: 6
Xin cảm ơn: 5
Thanked 1 Time in 1 Post
Default

Mình nhớ đã đọc hồi cấp 3, ngay hồi đó mấy đứa mua sách truyền tay nhau trong lớp, tuy nhiên cũng có ý kiến khác k hay
usa-apple vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-04-2012, 08:56 PM   #135
Diệp Song Hàn
Mọt sách
 
Tham gia ngày: May 2011
Nơi Cư Ngụ: Nhà lửa tam giới
Bài gởi: 280
Xin cảm ơn: 124
Được cảm ơn 543 lần trong 125 bài
Default

@sinhthle: Comment hồi đáp của bạn thực sự làm tôi bật cười. Bản thân mình viết một đường mà cố gắng lái nó đi theo một đường khác.
-
Trích:
Đấy cũng là ý kiến cá nhân của tôi dựa trên quan đểm đánh giá phần lớn cm. Rõ ràng các bạn kia không hề có tính xây dựng mà thẳng thừng phản bác về Oxford nhảm, dở, bất hợp lý v...v....Nhưng vấn đề là đọc truyện giải trí thì phản bác để làm gì?
Bản thân bạn quá mâu thuẫn. Bạn hỏi người ta đọc truyện để giải trí thì phản bác làm gì trong khi bạn cũng không hơn gì. Cmt của mọi người là ý kiến chủ quan của họ, họ đọc thấy nhảm, dở... thì họ phát biểu thôi. Cảm nhận dành cho một tác phẩm là quyền của mỗi người. Chẳng việc gì bạn phải ý kiến này nọ vì những cảm nhận đó. Bạn đòi hỏi tính xây dựng à? Đọc lại từ trang 1 đi, không thiếu những bài viết chi tiết chỉ ra hạn chế của truyện đâu.

Trích:
Đơn thuần những truyện cộp mác lãng mạn do phái nữ viết thì trong đó có những hoàn cảnh càng phi thực tế càng tốt, vì nó sẽ đem đến cho độc giả sự thú vị trong tưởng tượng.
Chứ nếu mà đọc sách lãng mạn mà bạn đòi hỏi nó phải khớp thực tế, giống như ngoài đời thì bạn đi đọc tài liệu báo cáo cho rồi, đọc truyện chi cho phí?? Tôi hỏi các bạn thích đọc sách lãng mạn để làm gì? Để mơ mộng, để trốn tránh cái thực tế trần trụi ngoài đời đúng không? Nếu đúng thì sao phải bức xúc về việc DT viết đúng hay ko đúng, hay có lý hay vô lý làm gì? Có biết bao tác phẩm ra đời tưởng chừng như vô lý, như phi thực tế đến ko chịu đựng nổi như truyện Boys Over Flower, truyện Twilight, truyện Harry Porter...v.v... rồi cả truyện lãng mạn kiểu Quỳnh Dao đã bao năm qua làm chao đảo biết bao con tim thiếu nữ như Hoàng Châu Cách Cách, mấy truyện đó cũng cực kỳ phi thực tế có thể nói là dở với một số người bức xúc như các bạn đấy nhưng sao số sách ấy vẫn nằm ở hàng ngũ sách bán chạy?
Đây nhé, tự đi đọc kĩ lại cái bạn viết đi nhé rồi hẵng phát biểu kiểu này:

Trích:
Thưa bạn, cái tôi muốn dẫn chứng là cái có quyền tưởng tượng chứ tôi không có so sánh gì giữa văn học kì ảo và văn học lãng mạn bạn nhé. Bạn đọc lại cho kĩ đi rồi hãy lên án tôi. Cái tôi dẫn chứng là những tác phẩm đẩy mạnh tính tưởng tượng đi xa nhưng vẫn được đón nhận, chấp nhận sự đi xa đó
Dẫn chứng? Bạn đừng lầm, HP và Twilight thuộc dòng văn học kì ảo việc nó phi thực tế là điều hiển nhiên đem nó ra làm dẫn chứng cho việc tưởng tượng trong văn học lãng mạn là việc cực kì ngớ ngẩn. Vì tính tưởng tượng trong hai thể loại đó hoàn toàn khác nhau. Một đằng cốt truyện bản chất đã là HƯ CẤU, một đằng là TƯỞNG TƯỢNG lồng ghép trong cốt truyện hiện thực. Phân biệt rõ hai khái niệm nhé trước khi lấy dẫn chứng nhé.Còn về truyện của Quỳnh Dao, tôi đồng ý là thuộc thể loại của Oxford lấy ra làm dẫn chứng là đúng.
-Tiếp, ý kiến này quá phiến diện
Trích:
Đơn thuần những truyện cộp mác lãng mạn do phái nữ viết thì trong đó có những hoàn cảnh càng phi thực tế càng tốt, vì nó sẽ đem đến cho độc giả sự thú vị trong tưởng tượng.
Thế truyện của nhà văn là nam giới thì không phi thực tế à?
-Tôi bó tay hoàn toán với kiểu lí lẽ này
Trích:
Phim tài liệu dựng theo dựa trên những tài liệu thật để làm ra phim nhưng nó không cấm về việc tưởng tượng bạn ạ. Nếu bạn có coi kênh Discovery thì bạn cũng thấy hẳn một phần là tài liệu cũng nên kết hợp tưởng tượng để người ta có thể làm phong phú thêm cho bộ phim tài liệu ấy. Nếu bạn có xem tài liệu về Cleopatre- Chân dung một kẻ giết người trên Discovery thì tất nhiên không lấy làm lạ nhỉ. Lại còn nói đến "Đừng đốt" dựa trên Nhật Ký Đặng Thuỳ Trâm, hẳn bạn không học về phim ảnh nên chắc cũng không biết rằng phóng tác kịch bản cũng cần dựa vào trí tưởng tượng thêm, nghiên cứu nữa chứ không phải cứ dựa hẳn trên toàn bộ cuốn Nhật Ký mà làm thành phim nhỉ? Lúc ấy chắc phim "Đừng đốt" sẽ chán nhu con gián ấy chứ không phải được khen ngợi đến thế đâu.

