Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

Trả lời
Old 11-08-2012, 09:20 PM   #91
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

‘Cô biết không, tôi đã nghe thấy’, hắn ta nói.

Những ngón tay của cô sít chặt lấy chân ly rượu. ‘Cái…cái gì cơ?’

Ánh mắt của hắn hướng đến ngực rồi sau đó quay trở lại nhìn vào đôi mắt đang mở to của cô. ‘Thật may mắn khi em gái cô bị điếc, vì thế cô bé ít bị sốc khi biết được chị gái mình đã đáp lại vị hôn phu một cách nồng nhiệt như thế nào’.

Anna cảm thấy quá xấu hổ khi nghĩ về sự đáp lại đó. Hắn đã nghe thấy cô và Lucio làm tình với nhau?

‘Nhưng tôi thì không’. Hắn mỉm cười. ‘Tôi cảm thấy vui cho anh trai của mình. Tôi ganh tỵ đấy, nhưng có thể Jenny bé bỏng cũng sẽ giống như chị gái của mình, phải thế không?’

‘Không!’ Anna đặt mạnh ly rượu xuống bàn.

‘Có gì không đúng sao? Cô không nghĩ tôi sẽ là một người tình tuyệt vời?’

‘Không, ý tôi là có…tôi…’

‘Coi nào, Anna. Cô đừng quá nghiêm khắc với người anh trai mới này chứ. Cô không thấy tôi lôi cuốn sao? Mọi người luôn nói rằng tôi và Lucio giống nhau như thế nào? Ít nhất cô không có hứng thú việc chúng tôi giống nhau trong…tôi sẽ nói gì đây? Những mối quan hệ mật thiết khác?’

Đầu cô trở nên choáng váng và chân tay thì run lên. ‘Tôi nghĩ đó không phải là…’ Cô nắm chặt lấy thành sô-pha để ngăn bản thân không ngã về phía hắn.

‘Có gì không ổn sao, cô gái bé bỏng?’ Giọng của hắn mang đầy vẻ quan tâm.

‘Không có gì’. Cô hít thở để lấy lại bình tĩnh. ‘Tôi chỉ cảm thấy chóng mặt’.

‘Nói về chuyện yêu đương khiến cô cảm thấy bối rối. Cô đang nhớ người yêu của mình phải không?’

Cô chớp mắt chống lại sự mờ ảo và tập trung vào nét mặt của hắn. ‘Vâng…vâng, tôi nhớ anh ấy’.

‘Đừng lo lắng, cưng à [2]. Tôi sẽ đảm đương nhiệm vụ chăm sóc cô trong khi anh ấy đi vắng. Cô có cần nằm xuống nghỉ một chút không?’

‘Không…’

‘Một ly nữa nhé?’

Cô lắc đầu nhưng một ly rượu khác đã được ấn vào tay và cô nhận lấy nó, cô không muốn khiến hắn bực mình.

‘Cô thấy căng thẳng, Anna’, hắn nói khi cô uống một hớp rượu. ‘Cô cần thư giản. Cô đang ở giữa những người thân, cô không có gì phải sợ’.

Cô bắt đầu thư giãn, hai bã vai và cổ nới lỏng khi cô uống một ngụm sâm-panh ngon tuyệt.

‘Anh…anh có bạn gái chứ, Carlo?’ cô hỏi, lấp đầy sự thinh lặng.

Mắt hắn bắt gặp ánh mắt của cô trong khoảng cách ngắn phân cách giữa họ. ‘Tôi có rất nhiều bạn gái. Cô gọi tôi là gì nhỉ…một playtoy?’

Cô cười khúc khích vì lỗi phát âm của hắn. ‘Một playboy, Carlo à. Anh là một tay chơi chính hiệu’.

‘Cô nghĩ thế sao?’ Hắn cười toe toét.

‘Chính xác là một tay chơi’. Cô xoay ly rượu trong tay khi quan sát gương mặt điển trai của hắn. ‘Loại người tồi tệ nhất’.

Hắn tiu nghỉu nhìn cô. ‘Bây giờ tôi thấy mình thực sự bị xúc phạm đấy’.

Cô cười lớn một lần nữa. ‘Tôi nghĩ nó sẽ không thể xúc phạm một người giống như anh. Anh quá quen rồi’.

‘Quá quen? Nó có nghĩa là gì?’

Cô uống hết ly rượu trước khi trả lời. ‘Nó có nghĩa anh quá thạo đời’.

‘À, ra thế. Nhưng nó không phải là điều tốt sao?’

Cô nhún vai khi anh với tay ra để rót thêm rượu cho cô. ‘Tôi cho rằng một người không bao giờ có thể quá giàu, Carlo à. Nhưng người đó hoàn toàn có thể là người hay hoài nghi’.

‘Cô nghĩ tôi là một người đa nghi?’

‘Dĩ nhiên! Anh nghĩ tôi kết hôn với anh trai của anh vì những nguyên nhân sai lầm. Đó chính là tính hay đa nghi của anh’.

‘Có thể cô nói đúng’. Hắn quan sát phần rượu bên trong ly. ‘Tôi đã có vài trải nghiệm tồi tệ với những người phụ nữ khiến tôi phán đoán sai lầm’.

‘Anh đã từng yêu ai đó chưa, Carlo?’

Hắn nhìn cô. ‘Anna, điều này có vẻ mang chút màu sắc cổ tích. Những người đàn ông trong gia đình Ventressi chỉ yêu một lần duy nhất trong đời. Họ yêu đối phương một cách sâu sắc và trọn vẹn nhưng họ không bao giờ tha thứ cho kẻ phản bội’.

‘Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi’.

‘Đó là câu hỏi khó trả lời’.

‘Anh không muốn kể với tôi sao?’

Anh mỉm cười. ‘Tôi chưa từng yêu ai, nhưng tôi…’

‘Đề phòng?’ cô hỏi.

‘Cô là giáo viên tiếng Anh giỏi, Anna à. Tôi sẽ học được nhiều ở cô’.

‘Anh là một học sinh giỏi, Carlo’. Cô mỉm cười và nâng ly lên. ‘Vì cậu em chồng mới của tôi – tay chơi chính hiệu thuở xưa của gia đình Ventressi’.

Hắn ta nâng ly và cụng vào ly rượu của cô. ‘Vì tình yêu gia đình, Anna’.

Cả hai uống thêm một chai sâm-panh Pháp và mặc dù Anna biết rằng mình đang ngà ngà say nhưng cô bắt đầu thư giản để thực sự tận hưởng cuộc đối đáp thoải mái với em trai của Lucio.

Một khi hắn ta hạ thấp tính cảnh giác kiêu ngạo, cô thoáng nhìn lướt qua người đàn ông trẻ khá điển trai nhưng lại thiếu chút cảm giác an toàn này, một người luôn sống dưới bóng của người anh trai thành đạt, già dặn hơn.

‘Dĩ nhiên cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi kể từ khi cha của chúng tôi qua đời’, Carlo thổ lộ, nhìn chằm chằm vào ly rượu, hai lông mày cau lại.

‘Đó ắt hẳn là thời điểm khó khăn đối với anh’, cô nói một cách dịu dàng. ‘Khi đó anh bao nhiêu tuổi?’

‘Tôi bằng tuổi với Jenny, chị Giulia mười bảy và anh Lucio thì mười chín. Nó là một cú sốc, đặc biệt là với mẹ tôi’.

‘Một tai nạn?’

Hắn gật đầu. ‘Ba tôi đã làm việc chăm chỉ để gây dựng sự nghiệp. Ông đang trên đường từ Naples trở về nhà và gặp tai nạn. Ba tôi chết ngay lập tức’.

‘Tôi xin lỗi’.

Anh nhìn cô mỉm cười ngắn ngủi. ‘Cô cũng đang phải chịu đựng nỗi đau mất mát. Lucio đã nói cho tôi biết mẹ của cô đã rời khỏi thế gian này không bao lâu’.

Cô không thể ngừng mỉm cười khi nghe thấy từ ngữ lâu đời đó. Đúng, mẹ cô đã rời khỏi thế gian này – rời khỏi thế giới nơi bà sống, thế giới của hai cô con gái bé bỏng.

‘Vâng…Tôi nhớ bà một cách khủng khiếp’.

‘Nhưng cô có Jenny’.

Cô mỉm cười. ‘Đúng…Tôi có Jenny’.

‘Và bây giờ cô đã có một gia đình mới’. Hắn rót thêm rượu cho cô. ‘Không lâu nữa cô sẽ trở thành một thành viên của gia đình Ventressi, một trong những gia đình danh giá nhất nước Ý’.

‘Tôi chỉ hy vọng mình sống xứng đáng với mong đợi của mọi người’, cô nói, với tay lấy ly rượu.

‘Tôi nghĩ cô sẽ làm được’, hắn nói, nâng ly chúc mừng. ‘Tôi nghĩ cô sẽ sống đúng như mong đợi của mọi người’.

Anna có thể nhớ rất ít về đêm đó. Cô nhớ mình đã cùng nâng ly chúc mừng, mỉm cười vì cách sử dụng tiếng Anh sai của hắn, thậm chí cô nhớ mình đã thoải mái sửa sai và lời hồi đáp tỏ ý bị tổn thương của hắn.

Cô thức dậy vào sáng hôm sau để nhận ra mình đang nằm trên giường của Carlo, ánh sáng xuyên qua cửa sổ khiến cô chói mắt, nhưng nó không là gì so với ánh mắt đầy căm phẫn của Lucio khi anh đẩy cửa mở ra và nhìn xuống cô trong sự hoài nghi.

‘Anna?’

‘Lucio!’ Cô bắt đầu ngồi dậy nhưng ngay lập tức nhận ra cô hoàn toàn khỏa thân.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy nhẫn tâm. ‘Em đang làm gì trên giường của Carlo?’

Trong chốc lát cô nhìn anh đến ngây người khi cố gắng nghĩ cô như thế lại đến phòng của em trai anh.

‘Em…’

Anh dùng tiếng Ý để nói lên cái từ mà cô có thể dịch là ‘người đàn bà dâm đãng’.

‘Lucio, em—’

Cằm của anh siết chặt kèm theo cơn thịnh nộ khó kiểm soát. ‘Cô là kẻ đào mỏ không biết xấu hổ. Carlo đã nhận xét đúng về cô. Cô không hơn gì thứ cặn bã – khao khát săn được một gã chồng giàu có’.

‘Không!’ Cô nắm chặt tấm chăn để che đi sự xấu hổ.




[2] (tiếng Ý) cara a mio



__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 11-08-2012, 09:21 PM   #92
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

Anh trao cho cô cái nhìn khinh thường, điều đó khiến cô không thể nói tiếp. ‘Tôi chỉ mới vắng mặt thì cô đã quyến rũ em trai của tôi!’

