Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Hoa Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

View Poll Results: Có nên tiếp tục edit Lưỡng thế hoa không?
Nên, vì bạn thích nội dung truyện 178 89.90%
Nên, vì bạn lỡ đọc rồi nên phải theo dõi 16 8.08%
Nên...dừng lại 4 2.02%
Voters: 198. You may not vote on this poll

Trả lời
Old 24-12-2012, 08:48 PM   #121
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 696 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Cuốn bốn : Sương mai (10)
Nỗi đau của người thắng
………………………………….
Edit: anoanu
Beta: Izumi (filial)
………………………………….

Tôi đã trải qua một giấc mộng rất dài, ấm áp và yên tĩnh. Khi tỉnh lại, tôi phát hiện bên ngoài cửa sổ bầu trời xanh lam như màu đá quý.


Có ánh đèn mờ nhạt từ phía sau tấm vải bố. Tôi sửa sang quần áo rồi bước ra, nhìn thấy chàng vẫn nguyên dáng vẻ như lúc tôi đến, khoác áo choàng đang ngồi viết gì đó, trên án thắp một chiếc đèn dầu hình dáng như chiếc đĩa.


“Tỉnh rồi à?” Nghe thấy tiếng bước chân tôi, chàng quay đầu lại hỏi.


Tôi gật đầu, ngoái nhìn về phía bầu trời màu lam nhạt ngoài cửa sổ, nói: “Trời vẫn chưa sáng sao?”


Chàng nhìn tôi, sau đó chần chừ trả lời: “Trời đã sáng một lần rồi.”


Tôi không khỏi “a” lên một tiếng. Sau đó trong lòng có hơi chút xấu hổ. Nói như vậy,tôi đã ở trên giường chàng mà ngủ hơn một ngày một đêm rồi sao? Tôi có chút ngượng ngùng nhìn chàng, hỏi:“Chàng vẫn chưa ngủ à”


Chàng gật gật đầu.


“Không muốn tìm chỗ khác ngủ sao? Hay bây giờ chàng nghỉ ngơi đi, ta ngủ đủ rồi.”


“Không, ta không muốn ngủ.” Chàng lắc đầu nói.


Giờ khắc này, tôi đột nhiên phát hiện vẻ mặt chàng rất kỳ lạ, nét cười ôn hòa luôn bên môi chàng lúc này không thấy nữa, thay vào đó là cảm giác không thể nói rõ, dường như tràn ngập ưu thương.


Có lẽ vì đã ngủ rất lâu, nên cảm giác của tôi không chính xác lắm? Tôi lắc đầu, lại đi vào trong rửa mặt chải đầu.


Rửa mặt chải đầu xong, tôi đem nước ra ngoài đổ. Đi ra ngoài, mới phát hiện trong doanh phần lớn người đều đã đi khỏi. Toàn bộ quân doanh yên tĩnh mà trống trải.


Đổ nước xong tôi trở lại, tò mò hỏi chàng: “Mọi người đi đâu hết rồi?”


“Đều đuổi theo Lưu Bị rồi, một bộ phận đến thành Di Lăng. Lát nữa chúng ta cũng phải đến Di Lăng.” Chàng nói.


“Ta làm chậm trễ chàng phải không?” Tôi ngượng ngùng hỏi.


“Không sao.”


Chàng hôm nay quả thật có chút kỳ lạ. Giọng điệu mặc dù không đến mức cứng nhắc, nhưng lại nhàn nhạt, giản lược hết mức. Tôi nhìn chàng, sau đó lại không yên lòng hỏi: “Trên chiến trường có chuyện gì sao?”


“Không, quân Thục bỏ chạy, Lưu Bị không thể chống đỡ. Bây giờ đang chạy trốn về phía Tây. Bọn Từ Thịnh đang đuổi theo.”


“Lạc Thống đâu?”


“Lạc Thống ở Di Lăng.”


Tôi gật gật đầu sau đó nhớ ra, lại hỏi chàng: “Cam Ninh đâu?”


Chàng không lập tức trả lời tôi, im lặng một lát mới chậm rãi nói:


“Cam tướng quân, đi rồi.”


“Đi?” Tôi khó hiểu hỏi: “Đi Di Lăng? Hay là đi bắt Lưu Bị?”


Chàng nhìn tôi, sau đó lặp lại một lần nữa:


“Cam tướng quân hắn, đi rồi.”


Tôi lui về sau mấy bước, có chút thất thần nhìn chàng. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trong mắt chàng sự mất mát cùng đau thương, cũng trong khoảnh khắc đó, trong trí nhớ của tôi hiện lên một chuyện mà tôi đã quên…


Trong 《Sách Ngô》, Cam Ninh chết đi vào thời gian này ; mà trong 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》 cùng truyền thuyết trong dân gian đều kể rằng Cam Ninh chết trong cuộc chiến Di Lăng…


Tôi nên nhớ ra, làm sao tôi có thể quên được chứ…


Bước chân của tôi lảo đảo, nhìn thấy ở góc tường mũ giáp cùng áo giáp của Cam Ninh vẫn đang đặt ở đó. Tôi bước qua ôm chúng vào lòng, hơi lạnh từ bộ áo giáp xuyên thẳng vào người. Cứ như vậy, tôi ôm bộ quần áo giáp, từng bước một đi về phía cửa…


“… Nàng muốn đi đâu?” chàng đuổi theo, kéo tôi lại hỏi.


“Ngựa của Cam Ninh, áo giáp của hắn đều ở nơi này.” Tôi thảng thốt, thấp giọng nói với chàng, “Ta muốn mang mấy thứ này đến cho hắn. Sao hắn có thể để lại ngựa và áo giáp của mình mà chạy đi đuổi giết Lưu Bị chứ? Sẽ rất nguy hiểm.”


Tôi hoảng hốt muốn đi ra ngoài, chàng kéo tôi, tôi muốn giãy ra…


Chàng nắm chặt vai tôi, nói khẽ:


“Nàng đừng như vậy.”


Tôi rốt cuộc cũng ngừng giãy dụa . Hoảng hốt mà bi thương nhìn chàng, nói:


“Hắn, trúng tên ở đầu, đúng không?”


Chàng giật mình ngẩn ra, sau đó gật gật đầu.


“Nếu hắn đeo mũ giáp thì sẽ không chết, phải không?”


Chàng lại ngẩn ra, sau đó có chút thương tiếc nhìn tôi, nói: “Việc này không liên quan đến nàng.”


“Ta không thể nghĩ như vậy.” Tôi khẽ nói: “Kẻ đáng chết, vốn phải là ta.”


“Nàng đừng như thế.” Chàng lặp lại. “Nếu nàng như thế này thì những chuyện bọn họ làm, không còn chút ý nghĩa nào.”


Tôi ngẩng đầu, có chút thất thần nhìn chàng, sau đó chậm rãi nói: “Chàng quả thật nghĩ như vậy sao?”


“Ta vẫn luôn nghĩ như vậy.”


