Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Tủ sách do Thành viên tự sáng tác Các sách do các thành viên TVE (e-Thuvien.com) sáng tác. |
![]() |
|
|
#31 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jan 2011
Bài gởi: 24
Xin cảm ơn: 818
Được cảm ơn 11 lần trong 10 bài
|
Hiện tại dĩ nhiên là theo phe Patrick rồi. Nếu chị ấy mà kiếm được anh khác tốt hơn thì tới lúc đó rồi tính. Hì hì.
Chắc ko xảy ra chuyện gì đâu nhỉ. Thôi, chờ chương mới của bạn vậy |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
nguoi qua duong (30-08-2012)
|
|
|
#32 | |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 35
Xin cảm ơn: 6
Được cảm ơn 65 lần trong 32 bài
|
Trích:
![]() Bạn yên tâm là chương sau Patrick xuất hiện. Nhưng cũng báo trước là mình vẫn tiếp tục ngược đãi hai người này. |
|
|
|
|
|
|
#33 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 35
Xin cảm ơn: 6
Được cảm ơn 65 lần trong 32 bài
|
Cuồng phong bão tố cũng vượt qua Chương 25: Sadaha khủng khiếp Ngay khi Noir đã tuột hết đồ của anh ta ra, đang cố gắng dựng đứng vũ khí lên mà sử dụng thì có tiếng đập cửa ồn ào bên ngoài làm phiền. - Biến đi! – Noir điên tiết hét lên với vẻ giận dữ nhất.Giọng nói bên ngoài đầy vẻ sợ sệt gấp rút. Tiếng súng và tiếng cuộc chiến giao tranh quyết liệt càng lúc càng nghe được rõ hơn. Noir ngay cả lúc say xỉn và khi đang nóng lòng hưởng lạc cũng nhận ra tình thế. Anh ta biết cái gì là nặng nhẹ để cân nhắc. Noir bực dọc ngồi dậy mặc đồ vào. Anh nguyền rủa bất cứ tên khốn nào tấn công thuyền Nightmare vào lúc này. Nếu lũ khốn đó muốn xuống địa ngục, anh sẽ giúp chúng một tay. Anh ta xách súng lên đeo vào thắt lưng, chụp ngay thanh kiếm lớn mới mua của mình. Liếc nhìn mỹ nhân loã lồ đang nằm trên giường một cách tiếc nuối, Noir giận dữ đi ra ngoài, đóng sầm cửa lại, và quyết tâm giết sạch bất kỳ kẻ địch nào mình chạm mặt trong trận chiến. Alex ngừng khóc, bật dậy lấy quần áo của Noir mặc vào. Cô không thể trông chờ gì thêm một cơ hội tốt hơn lúc này. Alex chạy trở về nhà bếp, lấy gói đồ mình đã cẩn thận thu xếp và đánh thức Natby dậy. Họ mở cửa sổ, quăng dây xuống và leo ra khỏi tàu. Lợi dụng bóng đêm và trận chiến hỗn chiến, hai người một lớn một nhỏ bơi qua cảng nước. Dù là bất kỳ kẻ thù nào của Noir đã tấn công anh ta lúc này, cầu chúa phù hộ cho bọn họ. Alex đã vượt qua cái hạn nặng trong đường tơ kẽ tóc như thế đó. Họ bám váo một sợi dây chão cột tàu to sù sụ để leo lên bờ. Cả hai ướt lóp ngóp nhanh chóng chạy bán sống bán chết để thoát khỏi khỏi tàu Nightmare càng xa càng tốt. Cơ hội lớn nhất trong suốt thời gian qua của hai kẻ nô lệ, họ đã thấy tự do ở trước mắt mình rồi. Khi Noir đã tắm xong máu kẻ thù, anh hân hoan trở về thì chỉ thấy căng phòng trống không. Noir điên cuồng lao đi tìm kiếm Alex khắp nơi trên tàu. Khi phát hiện cánh cửa để mở trong nhà bếp và sợi dây thừng, anh ta chồm người qua cửa sổ, thét gọi tên cô vang vọng trong đêm. Noir chưa bao giờ cảm thấy hụt hẫn và thất vọng hơn đêm đó. Cô đã trốn đi, đồng thời cũng mang đi thứ mếm yếu nhất trong lòng anh. Trái tim Noir sẽ chẳng thể nào rung động vì bất cứ ai được nữa. Lần đầu tiên anh giao nó cho một người phụ nữ, cô ta đã bỏ trốn và mang theo trái tim anh đi mất. Tình yêu chỉ còn là sự hận thù. ^_^ Họ không dám trở về bến cảng, nên dĩ nhiên cũng sẽ chẳng thể đi Araman bằng tàu. Theo lời ông chủ tiệm nô lệ đó nói, muốn đi theo dấu Patrick cô phải tìm được gã buôn Nassic ở thành phố Kuhapapa. Quả nhiên Alex đã quyết định rất đúng khi dẫn theo Natby, nó là thông dịch viên của cô ở cái xứ đầy người nói ngoại ngữ như thế này. Nhờ thân hình to cao so với dân bản xứ, Alex khoát trên người tấm áo choàng rộng thùng thình, đội mũ vải và đeo khăn che mặt thì đã có thể biến thành một gã thương nhân đi lại trên sao mạc. Họ dùng số tiền chôm được từ Noir mua một con lạc đà. Thêm nhiều thực phẩm cần thiết và nước uống, thế là Alex đã sẵn sàng vượt qua sa mạc để đi đến Araman rồi. Chỉ còn một ngàn dặm băng qua Sadaha bỏng rát là đã có thể đến gần bên Patrick. ^_^ Ngày thứ bảy đi trên sa mạc nóng khô, Alex cảm thấy đầu mình muốn nổ tung lên. Cô chưa bao giờ phải chịu đựng sức nóng khủng khiếp vào ban ngày, và cái lạnh se sắc vào ban đêm của sa mạc. Mặc dù Natby đã nhắc nhở, nhưng Alex vẫn uống nước khá nhiều. Tuy nhiên việc đó cũng không thể làm sức khoẻ của Alex khá hơn. Cô choáng váng, môi khô khốc và cả người uể oải ngã rạp trên lạc đà. Dù có thể quan sát hướng đi bằng bóng nắng hay các ngôi sao, Alex vẫn là kẻ thiếu kinh nghiệm, ngu ngốc nhất từng muốn băng qua Sadaha chết chóc. Cô không biết có những con đường cổ để băng qua biển cát bất tận chập chùng trên sa mạc. Cô không biết những ốc đảo thiên đường, nơi con sông ngầm Gatgao trồi lên mặt đất ban ơn cho những kẻ lữ hành. Cô không biết sa mạc cũng giống như đại dương, luôn khắc nghiệt với bất cứ ai muốn đi qua nó. Ngay thứ mười, họ trông thấy một cơn sóng đen thùi xuất hiện nơi chân trời. Natby hoảng sợ chỉ tay vào con quái vật, kêu to lên. - Gianto. Alex sau đó mới biết, từ đó có nghĩa là bão cát. Khi cơn bão đã tiến đến gần, cô nhìn bốn bề xung quanh chỉ thấy toàn là cát với các mà thôi. “Không có chỗ nào để núp cả!” Alex tuyệt vọng nghĩ. Con lạc đà theo bản năng nằm sụp xuống trên mặt đất, co người lại và che cái đầu mình khuất khỏi cơn giận dữ của thiên nhiên. Alex cũng bắt chước nó, ôm Natby vào lòng và dùng tấm áo chùng che kín cả hai người lại. Cô từng cảm thấy buồn cười vì bộ trang phục rộng thùng thình của dân Someolo. Nhưng bây giờ cô lại cảm thấy chẳng có gì đáng cười cả, một bộ trang phục là lại có thể cứu mạng người thì không phải là trò đùa. Cát quất vào người Alex sát sạt, như thể có người đang dùng roi đánh cô. Cát bị gió thổi càng lúc càng nhiều, chẳng mấy chốc đã lấp đầy xung quanh người Alex. Cô cố vùng vẫy, nhưng chỉ cảm thấy càng bị lún sâu thêm mà thôi. Natby gọi tên cô, dặn dò rằng cô không nên động đậy nữa. Nhờ nghe lời một thằng nhóc mười hai tuổi, Alex đã cư xử đúng đắn hơn ở vị trí của mình. Cơn bão cát dường như vẫn kéo dài đến vô tận, Alex mệt mỏi, kiệt quệ chìm trong giấc ngủ mộng mị đầy bất an. Nhưng giấc mơ đã nhanh chóng biến thành cơn mộng đẹp. Cô nhìn thấy mình gặp lại anh, hai người cùng cưỡi trên con ngựa trắng đi qua vùng đồng cỏ đầy hoa vàng. Giấc mộng khiến cô bất chợt mỉm cười. ^_^ Cách đó một ngàn dặm về phía bắc, cũng có một người đang mơ về cánh đồng đầy hoa vàng. “Đó là quá khứ hay tương lai, là sự thật hay mộng mị?” Patrick mở mắt ra, cảm thấy hụt hẫn đáng sợ khi bị lôi tuột về hiện thực. Bầu không khí u ám và tù mù do thiếu sáng. Một tay cảnh vệ đi ngang qua xà lim, gõ cây giáo lên từng thanh chắn. Tiếng canh canh đều đặn, quen thuộc, vừa tàn nhẫn vừa lạnh lùng. Bên trên đầu là tiếng rầm rầm háo hức của hàng ngàn con người khát máu. Anh đưa mắt liếc nhìn, người ta vừa mới kéo vào trong một cái xác của người nô lệ xấu số nào đó. Gã bị đánh bầm dập thê thảm, máu me bê bết không còn nhìn thấy rõ mặt nữa. Là một người quen của anh hay là một kẻ mới đến. Chẳng có ý nghĩa gì cả. Đó là một người đã thua cuộc, và sự sống rời bỏ anh ta. - Shujaa.Patrick biết rằng đã tới lượt mình. Cửa xà liêm bật mở và hai tên cảnh vệ chui vào. Chúng lấy chìa khoá mở sợi xích trên chân anh ra, lôi Patrick ra chỗ để đồ quen thuộc. Chúng đội chiếc mũ sắt khoá chặt đầu anh lại, nhấn vào tay anh một thanh gươm lưỡi cong của vùng Araman. Patrick đi vòng vèo trong đoạn đường hầm chật hẹp, tiếng động ồn ào của trường đấu càng lúc càng vang to hơn. Những con người đang hưng phấn cao độ với màn giết chóc vừa rồi, họ đang chờ đợi một màn biểu diễn mãn nhãn hơn nữa. Ánh sáng chói chang tràn ngập thị giác của Patrick, anh chờ đợi để