‘Không!’ Cô trườn ra khỏi giường, túm chặt tấm chăn để che bản thân. ‘Lucio, em không làm—’

Anh phất tay ngắt ngang lời cô. ‘Đừng cố gắng thoái thác. Carlo đã nói cho tôi nghe tất cả mọi chuyện’.

‘Anh ta đã nói gì với anh?’ Cô giữ chặt tấm chăn bằng những ngón tay run rẩy.

Anh quan sát cô từ đầu đến chân. ‘Nó nói với tôi cô đã đến với nó như thế nào’.

‘Em không làm điều đó!’

Anh hỉnh mũi đầy chán ghét. ‘Nó không thể khuây khỏa vì những gì cô khiến nó phải làm’.

Cô hết mở rồi lại khép miệng.

‘Nó vô cùng hổ thẹn vì đã lơ là thiếu cảnh giác’.

Cô không thể hiểu điều này. Carlo nói rằng cô đã…

‘Và anh tin những gì anh ta nói?’ Cô há hốc miệng nhìn anh.

‘Tại sao tôi không tin nó chứ?’ anh hỏi. ‘Nó là em trai của tôi’.

Thực sự thì sao? cô nghĩ nhưng không thể nói rõ ràng.

‘Em không nhớ những gì đã xảy ra vào tối hôm qua, Lucio, nhưng em biết mình không ngủ với em trai của anh’.

‘Đừng có nói dối tôi!’ anh gầm lên. ‘Cô đã trao bản thân mình cho nó trong khoảnh khắc nó yếu đuối. Nó bị tổn thương bởi những gì đã xảy ra’.

Carlo? Bị tổn thương sao?

‘Em có thể giải thích...’

‘Cô nghĩ tôi sẽ nghe những lời giải thích của cô sao?’

‘Em—‘

‘Cô khiến tôi cảm thấy ghê tởm’.

‘Lucio, em không—’

‘Tôi không muốn tiếp tục cuộc thảo luận này’, anh xen vào. ‘Tôi đã thu xếp cho cô và em gái cô rời khỏi đây ngay lập tức’.

‘Nhưng—’

‘Cô nghĩ rằng tôi có thể xem như nó chưa xảy ra sao?’

‘Em không làm bất cứ—’

‘Khốn kiếp!’ Anh quát lớn. ‘Tôi đã yêu cô, Anna. Làm thế nào cô có thể làm điều này với tôi?’

‘Lucio…’ Cô với tay đến anh van xin.

Anh gạt nó ra với thái độ tức giận. ‘Tôi không muốn nhìn thấy cô một lần nữa. Cô có nghe không? Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy gương mặt phản bội này. Cô sẽ rời khỏi vào sáng nay, như tôi nói những người hầu đang thu dọn hành lý cho cô. Tôi không muốn nghe thấy tên cô được đề cập đến một lần nào nữa’.

‘Nhưng Lucio, em—’

‘Biến khỏi tầm mắt của tôi, Anna’, anh cảnh báo. ‘Tôi đang mất hết kiểm soát’.

Cô nhìn anh trong sự kinh hoàng. Anh như một người xa lạ. Cách đây vài ngày anh còn là một người tình dịu dàng; Lúc này anh là một người đàn ông đã đi đến giới hạn chịu đựng, cơn giận dữ sôi sục đó giống như lực đẩy ngăn cách cả hai.

‘Em không ngủ với—’

‘Rời khỏi đây trước khi tôi tự tay ném cô ra’.

‘Em yêu anh, Lucio!’

Ánh mắt của anh tước đi toàn bộ lòng tự trọng của cô. ‘Dẫn em gái và rời khỏi nhà tôi trước khi tôi gọi cho những người có thẩm quyền. Cô đã mang sự xấu hổ đến cho gia đình Ventressi và tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô’.

Anh quay lưng lại với cô và sải bước đi về phía cửa, lưng cứng ngắc với lòng tự trọng bị thương tổn.

‘Em không ngủ với Carlo…’ Lời nói của cô trôi đi cách vô ích. ‘Em không…’

Nhưng anh đã bỏ đi.

..::..

Anna thức dậy nhận ra Lucio đang ngồi bên cạnh giường của Sammy, anh đang nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai cô.

‘Tình trạng của thằng bé rất tốt, y tá đã nói như thế với anh’, anh nói.

Cô chớp mắt để tỉnh táo hơn và ngước mắt lên nhìn anh. ‘Anh đã ở đây bao lâu rồi?’

Anh trao cho cô cái nhìn không thể thấu hiểu. ‘Đủ lâu để nghe thấy em lầm bầm gọi tên em trai anh trong giấc ngủ’.

Cô cúi đầu nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, không chắc mình phải trả lời như thế nào.

‘Không nghi ngờ gì em đang cảm thấy có tội vì đã không nói cho nó biết về sự tồn tại của Sammy’, anh nhận xét.

Cô cắn môi trong tâm trạng lo âu. Việc thông báo cho Carlo biết sự tồn tại của Sammy đã lướt ngang qua tâm trí cô nhiều lần. Tuy nhiên, kinh nghiệm ban đầu về tính tàn nhẫn máu lạnh của những người đàn ông gia đình Ventressis luôn ngăn cản cô không bốc đồng. Sự giàu có và tầm ảnh hưởng của gia đình Ventressis đồng nghĩa với việc họ sẽ không gặp rắc rối trong vần đề đòi quyền chăm sóc nếu cô nói cho họ biết về cậu con trai mới sinh, và thậm chí ngay bây giờ cô vẫn giữ nguyên ý định.

Cô là một người mẹ đơn thân thu nhập không bao nhiêu. Không quá khó để hình dung một vị cố vấn pháp luật người Ý sẽ khẳng định rằng Sammy có quyền về với cha ruột của mình. Thực tế việc cô lỡ mang thai với em trai vị hôn phu sẽ ảnh hưởng đến tư cách làm mẹ của cô, khi đó quyền nuôi dưỡng tùy thuộc vào sự phán xét của tòa án.

‘Em ngạc nhiên khi anh không nói cho anh ta biết điều đó’, sau một lúc thinh lặng cô cất tiếng.

Anh nhìn cô với ánh mắt mang vẻ khắt nghiệt. ‘Lúc trước anh đã nói với em – Carlo đang có một cuộc hôn nhân hạnh phúc và đứa con sẽ ra đời trong vài tuần nữa. Anh nghĩ không cần để sự việc này ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của nó’.

‘Anh đã nói cho anh ta biết anh…đang sống cùng với em chưa?’

‘Anh đã nói những điều nó cần phải biết’.

‘Điều đó là gì?’

‘Anh nói với nó chúng ta đang hẹn hò’.

Anna cảm thấy hai gò má nóng lên vì lời khẳng định thẳng thừng của anh. ‘Anh ta đã nói gì?’

‘Nó ngạc nhiên…có khi còn hơi sốc’.

‘Em có thể hình dung ra được’. Cô nói một cách lạnh lùng. ‘Anh ta nói gì chứ? Anh là một kẻ ngu ngốc khi để bản thân thua thiệt lần nữa?’

Anh quan sát cô một lúc lâu trước khi trả lời. ‘Không, nó không nói ra cái điều hiển nhiên ấy’.

Mỗi khắc trôi qua Anna càng nhận thức sự thinh lặng kéo dài cùng với tiếng bíp bíp đều đặn phát ra từ máy đo điện tâm đồ của Sammy.

‘Nó cảm thấy bối rối khi nói về chuyện đêm đó’, cuối cùng anh nói. ‘Dường như nó cảm nhận mặc cảm tội lỗi thiêu đốt bản thân nhiều hơn em’.

Cô ngước đầu lên. ‘Anh có biết những gì em cảm thấy hay không? Anh có thể nhận ra điều gì chứ? Anh là một người đàn ông – không nghi ngờ gì về việc anh đã ngủ với hàng trăm người phụ nữ, chưa một lần ngừng lại để xem xét. Em đã mắc phải một sai lầm! Một sai lầm em không thể nào nhớ mình đã gây ra, mặc dù có đầy đủ bằng chứng thuyết phục. Nhưng bởi vì em là một người phụ nữ nên em bị chỉ trích một cách hà khắc. Em có con, một đứa bé ngoài gia thú, một đứa bé không hề có mối quan hệ bình thường với cha của mình bởi một sai lầm ngu ngốc. Đừng nói với em rằng em trai của anh cảm thấy tội lỗi hơn em. Những tội lỗi em cảm nhận đủ cho cả hai’.

‘Carlo không biết chút gì về Sammy’, anh nói. ‘Vợ của nó sẽ không thấu hiểu. Vấn đề đó sẽ tạo nên vô số rắc rối trong gia đình’.

‘Anh nghĩ em muốn nói cho anh ta biết sao?’ cô hỏi. ‘Em không đòi hỏi bất cứ thứ gì từ gia đình Ventressis. Em thà làm việc quần quật còn hơn ngửa tay nhận bất cứ thứ gì từ anh’.

‘Anh sẽ nhận Sammy làm con ruột của mình’.

Anna xoay đầu nhìn chằm chằm vào anh. ‘Anh nói gì cơ?’

Anh hít một hơi thật sâu và bắt gặp ánh mắt sắt đá của cô. Anh sẽ kết hôn với em và nhận Sammy làm con ruột của mình’.

Cô bật dậy đầy kinh ngạc. ‘Anh sẽ làm thế để bảo vệ em trai mình khỏi sự thật này sao?’

‘Anh sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ gia đình mình. Chúng ta sẽ kết hôn ngay khi Sammy xuất viện. Anh sẽ tuyên bố thằng bé là con trai của anh. Sẽ không có ai thắc mắc về điều này’.

‘Không có ai ngoại trừ em!’ cô chỉ ra. ‘Em không thể kết hôn với anh!’

‘Tại sao không?’

Cô há hốc miệng nhìn anh đầy hoài nghi. ‘Anh có thể hỏi điều đó sao?’

Anh tùy tiện nhún vai. ‘Em sẽ sớm quen dần với ý niệm đó’.

‘Em sẽ không bao giờ quen dần với nó!’ cô nói. ‘Em không thể nghĩ ra bất cứ điều gì tồi tệ hơn’.

‘Em không thể sao?’ Ánh mắt anh trở nên khắc nghiệt. ‘Nghĩ về nó đi, Anna. Anh có thể thuê một đội luật sư tốt nhất để giành lấy quyền nuôi dưỡng Sammy chỉ trong vài ngày. Danh tiếng của em sẽ bị dò xét và sự thật sẽ phơi bày. Em đã quyến rũ em trai anh và giữ bí mật sự tồn tại đứa con của nó. Em đang sống trong cảnh nghèo túng, em gái của em—’

‘Đừng lôi Jenny vào!’ cô hét lên. ‘Con bé không liên quan gì đến việc này’.

Anh trao cho cô ánh mắt đầy ngạo mạn. ‘Anh sẽ dùng bất cứ phương cách gì để chắc chắn em phải chịu trách nhiệm về những gì mình đã gây ra’.

