Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Hoa Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

View Poll Results: Có nên tiếp tục edit Lưỡng thế hoa không?
Nên, vì bạn thích nội dung truyện 176 89.80%
Nên, vì bạn lỡ đọc rồi nên phải theo dõi 16 8.16%
Nên...dừng lại 4 2.04%
Voters: 196. You may not vote on this poll

Trả lời
Old 22-06-2012, 10:46 AM   #11
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 689 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Cuốn một : chìm nổi (5)
Khuynh thành
------------------------------

Một khắc kia nhìn thấy Chu Du, tôi liền bắt đầu hối hận.


Tôi hối hận lúc tôi đến thời đại này, vì sao không đem theo máy ảnh trong túi, như vậy tôi có thể chụp được rất nhiều ảnh của Chu Du rồi. Tôi sẽ chụp được bộ dáng chàng nhẹ nhíu mày suy nghĩ, bộ dáng chàng dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng nâng cằm, chụp được bộ dáng chàng cúi đầu thổi nhẹ chén trà, bộ dáng chàng yên tĩnh nhìn bạn…


Sau đó tôi muốn đem những ảnh chụp này về thời đại kia. Tôi muốn làm điên đảo hoàn toàn cái thời đại nhạt nhẽo kia. Tôi muốn làm cho những nữ nhân bảo thủ trở nên điên cuồng, những nam nhân tự cho là anh tuấn phát điên. Tôi muốn đem ảnh Chu Du lúc nhăn mày, lúc mỉm cười kia trải rộng mỗi một góc trên thế giới, tôi muốn làm cho họ biết, thì ra dung mạo của nam nhân cũng có thể khuynh thành.


Khuynh thành. Đúng vậy, tôi lại dùng từ này để hình dung chàng. Nhưng nếu người đời sau có thể nhìn thấy bộ dáng chàng, họ sẽ đồng ý từ này là do chàng mà có.

—— nếu tôi còn có thể trở lại thời đại đó.

Đương nhiên, nếu tôi còn có thể trở lại thời đại đó, có thể đoán trước rằng sẽ có phiền toái. Sẽ có những tiểu muội muội say mê vây quanh tôi, luôn miệng hỏi tôi cả một buổi tối, tôi cùng chàng ở nơi đó đã làm gì.


Đáp án có lẽ sẽ làm mọi người thất vọng. Trên thực tế, ngày đó chúng tôi chỉ ngồi nói chuyện với nhau, cái gì cũng không có làm. Chính là nói những chuyện bình thường nhất, về nhạc lý, về thi từ, về một ít đề tài gần như là nhàm chán. Đến lúc chàng uống chén trà thứ ba, ánh trăng từ bậc thang ngoài cửa dời xuống ba bậc, chàng đứng dậy cáo từ, rồi rời đi như một cơn gió.


Tôi thậm chí cũng không cùng chàng nói về chuyện vận mệnh. Từ lúc nhìn thấy chàng một khắc tôi liền rõ ràng, chàng tới nơi này chính là vì hiếu kì. Chàng là loại nam tử không cần tiên đoán xác định bản thân vận mệnh. Chàng không hỏi, cho nên tôi cũng không nói.


Mãi cho đến lúc cáo biệt, loại ăn ý này rốt cuộc bị Lỗ Túc nhịn không được đánh vỡ. Hắn tò mò hỏi tôi :


« Công Cẩn đến đây, Ảnh cô nương chẳng lẽ không có gì để nói với Công Cẩn sao ? »


Tôi không khỏi nhìn xem Chu Du, mà chàng đang dùng thái độ lười biếng không chút để ý nhìn tôi. Tôi nghĩ nếu Lỗ Túc đã nhắc tới, tôi hay là nên đại khái nói một chút vậy. Tôi ở trong đầu nhanh chóng nghĩ những chuyện về chàng, lát sau tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện


Tôi nhịn không được cười rộ lên.


"Chu đại nhân cùng Tôn Sách đại nhân đều chưa đón dâu. Hoàn Nam có nhà họ Kiều, nhà có hai cô con gái, đều có dung mạo chim sa cá lặn. Đại nhân nếu có cơ hội, đừng ngại đến bái phỏng."


Bọn họ cùng tôi vui vẻ cáo biệt. Lúc đó ánh trăng như nước. Mà trái tim tôi cũng phảng phất như bị ánh trăng ánh làm cho trong suốt. Trong trí nhớ lấy nhị Kiều là chuyện hai năm sau. Trong hai năm này, bọn họ hẳn sẽ có rất nhiều việc cần hoàn thành. Giống như ánh trăng, ánh sáng của Chu Du cũng sẽ dần dần chiếu rọi mảnh đất Giang Đông này.


Sau đó tôi bắt đầu chuẩn bị rời đi. Tôi muốn trước hết nhìn xem chung quanh Giang Đông,
cuối cùng tôi muốn đi Ngô, đến nơi chàng đang ở. Từ lần đầu nhìn thấy chàng, đã là qua hai năm. Thậm chí ngay cả hình dáng cũng trở nên mơ hồ. Nhưng mơ hồ cũng không thể hơn mơ hồ trong ấn tượng của chàng, chỉ là một cái quay đầu trong chớp mắt, chàng sẽ không nhớ rõ tôi.

Lúc tôi chuẩn bị đi, một chuyện đã phát sinh làm ngăn cản bước chân tôi.


Chạng vạng ngày đó, tôi nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập từ phương xa truyền đến. Lát sau, từ trong viện có âm thanh trầm đục, giống như cái gì đó ngã vào đống rơm.


Tôi nghe thấy liền đến xem xét, thấy một nam tử trẻ tuổi nằm trong đống rơm củi, vết thương đầy người, máu từ cánh tay hắn vẫn đang chảy, đôi mắt hắn sáng ngời nhưng thập phần bất lực nhìn tôi, hắn nói : « Tỷ tỷ cứu ta với»


Đúng lúc này, tiếng đập cửa từ phía trước truyền đến.


Tôi lại nhìn hắn, ánh mắt hắn tuyệt vọng, gần như là cầu xin. Gần như trong nháy mắt, tôi đã quyết định. Tôi dùng bó rơm củi lớn nhất che đi hắn rồi ra phía trước mở cửa.


Là quan binh mang theo vẻ phong trần mệt mỏi, họ nói: "Cô nương có nhìn thấy một nam tử bị thương không ?."


Tôi nói: "Ta cả ngày đều ở trong nhà, không thấy ai vào cả »


Hắn nói : « Có thể cho chúng ta vào xem một chút không ? »


Tôi nói : « Nơi này chỉ có tiểu nữ tử sống một mình, chỉ sợ không tiện. Nhưng nếu đại nhân đã muốn kiểm tra, vậy xin mời vào »


Hắn do dự một chút, vươn đầu hướng bên trong nhìn, sau liền gật đầu nói quấy rầy.


Tôi đến hậu viện đi, nói « Ngươi có thể đi ra rồi »


Lát sau hắn đẩy bó rơm, gian nan đi ra. Tôi dẫn hắn vào nhà, lấy thuốc băng bó cho hắn.