heheh, sẵn đây thì cũng nên nhắc lại phim Titanic đình đám của James Cameron đây. Bộ phim ngoài tiếp cận thực tế, rồi thêm giả thuyết tưởng tượng, suy luận ngược từ tàn tích của Titanic thì mới có cái đoạn "chìm tàu" cảm động đến chân thực cho bạn coi. Nếu ko có chắc cái phân đoạn "chìm tàu" đã không xuất sắc đến thế.
Tôi có nói là tôi phản đối tính tưởng tượng không? Cái dẫn chứng về phim tài liệu của bạn nghe cũng có lí đấy nhưng tôi tự hỏi bạn có biết đến khái niệm giả thuyết không? Những gì mà bộ phim tài liệu bạn kể ra mang tính giả thuyết và giả thuyết khác với tưởng tượng nhé. Giả thuyết là phỏng đoán dựa trên nền tảng là cái chắc chắn đúng còn tưởng tượng có thể chẳng dựa vào cái gì cả. Phóng tác kịch bản phim, tôi là dân ngoài nghề hiểu biết hạn chế nhưng tỉ lệ tưởng tượng thêm thắt của kịch bản phóng tác rất ít, bản thân "Nhật kí Đặng Thùy Trâm" đã nhận được rất nhiều khen ngợi nên khi chuyển thể thành phim cái phần bạn kêu là "tưởng tượng" đó chỉ đóng phần phụ thôi. Tương tự với Titanic, hiển nhiên là những nạn nhân sống sót trong vụ chìm tàu thật chẳng đủ tính táo mà quan sát cảnh chìm tàu thực tế thật tỉ mỉ mà kể lại cho đoàn làm phim, tưởng tượng là cần thiết (đây mới là cái bạn cần lấy để làm dẫn chứng cho " Oxford thương yêu" chứ không phải là HP hay Twilght)
-Mà cảm phiền mọi người đọc kĩ cái dòng này nhé rồi cho ý kiến xem tôi hay sinhthle vớ vẩn.
Trích:
Thậm chí khoa học, công nghệ cũng bắt nguồn từ việc ham tìm hiểu những điều tưởng chừng như không thể mà ra.
Bạn có biết đến cuốn tiểu thuyết “The Shockwave Rider” của nhà văn John Brunner được xuất bản năm 1975. Tác phẩm dựa vào nền tảng internet năm 1960, và tác giả đã đẩy trí tưởng tượng đi xa khi đưa ra ý tưởng về mạng máy tính siêu lớn và những phi vụ đánh cắp thông tin, mật khẩu, virus hay hacker… Thậm chí, ông còn ám chỉ rằng Internet sẽ đóng vai trò quan trọng bậc nhất trong chiến tranh hiện đại – điều đang thực sự diễn ra ngày nay.
Hay tác giả Jules Verne đã xuất bản cuốn tiểu thuyết “From the Earth to the Moon” vào năm 1865, nhắc đến việc con người du hành vào vũ trụ. Không đến 100 năm sau, anh hùng Yuri Gagarin chính thức cụ thể hóa mơ ước trên vào ngày 12 tháng 4 năm 1961, sau khi hoàn thành chuyến bay vòng quanh quỹ đạo trái đất. Bạn thấy đấy vào những thời đấy thì hẳn những điều này sẽ phi thực tế, sẽ phi lý lắm và hàng tá độc giả sẽ comment bức xúc như hàng đống bạn trên kia đấy.
Ừ, tôi đồng ý là hàng tá độc giả sẽ comment bức xúc với hai tác phẩm bạn lấy dẫn chứng nếu thời đó (hoặc người đọc) kém hiểu biết đến độ không hiểu truyện khoa học viễn tưởng là cái gì.
Bản thân tôi thì tôi chịu thua chẳng hiểu truyện khoa học viễn tưởng thì can hệ gì đến Oxford thương yêu? À, hay bạn định nói là dùng nó làm dẫn chứng cho tính tưởng tượng trong văn học lãng mạn? Tính hợp lí trong truyện khoa học viễn tưởng và truyện lãng mạn khác nhau hoàn toàn (tôi nghĩ là chắc mình chẳng cần phải nói rõ ra làm gì nữa. nhỉ?) Còn việc xem những bức xúc về nhân vật Kim là thành tựu của DT theo phương châm kiểu "Người ta chê là người ta còn chịu để ý đến" thì tôi nghĩ là DT hẳn cũng không thực sự vui với thành tựu này đâu (vì đã trót xây dựng Kim là nhân vật trung tâm theo đúng chuẩn xinh, hiền, thông minh...)
-Cuối cùng, xin dừng lại ở đây:
Trích:
Các bạn ngẫm lại xem có đúng ko? Vì vậy, các bạn đang bức xúc à nếu mai mốt cầm trên tay một quyển sách phi lý nào đó thì các bạn hãy ngẫm trong đầu mình hai ý nghĩ:"Nếu đọc sách để giải trí thì mình biết là nó phi lý, ko thực tế. Còn nếu mình muốn đọc sách tìm hiểu thì hẳn nhiên mình sẽ không chọn cuốn này", thế là ổn đấy bạn.
Nói thế này thì chắc các nhà phê bình văn học nên giải nghệ hết còn sách thì chuyển từ nhiệm vụ cùng cấp kiến thức hiểu biết thành thú tiêu khiển giết thời gian cho nhanh bạn nhỉ? Đừng có hạ thấp người đọc cũng như sách xuống như thế, một cuốn sách vừa có thể giải trí vừa có thể giúp người đọc tìm hiểu hay suy ngẫm lắm chứ? Tât nhiên, trăm người đọc mỗi người một ý tác giả thì chỉ có một thôi chẳng chiều được hết nên khen chê là chuyện thường, mình đọc thấy hay thì bảo hay, người khác đọc thấy dở thì bảo dở...tóm lại, chớ quản chuyện người khác.
__________________
...Nhân gian thế sự vốn vô thường
Vinh hoa phú quý tựa phù dung...

thay đổi nội dung bởi: Diệp Song Hàn, 13-04-2012 lúc 08:59 PM
Diệp Song Hàn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
duc_lan_94 (31-12-2012)
Old 14-04-2012, 01:37 PM   #136
sinhthle
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 2
Được cảm ơn 17 lần trong 8 bài
Default