Cô nghẹn nuốt sự sợ hãi. ‘Anh sẽ đi đến cùng để giành lấy điều anh muốn sao? Thậm chí là kết hôn với em?’

Nụ cười anh trao cho cô khiến sống lưng cô lạnh toát.

‘Anh sẽ làm bất cứ điều gì để mang em trở lại giường của anh mãi mãi. Đừng tạo ra sai lầm nữa, Anna. Anh sẽ rút sự trả thù của mình từng chút một cho đến khi em không có những hành động đánh mất đi lợi thế của mình. Anh sẽ sở hữu em, kiểm soát em và làm tình với em bất cứ khi nào và bất cứ cách nào anh cảm thấy thích. Em sẽ là của anh, cả cơ thể và linh hồn’.

‘Anh không thể làm điều này!’

‘Để rồi xem’.

‘Điều này thật tàn bạo!’

‘Nó rất công bằng’.

‘Em không thể nào tin được anh đã thay đổi như thế nào’, cô nói với sự tuyệt vọng trong giọng. ‘Anh đã từng rất…rất…’

‘Anh đã từng là một thằng ngốc’, anh nói. ‘Nhưng bây giờ anh là một kẻ khôn ngoan. Anh biết chính xác làm thế nào để đối phó với những người giống như em. Bây giờ em là của anh, Anna. Đừng quên điều đó. Em là của anh’.


Hết chương 6
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 11-08-2012, 09:25 PM   #93
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

Vậy là tuần thứ hai kỷ niệm sinh nhât một năm của Blog đã bắt đầu được vài ngày. Không biết tất cả mọi người đã nhận được món quà nhỏ moko gửi tặng hôm 8/8 chưa?

Nhân đây tiện thể moko xin thông báo một vấn đề cho những ai không thể vào wordpress.

Moko: Thông báo đến mọi người hoạt động của group bên facebook. Ngày 8/8 group mokona’s home đã chính thức có mặt trên facebook. Mục đích để cho mọi người tiện làm quen, trao đổi và tán ngẫu với nhau hay bình loạn một tác phẩm nào đó. Tính đến nay sau ba ngày ra đời số thành viên đã là 41 người. Để group thêm sôi nổi, hôm qua moko đã đề ra hoạt động mở đầu sắp tới cho group như sau:
1. Review truyện (truyện dịch lẫn truyện tiếng Anh): dành cho tất cả mọi người thoải mái nói về một cuốn sách mình vừa đọc được và cảm thấy thích. Có thể moko sẽ là người mở màn. Một tác phẩm của Jodi Thomas, mọi người thấy sao? ^^
2. Chính thức ra mắt một truyện ngắn do moko tự tay dịch và chỉ đăng duy nhất trên group ^^. Theo nhận xét của bản thân thì câu chuyện nhìn chung khá đáng yêu, là truyện ngắn nhưng cốt truyện không bị loãng, tiếc là tác giả không phát triển thành một truyện dài
Thời gian dự kiến: khoảng đầu tháng 9

<Địa chỉ facebook có trong phần chữ ký bên dưới>
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 20-08-2012, 09:38 PM   #94
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

Nhà mới của Mokona's Home đã chính thức ra mắt ngày hôm nay. Tình hình do bên wordpress bị chặn rất nhiều nên moko tiến hành chuyển nhà. Địa chỉ có trong phần chữ ký phía cuối bài viết.

Moko sẽ tiến hành đăng truyện trên TVE muộn hơn bên nhà mình khoảng 2 tuần.
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 15-09-2012, 09:37 PM   #95
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

Chương 7

Tuần tiếp theo là một hình thức tra tấn dành cho Anna. Mỗi ngày túc trực bên giường bệnh của Sammy đã đủ khó khăn cho cô, chưa nói việc đối mặt với gánh nặng đến từ kế hoạch của Lucio đang treo lơ lửng trên đầu giống như thanh gươm của Damocles. [1]

Cô không thể thoát khỏi sự đau đớn khi nghĩ đến việc anh đem cô ra trước pháp luật. Anh đứng sau nắm quyền kiểm soát. Kiểm soát cô, con trai cô, câu trả lời của cô như thể cô không có suy nghĩ của riêng mình.

Cô bị dính chặt vào cái lưới anh đã giăng ra đến mức không thể suy nghĩ cách hợp lý để thoát khỏi nó. Mỗi cách đều khiến cô đối mặt với mục đích rõ ràng của anh. Anh đang là người nắm quyền quyết định và cô không thể làm gì để ngăn anh lại.

Cô biết anh có thể mang Sammy rời khỏi cô ngay lập tức. Anh sẽ dùng Jenny làm đòn bẩy, mời cô ra hầu tòa, khiến cô tổn thương để dành lấy mục đích xác nhận Sammy là người nhà Ventressi.

Anh sẽ không để bất cứ điều gì cản đường. Anh muốn cô trả giá vì sự thiếu khôn ngoan của mình – thứ đã làm tổn thương lòng tự tôn của anh. Anh gọi nó là sự công bằng và cô sẽ không còn lựa chọn nào ngoài việc làm theo mệnh lệnh của anh.

Nhưng kết hôn ư?

Làm sao cô có thể vượt qua chuyện này? Cô sẽ phải sống cả đời trong sự khinh miệt của anh, mỗi lần anh nhìn cô sẽ nhắc cho cô nhớ đến những gì anh nghĩ về cô và việc cô đã phản bội anh như thế nào.

Và còn Sammy?

Đúng, thằng bé cuối cùng sẽ có ba, nhưng cái giá phải trả là gì chứ? Bí mật về sự ra đời của Sammy sẽ nằm giữa như một điều khiến cuộc sống của họ không hề thoải mái. Họ sẽ phải nói quanh co, không bao giờ biểu hiện nó ra trực tiếp vì lợi ích của Sammy và nó sẽ không bao giờ biến mất, cho dù họ có cố gắng phất lờ nó đến đâu. Cô đã có con với em trai của anh và anh đã nói rõ ràng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho cô vì điều đó.

Lucio đến bệnh viện một cách thường xuyên và Anna nghĩ bất cứ ai đều sẽ hình dung anh là một người cha thương con và một người chồng tận tâm đối với cô. Anh mang nước uống và đồ ăn nhẹ cho cô, ngồi đó đọc sách hay chơi đùa cùng Sammy để cô có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Trước sự hiện diện của người khác anh lịch sự và lo lắng cho cô, gây ấn tượng anh vô cùng quan tâm đến cô. Giá như họ biết được cách anh đã dùng để ép buộc cô quay trở lại với anh! Và vài ngày sau khi Sammy xuất viện, anh đã lên kế hoạch đeo nhẫn cưới vào tay cô và cả thòng lòng quanh cổ của cô, trói buộc cô với anh một cách vô hạn định.

Ngày trước khi Sammy được ra viện, cô rời khỏi nhà vệ sinh và nhận ra Jenny đang ngồi bên cạnh thằng bé với nét vui mừng hiện trên gương mặt.

‘Chào em, Jen’. Anna hôn con bé một cách trìu mến. ‘Trông em rất vui, có chuyện gì thế?’

‘Em đã kiếm được việc!’ Jenny ra hiệu một cách hào hứng.

Anna cau mày. ‘Công việc gì thế?’

‘Lucio đã thu xếp cho em làm tại công ty của anh ấy. Ngày mai em sẽ bắt đầu đi làm’.

Anna ngồi trên giường của Sammy và đối mặt với con bé. ‘Em có chắc đó là quyết định sáng suốt không?’

‘Có vấn đề gì sao?’ Jenny trông có vẻ bối rối. ‘Em đã nghĩ chị sẽ vui. Nói cho cùng, chị và anh Lucio sẽ kết hôn với nhau, tất cả đã được tiến hành. Em có thể làm việc mùa hè này trước khi em trở lại trường. Nó sẽ là một kinh nghiệm tốt dành cho em’.

‘Anh ấy đã bảo với em tụi chị sẽ kết hôn sao?’

‘Vâng’, Jenny nói. ‘Anh ấy nói rằng tuần tới anh sẽ có giấy chứng nhận kết hôn’.

‘Tuần tới!’ cô há hốc miệng kinh ngạc

Jenny nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ. ‘Chị không vui sao, Anna? Chị yêu anh ấy, không phải thế sao? Chị chưa bao giờ ngừng yêu anh ấy, vậy tại sao bây giờ chị lại lãng tránh?’

Cô day day môi, thật sự xem xét có nên nói cho em gái cô toàn bộ chi tiết những gì đã xảy ra, nhưng trước khi cô có thể nói thì Jenny lại tiếp tục thở dài. ‘Em nhận ra anh ấy vẫn còn tức giận về việc chị không nói cho anh ấy nghe chuyện của Sammy nhưng anh ấy đã chuẩn bị gạt nó sang một bên để trao cho mối quan hệ giữa hai người một cơ hội khác. Chắc chắn chị nợ anh ấy điều đó, đặc biệt khi anh ấy đã lo liệu chi phí phẫu thuật cho Sammy’.

Cô có thể nói gì đây? Đúng, cô mắc nợ anh. Cô nợ anh nhiều hơn những gì cô có thể đền đáp nhưng điều đó vẫn không thể thay đổi những gì tồn tại giữa họ - sự cay đắn, nỗi đau…sự phản bội.

‘Dĩ nhiên, em nói đúng’, thay vào đó cô nói. ‘Chị không nên lo lắng gì hết. Mọi việc rồi sẽ đi đến kết thúc – nó phải thế’.

‘Chị quá kiệt sức rồi’. Jenny chạm vào tay cô. ‘Tại sao chị không về nhà và ngủ một giấc? Em có thể ở đây với Sammy cho đến sáng mai’.

Anna sít chặt tay của em gái cô. ‘Em là một thiên thần, Jenny, nhưng chị thực sự cần phải có mặt ở đây. Nói cho cùng, chị là mẹ của thằng bé’.

‘Bây giờ thằng bé đã có ba’, Jenny nói. ‘Chị không cần phải làm điều đó một mình nữa. Lucio nói với em anh ấy sẽ đến sau giờ làm; anh ấy sẽ có mặt ở đây sớm thôi’.

Như thể cô đã mời anh đến bằng việc đề cập đến tên của anh, anh xuất hiện nơi cửa, hình dáng cao lớn phủ bóng lên căn phòng.

‘Chào em, Anna’. Đôi mắt đen của anh tìm kiếm ánh mắt của cô. ‘Con trai anh thế nào rồi?’

Con trai của anh! Giá như Sammy là con của anh, mọi việc sẽ trở nên dễ dàng biết bao!

Cô cố mỉm cười. ‘Bác sĩ Frentalle nói rằng ngày mai thằng bé có thể xuất viện’.

‘Điều đó thật thuyệt’. Anh đáp lại nụ cười của cô.