mắt mình điều chỉnh thích hợp hơn với sự thay đổi này. Đấu trường vĩ đại và khổng lồ như nó vẫn thế. Phía bên trên bức tường cao năm mét xung quanh khán đài là hàng ngàn con người đang reo hò. Họ trông chờ thêm một cuộc chém giết khác giữa những người nô lệ. Patrick vẫn đang giữ kỷ lục bất bại của đấu trường, họ đang chờ những kẻ địch mới khiến anh gục ngã. Phía đầu bên kia là một tên nô lệ nước da đen bóng, vạm vỡ như con bò mộng. Càng lúc những đối thủ của anh lại càng nguy hiểm hơn. Những người nô lệ đến từ phía tây được tự nhiên ưu ái cho cơ thể của một chiến binh và sức khoẻ của một con quái vật. Kẻ địch ngay lập tức lao về phía anh, chiếc mũ sắt khoá trên đầu ngăn cản không cho anh nhìn thấy gương mặt của đối phương. Điều này có vẻ hay, khi anh sẽ không bị tình cảm chi phối. Trong một cuộc đấu, không bao giờ có hai kẻ còn sống ra được khỏi nơi đây. Nếu bọn họ không đánh nhau, một đàn sư tử sẽ được thả ra xé xác cả hai. Thay vì cùng chết, bọn họ buộc phải giết đối phương để có thể trở về xà lim của mình. Patrick vẫn còn mong chờ ở một tương lai xa hơn. Ngày anh được trở về quê nhà thân thương, nơi có một cánh đồng nở đầy hoa vàng trên triền núi, nơi có người con gái tóc đỏ hay mỉm cười dưới ánh nắng mai. Anh hít thở thật sâu, xoay thanh kiếm vài vòng như một nghi thức biến mình thành người khác. Kẻ địch đã tiến đến cận kề bên cạnh, cây chuỳ to khổng lồ vung cao chuẩn bị giáng xuống đầu anh. Patrick chỉ bước tới trước một bước, đôi tay mạnh mẽ nắm chặt thanh kiếm cong, đâm hết sức vào điểm sơ hở trước ngực người nô lệ. Một cú xuyên tim rất nhanh, có lẽ hắn ta sẽ không cảm thấy gì nhiều. Cây chuỳ khổng lồ trượt khỏi tay đối thủ, rớt xuống đất, tung bụi mù mịt. Một món vũ khí hạng nặng vốn có thể gây nguy hiểm bởi trọng lượng của nó. Ọc một cái, máu tràn ra từ khe hở của chiếc mũ sắt. Bởi vậy Patrick mới ghét thanh kiếm cong này, phạm vi phá hoại của nó rộng hơn một vết thương cần thiết để giết người. Máu tràn vào phổi khiến nạn nhân còn phải chịu một cú sặc ngược trước khi tử vong. Patrick rút gươm ra khỏi người đối thủ, cả thân hình nặng nề kia ngã ầm xuống như một cái cây bị hạ. Anh quay lưng, đi khập khiễng về phía đường hầm tối tăm. Màn trình diễn như vậy là kết thúc rồi. Sau một hồi im lặng nặng nề, tiếng hò reo lại bùng nổ thêm lần nữa. Những kẻ cá cược đã đặt trọn niềm tin nơi ‘anh hùng’ đã thắng lớn, còn những kẻ mong chờ một sự đổi mới thì đã mất hết tiền. Việc giết người không phải trên chiến trận là điều hèn mạt nhất trên đời. Thế nhưng với thân phận một nô lệ, Patrick buộc phải giết chóc kẻ khác để kéo dài sự sống của mình. Đó là tín điều của anh, người con gái anh yêu nhất đời bảo rằng cô ấy đang mong nhớ anh, vì vậy Patrick buộc phải quay về. ^_^ Ufahamu là một ông già nô lệ, nhưng là một nô lệ phục vụ chứ không phải nô lệ chiến đấu như Patrick. Ufahamu trong tiến Araman nghĩa là ‘hiểu biết’. Vì đã sống lâu nên ông khôn ngoan và thông thái hơn bất kỳ người nào. Ông ta biết tiếng Bồ Đào Nha và rất may là Patrick cũng biết thứ tiếng này. Vì vậy ông ta là người duy nhất anh có thể nói chuyện được. - Ông chủ đang rất vui mừng vì có vẻ như giá của anh đang được tăng cao hơn nữa. Kupenda cho rằng anh là món hời nhất mà ông ta từng mua. Ai ngờ một người tàn tật như anh lại là một kiếm sĩ mạnh khủng khiếp. Đã có rất nhiều người muốn mua lại anh, nhưng Kupenda còn chưa có chịu bán đâu. – Ufahamu nói bằng tiếng Araman, bởi vì thời gian chín tháng đã đủ cho Patrick có thể học được thứ ngôn ngữ này.Người nô lệ già cười móm mém, sau đó loẻng xoẻng kéo lê sợi xích dưới chân mình bước đi. Cả ngày họ cũng đã quyết định xong rồi, trong đêm ba mươi tối trời nhất, toàn bộ nô lệ của đấu trường Kuhapapa sẽ bỏ trốn. Dĩ nhiên là họ không đào hầm bỏ trốn, mà họ phá huỷ đấu trường rồi mới bỏ trốn. Đây là cách mà Patrick bù đắp cho sinh mạng những người nô lệ đã ngã xuống mảnh đất này. Anh im lặng nhắm mắt lại, cố chìm vào giấc mơ đầy hoa vàng của mình. Đó mới là hiện thực duy nhất của anh. Toàn bộ đấu trường này, toàn bộ những con người ở đây, đều chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. ^_^ Cô thở phì phì, cố phun hết cát trong miệng ra. Hơn sáu giờ đồng hồ bị vùi lấp trong bão cát làm Alex có cảm tưởng mình đã đến gần địa ngục hơn bất cứ khi nào. Người cô bị ép chặt từ tất cả các phía, mặt mũi đầu tóc gì cũng bám đầy cát. Natby đã xoay sở chui lên trên mặt đất trước cô. Cả con lạc đà cũng đang kiên nhẫn nhìn cô chui lên như một con chuột chũi. Trời đã tắt nắng, sa mạc Sadaha lại chìm trong tối tăm lạnh lẽo. Ban ngày thì nóng chết người, còn ban đêm thì muốn đông cứng người ta. Alex cố nuốt nước miếng khô trong miệng, thế nhưng động tác này chỉ khiến cổ họng cô thêm đau rát. Cô lê bước đến bên cạnh lạc đà, kiểm tra thấy chỉ còn một ít nước trong bình. Alex đã uống quá nhiều nước trong đoạn trước của hành trình và bây giờ cô thấy hối hận vì điều đó. Không có dấu hiệu gì cho thấy sa mạc sắp kết thúc, nhưng dấu hiệu sinh mạng họ sắp hết thì có. Natby ngước mắt nhìn Alex chờ đợi. Cô nhìn thấy đôi môi của thẳng bé cũng đã khô khốc, tươm đầy máu giống mình. - Chưa phải lúc này. – Alex lắc đầu. – Để dành cho đoạn đường sau.Thằng bé buồn bã chạy đến ôm chầm Alex. Trước giờ nó luôn sợ hãi, cách xa mọi người, nhưng bây giờ lại luôn bám dính cô. Cứ như một đứa bé và người mẹ, Alex cảm thấy khát khao muốn đưa nước cho thằng bé uống. Thế nhưng cô biết điều đó sẽ càng chấm dứt sinh mạng của nó nhanh hơn thôi. - Dành cho sắp tới. – Cô lặp lại thêm một lần nữa.Có vẻ như đã hiểu rõ quyết định của Alex, Natby không cố tình làm vướng tay vướng chân cô nữa. Bọn họ lầm lũi leo lên lạc đà, nhắm hướng ngôi sao Bắc Cầu mà đi. - Sắp tới rồi, sắp tới rồi. – Alex vỗ về an ủi Natby.Nhưng chính bản thân cô khi nói còn không thể tin được nữa chứ nói chi là thằng bé. Chỉ có lúc này đây Alex mới khác khao mình có được ai cái bướu kỳ lạ như con lạc đà. Nhờ có nó chắc cô sẽ băng qua được sa mạc mà không sợ khát nước. |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
ngankim90 (06-09-2012)
|
|
|
#34 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 35
Xin cảm ơn: 6
Được cảm ơn 65 lần trong 32 bài
|
Cuồng phong bão tố cũng vượt qua Chương 26: Gọi em trong thương nhớ Alex ngỡ rằng mình đã hoa mắt khi nhìn thấy đốm lửa lập loè phía chân trời. Nhưng vào lúc đó đang là ban đêm, làm sao có chuyện cô nhìn thấy ảo ảnh sa mạc được. Alex cắn môi đến chảy máu, quyết định chạy về phía đốm lửa, bỏ qua sự dẫn đường của ngôi sao trên bầu trời. Họ đã sử dụng đến giọt nước cuối cùng của mình, sẽ chẳng ích gì khi tiếp tục đi về phía bắc nữa. Cái họ cần là một cơ may, và ánh lửa này chính là hy vọng duy nhất cứu họ ra khỏi cái chết đang chực chờ. Hình bóng nghiêng nghiêng của những nhánh dừa khiến Alex mừng rỡ như được sống lại. Đã nhìn thấy hy vọng của mình từ đằng xa, cô cố gắng thúc con lạc đà đi nhanh hết mức có thể. Con vật dường như cũng được bản năng kích thích chạy về phía có nước, nó sải những bước dài thình thịch về phía ánh lửa nơi ốc đảo kia. Họ nhìn thấy chỗ cắm trại và vùng nước. Hai người và một con vật cắm đầu xuống uống, không quan tâm nước đục hay trong. Giờ này dù có là nước cống thì Alex cũng uống. Chết vì nước cống xem ra vẫn dễ chịu hơn tình trạng khát bỏng cháy của cô bây giờ. Sau khi uống no căng bụng những nước, họ ngồi vật ra thở hổng hộc. Alex và Natby nhìn nhau cười thoả mãn như vừa được chúa trời cho lên thăm thiên đàng. Con lạc đà vẫn còn tiếp tục uống để trữ đủ nước cho hai cái bướu teo tóp của nó. Bị bán cho một người không biết đường đi qua sa mạc, là nỗi bất hạnh của con vật có bướu này. Khi đã giải quyết được mối đe doạ chết khát, Alex mới có thể