Tôi lại nhìn chàng, vẻ mặt chàng trang nghiêm, ôn hòa mà tràn ngập thương tiếc. Nhưng đằng sau vẻ trang nghiêm và ôn hòa kia, lại ẩn giấu nỗi đau thương như tôi…


…đúng rồi, tôi không nên nghĩ như thế. Lúc này, vì Cam Ninh chết đi mà cảm thấy đau thương, không phải chỉ mỗi mình tôi. Chàng đã gánh vác quá nhiều, vì sao còn muốn thay tôi gánh chịu sự thống khổ như vậy. Tôi nhất định phải kiên cường, tôi chỉ có thể kiên cường.


Lúc tôi nghĩ như vậy, áo giáp trong tay rốt cuộc cũng buông rơi trên mặt đất.
Tôi tránh khỏi chàng, lại bước hai bước, sau đó nói khẽ với chàng:

“Ta không sao. Đừng lo lắng.”


Chàng gật gật đầu, vui mừng nhìn tôi.


Tôi còn nói: “Ta đi ra ngoài một chút, chỉ một lúc thôi, một lúc thôi… “


Nói rồi, tôi đẩy cửa ra ngoài. Chàng ở phía sau còn nói gì đó, nhưng tôi đã không để ý mà đi ra đường mòn.


Bước nhanh ra ngoài quân doanh, nước mắt tôi không kềm được mà tuôn rơi.


Biết rõ đây là số mệnh của hắn, biết rõ hắn sẽ không oán trách tôi, tôi còn cố chấp cho rằng, nếu không phải bởi vì cứu tôi, hắn sẽ không chết.

Nếu ngày nào đó, tôi nhớ ra mà nói cho hắn, hắn sẽ chết trong trận chiến Di Lăng, có lẽ mọi chuyện sẽ khác đi.

Cho dù hắn vẫn sẽ chết, nhưng tôi có thể mang khôi giáp trả lại cho hắn, hoặc có thể được giải thoát khỏi sự dằn vặt ray rứt.

Trên thực tế, tôi một chút cũng không nhớ ra, không nhớ một chút nào.

Tôi ngồi xuống cạnh một thân cây. Mây lặng lẽ bay trên bầu trời, gió từ sông thổi đến nhẹ nhàng lướt qua mặt tôi, một khắc đó tôi chợt nhớ ra câu nói mà người đời sau nói về hắn: Cánh buồm gấm* đã về chân trời…

*Cam Ninh khi còn trẻ là người thông hiểu về kinh sử, có sức mạnh hơn người, tính lại thích lãng du, thường chiêu tập bọn du đảng, lưng đeo chuông đồng, tung hoành khắp thiên hạ. Ai ai nghe tiếng chuông đều kinh hãi ù té bỏ chạy trốn. Ông còn lấy gấm Tây Xuyên làm buồm thuyền, vì thế người ta gọi là “giặc buồm gấm”.

Dường như còn những lời về hắn mà tôi không thể nhớ ra, không thể nào nhớ ra nổi. Sao tôi lại không nhớ gì thế này? Sinh mệnh này, còn có ích lợi gì đây?

Lúc tôi bi thương nghĩ như thế, trên bầu trời bỗng nhiên vang lên một tiếng chim kêu.Sau đó, một đám quạ đen, giống như một đám mây đen, từ từ bay xuống đậu quanh tôi.

Tôi kinh ngạc nhìn những con quạ đen này, trong lòng đột nhiên bình tĩnh trở lại.

Chúng nó giương đôi mắt màu đen lên, bất an khẽ động đậy ở bốn phía quanh tôi. Mà tôi, cuối cùng cũng nở một nụ cười vui mừng với chúng.

Bởi vì một khắc đó, tôi rốt cuộc nhớ đến câu nói kia, là câu nói về hắn:
—— Phật Ly từ hạ, nhất phiến thần nha xã cổ.*

*Tạm hiểu: Dưới điện Phật Ly, quạ thần vây quanh. Phật Ly là hiệu của Thác Bạt Đạo, Thái Vũ Đế thời Hậu Nguỵ. (wikipedia) Truyền thuyết kể rằng bầy quạ là linh hồn của bộ hạ Cam Ninh biến thành, bảo vệ xác và mộ Cam Ninh khỏi kẻ xấu. Các bạn có thể tham khảo thêm tại
[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]

“Được rồi, đến bên kia lại cùng ngài tính nợ vậy.” Tôi mỉm cười, nói với đám quạ đen.

Gần như là đồng thời, chúng nó “rào rào ” vươn đôi cánh màu đen, cùng bay về phía bầu trời.

Bầu trời trở lại sáng trong như lúc ban đầu.

Sau khi đám quạ đen bay đi, tôi nghe thấy có người gọi tôi.

Tôi đứng lên, thấy Lục Nghị đi tới.

Tôi cười nhẹ với chàng. Chàng cũng mỉm cười ôn hòa với tôi.

——chiến tranh chưa chấm dứt. Cho dù có rơi nước mắt, thì cũng phải sớm lau khô. Giờ khắc này chúng tôi chỉ có thể mỉm cười.


“Phải đi Di Lăng rồi.” Chàng nói, “Chiến mã cần nghỉ ngơi, đã được quân sĩ mang đi chăn thả. Nơi này cách Di Lăng không xa, không biết nàng có muốn vất vả một chút đi bộ qua không?”


Tôi gật gật đầu. Cho dù Di Lăng cách đây bao xa, tôi cũng bằng lòng.


Chàng đi ở phía trước, tôi đi phía sau chàng vài bước. Chiến trường đã được các tiểu binh dọn dẹp sạch sẽ, nơi đất cháy đen chỉ còn để lại vết nâu đỏ mơ hồ. Chúng tôi cố gắng không để ý đến màu nâu đỏ kia, vừa đi chầm chậm như tản bộ, vừa thỉnh thoảng tán gẫu.


“Có tin tức của Lưu Bị không?”


“Còn đang truy kích.”


“Sẽ ở lại Di Lăng rất lâu sao?”


“Không biết. Chuyện này phải xem hành động của bắc quân. Tạm thời sẽ ở lại Di Lăng.”


Tôi gật gật đầu. Lúc này chàng lại nhẹ nhàng nói:


“Đợi đến Di Lăng, ngay lập tức có thể phái thuyền đưa nàng đi Vũ Xương…”


“Ta có nói qua muốn đi Vũ Xương sao?”


Tôi dừng bước, có chút kinh ngạc nhìn chàng. Trong ánh mắt ngạc nhiên của tôi, chàng cúi đầu, nhẹ nhàng nói:


“Ta nghĩ nàng phải đi…”


Tôi không nhắc lại, chỉ thất thần nhìn bước chân của mình. Chàng nói không sai, Tôn Quyền nếu biết tôi được cứu, trước tiên sẽ đón tôi về. Mà tôi ở đây cũng chỉ liên lụy đến bước đường thắng lợi của chàng.