‘Tại sao anh không đưa chị Anna đi ăn gì đó?’ Jenny nói với Lucio. ‘Em có thể ngồi đây với Sammy trong vài giờ’.

‘Chị không nghĩ—’ Anna bắt đầu.

‘Cám ơn em, Jenny’. Lucio mỉm cười. ‘Anh chị sẽ không đi lâu đâu, nhiều nhất là một tiếng rưỡi’.

‘Nhưng em—’ Anna cố từ chối lần nữa.

‘Chúng ta đi nào, trước khi Sammy thức dậy’. Và anh nắm chặt lấy cánh tay của cô.

Anna chờ cho đến khi họ đi qua bàn trực của y tá trước khi trút bỏ sự hằn học của mình. Cô kéo tay ra và ném ánh mắt băng giá về phía anh. ‘Em không muốn ăn tối cùng với anh’.

‘Em cần phải ăn chút gì đó’, anh bình tĩnh đáp lại. ‘Vì thế em phải đi với anh. Xét đến cùng, chúng ta sẽ ăn sáng lẫn ăn tối cùng nhau trong những năm tiếp theo. Em có thể tập quen dần với nó đi’.

‘Em sẽ không bao giờ quen dần với nó. Em thậm chí không muốn kết hôn với anh’.

‘Cách đây bốn năm em khá nhiệt tình với ý tưởng này’.

‘Anh cũng không giống như người đàn ông lúc trước, Lucio’.

‘Đúng như thế, nhưng em cũng không phải là người phụ nữ anh nghĩ mình sẽ kết hôn. Ít nhất lần này anh biết mình nhận được gì’.

‘Anh sẽ không nhận được bất cứ điều gì bởi em không muốn kết hôn với anh’.

‘Em sẽ kết hôn với anh, Anna, hoặc sẽ sống cùng với hậu quả mà mình đã gây ra’.

‘Anh đang đe dọa em sao?’ Cô liếc nhìn anh giận dữ.

Ánh mắt của anh toát ra vẻ tức giận ngang bằng với cô. ‘Không, anh chỉ đang nhắc cho em nhớ vài sự việc thích đáng thôi’.

‘Anh sẽ là người nắm quyền kiểm soát?’

‘Điều đó là tất nhiên. Em nghĩ anh sẽ cho phép em áp chế anh một lần nữa sao? Anh không phải là một kẻ quá ngu ngốc. Anh sẽ có được em bao lâu anh muốn và em không thể làm bất cứ điều gì để ngăn cản anh’.

‘Sự trả thù này không phải đi quá xa sao? Kết hôn với người phụ nữ mà anh căm ghét?’

‘Em không biết điều này sao, Anna?’ Anh trao cho cô cái nhìn thấu suốt. ‘Anh muốn kết hôn với em trong sự căm ghét hơn là sống trong tình yêu mà không có em’.


-o0o-

[1] Sword of Damocles: Sự nguy hiểm luôn luôn đe doạ (viên bạo quân để một thanh kiếm trần treo trên đầu Damocles chỉ buộc bằng một sợi tóc để cho biết hạnh phúc kẻ bạo quân là rất mong manh)
Và đây là câu chuyện dẫn đến sự xuất hiện của cụm từ này.






Truyền thuyết Hy Lạp kể rằng ở xứ Syracuse, đảo Sicily, có vua Dionysius trị vì. Syracuse, thành phố giàu nhất trên đảo Sicily thuộc nước Ý ngày nay. Vừa giàu, vừa có quyền lực, nên Dionysius bị nhiều người ganh tị. Trong số đó có Damocles; Damocles cũng là một trong những người bạn thân nhất của vua Dionysius. Damocles luôn ở trước mặt vua Dionysiusnói: “Ngài thật là người may mắn! Ngài có đủ mọi thứ mà ai cũng mong ước. Ngài là người hạnh phúc nhất thế gian.”

Nghe mãi câu nói ấy Dionysius thấy nhàm tai, bèn gọi:
- Này Damocles, có thật không còn ai hạnh phúc hơn ta chăng?

Damocles vội vàng tâu:
- Chắc chắn không còn ai hạnh phúc hơn ngài! Nhìn kho tàng vĩ đại và quyền lực tối cao của ngài đang nắm trong tay. Ngài không phải lo lắng một điều chi, thì cuộc đời còn gì đẹp đẽ hơn nữa?

Dionysius hỏi:
- Thế nhà ngươi có muốn thay thế địa vị của ta không?

Damocles giả vờ kinh ngạc:
- Ôi ! Dẫu có nằm mơ hạ thần cũng không dám ao ước như vậy! Nhưng…nếu được hưởng sự giàu sang và những điều khoái lạc của ngài chỉ trong một ngày thì hạ thần không còn muốn gì hơn thế nữa!

- Rất tốt! Nhà ngươi sẽ được toại nguyện đổi địa vị với ta trong một ngày.

Ngày hôm sau, Damocles được đưa vào hoàng cung, mặc cẩm bào và đội vương miện bằng vàng. Damocles ngồi ở bàn tiệc thưởng thức rượu thơm và các món ăn ngon lạ. Chung quanh có vô số kẻ hầu hạ, có cô gái xinh đẹp đấm bóp, ca múa dịu dàng trong tiếng nhạc êm ái…Ngồi trên nệm êm ấm, cảm giác mình là người hạnh phúc nhất trần gian, rồi nhìn Dionysius ngồi lặng lẽ ở cuối bàn ăn, Damocles nở nụ cười sảng khoái, “A…thế này mới là cuộc đời! Ta chưa bao giờ được hưởng hương vị của bậc đế vương như hôm nay…”

Thốt xong, Damocles ngửa cổ uống một hớp rượu quý, bất chợt Damocles lạnh người. Vật gì đang đu đưa trên trần nhà chỉa mũi nhọn xuống ngay đầu Damocles?

Damocles sững sờ, mặt xanh lè, tay chân run rẩy, và nụ cười đã biến mất trên môi. Damocles hết muốn ăn uống, hết muốn vuốt ve cười đùa với mỹ nữ, chỉ muốn thoát ra khỏi hoàng cung ngay lập tức. Vì ngay trên đầu Damocles, một lưỡi gươm to lớn sắc bén ghê gớm treo lơ lửng bằng một sợi lông đuôi ngựa. Damocles muốn xô ghế đúng dậy chạy, nhưng chỉ sợ một cử động nhỏ thôi cũng đủ đánh rớt lưỡi gươm chém phập vào đầu! Damocles ngồi chết lặng trên ghế…

Dionysius ngạc nhiên hỏi:
- Damocles làm sao thế? Dường như bạn có điều gì lo lắng?

Damocles thì thào:
- Lưỡi gươm! Lưỡi gươm! Ngài không thấy đó sao?

Dionysius bật cười:
- Dĩ nhiên ngày nào ta cũng thấy nó ở đó, treo ngay trên đầu ta bất kỳ lúc nào cũng là cơ hội tốt cho một kẻ nào hay một cái gì đó cắt đứt sợi dây treo mỏng manh. Kẻ đó có thể là một trong những thuộc hạ ghen tức quyền lực tìm cách giết ta; hay là tìm cách tuyên truyền nói xấu ta để xúi giục đồng bào nổi loạn chống đối; mà cũng có thể là vua các nước lân bang xua quân đội chiếm đoạt vương quốc ta; hay bất cứ một quyết định kém khôn ngoan nào của ta trong việc cai trị cũng có thể kéo cả triều đình sụp đổ. Nếu bạn muốn làm một nhà lãnh đạo, bạn phải chấp nhận tất cả mọi rủi ro rình rập đi đôi với quyền lực. Bây giờ bạn đã thấy chưa?

Damocles tỏ vẻ xấu hổ, thở dài:
- Hạ thần đã sáng mắt, vì suy nghĩ nông cạn mà ganh tị địa vị giàu sang, quyền lực, và danh tiếng của ngài. Xin ngài tha tội cho hạ thần được trả lại áo mão trở về làm một công dân bình thường!
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..

thay đổi nội dung bởi: mokona_chan, 15-09-2012 lúc 09:38 PM
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 15-09-2012, 09:39 PM   #96
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

Cô nhìn chằm chằm anh trong khoảnh khắc bất tận khi đầu óc cố gắng thấu hiểu lời nói của anh.

‘Anh không quan tâm em cảm thấy thế nào về anh, với anh nó không quan trọng. Anh muốn em, đơn giản vậy thôi’, anh nói tiếp. ‘Em sẽ trở thành vợ của anh và thực tế Sammy sẽ được xem là con trai của anh. Anh sẽ không đối xử với nó khác biệt so với những đứa con khác mà chúng ta có với nhau’.

‘Những đứa con?’ Cô há hốc. ‘Anh muốn có con?’

‘Dĩ nhiên.’

‘Nhưng em—’

‘Không phải ngay từ đầu’, anh ngắt ngang lời cô. ‘Anh hiểu em cần chút thời gian để thích nghi’.

‘Em cần cả đời để làm được điều đó!’

‘Ngay bây giờ nhu cầu của Sammy được đặt hàng đầu. Chúng ta có thể chờ một khoảng thời gian trước khi chúng ta có thể mang đến sự công bằng tương tự cho đứa bé khác’.

‘Anh mới chu đáo làm sao’ Giọng nói của cô pha lẫn sự chế nhạo.

‘Điều gì khiến em khó chịu quá mức như thế, Anna? Em đã có con với em trai của anh, vì thế việc có thêm một hai đứa con với anh sẽ không quá khó khăn’.

‘Trong chuyện này anh quá lạnh lùng!’ cô nói.

‘Anh không muốn phủ bóng vấn đề trong mối quan hệ của chúng ta bằng việc giả vờ tạo ra những cảm xúc không hề tồn tại’.

Cõi lòng của cô như trùng xuống. Anh không hề đặt thêm bất cứ tình cảm nào vào đây, đơn giản là thế. Bây giờ anh không có bất cứ cảm giác nào với cô – không có gì ngoại trừ sự căm ghét.

‘Chúng ta sẽ kết hôn vào tuần tới và khi Sammy được phép đi máy bay chúng ta sẽ đến Rome. Gia đình anh sẽ muốn chào đón em một cách chính thức’.

‘Em không muốn đến Rome.’

Anh không nói lời nào trên đoạn đường đi đến nơi đậu xe nhưng Anna có thể nói anh tức giận với cô bởi cách môi anh mím chặt lại. Anh mở khóa xe và giữ cửa cho cô bước vào, nhưng lại tránh ánh mắt của cô như thể anh không chịu đựng được việc nhìn thấy cô.

‘Em không muốn đến Rome’, cô lặp lại khi anh đã vào trong xe.

‘Anh đã nghe em nói rồi’. Anh nói nhanh và rõ ràng.

‘Nhà của em ở đây,’ cô khăng khăng. ‘Jenny còn đi học và—’

‘Anh không yêu cầu em phải định cư ở đó’. Anh khởi động xe. ‘Anh chỉ đơn giản nói với em chúng ta sẽ đến Rome thôi’.