Lúc tôi băng bó hắn vẫn nhìn tôi chăm chú, đột nhiên kêu lên : « Lại là tỷ tỷ cứu ta ! »


Tôi nghi hoặc nhìn hắn, hắn tràn ngập phấn khởi nói : « Tỷ tỷ không nhớ rõ ta ? Đã nhiều năm trước ở Từ Châu, tỷ tỷ cho ta mấy khối bánh ăn »


Sau đó hắn còn nói : « Tên tự của ta chính là do tỷ tỷ cho, Tử Minh »


Lã Mông. Tôi đã nhớ ra hắn. Trên thế giới lại có trùng hợp như vậy sao ? Bốn năm trước ở Từ Châu tôi đã cứu hai người, lại dùng phương thức không giống nhau lần lượt xuất hiện trước mặt tôi. Nhưng bộ dáng hắn đã thay đổi tốt hơn nhiều. Bốn năm thời gian, từ một thiếu niên ngây thơ đã thành một thanh niên cao lớn, dù mang đầy vết thương trên người, trong ánh mắt quật cường phảng phất có một loại khát máu.


Tôi hỏi, « Ngươi phạm vào chuyện gì? »


Hắn cúi đầu, nói, « Giết người. »


Nhìn thấy tôi không nói gì, hắn hấp tấp nói : « Ta cũng không muốn, chỉ là tên tiểu lại kia khinh người quá đáng ! »


Tôi nói : « Vậy ngươi làm sao chạy trốn đến nơi này ? »


Hắn nói: "Ta trước lúc chạy trốn đã đến nhà đồng hương, Viên Hùng đại nhân khuyên ta tự thú. Ta còn chưa đến quan phủ đã bị quan binh đuổi giết. Ta biết, bọn họ nếu bắt được nhất định sẽ giết ta, cho nên ta một đường chạy trốn đến nơi này »


"Vậy ngươi về sau định làm thế nào?"


Hắn lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt. Cuối cùng hắn dùng ánh mắt như kẻ chết đuối gặp được rơm rạ cứu mạng nhìn tôi, nói: "Xin tỷ tỷ thu lưu ta."


"Như vậy sao được?" Tôi thất thanh nói, "Bọn họ có thể tìm được ngươi ở đây nha »


"Bọn họ người từ vùng ngoài đuổi giết tới đây, qua vài ngày không thấy sẽ đi. Họ đi rồi ta sẽ rời đi », hắn định liệu trước, « Trước khi rời đi tôi sẽ luôn ở trong viện này, tuyệt không bước ra ngoài »


Tôi thở dài, trong lòng nghĩ bản thân mình gặp phiền toái rồi. Cuối cùng vẫn là nhịn không được nói : « Vậy ngươi cứ tạm thời ở đây đi »


Không nghĩ là lần này lưu lại, lại mất hai năm.


Thời đại này tư pháp thậm chí còn có hiệu suất cao hơn thời hiện đại. Sau hai năm, văn thư truy nã phạm nhân bỏ trốn Lã Mông vẫn dính trên bố cáo ở cửa thành. Cho dù trải qua mưa nắng, gương mặt trên bức hoạ đã không còn nhìn rõ, nhưng chỉ cần còn dán tại đó một ngày cũng đủ hiệu quả để uy hiếp nghiêm trọng tâm lý đương sự.


Tôi nói với người ngoài hắn là họ hàng đến chạy nạn, giữ hắn ở lại. Mỗi ngày hắn làm chút chuyện nhóm lửa chẻ củi, lúc rảnh rỗi liền đến luyện kiếm dưới đại thụ ở hậu viện. Sự cuồng nhiệt của hắn đối với kiếm pháp làm tôi không hiểu nổi. Cho dù hai năm không ở sa trường, không có đối thủ, hắn vẫn chấp nhất như cũ, rảnh rỗi liền đem kiếm ra luyện. Hơn nữa kiếm pháp của hắn thập phần sắc bén, mỗi chiêu đều không lưu đường sống. Có lẽ phải trọng sát tâm như thế, mới có thể trổ hết tài năng trong đường binh nghiệp, gây dựng thành tựu sau này.


Có khi tôi sẽ cảm thấy phiền muộn không biết từ đâu, thời gian một ngày lại một ngày qua, tôi sớm đã không còn tiền. Nhưng mỗi khi nghĩ như thế tôi liền tự nói với bản thân, còn sớm, người tôi yêu lúc này, chỉ là một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi, chàng còn đang ở trong đại trạch tại Ngô Quận, mờ mịt không biết vận mệnh. Tôi còn nhiều thời gian để lãng phí.


Nhưng cho dù tự nói với mình như thế, tôi lại không chịu được là mình đang túng quẫn. Sau khi rời đi Thuý Vi lâu, tôi chỉ dựa vào một ít tiền Lỗ Túc lưu lại để sống. Ít tiền này cho ba người dùng, càng ngày càng ít đi.


Lúc đầu còn có chút thân hào, nông thôn phú hào nghe danh đến tìm tôi đoán mạng. Tên của bọn họ tôi đều không biết đến, chỉ có thể giả vờ đoán bừa, rồi vì hành vi lừa đảo của bản thân mình mà ban đêm thường thầm cầu nguyện. Dần dần, bọn họ cũng không đến nữa, mà tôi cũng bắt đầu dựa vào việc cầm cố trang sức cùng quần áo sống qua ngày.


Hắn chỉ biết tôi tốt với hắn, nhưng suy nghĩ của nam nhân luôn thô thiển, hắn không biết tôi đã bắt đầu dựa vào việc cầm cố trang sức của bản thân mà sống qua ngày. Mà tôi cũng không biết xuất phát từ tâm lý gì, cũng chưa bao giờ để hắn chịu qua áp lực này. Tôi chỉ tự nói với mình, sẽ qua đi, sẽ tốt thôi.


Kiến An năm thứ ba, sáng sớm một ngày thu, sau khi cầm cố mớ trang sức cuối cùng, thấy hắn dùng kiếm để lại một dấu vết thật sâu trên cây, trong lòng tôi chợt trở nên nóng nảy.


Tôi giật lấy kiếm hắn đang cầm, hung hăng ném đi.


Hắn kinh ngạc nhìn tôi, mà tôi hung tợn nói : « Ngươi muốn như vậy đến lúc nào ? »


Hắn cầm tay của tôi, hắn nói tỷ tỷ chảy máu rồi, đi băng bó một chút đi.


Tôi nói: "Không, ta không cần băng bó. Ta muốn ngươi nói cho ta biết, ngươi muốn như vậy tới khi nào."


Hắn cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Ta không biết."


"Ngươi không biết?" Tôi giống như điên rồi, đem hắn gí vào tường, lời nói làm tổn thương người khác như hồng thuỷ từ miệng tôi tuôn ra, « Ngươi là người có thể đi kiến công, đi phong hầu, nhưng ngươi liền cam tâm mỗi ngày để nữ nhân nuôi sống như vậy sao ? »


Hắn nhìn tôi, trong ánh mắt có quật cường đã lâu không thấy, nhưng còn là ngập tràn khổ sở, miệng hắn run run, không nói nên lời.


Tôi chịu không nổi, tôi đột nhiên buông hắn ra, chạy ra ngoài cửa, tôi cảm thấy tôi muốn điên rồi.


Tôi ở trên đường vòng vo suốt một ngày, đến chạng vạng tôi mới về nhà. Trong nhà đột nhiên trở nên phi thường trống rỗng, A Bích nhìn tôi, ẩn ẩn nói: "Hắn đi rồi."