nhìn vào tình thế xung quanh của mình. Họ vừa băng qua một chỗ cắm trại với khoảng mười mấy người đang xếp thành vòng tròn xung quanh ngọn lửa. Tuy nhiên sự xuất hiện của Alex không hề đánh thức hay làm phiền những người ngủ gục này. Alex tiến đến chỗ người gần nhất để kiểm tra xem tình hình ông ta như thế nào. Trước khi cô chạm vào chiếc chăn che kín người đó thì Natby đã cản lại. - Hatari. – Nó nói.Natby bẻ lấy một cành cây khều chiếc chăn ra. Một tiếng xì xì đầy nguy hiểm và cái đầu hình tam giác của con rắn xuất hiện. Alex nhảy lùi lại, chạy đến bên con lạc đà và rút lưỡi kiếm trong cây gậy đen của Patrick ra. Con rắn cũng cảm nhận được sự thù địch, nó bành hai chiếc mang của mình ra một cách đe doạ. Alex quơ quơ lưỡi kiếm đồng thời kéo Natby trở lại. Con rắn không hề có cảm giác sợ hãi đối với lưỡi kiếm nên Alex thay đổi chiến thuật. Cô nắm lấy một thanh củi và dí về phía con vật đang phùng mang kia. Cuối cùng con rắn cảm thấy không thú vị gì trò chơi với lửa. Nó ngoảnh đầu bò đi, không quên những tiếng xì xì lầm bầm của mình. Hôm nay nó đã phí phạm nọc độc để cắn những sinh vật quá lớn. Như vậy chẳng được ăn gì mà còn tổn thất vũ khí săn mồi. Sau khi con rắn biến mất, Alex mới dám lấy mũi kiếm hất chiếc khăn ra. Bên dưới là một người đàn ông râu rậm, khuôn mặt tái mét và cơ thể không động đậy. Cô kiểm tra hơi thở và nhận ra ông ta đã chết rồi. Vẫn còn nhiều người nằm la liệt xung quanh họ. Natby cầm thanh củi như một ngọn đuốc, cùng với Alex đi kiểm tra từng người. Vẫn còn một ông già yếu ớt thoi thóp thở. - Madawa ya kulevya ... katika ... mfuko. – Ông ta cố thều thào với Alex.Natby dịch lại, đồng thời lục lọi chiếc túi đặt bên cạnh chỗ nằm của ông già. Có lẽ ông ta bị tấn công đột ngột nên không kịp trở tay lấy thuốc. Nọc đọc của rắn sa mạc sẽ ngay lập tức làm tê liệt cơ bắp con người. Sau đó nọc độc mới dần lan ra khiến cơ tim phổi ngưng hoạt động, cuối cùng người ta chết vì bị ngộp. Có vẻ như ông già này mới bị cắn chưa bao lâu, lão vẫn còn cơ hội sống sót so với những người đầu tiên mà Alex đã kiểm tra. Ông già được cho uống thứ chất lỏng sền sệt trong bình mà Natby lấy ra từ chiếc túi. Ông ta cố nuốt xuống khi cơ ngực đã hoàn toàn không thể kiểm soát được nữa. Ông già vật ra đầy mệt mỏi, nhưng hơi thở có vẻ như dễ dàng hơn lúc trước rồi. - Mau, chúng ta đi xem những người còn lại.Alex kéo Natby đi xung quanh để xem có ai còn cơ may sống sót như ông lão không. Họ tìm thấy một cô gái trẻ, người phụ nữ mập và hai người đàn ông còn sống. Cả đoàn mười mấy người chỉ lại năm kẻ này. Bọn họ sau khi uống thuốc thì bắt đầu thở nhẹ nhàng. Cả gương mặt tái mét cũng đang dần hồng hào trở lại. Chỉ mất hai giờ đồng hồ nhưng những người đàn ông và người phụ nữ mập đã có thể ngồi dậy được, tiếp theo là cô gái trẻ rồi mới đến ông già. Xem ra, nọc độc rắn có ảnh hưởng nhiều hay ít phụ thuộc vào thể trạng từng người. Với ông già ốm nhách thì có vẻ như nọc độc sẽ lan đi nhanh hơn. Thông qua Natby, Alex đã biết được thì ra bọn họ đã cứu được một cô công chúa. Nuzri là con gái thứ ba của hoàng đế Utu thống trị vùng Chado. - Alexandria Demetri xin ra mắt công nương. – Cô lùi xuống, nhún người chào một cách quý tộc, nghi thức chỉ dành cho những kẻ bề trên.Đoàn của công chúa Nuzri đang đi đến Da’Jibou vì hiệp ước của vua Utu sẽ gả nàng cho hoàng đế Sunutracuz. Alex mừng rỡ khi nghe rằng cô có thể đi cùng họ đến Da’Jibou. Ở phía bên kia biển Gody, đối diện với Da’Jibou chính là đất nước Araman mà Alex đang hướng tới. Gia nhập một đoàn người biết rõ sa mạc chính là cơ may sống sót duy nhất của cô. ^_^ Thành phố Kuhapapa đang bốc cháy. Ban đầu chỉ là một cuộc nổi dậy của đám nô lệ nơi đấu trường. Có một nhóm nhỏ đã đánh bại lính canh, giật chìa khoá và sau đó giải thoát cho toàn bộ những nô lệ khác. Những gã đấu sĩ cao to vạm vỡ là nổi kinh hoàng khủng khiếp khi thoát ra khỏi sự kiềm cập của tù đài và xiềng xích. Bọn họ tấn công người của đấu trường, giết chết lính canh và sau đó phóng hoả thiêu rụi tất cả. Cuộc khủng hoảng lan ra ngoài phố khi những con quái vật đốt phá và kêu gào giải thoát cho dân nô lệ. Ở một đất nước như Araman, ở một thành phố như Kuhapapa, thậm chí số nô lệ còn đông hơn cả dân bản xứ. Nhưng ông chủ giàu có chuyên mua bán hàng hoá và vải vóc, những nhà quy tộc dinh thự chất đầy đá quý; tất cả bọn họ đều có cả trăm nô lệ trong tay mình. Khi mà nhóm nô lệ mạnh nhất của đấu trường trốn thoát, nó đã bị biến thành một cuộc chiến chống lại giới chủ nô ở Kuhapapa. Patrick có thể hiểu được nổi khát khao được tàn phá và ước mơ được trả thù của đám nô lệ. Họ bị bắt tại Phi lục địa, bị săn như những con thú và bị bán như những món hàng. Có ai ở trong số họ mà chưa từng bị đánh đập, bị thoá mạ và bị chà đạp. Kể cả bản thân Patrick cũng phải cố ngăn mình không trở thành những sinh vật giận dữ như họ. Cuộc đào thoát đã bị biến thành cách mạng. Trước khi Patrick ra được khỏi thành thì Kuhapapa đã bị quân đội bao vây. Để bảo toàn mạng sống của mình và những người nô lệ khác, anh buộc phải đứng lên chỉ huy trận chiến. Họ tiến vào trung tâm thành phố, đánh chiếm sở chỉ huy và tập trung lực lượng cho một cuộc chiến lâu dài hơn. Đám quý tộc bị nhốt vào những chiếc chuồng như chính họ đã nhốt nô lệ trước đó. Xiềng xích được chặt bỏ, những con người tội nghiệp khoan khoái đứng thẳng người hít lấy hít để không khí tự do. Họ chiến đấu và đã chiếm được hơn một nửa thành phố. Tất cả dân thường đều bị ép về một khu còn giới chủ nô thì hoảng sợ bỏ chạy khỏi thành Kuhapapa. Có khoảng mấy chục sắc tộc trong nhóm nô lệ nhưng họ đều nhìn anh với ánh mắt trông chờ một vị lãnh đạo. Nói cho cùng, cuộc chiến đã bắt đầu khi Patrick tấn công một tên lính canh và mở cửa cho toàn bộ người bị nhốt trong đấu trường. Ufahamu, ông già khôn ngoan đã tạo ra một vị anh hùng thông qua những câu truyện kể với những người nô lệ khác. Và giờ đây, họ tề tựu một chỗ, đứng dưới trướng của Shujaa, nhiệt huyết dâng trào và có thể làm tất cả mọi thứ vì cuộc cách mạng. “Tự do hay là chết.” Họ hô vang khẩu hiệu của mình. Dù thời gian phục vụ quân đội đã là từ ba năm trước, nhưng Patrick chưa từng quên bất kỳ bài học chiến trận nào của mình. Anh gặp gỡ những chỉ huy của từng nhóm nô lệ khác nhau để bàn bạc. Nhóm nhà thương buôn Hamaz, nhóm quý tộc Obaba, nhóm bốc vác chợ Suzziha ... Những người nô lệ đã quen bị người ta sai khiến, dễ dàng có thể tổ chức thành từng đội ngũ. Patrick để những người được kính trọng lên làm chỉ huy. Họ mở kho của quân đội thành Kuhapapa và trang bị vũ khí cho từng người. Chỉ tốn có ba ngày, Patrick đã có riêng một đội quân hơn cả chục ngàn người. Bọn họ tuy ô hợp nhưng vô cùng dũng mãnh và nguy hiểm. Cuộc tấn công đầu tiên của quân đội đã bị đánh lùi khiến tinh thần nhóm cách mạng cực kỳ hưng phấn. Họ đốt lửa giữa đường phố, giết thịt gia súc và nhảy múa như thời tổ tiên của mình ở Phi lục địa. Patrick nhìn cảnh đó không khỏi thở dài lo âu. Một cuộc bỏ trốn có lẽ sẽ dễ dàng và ngắn ngủi hơn một cuộc cách mạng. Anh có thể dẫn dắt vài chục người ở đấu trường rời khỏi thành phố, đánh chiếm một con tàu và xuôi về phương nam. Nhưng bây giờ số nô lệ đã tăng lên thành mấy chục ngàn, sẽ chẳng có cơ hội nào cho toàn bộ bọn họ ngoại trừ một cuộc chiến. Năm đó, thành phố Kuhapapa chìm trong khói lửa. Những người nô lệ đã bị gọi là 'phe nổi dậy', 'phe chống đối' đã bị vây khốn trong thành Kuhapapa. Những thành phố khác cũng bắt đầu xuất hiện những cuộc chiến tương tự của những người nông nô. Họ noi gương thành Kuhapapa để phát động chiến tranh và Patrick trở thành biểu tượng của sự chiến thắng. Đất nước Araman chìm trong hỗn loạn, càng lúc Patrick càng bị vướng vào một mớ lộn xộn mà