‘Nhưng nhà của anh ở Ý’, cô nói, đột nhiên cảm thấy bối rối. ‘Anh đã nói anh chỉ ở đây trong ba tháng, vì thế em chắc chắn ý của anh—’


‘Trong những năm tới anh sẽ bay đi bay về Ý’, anh thông báo với cô. ‘Đến thời điểm thuận tiện, em và Sammy, thậm chí là cả Jenny nếu nó đang trong kỳ nghỉ, sẽ đi cùng với anh’.

‘Thế em trở thành một người vợ bán-thời-gian sao?’ Cô liếc nhìn anh.

Anh thoáng nhìn cô trước khi trở lại tập trung nhìn đường. ‘Chắc chắn em không mong đợi mình trở thành một người vợ trọn-thời-gian chứ?’

Cô không thể trả lời câu hỏi đó. Cô đang mong đợi điều gì? Một lời hứa lâu dài và một hạnh phúc mãi mãi sao? Cô cắn môi và dời ánh nhìn, không tin bản thân có thể nhìn anh mà không để lộ những cảm xúc yếu đuối.

‘Em thích ăn món gì?’ Anh hỏi phá vỡ sự thinh lặng nặng nề.

‘Em không đói.’

Cô nghe thấy tiếng anh hít thở và nhịp gõ trên vô lăng.

‘Em không hiểu chút gì sao?’ anh hỏi. ‘Em cứ cố chấp chống lại anh.’

‘Tại sao em không thể làm như thế?’ Cô liếc nhìn anh cách giận dữ. ‘Anh đang đối xử với em giống như một quân cờ trên bàn cờ, di chuyển em đến nơi nào anh thích mà không hề nghĩ xem em có muốn hay không’.

‘Được rồi.’ Cằm anh sít chặt lại. ‘Điều em muốn là gì?’

‘Em...’ Điều cô muốn là gì? Làm sao cô có thể nói với anh?

‘Nói cho anh nghe điều gì khiến em cảm thấy hạnh phúc,’ anh nói.

‘Hạnh phúc ư?’ Cô nghiêng đầu theo tư thế suy nghĩ. ‘Ồ đúng, bây giờ em đã nhớ—hạnh phúc ... đó là cảm xúc chỉ đến một lần trong đời nếu người đó cực kỳ may mắn.’

‘Mỉa mai không phải thế mạnh của em đâu.’

‘Lôi cuốn cũng không hoàn toàn là điểm mạnh của anh.’

‘Anh đang cố gắng hết mình giải quyết những lộn xộn trong cuộc sống của chúng ta,’ anh gầm lên. ‘Em biết anh không cần phải giúp Sammy. Thật sự thằng bé không có quan hệ gì với anh – không có gì cả.’

‘Anh muốn gì?’ Giọng của cô lớn lên. ‘Anh muốn nhận huy chương vì những gì mình đã làm sao? Anh đã chi trả phí tổn phẫu thuật cho một đứa nhỏ. Anh còn muốn em làm gì khác nữa? Việc em ngủ với anh và đồng ý sống với anh trong ba tháng chưa đủ sao? Anh còn muốn gì nữa?’

Ánh mắt của anh chứa đầy sự thịnh nộ. ‘Cái anh muốn đã bị hủy diệt cách đây bốn năm.’

Cô chớp mắt để ngăn dòng lệ cay đắng. ‘Em ước gì anh không đề cập đến quá khứ’.

‘Tại sao? Điều đó khiến em cảm thấy tội lỗi ư? Đó là lý do khiến em ghét anh đề cập đến nó?’

Cô quay người kèm theo tiếng nấc. ‘Em chỉ ghét nó, đó là tất cả. Chỉ ghét nó.’

‘Đúng, anh cũng căm ghét nó nhưng nó sẽ không biến mất. Nó tồn tại giữa chúng ta, Anna, và nếu chúng ta không đối mặt với nó, nó sẽ bám theo chúng ta suốt đời’.

Anh đậu xe bên ngoài nhà hàng và đi vòng qua để mở cửa xe cho cô. Khi cô bước khỏi xe anh nắm lấy cánh tay của cô và xoay người cô lại nhìn vào anh. ‘Anna…’ Anh nâng cằm cô lên, nét mặt ngay lập tức trở nên dịu dàng khi nhìn thấy nước mắt còn nấn ná trên hàng mi của cô. ‘Anna…’

‘Đừng’. Cô cố gắng gạt anh ra nhưng anh vẫn giữ chặt lấy cô.

‘Nghe anh nào, cara’, anh nói một cách dịu dàng. ‘Anh hứa suốt buổi tối nay sẽ không đề cập đến quá khứ, được chứ?’

‘Anh sẽ không có khả năng ngăn bản thân’, cô nói kèm theo tiếng khụt khịt.

‘Nhìn anh nào’, anh nói. ‘Anh sẽ là một người đồng hành tuyệt vời’.

Anh dẫn cô bước vào nhà hàng Ý chan hòa ánh sáng nhẹ dịu và trong một lúc họ được đưa đến cái bàn nằm ở một góc yên tĩnh. Anh với tay ngang qua bàn, nắm lấy tay cô và lơ đãng chơi đùa với những ngón tay, ánh mắt của anh chưa khi nào rời khỏi gương mặt của cô. ‘Anna…’

‘Sao ạ?’

‘Không có gì...’ Anh mỉm cười. ‘Chỉ muốn gọi tên em thôi’.

‘Lucio?’

‘Mmm?’

Cô khẽ rút tay ra và đặt nó lên đùi. ‘Tại sao anh lại muốn kết hôn với em?’

Anh nhìn cô một lúc thật lâu trước khi trả lời. ‘Sammy cần có cha’.

‘Đó là lý do duy nhất của anh?’

‘Còn một lý do nào khác nữa sao?’ anh hỏi, ngã lưng ra sau.

‘Em không biết…nhưng em nghĩ nó là một bước tiến khá quyết liệt để xem xét đến…quá khứ của chúng ta’.

‘Anh nghĩ chủ đề về quá khứ không được đề cập vào tối nay chứ?’

‘Em biết, nhưng em đang nghĩ…’ Cô hướng ánh mắt phức tạp về phía anh. ‘Chuyến đi đến Rome mà anh đang dự tính…Anh đã cân nhắc đến phản ứng của gia đình khi nghe tin anh lấy em hay không?’

‘Anh đã cân nhắc về chuyện đó.’

‘Và?’

‘Và chúng ta sẽ kết hôn với nhau, bất chấp điều gì xảy ra’.

‘Nhưng nó sẽ quá khó khăn... Với Carlo…’

‘Anh không khiến nó trở nên khó khăn mà là chính em, Anna. Carlo sẽ chấp nhận em là chị dâu bởi đó là điều anh yêu cầu, và cả gia đình anh cũng thế’.

‘Mẹ của anh có biết chuyện...?’

‘Không’. Anh với tay lấy ly rượu. ‘Anh cho rằng tốt nhất nên để bà nghĩ giữa chúng ta đã xảy ra xích mích dẫn đến việc hủy bỏ hôn ước’.

‘Bà chưa từng hỏi việc xích mích đó là gì sao?’

‘Mẹ quá hiểu anh. Bà hiểu đó không phải là chủ đề đem ra công khai thảo luận và cố gắng lãng tránh nó’.

‘Còn em gái của anh, Giulia?’

‘Giulia vẫn luôn quý mến em’, anh nói. ‘Con bé đã trách móc anh về việc để em bỏ đi’.

‘Và anh không nói cho chị ấy biết sự thật?’

‘Anh rất muốn làm điều đó.’ Anh giữ lấy cái nhìn của cô trong khoảng thời gian lắng đọng vô cùng nhỏ.

‘Điều gì đã ngăn anh lại?’

Anh xoay ly rượu trong chốc lát. ‘Carlo cảm thấy tội lỗi về điều đó. Anh quyết định việc để toàn bộ gia đình biết bí mật chỉ càng khiến cho nó cảm thấy không thoải mái hơn’.

Không biết vì sao câu trả lời của anh khiến cô cảm thấy thất vọng. Cô ngồi đó nhìn chằm chằm vào ly nước ép, hy vọng anh sẽ không thấy được biểu hiện đó của cô.

‘Đã bao giờ em muốn kể cho Jenny biết sự thật chưa?’ anh hỏi.

‘Đôi khi...’

‘Làm thế nào em giải thích cho con bé nghe về lý do chia tay của chúng ta?’

‘Em nói với con bé chúng ta không còn yêu nhau’, cô nói, vẫn tránh ánh mắt của anh. ‘Nó là cách đơn giản nhất và không sai khác sự thật là mấy’.

‘Kể từ đó em có quan hệ với ai hay không?’ anh hỏi, điềm tĩnh nhìn cô.

Cô lướt tay trên chiếc ly. ‘Việc trở thành một bà mẹ đơn thân là vật cản ngăn cách với những người đàn ông. Hầu hết họ thích một người phụ nữ không bị rành buộc’.

‘Sammy là một đứa bé đáng yêu’, anh nói.

‘Cảm ơn anh’. Cô cảm thấy lòng vỡ òa những cảm xúc khi nghe lời bình luận của anh.

Sự thinh lặng thú vị nho nhỏ tồn tại giữa họ. Anna di chuyển chiếc khăn ăn rồi sau đó cẩn thận sắp xếp lại bộ dao nĩa.

‘Tối qua anh đã gọi về nhà. Anh nói với họ Sammy là con của anh’, anh nói.

Anna đánh rơi cái nĩa xuống sàn. ‘Họ có...bối rối không?’
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 15-09-2012, 09:40 PM   #97
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

‘Một chút’. Anh nhăn mặt. ‘Dĩ nhiên mẹ nổi điên lên với anh và Giulia khiển trách anh đã không ở bên cạnh em tại thời điểm em cần anh nhất’.

‘Nó ắt hẳn rất khó khăn đối với anh’.

‘Anh đã nghĩ nó cũng tương tự như thế với em’, anh đáp lời. ‘Bao lâu thì em phát hiện mình đang cưu mang đứa con của Carlo?’

‘Không quá lâu để tạo thêm nhiều sự kinh hoàng’, cô thừa nhận. ‘Em nghĩ mình đã phất lờ những dấu hiệu thông thường bởi em quá…đau khổ vì những gì đã xảy ra. Đến khi em nhận ra thì mình đã có thai gần ba tháng. Đó là một cú sốc. Em không thể nói sự thật với bất cứ ai, điều đó khiến nó trở nên tồi tệ gấp trăm lần’.

‘Em có từng cân nhắc đến việc phá thai không?’

Cô nhảy dựng trên ghế và đối mặt với anh. ‘Không, em chưa từng cân nhắc đến việc đó. Nó là sai lầm của em…Em đã chuẩn bị để trả giá vì sai lầm đó’.