Tôi hoảng sợ. Biết rõ đây là kết quả tôi muốn, nhưng lại đột nhiên không đành lòng. Tôi hỏi:


"Hắn có nói hắn sẽ đến nơi nào không?"


A Bích nói: "Hắn nói hắn muốn đi tự thú. Nếu phải chết cũng chấp nhận."


Tôi biết hắn sẽ không chết, nhưng trong lòng tôi vẫn trầm xuống. Tôi hỏi : « Hắn còn nói gì không ? »


A Bích nói: "Hắn còn nói rất nhiều. Hắn nói đáng tiếc hắn không biết chữ, bằng không sẽ để lại phong thư đưa em. Hắn nói cho em mọi thứ, ai, hắn nói nhiều quá, em cũng không nhớ rõ… »


Tôi nói không sao, cứ nói những điều em nhớ vậy.


« Hắn nói hắn rất cảm kích cô nương. Hắn còn nói cô nương giống như chị ruột hắn, hắn còn nói nhất định sẽ không quên cô nương… »


A Bích buồn bã nói, tôi mờ mịt hướng đến gian phòng trống rỗng kia. Trên bàn có để lại rất nhiều tiền cùng xiêm áo, tôi cầm lên hỏi A Bích, « Tiền này là từ đâu ra ? »


« Đây là hắn…hắn bán vật tuỳ thân mẫu thân cho đeo trước ngực đổi lấy. Hắn nói, hắn biết tiền này rất ít, nhưng trước chỉ có thể lưu lại một ít như vậy. Hắn nói ngày sau nếu có thể trở nên nổi bật, lại hảo hảo báo đáp cô nương »


"Hắn còn nói gì không?" Tôi thanh âm đột nhiên có chút nghẹn ngào.


"Hắn muốn cô nương đừng lo lắng, mọi thứ đều sẽ tốt thôi."


Mọi thứ đều sẽ tốt thôi.


Lã Mông là thầy tướng số còn vĩ đại hơn tôi, bởi vì câu này tôi đã tự nhủ rất nhiều lần, chính là tự an ủi ; hắn chỉ nói qua một lần, liền thành sự thật.


Lại chạng vạng một ngày thu, lúc tôi mở cửa, thấy ở cửa ngừng một chiếc xe ngựa, mà đang đứng bên xe ngựa dưới ánh chiều tà, mặc bạch y đang mỉm cười kia, chính là Chu Du.


« Ta cùng chúa công bảy ngày sau sẽ cưới nhị Kiều. Mẫu thân của chúa công cùng hai vị phu nhân đều nghe nói đến cô nương, rất muốn nhìn thấy bà mối xinh đẹp này. Vì thế ta đến đón cô nương đi Hội Kê. Hy vọng cô nương có thể nể mặt tham gia hôn lễ »


Chàng mỉm cười kéo mành xe ngựa.


Tôi yên lặng lên xe.


Xe ngựa đi vun vút. Ánh đèn cùng con người Lư Giang dần biến mất nơi đường chân trời, mà ánh đèn Hội Kê, dần dần hiện lên trong mắt.


__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 10-09-2012 lúc 06:58 AM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 25-06-2012, 08:17 PM   #12
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 689 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Cuốn một : Chìm nổi (6)
Cần tẫn hoan
------------------------
Lập đông, tháng 9 Kiến An năm thứ ba, Hội Kê ánh đèn rực rỡ sáng như ban ngày.


Ngã tư đường người đi tấp nập như dòng nước chảy, dòng người hoà trong muôn ngàn ánh hoa đăng rực rỡ biến thành biển sao, mà biển sao kia lại trở nên mờ nhạt trước những đoá yên hoa* lần lượt nở rộ trên bầu trời.


*Yên hoa : pháo hoa


Hôn lễ của hoàng đế cũng không thể náo nhiệt hơn so với hôn lễ này, yến hội của thần tiên trên trời cũng không hấp dẫn tôi như yến hội trong Thái thú phủ đêm nay. Sau này, dòng lịch sử chậm rãi chảy đi, vô số chuyện xưa sẽ bị chôn vùi xuống đáy nước, nhưng hôn lễ của bốn người này sẽ được mọi người nhắc đi nhắc lại, được chúng thi nhân dùng những từ ngữ đẹp nhất để hình dung.


Tôi nghĩ, đây có lẽ là yến hội xinh đẹp nhất trong lịch sử nhân loại.


Đối với cá nhân tôi mà nói, đây cũng sẽ là thịnh yến khó quên nhất trong sinh mệnh. Những nhân vật ở Giang Đông mà tôi từng thấy trong sáu năm qua cũng không bằng một phần mười tôi gặp trong đêm nay. Hoàng Cái, Trình Phổ, Thái Sử Từ, Tương Khâm... Những cái tên mà trước đây tôi có nằm mơ cũng không dám, bây giờ đều đang đứng rõ ràng trước mắt tôi. Ánh đèn rực rỡ làm tôi hoa mắt, tôi có cảm giác như đang nằm mơ.


Cảm giác như ảo mộng này trở nên cực hạn khi tôi nhìn thấy Tôn Sách. Trước kia tôi vẫn tưởng tạo hoá đặc biệt bất công mới tạo nên Chu Lang, nhưng khi thấy Tôn Sách, tôi phát hiện tạo hoá không chỉ bất công một lần.


Hắn mặc một chiếc áo choàng màu đỏ biên áo nạm vàng. Màu áo như thế, nếu là nữ nhân mặc nhất định là diễm tục, nhưng mặc trên người hắn làm cho tôi có cảm giác không thể hợp hơn, thậm chí không có người thứ hai xứng với màu sắc này. Hắn ngồi ở thủ toạ ôm Chu Du, giống như mặt trời và mặt trăng. Khi thì vô thức gõ bàn suy nghĩ, khi thì cười to với những người tiến đến kính rượu ; khi thì đánh nghiêng ngọn đèn bạc, khi thì khua vỡ chén bạch ngọc, một đêm này hắn giống như đứa trẻ không biết ưu sầu là gì. Có lẽ hắn chính là cảm thấy, nhân sinh đắc ý cần tẫn hoan.



Yến hội tưng bừng, rượu ngon, âm nhạc rộn ràng, tân khách cũng tốt, hết thảy đều tốt đẹp.


Tôi như thưởng thức một đồ vật mà thưởng thức thịnh yến cần tẫn hoan không uổng này, nhưng lại luôn có cảm giác, phảng phất như mình là người ngoài cuộc, không thể trở nên vui vẻ được.


Có lẽ vì chàng không ở đây ; có lẽ bởi vì tôi vốn đặt mình ở vị trí người ngoài cuộc.


Lỗ Túc không bao lâu thì say mèm, được người ta đưa vào phòng nghỉ ngơi ; ở đây tôi chỉ quen biết Chu Du, nhưng đêm nay hắn là nhân vật chính, làm sao có thể nhàn hạ đến đón tiếp tôi.


Không ai chú ý tới tôi, tôi mặc quần áo bình thường, trên mái tóc thật dài không có bất kì trang sức nào, như một u linh trong đại sảnh hoa mỹ này, một người bưng chén rượu trong góc tự sinh tự diệt.


Nhưng mà đã có một người bước về hướng tôi.