Trích:
Bản thân bạn quá mâu thuẫn. Bạn hỏi người ta đọc truyện để giải trí thì phản bác làm gì trong khi bạn cũng không hơn gì. Cmt của mọi người là ý kiến chủ quan của họ, họ đọc thấy nhảm, dở... thì họ phát biểu thôi. Cảm nhận dành cho một tác phẩm là quyền của mỗi người. Chẳng việc gì bạn phải ý kiến này nọ vì những cảm nhận đó. Bạn đòi hỏi tính xây dựng à? Đọc lại từ trang 1 đi, không thiếu những bài viết chi tiết chỉ ra hạn chế của truyện đâu.
Nhé, từ đâu tôi đã không phản bác việc đọc truyện để giải trí nhé. Tôi chỉ phản bác việc các bạn khắt khe thôi. Bạn có thấy cái cm nào của tôi trong diễn đàn để phản đối hoặc khen cái truyện này không? Ý kiến mang tính xây dựng tôi không phản bác, tôi chỉ phản bác những ý kiến bảo thủ hoặc một chiều mà thôi. Đúng là không thiếu những cm chỉ ra hạn chế của truyện và tôi không phản bác những ý kiến đó. Tôi nói rõ từ đầu rồi.

Trích:
Dẫn chứng? Bạn đừng lầm, HP và Twilight thuộc dòng văn học kì ảo việc nó phi thực tế là điều hiển nhiên đem nó ra làm dẫn chứng cho việc tưởng tượng trong văn học lãng mạn là việc cực kì ngớ ngẩn. Vì tính tưởng tượng trong hai thể loại đó hoàn toàn khác nhau. Một đằng cốt truyện bản chất đã là HƯ CẤU, một đằng là TƯỞNG TƯỢNG lồng ghép trong cốt truyện hiện thực. Phân biệt rõ hai khái niệm nhé trước khi lấy dẫn chứng nhé.Còn về truyện của Quỳnh Dao, tôi đồng ý là thuộc thể loại của Oxford lấy ra làm dẫn chứng là đúng.
Bạn ngớ ngẩn thì có, bạn có đọc được và rút ra điểm chính điều tôi muốn nói không vậy? Cái tôi nói là chúng ta đừng hạn chế hay khắt khe quá trong việc để cho văn học lãng mạn đẩy trí tưởng tượng đi xa một chút như các dòng văn học khác. Tính tưởng tượng ở thể loại đó tuỳ trường hợp bối cảnh mà tác giả cho vào truyện nó sẽ khác nhau, nếu bạn viết truyện lãng mạn mà bạn không lấy bối cảnh thật ở đâu hết thì nó sẽ chẳng khác chi truyện kì ảo. Thế thì khác nhau cái chỗ nào? Sẵn nhắc luôn TW nó cũng hư cấu nè, mà sao địa điểm hiện thực ở thị trấn Forks, Washington bạn? Vậy thì khác Oxford yêu thương chỗ nào vậy ?? Cả hai đằng đều có bối cảnh hiện thực, cả hai đằng đều là những nhân vật hư cấu cả đấy bạn.

Trích:
Thế truyện của nhà văn là nam giới thì không phi thực tế à?
-Tôi bó tay hoàn toán với kiểu lí lẽ này
Bạn có hiểu tôi đã đề cập đến tính đơn thuần, mà lại cộp mác lãng mạn là gì không bạn? Đơn thuần là theo lẽ thường, đa số nghiêng về phía đó thôi, cộp mác là luôn luôn như vậy. Mà bạn cũng thừa biết tính lãng mạn của nữ giới cao hơn nam nên tính đơn thuần nó cũng nhiều hơn. Tôi đang nói về một phía, bạn lôi phía kia vào làm cái gì? Tôi mới bó tay với bạn đó.Bạn thấy có bao nhiêu nhà văn viết truyện cộp mác lãng mạn là nam?

Trích:
Tôi có nói là tôi phản đối tính tưởng tượng không? Cái dẫn chứng về phim tài liệu của bạn nghe cũng có lí đấy nhưng tôi tự hỏi bạn có biết đến khái niệm giả thuyết không? Những gì mà bộ phim tài liệu bạn kể ra mang tính giả thuyết và giả thuyết khác với tưởng tượng nhé. Giả thuyết là phỏng đoán dựa trên nền tảng là cái chắc chắn đúng còn tưởng tượng có thể chẳng dựa vào cái gì cả. Phóng tác kịch bản phim, tôi là dân ngoài nghề hiểu biết hạn chế nhưng tỉ lệ tưởng tượng thêm thắt của kịch bản phóng tác rất ít, bản thân "Nhật kí Đặng Thùy Trâm" đã nhận được rất nhiều khen ngợi nên khi chuyển thể thành phim cái phần bạn kêu là "tưởng tượng" đó chỉ đóng phần phụ thôi. Tương tự với Titanic, hiển nhiên là những nạn nhân sống sót trong vụ chìm tàu thật chẳng đủ tính táo mà quan sát cảnh chìm tàu thực tế thật tỉ mỉ mà kể lại cho đoàn làm phim, tưởng tượng là cần thiết (đây mới là cái bạn cần lấy để làm dẫn chứng cho " Oxford thương yêu" chứ không phải là HP hay Twilght)
-Mà cảm phiền mọi người đọc kĩ cái dòng này nhé rồi cho ý kiến xem tôi hay sinhthle vớ vẩn.
Rồi, bây giờ đến phiên bạn mâu thuẫn. Tôi xin nhắc lại cho bạn nghe về câu nói trước của bạn : Phim tài liệu cũng là phim đấy có mơ mộng không?"Đừng đốt" có phi thực tế không? . Tôi đã nói là có và tôi dẫn chứng cho bạn thấy rằng bạn đưa ra dẫn chứng hoàn toàn sai khi bạn nói phim tài liệu có phi thực tế không.
Nói đến khái niệm giả thuyết, thì tôi đã từng đọc ở đâu đó trên mạng rồi có nói rằng: " Giả thuyết là một sự vật hiện tượng, hay một lý thuyết do bản thân tác giả đặt ra. Cái đó có thể đúng, sai, hoặc đúng một phần nào đó". Nói đến đây thì cái cụm từ " bản thân tác giả đặt ra", tôi cũng thấy là giả thuyết do tưởng tượng hư cấu đi ra bởi bạn không nghe người ta thường hay nói " chuyện đặt ra", "chuyện bịa ra", mà mấy chuyện kiểu đó là hư cấu. Vậy từ đó suy ra giả thuyết cũng chỉ từ một gốc tưởng tượng đi ra, có chăng chỉ khác ở chỗ có nền tảng sẵn. Như vậy thì cũng cá mè một lứa cả. Ủa mà bạn, như bạn nói tưởng tượng có thể không dựa trên cái gì cả là hoàn toàn sai. Sai ở chỗ từ xưa giờ trí tưởng tượng của con người đều dựa trên bối cảnh, hiện tượng, sự vật trong cuộc sống mà ra cả.
Bạn ở ngoài nghề, hiểu biết hạn chế mà bạn biết dám phát biểu là tỷ lệ thêm thắt kịch bản phóng tác là rất ít. Tôi nói không xa nhé, chuỗi phim CSI: Hiện trường tội ác đang chiếu trên kênh AXN phóng tác theo các tài liệu tội ác ngoài đời từ mùa này qua mùa khác mấy trăm tập có ít không bạn? Rồi những bộ phim tái hiện về cuộc đời của những người nổi tiếng như The King's Speech, the Iron Lady, The Schindler's list, bác sĩ Ben Carson...v...v cũng phóng tác từ tài liệu thật mà ra, cũng thêm thắt . Chúng có ít không bạn?