Lúc tôi nghĩ như vậy, bất giác đã đi lên đỉnh núi. Theo thói quen tôi định ngẩng đầu nhìn phong cảnh phía trước, nhưng cùng lúc đó, một mùi gay mũi xộc thẳng vào___


Tôi còn chưa thấy rõ ràng địa ngục đầy khói và một mảnh đỏ sậm phía trước, chàng đã che mắt tôi lại, kéo tôi qua, run run bất an.


“Đáng chết,” tôi nghe thấy trong giọng nói của chàng đầy sợ hãi, “Ta tưởng họ đã dọn dẹp chiến trường sạch sẽ hết. Thật xin lỗi.”


“Rất nhiều người chết phải không ?” Trong bóng đêm, tôi bình tĩnh hỏi.


“Phải.” Chàng cúi đầu nói.


“Không sao.” Tôi nhẹ nhàng nói.


Tay chàng đang che mắt tôi run rẩy, sau đó vẫn kiên trì nói: “Nàng không nên nhìn.”


“Nhưng không phải chàng cũng đang nhìn đó sao?” Tôi thở dài nói.


“Không sao. Ta hẳn phải chấp nhận, nhưng nàng thì không nên.” Chàng nói như thế.


Tôi không nói gì nữa, chàng nới lỏng tay ra, lập tức bóng một chiếc khăn lụa mịn màng, phủ nhẹ lên mắt. Trước mặt vẫn là một mảnh tối tăm nhưng làm cho người ta thấy yên tâm.


Chàng dịu dàng cột khăn lụa phía sau đầu tôi, nói với tôi: “Không có đường khác. Thật có lỗi, chỉ có thể dẫn nàng đi như vậy.”

Tôi không nói gì nữa. Chàng bước đến gần, tôi nắm cánh tay chàng, do dự bước đi.


“Đừng sợ. Ta sẽ không để nàng ngã.” Chàng nhẹ giọng nói bên tai tôi, thanh âm từ tốn mà trầm ấm.


Tôi cười nhẹ, đi theo sau bước chàng. Tôi một chút cũng không sợ hãi.


Trên một vùng đất rộng lớn còn lại hơi nóng, có thể nghe thấy âm thanh xương cốt bị đốt vỡ ra dưới chân. Lúc này trong lòng tôi lại dần dần thấy sợ hãi.


—— không phải tôi sợ. Nếu thật sự có sợ hãi, cũng là bởi vì chàng.


Cánh tay chàng dưới ngón tay tôi run nhè nhẹ, tôi lại dùng tay kia nắm lấy chàng. Suốt chặng đường, không biết từ lúc nào, tôi đã gắt gao ôm cánh tay của chàng vào lòng. Nhiệt độ cơ thể của chàng xuyên qua lớp quần áo, ẩn ẩn truyền vào tim, tôi không biết nhiệt độ cơ thể của tôi cũng có thể truyền vào cơ thể chàng như thế hay không. Nếu có thể, nếu chàng thật sự cảm thấy đau khổ, thì hãy chia cho tôi một phần, chia cho tôi nhiều một chút, tôi muốn cùng chàng gánh vác.


Trước mắt vẫn là bóng tối vô tận, trong bóng đêm, tôi lẳng lặng tìm kiếm nhịp tim đập của chàng. Cảm giác vừa vui sướng vừa sợ hãi, vừa ngọt ngào vừa lại ưu thương. Tôi vừa hy vọng đi đến cuối đường thật nhanh, vừa ích kỷ hy vọng bóng tối như thế vĩnh viễn không có tận cùng.


Nhưng chàng cuối cùng cũng dừng bước, mở khăn lụa che mắt tôi ra. Tôi rốt cuộc cũng phải buông tay chàng. Một khắc đó có một làn gió lướt qua lòng bàn tay tôi. Thật lạnh.


Chúng tôi tiếp tục đi về phía trước, ở một cánh đồng hoang vu sạch sẽ, sáng tươi và trống trải. Tôi vẫn lặng lẽ nhìn chàng, có mấy lần chàng quay đầu, vừa chạm đến ánh mắt tôi liền mỉm cười với tôi. Chàng cố gắng muốn biểu hiện sự ôn hòa, không gợn sóng sợ hãi trong nụ cười, nhưng tôi vẫn đau lòng tìm thấy nỗi bi thương trong nụ cười ấy.


“Bá Ngôn,” tôi không kềm được nói với chàng, “Chàng dù sao cũng là người thắng.”


Chàng cười nhạt, không nói gì.


Nhất tướng công thành vạn cốt khô*. Tôi muốn nói với chàng những lời này, nhưng vẫn nhịn không nói. Một câu này, sẽ không an ủi được người ta, sẽ chỉ càng làm cho người ta càng cảm thấy thê lương.


*Một tướng quân thành danh thì phải đổi bằng hàng vạn xương cốt.


Mà xa xa, một tòa thành màu xám sừng sững
dần dần xuất hiện trên đường chân trời.

Đã đến Di Lăng.

-------------------------------

Chúc các bạn Giáng Sinh vui vẻ ^^
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 25-12-2012 lúc 06:37 AM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 05-01-2013, 12:36 PM   #122
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 696 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default



Cuốn bốn: Sương mai (11)
Hay là say

………………………………….
Edit: Izumi
Beta: anoanu
........................................

Lúc vào thành Di Lăng, bóng mặt trời đã ngả về tây. Ánh chiều tà đổ dài khiến ngôi thành vốn đơn sơ đổ nát lại thêm phần tinh xảo.

Chúng tôi lại khôi phục khoảng cách khách khí mà an toàn như bình thường. Chàng đi ở phía trước, tôi cúi đầu, dùng trường y che trên đầu, đi cách vài bước sau chàng.

Trong thành các quân sĩ đều sinh hoạt khá thoải mái. Sau khi mỗi cuộc chiến kết thúc, quân sĩ của chàng đều có thể thay phiên nghỉ ngơi, cho dù uống rượu mua vui cũng không bị cấm đoán nghiêm khắc. Đây là tác phong trước sau như một của chàng. Kiểu quân pháp linh hoạt như thế làm cho quân sĩ của chàng khi mỗi cuộc chiến bắt đầu luôn luôn tinh thần sung mãn.

Cũng bởi vì như thế, khi chúng tôi đến ngã tư đường trong thành, có mấy quan quân đã nhận ra chàng, cười hì hì bảo chàng buổi tối cùng đi tìm vui.

Chàng trả lời qua loa với vị quan quân kia, đợi bọn họ đi, liền quay đầu nhìn tôi.

Tôi nói: "Ta đi theo ngài như thế rất không tiện. Hay là tách ra, tự ta sẽ tìm chỗ nghỉtạm."

Chàng gật đầu, lễ phép mà tôn kính nói: "Trong thành đều là người một nhà, xin Ảnh phu nhân yên tâm nghỉ ngơi. Nếu có gì không tiện, lúc nào cũng có thể đến tìm tôi."

Tôi thở dài, nói: "Ta sẽ không tìm ngài đâu. Ngài cùng với bọn họ vui vẻ, thả lỏng một chút đi."