Là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, gương mặt góc cạnh rõ ràng. Tôi có chú ý hắn, cả đêm hắn bưng chén rượu, không giống với những người trong này.


Lúc đầu tôi không biết hắn là ai, đến lúc hắn lại gần, tôi phát hiện ánh mắt hắn có một chút màu lam.


"Tôn Quyền đại nhân." Tôi tận lực đè nén thanh âm kích động của mình.


Hắn cũng không có chút kinh ngạc, đi tới liền nói với tôi: "Chậm trễ cô nương rồi. Mẫu thân ta muốn gặp gặp cô nương, xin mời theo ta."


Tôi đi theo hắn vào nội đường, ở đó, tôi gặp Ngô phu nhân cùng hai vị tân nương đêm nay.


Đại Kiều đẹp giống như tơ lụa, ở dưới ánh đèn phát ra quang hoa xinh đẹp ;Tiểu Kiều đẹp như đồ sứ, tinh xảo mà sâu sắc. Chỉ có nữ tử như vậy mới xứng đôi nam tử như thế.


Ngô phu nhân phảng phất đối với tôi rất có hứng thú, liên tiếp hỏi tôi rất nhiều vấn đề.

Mà tôi cũng cố gắng giải đáp kỹ càng. Tôi biết đó là cơ hội khó được, tôi đem hết chiêu thức để dỗ bà vui vẻ.

Hiệu quả rất tốt. Bà mê say nghe tôi nói, đôi mắt chăm chú nhìn tôi. Lúc sau bà nói, « Ảnh cô nương nếu có thể làm hàng xóm của chúng ta thì tốt rồi, như vậy rảnh rỗi có thể đến trò chuyện với ta »


Tôi lập tức nhu thuận nói, « Nếu phu nhân nguyện ý, ta tùy thời đều có thể đến Hội Kê. »


Lúc này, từ trong góc phòng tôi đột nhiên nghe thấy có người « Hừ » một tiếng.

Thanh âm rất nhỏ, trừ tôi ra không ai khác nghe thấy. Tôi ngẩng đầu, tìm về phía phát ra
âm thanh, phát hiện một nữ hài tử chừng bảy tám tuổi đứng trong góc, một thân áo đỏ, tóc tuỳ tiện cột sau đầu, bên hông có một thanh kiếm đeo như trang sức, ánh mắt dài nhỏ lạnh lùng nhìn tôi.

Lúc này tiền thính truyền đến âm thanh huyên náo, tôi nhịn không được liền đi nhìn xem, phát hiện Chu Du đang múa kiếm, mà Tôn Sách đứng ở trên bàn, cao giọng hát theo. Không khí yến hội lên đến cao trào, mọi người giống như điên rồi đem rượu hất lên không trung. Mà tôi đứng ở một bên cũng hứng thú nhìn.


"Ngươi vô dụng thôi." Bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh lạnh lùng. Tôi quay đầu lại, phát hiện là nữ hài tử kia, không biết từ lúc nào đến bên cạnh tôi.


Tôi có chút nghi hoặc nhìn nàng, không rõ nàng muốn nói gì.


"Ta là nói, ngươi như vậy trăm phương ngàn kế tiếp cận mẫu thân cùng ca ca ta, cũng vô dụng thôi." Nàng lãnh đạm.


Mẫu thân? Ca ca? Tôi hiểu rồi, xem ra nàng chính là Tôn Thượng Hương ngày sau sẽ gả cho Lưu Bị. Nhỏ tuổi vậy mà đã có tính cách như thế. Vì vậy tôi tận lực ôn hoà nói với nàng :


"Em lầm rồi, ta cũng không nghĩ tới muốn gả cho huynh trưởng của em..."


Nàng vẻ mặt hoài nghi nhìn tôi, lát sau, dùng ngữ khí càng thêm lãnh đạm nói:


"Như vậy ngươi muốn làm gì?"


Tôi nhất thời nghẹn lời. Mà càng làm tôi giật mình là nàng kế tiếp nói.


"Ta biết, ngươi cảm thấy ngươi cùng những người khác không giống nhau. Có lẽ ngươi có mục đích gì đó, nhưng ta nói ngươi đừng kì vọng quá cao. Ai bảo ngươi là nữ tử »


Tôi kinh ngạc nói không ra lời. Một cô bé bảy tám tuổi, thế nhưng có thể dùng ngữ khí như vậy. Tôi biết có lẽ là đơn thuần xuất phát từ lời châm chọc của một đứa trẻ, nhưng lời nàng nói, mỗi một câu đều nói đúng tâm sự tôi.


Nhưng vô luận như thế nào, lời nói của một đứa bé không có khả năng cản trở quyết tâm tiếp cận Tôn gia của tôi. Sau khi kết thúc hôn lễ, tôi về Lư Giang bán tòa nhà chuyển đi Hội Kê. Tôi vốn muốn cho A Bích ít tiền để nàng rời tôi lập gia đình, nhưng nàng kiên trì muốn đi theo tôi. Kiên trì của nàng phảng phất tâm sự nào đó không thể cho ai biết, nhưng lúc đó tôi không rảnh suy nghĩ.


Tôi thuê một trạch viện gần Thái thú phủ ở Hội Kê, thường xuyên đến bái phỏng Tôn gia. Nam nhân Tôn gia hàng năm đều chinh chiến bên ngoài, vì vậy mỗi lần tôi đến, mấy người phụ nhân trong nhà đều vui mừng, bao gồm cả Tôn Thượng Hương. Nàng cho dù quật cường cũng là một đứa nhỏ, dần dần nàng cũng bắt đầu ôn hoà với tôi, mỗi lần tôi đến nàng đều ầm ĩ muốn tôi mang nàng ra ngoài thành cưỡi ngựa.


Kiến An năm thứ tư, trận tuyết đầu mùa đến đặc biệt sớm. Mùa thu qua đi. Một đêm nọ, cửa viện tôi bị người ta gõ cửa ầm ĩ, tôi thấy gương mặt đầy nước mắt của Tôn Thượng Hương.


"Ta không biết nên làm thế nào, chị dâu ta khó sanh, có thể sẽ chết. Người làm chủ trong nhà đều ra ngoài đánh giặc rồi, ta không biết tỷ có thể giúp gì được không » Nàng khóc nói với tôi.


Tôi không nói hai lời, liền cùng nàng sang Thái thú phủ.


Trong phòng sinh tràn ngập mùi vị kì quái khó ngửi, Đại Kiều nằm ở trên giường, mồ hôi ướt đẫm toàn thân. Loại thống khổ này, hẳn là vượt xa tưởng tượng của tôi.


Bên cạnh có mấy người mặc trang phục quái đang bận rộn, một lát sau, có một lão bà bà mặt vẽ gì đó, cầm một ly nước đục ngầu cho Đại Kiều uống. Tôi nhịn không được ngăn lại, hỏi bà ta đó là gì.


« Là phù chú đem đốt hoà với nước a » bà kỳ quái nhìn tôi, « Nhanh cho sản phụ uống đi, thần tiên sẽ phù hộ sản phụ mẫu tử bình an, mọi người vui mừng… »


Lúc này chung quanh lại bắt đầu ồn ào lên, một đám trang phục kỳ quái kia bắt đầu gõ mõ, vô cùng khó nghe. Tôi ngây người một hồi, đột nhiên nhịn không được đem chén nước kia hất đi.