Trích:
Ừ, tôi đồng ý là hàng tá độc giả sẽ comment bức xúc với hai tác phẩm bạn lấy dẫn chứng nếu thời đó (hoặc người đọc) kém hiểu biết đến độ không hiểu truyện khoa học viễn tưởng là cái gì.
Bản thân tôi thì tôi chịu thua chẳng hiểu truyện khoa học viễn tưởng thì can hệ gì đến Oxford thương yêu? À, hay bạn định nói là dùng nó làm dẫn chứng cho tính tưởng tượng trong văn học lãng mạn? Tính hợp lí trong truyện khoa học viễn tưởng và truyện lãng mạn khác nhau hoàn toàn (tôi nghĩ là chắc mình chẳng cần phải nói rõ ra làm gì nữa. nhỉ?) Còn việc xem những bức xúc về nhân vật Kim là thành tựu của DT theo phương châm kiểu "Người ta chê là người ta còn chịu để ý đến" thì tôi nghĩ là DT hẳn cũng không thực sự vui với thành tựu này đâu (vì đã trót xây dựng Kim là nhân vật trung tâm theo đúng chuẩn xinh, hiền, thông minh...)
Thì bạn có hiểu điểm chính tôi muốn chỉ dẫn đâu mà hiểu? Cái tôi muốn nói từ trên xuống dưới đừng khắt khe với việc tác giả tưởng tượng hơi bị chệch thực tế, chỉ vậy thôi. Theo bạn trót xây dựng Kim là nhân vật trung tâm theo đúng chuẩn xinh, hiền, thông minh thì không được cho Kim thể hiện những mặt trái trong con người hở bạn? Theo bạn hễ hiền là không được thế này thế kia phải khép nép, phải kín đáo , phải v..v và vv thế như lỡ như hiền của DT ở đây được quan niệm là không làm ác, không hại ai thì cũng là hiền thì sao bạn?Ủa, còn thông minh là không được phép lâu lâu ngu đột xuất hở nếu chuẩn bạn là như thế. Nếu truyện có những tính tuyệt đối thế thì mất cả hay. Bạn ngẫm nghĩ xem bạn phản bác thế kia là đúng chưa?

Trích:
Nói thế này thì chắc các nhà phê bình văn học nên giải nghệ hết còn sách thì chuyển từ nhiệm vụ cùng cấp kiến thức hiểu biết thành thú tiêu khiển giết thời gian cho nhanh bạn nhỉ? Đừng có hạ thấp người đọc cũng như sách xuống như thế, một cuốn sách vừa có thể giải trí vừa có thể giúp người đọc tìm hiểu hay suy ngẫm lắm chứ? Tât nhiên, trăm người đọc mỗi người một ý tác giả thì chỉ có một thôi chẳng chiều được hết nên khen chê là chuyện thường, mình đọc thấy hay thì bảo hay, người khác đọc thấy dở thì bảo dở...tóm lại, chớ quản chuyện người khác.
Bạn yên tâm đi các nhà phê bình văn học thì họ cũng biết phân biệt đâu là cuốn sách cần chê, đâu là cuốn sách để đó chứ họ ko giải nghệ sớm như bạn mong muốn đâu. Đọc sách tiêu khiển không phải là giúp giết thời gian không, nội trong ngần ấy thời gian bị giết thì cái não của chúng ta cũng học được một mớ từ vựng rồi, bạn lo xa quá rồi đấy. Thì tất nhiên, ai cũng có quyền có ý kiến, tôi đâu ở không mà quản chuyện người khác. Trước mắt là tôi thấy bạn quản chuyện tôi rồi đấy.
__________________
Sách là thế giới vô tận đối với bạn.
sinhthle vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
nhaubatbai (12-06-2012)
Old 14-04-2012, 11:52 PM   #137
Diệp Song Hàn
Mọt sách
 
Tham gia ngày: May 2011
Nơi Cư Ngụ: Nhà lửa tam giới
Bài gởi: 280
Xin cảm ơn: 124
Được cảm ơn 543 lần trong 125 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của sinhthle View Post
Nhé, từ đâu tôi đã không phản bác việc đọc truyện để giải trí nhé. Tôi chỉ phản bác việc các bạn khắt khe thôi. Bạn có thấy cái cm nào của tôi trong diễn đàn để phản đối hoặc khen cái truyện này không? Ý kiến mang tính xây dựng tôi không phản bác, tôi chỉ phản bác những ý kiến bảo thủ hoặc một chiều mà thôi. Đúng là không thiếu những cm chỉ ra hạn chế của truyện và tôi không phản bác những ý kiến đó. Tôi nói rõ từ đầu rồi.