Chàng lại nói: "Chỉ sợ không được. Còn có rất nhiều chuyện xử lý."

"Không, ngài cần nghỉ ngơi, " tôi nhìn chàng thật sâu, nghiêm mặt nói, "Hứa với ta."

Chàng do dự một chút, gật gật đầu, sau đó xoay người đi.

Tôi đi tìm nơi tắm rửa sạch sẽ, thay đồ mới, vấn lại tóc.

Vốn muốn tìm một dịch quán nghỉ ngơi, lại không yên lòng về chàng, liền đến chỗ phồn hoa nhất trong thành. Nếu ở đó nhìn thấy được chàng, tôi có thể yên tâm trở về ngủ.

Nhưng tìm khắp nơi chốn ca múa đó, trong số các quân sĩ đang vui vẻ say sưa lại không thể tìm thấy bóng dáng chàng.

Thật vất vả giữ được một tiểu binh tương đối tỉnh táo, hỏi gã đô đốc ở đâu. Gã nhìn tôi với đôi mắt mờ mịt, nói: "Chỉ biết là lúc chạng vạng ngài ấy đi vào Thái thú phủ."

Tôi liền đến Thái thú phủ tìm chàng. Thái thú phủ vốn là nơi náo nhiệt phồn hoa, nhưng khi tôi đến đó, suốt đường dài không gặp một bóng người. Một đêm như thế, tất cả mọi người hẳn là đều đi uống rượu mua vui.

Cửa không khóa, tôi đẩy cửa vào, đi qua một phòng lại một phòng, bên trong tối om, cũng không nhìn thấy một ai.

Đang lúc tôi tưởng rằng chàng không có, chuẩn bị tìm kiếm xung quanh, lại phát hiện trong gian phòng tận cùng bên trong có ánh đèn mờ nhạt.

Cửa phòng khép hờ. Tôi đẩy cửa nhẹ nhàng đi vào. Chàng quả nhiên ở trong này.

Trên chiếc án thật dài đều là công văn nằm hỗn độn, chàng đang nằm trên một tờ công văn, đúng là đang ngủ. Cây bút trong tay còn đang nhỏ xuống một ít mực.

Trong lòng tôi chợt căng thẳng. Tôi đi qua, tay với lấy trường y bên cạnh, cố gắng nhẹ nhàng phủ lên đôi vai gầy guộc của chàng.

Nhưng chàng đã tỉnh. Chàng mở đôi mắt mờ mịt nhìn lên, dùng vẻ mặt không hiểu nhìn tôi, dường như không biết bản thân đang ở nơi nào.

Tôi nghe người ta nói qua, muốn biết một người có không vui hay không, phải xem vẻ mặt của người đó khi tỉnh giấc.

Giờ khắc này, tôi nghĩ, chàng hẳn là không vui.

"Sao nàng lại đến đây?" Chàng rốt cuộc tỉnh táo lại, dùng giọng nói vừa tỉnh dậy, hơi có chút khàn khàn hỏi tôi.

"Chàng đã hứa với ta." Tôi không trả lời, có chút trách cứ nhìn chàng.

Chàng cười một cái, nói: "Quả thật không thích như thế, không có ý gì khác."

"Vậy chàng đi ngủ một chút đi, " tôi khuyên, "Chàng cũng đã lâu rồi không nghỉ ngơi rồi."

"Ta không muốn ngủ."

"Lại gạt ta. Không muốn ngủ, sao lại nằm ngủ ở nơi này?"

Chàng lắc đầu, cũng không nói gì.

Tôi vẫn đứng đó, có chút thất thần nhìn chàng. Chàng đã không còn mơ màng như lúc mới tỉnh, thay vào đó là vẻ ôn hòa cùng kiên định. Chàng là một đô đốc có thể khiến mọi người yên tâm, chỉ duy nhất không bao gồm tôi.

Giống như đá cuội trong nước, mọi người tán thưởng tảng đá trơn nhẵn mịn màng, thưởng thức vẻ xinh đẹp của nó, lại không hề nghĩ đến trong nhiều năm trước đó, từ một dòng chảy nào đó, nó bị đau khổ mài mòn.

Trời, tôi thế nhưng lại vì chàng mà đau lòng đến vậy.

"Nàng đừng lo cho ta, " chàng thấp giọng nói, "Trở về nghỉ ngơi đi."

Cũng đúng vào lúc này, tôi đột nhiên phát hiện, trên án, lộ ra dưới tay áo dài của chàng, rõ ràng là một phần danh sách có những cái tên được gạch đen, là danh sách chết trận.

Tôi hoài nghi nhìn chàng, nói: "Chàng còn muốn tiếp tục công vụ sao?"

"Không. Ta hứa với nàng."

"Vậy chàng đi ngủ đi, " tôi kiên trì nói, "Chờ chàng ngủ ta sẽ đi."

"Không ngủ, " chàng lắc đầu nói, "Vừa rồi ngủ được một lúc, giờ đã không buồn ngủ nữa."

Chàng còn nhìn tôi nói: "Nàng yên tâm, ta chỉ ngồi trong này một lúc thôi, hay là đi ra ngoài một chút, sau đó sẽ đi nghỉ ngơi."

"Nếu chàng không thích náo nhiệt ồn ào, có thể tìm một cô nương đến nơi này cùng chàng uống rượu." Tôi vẫn kiên trì nói, "Di Lăng tuy rằng nhỏ, cô nương vẫn là không tệ."

"Được, được, " chàng rõ ràng là nói cho có lệ, "Nàng yên tâm."

"Thật sự hứa với ta?"

"Ta hứa với nàng." Chàng vẫn thờ ơ nói.

Tôi gật gật đầu, bước ra cửa. Lúc bước ra cửa, cảm thấy chàng rõ ràng là nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng tôi cũng chỉ dạo trên đường qua một vòng, lại đi trở về.

Lúc đẩy cửa ra, chàng quả nhiên vẫn còn ngồi ở chỗ cũ. Chàng từ trong mớ công văn mà ngẩng đầu nhìn, nhìn tôi, lại là sửng sốt.

Tôi mặc chiếc váy dài màu phỉ thúy, kẻ mi vàng, một tay ôm đàn, một tay cầm vò rượu, cười khanh khách nói:

"Ngài còn chưa đi tìm cô nương, không biết cô nương này ngài có hoan nghênh hay không?"

Chàng vẫn ngồi tại chỗ ngơ ngác nhìn tôi, tôi nhịn không được muốn cười, thì ra chàng cũng có lúc đáng yêu như thế.

"Ảnh phu nhân của các ngài phái ta đến cùng ngài trò chuyện, ca hát đánh đàn, " tôi cười đi đến trước mặt chàng, liếc nhìn chàng, "Mệnh lệnh của Ảnh phu nhân, ngài dám cãi lời sao?"

Chàng dù sao cũng không phải kẻ ngốc, cũng cười rộ lên như tôi, nói: "Không dám cãi lời, chỉ sợ không đảm đương nổi."