Chung quanh nhất thời trở nên yên lặng, mọi người đều khẩn trương nhìn tôi.


Mà tôi nhịn không được kích động lên.


"Người Tôn gia không phải là không tin chuyện thần tiên quỷ quái sao ? Vì sao còn để những người như thế vào ? Sản phụ đang sắp chết, lại không dùng thuốc mà muốn đốt bùa chú ! Thượng Hương, đuổi bọn họ ra, tẩu tử ngươi cần yên tĩnh! »


Nàng lập tức bắt đầu kiên quyết chấp hành mệnh lệnh của tôi. Trong phòng lập tức an tĩnh lại, mùi vị kia cũng tan biến dần.


"Ngươi, đi nấu chén nước đường đỏ đến; ngươi, lập tức đi thỉnh thầy thuốc; ngươi, tiếp tục giúp nàng dùng sức."


Tôi như một tướng quân vênh mặt hất hàm sai khiến. Cho dù tôi chưa từng gặp chuyện này, nhưng tôi cảm thấy mình còn làm chính xác hơn bọn phù thuỷ thuật sĩ kia.


Nước đường đỏ bưng tới, tôi giúp Đại Kiều uống xong."Nàng hiện tại có phải có thêm chút khí lực không? Tiếp tục dùng sức, đừng bỏ cuộc" Tôi nhẹ giọng nói với nàng.


Mà nàng nhắm mắt, suy yếu vô lực nói: "Ta mệt mỏi quá, ta cảm thấy khí lực đều không dùng được, nhưng ta không muốn chết »


Tôi cùng Tôn Thượng Hương cùng nhau khuyên nàng, muốn nàng đừng bỏ cuộc, nhưng nàng chỉ lắc đầu, nước mắt chảy xuống từ đôi mắt xinh đẹp tuyệt trần.


Cuối cùng tôi rốt cục nhịn không được lay tỉnh nàng, nhìn mắt nàng, tôi kiên quyết nói:


"Nàng hẳn là biết, ta tiên đoán luôn chính xác. Ta hiện tại nói cho nàng biết, nàng sẽ không chết, hơn nữa sẽ sinh một bé gái khỏe mạnh xinh đẹp. Cho nên nàng nhất định phải cố gắng lần nữa »


Nàng hơi hơi mở to mắt, sau gật gật đầu.


Đứa nhỏ lúc nửa đêm sinh ra, khi đó ngoài cửa sổ chính tuyết lớn bay tán loạn. Đại Kiều ôm lấy đứa trẻ xinh đẹp này, nhịn không được rơi nước mắt.


Nhưng tiếng khóc chào đời không có như trong dự đoán, đứa trẻ kia nhanh chóng nhắm mắt, không có tim đập, không có hô hấp.


Mọi người hốt hoảng đem đứa trẻ chuyền tay nhau, lại thuỷ chung không cách nào làm nó khóc.


Đứa bé được đưa vào trong tay tôi, tôi vỗ nhẹ nhẹ lưng nó. Lát sau kỳ tích đã xảy ra, nó khụ một tiếng, khụ ra một ngụm nước ối.


Sau đó, chậm rãi, nó mở đôi mắt xinh đẹp long lanh như thuỷ tinh nhìn.


Đôi mắt đen lóng lánh đó nhìn chằm chằm tôi, chợt cười rộ lên khanh khách.


Đại Kiều muốn tôi đặt tên cho nàng, tôi nghĩ nghĩ, không biết từ đâu đột nhiên nhớ tới một chữ "Như"


Đại Kiều cảm thấy tên này đơn giản quá, nhưng cuối cùng cũng quyết định đặt tên "Như".


Là một cái tên xinh đẹp, giống như cánh bèo dưới mưa, mềm mại, cứng cỏi mà cũng thật u sầu.


Nếu tôi không nhớ lầm, đứa bé tên Như mà tôi cướp về từ tay tử thần này, ngày sau, sẽ là vợ của chàng.


Mà giờ phút này, nó đang ở trong lòng tôi, an tường ngủ say.


Vài ngày sau Tôn Sách về đến nhà, ôm lấy con gái, vui mừng hôn rồi lại hôn.


Lúc sau hắn nâng Đại Kiều trên giường dậy, hai người cùng nhau ôm đứa bé, nhìn ngắm như đang thưởng thức một tuyệt thế bảo vật.


Tôi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, trong lòng lặng lẽ nói với họ :


Xin hãy tận tình hưởng thụ giờ khắc vui mừng này, đừng lãng phí một giây thời gian nào hết.


Bởi vì ngày vui này sẽ không kéo dài quá lâu.


Tôi biết, đây là mùa đông cuối cùng của Tôn Sách.


__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 26-09-2012 lúc 08:04 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 26-06-2012, 08:32 AM   #13
mr_zell
Sinh viên
 
Tham gia ngày: Jun 2009
Bài gởi: 91
Xin cảm ơn: 23
Được cảm ơn 170 lần trong 80 bài
Default

đọc đến chương này mới gọi tên được cảm giác khi đọc bản dịch của bạn: tịch mịch
mr_zell vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
filial (26-06-2012), NNNN (16-11-2012)
Old 26-06-2012, 09:13 AM   #14
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 689 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Tác giả viết thế ^^~. Mình chỉ cố gắng chuyển tải nội dung sao cho dễ hiểu tí thôi Sẽ có chỗ không giống với nguyên tác một chút, nhưng nói chung là đã cố gắng
Mà vốn dĩ đây là lời kể của Vân Ảnh, có bạn bên TQ đã nhận xét là "Vân Ảnh tịch mịch giống như yên hoa", bạn có cảm nhận như thế cũng phải
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 19-09-2012 lúc 06:30 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
capi0206 (30-06-2012), NNNN (16-11-2012)
Old 30-06-2012, 11:02 PM   #15
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 689 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Cuốn nhất : Chìm nổi (7)
Biển khơi sao sáng
-----------------------------
Mùa đông qua đi, bước chân nặng nề đến của năm thứ năm Kiến An đã không thể ngăn lại.

Một năm này chắc chắn sẽ xảy ra nhiều sự kiện. Sẽ có rất nhiều thứ sẽ biến mất trong một năm này, và những thứ mới cũng từ năm này mà bắt đầu nảy sinh.


Tôi biết những chuyện xưa phát sinh trong năm này, nhưng tôi lại không biết, chờ đợi tôi là cái gì.


Tôn Như đã biết phát ra âm thanh y y nha nha. Là một đứa bé đáng yêu, đôi mắt đen lóng lánh, không biến đến ưu phiền của thế gian.


Thậm chí, luôn luôn là khốc ca* trong cảm nhận của tôi như Chu Du, lúc nhìn thấy Tôn Như cũng nhịn không được ôm nó vào lòng, phát ra âm thanh buồn cười chọc nó cười.


*Khốc ca : chắc là anh đẹp trai lạnh lùng ^^

Thật sự là một cảnh tượng là cho người ta vừa thấy buồn cười vừa ấm áp.


