Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Tủ sách Tuổi Hoa Tủ sách dành cho các loại sách dành cho lứa tuổi dưới 16 và những ai cảm thấy mình mãi mãi tuổi ... mười sáu. |
![]() |
|
|
#1 |
|
Mọt sách
|
![]() Tôi là Bêtô là tác phẩm mới nhất của nhà văn chuyên viết cho thanh thiếu niên Nguyễn Nhật Ánh. Anh đã được đông đảo bạn đọc biết đến qua các tác phẩm quen thuộc như Thằng quỷ nhỏ, Trại hoa vàng, Bong bóng lên trời, Cô gái đến từ hôm qua… và hai bộ truyện nhiều tập Kính vạn hoa và Chuyện xứ Lang Biang. Với Tôi là Bêtô, đây là lần đầu tiên anh viết một tác phẩm qua lời kể của một chú cún. Trong thiên truyện này, thế giới được nhìn một cách trong trẻo nhưng lồng trong đó không thiếu những ý tứ thâm trầm, khiến người đọc phải ngẫm nghĩ. Đây chắc chắn là tác phẩm không chỉ dành cho trẻ em. Phần 1-10 1 Tên tôi là Bêtô. Đó là cái tên chị Ni đặt cho tôi. Đúng ra, cái tên ban đầu là Bêbêtô. Bạn có biết Bêbêtô là gì không? Chắc bạn nghĩ đó là một loại củ cải? Trật lất rồi, bạn ơi. Đó là tên của một cầu thủ đội Brazil. Chị Ni đặt cho tôi cái tên đó chính xác là vào ngày 15 tháng 7 năm 1994, tức là đúng nửa tháng sau ngày đội tuyển Brazil đoạt chức vô địch giải bóng đá thế giới lần thứ 15. Đó cũng chính là ngày tôi đặt chân đến nhà tôi. Tất nhiên là nhà tôi hiện nay. Nhà tôi hiện nay tất nhiên là nhà tôi đang ở. Phải nói rõ như vậy, vì thông thường, khi nhắc đến hai chữ "nhà tôi" người ta đang nghĩ đến cái nhà người ta đã rời xa. Người ta nghĩ đến cái nhà cách đó một trăm mét và lo lắng nói: - Mưa thế này, không biết nhà tôi có dột không. Người ta nghĩ đến cái nhà cách đó một ngàn mét và buồn bã nói: - Không biết giờ này ở nhà tôi mọi người đang làm gì. Người ta nghĩ đến cái nhà cách đó nửa vòng trái đất và lần này thì người ta sụt sùi: - Chẳng biết chừng nào tôi mới được về thăm lại nhà tôi. Ngày đầu tiên về thăm quê từ một nơi xa lăng lắc, chính bà nội của chị Ni vừa khóc vừa kể như vậy. Lúc đó tôi đang nằm gặm xương dưới gầm bàn chứ đâu. ............ Bản đầy đủ > [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] Truyện dài Nguyễn Nhật Ánh đã bổ sung [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
__________________
Đa tình tự cổ nan dư hận Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ thay đổi nội dung bởi: nutuongcuop, 18-06-2007 lúc 08:52 AM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#2 |
|
Thành viên mới
|
Bạn ơi mình down ko được, giúp mình với
chỉ cho mình cách d0wn với Hạn chế dùng ngôn ngữ mạng trong TVE. @dongthoigian: Bạn có thấy link màu xanh trong post của nutuongcuop? Bạn click thẳng vào đó, sẽ thấy hiện lên trang 4shared.com, chờ khoảng mấy giây, tìm quanh, thấy dòng chữ "Download fie", click vào đó để down về máy tính của bạn.