Bạn ngớ ngẩn thì có, bạn có đọc được và rút ra điểm chính điều tôi muốn nói không vậy? Cái tôi nói là chúng ta đừng hạn chế hay khắt khe quá trong việc để cho văn học lãng mạn đẩy trí tưởng tượng đi xa một chút như các dòng văn học khác. Tính tưởng tượng ở thể loại đó tuỳ trường hợp bối cảnh mà tác giả cho vào truyện nó sẽ khác nhau, nếu bạn viết truyện lãng mạn mà bạn không lấy bối cảnh thật ở đâu hết thì nó sẽ chẳng khác chi truyện kì ảo. Thế thì khác nhau cái chỗ nào? Sẵn nhắc luôn TW nó cũng hư cấu nè, mà sao địa điểm hiện thực ở thị trấn Forks, Washington bạn? Vậy thì khác Oxford yêu thương chỗ nào vậy ?? Cả hai đằng đều có bối cảnh hiện thực, cả hai đằng đều là những nhân vật hư cấu cả đấy bạn.



Bạn có hiểu tôi đã đề cập đến tính đơn thuần, mà lại cộp mác lãng mạn là gì không bạn? Đơn thuần là theo lẽ thường, đa số nghiêng về phía đó thôi, cộp mác là luôn luôn như vậy. Mà bạn cũng thừa biết tính lãng mạn của nữ giới cao hơn nam nên tính đơn thuần nó cũng nhiều hơn. Tôi đang nói về một phía, bạn lôi phía kia vào làm cái gì? Tôi mới bó tay với bạn đó.Bạn thấy có bao nhiêu nhà văn viết truyện cộp mác lãng mạn là nam?



Rồi, bây giờ đến phiên bạn mâu thuẫn. Tôi xin nhắc lại cho bạn nghe về câu nói trước của bạn : Phim tài liệu cũng là phim đấy có mơ mộng không?"Đừng đốt" có phi thực tế không? . Tôi đã nói là có và tôi dẫn chứng cho bạn thấy rằng bạn đưa ra dẫn chứng hoàn toàn sai khi bạn nói phim tài liệu có phi thực tế không.
Nói đến khái niệm giả thuyết, thì tôi đã từng đọc ở đâu đó trên mạng rồi có nói rằng: " Giả thuyết là một sự vật hiện tượng, hay một lý thuyết do bản thân tác giả đặt ra. Cái đó có thể đúng, sai, hoặc đúng một phần nào đó". Nói đến đây thì cái cụm từ " bản thân tác giả đặt ra", tôi cũng thấy là giả thuyết do tưởng tượng hư cấu đi ra bởi bạn không nghe người ta thường hay nói " chuyện đặt ra", "chuyện bịa ra", mà mấy chuyện kiểu đó là hư cấu. Vậy từ đó suy ra giả thuyết cũng chỉ từ một gốc tưởng tượng đi ra, có chăng chỉ khác ở chỗ có nền tảng sẵn. Như vậy thì cũng cá mè một lứa cả. Ủa mà bạn, như bạn nói tưởng tượng có thể không dựa trên cái gì cả là hoàn toàn sai. Sai ở chỗ từ xưa giờ trí tưởng tượng của con người đều dựa trên bối cảnh, hiện tượng, sự vật trong cuộc sống mà ra cả.
Bạn ở ngoài nghề, hiểu biết hạn chế mà bạn biết dám phát biểu là tỷ lệ thêm thắt kịch bản phóng tác là rất ít. Tôi nói không xa nhé, chuỗi phim CSI: Hiện trường tội ác đang chiếu trên kênh AXN phóng tác theo các tài liệu tội ác ngoài đời từ mùa này qua mùa khác mấy trăm tập có ít không bạn? Rồi những bộ phim tái hiện về cuộc đời của những người nổi tiếng như The King's Speech, the Iron Lady, The Schindler's list, bác sĩ Ben Carson...v...v cũng phóng tác từ tài liệu thật mà ra, cũng thêm thắt . Chúng có ít không bạn?




Thì bạn có hiểu điểm chính tôi muốn chỉ dẫn đâu mà hiểu? Cái tôi muốn nói từ trên xuống dưới đừng khắt khe với việc tác giả tưởng tượng hơi bị chệch thực tế, chỉ vậy thôi. Theo bạn trót xây dựng Kim là nhân vật trung tâm theo đúng chuẩn xinh, hiền, thông minh thì không được cho Kim thể hiện những mặt trái trong con người hở bạn? Theo bạn hễ hiền là không được thế này thế kia phải khép nép, phải kín đáo , phải v..v và vv thế như lỡ như hiền của DT ở đây được quan niệm là không làm ác, không hại ai thì cũng là hiền thì sao bạn?Ủa, còn thông minh là không được phép lâu lâu ngu đột xuất hở nếu chuẩn bạn là như thế. Nếu truyện có những tính tuyệt đối thế thì mất cả hay. Bạn ngẫm nghĩ xem bạn phản bác thế kia là đúng chưa?



Bạn yên tâm đi các nhà phê bình văn học thì họ cũng biết phân biệt đâu là cuốn sách cần chê, đâu là cuốn sách để đó chứ họ ko giải nghệ sớm như bạn mong muốn đâu. Đọc sách tiêu khiển không phải là giúp giết thời gian không, nội trong ngần ấy thời gian bị giết thì cái não của chúng ta cũng học được một mớ từ vựng rồi, bạn lo xa quá rồi đấy. Thì tất nhiên, ai cũng có quyền có ý kiến, tôi đâu ở không mà quản chuyện người khác. Trước mắt là tôi thấy bạn quản chuyện tôi rồi đấy.
Chỉ có thể nói thế này, tranh luận với một người không hiểu bản thân mình đang nói cái gì là điều tôi ghét nhất.
Tôi có cáo buộc bạn phản bác đọc truyện giải trí không? Người đọc khắt khe là quyền của họ, can gì mà bạn phải phản đối? Bạn cho là người chê truyện là bảo thủ một chiều thế người khen truyện chắc là chiều ngược lại nhỉ? (Amen, có lẽ là tôi đã diễn đạt quá khó hiểu ý của mình à?)