Cũng thật kỳ quái, Như đối với tôi không muốn xa rời không thua gì đối với mẫu thân nó. Chỉ cần cách vài giờ không thấy tôi, nó sẽ bắt đầu khóc nháo, lúc sau sẽ có người đến tìm tôi, tôi vội vàng sang, nó sẽ dụi đầu vào lòng tôi, mang theo đôi mắt còn ươn ướt, đem đôi môi hồng như cánh hoa dán vào mặt tôi.


Bởi vậy tôi thành khách quen của Tôn phủ. Ở Hội Kê hai năm, tôi lần lượt nhìn thấy không ít những người lưu danh trong sách sử.


Đây vốn là chuyện làm cho tôi vui vẻ, nhưng mà thời gian mỗi ngày một qua, tôi lại dần lâm vào khổ sở.


Nhìn thấy càng nhiều người, tôi càng phát hiện ra, tại thế giới như thế này, một người nam nhân có thể tranh đoạt nắm quyền trong xã hội, thân phận nữ nhân chỉ có thể là quần chúng. Cho dù ngươi có hiểu biết thông minh đến đâu, cho dù bọn họ đối với ngươi có tôn trọng bao nhiêu.


Lời của Tôn Thượng Hương một đêm kia, giống như độc dược đeo bám suy nghĩ tôi. Nếu là lúc vừa đi đến thế giới này vài năm, tôi nói với chính mình: "Là quần chúng thì đã sao? Dù sao tôi là vì chàng mà đến, dù thân phận là gì cũng không quan trọng."


Nhưng mà hiện tại tôi không nghĩ vậy, tôi cũng không muốn giống như lần trước, xuất hiện trước mặt chàng một cách chật vật. Còn nữa, trong thời đại phong vân biến hoá này, nếu tôi đã đến, có lẽ không phải để làm một quần chúng.


Tôi càng nghĩ như vậy thì càng thấy thất vọng.


Lúc Tôn Sách quyết định tấn công Ngô Quận, tôi tìm một cơ hội, nỗ lực khuyên bảo hắn đừng giết chết Thái thú Hứa Cống, đồng thời tận lực bảo vệ sĩ tộc ở đó.


Hắn rất lễ phép yên tĩnh nghe tôi nói, có lẽ hắn căn bản là không nghe tôi đang nói gì, sau đó hắn "À" một tiếng.


Sau đó hắn bắt đầu khách khí thỉnh cầu tôi, lúc hắn hành quân, xin hãy chiếu cố người nhà của hắn.


Một tháng sau, khi chúng tôi bắt đầu chuẩn bị chuyển đi Ngô Quận, tin Thái thú Hứa Cống chết truyền về Hội Kê.


Thật sự làm cho người ta tức giận mà lại không thể không bận tâm. Tôn Sách là loại thủ lĩnh võ đoán chuyên quyền, bởi vì chuyện hắn cự tuyệt hắn cũng chẳng muốn nói. Hắn sẽ lễ phép nghe ngươi nói xong, sau đó tiếp tục làm theo ý mình, ngay cả cơ hội phản bác cũng không cho ngươi.


Lúc đầu, tôi nghĩ tôi chỉ là một nhân vật nhỏ, lời nói không có giá trị, nhưng tôi lại phát hiện, đối với lời góp ý của thủ hạ hắn cũng thường xuyên như thế.


Hắn dũng cảm, khẳng khái, tích cực, trên người hắn có một loại ánh sáng như mặt trời, nhưng cũng bởi vì ánh sáng này quá mức chói lọi, cho nên hắn không nhìn thấy ánh sáng của những vì sao xung quanh.


Ngay cả người dân trong thành, lúc nói về hắn sẽ không nói là « Ngô hầu lại đánh thắng trận », mà sẽ quen nói là « Tướng quân hôm nay sẽ lại treo mấy cái đầu người trên ngựa về thành đây »


Vì vậy, có đôi khi tôi nghĩ, nếu như chết đi vào năm này, đối với hắn có lẽ là may mắn mà không phải bất hạnh. Hoặc là, căn bản đây là do chính hắn lựa chọn.


Nếu chết đi lúc đang huy hoàng nhất, sau này sẽ trở nên bất hủ.


Sau khi đến Ngô quận vài ngày, Tôn Quyền đã trở lại. Trong hai năm này, hắn vẫn đi theo Tôn Sách nam chinh bắc chiến. Mỗi khi bình định một chỗ, hắn liền ở lại nơi đó chuẩn bị chặng hành trình tiếp theo. Tính ra, tôi đã hai năm không gặp hắn.


Kỳ quái là, cho dù hai năm không gặp, hắn vẫn nhớ rõ tôi. Hắn tìm người đưa tin cho tôi, hi vọng cùng tôi uống rượu.


Hắn ở hậu viện Thái thú phủ tiếp kiến tôi. Hắn đối đãi tôi như với một nam tử, nắm tay tôi ngồi vào vị trí, rót rượu cho tôi. Tôi hoài nghi hắn có mục đích khác. Không bao lâu sự hoài nghi của tôi đã ứng nghiệm.


Qua vài chén rượu, hắn trầm mặc một hồi, đột nhiên nói: "Tiên đoán vô căn cứ, ta vốn không muốn tin tưởng. Nhưng mọi người đều nói cô nương tiên đoán thập phần chuẩn xác, ta cũng muốn nghe một chút cô nương có lời gì muốn nói với ta không."


Tôi nói: "Đại nhân nếu ngay từ đầu không tin tưởng, vậy xin cứ tiếp tục đừng tin. Tiên đoán chỉ cần cho người đang mê mang không rõ thôi."


"Nếu ta nói, ta hiện tại đang mê mang thì sao ?"


Hắn đột nhiên nói như vậy.


Tôi có chút kinh ngạc nhìn hắn. Hắn đứng ở bên cửa sổ quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt ánh lam kia thực sự có một chút mơ hồ.


Tôi dần dần hiểu được. Khi đọc lịch sử, ánh mắt tôi dễ dàng bị cha anh của hắn hấp dẫn, cho nên chưa từng dùng lập trường của hắn mà suy xét. Nhưng sau này, tôi đột nhiên hiểu được.


Hắn năm nay mười chín tuổi, khi Tôn Sách mười chín tuổi kia, đã được người ta coi là "Giang Đông tiểu bá vương", thắp lên một ngọn lửa, dần dần thiêu đốt đất Giang Đông.


Mà Tôn Quyền, hắn cũng có tài hoa mà Tôn Sách không có, nhưng tài hoa cho dù có rực rỡ, cũng sẽ bị ánh mặt trời che mất.


Cho nên hắn mê mang, không biết con đường phía trước phải đi như thế nào.


Vì thế tôi ôn nhu nói với hắn: "Đại nhân hoàn toàn không cần mê mang, đại nhân có con đường lớn của mình, tiền đồ ngày sau của đại nhân là vô lượng."


Hắn liền cười rộ lên, nói: "Đông Ngô ta, mỗi một nam nhi tiền đồ đều không thể lường được. Nói như vậy ta lười nghe."


Tôi tâm tình mâu thuẫn nhìn hắn. Có một bí mật to lớn trong lòng tôi, nhưng không biết có nên nói cho hắn không.


Tôi cuối cùng vẫn quyết định nói.


Tôi tới gần hắn, nhẹ giọng ghé vào lỗ tai hắn nói:


"Sẽ có một chuyện rất bi thương sẽ phát sinh, nhưng đại nhân nhất định phải bình tĩnh. Từ đó đại nhân sẽ là chủ nhân Giang Đông."