thay đổi nội dung bởi: linhboyhn, 24-06-2007 lúc 01:41 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#3 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Oct 2006
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 101
Được cảm ơn 25 lần trong 11 bài
|
Quả thật khi đọc câu chuyện, tôi cũng có cảm nhận như lời dẫn đầu của truyện. Cái nhìn thế giới và cuộc sống xung quanh của tác giả thông qua cách nói chuyện, cách tìm hiểu của 2 chú chó: Beto và Bino đã dẫn dắt người đọc đến với những cảm xúc nhất định, đến với những triết lý hay cảm nhận về cuộc sống. Cách dẫn dắt rất nhẹ nhàng, không khô cứng, khô khan mà đôi khi còn rất hài hước, hóm hỉnh. Quyến truyện rất đáng để mọi người cùng đọc và cùng nhìn nhận.
)
__________________
Không có gì trên đời này thực tốt hoặc xấu. Chỉ khi cái xảy ra, tuỳ cách nhìn của bạn mà nó sẽ tốt hay xấu.:smile: |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#4 |
|
Kẻ Ngu Muội
|
Điều hay nhất trong "Tôi là Bêtô" chính là tính triết lý của nó chứ không phải là cốt truyện của nó. Tác giả muốn thông qua một loài động vật để thể hiện được cách nhìn của con người một cách khác quan. Nói chung đây là một quyển sách nên đọc.
__________________
Sống thật với lòng mình... |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#5 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 1
Xin cảm ơn: 1
Thanked 3 Times in 1 Post
|
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#6 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Oct 2006
Bài gởi: 21
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 1,656 lần trong 17 bài
|
Thấy một số bạn không down được trên 4shared.com, mình up lại trên forum.
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#7 |
|
Thành viên mới
|
Mình thấy bài viết trên trang Vinabook về tác phẩm này rất hay, mình copy lại cho mọi người cùng tham khảo nhé.
Nguyễn Nhật Ánh: Nghề văn khắc nghiệt nhưng công bằng Vừa thoát khỏi thế giới phù thủy đầy quyến rũ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (ảnh) phiêu du vào thế giới niềm vui, nỗi buồn, vừa trẻ con mà rất người lớn, dưới góc nhìn của một chú cún. Tôi là Bêtô cho thấy khả năng sáng tạo dồi dào và sức hấp dẫn của cây bút U50 này. Anh có kỷ niệm gì trong quá trình viết cuốn sách Tôi là Bêtô - Tôi đang nuôi 6 chú cún, và đặt tên chúng theo tên gọi các nhân vật trong Chuyện xứ Lang Biang như Suku, Pôcô, Êmê, Mua… Chú chó Pôcô mới qua đời cách đây mấy tháng do chứng sưng phổi. Có thể số phận của Pôcô xui rủi là do cái tên – vì Pôcô trong Chuyện xứ Lang Biang là tên… một con ma! Các chú cún đáng yêu này góp phần không nhỏ vào nguồn cảm hứng sáng tác của truyện Tôi là Bêtô. Khi nào sách phát hành, chắc tôi phải trích một phần nhuận bút để chiêu đãi các “nguyên mẫu” ngoài đời của tôi. * Trong nghề viết văn, người ta thường nhắc đến công đoạn đi thực tế để sáng tác. Nhưng hình như thực tế để sáng tác của anh là kho ký ức của tuổi thơ "xài hoài không hết". Anh nói sao? - Tôi xa quê từ rất sớm. Có lẽ vì