"Có gì không đảm đương nổi?" Tôi oán trách nói, "Chàng chỉ xem ta là một cô nương vâng lệnh bán tiếng cười là được."

Chàng xòe hai tay ra: "Ta cũng không mang tiền."

"Nhớ đấy, trừ đi bổng lộc của chàng." Tôi khí thế bức người nói.

Chàng rốt cuộc nhịn không được cười ha hả, đem hồ sơ văn thư trên án cùng mấy thứ lặt vặt linh tinh đẩy sang hết một bên. Sau đó vỗ vỗ bên cạnh nói: "Một khi đã như thế, vậy thì ngồi đi."

Tôi không chút khách khí ngồi vào bên cạnh chàng, đặt đàn cùng rượu lên án, vẫn cười tươi nhìn chàng.

"Uống một chút rượu nhé?" Tôi hỏi.

"Uống rượu thì thôi vậy, " chàng cười khổ, "Sợ hỏng việc."

"Có chuyện gì chứ?" Tôi bất mãn nói, "Kẻ địch không phải đã đánh bại hết rồi sao?"

"Để phòng ngừa vạn nhất, thanh tỉnh một chút vẫn tốt hơn."

"Chàng thanh tỉnh thì có ích gì? Người cả thành đều say."

"Vậy cũng phải có một người tỉnh. Ta tình nguyện người đó là ta."

Tôi nhìn chàng, nhịn không được nói: "Chàng cứ uống chút rượu đi. Ta sẽ tỉnh táo thay cho chàng."

"Nàng tỉnh thì có ích gì?" Chàng trêu tức cười nói, "Nàng không phải chỉ là một cô nương vâng lệnh bán tiếng cười sao?"

Báo ứng tới thật nhanh. Tôi bị nghẹn nói không ra lời, chỉ có thể nhìn chàng, nói: "Lục đô đốc, ngài thật mất hứng mà."

"Nếu uống rượu thì miễn, " chàng nghiêm mặt nói, "Ngồi nói chuyện phiếm đi. Tán gẫu chuyện gì cũng được."

Chàng lại nhìn tôi, nói: "Yên tĩnh một chút cũng không tệ."

Sau đó chúng tôi lại hàn huyên rất nhiều. Rất nhiều chuyện vụn vặt, không liên quan, lại làm cho người ta cảm thấy ấm áp. Thanh âm chúng tôi như một con sông bình lặng, lặng lẽ chảy xuôi ở một góc Thái thú phủ quạnh hiu lạnh lẽo. Ở nơi này không có Ảnh phu nhân, không có đô đốc, không có chiến tranh ác liệt cùng bóng ma của cái chết. Nếu có, cũng chỉ là một lưu oanh vui vẻ cùng một khách mua hoa không có ưu phiền.

Trong lúc nói chuyện, chàng nhớ lại thời thơ ấu, chàng nói có một lần, chàng đang chèo một chiếc thuyền nhỏ, lắc lư lắc lư rồi ngủ. Lúc chàng tỉnh dậy phát hiện bản thân đã trôi đến một nơi hoàn toàn xa lạ, trăng đã mọc lên giữa trời——

"Chàng khóc sao?" Tôi đột nhiên hỏi.

"Làm sao có thể?" Chàng có chút buồn cười nói.

"... Nếu là ta, nhất định sẽ khóc... Bởi vì ở nơi ấy, giữa trời đất bao la, chỉ còn lại có một mình..."

Chàng nhìn tôi thật lâu, tươi cười trên mặt dần dần biến mất. Chàng đột nhiên thở dài.

Một khắc đó tôi đột nhiên cảm thấy bản thân thật ngu xuẩn, tôi thật sự không nên nói lời lạnh lùng như vậy, những lời ấy làm cho không khí vui vẻ không thể trở lại. Bởi vì khi chiếc mặt nạ thủy tinh trên mặt rơi xuống, sẽ lộ ra gương mặt ưu thương già cỗi. Sau khi sương mù tan hết, sẽ lộ ra thời hoa niên với những kí ức đau thương.

Muốn bù lại lỗi của mình, tôi nắm cây đàn, nói với chàng:

"Ta đàn một khúc cho chàng nghe."

Chàng gật gật đầu.

Khi tiếng đàn vang lên tôi biết mình lại sai lầm. Tôi tìm bản nhạc khoan khoái vui vẻ, nhưng hai tay tôi lại không thể tấu lên giai điệu vui vẻ như thế. Cũng là một giai điệu, nhưng rơi vào trong tai là vô tận ưu thương cùng sầu khổ. Bên ngoài vẻ ưu thương sầu khổ, là vỏ bọc vui vẻ dối trá, bằng hai bàn tay của tôi mà bong ra từng mảng, từng mảng, vỡ nát.

Lúc đầu tôi muốn sửa lại giai điệu để không còn ưu thương, tôi cố gắng tăng thêm sự khoan khoái trong các nốt nhạc, cố gắng tạo nên giai điệu rộn ràng, nhưng khi những nốt nhạc vang lên thì niềm vui cùng rộn ràng hoàn toàn thay đổi.

Chàng vẫn lẳng lặng nhìn tôi, trên mặt biểu tình như đang nằm mộng.

Tôi rốt cuộc không thể khống chế ngón tay của chính mình, chỉ là thở dài một tiếng, rời dây đàn.

"Cứ đàn tiếp đi, ta còn muốn nghe." Chàng lại vội vàng nói với tôi như vậy.

Vì thế tiếng đàn lại vang lên. Tôi cũng không còn muốn thay đổi điều gì, chỉ để mặc cho những nốt nhạc trong suốt bi thương tự do chảy ra từ dây đàn. Bi thương trong lòng dâng lên, rồi như nước theo tiếng đàn mà trút xuống.

Chàng đột nhiên đứng lên, cầm hai cái chén đặt ở trên án, rót rượu.

Chàng uống xong một chén rượu, lại đem một chén rượu khác đưa đến bên môi tôi. Tôi không ngừng đánh đàn, chỉ nhẹ ngẩng đầu lên, uống cạn chén rượu kia.

Chàng lại rót đầy rượu, uống một chén lại đem chén kia đến cho tôi uống, tôi vẫn như trước yên lặng uống hết.

Chàng lại rót rượu, tôi lại uống. Chàng lại rót, tôi lại uống.

Rượu vào bụng dâng lên cảm giác cay nồng. Tôi vừa đánh đàn, vừa lặng lẽ quay đầu nhìn chàng. Chàng luôn ngồi nơi đó nhìn tôi, ánh mắt điềm tĩnh lại dịu dàng sáng như ánh sao.

Sau đó tôi cũng không cách nào khống chế mắt mình, vẫn lưu luyến nhìn chàng. Cảm giác say dần nổi lên, một phần cảm giác trở nên mơ hồ lại làm cho một phần cảm giác khác trở nên vô cùng rõ ràng, giá lạnh lại khiến người ta đặc biệt muốn tìm kiếm sự ấm áp. Tôi vẫn nhìn chàng. Tại căn phòng trống trải, lạnh lùng, trừ bỏ tiếng đàn, trừ bỏ chàng, không còn gì tồn tại nữa. Tôi muốn tới gần chàng, sau đó lại đến gần một chút, dường như có thể tạm thời quên đi linh hồn đầy thương tích của cả hai.