"Nàng nói chuyện bi thương là chỉ chuyện gì?" Hắn kinh ngạc nhìn tôi.


"Không lâu nữa, Ngô hầu sẽ qua đời." Tôi nhẹ giọng nói.


Hắn giống như đột nhiên bị người ta điểm trúng huyệt đạo, bất động nhìn tôi hồi lâu, mãi cho đến khi tôi tưởng rằng hắn thật sự không động nữa, hắn lại đột nhiên nhảy lên.


Hắn hung hăng đập nát cái chén xuống đất, chỉ vào tôi mắng to.


"Huynh trưởng ta vũ dũng hơn người, thân cường thể tráng, ngươi dựa vào cái gì nói như vậy? Ngươi là kẻ lừa đảo! Ngươi cũng dám nguyền rủa hắn!"


Tôi nghẹn họng nhìn trân trối, đang muốn nói, lúc này vệ binh mang đao chạy vào.


"Đem nàng ra, " Tôn Quyền oán hận chỉ vào tôi, "Đợi đến lúc nàng biết bản thân sai lầm rồi, ta sẽ giết nàng."


Sau đó, tôi bị đưa vào địa lao âm u ẩm ướt, tâm trạng nặng nề, tự kiểm điểm hành vi bản thân.


Tôi rốt cục hiểu vì sao qua mấy ngàn năm, bọn bịp bợm giang hồ có thể vẫn tồn tại, bởi vì bọn họ nói lời giả dối nhưng dễ nghe, luôn được hoan nghênh hơn tin dữ.


Nhưng không hiểu sao tôi không thấy lo lắng, tôi cũng không nghĩ hắn sẽ đem tôi ra giết. Tiểu hồ li, tên nhóc mắt xanh, tên giặc chết tiệt, trong lòng tôi đem những từ có thế nhớ ra mà mắng hắn một lần, vẫn không thể hết giận.


Tôi biết lời tiên đoán sẽ trở thành sự thật, nhưng tôi không thể xác định, khi mọi chuyện thành hiện thực, hắn có thể hay không càng thêm thẹn quá hoá giận mà đem tôi giết chết?


Tôi càng nghĩ nhiều, càng phát ra hiện bản thân chỉ có thể nghe theo mệnh trời.


Hơn nữa càng làm cho người ta bi thương là, khi tôi đi đến thời đại này, tôi đã nhìn thấy phong thái thần thoại của Tôn Sách, nhưng khi hắn phải rời khỏi thế giới này tôi không thể chứng kiến, không thể cáo biệt hắn.


Từ cửa số nhà giam nhìn ra vẫn có thể thấy một khoảng trời. Có một đêm, tôi nhìn thấy một ngôi sao màu đỏ kéo dài cái đuôi lươt qua bầu trời, rồi chớp mắt vụt tắt trong biển sao.


Tôi chỉ có thể yên lặng nói trong lòng : vĩnh biệt, tiểu bá vương.


(còn tiếp)


__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 19-09-2012 lúc 06:36 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 01-07-2012, 11:26 PM   #16
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 689 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

(Tiếp theo)

Một đêm hai ngày sau, có binh lính đến, mở cửa lao đưa tôi ra ngoài, nói : "Cô nương có thể đi rồi"


Tôn Quyền dù sao cũng không phải người bội bạc. Cho dù thế, tôi vẫn không thể tha thứ hành vi xúc phạm của hắn. Tôi nhịn không được hỏi binh lính kia :"Tôn Quyền đâu ?"


Hắn kinh ngạc nhìn tôi, rốt cục vẫn nói: "Ở trong phòng của ngài."


Tôi nói: "Hắn ở trong phòng làm gì?"


Binh lính do dự một chút: "Tướng quân từ sau khi Ngô hầu qua đời, liền luôn nhốt mình trong phòng chưa ra."


Tôi muốn trút giận, dù sao tôi cũng không thể ở đây mãi, đi chế nhạo hắn một chút cũng được. Tôi liền bày ra bộ mặt thương tâm, nói với binh lính :"Mang ta đi gặp ngài"


Hắn đem tôi đưa đến cửa phòng Tôn Quyền, nói:


"Chúng tôi đi vào tướng quân sẽ trách tội, thỉnh cô nương tự đi vào."


Tôi gật gật đầu đi vào, sau đó hắn nhẹ nhàng từ bên ngoài đóng cửa lại.


Trong phòng không có một ánh đèn, chung quanh một mảnh hôn ám.


Mành sa đổi thành màu trắng thật dài trên cửa sổ, gió nhẹ thổi qua, mành sa lay động trong gió, giống như đang chiêu hồn.


Tôi do dự bước vào phòng, cũng không có ai đón tiếp, không thấy một bóng người. Cả gian phòng chìm trong không khí yên lặng chết chóc.


Trong lúc tôi còn nghĩ trong phòng không có ai, lại nghe thấy từ góc khuất trong phòng truyền đến tiếng khóc nức nở rất nhẹ.


Tôi tìm theo âm thanh, phát hiện Tôn Quyền nằm co ở trên đất, tư thế giống như một con thú bị thương.


Hắn cúi đầu, mái tóc thật dài xoã ra che khuất gương mặt. Nước mắt không ngừng chảy xuống từ hai gò má. Tôi dìu hắn, mà trên vạt áo cũng là ướt sũng một mảnh.


Những lời chế nhạo tôi đã chuẩn bị sẵn lập tức bị quên lên chín tầng mây, tôi không khỏi tội nghiệp hắn. Khi tôi đỡ hắn, tôi phát hiện đôi vai hắn thực gầy gò, gương mặt khóc nỉ non, nhìn giống như một đứa nhỏ.


Chỉ là một đứa nhỏ thôi. Trong lòng tôi thở dài, an ủi hắn. Tôi bảo hắn hãy bảo trọng thân thể, hãy đứng dậy đi.


"Nàng vì sao còn ở đây, nàng không phải có thể đi rồi sao." Hắn khàn khàn cổ họng nói.


Tôi không nói gì, chỉ cố gắng thực nhẹ nhàng chải tóc lại cho hắn. Hắn cũng không cự tuyệt, đờ đẫn mặc tôi chải tóc.


"Nàng rất tàn nhẫn. Ta thực hy vọng nàng sai lầm, ta thực hy vọng có thể giết chết nàng" , hắn nhẹ giọng nói.


"Nếu giết chết ta có thể làm cho ngài dễ chịu hơn, vậy cứ giết chết ta đi." Tôi cũng thật bình tĩnh đáp.


Hắn không nói lời nào. Một lát sau, hắn lại bắt đầu rơi lệ. Tôi dùng ống tay áo lau nước mắt cho hắn, hắn đột nhiên xoay người lại, ôm lấy thân thể của tôi mà khóc lớn.


"Ta nên làm gì bây giờ? Nên làm gì bây giờ?" Hắn vừa khóc vừa hỏi.


Tôi bình tĩnh vỗ lưng hắn, thanh âm bình tĩnh như nước nói :


"Đừng hoang mang. Chuyện này, đối với tình cảm huynh đệ trong lòng ngài, là chuyện xấu ; nhưng đối với tiền đồ của bản thân ngài, đối với Giang Đông, với toàn bộ thiên hạ mà nói, lại là chuyện tốt."