vậy, đối với tôi tuổi thơ là một vùng trời luôn lung linh trong ký ức. Tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh những trưa hè tuổi thơ, tôi ngồi trong vườn cây nhà dì chơi đùa ra sao với các anh chị con dì, nhớ những ngày trốn học đi tắm sông, mẹ tôi phải lặn lội đi tìm, nhớ những cánh diều trong sân trường tiểu học, nhớ cây trứng cá sai trái ở ngoài cửa sổ lớp tôi… Đến bây giờ, những lúc ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa còn bé, tôi luôn cảm thấy bồi hồi. Đó là tâm trạng nuối tiếc của kẻ đã rời xa sân ga tuổi nhỏ và biết mình vĩnh viễn không quay lại được. Có lẽ chính sự ám ảnh đó đã đi vào các trang sách của tôi và tự nhiên tôi trở thành nhà văn viết cho trẻ em. Mà thực ra cũng có một phần là viết cho chính mình, như một cách giải tỏa. Và đó chính là "thực tế" quan trọng nhất của tôi. Vì tôi nghĩ một nhà văn chỉ viết hay, viết xúc động nhất về những gì làm cho anh ta bức xúc, khao khát - những gì gần gũi, thân thuộc, máu thịt và giàu sức ám ảnh nhất. (Theo ANH VÂN - VnExpress) Nhận xét của báo chí Tôi Là Bêtô (theo Báo Tuổi trẻ) (Thứ Sáu, 08/06/2007) Tôi là Bêtô in 15.000 bản TT - Chưa đầy nửa tháng kể từ ngày phát hành (26-5-2007), 11.000 bản Tôi là Bêtô của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã tiêu thụ hết. NXB Trẻ vừa mới tiếp tục tái bản thêm 4.000 cuốn, nâng tổng số bản in lên 15.000 bản. Tác phẩm này cũng liên tục xếp nhất nhì trong top sách best-seller của các đơn vị bán sách trực tuyến như sahara.com, vinabook.com, đồng thời nhận được đánh giá cao của bạn đọc trên trang web của NXB Trẻ trong thời gian qua. Được viết theo phong cách hoàn toàn mới so với trước đây, sự “thay đổi” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vậy là đã được bạn đọc chấp nhận. Những mẩu chuyện hay, những phát hiện thú vị của chú chó Bêtô, với cách viết vừa hài hước vừa chiêm nghiệm một cách nhẹ nhàng, không chỉ thích hợp cho các em thiếu nhi; người lớn cũng có thể đọc để thư giãn và để suy ngẫm lại chính cuộc sống của mình. T.G.H. Tôi Là Bêtô (theo Báo Thanh Niên) Tôi là Bêtô (Kỳ 5) (Ngày 17/05/2007) Nguyễn Nhật Ánh Tôi có thể chứng minh điều đó, với những gì liên quan đến lão Hiếng. Lão Hiếng dĩ nhiên có một cái tên như mọi người. Nhưng tôi ghét lão đến mức không thèm gọi tên lão. Lão hiếng mắt, tôi bèn gọi lão là lão Hiếng. Cả bọn cún trong khu nhà tập thể tôi ở cũng gọi lão bằng cái biệt danh đó. Nói chung, không đứa nào trong bọn tôi ưa nổi lão. Bây giờ thì bọn cún chúng tôi đều không nhớ lão tên thật là gì. Khi người ta không còn nhắc đến tên một ai đó, người đó sẽ bị xóa sạch khỏi ký ức của cộng đồng. Nếu bạn là một nhân vật, bằng cách đó người ta sẽ xóa tên bạn khỏi lịch sử dễ như phủi một hạt bụi. Với bọn tôi, lão Hiếng thật đã chết. Còn cái lão Hiếng lúc nào cũng ngứa chân đá vào bụng bọn cún chúng tôi những cú đau điếng là một lão hung thần đột ngột mọc lên như một thứ nấm độc trong thế giới yên bình của khu tập thể. Bọn cún chúng tôi căn bản là thân thiện với loài