Cho nên khi chàng đưa ngón tay đặt lên ngón tay tôi, làm cho tiếng đàn im bặt, tôi cũng không rút tay về.

Khi chàng ôm lấy vai tôi, áp mặt lên mặt của tôi, tôi thuận theo dựa vào người chàng. Tôicảm thấy có chút say.

Cuối cùng khi chàng ôm lấy tôi, từng bước một đi vào bên trong phòng ngủ, tôi nói với chính mình:
—— việc này không thể trách tôi, bởi vì tôi thật sự uống say.
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 06-01-2013 lúc 08:13 AM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 07-01-2013, 04:41 PM   #123
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 696 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default



Cuốn bốn: Sương mai (12)
Như ảo ảnh trong mơ
…………………….
Edit: ani nguyen
Beta: Izumi
…………………….

Đó chỉ là một căn phòng bình thường với một chiếc giường cũng không có gì đặc biệt. Sàn nhà trống trải cũ kỹ, trên vách tường bong ra từng mảng in lại dấu ấn của thời gian, xà cột loang lổ bám đầy bụi bặm.

Nhưng vì có người đàn ông này tồn tại, những vách tường bong ra từng mảng cũng mang hình dạng của hoa tường vi, cột xà loang lổ bụi bặm cũng có mùi hoa sơn chi thoang thoảng.

Khi nhìn thấy trường bào màu trắng che giấu thân thể của chàng rơi xuống, tôi bỗng có cảm giác tự ti mặc cảm. Thân thể của chàng thật đẹp, cũng đẹp như linh hồn của chàng vậy. Bốn mươi năm thời gian không lưu lại chút dấu vết gì trên thân thể này, một chút cũng không. Nó dường như đã được ánh trăng gột rửa, sáng trong đẹp đẽ.

Làn da chàng có hương vị thật sạch sẽ, giống như mùi hương của loại rượu thơm mát nhất. Nhiệt độ cơ thể chàng thật ra cũng không cao hơn so với tôi, nhưng cảm giác như miếng ngọc mang theo người. Rõ ràng giữa khí trời lạnh lẽo nhưng vẫn cảm thấy dịu ấm đến tận đáy lòng.

Chàng vẫn ôm chặt lấy tôi, dường như muốn đem tôi khảm vào trong thân thể chàng. Lúc hơi dừng lại, chàng chăm chú nhìn vào mắt tôi. Tóc chàng xõa tung, giống như bức màn sa tanh đen nhánh, nhẹ nhàng lướt qua mặt tôi.

Rượu đúng là thứ tốt, nó vừa làm cho người ta quên những thứ cần quên, cũng làm cho những xúc cảm khác trở nên đặc biệt rõ ràng. Tại một khắc ấy, tôi quên mất tôi là ai, cũng quên đi chàng là ai, quên đi quá khứ, cũng quên đi ngày mai, quên đi niềm vui và cả những đau thương. Hết thảy như ảo ảnh trong mộng, dường như sương khói lại dường như chỉ thoáng qua. Chỉ có hiện tại là chân thực, chỉ có người đang ôm trong lòng, là chân thực.

Sau đó, chàng lại một lần nữa ôm chặt lấy tôi, dùng hết sức lực mà áp sát vào tôi. Chúng tôi, tiếng tim đập hòa nhịp với nhau, hơi thở quấn quýt lấy hơi thở. Tôi bỗng nhiên muốn khóc. Chúng tôi vốn nên như thế này. Thật lâu thật lâu trước kia, chúng tôi đã nên là như thế này.

Tóc của chàng phủ trên mặt của tôi, giống như không gian màu đen, lại tỏa ra hương hoa sơn chi thơm ngát. Khi tôi hít thở, dường như đang chìm vào hồ nước sâu, cứ từ từ, từ từ chìm xuống, đến đáy hồ. Sau đó, giữa không gian tối thăm thẳm, dịu dàng, tôi ngủ thiếp đi.

Tôi ngủ nhưng lại cảm thấy bất an. Trong mộng, mọi thứ vỡ thành mảnh vụn, hòa lẫn với ánh sáng, địa ngục cùng thiên đường vỡ tan. Tôi cảm giác được chàng đứng dậy, dường như một bộ phận của chính thân thể mình bị xé rời, tôi muốn gọi chàng nhưng lại vô lực____

“Vận mệnh không thể thay đổi, mà ước nguyện ban đầu thật dễ dàng bị quên đi. Có một số việc không phải như cô nghĩ.”

___Thanh âm của ai mà quen thuộc như vậy? Tôi không thể nhớ ra.

Sau đó tôi phát hiện mình đang ở Lư Giang, trong ánh tịch dương, trước Thái thú phủ. Chàng thiếu niên trong gió buông tay tôi, xoay người. Tôi vội vàng muốn đuổi theo chàng, nhưng lại không thể nào đuổi kịp. Tôi muốn gọi, nhưng lại phát hiện bản thân mình không thể nói.

Chàng muốn rời đi. Chàng cứ như vậy mà rời khỏi cuộc đời tôi, không bao giờ trở lại.

___Tôi lại một lần nữa dùng hết sức lực còn lại của bản thân, cuối cùng gọi thành tiếng.

Sau đó tôi tỉnh lại, mắt còn chưa mở ra, vội vã tìm tay chàng____

Cuối cùng tôi cũng tìm được. Ngón tay kia thon dài, sạch sẽ giống như dây thừng nối với thiên đường, gắt gao cuốn lấy ngón tay của tôi. Tôi cũng nắm chặt tay chàng, mở mắt, thấy chàng nửa ngồi bên người, dịu dàng nhìn tôi.

Trong lòng tôi lập tức yên ổn trở lại. Đó chỉ là mộng mà thôi, chàng vẫn ở đây, bên cạnh tôi.

“Nàng gặp ác mộng à?” Tôi nghe chàng nhẹ nhàng hỏi.

Tôi ngượng ngùng gật đầu.

Chàng mỉm cười đưa tay ôm lấy tôi, để tôi dựa vào ngực chàng. Chàng lại dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, lau đi mấy giọt mồ hôi vì sợ hãi mà toát ra trên trán, cùng mười ngón tay của tôi đan chặt vào nhau.

“Vẫn mơ chưa đủ sao?” Tôi nghe trong giọng chàng tràn đầy yêu thương.

Tôi không nói gì, chỉ dựa sát hơn vào người chàng.

“Nàng vừa gọi tên của ta.” Cứ như vậy dựa sát vào nhau một lúc, tôi nghe chàng nói như thế.

“Ta mơ thấy chàng.” Tôi cười nhẹ.

Chàng trầm mặc một lúc rồi nói:

“Vừa nãy nàng gọi ‘Lục Tốn’.”