Tiếng khóc của hắn nhẹ đi một chút.


"Sau này, con đường của Giang Đông sẽ do ngài dẫn dắt. Ngài có thể thay đổi thiên hạ này, chỉ là bản thân ngài không biết thôi."


Hắn đột nhiên buông tôi ra, nghiêm cẩn nhìn mặt tôi.


"Ta sao có thể thay đổi thiên hạ này? Cho tới bây giờ đều là huynh trưởng chinh chiến nam bắc, ta ở phía sau hiệp trợ hắn. Mà bây giờ hắn đã mất..."


Nghĩ đến đây, hắn lại bắt đầu nức nở.


"Người có thể chinh chiến cũng không khó tìm. Chu Du, Lỗ Túc, Trình Phổ, Hoàng Cái... Bọn họ đều là tướng lĩnh ưu tú nhất thời đại này, bọn họ đều có thể một mình đảm đương một phía, nhưng mà —— "


Tôi nhìn mắt hắn, thực nghiêm túc nói:


"Nhưng mà có thể dẫn dắt bọn họ, để bọn họ mỗi người đều phát huy cực độ tài năng bản thân, người này ngoài ngài ra không ai làm được."


Hắn có chút mê mang nhìn tôi, lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm này trời sao phá lệ lộng lẫy, vô vàn những điểm sáng lấp lánh, giống như biển.

"Hành trình của ngài là biển khơi sao sáng." Đột nhiên tôi nhớ đến lời kịch mà tôi rất yêu thích, thuận miệng nói như vậy.


"Biển khơi sao sáng?" Hắn quay đầu nhìn tôi, khóe miệng lại có chút ý cười, "Những lời này, rất đẹp."


Tôi không lên tiếng, đưa cho hắn khăn tay sạch sẽ. Hắn nhận lấy, lát sau nói:


"Nàng ra ngoài đi, ta muốn một mình yên tĩnh."


Tôi đi tới cửa, phát hiện Tôn Thượng Hương ôm Như đứng ở nơi đó.


"Tẩu tử* khó khăn lắm mới ngủ, ta ôm nàng lại đây nhìn ca ca. Ca ca thế nào?" Tôn Thượng Hương hỏi tôi.


*chị dâu

"Hẳn là không có việc gì, " tôi tiếp nhận Như đang ngủ say, nó ghé vào ngực tôi
, có vẻ rất dễ chịu.

"Em đi ngủ một chút đi."


"Ta không muốn, ta muốn ở đây chờ ca ca đi ra." Nàng kiên quyết lắc đầu.


Sau đó tôi cùng nàng ngồi ở bàn đá bên cửa chờ. Chờ mãi, chúng tôi lại mơ màng ngủ.


"Các người sao lại ngủ ở đây? Cảm lạnh thì làm sao?"


Một thân ảnh đột nhiên xuất hiện làm chúng tôi từ trong mộng tỉnh lại. Tôi mở mắt ra, thấy

Tôn Quyền đứng ở nơi đó.

Hắn thay đổi quần áo mới, tóc chải ngay ngắn chỉnh tề ở trong mũ. Trừ ánh mắt hơi sưng, trên người hắn hầu như không nhìn thấy dấu vết chàng thiếu niên nỉ non bất lực kia. Hắn kiên định đứng dưới bầu trời xanh thẫm như ngọc, ngôi sao mai sáng ngời phía trên đầu của hắn.


Chúng tôi nhìn hắn, nhưng lại nói không ra lời.


"Ngươi đi truyền tin đến cấp quan viên có thể thông tri, Cô* hôm nay muốn triệu mọi người nghị sự." Hắn nói với vệ binh, giọng nói kiên định mà tỉnh táo.


*Cô : ý nghĩa giống như quả nhân mà mấy ông vua hồi xưa hay tự xưng.


"Mặt khác, chuẩn bị con ngựa tốt, đồng thời báo cho quân bộ, Cô muốn đi các nơi tuần quân."


Binh lính bên cạnh bị hắn ảnh hưởng, lập tức thẳng lưng hô to đáp ứng, xoay người tinh thần phấn chấn đi truyền lệnh.


"Nàng, còn không trở về đổi bộ quần áo." Hắn nhìn tôi, giọng điệu lại giống như người lớn trách cứ trẻ con.


"Ta đi ngay đây." Tôi mơ mơ màng màng đứng lên, chuẩn bị tránh ra.


"Đổi một bộ có thể thuận tiện hành động, sau nghị sự hôm nay, nàng cùng ta đi tuần." Hắn đột nhiên nói như vậy.


Tôi kinh ngạc nhìn hắn.


"Có thích hợp không?", tôi nhịn không được hỏi.


"Vì sao không thích hợp." Hắn thật kiên định nói, "Đây là mệnh lệnh của Cô."


Tôi nhìn hắn thật lâu, lát sau nhanh chóng đứng lên, đi thật nhanh trở về nhà.


Trên đường về nhà, ánh sáng mặt trời từ bên thành chậm rãi dâng cao, mà trái tim từ lâu đã ẩm ướt của tôi, được ánh mặt trời chiếu rọi xuống, dần dần trở nên sáng lên.

__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 26-09-2012 lúc 08:02 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 03-07-2012, 08:04 PM   #17
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 689 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Hehe, thông cảm nha bạn^^ tại mỗi chương hơi dài nên hơi ngán, lại mới tập edit nên mất thời gian hơn. Chỉ dám hứa là nếu rảnh thì mềnh sẽ làm thôi :D
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
rikadangyeu (04-07-2012)
Old 04-07-2012, 02:21 PM   #18
hatlp
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: May 2008
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 59
Được cảm ơn 13 lần trong 7 bài
Default

Hic hic, em đọc convert truyện này. Mới chỉ là đọc convert mà đã thấy buồn ghê gớm rồi. Không phải là sad ending mà là cái quá trình quá ư là đau thương. Mỗi nhân vật có 1 nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Túm lại là em sợ không dám đọc kỹ. Vì càng đọc càng ngấm càng bị ám ảnh bởi truyện này.
hatlp vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
filial (04-07-2012)
Old 04-07-2012, 03:19 PM   #19
hoi_bi_shock
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Apr 2012
Bài gởi: 25
Xin cảm ơn: 42
Được cảm ơn 16 lần trong 11 bài
Default

Thấy truyện này có vẻ rất hay. Mình chỉ mới đọc tự chương là đã thấy cuốn hút ghê gớm rồi, ko dám tiếp tục đọc tiếp (sợ bị lún vào hố), chỉ đành ngồi chờ xong rồi nhảy thôi.

Cám ơn filial đã bỏ giờ ra edit truyện này nhé, mình sẽ chờ bạn... edit xong. hi hi. :D
hoi_bi_shock vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
filial (04-07-2012)
Old 04-07-2012, 03:26 PM   #20
02020202
Thành viên mới
 
02020202's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2010
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 113
Được cảm ơn 5 lần trong 4 bài
Default

ủng hộ bạn nhiệt tình nhớ đừng drop nha bạn thanksssssssssssssssssssss
02020202 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
filial (04-07-2012)

Trả lời

Bookmarks

Tags
giang đông, lục tốn, lưỡng thế hoa, tam quốc, xuyên không

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 07:47 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.