anh khó có thể dễ dàng rút chân ra. Mỗi đêm anh chỉ có thể ngẩn mặt thở dài với bầu trời. Tít tắp đằng xa là mặt nước loang loáng của biển vàng Gody. Patrick đứng trên toà tháp cao nhất, hét to, gọi tên Alex trong thương nhớ. ^_^ Alex trở thành người trong đoàn tuỳ tùng của công chúa Nuzri tiến về phía vương quốc Da’Jibou. Bọn họ đi trên sa mạc theo những con đường quanh co khó hiểu. Alex chẳng biết tại sao những người của dân tộc họ lại có thể xác định được những ốc đảo để ghé trên đường. Chẳng có cột mốc hay lối đi nào ngoại trừ những cồn cát nhấp nhô liên tục thay đổi bởi gió. Sa mạc thậm chí còn nguy hiểm và khắc nghiệt hơn đại dương vì cái thời tiết nóng cháy ban ngày và lạnh cóng ban đêm. Nơi đây không có mưa, không có nước và chẳng thể nào tìm thấy bất cứ gì để ăn. Cát, cát và chỉ toàn là cát, khiến Alex nhức cả mắt. Cô chỉ có thể cảm nhận mình sống lại mỗi khi bọn họ ghé vào một ốc đảo để lấy theo nước cho hành trình. Đi suốt mười tám ngày chỉ ghé qua ba ốc đảo, cho thấy rằng những thiên đường mà thượng đế ban cho sa mạc Sadaha cũng chẳng nhiều nhặn gì. Ngày thứ mười chín đoàn bọn họ đi qua một hẻm núi cổ kính, cheo leo với hai bên vách thẳng đứng thông thẳng lên trời xanh. Đoàn lạc đà chầm chậm nện móng guốc mình trên nền đá vang vọng kêu cộp cộp. Không gian âm u, bí hiểm đầy những hang hốc như một thành phố ma lặng im như tờ. Lộp cộp ... không hiểu vì sao ai nấy cũng căng thẳng không nói với nhau lời nào. Hẻm núi xuất hiện một nhánh rẽ, rồi sau đó lại có thêm nhiều nhánh nữa. Alex rợn xương sống mỗi khi ông thầy thuốc già, dẫn đầu đoàn, ra lệnh rẽ vào một con đường mới. Họ đã đi qua quá nhiều ngã rẽ rồi, liệu ông già ấy có lẩm cẩm nhớ lầm không? Nơi đây trông giống hệt một mê cung khổng lồ, mà nơi nào cũng chỉ toàn đá và cát. Alex có một dự cảm không hay, cô ôm sát Natby đang ngồi cùng lạc đà với mình. Sự đe doạ đang đến ngày một gần hơn nữa. Đột nhiên có những tiếng loạt xoạt xung quanh và một đám người trùm kín, tay lăm lăm đao xuất hiện. Bọn chúng nói một tràng dài gì đó, mà Natby chỉ dịch lại thành hai từ ngắn ngủn. “Bọn cướp” “Tại sao mình đi đâu cũng gặp bọn cướp như thế này?” Alex thở dài chán nản. Đi trên biển cũng bị bắt, đi trên cạn chẳng lẽ cũng phải bị bắt sao? Đã gần lắm rồi, chỉ còn năm ngày nữa là đến Da’Jibou. Từ Da’Jibou vượt qua kênh đào Adel là sẽ tới đất nước Araman. Patrick của cô đang ở đó và Alex đang nóng lòng gặp lại anh chết đi được. Cô không thể để bất cứ lũ cướp nào cản đường mình và kéo dài thời điểm tương phùng của hai người hơn được nữa. Alex nhảy xuống khỏi lạc đà của mình, tay cô rút lấy cây gậy đen trong bao hành lý ra. Toàn bộ cận vệ của công chúa Nazri đã bị rắn độc cắn chết trong đem họ dừng lại ở ốc đảo hoang ngày đó. Những người còn sống sót chỉ có quan đại thần Hopa, lão già biết y thuật Gonzu, bà vú Medeline, hai người khuân vác Popa và Akia. Họ đã chôn cất những người thiệt mạng và lên đường chỉ với năm người cùng đoàn lạc đà chở của hồi môn dài dằng dặc. Thật là chuyến hàng béo bở cho bất kỳ tên cướp nào trên sa mạc hoang vu này. Alex đếm thấy có sáu bảy tên cướp và bọn chúng chẳng cưỡi thứ gì cả. Cô chỉ có một mình với lưỡi kiếm. Chỉ có thể cầu viện vào vận may và yếu tốt bất ngờ mà thôi. Khi Alex đi tới trước, những tên cướp bắt đầu la lối và nói một tràn những từ ngữ gì đó. Cô nhìn quanh, dễ dàng xác định được kẻ cầm đầu đang đứng phía sau lớn giọng hơn mọi người. Alex đột nhiên chuyển từ đi chậm sang chạy nhanh, lao thẳng vào giữa đám cướp. Cô vặn cây gậy đen và lưỡi kiếm sáng ngời xuất hiện. Kiếm pháp mà Alex học là của nhà Roland, không thứ vũ khí nào phù hợp hơn với cô như thanh kiếm của Patrick. Mỏng, nhẹ, tinh tế nhưng vô cùng nguy hiểm. Alex đánh bật ba kẻ cản đường, xông thẳng về phía tên chỉ huy. |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#35 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 35
Xin cảm ơn: 6
Được cảm ơn 65 lần trong 32 bài
|
Cuồng phong bão tố cũng vượt qua Chương 27: Giao kèo trên lưỡi dao Tên của Upepo trong ngôn ngữ dân du mục có nghĩa là ngọn gió. Upepo là một chàng trai trẻ, chỉ vừa mới hai mươi. Anh ta khao khát tự do như cơn gió và có ước mơ được đi thám hiểm khắp thế gian. Thế nhưng, Upepo lại là con trai của tộc trưởng dân du mục, anh chưa trưởng thành thì đã được định sẵn phải gánh vác tránh nhiệm đối với dân tộc của mình. Vậy nên Upepo không được làm nhà thám hiểm, anh phải trở thành sơn tặc. Nhóm của Upepo thường phục kích thương nhân qua lại ở Cổng Thiên Đường. Nơi đây là một địa danh kỳ lạ trên sa mạc Sadaha. Những ngọn núi nứt ra, tạo thành một mê cung ngoằn ngoèo với hàng trăm con đường. Nơi đây là chốn phục kích lý tưởng những chuyến hàng hoá đến từ phía nam sa mạc. Sẽ chẳng có nhóm người nào tinh thông Cổng Thiên Đường hơn dân du mục, họ mà đã muốn lẫn trốn rồi, thì có thánh thần cũng không tìm ra. Ngày hôm nay Upepo cảm thấy vô cùng may mắn, băng cướp vừa xác định được mục tiêu ngon lành. Một nhóm người muốn băng qua Cổng Tiên Đường, bọn họ mang theo cả đoàn lạc đà dài dằng dặc chỉ toàn là hàng hoá. Cầu thần phù hộ cho bọn ngu ngốc đó. Tám người lớn mà toàn phụ nữ, người già và trẻ con. Chỉ có hai tay khuân vác là đáng ngại, còn những người khác trông không có vẻ đe doạ gì. Upepo hứng khởi xua người của mình ra, họ có bảy người với vũ khí trong tay đầy đủ. Upepo lựa chọn thái độ hung hăn và nụ cười xảo quyệt nhất để xuất hiện. Anh đã được cha mình dặn phải làm như vậy mới khiến bọn thương nhân khiếp sợ mà đầu hàng. Upepo e ngại những nhóm đông và hung dữ. Anh không thích sự phản kháng, bởi vì nếu hai phe mà đụng độ nhau thì sẽ có thương vong không đáng có. Upapo ghét bạo lực. - Hỡi người phương nam ngu ngốc. Nếu muốn toàn mạng thì hãy để lại hàng hoá và Upepo vĩ đại sẽ tha mạng cho các người. - Anh lớn giọng nói.Hai ông gia dẫn đầu nhóm quả nhiên khiếp sợ đến cứng người. Phía đằng sau là một gã thương nhân bí ẩn trùm kín bởi vải sô trắng, cưỡi lạc đà cùng thằng nhóc. Một cô gái mang mạng che với trang sức hoa lệ trên người. Một bà béo có vẻ là nhũ mẫu của vị tiểu thư đài các. Hai người khuân vác lực lưỡng ở tít phía sau đoàn lạc đà thì đã bị người của Upepo phục kích thuận lợi. Mọi việc thật tốt đẹp, tất cả đều bị bất ngờ và không ai chống cự gì khi nghe tên của anh. Chính xác hơn Upepo vĩ đại là tên của ông nội anh, người đã hoành hành khắp vùng bắc Phi hơn năm mươi năm về trước. Thời đó, tên của ông chính là cơn ác mộng cho bất cứ đoàn thương vận nào, và dân du mục là dân tộc được kính trọng nhất Sadaha khủng khiếp. Trong khi Upapo đang sung sướng với chuyến cướp hàng thành công đầu tiên trong tháng, người thương nhân ngồi cùng đứa trẻ xuống khỏi lạc đà. Ông ta cầm theo một cái que đen trong bao hành lý của mình. Upepo nghĩ có lẽ đây là người trưởng đoàn, gã đang muốn thương lượng để chỉ phải nộp đi một nửa hàng hoá đây mà. Upepo kinh thường những gã thương nhân keo kiệt như vậy, những người nghĩ rằng có thể thương lượng với một băng cướp bạo tàn. Gã trùm kín đang đi chậm rãi, khi đến gần băng cướp bỗng nhiên bước chân nhanh hơn. Và chính xác là gã đã xông thẳng vào họ với một thanh kim loại sáng loá trong tay. “Thật là đê hèn, giấu vũ khí trong một cây gậy ư?” Hai người đầu tiên của băng cướp gục ngã khi bị thanh kiếm bén ngót đâm xuyên qua vai. Họ đánh rơi vũ khí, quằn quại trên nền đầt, ôm lấy vết thương đang rỉ máu của mình. Upapo kinh khiếp nhìn đôi mắt ánh lên nét dữ tợn sau cái khe hẹp của tấm áo choàng. Người thần bí cứ như đang khiêu vũ giữa đám cướp, thanh kiếm của gã cứ loang loáng lên và thế là toàn bộ thuộc hạ của Upapo bị đánh bật ra. Cuối cùng gã đã đối mặt được với người chỉ huy đứng sau cùng. Upapo rút thanh đao cong