người. Loài người yêu thương chúng tôi và chúng tôi đáp lại bằng một tình cảm còn sâu sắc hơn. Tình cảm đó không cần phải học. Nó như một thứ bản năng có sẵn trong máu. Thậm chí, tình yêu và lòng tin vô điều kiện đó có thể được coi như một phẩm giá. Nhưng không phải những gì thuộc về loài người đều tốt. Lão Hiếng thuộc về loài người. Nhưng lão không tốt. Vì thế chúng tôi phải trả giá cho sự tin cậy của mình. Khi bạn quá tin cậy hoặc sùng bái một ai, chắc chắn bạn không bao giờ đề phòng, thậm chí nghi ngờ. Và đôi khi bạn chết vì niềm tin ngây thơ của mình. oOo Lão Hiếng luôn tìm cơ hội sút vào bọn tôi như sút vào một quả bóng và vẻ mặt lão trông rất hả hê khi nhìn bọn tôi bị đá văng đi và khóc lên đau đớn. Khác với chị Ni, lão Hiếng không có khả năng nghe được tiếng khóc của lũ cún chúng tôi. Lận trong người một trái tim vô cảm, có vẻ lão không thấu được nỗi đau của kẻ khác. Nhưng cũng có thể lão biết hết nhưng lão lấy đó làm trò vui. Tôi khóc rất to mỗi khi bị lão độc ác đó đá tung vào tường. Tôi khóc vì đau và vì tức. Tức lão hung thần đó thì ít mà tức chính mình thì nhiều. Đã bị lão giở trò cục súc bao nhiêu lần nhưng rồi tôi lại quên béng đi mất. Lần sau tôi lại mải chơi lúc lão đi ngang. Và lại ăn một cú đá vào be sườn đau thấu trời xanh, thêm tiếng cười hềnh hệch của lão như muối xát vào vết thương. Không chỉ riêng tôi, bọn cún hàng xóm đứa nào cũng bị bầm dập với lão Hiếng không dưới chục lần. Thật khó mà đề phòng lão, đơn giản vì lão mang bộ mặt của con người. Tới lần thứ mười một thì bọn tôi khôn ra. Bọn tôi không ngờ nghệch đánh giá kẻ khác bằng mắt nữa. Khi bạn nhìn quá nhiều thứ không cần thiết trong cuộc đời, bạn khó mà sàng lọc được các ấn tượng. Tâm trí bạn sẽ bị nhiễu và con mắt khi đó có khả năng đánh lừa bạn. Thị lực của bọn tôi vốn cũng chẳng tinh anh gì. Bọn tôi bắt đầu dùng mũi để phân biệt người tốt kẻ xấu. Từ đó, bọn tôi không còn vô cớ bị ăn đòn của lão Hiếng nữa. oOo Nếu giỏi ngụy trang, kẻ ác có thể nở nụ cười từ bi và thốt lên những lời ngon ngọt như vớt ra từ một hũ đường. Nhưng hắn ta vẫn không che giấu được cái mùi ác. Đó là một thứ mùi rất khó diễn tả. Nó chua chua, lờm lợm và dĩ nhiên phát ra từ một tâm hồn xú uế. Mãi về sau này tôi mới biết bọn cún chúng tôi chỉ được coi là thực sự trưởng thành khi đã học được cách nhìn đời bằng... mũi. Đó là khác biệt quan trọng nhất giữa chúng tôi và loài người. Và điều đó cắt nghĩa tại sao trong thế giới chúng tôi có thể có đớn đau, có bất hạnh, cả chết chóc, nhưng hầu như không có cái gọi là bi kịch. Nhờ cái mũi thông tuệ đó, lịch sử của chúng tôi chưa bao giờ nhầm lẫn, nên chưa bao giờ phải bôi xóa hoặc viết lại. Cũng với lý do đó, chúng tôi chưa hề sản sinh ra gã cún nào có tên là Shakespeare. Bởi điều đó thực sự là không cần thiết. oOo Một thời gian dài, lão Hiếng không đá chúng tôi được thêm cú nào. Có lẽ vì vậy mà lão có vẻ buồn bã. Mặt lão ngày càng héo đi, quắt lại như quả nho khô, trông lão như kẻ đến từ một vùng dịch. Từ trong các xó cửa, bọn cún