‘Trên tất cả mong đợi em đã phải trả một cái giá quá đắt’.

‘Em ngạc nhiên khi biết anh nghĩ thế’, cô xen vào. ‘Đặc biệt khi anh quá bận rộn để tự tạo ra sự trả thù của riêng mình’.

‘Anh quá bàng hoàng khi biết được em đã có con’, anh thú nhận. ‘Vào lúc đó anh đã hy vọng nó là con của anh nhưng sau đó anh biết nó là của Carlo, bởi chúng ta luôn dùng biện pháp bảo vệ’.

‘Em ước gì nó là con của anh’, cô nói trước khi kịp ngăn bản thân.

Anh hướng mắt đến cô, đột nhiên sự mãnh liệt ẩn trong đôi mắt sâu thẳm thẳm đó. ‘Em có biết anh cũng đã ước điều đó nhiều như thế nào không? Anh nhìn thằng bé và thấy chính bản thân mình. Anh thấy những điều chúng ta đáng lẽ đã có cùng với nhau’.

‘Em thật sự xin lỗi...’

Anh uống cạn ly rượu và đặt mạnh nó xuống bàn.

‘Em ước mình có thể nhớ ra...’

‘Anh ước em sẽ ngừng nói cái câu “em không nhớ gì”. Nó sẽ khiến em chấp nhận vai trò của mình trong chuyện này sao? Những bức ảnh vẫn chưa đủ ư? Em muốn điều gì? Bằng chứng xác nhận sao?’

Cô xoắn chặt chiếc khăn ăn trên đùi. ‘Mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu em có thể nhớ điều gì đã đưa em đến…giường của Carlo’.

‘Hãy để anh lấp đầy những thiếu sót đó cho em’. Giọng của anh trở nên gay gắt. ‘Em đã cùng uống rượu với em trai anh và khi nó cảm thấy không ổn, em đã tận dụng việc say khướt để khiến nó không thể kháng cự. Anh không khiển trách em mình vì đã chấp nhận lời đề nghị đó. Anh cũng sẽ làm tương tự như thế’.

Sự xấu hổ lướt xuyên qua người khi cô nghe thấy lời khẳng định nhẫn tâm của anh.

‘Nhưng bây giờ anh đã chuẩn bị gạt nó sang một bên để chúng ta có thể tập trung vào tương lai’, anh nói tiếp. ‘Sammy có quyền thừa kế như một người nhà Ventressi và anh sẽ đảm bảo thằng bé nhận được nó’.

‘Thậm chí nó đồng nghĩa với việc anh phải trói buộc bản thân mình với một người phụ nữ anh không còn chút tình cảm?’

Ánh mắt anh trở nên khắc nghiệt khi nó giao với mắt của cô. ‘Anh không nói mình không còn chút cảm giác nào đối với em. Thực tế anh cảm thấy nhiều thứ. Anh cảm thấy cơn tức giận chi phối, ngay từ đầu, và khi anh hạ thấp sự phòng bị thì đó là một cảm giác yêu mến. Nhưng lý do cơ bản thực sự để anh trói buộc bản thân với em chính là anh không thể gạt bỏ cảm giác ham muốn có được em. Anh muốn em. Nó giống như một cơn đói khát gặm nhắm sâu bên trong anh. Thực tế em đã ngủ với em trai anh cũng như đã sinh con cho nó không thể làm giảm bớt ham muốn đó. Anh muốn em và anh sẽ làm bất cứ điều gì để có được em’.

‘Em không thể làm việc này, Lucio’. Giọng của cô chỉ như tiếng thì thầm. ‘Em không thể kết hôn với anh’.

‘Em có thể và em sẽ làm như thế. Anh sẽ không dàn xếp bất cứ điều gì khác’.

‘Anh nghĩ cuộc hôn nhân này sẽ kéo dài bao lâu?’ Sự tuyệt vọng len lỏi vào giọng nói của cô như cô không thể làm gì để ngăn nó lại.

‘Nó sẽ kéo dài cho đến khi anh nói nó chấm dứt’.

‘Vậy anh luôn là người đưa ra quyết định cuối cùng sao?’

‘Em nghĩ anh sẽ dàn xếp điều khác hay sao?’ anh hỏi. ‘Trước đây em đã hủy hoại hạnh phúc của anh—Anh sẽ không trao cho em bất cứ cơ hội nào khác’.

‘Làm ơn đừng yêu cầu em phải làm điều này’, cô nài xin anh.

‘Anh không yêu cầu em, Anna – Anh đang nói với em. Em sẽ trở thành vợ của anh trong một tuần nữa và anh sẽ không chấp nhận câu trả lời “không”’

‘Anh căm ghét em nhiều đến thế sao?’

Nét mặt của anh trở nên khó hiểu. ‘Anh có mọi lý do để căm ghét em, Anna. Em biết rõ hơn ai hết’.

Điều cô có thể nói để biện minh cho mình chỉ có rất ít. Anh có quyền căm ghét cô bởi chính cô đã phản bội anh, theo cách mà không có bất cứ người đàn ông nào mong muốn mình bị như thế’.

‘Em chỉ ước mọi chuyện trở nên khác đi’, cô thở dài.

‘Em nghĩ anh đã ước điều tương tự như thế bao lần?’ anh hỏi. ‘Anh nằm đó suốt đêm và nghĩ về những gì đáng lẽ đã xảy ra; thay vào đó anh đối mặt với thực tế’.

‘Em đã hủy hoại cuộc sống của cả hai chúng ta’. Hai vai cô sụp xuống. ‘Một sai lầm ngu ngốc và chính tay em đã hủy hoại tương lai của anh và em’.

‘Chúng ta có thể lấy lại những gì đã mất’, anh nói. ‘Anh đảm bảo điều đó’.

Cô bật ra tiếng cười không mang chút hài hước. ‘Đúng và anh đừng để một ngày trôi qua mà không nhắc cho em nhớ sự thiếu khôn ngoan của mình’.

‘Một khi chúng ta đã kết hôn quá khứ sẽ ở tại nơi nó thuộc về - trong dĩ vãng’.

‘Làm thế nào em có thể tin anh?’ cô hỏi. ‘Tối nay anh đã nói anh sẽ không đề cập đến chuyện quá khứ nhưng điều anh nói vẫn là nó’.

‘Anh sẽ cố gắng quên đi những gì đã xảy ra giữa em và Carlo. Anh không thể đảm bảo nó dễ dàng, nhưng vì Sammy anh sẽ phải thử’.

‘Em không biết làm thế nào để đối mặt với em trai của anh...’

‘Em không phải sợ việc Carlo sẽ nhìn em theo cách trong quá khứ. Nó rất yêu Milana và nó sẽ không làm bất cứ điều gì để hủy hoại cuộc hôn nhân đó’.

‘Anh tin Carlo nhưng lại không tin em’.

‘Dĩ nhiên anh tin tưởng Carlo’, anh nói. ‘Không giống như em, nó luôn chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra đêm đó’.

‘Nó chỉ nằm trong phạm vi những tấm ảnh’, cô xen vào. ‘Em ngạc nhiên bởi việc anh ta không quay phim để khẳng định thêm lời nói của mình. Điều đó sẽ khiến anh không còn lựa chọn nào ngoài việc tin câu chuyện của anh ta’.

Sự ngưng đọng ngượng nghịu lại diễn ra.

‘Tiện đây em cũng nói cho anh biết, anh ta đã gửi những tấm ảnh đó cho em’. Cô phá vỡ sự thinh lặng giống như một hòn đá chạm phải mặt nước tĩnh lặng.

Anh trở nên bất động.

‘Lúc đầu em đã nghĩ nó có thể là thư anh gửi… Một lời xin lỗi vì anh đã không đứng về phía em’.

‘Có bất kì thứ gì khác đi kèm với những bức ảnh không?’ anh hỏi.

‘Như là gì?’ cô hỏi. ‘Một lời tự thú về việc anh ta đã lợi dụng em như thế nào sao? Và xét đến cùng đó không phải là lỗi của em?’

Đường viền môi của anh ẩn chứa sự cay nghiệt. ‘Ý anh là có bức thư nào không?’

‘Ồ, dĩ nhiên là có’. Miệng cô mím lại cách cay đắng. ‘Bức thư ngắn nhưng nêu rõ mục đích’.

‘Nó nói cái gì?’

‘Không nhiều, nhưng em đã đọc để lấy ý chính’.

‘Em còn giữ bản sao của nó chứ?’

‘Không’.

Anh trao cho cô nụ cười pha chút giễu cợt. ‘Dĩ nhiên là không rồi’.

Cô nhìn anh chằm chằm một cách hoài nghi. ‘Anh không tin em phải không?’

‘Tại sao anh không thể chứ?’

‘Bởi vì em đang nói sự thật với anh! Em trai của anh đã gửi cho em bức thư ngắn kèm theo những bức ảnh, cảnh báo em không bao giờ được liên lạc với bất cứ ai trong gia đình anh’.

‘Anh khó có thể gọi nó là một lời đe dọa’, anh nói. ‘Và trong tình huống này thì lời cảnh báo đó hoàn toàn dễ hiểu’.

‘Vậy anh biết tại sao em không có lòng tin vào tương lai của chúng ta’, cô nói pha lẫn sự bực tức. ‘Anh luôn xem em như một người phụ nữ hư hỏng phóng đãng, một người không thể chờ cho đến khi anh quay lưng đi để giở thủ đoạn quyến rũ em trai của anh’.

‘Anh không có lựa chọn nào ngoài việc tin vào điều đó, Anna’. Chất giọng nghe có vẻ mệt mỏi. ‘Nhưng anh ước gì anh có được sự lựa chọn khác, anh thật sự rất mong điều đó’.


(Hết chương 7)
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 17-09-2012, 12:10 PM   #98
chichbong215
Học sinh
 
Tham gia ngày: Oct 2009
Nơi Cư Ngụ: hanoi
Bài gởi: 42
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 38 lần trong 29 bài
Default

Moko ơi, cho chị xin bản tiếng Anh được ko? Địa chỉ mail của chị là: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ].

Cám ơn em nhiều nhé!
chichbong215 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2012, 09:49 AM   #99
Thuylinh511
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Nov 2011
Bài gởi: 1
Xin cảm ơn: 353
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
Default

Chị Moko ơi, cho em xinh bản tiếng Anh của truyện này nhé! Truyện này hay quá!!!
Mail của em là: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
^.^ Em cảm ơn chị nhiều nhiều
Thuylinh511 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-10-2012, 08:45 PM   #100
mokona_chan
Trí thức
 
mokona_chan's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Nơi Cư Ngụ: Biên Hòa_Đồng Nai
Bài gởi: 388
Xin cảm ơn: 187
Được cảm ơn 5,508 lần trong 356 bài
Default

Chương 8

Sammy đã tỉnh giấc và không chịu nằm yên một chỗ khi họ trở lại bệnh viện. Sự bực tức từ bữa ăn tối căng thẳng với Lucio vẫn còn đeo bám Anna và cô cảm thấy quá mệt mỏi để đối phó với một đứa bé cứng đầu.