đón đòn bổ xuống của gã thần bí. Thanh kiếm mỏng te đó làm sao có thể chống lại lưỡi đao dầy và nặng của anh. Nhưng thật bất ngờ, gã xoay cổ tay, lưỡi kiếm cứ như một con rắn cuốn quanh thân đao, sau đó vút một cái, thanh đao bị tước khỏi tay Upapo. Anh kinh hãi và bỏ chạy theo hướng đoàn lạc đà. Cơn đau đớn từ phiá sau lưng truyền tới, Upapo vấp ngã trong nhục nhã. Gã thương nhân vừa ném thứ gì đó đập vào người anh. Nhưng con trai của dân du mục sao có thể dễ dàng thua như vậy. Anh ngay lập tức vùng dậy, tóm lấy người trên lạc đà gần nhất lôi xuống. Dùng con dao găm nhỏ kề vào cổ người đó, thế là Upapo đã có một con tin, để dễ dàng ‘thương lượng’ hơn. Alex thất vọng khi nhìn thấy công chúa Nuzri bị bắt giữ. Trong đoàn của họ, không có lấy một người có ích hơn sao. Hai ông già lẩm cẩm bị doạ nạt đến run lẩy bẩy, bà vú nuôi chỉ biết gào khóc khi thấy công chúa bị tên cướp bắt lấy, hai người khuân vác thì đã ngoan ngoãn chịu trói từ lâu. Tên cướp bắt đầu la hét những lời đe doạ. Alex biết hắn muốn mình buông kiếm đầu hàng, thế như cô theo thói quen vẫn nhìn Natby trông đợi. - Anh ta muốn thương lượng. - Natby liền hoàn thành nhiệm vụ thông ngôn của mình.“Thương lượng gì đây? Hắn đã nắm được con tin rồi.” Alex bực bội nghĩ. Cô tính tra kiếm lại vào vỏ, nhưng động tác này khiến tên cướp giật mình sợ hãi. Hắn không kiềm được, lôi công chúa Nuzri lui lại hai bước. Phía sau tấm mạn che, Alex mỉm cười thích thú. “Hắn đang sợ mình” Chính vì vậy cô quyết định không đầu hàng dễ dàng được. Alex có thể ‘thương lượng’ một chút với kẻ đang run như cầy sấy kia. - Natby, nói với hắn, chị đồng ý thương lượng.Natby ngay lập tức cao giọng dịch lại những điều Alex vừa mới nói. Tên cướp kinh ngạc, nhưng cũng bắt đầu một tràng dài bằng thứ ngôn ngữ thổ dân khó hiểu của mình. Phải sau một hồi vất vả, Natby toát cả mồ hôi mới chuyển qua chuyển lại hết những thông điệp kỳ kèo của hai bên. Giao kèo mới được xác lập. Nhóm của Nazri sẽ bỏ lại một nửa số của hồi môn cho bọn cướp, bù lại họ sẽ được an toàn ra đi. Alex chẳng tiếc gì của cải của người khác cả. Việc vượt qua sa mạc và đến được Araman quan trọng hơn hết thảy mọi thứ trên đời. Còn đối với nhóm của Nuzri thì sự an nguy của công chúa mới là yếu tố quan trọng nhất. Bọn cướp có hàng hoá, còn bọn họ có con đường; hai bên đều đạt được điều mà mình mong muốn. Thế nhưng tên cướp đầu sỏ, tên gọi là Upapo ấy lại thêm một điều khoản kỳ quặc vào giao kèo. Hắn ta sẽ là con tin, bảo đảm bọn họ sẽ ra được khỏi sa mạc an toàn. Alex vô cùng tò mò tại sao một kẻ bắt cóc lại tình nguyện làm con tin. Nhưng cô lại đang rất vội, nên nhanh chóng đồng ý để có thể ngay lập tức lên đường. Upapo cùng công chúa Nuzri cưỡi chung con lạc đà. Quan đại thần Hopa và bà vú Medeline cực lực phản đối hành vi mạo phạm của tên cướp. Thế nhưng chiếc dao găm trên cổ công chúa Nuzri đã nhanh chóng dập tắt mọi chuyện. Bọn họ rời khỏi mê cung đá với Upapo và công chúa Nuzri dẫn đầu. Thậm chí Alex còn có cảm giác hắn ta đang dắt bọn họ chạy trốn thật nhanh khỏi chính người của mình. Dù sao, Upapo là con trai của dân du mục trên sa mạc, để hắn ta dẫn đường, Alex cảm thấy hoàn toàn an tâm. “Trừ khi hắn có âm mưu gì khác.” ^_^ Trái với sự đề phòng của Alex, Upapo đang cực lực cống hiến sự hiểu biết của mình. Anh ta đang dẫn họ đi xuyên qua Cổng Thiên Đường bằng con đường ngắn nhất mà chỉ có dân du mục mới biết. Anh ta vô cùng hả hê với trí thông minh của mình. Bị bắt làm con tin, sẽ chẳng có cơ hội nào tốt hơn để rũ bỏ mọi trách nhiệm và ra đi thám hiểm thế gian hay hơn thế được. Chẳng cần biết bọn thương nhân này đi đến đâu, nhưng Upapo quyết định lợi dụng họ để khởi hành chuyến phiêu lưu của mình. Để lại phần lớn của cải cho nhưng người thuộc hạ bị thương, Upapo giữa lại một con lạc đà đầy hàng. Hơn nữa, đột nhiên anh có cảm giác cần phải đi theo bọn người này, cô gái mà Upapo đang ôm trong lòng khiến anh không thể rời tay ra được. Phía sau lớp vải áo choàng mịn như tơ là thân hình uốn lượn và những chỗ cong quyến rũ. Anh nghe được mùi thảo mộc tẩm trong tóc cô gái, giọng nói ngọt ngào như nước của cô. Và khi Nuzri quay lại nhìn anh, Upapo bị đắm chìm trong tình yêu ngây ngất. Anh chưa bao giờ nhìn thấy một mĩ nhân nào đẹp hơn nàng. Nuzri chính là điều kỳ diệu nhất mà Upapo đã từng nhìn thấy trên đời. Mái tóc xoăn uốn lượn cùng vô số những chiếc chuông bạc kêu leng keng, đôi mắt to long lanh và làn da óng lên màu mật ong khêu gợi. Hai mươi năm trong cuộc đời, làn đầu tiên Upapo nếm trải thứ cảm giác kỳ diệu được gọi là yêu. Lần đầu tiên nhìn vào mắt đối phương, bọn họ đã yêu mất rồi. Công chúa Nuzri cũng chuếnh choáng khi bị người đàn ông lạ mặt ôm lấy. Cô vô cùng lo lắng khi bị người ta kề dao vào cổ. Nhưng Nuzri còn hoảng sợ hơn khi cơ thể hai người bị ép chặt vào nhau. Lần đầu tiên, cô tiếp xúc với cơ thể một người khác phái. Nhiệt độ ấm áp toả ra từ vòm ngực rộng, cánh tay rắn chắc vòng quanh eo cô. Hơi thở nam tính mạnh mẽ phả vào gáy cô. Và khi Nuzri vùng vẫy quay lại nhìn người ấy, cô bị mê hoặc bởi đôi mắt lấp lánh như sao của Upapo. Tất cả chỉ trong chớp mắt, không có bất kỳ dấu hiệu hay lý do gì, Nuzri cảm nhận tim mình đập trật một nhịp, cô xụi lơ ngã vào lòng anh. Tên cướp bế nàng công chúa lên lạc đà, hả hê như mình vừa chiếm được một báu vật tuyệt thế. Con lạc đà chống chân đứng dậy, hai người lắc lư, tựa chặt vào nhau. Hai trái tim cùng nhau hoà thành một nhịp. Upapo thúc lạc đà phi nhanh trên sa mạc cháy bỏng. Gió thổi lồng lồng qua bọn họ, cát tung mù mịt, và sức nóng toả ra từ mặt trời đủ làm cháy da cháy thịt. Thế nhưng Upapo lại bật cười sảng khoái, anh cao giọng hát bài ca của những người du mục đã đi qua sa mạc này hàng trăm năm về trước. Hãy vui vẻ với cô gái anh yêu. Đời ngắn lắm, chỉ ba ngày, không nhiều. Mai thế nào - việc của trời, trời biết. Chuyện hôm qua - đừng quan tâm thêm mệt. Nào vui lên, cứ nhìn chúng tôi đây. Bạn gái tôi và tôi vui suốt ngày. Xin nhắc lại: Đời - giấc mơ buồn tẻ. Hãy uống rượu, còn thì thôi, mặc kệ! (Thơ cổ Ba Tư, Abu Abdulla Jafar Muhamad Rudaki) Suốt cả con đường từ mê cung đá đến biên giới vương quốc Da’Jibou trải qua trong cuộc rượt đuổi cùng cơn gió. Sự phóng khoáng, mạnh mẽ của Upapo làm Alex cảm thấy hài lòng. Trên suốt chặng tìm kiếm này, chưa bao giờ cô cảm thấy mọi việc lại thuận lợi đến vậy. Màu xanh đã chập chờn trước mắt. Họ đã nhìn thấy bức tường thành đất nung nổi tiếng của Da’Jibou. Sa mạc đã kết thúc, những cây cọ chen nhau rậm rạp sau bức tường thành. “Da’Jibou như cõi đào viên thế ngoại.” Chắc chắn toàn bộ những người đã từng vượt qua Sadaha khủng khiếp đều có cùng một ý nghĩa như Alex lúc này. Upapo hứng khởi nhìn thành phố đồ sộ trước mắt. Anh biết mọi con đường trên sa mạc nhưng chưa bao giờ được đến gần những thành phố lớn như thế này. Da’Jibou là một ốc đảo ngập màu xanh, rộng và vô cùng rộng. Upapo không thể tưởng tượng ra một vùng đất màu xanh nào lại có thể lớn hơn sa mạc được. Trong cơn gió ngập tràn mùi của nước, một lượng nước lớn khủng khiếp chảy ngang qua thành phố. Sông ngầm Gatgao đã lộ mình sau hành trình dài đẳng đẳng xuyên qua sa mạc. Tại nơi đây, hàng trăm con suối nhỏ tụ thành sông lớn, Gatgao bị đổi tên thành Nila, một con sông thần của Da’Jibou. Suốt hành trình chảy ra biển lớn của mình, Nila tưới mát cho vương quốc của các vị thần hạ giới. Cây cối đua chen tưng bừng sức sống. Động vật tụ tập sống hiền hoà bên con người. Nila là nguồn sống của toàn bộ sinh vật ở đây. Người dân trong vương quốc Da’Jibou gọi Nila là sông mẹ. Lúc này, quan đại thần Hopa dường như lấy lại được toàn bộ sức mạnh của mình. Ông thúc lạc đà chạy trước Upapo, về phiá những người lính chỗ cổng