TW hư cấu từ cách tạo dựng nhân vật đến tình tiết chủ yếu, đừng có đem nó ra so sánh với Oxford vì Oxford không có mấy mẫu nhân vật như ma cà rồng hay người sói, ok? tôi chán ngấy việc cứ phải nói ra điều này rồi. Vâng, hai cái đều hư cấu như nhau (theo ý bạn ) thế thì tội gì người ta còn phải phân biệt văn học lãng mạn với văn học hư cấu. Chẳng thà cứ theo cách bạn phát biểu gộp chung tuốt lại một dòng hư cấu cho gọn, đỡ phải cãi nhau.

Nhà văn nam viết truyện lãng mạn nhiều hay ít thì cảm phiền tra google nhé số lượng chắc cũng không kém cạnh gì nhiều đâu. Thế chẳng lẽ cứ là truyện cộp mác nữ giới thì nó phi thực tế hơn à?

Mà có vẻ bạn hiểu biết rất nhiều về khía cạnh tưởng tượng nhỉ? Đến độ gộp chung tất cả lại với nhau, nếu thế chắc phải rảnh rỗi lắm người ta mới đi phân biệt khái niệm hư cấu, giả thuyết, tưởng tượng...Còn về phim ảnh thì tôi xin dừng vì cảm thấy nó không liên quan.

Nói tôi không hiểu cái bạn dẫn ra? Có bạn quá bảo thủ thì có, tôi mỉa mai cái từ thành tựu mà bạn dành cho DT đấy(đây là lần đầu tiên tôi phải đi giải thích là tôi có ý mỉa mai ). Kim thế nào thì mặc xác cô ta, tôi không quan tâm (vì cá nhân tôi thấy cô ta tẻ nhạt vô cùng) còn nếu bạn hỏi vì sao người đọc khắt khe thì đây là một trong số lí do nhé: vì Oxford được giới thiệu là cuốn sách chân thực về cuộc sống của du học sinh Việt. Đấy, chân thực nhé, thế nên mới bị ném đá vì quá phi hiện thực

Cuối cùng, tôi đồng ý là các nhà phê bình sẽ không giải nghệ chỉ vì mấy cuốn sách giải trí. Từ vựng muốn học thì cứ mở từ điển tiếng Việt ra cho cặn kẽ, chứ tốn thời gian đọc cuốn sách mình ghét làm gì.

P/S: Phản biện kiểu bạn là cố tình bẻ cong ý kiến của người khác, suy diễn theo ý mình. Kiểu đó tôi không thích vì cố cãi với nó vô vọng như việc thổi tắt bóng đèn điện . Rảnh rỗi đọc cmt của bạn để tiêu khiển có khi hay hơn là đọc Oxford đấy.
__________________
...Nhân gian thế sự vốn vô thường
Vinh hoa phú quý tựa phù dung...
Diệp Song Hàn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-04-2012, 01:07 PM   #138
sinhthle
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 2
Được cảm ơn 17 lần trong 8 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của Diệp Song Hàn View Post
Chỉ có thể nói thế này, tranh luận với một người không hiểu bản thân mình đang nói cái gì là điều tôi ghét nhất.
Tôi có cáo buộc bạn phản bác đọc truyện giải trí không? Người đọc khắt khe là quyền của họ, can gì mà bạn phải phản đối? Bạn cho là người chê truyện là bảo thủ một chiều thế người khen truyện chắc là chiều ngược lại nhỉ? (Amen, có lẽ là tôi đã diễn đạt quá khó hiểu ý của mình à?)
Từ đầu vốn đã không hiểu tôi muốn nói gì rồi bạn. Trước sau bất nhất. Từ trước ra sau, tôi không hề nói người chê truyện bảo thủ, một chiều. Chỉ có bạn chụp mũ kêu tôi nói thôi. Tôi cũng không bảo người khen truyện là chiều ngược lại. Cũng chỉ có bạn chụp mũ thôi. Giờ thì suy ra bạn là con người hay chụp mũ người khác lắm, đọc không hiểu thì chụp mũ xuống gán này gán nọ. Từ trước tới cm này, tôi xin nhắc lại: " Đừng khắt khe trong việc đọc truyện đơn thuần cho giải trí". Nhé! Bạn ko rõ việc bảo thủ và một chiều thì đừng có phản biện bậy bạ như vậy.

Trích:
TW hư cấu từ cách tạo dựng nhân vật đến tình tiết chủ yếu, đừng có đem nó ra so sánh với Oxford vì Oxford không có mấy mẫu nhân vật như ma cà rồng hay người sói, ok? tôi chán ngấy việc cứ phải nói ra điều này rồi. Vâng, hai cái đều hư cấu như nhau (theo ý bạn ) thế thì tội gì người ta còn phải phân biệt văn học lãng mạn với văn học hư cấu. Chẳng thà cứ theo cách bạn phát biểu gộp chung tuốt lại một dòng hư cấu cho gọn, đỡ phải cãi nhau.

Nhà văn nam viết truyện lãng mạn nhiều hay ít thì cảm phiền tra google nhé số lượng chắc cũng không kém cạnh gì nhiều đâu. Thế chẳng lẽ cứ là truyện cộp mác nữ giới thì nó phi thực tế hơn à?
Tội người ta phân biệt ra đề tài, thể loại lãng mạn và đề tài, thể loại kì ảo vì ít nhất trong thể loại lãng mạn người ta sẽ tìm thấy trong đời sống những điều lãng mạn, hay những tình huống giống vậy ít nhiều còn kì ảo thì hầu như không có. Chúng đều là văn học tưởng tượng cả đấy gộp chung làm quái gì nữa cho mệt. Tôi nào có so sánh chúng với nhau, chỉ có bạn chụp mũ là tôi so thôi rồi la lên là cứ phải nói đến chán ngấy. Ngộ thật.. Tôi làm biếng tra Google lắm nhưng ít nhất khi tôi đọc truyện của Nam giới viết lãng mạn thì tôi biết về vấn đề phi thực tế nó cứng rắn hơn bên nữ, từ đó suy ra Nam giới viết truyện lãng mạn thì thực tế hơn nữ giới một chút là cái chắc.