‘Ngừng lại, Sammy’, cô quát thằng bé khi nó cố rời khỏi giường. ‘Trở lại giường và đi ngủ mau. Sáng mai con sẽ được về nhà ngay khi bác sĩ Frentalle đến khám cho con’.

‘Nhưng bây giờ con muốn về nhà!’ thằng bé khóc gào lên, đánh vào bàn tay cô khi nó cố giữ lấy thằng bé.

‘Sammy’. Giọng nói trầm mạnh mẽ của Lucio khiến người khác không thể kháng cự. ‘Trở lại giường của con đi’.

Gương mặt của Sammy nhăn nhó nhưng thằng bé đã trượt người vào trong chăn, bờ môi dưới run run.

‘Bé ngoan’. Lucio mỉm cười và vò rối mái tóc xoăn sẫm màu của thằng bé. ‘Bây giờ, ba sẽ đọc cho con nghe một câu chuyện và khi nó kết thúc ba sẽ đưa mẹ và dì Jenny về nhà. Mọi người sẽ trở lại vào sáng mai để đón con’.

‘Nhưng em—’ Anna bắt đầu nói nhưng anh liếc nhìn cảnh báo cô trước khi quay lại với Sammy.

‘Mẹ con cần một giấc ngủ ngon trước khi con trở về nhà vào ngày mai. Các cô y tá sẽ chăm sóc đặc biệt cho con và trước khi con biết được điều đó, con đã trở về nhà với đống đồ chơi của mình’.

Sammy ngưng khóc và một khi câu chuyện của Lucio kết thúc Anna hôn chúc con trai ngủ ngon và cô cùng với Jenny rời khỏi phòng bệnh khi Lucio tự nói lời chào tạm biệt với thằng bé.

Anh gặp họ tại hành lang một lát sau đó. ‘Thằng bé vừa ngủ, em cũng cần như thế’. Anh chạm nhẹ ngón tay vào gò má của Anna.

‘Em đáng lẽ nên ở lại với thằng bé’, cô nói.

‘Em sẽ không giúp gì được cho thằng bé bằng việc bảo vệ nó quá mức’.

‘Thằng bé vẫn còn nhỏ, Lucio! Nó không phải là một đứa nhóc vị thành niên’.

‘Em yêu’. Anh nắm lấy tay cô và vì em gái cô đang nhìn họ, cô không còn lựa chọn nào ngoài việc để anh giữ lấy.

‘Trong suốt một tuần qua em đã ở đây mỗi đêm. Em là mẹ chứ không phải người vì thằng bé mà bán mạng sống của mình’.

‘Thằng bé có thể cần đến em trong suốt đêm’.

‘Anh có thể cũng như thế’, anh thấp giọng, quay người để Jenny không thể đọc được khẩu hình môi của anh.

Anna cảm thấy mặt nóng lên và vội vàng quay đi tránh ánh mắt thuyết phục của anh.

Chuyến đi về nhà diễn ra trong thinh lặng.

Anna có thể cảm thấy mi mắt nặng trĩu theo từng chuyển động của bánh xe trên làn đường, sự di chuyển êm ru của xe khiến hai bã vai của cô thư giãn, đầu nghiêng sang một bên tìm đến sự thoải mái…

‘Thức dậy nào, em yêu’. Giọng nói trầm êm như nhung của Lucio vang lên gần bên tai cô.

Cô giật mình và ánh mắt chạm đến đôi mắt màu nâu sẫm của anh. ‘Jenny đâu rồi?’ cô hỏi, liếc nhìn xung quanh

‘Con bé đã vào trong nhà rồi’, anh thông báo. ‘Ngày mai con bé phải làm việc và con bé muốn đi ngủ sớm’.

Cô cố gắng lùi người tránh khỏi anh, bàn tay tìm đến chốt cửa, nhưng trước khi cô có thể xác định được nó thì hai bàn tay anh đã giữ chặt lấy tay cô.

‘Tại sao em luôn cố gắng né tránh anh, Anna?’ anh hỏi.

‘Em…Em không có’.

‘Có, em có. Bất cứ khi nào anh đến gần, hai mắt em đều mở to và cố lùi lại phía sau’.

‘Có thể là do em không thích anh chạm vào em’.

Khóe miệng của anh nhấc lên thành một nụ cười mỉm. ‘Hiện tại cả hai chúng ta đều biết đó không phải là sự thật. Em thích anh chạm vào em…Rất thích’. Anh dùng đầu ngón trỏ lần theo vành môi trên của cô trước khi dời xuống bờ môi phía dưới, sự di chuyển chậm rãi, nhử nhử trêu ngươi khiến môi của cô ngay lập tức căng phồng vì nhu cầu.

Cô hầu như không thể hít thở. Chút ít không khí mà cô đã cố góp nhặt nãy giờ không thể đáp ứng đủ.

‘Tại sao em lại cố chối bỏ những gì có giữa hai chúng ta?’ anh hỏi.

‘Không có bất cứ điều gì giữa hai chúng ta’, cô rên rỉ.

‘Không có sao?’ Anh cầm lấy tay cô và đặt nó lên phần cơ thể hoàn toàn bị khuấy động của anh. ‘Anh sẽ gọi điều này là thứ tồn tại giữa hai ta’.

Cô cảm thấy phần cơ thể rộn ràng của anh tựa vào bàn tay cô và bên trong cô đột nhiên chao đảo nhức nhối vì ham muốn.

‘Em muốn anh cũng nhiều như việc anh muốn có em’, anh nói. ‘Anh có thể nhìn thấy điều đó trong ánh mắt của em, và anh có thể nếm thấy nó bất cứ khi nào anh hôn em’.

‘Không...’

Anh cúi đầu và miệng của anh vờn phía trên miệng cô. ‘Anh có thể cảm thấy nó trong cách mà cơ thể em trở nên căng ra khi anh làm điều này’. Anh kéo lê một ngón tay ngang qua phía trên ngực phải của cô.

Anna có thể cảm thấy ngực của cô đang căng ra tựa vào làn áo lót bên dưới chiếc áo sơ mi bằng vải bông, và cô khép hai đầu gối lại để ngăn sự nóng lên từ phần cơ thể phản bội bên dưới.

‘Đừng cố chống lại nó, Anna’. Anh di chuyển tay đến đầu gối của cô và tách nó ra, những ngón tay trượt dọc phía đùi trong nhạy cảm.

Cô nín thở khi những ngón tay của anh tiến đến tấm chắn bảo vệ bằng đăng ten che phủ cô, hai mắt mở to hoang mang khi anh dịch mảnh vải nhỏ xíu đó sang một bên.

Cô thở gấp khi anh trượt một ngón tay vào bên trong cô, xương như tan chảy khi bức tường thành ẩm ướt của cô co lại quanh ngón tay của anh.

‘Anh có thể ngửi thấy mùi hương nhu cầu của em’, hơi thở của anh vờn trên khuôn miệng run rẩy của cô. ‘Nó khiến anh muốn dùng bản thân mình lấp đầy em’.

Cô trượt xuống thấp hơn, bây giờ lưng cô ấn vào tay cầm mở cửa mà lúc nãy cô đã tìm kiếm trong vô vọng, hai chân của cô tự động tách ra khi anh tăng sự chuyển động của ngón tay làm gia tăng khoái cảm của cô.

Cô đã ra ngoài tầm điều khiển bản thân. Anh hoàn toàn kiểm soát cô, chơi đùa với cô như một bậc thầy chỉnh nhạc chuyên nghiệp, khoái cảm của cô đang tăng lên như những thanh âm, cao hơn và cao hơn nữa, ngọt ngào và ngọt ngào hơn nữa.

Sự giải thoát phá vỡ suy nghĩ tự chủ, quét qua cô trong những đợt sóng, để cô lại đó trong tình trạng thở hổn hển.

Anh mỉm cười thỏa mãn khi nhìn thấy hai gò má của cô ửng đỏ và đặt một nụ hôn ngắn ngủi nhưng mạnh lên miệng cô. ‘Em không thể ngăn bản thân đáp trả lại anh. Đó là lý do em căm ghét anh nhiều đến thế phải không Anna? Bởi vì anh có thể chinh phục được em?’

Cô đẩy váy xuống và tránh khỏi anh, lần này cô tìm thấy tay cầm mở cửa và hầu như ngã khỏi xe khi vội vàng tránh khỏi nụ cười đáng ghét của anh.

Cô giận dữ liếc nhìn anh khi anh bước khỏi xe. ‘Anh luôn phải phá hỏng từng sự đụng chạm bằng định kiến dành cho em sao?’ cô hỏi. ‘Anh chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội để khiến em cảm thấy mình rẻ tiền’.

‘Em yêu’. Anh khẽ kéo dài giọng khi ánh mắt lướt khắp người cô một cách khêu gợi. ‘Hãy cân nhắc về số tiền anh đã chi trả cho con trai của em, em gái và cả bản thân em, thứ cuối cùng mà anh có thể gọi em chính là thứ rẻ tiền’.

Cơn tức giận tăng lên nhanh chóng và quá mạnh mẽ đến nỗi cô không thể nghĩ đến những hậu quả. Liếc qua khóe mắt, cô nhìn thấy cái búa đang treo trên tường cùng với những dụng cụ khác dùng trong gia đình, và trước khi cô có thể ngăn bản thân, cô đã với lấy và ném nó bằng tất cả sự thịnh nộ cô đang nén chịu.

Nó phá vỡ cửa kính phía sau xe, văng mạnh vào ngăn để hành lý làm tróc lớp sơn khi nó lăn và rơi xuống nền xi măng phát ra tiếng vang đặc trưng của kim loại.

Cô không chờ xem phản ứng của anh. Cô quay người và lao khỏi ga-ra với tốc độ mà cô không biết mình sở hữu, hai mắt nhòe đi vì những giọt nước mắt tức giận, tim đập hoảng loạn khi nghĩ đến những gì anh sẽ làm để trả thù.

Cô chạy về phòng ngủ nhưng không có khóa nơi cửa. Quay người lại trong sự lo lắng, cô hầu như vấp ngã khi chạy vội về phía phòng tắm, giật mạnh cửa ra và khóa nó lại phía sau, tựa lưng vào cửa, ngực cô trở nên nặng trịch, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.

‘Mở cửa ra, Anna.’

Cô hít thở lấy thêm không khí và quan sát phòng tắm để tìm ra thứ gì đó có thể chắn ngang cửa nhưng chẳng có gì.

‘Mở cửa ra, Anna, hoặc là anh sẽ tự làm điều đó’.

Cô xoay người, hít thật sâu và mở cửa ra. ‘Được rồi’, cô nói, hếch cằm để nhìn thẳng vào mắt anh. ‘Hãy làm những gì anh phải làm đi’.