thành. Alex đã đoán được ông già nhất định sẽ làm như vậy mà. Chỉ có tên cướp ngu ngốc Upapo mới tin rằng hắn có thể đi cùng họ đến Da’Jibou. Chỉ cần một lệnh bài để tỏ rõ thân phận, đoàn của công chúa Nuzri sẽ được đón tiếp trịnh trọng nhất, đúng với địa vị một cô dâu của hoàng đế Sunutracuz. Hai người trẻ tuổi còn chưa kịp nhận ra chuyện gì, một đoàn binh sĩ võ giáp đã chạy ào ra khỏi cổng thành. Upapo bị bắt trói gô lại. Công chúa Nuzri thì có một nhóm những vị quan chào đón. Họ bị tách ra, ngạc nhiên, ngơ ngác trước khi bắt đầu bừng tỉnh. Upapo gào thét gọi tên Nuzri, còn công chúa bật khóc. Giấc mơ của người du mục trên sa mạc tự do kết thúc. Họ đã ngất ngây trong tình yêu quá nhiều, đến mức quên đi thực tế tàn khốc. Chàng là một tên cướp bị triều đình truy đuổi, trong khi nàng lại là một nàng công chúa bị gả bán để đổi lấy lợi ích quốc gia. Alex buồn bã nhìn hai người yêu nhau bị tách ra. Cuộc sống luôn buồn đau như vậy. Khi tràn ngập hạnh phúc, những kẻ đang yêu sao có thể nghĩ được đến tương lai bị chia rẽ. Cũng giống như Alex, những ngày ở bên cạnh Patrick, chưa khi nào cô lại tưởng tượng đến lúc hai người phải xa nhau đến hàng vạn dặm như bây giờ. Chính vì mất đi mới biết trân trọng, chính vì không trân trọng nên mới hối hận. Nếu là ngày xưa cô sẽ không bao giờ buông tay ra. Cho dù anh có phủ phàng, có xúc phạm cô đến mức nào, Alex cũng sẽ không bao giờ rời xa Patrick. - Alex, Alex - Natby giật giật tay áo cô. - Công chúa Nazri đang kêu tên chị, cô ấy muốn chị giúp họ.Làm cách nào cô có thể chống lại cả đội quân. Làm cách nào cô có thể giúp cô dâu của hoàng đế chạy trốn cùng kẻ cướp được. Upapo lại gào lên một tiếng làm tan nát lòng người. Alex run rẩy, cô đến đau tim mất thôi, làm sao có thể nhìn được người ta hành hạ một cặp tình nhân được. Alex quay lạc đà tránh xa khỏi đám bắt bớ hỗn loạn kia. Natby lại nắm tay áo cô giật giật van xin. - Chị biết rồi. - Alex rắn rỏi trả lời.Có lẽ cô phải hoãn hành trình của mình lại một chút. Vẫn còn việc khiến Alex không thể rời Da’Jibou sớm được. thay đổi nội dung bởi: nguoi qua duong, 22-09-2012 lúc 07:17 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
ngankim90 (22-09-2012)
|
|
|
#36 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 35
Xin cảm ơn: 6
Được cảm ơn 65 lần trong 32 bài
|
Cuồng phong bảo tố cũng vượt qua Chương 28: Kế hoạch giải cứu Ở Da’Jibou người ta có thể tìm thấy mọi thứ cần tìm. Với Alex, cô muốn gặp những kẻ có thể làm mọi việc chỉ để lấy một ít tiền mua rượu. Những kẻ cắp, những tên lang thang, bọn côn đồ ... chẳng thứ gì khiến bạn có thể tin tưởng được những kẻ bẩn thiủ, mặt mày hung tợn, chuyên chui nhủi trong hang cùng ngõ hẻm ở một thành phố lớn. Nhưng đã từng ở trên tàu cướp biển một thời gian dài, Alex đã học được cách nói chuyện với những người này. Cô xuất hiện trong tấm áo choàng đen bí ẩn, để lộ ý định muốn tuyển người cùng một túi tiền đầy vàng. Và sau đó bọn du thủ du thực nhảy vào cướp của cô, kết thúc bằng việc chúng quỳ xin tha mạng. Với lưỡi kiếm và một chút ít may mắn, Alex đã thu nạp cho mình những người cộng sự chân thành. Việc còn lại thì thật đơn giản, cướp tù và bắt cóc công chúa. - Không thể nào được. - Razaxin, thủ lĩnh của băng cướp, với hàm râu bùi nhùi và bộ răng úa vàng lên tiếng.Alex lấy lời của Upepo để dụ khị bọn họ. Cô đã nghe đầy tai những câu chuyện của Upepo về người dân du mục trên đường đi rồi. Thậm chí Alex còn tiến bộ ghê gớm trong việc học được ngôn ngữ Da’Jibou phổ biến ở bắc Phi này nữa. Bây giờ cô đã có thể nghe và nói đơn giản, chỉ với những câu dài và rối rắm mới phải nhờ sự giúp đỡ của Natby. - Đúng đấy Razaxin, chúng ta biết sẽ kinh khủng thế nào khi không giúp những người du mục sa mạc đấy. Họ có những tà thần rất kinh khủng và sẵn sàng nguyền rủa bất cứ kẻ nào. - Lão già bụng phệ Tulu lên tiếng. - Có một cô gái từ chối cho người du mục một ngụm nước, thế là ông ta nguyền rủa cho ngôi làng bị dịch bệnh giết chết toàn bộ.Ba tên cầm đầu nhìn Alex một cách lo sợ. Bọn cướp, lũ trộm và đám ăn mày; chẳng ai hung hăn hơn cô gái tóc đỏ đến từ bộ lạc cướp biển này cả. Họ bắt đầu e sợ những kẻ đến từ biển khơi rồi. - Nghe nói đám phản tặc ở Araman cũng được cầm đầu bởi một kẻ đến từ biển khơi. - Razaxin thì thầm với hai kẻ kia.Vừa chiêu dụ, vừa đe doạ, Alex đã phổ biến xong kế hoạch táo bạo của mình. Giờ thì cô có gì để sợ nào? Chẳng có gì hết. Vì thế Alex tràn đầy tự tin thực hiện công việc của mình. ^_^ Ở Da’Jibou chẳng có kiêng kỵ gì trong một ngày trọng đại như lễ thành hôn của pharaop cả. Thậm chí người ta còn coi việc giết chóc như một nghi thức tế lễ, để mời các vị thần linh chứng giám cho ngày vui của nhà vua. Chính vì lý do đó Upepo sẽ bị hành hình vào đúng lúc Nazri và pharaop tuần hành ngoài phố trong sự chúc tụng của dân chúng. Alex chỉ cần có thế, làm hai công việc cùng một lúc sẽ tiết kiệm nhiều thời gian và công sức hơn. Upepo bị treo trên một cái cần với cả đống dây thừng siết chặt quanh mình. Cái cần làm từ một cây bao bắp lớn có đường kính hơn một thước và dài gần hai chục mét. Một đầu của chiếc cần gắn trên phần bệ khổng lồ, với các cần gạt điều khiển hướng xoay và độ dài của sợi dây treo phạm nhân. Đầu bên kia của chiếc cần lắc lư trên khoảng không của chiếc hố địa ngục. Chiếc hố sâu chừng năm mét, chứa đầy bò cạp và rắn độc lúc nhúc bên dưới, bảo đảm đủ rộng cho cả chục người cùng đứng mà không ai có thể leo lên được thành hố. Vào đúng giờ hành hình, sợi dây treo tội phạm sẽ được thả xuống. Tôn giáo ở Da’Jibou kiêng kỵ việc giết người không toàn thây, vì vậy họ chỉ sử dụng nọc đọc của các loài vật để hành hình phạm nhân. Nghe có vẻ nhân đạo, nhưng khi tội phạm rơi xuống hố, anh ta không chết ngay mà sẽ chịu sự hành hạ dai dẳng bởi vô số vết cắn đầy độc của những sinh vật trong hố. Đau nhức, sưng phù, quằn quại và sau đó chết dần chết mòn bởi khó thở, truỵ tim và co cứng cơ bắp. Ngay khi tiếng gào la trong hố chấm dứt, người ta mới kéo phạm nhân lên, kiểm tra tỷ mỉ xem hắn chết hay chưa mới dám vứt xác vào sa mạc. Toàn bộ sự việc vui vẻ giống như trò câu cá giải trí vậy. Có những tội phạm độc ác bị kéo lên thả xuống đến vài lần trong cuộc hành hình, để người ta có thể nhìn thấy sự đau đớn, khổ ải và những con vật đáng sợ bò nhung nhúc trên người hắn. Tất cả chỉ nhằm răn đe những kẻ khác không nên bước vào con đường chống pharaop như hắn. Trước buổi lễ, nghe những người đồng bọn kể về chiếc hố hành hình mà Alex cảm thấy rùng mình. So với việc treo cổ và xử bắn ở Anh quốc, hình phạt tại Da’Jibou có vẻ man rợ và rùng rợn hơn. Nhưng bởi vì cô nhìn thấy một người bạn của mình bị treo trên miệng hố, rũ rượi, tơi tả vì những đòn roi trước đó, nên Alex đành nắm chặt cán kiếm, quyết tâm trong lòng cô trở nên sắc đá hơn. Alex với tay kéo chiếc khăn trùm bịt mặt lại. Theo kế hoạch, bọn họ tản ra trong đám đông, chen chúc giữa vô số người mặc đồ trùm kín người, cẩn thận di chuyển đến vị trí đã được phân công. Chiếc kiệu khổng lồ được kéo bởi một trăm nô lệ đã xuất hiện ở cuối đường. Cả một căn phòng di động chậm rãi nhích từng chút bởi nỗ lực của những con người bị cùm xích. Đám quân lính vung roi vun vút, đánh vào những con người vai trần, mồ hôi nhễ nhãi dưới ánh mặt trời chói chang. Alex ghét những cảnh tàn bạo này, cô ghét toàn thể xứ sở này. Cô căm thù những kẻ hành hạ nô lệ như loài thú. Ôi Patrick, ôi tình yêu của cô, có phải anh cũng đã bị đối xử tàn nhẫn như thế này không? Cô sẵn sàng giết bất cứ ai dám hành hạ anh như vậy. Pharaop là tên chủ nô vĩ đại nhất của châu lục. Chính vì thế cô chẳng ngần ngại khi vỗ vào mặt ông bằng một cái tát. Những người tham gia trong cuộc giễu hành của nhà vua bao gồm cả một đội lính