Tôi kinh hãi, nghiêng đầu đón ánh mắt chàng. Nhưng trong ánh mắt ấy, tôi không tìm thấy chút kinh ngạc nào, chỉ có vẻ bình tĩnh như nước.

“Nói đến cũng hơi kỳ lạ,” chàng nhìn tôi nhẹ nhàng nói, “Tên ‘Tốn’ này vốn là do cha mẹta đặt. Nhưng từ khi họ qua đời, ông chú nhận nuôi ta không thích, liền sửa lại tên này. Việc này ngoại trừ Lục Mạo thì không ai biết… Ngay cả Như cũng không biết. Nhưng vừa nghe nàng gọi, ta lại nghĩ vốn dĩ nên là như thế.”

Tôi không biết trả lời chàng thế nào, chỉ cúi đầu, khẽ hỏi : “Vậy chàng thích tên nào?”

“Năm đó ăn nhờ ở đậu, ông chú nếu đã nói như vậy, ta cũng không có lựa chọn khác.”

“Ta lại thích chữ ‘Tốn’ này, thật đẹp, giống như hoa văn khắc trên trụ đá bạch ngọc.”

Chàng nhẹ nhàng cười rộ lên, lấy tay vuốt nhẹ tóc tôi rồi nói: “Cách nói của nàng thật thú vị, lần đầu tiên ta nghe đấy.”

Tôi cũng cười, nhịn không được lại ngẩng đầu lên nhìn chàng nói: “Nếu thích, chàng đổi lại tên cha mẹ đã đặt đi. Dù sao hiện tại chàng cũng không ăn nhờ ở đậu. Cho dù ông chú có ơn nuôi dạy, chàng dùng tên ấy cũng đã nửa đời người, vậy là đủ rồi.”

Chàng nhìn tôi thật lâu, gật đầu, cuối cùng lại nghiêng đầu, thở dài, cúi đầu nói:

“Ta đã không còn nhớ rõ hình dáng cha mẹ rồi.”

Cha mẹ ? Tôi hoảng hốt nhớ đến, tôi cũng đã quên mất mình là người từng có cha mẹ.

Sinh mệnh dài đằng đẵng này, chỉ còn lại người đàn ông bên cạnh. Chỉ có chàng.

Nhưng, cho dù đang nằm cạnh chàng, được chàng ôm vào trong ngực, tôi vẫn không cảm thấy mình đã có được chàng.

Nghĩ như vậy, lại không kiềm được cảm thấy bi thương.Tôi lắc đầu, cố quên đi nỗi bi thương, lẳng lặng nằm trong lòng chàng, không nghĩ ngợi gì mà lắng nghe tiếng tim chàng đập. Mà chàng cũng im lặng, một lần lại một lần vuốt tóc tôi.

Động tác dần trở nên chậm đi, tôi nâng mắt nhìn, nhìn thấy vẻ mệt mỏi, ủ rũ trên mặt chàng.

“Chàng ngủ đi,” tôi nhịn không được, nói: “Chàng vẫn chưa ngủ mà.”

Chàng lắc đầu, nói: “Ta không nỡ ngủ.”

“Vì sao?” Nhất thời chưa hiểu được ý chàng, tôi liền hỏi.

Chàng nhìn tôi thật sâu, đưa tay áp lên má tôi, nhẹ giọng nói:

“Vì ta biết, khi ta tỉnh lại, nàng sẽ không còn ở đây.”

___Vì ta biết, khi ta tỉnh lại, nàng sẽ không còn ở đây.

Tôi ngẩn ra, cả người phảng phất như bị điện giật, trở nên run rẩy. Trong lúc nhất thời tâm tư rối bời, không tự chủ được liên thanh nói: “Ai nói? Ai nói? Ta đương nhiên sẽ ở đây.”

Chàng nhìn tôi muốn nói lại thôi. Tôi sợ chàng lại nói gì, hạ thấp người ôm lấy đầu chàng, để chàng nằm xuống, rồi như ra lệnh nói: “Chàng mau ngủ đi, nếu không ta sẽ giận.”

Chàng rốt cuộc cũng gật đầu, nghiêng người, dùng một bàn tay nắm lấy tay của tôi, tay còn lại ôm lấy tôi. Trước khi nhắm mắt, chàng vẫn lưu luyến nhìn tôi. Tựa như một khi nhắm mắt, tôi sẽ hóa thành làn khói mà biến mất.

Chàng dù sao cũng đã mệt mỏi, chỉ trong chốc lát, tiếng hít thở đã trở nên đều đặn.

Tôi lẳng lặng nhìn chàng đi vào giấc ngủ, dần dần cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng lại cố gắng không ngủ____

Tôi véo mạnh vào người một cái, đau đớn trong nháy mắt đẩy lùi cơn buồn ngủ. Sợ đánh thức chàng, tôi tự đè nén thân thể đang run lên vì đau đớn, lại kiềm không được nước mắt chảy ra.

… Tôi không nỡ ngủ.

Một lần nữa ngẫm lại câu này, thật đúng là bi thương.

Men say dần tan, từ trong cơn mê muội dần chuyển sang cảm giác hoảng hốt. Cảm giác từng chút từng chút trở nên tỉnh táo, làm cho người ta vừa sợ hãi vừa thấy nặng nề.

Ánh trăng nương theo từng ô cửa sổ chiếu vào, chiếu lên mặt đất, chiếu vào người chàng.Chàng ngủ thật sự yên ổn, hai mắt nhắm chặt, hô hấp nhẹ nhàng, từng sợi lông mi dài được bao phủ bởi ánh trăng. Nhiệt độ cơ thể chàng, từng chút từng chút xuyên qua da thịt, truyền thẳng vào trái tim tôi. Thật ấm áp, thật tốt đẹp, nhưng tôi lại không biết làm thế nào để tiếp nhận.

Tôi nói với bản thân: người này, người đàn ông bên cạnh này, chính là người tôi yêu, là người tôi muốn.

Tôi ước thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại tại khoảng khắc này, tôi muốn cứ như vậy mà tiếp tục nằm bên chàng cho tới khi tận thế. Nhưng tôi biết thời gian không vì chúng tôi mà dừng lại, khi trời sáng, chàng vẫn sẽ là Đông Ngô Đại đô đốc, mà tôi vẫn là phu nhân của Ngô Vương, chúng tôi vẫn phải dùng thân phận này để tồn tại, cho tới ngày chúng tôi chết. Sinh mệnh này thật đáng tuyệt vọng, thật nặng nề, nhưng chỉ có thể tiếp tục kéo dài.

Khi nghĩ như vậy, nước mắt trên mặt ướt rồi lại khô. Tỉnh táo khiến tôi ngày càng ý thức rõ ràng: sẽ không có nữa, cảnh tượng như hôm nay sẽ không có nữa. Rượu chỉ là cái cớ, chỉ có thể dùng làm cớ một lần. Cái cớ ấy mang đến cho ta niềm vui như hoa anh túc, làm cho con người ngày càng trầm mê, thậm chí vạn kiếp bất phục. Cho dù là tôi hay là chàng, cũng đủ thông minh hoặc là đủ ngu xuẩn để không tái phạm sai lầm này. Chúng tôi cũng không thay đổi bất cứ chuyện gì.