chúng tôi không ngừng hồi hộp theo dõi lão. Tôi chưa từng nghe nói có ai đã lâu không làm được việc thiện mà sinh bệnh. Nhưng vì không còn cơ hội làm điều ác mà lần này rất có thể lão Hiếng chán sống cũng nên. Trong những ngày đó, như được số phận bù đắp, tôi sung sướng đón nhận một người bạn mới: Binô. Binô là một thằng cún trắng như một con chó bằng bông. Lông nó xù ra bốn phía khiến ngày đầu tiên tôi không thấy đuôi nó đâu. - Mày là thằng nhóc cụt đuôi à? - Tôi tò mò hỏi. Binô trả lời bằng một động tác hết sức kỳ cục. Nó cứ xoay tròn trên bốn chân khiến tôi phải đi lòng vòng và không ngừng dán mắt vô mông nó. Tôi nhìn thấy mông nó động đậy và chốc sau, trước cặp mắt ngạc nhiên của tôi một chiếc đuôi nhỏ xíu từ trong mớ lông trắng ngúc ngoắc thò ra. Chiếc đuôi trắng và ngắn, trông giống một viên phấn bảng ai đánh rớt giữa bụi lau. (còn tiếp) N.N.A Truyện của Nguyễn Nhật Ánh Tôi Là Bêtô (theo Báo Thanh Niên) Tôi là Bêtô - cuốn sách cho cả trẻ con và người lớn (Ngày 27/05/2007) Phong Lê - Nguyễn Quang Thiều Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ký tặng sách cho độc giả Báo Thanh Niên - Ảnh: Nghĩa Phạm Tôi là Bêtô của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vừa được chính thức phát hành trên cả nước, nhưng ngay từ khi các trích đoạn của truyện được đăng trên Báo Thanh Niên đã thu hút sự quan tâm của đông đảo bạn đọc. Xin giới thiệu những cảm nhận về Tôi là Bêtô của hai cây bút quen thuộc trong làng văn: Giáo sư, nhà phê bình văn học Phong Lê và nhà thơ Nguyễn Quang Thiều. Cái hay, cái hấp dẫn của Tôi là Bêtô Tôi là Bêtô - lời tự giới thiệu và cũng là lời tự khẳng định về mình của một chú cún, xuất hiện ở chương cuối truyện, nhưng lại có ý nghĩa dẫn dắt ngay từ đầu cho câu chuyện được kể. Đó là chuyện cún với các bạn bè của cún, như Binô, cả hai cùng sống với cô chủ Ni và ba mẹ của cô, cùng bà cố - ở một nơi khác, nơi cún có thêm một bạn mới là Laica. Nhìn, nghĩ và ứng xử theo cách của cún, ngoài hàng trăm "điều thú vị ở đời" ta còn nhận ra được sự phân biệt tốt - xấu trong thế giới người, một cảm nhận hồn nhiên trong tầm nhìn của Bêtô, rồi của cả cặp bạn Bêtô - Binô, được "nhân hóa" ở tuổi vừa là trẻ con, vừa đang chuẩn bị làm người lớn. Chọn nhân vật chính là một chú cún - động vật gần gũi, quen thuộc và thông minh nhất của con người, đương nhiên tác giả rất thuộc tính cách, sinh hoạt, và cả... ngôn ngữ của cún; đồng thời trong vai cún để nhìn đời, tác giả cũng rất thuộc tâm, sinh lý lứa tuổi mới lớn, qua đó cho thấy người lớn cần phải ứng xử như thế nào đối với trẻ, trong bước ngoặt từ bé con sang người lớn, cái bước ngoặt quan trọng, nếu không nói là quan trọng nhất, trong đường đời một con người. Viết cho trẻ em, theo tôi, khó nhất là ở lứa tuổi này. Chúng chẳng còn là trẻ con để chỉ nghĩ những điều ngây thơ, ngộ nghĩnh. Nhưng cũng chưa là người lớn để có thể nghe và hiểu được những gì chỉ người lớn mới có thể nghe và chấp nhận. Thông báo quan trọng nhất qua Tôi là Bêtô, đó là tình bạn, là loại