tráng, một ban nhạc và vô số mỹ nữ ngực trần đang nhảy múa tung tăng. Những người nữ nô lệ phải phơi tấm thân trần trụi, nhục nhã trước ánh mắt ngưỡng mộ của đám đông. Họ nhảy múa không phải vì vui vẻ, mà chỉ để thoả mãn nhu cầu phô trương quyền lực của pharaop. Alex nguyền rủa chế độ nô lệ. Tiếng kèn trầm ồn vang lên báo hiệu nhà vua đã đến. Âm thanh rung rung trong không gian, đám đông hò reo phấn kích khi cuộc hành hình sẽ được thực thi. Upepo xụi lơ, mặc nhiên chấp nhận kết cục tàn khốc. Nazri tiều tuỵ ngồi cùng nhà vua trên ngai cao, thẫn thờ như kẻ không hồn. Đám đông ồ lên, sau đó biến thành tiếng la hét hỗn loạn. Những tên ăn mày đột nhiên cầm kiếm xông về phía những kẻ hành hình. Bọn cướp đang giao đấu với đám lính canh trong khi bọn trộm cố giải thoát cho đứa con sa mạc. Quân lính ngu ngốc bị cuốn vào đống lộn xộn, bỏ quên nhà vua trên ngai cao như một bức tượng thần. Pharaop đang nhìn và đám quân bình của ông phải cố tỏ ra họ hoàn toàn có thể khống chế mọi việc. Hazgon ốm nhách không ngờ là một tay rất cừ khi được cầm thanh kiếm. Anh ta xông thẳng vào phần bệ của chiếc cần, đánh bại kẻ hành quyết cao gấp đôi mình để giành quyền điều khiển. Việc ưu tiên hàng đầu chính là đưa được Upepo khỏi cái hố địa ngục kia. Thế nhưng quân lính vẫn tỏ ra là những kẻ chuyên nghiệp hơn, đông đảo hơn và thường xuyên được luyện tập hơn. Trận chiến hỗn loạn xung quanh phần bệ đỡ. Lúc thì nó xoay về trong theo lệnh của Hazgon, lúc lại hướng ra hố theo sự điều khiển của bọn lính. Upepo như một con rối lắc lư theo chuyển động của chiếc cần. Anh ta đã nhận ra cuộc chiến nhằm giải cứu mình, thế nên Upepo tỉnh trí và bắt đầu hò hét. Không phải để cầu xin cứu giúp, không phải khóc lóc sợ hãi, mà chỉ kiên trì nói một thông điệp duy nhất - Nazri xinh đẹp vô bì, ta yêu nàng!Nàng công chúa kiều diễm bị tác động. Nazri đột nhiên vùng dậy mạnh mẽ như một con báo. Nàng xô ngã vị vua vĩ đại của vương quốc Da’Jibou ra, xông xuống khỏi chiếc kiệu cao mấy chục bậc. Binh lính dùng những mũi thương nhọn hoắc cản lối nàng. Nazri hoảng loạn nhìn xung quanh. Nàng thấy được những đôi mắt ánh lên sự hiếu kỳ cũng như thoả mãn khi chứng kiến vị thần nơi hạ giới bị xúc phạm. Tất cả những người nô lệ đều căm ghét Pharaop. - Chạy đi, chạy trên lưng chúng tôi này.Những người nô lệ với làn da nâu bóng và thân hình lực lưỡng khòm vai xuống. Họ mở ra cho nàng một con đường, bằng chính cơ thể của mình. Một trăm tên nô lệ kéo kiệu đứng sang sát nhau khiến đám binh sĩ không thể tiến vào. Nazri trong tích tắc đó biết rằng mình chỉ có hai con đường, tự do hay là chết. Nàng nhảy xuống kiệu, chạy trên con đường nhục thể do những thiên thần mà chúa đày xuống trần gian này tạo nên. Tận đáy lòng nàng cảm kích họ vô cùng, Nazri nợ những người tốt bụng này suốt cả cuộc đời. Băng trộm cướp trà trộn trong đám đông bắt đầu xô đẩy tạo nên hỗn loạn. Toàn bộ dân chúng ở cái thành này dường như đều đang tập trung lại để tham dự đám cưới của pharaop. Một đám đông khủng khiếp, hỗn tạp và choáng rất nhiều chỗ. Khi binh lính tràn ra đuổi theo công chúa, họ phát hiện ra mình chẳng thể len nổi vào một đống chật ních những cơ thể người. Nazri hoang mang, sợ hãi chỉ biết chạy thẳng đến chỗ Upepo đang la hét. Nàng sẽ chết bên cạnh tình yêu của mình, hạnh phúc vì có thể ở cùng nhau đến phút cuối cùng. Một bàn tay tóm lấy Nazri, nàng liền vùng tay cựa quậy. - Nazri, Narri, là tôi đây. - Alex kéo khăn bịt mặt ra, làm lộ đôi mắt xanh thăm thẳm đặc trưng của cô. - Mau đi theo tôi, tôi đã có một kế hoạch giải thoát Upepo.Sau đó không đợi cho Nazri kịp định thần, Alex đã lôi cô công chúa đi theo hướng cuả mình. Những người ăn xin vẫn đang gây hỗn loạn, giẫm đạp, xô đẩy vào những kẻ khác. Đám đông giận dữ, la hét, chửi bởi và bắt đầu hậm hực tấn công nhau. Sự hỗn loạn chính là thứ duy nhất những người đào thoát cần đến. Đội quân truy bắt hoàn toàn bất lực trước cảnh cả ngàn người trùm khăn đang xô đẩy lẫn lèn vào nhau như lũ cá trong một mẻ lưới. Họ để mất dấu Nazri. ^_^ Ở phía bên kia Upepo vẫn đang bị quăng quật bởi cuộc chiến giữa hai phe giành giật quyền điều khiển cần gạt. Đám thi hành án có vẻ đã bị chọc tức điên lên. Họ ghét ai đó ngăn cản công việc của mình, và càng ghét hơn khi sự sỉ nhục này đang diễn ra trước mắt pharaop. Một tên đao phủ dữ dằn nhào đến, chặt phăng đi sợi dây treo Upepo trên chiếc cần. Hazgon hoảng hốt nhìn sợi dây thừng trôi đi tuồn tuột trước mắt mình. Theo phản xạ bản năng, Hazgon buông kiếm và chụp lấy cái đầu sợi dây đang chuẩn bị biến mất kia. Cơ thể Upepo đang đà rơi xuống thì bị giật một cái mạnh. Sự kinh hoàng tột độ chính là thứ duy nhất có thể diễn tã cảm xúc của Upepo lúc này. Tiếng rít ầm ì của lũ rắn đã sát bên tai. Upepo co giò lại vừa lúc một con hổ mang chúa chồm lên mổ hụt. Sự sống của Upepo giờ chỉ còn phụ thuộc vào người thanh niên gầy gò đang nằm dài trên chiếc cần bằng gỗ khổng lồ. Ở gần gốc của chiếc cần, những tên hành hình độc ác đang cười lên khoái trá. Chúng cầm lấy những thanh đao sáng loáng, lần lượt bước đi trên chiếc cần gỗ tiến đến chỗ Hazgon. Hôm nay là một ngày đẹp trời, chúng sẽ hành hình hai tên tội phạm cùng lúc vậy. |
|
|
|
|
|
#37 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 35
Xin cảm ơn: 6
Được cảm ơn 65 lần trong 32 bài
|
Cuồng phong bảo tố cũng vượt qua Chương 29: Con đường của lũ cướp - Thánh Aman sẽ trừng phạt tôi nếu lại cầm vũ khí. Một thằng ăn mày thì lại cầm vũ khí để làm gì cơ chứ?Hazgon bắt đầu càm ràm, mắt không ngừng liếc về phía những tên lính canh. Hắn đang ước thầm khoảng cách, xem lúc này buông tay cho Upepo rơi xuống, liệu có kịp chạy thoát khỏi đám lính không. Ôi cái tật lóc chóc đã làm hại hắn. Luôn luôn hành động trước khi suy nghĩ, lại keo kiệt không muốn buông bỏ bất cứ thứ gì. Cái nghề ăn mày đã ám hắn quá sâu rồi, cứ hễ có vật rơi xuống là nhanh chóng chụp lấy. Lần này hắn không bắt trúng đồng tiền nào cả, chỉ là một sợi dây, và đầu bên kia đang treo một tên tử tù lủng lẳng phiá trên dưới hố tử thần. Đám lính canh cười rộ đầy tà ác. Chúng vung đao lên đầu, vươn hết cả thân người để có thể bổ xuống một cú thật mạnh. “Hãy xem gã ăn xin gầy còm đầy que xương kia.” Chúng dự đoán rằng cơ thể Hazgon chắc hẳn phải dai nhách, và khó chặt đứt lắm. Đột nhiên cả bọn la ầm lên và rơi ào xuống hố hành hình. Chúng đã quên rằng mình đang đứng trên một khúc gỗ tròn đầy bấp bênh. Chỉ cần bị xô nhẹ một cái, cả bọn sẽ ngay lập tức mất mạng. Thật xui xẻo, hôm nay chúng đã gặp vua của lũ ăn trộm, Tulu bụng phệ. Lão già đã nhanh tay trộm đi hết mạng sống của chúng rồi. Tulu trở về chỗ gốc cây và điều khiển chiếc cẩn khổng lồ nhấc ra khỏi hố. Tuy bọn họ vẫn đang vướng giữa chiến trường hỗn loạn, nhưng ít nhất Hazgon và Upepo đã có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi. - Xem mất mạng nhé các nhóc. - Tulu nhảy đến chỗ hai chàng trai.Thế nhưng bọn lính canh đâu có hiền lành mà cho họ yên ổn bàn luận vấn đề đền ơn đáp nghĩa. Năm sáu tên cầm đao xông tới chỗ ba người, vũ khí hung hãn giơ lên cao chém xuống. Upepo lách mình né kịp, khi nhìn lại, đã thấy hai kẻ bên cạnh mình chạy ra đằng xa từ lúc nào rồi. Ăn xin và kẻ trộm, ở thành Da’Jibou, họ là những đối tượng khó mà đuổi bắt kịp. Upepo nhặt lấy thanh đao mà Hazgon bỏ lại, anh lộn một vòng, vừa kịp lúc đỡ một đao khác nhằm vào cái đầu của mình. Tuy đã rời bỏ gia đình, Upepo vẫn là một tên cướp hung hãn của sa mạc. Cưỡi lạc đà và đánh nhau là hai thứ mà Upepo còn rành hơn việc bú sữa mẹ nữa cơ. Một mình anh chống đỡ năm sáu tên lính canh hung hăn. Dù có giỏi hơn nữa, Upepo vẫn bị bọn kia ép về một góc. Đột nhiên một vòng dây thừng bị ném tới, thành công thít chặt quanh người Upepo. Phía