Trích:
Mà có vẻ bạn hiểu biết rất nhiều về khía cạnh tưởng tượng nhỉ? Đến độ gộp chung tất cả lại với nhau, nếu thế chắc phải rảnh rỗi lắm người ta mới đi phân biệt khái niệm hư cấu, giả thuyết, tưởng tượng...Còn về phim ảnh thì tôi xin dừng vì cảm thấy nó không liên quan.
Tôi không có gộp chung, tôi ko bảo chúng là một mà tôi dẫn từ cái này sinh ra cái kia để bạn hiểu về từ vấn đề này mới có vấn đề kia.

Trích:
Nói tôi không hiểu cái bạn dẫn ra? Có bạn quá bảo thủ thì có, tôi mỉa mai cái từ thành tựu mà bạn dành cho DT đấy(đây là lần đầu tiên tôi phải đi giải thích là tôi có ý mỉa mai ). Kim thế nào thì mặc xác cô ta, tôi không quan tâm (vì cá nhân tôi thấy cô ta tẻ nhạt vô cùng) còn nếu bạn hỏi vì sao người đọc khắt khe thì đây là một trong số lí do nhé: vì Oxford được giới thiệu là cuốn sách chân thực về cuộc sống của du học sinh Việt. Đấy, chân thực nhé, thế nên mới bị ném đá vì quá phi hiện thực
Vậy chắc bạn đọc cũng ko biết tôi mỉa mai rằng Kim là Thành Tựu của DT khi mà chỉ đơn giản như thế cũng có người bức xúc nhỉ hahaha, tội bạn quá ( lại phải giải thích rõ ràng bạn có ý mỉa mai cơ). Vâng, bạn đâu quan tâm. Bạn ko quan tâm mà cũng biết cô ta tẻ nhạt cơ đấy, có đọc rồi mới biết. Sao giấu đầu lòi đuôi vậy bạn. Nếu không quan tâm thì sao biết K tẻ nhạt?Nếu ko quan tâm là cũng ko bik cô ta tên gì luôn chứ đừng bảo là bik tẻ nhạt. . Tôi nói cho bạn nghe nhé, khi đọc sách mà bạn đọc sách chỉ theo hiệu ứng giới thiệu: "cuốn sách chân thực" thì chứng tỏ hiệu ứng bầy đàn nơi bạn quá mạnh. Tôi chẳng bao giờ đọc theo bầy đàn như vậy cả, lý do tôi đọc DT vì tôi thấy giọng văn vui tươi, hồn nhiên dí dỏm và tôi biết OF chỉ đơn giản là do một sự tình cờ khi tôi lang thang trong nhà sách. Đọc sách là chịu khó lang thang, lựa chọn, tìm kiếm chứ nghe giới thiệu ko mà đọc thì trách sao bức xúc.

Trích:
Cuối cùng, tôi đồng ý là các nhà phê bình sẽ không giải nghệ chỉ vì mấy cuốn sách giải trí. Từ vựng muốn học thì cứ mở từ điển tiếng Việt ra cho cặn kẽ, chứ tốn thời gian đọc cuốn sách mình ghét làm gì.

P/S: Phản biện kiểu bạn là cố tình bẻ cong ý kiến của người khác, suy diễn theo ý mình. Kiểu đó tôi không thích vì cố cãi với nó vô vọng như việc thổi tắt bóng đèn điện . Rảnh rỗi đọc cmt của bạn để tiêu khiển có khi hay hơn là đọc Oxford đấy.
Tôi nói xin lỗi bạn nha, bạn nói chuyện nhìn có vẻ thực tế nhưng rút cuộc lại rất phi thực tế ở chỗ có mấy ai chịu khó mà mở từ điển Tiếng Việt ra đọc cho cặn kẽ trừ khi cái từ ấy bắt gặp từ vựng khó hiểu đâu đó trong cuốn sách bạn đọc . Việc học tiếng Việt tốt nhất là đọc sách, báo chứ việc mở từ điển ra mà nhâm nhi giống sách báo như bạn quả phi thực tế hahaha. Thử làm cái poll đi rồi xem ý mọi người thế nào.Bạn nói đọc OF bạn ghét tốn thời gian vậy thì sao tôi tự hỏi bạn có thể biết OF nó ko chân thực với cuộc sống du học sinh Đừng nói với tôi là nghe người ta nói mà ko nhận định nha. Nếu thế bạn là người cực kỳ ba phải, bảo thủ và....khoái suy đoán lung tung.
__________________
Sách là thế giới vô tận đối với bạn.

thay đổi nội dung bởi: sinhthle, 18-04-2012 lúc 01:09 PM
sinhthle vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
nhaubatbai (12-06-2012)
Old 20-04-2012, 04:26 PM   #139
Diệp Song Hàn
Mọt sách
 
Tham gia ngày: May 2011
Nơi Cư Ngụ: Nhà lửa tam giới
Bài gởi: 280
Xin cảm ơn: 124
Được cảm ơn 543 lần trong 125 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của sinhthle View Post
Từ đầu vốn đã không hiểu tôi muốn nói gì rồi bạn. Trước sau bất nhất. Từ trước ra sau, tôi không hề nói người chê truyện bảo thủ, một chiều. Chỉ có bạn chụp mũ kêu tôi nói thôi. Tôi cũng không bảo người khen truyện là chiều ngược lại. Cũng chỉ có bạn chụp mũ thôi. Giờ thì suy ra bạn là con người hay chụp mũ người khác lắm, đọc không hiểu thì chụp mũ xuống gán này gán nọ. Từ trước tới cm này, tôi xin nhắc lại: " Đừng khắt khe trong việc đọc truyện đơn thuần cho giải trí". Nhé! Bạn ko rõ việc bảo thủ và một chiều thì đừng có phản biện bậy bạ như vậy.



Tội người ta phân biệt ra đề tài, thể loại lãng mạn và đề tài, thể loại kì ảo vì ít nhất trong thể loại lãng mạn người ta sẽ tìm thấy trong đời sống những điều lãng mạn, hay những tình huống giống vậy ít nhiều còn kì ảo thì hầu như không có. Chúng đều là văn học tưởng tượng cả đấy gộp chung làm quái gì nữa cho mệt. Tôi nào có so sánh chúng với nhau, chỉ có bạn chụp mũ là tôi so thôi rồi la lên là cứ phải nói đến chán ngấy. Ngộ thật.. Tôi làm biếng tra Google lắm nhưng ít nhất khi tôi đọc truyện của Nam giới viết lãng mạn thì tôi biết về vấn đề phi thực tế nó cứng rắn hơn bên nữ, từ đó suy ra Nam giới viết truyện lãng mạn thì thực tế hơn nữ giới một chút là cái chắc.