tình cảm đưa con người từ khuôn viên gia đình ra xã hội; là cái nhìn rộng ra ngoài gia đình, hoặc nhìn gia đình trong gắn bó với xã hội. Xem cách Nguyễn Nhật Ánh chọn và mở rộng dần các mối quan hệ và sự ứng xử của Bêtô đối với chung quanh, và chung quanh đối với Bêtô, ta có thể hình dung ra gương mặt con trẻ của chúng ta ở lứa tuổi này, trong cái thế giới chúng ta đang sống hôm nay. Đó cũng là cơ sở cho ta hiểu một truyện viết cho thiếu nhi đạt được giá trị đích thực của nó cũng sẽ là một tác phẩm hay đối với người lớn. Tặng 100 cuốn Tôi là Bêtô cho bạn đọc Báo Thanh Niên sẽ tặng 100 cuốn sách Tôi là Bêtô có chữ ký tặng của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cho 100 bạn đọc đầu tiên đặt báo dài hạn 6 tháng cuối năm 2007 trực tiếp tại tòa soạn. Mọi chi tiết xin liên hệ Phòng Phát hành Báo Thanh Niên - số điện thoại: (08) 9256456 Tôi là Bêtô được Nguyễn Nhật Ánh kể với ngôn ngữ của nhân vật chính, tức là ngôn ngữ của trẻ. Chứ không phải là ngôn ngữ của một người kể nào đó ở ngôi thứ ba chắc chắn sẽ làm cho truyện vừa dài ra, vừa khô đi mà không chứa nổi mọi chuyện tươi xanh của cuộc đời. Nhưng làm sao mà tránh được sự có mặt của Nguyễn Nhật Ánh, người điều hành toàn bộ câu chuyện, người đã qua Bêtô mà kể lại câu chuyện trong một thứ văn phong theo tôi là rất gọn, rất hay; một văn phong chứng tỏ người viết rất thuộc và rất yêu đối tượng khảo sát của mình. Phải nói đó là loại văn rất thích hợp cho thiếu nhi ở một lứa tuổi đang rất cần rèn giũa cho sự giàu có, tinh tế và ăn ý giữa ý và lời. Và, không chỉ là khảo sát mà còn là sự đúc kết cho con trẻ quen dần với các suy tưởng, kể cả triết lý về cuộc sống, vốn lúc nào cũng hiện hữu quanh chúng như ánh sáng, như khí trời, để cho chúng vừa chóng lớn, lại vừa không mất đi tất cả những gì là quà tặng của tuổi thơ, rồi sẽ cùng chúng đi suốt hành trình của đường đời con người. Một cách kể tự nhiên về những chuyện của đời thường không tẻ nhạt, có sức chứa những ý tưởng mới mẻ và những triết lý hồn nhiên, nhằm mở rộng sự sống của thế giới trẻ thơ, và gieo trồng những tình cảm đặc trưng cho bước chuyển từ trẻ con sang người lớn, từ gia đình ra xã hội - đó là cái hay, cái hấp dẫn của Tôi là Bêtô. Đã lâu lắm, tôi mới lại được đọc một truyện thú như thế! Về những câu chuyện của một con chó nhỏ Rất nhiều người trong chúng ta đều đã nuôi một con chó hoặc thường xuyên nhìn thấy một con chó. Nhưng hầu hết chúng ta lại nghĩ rằng đó chỉ là một con chó. Nghĩa là chúng ta chẳng có chuyện gì mà nói về loài vật nuôi quá quen thuộc này. Vậy mà khi đọc Tôi là Bêtô của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, tôi bắt đầu nhớ về những con chó đã nuôi trong gia đình mình. Một nỗi nhớ có thật và xúc động. Điều này có rất nhiều lý do. Nhưng lý do quyết định chính là cách kể chuyện của nhà văn. Không có bất cứ một cuộc phiêu lưu ly kỳ nào trong 102 câu chuyện về con chó có tên là Bêtô như chúng ta thường gặp trong những câu chuyện viết về loài chó. 102 câu chuyện thật hiện thực