Anh đứng bất động trong một lúc lâu, đôi mắt đen kiên định.

‘Anh không định trừng phạt em sao?’ cô hỏi khi anh không nói lời nào. ‘Hay anh định ném em lên giường và nhắc cho em nhớ ai mới là chủ nhân nơi này?’

Anh không di chuyển cũng không nói gì.

Anna có thể cảm thấy bản thân đang vỡ vụn vì sự căng thẳng này. Cô đã không có được giấc ngủ đúng nghĩa nào trong nhiều ngày, dây thần kinh căng ra và đầu ong ong với nỗ lực giữ cho nước mắt không rơi.

‘Anh là gì chứ, một người đàn ông hay một con chuột [1]?’ cô nói tiếp một cách liều lĩnh. ‘Anh không muốn chứng minh bản thân to lớn và vĩ đại như thế nào sao? Em đã từng là một đứa con gái xấu xa. Tại sao anh không…Tại sao anh không…’

Cô nấc lên và cúi đầu úp vào lòng bàn tay. ‘Tại sao anh không làm cho xong đi?’

Lucio bước về phía cô và đặt hai tay lên bờ vai run rẩy của cô, nhẹ nhàng kéo cô về phía anh, một tay đặt phía sau đầu của cô.

‘Em có cái nhìn không đúng về sự tự chủ của anh, cara. Đúng, anh tức giận, nhưng anh nhận ra tối nay em không còn là chính mình. Điều em cần là ngâm mình lâu trong bồn nước nóng và một giấc ngủ dài trên chiếc giường mềm mại’.

‘Em đã phá hỏng xe hơi của anh’, cô nấc lên trong lồng ngực của anh.

Cô cảm nhận cái nhún vai của anh nơi gò má. ‘Nó là một chiếc xe, nó có thể được sửa chữa’.

Cô khẽ đẩy người ra để ngước nhìn anh. ‘Tại sao anh lại trở nên quá tốt như thế này?’

‘Có sao?’

‘Anh hiểu rõ bản thân mình mà. Em đang mong đợi anh…’ Lời nói của cô biến mất trong sự thẹn thùng.

‘Em đã mong đợi anh làm điều gì, Anna?’ anh hỏi.

Hàm răng giữ lấy bờ môi dưới trong giây lát. ‘Em không chắc...’

‘Em không cần phải sợ anh. Anh sẽ không bao giờ làm đau em để chứng minh một quan điểm’.

‘Anh không cần phải làm thế, anh đã làm rất tốt việc đó về mặt cảm xúc’, cô nói.

‘Ý em là gì?’

Cô tránh ánh mắt của anh. ‘Em thấy thật khó để đối mặt với những lời lăng mạ của anh’.

‘Em là người yếu ớt đến không ngờ’, anh quan sát. ‘Nhưng anh tự hỏi tại sao em cứ cố khiêu khích trong khi rõ ràng em không thể chống lại anh?’

‘Em không muốn đấu với anh. Anh là người làm sai lệch tư cách đứng đắn của em bằng việc nhai đi nhai lại chuyện quá khứ’.

‘Em muốn anh làm gì, Anna?’ anh cộc cằn hỏi. ‘Quên tất cả sao? Giả vờ như nó chưa từng xảy ra và dàn dựng một gia đình hạnh phúc ư?’ Anh để cô đi và sải bước ngang qua phòng, bàn tay xoa nhẹ phía sau cổ như thể anh đang cố làm dịu cơn đau dai dẳng. ‘Anh ganh tỵ với việc mất đi kí ức của em’, anh nói tiếp. ‘Anh ước mình không phải nhìn thấy em nằm đó với những dấu tay của em trai anh trên khắp cơ thể của em’.

Anna cảm thấy lòng quặn lại với sự đau đớn mới hình thành. Cô biết bản thân xứng đáng nhận sự cay độc của anh nhưng cô ước mình có thể tìm ra cách xóa nhòa những gì đã xảy ra để họ có thể tạo ra một khởi đầu mới.

‘Tại sao anh cứ khăng khăng kết hôn với em nếu việc nhìn thấy em quấy nhiễu anh nhiều đến thế?’ cô hỏi.

Anh quay lại đối mặt với cô, nét mặt căng thẳng. ‘Em biết tại sao mà’.

Bụng như lộn nhào khi cô nhìn thấy sự khao khát hiện lên trong ánh mắt của anh. ‘Anh sẽ sớm chán em thôi, Lucio, và sau đó chúng ra sẽ có được gì? Một cuộc hôn nhân không ý nghĩa và sự ngăn cách cay đắng sẽ làm tổn hại cả hai chúng ta khi chuyện này kết thúc’.

‘Chúng ta sẽ có những đứa con’.

‘Những đứa trẻ sẽ bị tổn thương bởi sự chán ghét của hai chúng ta’, cô nói. ‘Anh có thể tưởng tượng nó sẽ như thế nào không, việc sống cùng với cha mẹ suốt ngày xiên xỏ công kích lẫn nhau?’

‘Anna, em đang tìm một con đường trốn thoát nhưng anh sẽ không trao nó cho em. Chúng ta sẽ kết hôn vào tuần tới mặc cho em có tạo nên những tranh luận gì. Sammy cần một người cha và anh chỉ có thể đưa em về Rome với tư cách là vợ của anh’.

‘Tại sao không được chứ? Trước đây anh có nhiều nhân tình, chắc chắn họ sẽ không bị tổn thương’.

‘Bây giờ gia đình anh tin rằng Sammy là con trai của anh. Anh có những trách nhiệm phải đối mặt’.

‘Anh đáng lẽ nên nói cho họ biết sự thật’.

‘Cái gì?’ Anh cau mày. ‘Rằng em đã quyến rũ Carlo và có một đứa con hoang với nó sao?’

Cô hít sâu một hơi đầy tức giận. ‘Đừng gọi Sammy là con hoang!’

‘Đó là một từ không thích hợp nhưng không sai sự thật là mấy. Sammy có thể không cần một người cha trong những năm tháng thằng bé còn nhỏ nhưng thằng bé sẽ cần đến một bàn tay vững chắc hơn khi nó lớn lên’.

‘Anh nghĩ em không thể đảm đương nổi vai trò của một người cha lẫn một người mẹ sao?’

‘Anh không nói thế’.

‘Vậy điều anh đang nói là gì?’

‘Em không thể hy vọng trao cho thằng bé một cuộc sống mà nó xứng đáng có được khi là một người nhà Ventressi. Em không có cách nào chu cấp những điều đó cho thằng bé bởi công việc của một nhân viên lau dọn phòng khách sạn hay nữ phục vụ quầy rượu’.

‘Trước khi có Sammy em đang là trợ lý cho một công ty luật’, cô nói. ‘Họ vẫn dành công việc đó cho em nhưng em không thể đương đầu với công việc kéo dài suốt nhiều giờ cùng với chi phí chăm sóc một đứa bé quá đắt đỏ trong khi Jenny không rảnh. Em không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vứt bỏ cơ hội đó’.

‘Đáng lẽ em nên liên lạc với anh’.

Cô vỗ nhẹ vào trán theo cử chỉ tại-sao-mình-không-nghĩ-đến-điều-đó. ‘Để làm gì chứ?’

‘Anh có thể gửi tiền sang cho em’.

‘Không nghi ngờ gì theo đó sẽ là những điều kiện kèm theo’. Sự nhạo báng ẩn trong ánh mắt cô trao cho anh.

‘Anh đã nhiều lần nghĩ đến việc liên lạc với em’, anh nói.

Cô nhìn chằm chằm vào anh trong một lúc lâu. ‘Tại sao?’

Anh nhún vai. ‘Anh muốn chắc chắn rằng mình không hề sai lầm khi để em đi’.

‘Hiển nhiên anh nhanh chóng đánh bại cái thôi thúc đó’.

‘Anh đã bị sốc khi nghe tin em có con’, anh nói, phất lờ câu nói mỉa mai của cô. ‘Trong một khoảng thời gian ngắn anh đã hy vọng…’

Ngực Anna cảm thấy thắt lại với những cảm xúc khi cô nghe thấy sự hối tiếc trong giọng nói của anh.

‘Nhưng anh sớm khẳng định bản thân không phải chịu trách nhiệm’, anh nói tiếp. ‘Nhưng đó là vấn đề của Carlo và anh phải nói với nó. Nhưng trước khi anh quyết định làm việc đó, nó đã thông báo lễ đính hôn với Milana. Nó dường như không phải thời điểm thích hợp để thả quả bom đặc biệt đó và khi thời điểm đến thì nó cũng không chính đáng’.

‘Nó sẽ không bao giờ chính đáng phải không?’ cô hỏi.

‘Không phải bây giờ. Carlo và Milana quá hạnh phúc – Việc hủy hoại những gì chúng có sẽ không thể nào được tha thứ’.

‘Vậy nên anh đã chuẩn bị trói buộc bản thân mình vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc để bảo vệ anh ta khỏi sự thật đó?’

‘Anh đã chuẩn bị làm điều sẽ trao cho Sammy quyền thừa kế mà thằng bé đáng được hưởng. Thằng bé có một người bà, những người chú người cô và cả những đứa em họ chưa một lần gặp mặt. Thằng bé có quyền được biết gia đình của nó là ai’.

‘Còn quyền lợi của em thì sao?’ cô hỏi. ‘Em có quyền trong sự sắp xếp này phải không?’

‘Em sẽ được chu cấp đầy đủ và anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng giàu lòng trắc ẩn’.

‘Đó là những khi anh không nổi giận với em’.

‘Anh sẽ không bao giờ nổi giận với em, cara’.

‘Em thấy điều đó trong ánh mắt của anh’, cô nói. ‘Em không thể chịu được mỗi khi anh nhìn em như thế. Anh nghĩ em không thấy được điều đó sao?’

‘Hiện tại anh không hề nổi giận với em’.

‘Bây giờ thì không nhưng chẳng bao lâu anh sẽ như thế thôi’.

‘Có thể, nhưng vì trong căn phòng này chẳng có cái búa nào nên anh nghĩ mình có thể nói một cách chắc chắn rằng anh sẽ không mất bình tĩnh’.

Cô quay đi tránh nụ cười trêu tức của anh và lao trở lại phòng tắm. ‘Em sẽ đi tắm’, cô nói và đóng mạnh cửa lại phía sau.






[11] (từ gốc) man or mouse: đây là một thành ngữ, được dùng trong trường hợp bạn muốn khích lòng can đảm của ai đó, người sợ khi phải làm chuyện gì.
__________________
Mokona's Home

Blog: http://modokimoko.wordpress.com/

Facebook: http://www.facebook.com/groups/mokonashome/

..::..Chia sẻ để cảm nhận_Cảm nhận để cuộc sống thêm tươi đẹp..::..
mokona_chan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn

Trả lời

Bookmarks

Tags
cam on ban

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 01:51 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.