Tôi chỉ có thể cố gắng trong thời gian ngắn ngủi, gần kề gương mặt chàng, tham lam hít lấy hơi thở của chàng. Trong khoảng thời gian từng chút một mất đi không thể vãn hồi này, cho dù đau đớn, cũng là hạnh phúc.

Ánh trăng mờ dần. Bầu trời bên ngoài cửa sổ dần dần hiện lên màu xanh mờ nhạt. Ông trời, lẽ nào không thể sáng chậm một chút, cho tôi thêm một chút thời gian hay sao?Trong lòng tôi thầm gào thét.

Nhưng vô ích, trời vẫn đang từng chút từng chút sáng lên, không chút lưu tình.

Trong truyền thuyết, nước mắt cuồng dại có thể làm đổ thành, nhưng nước mắt của tôi lại không thể níu kéo lại thời gian dù chỉ là một giây lát.

Khi ánh trăng ngoài cửa sổ hoàn toàn biến mất, bầu trời chuyển dần sang sắc lam nhạt, tiếng gà gáy sáng xẹt ngang bầu trời, tôi rốt cục rời khỏi tay chàng, nhẹ nhàng ngồi dậy.

Trên bàn, nến đỏ cháy sắp hết, mặt bàn cũ kĩ đầy dấu vết loang lổ.

Tôi đứng dậy, từng chút từng chút mặc lại quần áo, chải tóc. Phủ thêm áo choàng, chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi lại không kiềm được mà quay đầu nhìn chàng. Chàng còn đang ngủ say, khóe miệng còn ẩn nét cười, không biết chàng đang mơ gì. Nếu là mộng đẹp, không biết trong đó có tôi hay không.

Trên gối còn vương hai sợi tóc của chàng, tôi cầm lấy cho vào ống tay áo. Lại sợ bị mất, do dự thật lâu, cuối cùng từng chút một quấn vào sợi dây đeo ngọc trước ngực.


___Chỉ còn lại nó đi theo tôi một đời.

Nắng sớm chiếu trên gương mặt có vẻ đặc biệt bình thản, điềm đạm của chàng, giống như đứa trẻ vô tội. Tôi ngồi cạnh chàng, nhìn kỹ mặt chàng một lần cuối, thật lâu, thật lâu.Sau đó, tôi nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đang khép của chàng.

___Vì ta biết, sau khi tỉnh lại, nàng sẽ không còn ở đây.

Tôi lại nhớ tới những lời này, trong lòng bất giác cảm thấy thật chua xót.

Bá Ngôn, thật xin lỗi… Tôi đứng lên, tự nhủ: hi vọng ở kiếp sau, chúng ta có thể cùng nhau tỉnh lại trong căn phòng tràn ngập ánh nắng.

Nghĩ như vậy, tôi bỗng cảm thấy trong lòng run rẩy. Nước mắt một lần nữa lại rơi xuống.

Một đời này, như một kỳ tích mà vượt qua cả không gian và thời gian, đi một đường dài như vậy mới có thể gặp nhau nhưng vẫn không thể nắm tay nhau. Kiếp sau lục đạo luân hồi, giữa biển người mênh mông mờ mịt, làm sao chúng tôi có thể tìm thấy được nhau.

Chỉ có hiện tại là chân thực.

Nhưng cái “hiện tại” này, cũng sắp trở thành quá khứ.

Tôi đẩy cửa đi ra khỏi Thái thú phủ, gió sớm phả vào mặt. Rõ ràng là mùa hè, nhưng trong gió lại có ý thu.

Tôi siết chặt vạt áo đi trong gió. Cả tòa thành còn chưa tỉnh lại sau cơn say, trên đường không một bóng người.

Tôi giống như đang chậm bước trong một ngôi thành chết.

Toàn bộ thế giới dường như chỉ còn lại mình tôi.

Đến cửa thành, tôi mới nhìn thấy một người sống.

Là Lạc Thống. Hắn đang dựa trên tường thành mà ngẩn người. Thấy tôi đến, hắn như đang mê mang mà bước xuống thành, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn đôi mắt sưng đỏ cùng mái tóc lộn xộn của tôi.

Tôi đến gần hắn, dùng âm thanh cố đè nén đi tiếng khóc nức nở, lệnh cho hắn:

“Đừng nói gì…. Cũng đừng hỏi cái gì. Ngươi chỉ cần mang ta ra khỏi thành, đưa ta đến bến đò, giúp ta sắp xếp một chiếc thuyền…”

“…. Đưa ta đi Vũ Xương.”

Vào một buổi tối, trên đường đi, lúc tôi tắm phát hiện trên xương quai xanh có một vết bầm nhỏ.

Tôi lại nhớ đến lúc chàng hôn tôi, nhớ tới sự dịu dàng của chàng, kiềm không được mà rơi lệ.

Tôi biết nước ấm có thể làm tan vết bầm. Mấy ngày sau, tôi vẫn dùng nước lạnh để tắm rửa, hy vọng rằng nó có thể lưu lại lâu một chút, hy vọng dấu vết của người đàn ông ấy trên người tôi có thể lưu lại lâu thêm một chút.

N
hưng vô ích, nó vẫn cứ dần dần tan đi, đến khi không còn dấu vết.

Giống như chuyện cũ càng lúc càng lùi xa.


(Hoàn quyển Thượng)
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 07-01-2013 lúc 04:44 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 07-01-2013, 04:45 PM   #124
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 696 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default

Các bạn thân mến, vậy là Lưỡng Thế Hoa đã đi được nửa chặng đường, tính đến gi thì bọn mình cũng đã mất cả nửa năm để edit. Sau quyển thượng, mình s (lại) tạm ngưng edit bộ này một thời gian (chắc là dài). Trong thời gian đó mình sẽ cố gắng hoàn thành một hố khác :"> Mình cũng sẽ cố gắng chỉnh sửa, làm ebook quyển thượng trong thời gian sớm nhất :3
Cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ mình trong thời gian qua. Cảm ơn hai bạn anoanu ani nguyen đã giúp mình edit. Hẹn gặp lại các bạn trong một tương lai gần ^^
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 07-01-2013 lúc 04:47 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 14-01-2013, 02:05 PM   #125
filial
Sinh viên
 
filial's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Sunset Valley
Bài gởi: 141
Xin cảm ơn: 184
Được cảm ơn 696 lần trong 105 bài
Send a message via Yahoo to filial
Default Ebook

Nếu link hoặc ebook có vấn đề gì thì báo mình nhé (_ _ )

Ebook Quyển Thượng:


[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] - [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] - [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
__________________

Nh
à mới của bạn đ
ây

https://hanhnhandang.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: filial, 30-01-2013 lúc 11:04 PM
filial vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn

Trả lời

Bookmarks

Tags
giang đông, lục tốn, lưỡng thế hoa, tam quốc, xuyên không

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 08:35 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.