và được kể một cách vô cùng giản dị của nhà văn. Khi bắt đầu đọc cuốn sách này, dù không có sự phân biệt nào thì tôi vẫn có một cảm giác đây là những câu chuyện viết cho những đứa trẻ. Điều quan trọng lại bắt đầu từ chính ở đây. Cuốn sách đã lôi cuốn tôi bởi nó đã không đi đúng như những gì tôi dự báo. Một cuốn sách viết cho tất cả chúng ta: trẻ con và người lớn. Cuộc đời của con chó nhỏ Bêtô cũng chứa đựng tất cả hiện thực đời sống mà mỗi con người đều đi qua: niềm vui, sở thích, tình bạn, nỗi sợ hãi, lòng dũng cảm, ký ức, thiện ác, ước mơ... Thủ pháp nhân cách hóa một con vật không được nhà văn sử dụng mà ông chỉ kể về con vật đó bằng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất với một thứ ngôn ngữ làm chúng ta tin rằng chúng ta đã đọc được ngôn ngữ của loài vật này. Và ngay tức khắc, những con vật như Bêtô và chúng ta trở thành những người bạn thân thiết. Tất nhiên có một hai lần con chó con Bêtô đã nổi giận. Lúc đó, tôi không thích nó lắm vì một con cún con lại mang cái nổi giận của một người lớn tuổi. Nhưng hóa ra đó chỉ là sự nổi giận vô tình của người đàn ông ngoại tứ tuần Nguyễn Nhật Ánh mà thôi. Hầu hết những đoạn kết của mỗi mẩu chuyện là một triết lý nhân sinh. Đây là phần rất dễ bị trở nên lạc lõng. Nhưng Nguyễn Nhật Ánh đã xử lý rất giỏi trong khu vực này. Bởi những triết lý đó sinh ra từ hiện thực của đời sống. Tính hợp lý của những câu chuyện được kể với những triết lý đã làm nên sự tự nhiên hài hòa. Người đọc không thấy sự áp đặt của nhà văn. Và chính vậy, hiệu quả thẩm mỹ và giáo dục trong một tác phẩm văn học đã thành công. Khi đọc hết câu chuyện thứ 102, tôi tự hỏi: con chó con Bêtô sẽ lớn lên và cuộc đời nó sẽ như thế nào? Bởi đời sống của một chàng trai Bêtô hay của một ông già Bêtô sẽ có nhiều thay đổi mà cuộc đời thì có quá nhiều sự kiện. Đấy là điều tôi muốn biết. Nguyễn Quang Thiều |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#8 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2007
Bài gởi: 4
Xin cảm ơn: 42
Được cảm ơn 5 lần trong 4 bài
|
tớ vào 4 share thì nó hiện ra dòng này "The file link that you requested is not valid. Please contact link publisher or
use our search engine to find a file or folder" nên ko thể tải về được,tớ đã down được truyện này từ file rar mà bạn hugolina up lên ^^ cảm ơn 2 bạn đã giới thiệu truyện này nhé |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
poverty (28-11-2009)
|
|
|
#9 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 10
Xin cảm ơn: 69
Được cảm ơn 4 lần trong 3 bài
|
Thank bạn nhiều thật nhiều
![]() Mới có cuốn "Có 2 con mèo bên cửa sổ", bạn có định type lại rồi share cho bà con đói kém gần xa như tớ không ?
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
AkaRambo (13-06-2012)
|
|
|
#10 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 121
Được cảm ơn 39 lần trong 9 bài
|
Bạn chụp hình lại đi , mình có sách nè , mình đang bận không biết sao gõ được nhỉ .
|
|
|
|
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|