Tôi không có gộp chung, tôi ko bảo chúng là một mà tôi dẫn từ cái này sinh ra cái kia để bạn hiểu về từ vấn đề này mới có vấn đề kia.



Vậy chắc bạn đọc cũng ko biết tôi mỉa mai rằng Kim là Thành Tựu của DT khi mà chỉ đơn giản như thế cũng có người bức xúc nhỉ hahaha, tội bạn quá ( lại phải giải thích rõ ràng bạn có ý mỉa mai cơ). Vâng, bạn đâu quan tâm. Bạn ko quan tâm mà cũng biết cô ta tẻ nhạt cơ đấy, có đọc rồi mới biết. Sao giấu đầu lòi đuôi vậy bạn. Nếu không quan tâm thì sao biết K tẻ nhạt?Nếu ko quan tâm là cũng ko bik cô ta tên gì luôn chứ đừng bảo là bik tẻ nhạt. . Tôi nói cho bạn nghe nhé, khi đọc sách mà bạn đọc sách chỉ theo hiệu ứng giới thiệu: "cuốn sách chân thực" thì chứng tỏ hiệu ứng bầy đàn nơi bạn quá mạnh. Tôi chẳng bao giờ đọc theo bầy đàn như vậy cả, lý do tôi đọc DT vì tôi thấy giọng văn vui tươi, hồn nhiên dí dỏm và tôi biết OF chỉ đơn giản là do một sự tình cờ khi tôi lang thang trong nhà sách. Đọc sách là chịu khó lang thang, lựa chọn, tìm kiếm chứ nghe giới thiệu ko mà đọc thì trách sao bức xúc.


Tôi nói xin lỗi bạn nha, bạn nói chuyện nhìn có vẻ thực tế nhưng rút cuộc lại rất phi thực tế ở chỗ có mấy ai chịu khó mà mở từ điển Tiếng Việt ra đọc cho cặn kẽ trừ khi cái từ ấy bắt gặp từ vựng khó hiểu đâu đó trong cuốn sách bạn đọc . Việc học tiếng Việt tốt nhất là đọc sách, báo chứ việc mở từ điển ra mà nhâm nhi giống sách báo như bạn quả phi thực tế hahaha. Thử làm cái poll đi rồi xem ý mọi người thế nào.Bạn nói đọc OF bạn ghét tốn thời gian vậy thì sao tôi tự hỏi bạn có thể biết OF nó ko chân thực với cuộc sống du học sinh Đừng nói với tôi là nghe người ta nói mà ko nhận định nha. Nếu thế bạn là người cực kỳ ba phải, bảo thủ và....khoái suy đoán lung tung.
Bỏ hết mấy cái kia, chỉ cần dòng bôi màu thôi, đủ để tôi tiếc thời gian trả lời cmt rồi.
À, mà đọc sách là tìm tòi nhỉ, trả lời thêm cho bạn biết là tôi đọc nó không dưới 3 lần đâu và đọc vì tôi thích lối viết của DT trong truyện ngắn Những đứa con của dòng Mêkông. Chính vì quá thích DT nên tôi mới thấy thất vọng. Chắc đến đây tôi thoát khỏi kiểu chụp mũ là hiệu ứng bầy đàn của bạn rồi nhỉ? Chẳng muốn nhắc lại đâu, nhưng người đọc sách nhiều và tâm huyết như bạn chắc cũng hiểu câu giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt chứ? Thế thì nhìn lại cmt và sửa lại mấy chỗ dùng ngôn ngữ chat đi nhé (tôi biết là lạc đề nhưng quả thực là nhìn rất ngứa mắt).
Chắc bạn học Tiếng Việt qua sách báo nhỉ? Thế nên tôi hâm mộ cách bạn gộp chúng các khái niệm từ ngữ với nhau quá. Đọc sách báo có chỗ nào người ta chú thích đầy đủ gãy gọn nghĩa của từ cho mà hiểu không? Đừng có nhầm giữa việc tham khảo vốn từ với học từ vựng (chắc ở báo người ta dạy bạn cách viết từ kiểu này phải không? "Bik...". Xin lỗi, chứ tôi thà phi thực tế chứ học từ kiểu này tôi sợ lắm.
Mà nói thật là tôi chán phải nói chuyện với kiểu người như bạn, bạn cho đọc đơn giản là giải trí nhưng người khác thì không. Họ đọc họ ngẫm nghĩ, họ ghét họ thích bạn quản được sở thích của họ sao? Bạn thân bạn suy nghĩ nông cạn kiểu giải trí đừng bắt người khác cũng phải theo mình. Tóm lại là dừng ở đây, còn lại nếu bạn rảnh đến mức tiếp tục phản biện theo kiểu "Mọi người ơi, đọc sách là giải trí suy nghĩ nhiều làm gì" rồi "có bạn thì có...." hay thỉnh thoảng lại chèn vào dòng "hahaha..." thì cứ việc. Tôi dừng ở đây vì nói tiếp tôi thấy mình ngang với bạn, bản thân tôi không thích như vậy tẹo nào.
__________________
...Nhân gian thế sự vốn vô thường
Vinh hoa phú quý tựa phù dung...

thay đổi nội dung bởi: Diệp Song Hàn, 20-04-2012 lúc 05:31 PM
Diệp Song Hàn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-04-2012, 07:23 PM   #140
hoangmk
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Mar 2007
Bài gởi: 9
Xin cảm ơn: 23
Được cảm ơn 9 lần trong 3 bài
Default

Tôi nghĩ thế này : người đọc khen, chê là quyền của họ nhưng đừng quá khắc khe (trừ khi là nhà phê bình văn học) và cũng đừng quên rằng tiểu thuyết dạng này chủ yếu vẫn là đọc để thư giãn, giải trí là chính
hoangmk vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 11:08 AM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.