đầu bên kia giật mạnh, anh bị kéo lên dễ dàng như một con cừu ngu ngốc. Upepo thầm hoảng sợ, lo lắng mình lại bị bắt thêm một lần nữa. Hy vọng gặp lại được Nazri vừa mới được nhóm lên thì lại vụt tắt mất. - Ha ha ha ... lũ cướp đã lấy được thứ chúng muốn.Tiếng cười sảng khoái phía trên đầu khiến Upepo phải giật mình quay lên nhìn. Những kẻ bắt trói Upepo kéo lên là đám người râu ria xồm xoàng và ăn mặc chẳng giống lính canh chút nào. Họ ... à nói sao nhỉ? Giống hệt những anh em trong băng cướp của Upepo. - Cậu có phải dân du mục không? - Razaxin râu rậm cẩn thận hỏi trước khi cởi dây trói ra.Razaxin khoái chí cười hài lòng. Cái loại người du mục này cũng thú vị thật. Chỉ cần cứu một người trong số họ, thì liền trở thành ân nhân của cả tộc à. Chẳng cần tìm đến chính chủ, muốn đòi nợ ân tình của bất kỳ ai cũng được sao? Razaxin gãi cằm, nghĩ rằng ngay ngày mai mình phải đi tìm một tay du mục để thử mới được. - Đi lối này với chúng tôi, Nyekundu và công chúa da nâu đã đi đến đó rồi.Mặc dù đám đông hỗn loạn vẫn chưa giảm, nhưng nhận được ám hiệu của đồng bọn, những người náo động đã lẳng lặng rút lui đi hết. Kế hoạch đã thành công, đã tới lúc chạy về chia phần rồi. Rốt cuộc, sau khi vãn hồi trật tự, đám lính canh bắt về một đống người. Tra hỏi tới lui, người dân đều nhất mực khẳng định mình bị đánh trước, không cách nào truy ra chủ mưu là ai. Pharaop vô cùng tức giận, ra lệnh đóng hết các cổng thành. Toàn bộ binh lính bị điều động đi bắt bọn tội phạm, đồng thời phải tìm cho ra cô dâu bị mất tích. Đây là nỗi nhục đầu tiên của hoàng thất, ngay trong ngày hôn lễ lớn, pharaop đánh mất cô dâu và vật hiến tế của mình. ^_^ Ở phía bắc thành Da’Jibou là quê hương của lũ trộm cướp. Người quý tộc luôn thích ngăn mình ra khỏi sự nghèo đói, thế nên họ dồn hết những kẻ bần cùng đến phía bắc của thành phố sống. Nơi này là hang ổ tội phạm lớn nhất mà Alex đang náu thân. Đi cùng cô còn có công chúa Nazri mắt đẹp và tên cướp chạy trốn Upepo. Đôi tình nhân lại được gặp nhau, mừng rỡ khôn xiết. Kể cả những kẻ thô bỉ nhất cũng thấy e ngại cái kiểu dính lấy nhau của hai người này. Hai người phụ nữ trong nhóm đã trang bị cho mình những tấm trùm quấn kín thân, hệt như đám người lữ hành tha phương thường đi lại trên sa mạc. Nhưng chỉ có điểm khác biệt là Nazri dùng màu đen của những phụ nữ tiết hạnh đã lập gia đình, còn Alex lại chọn cho mình màu xám mạnh mẽ mà giới thương nhân thường hay mặc. Nhìn cô, mọi người đều có thể nghĩ ngay đến một gã đàn ông mạnh mẽ với kiểu khăn quấn xếp đầu không thể lẫn đi đâu được. Cô luôn đứng thẳng người, vươn hết cả lưng và khí chất quyết liệt dường như toát ra từ chân tơ kẻ tóc. Sự tư tin đến mức ngạo mạn học được từ đám cướp biển giúp Alex nhiều hơn cô có thể tưởng tượng. Bây giờ nhìn thấy gã đàn ông khăn trùm xám, chẳng ai muốn gây sự với anh ta cả. Sau khi xong việc, mọi người đã hẹn gặp lại ở sào huyệt của Hazgon. Chỗ của gã ròm hơi bẩn thỉu so với hang cướp và ổ trộm, nhưng bù lại Hazgon có những người đồng bạn trung thành hơn Razaxin và Tulu. Nơi những người ăn mày tụ tập luôn là địa phương mà người bình thường muốn tránh xa nhất. Không phải bởi họ dữ tợn mà bởi vì bản chất của họ là những kẻ bần cùng tận đáy của xã hội rồi. Không ai muốn đến gần ăn mày cả. Có thể nhận ra thái độ cảnh giác của bọn họ khi người lạ tiến vào. Nhưng chỉ cần có Hazgon dẫn đường, nhóm Alex lại đột nhiên trở thành khách quý nhận được sự che chở của chủ nhà. Pharaop sẽ chẳng bao giờ tìm ra những kẻ chạy trốn nếu đã đi vào lãnh địa của dân ăn mày này. Nazri và Upepo đang bận rộn ngắm nhìn nhau như thể họ đã xa cách suốt hai mươi năm vậy. Hazgon khuấy nồi cháo đang cháy sôi và đá đít lão trông bếp. Như lần đầu tiên Alex thấy, lão già râu tóc bạc phơ này dường như chỉ biết ngủ cả ngày. Natby mừng rỡ bưng cho Alex một chén nước. Cô kéo khăn trùm xuống, tưởng như mình suýt chết trong mớ mền lùng nhùng ngộp thở như thế này. Alex cười hạnh phúc với Natby và sau đó uống cạn chén nước. Tuy cô luôn xem thằng nhóc như một đứa em, nhưng Natby vẫn chưa thể từ bỏ bản chất nô lệ của mình. Nó chăm sóc cô, một người lớn hơn mình gấp bội. Natby bám dính Alex nhưng thể cô là không khí mà nó cần để thở vậy. Natby xuất hiện trước khi Alex cần, và lui lại trước khi cô cảm thấy phiền phức. Tóm lại, với cái đuôi của mình, Alex không có gì phàn nàn, mà chỉ có vô vàn biết ơn. Hazgon lại kinh ngạc khi nhìn mái tóc đỏ xổ ra. Từ lúc sinh ra đời, y chưa từng thấy thứ gì xinh đẹp hơn thế. Một người phụ nữ đến từ nơi lạ lùng, rất xa xôi. Cô ta có nước da trắng hồng đang đỏ lựng lên vì trời nắng gắt. Ở thành Da’Jibou này, không cô gái nào trắng hơn Alex, không có mái tóc nào rực rỡ hơn cô, và không đôi mắt nào sâu thẳm thăm như bầu trời đến vậy. Đúng vậy, kể cả công chúa Nazri mắt đẹp cũng không thể nào hút hồn bằng cô. Alex quay qua, vừa lúc hai ánh nhìn chạm nhau. Hazgon ngay lập tức cụp mắt xuống và liên tục khuấy nồi cháo đã bắt đầu nâu đi vì phần khét dưới đáy. Chuyện gì đã xảy ra với hắn thế này, một gã ăn xin mất lòng tự trọng nhất Da’Jibou? Hắn có thể bò lết trên đường giả bệnh, ôm chân đám nhà giàu và đưa mặt ra hứng chịu phỉ nhổ của thế gian. Lì lợm đến vậy mà hắn vẫn chưa dám nhìn vào mắt một cô gái. Hazgon kết luận rằng những tay biết tán tỉnh phụ nữ, ắc hẳn lòng tự trọng phải thối tha hơn đám ăn mày nhiều. Nhân vật điển hình nhất chính là tên Upepo chướng mắt kia. Đôi tình nhân ríu rít hỏi thăm nhau. Họ hình như đang sống trong thế giới khác, chứ không phải căn nhà hoang đã trở thành nơi tụ tập của lũ vô gia cư. Nhìn về phía Alex, Hazgon có cảm giác cô đang vô cùng hài lòng và mãn nguyện. Cứ như thể nhìn thấy trai gái ôm nhau chính là niềm hạnh phúc của cô. - Nyekundu, đã bắt cóc được công chúa rồi. Bây giờ phải làm gì tiếp theo?Hazgon bắt chuyện, để nhắc cô về sự tồn tại của mình. Alex giật mình nhìn lên. Cô vẫn chưa quen với cái tên Nyekundu mà bọn họ đã đặt cho mình. Những người nơi đây chẳng thể nào nhớ nổi Alexandria, mà cứ gọi cô là màu đỏ, Nyekundu. Alex cũng chẳng quan tâm lắm đến việc lưu lại danh tính. Cô cũng chỉ là một người qua đường tạm dừng chân nơi này. - Làm cách nào để ra thành, Hazgon?Câu trả lời lại là một câu hỏi tiếp theo. Alex đã bắt đầu thành thục dùng thứ ngôn ngữ Da’Jibou mà Natby đã chỉ. Đây là quê hương của thằng nhóc, và nó là một giáo sư ngôn ngữ rất tốt. Nếu chỉ là vài câu đơn giản, Alex cũng không cần đến thông dịch viên như mọi khi. - Khó lắm. - Hazgon lắc đầu. - Pharaop chắc chắn đã đóng cửa thành để truy bắt mọi người rồi.Alex có cảm giác như Hazgon sắp mở miệng nói gì đó tiếp theo. Nhưng bỗng nhiên một tiếng đanh thép từ đằng xa cản lại. - Cậu ta sẽ không nói đâu.Thủ lĩnh của băng cướp Razaxin vừa mới đến. Như mọi khi, hai bên hắn luôn có đàn em lúp xúp đi theo. Làm nghề cướp, điều quan trọng là cần phô trương thanh thế. Một nhóm đông người luôn tạo được sự uy hiếp cần thiết hơn là đi đơn độc một mình. - Chúng tôi đã làm đúng giao kèo, Nyekundu. - Razaxin nói tiếp. - Phần của cô là giao tiền ra như thoả thuận ban đầu. Việc tiếp theo thì cần phải bàn bạc lại giá mới. Pharaop đang truy bắt các người khắp nơi. Bây giờ chúng tôi nắm đằng cán chứ không phải là cô.Razaxin giận dữ tuốt đao ra chỉ về phía người áo xám. Nhưng Alex cũng đã nhanh chóng bật dậy, hướng mũi kiếm về phía gã râu ria. Trong thời gian này cô đã dùng kiếm vô cùng thuần thục, kết hợp với vũ khí của Patrick, càng dùng Alex càng thấy thuận tay. Đây là một thanh kiếm tinh xảo, nhẹ tay, nhưng vô cùng sắc bén. So với những thứ thô kệch nặng nề của khu vực này, Alex không thể tìm đâu ra vũ khí phù hợp với lối đánh của mình. Thấy đại ca bị uy hiếp, hai gã đàn em của Razaxin cũng hung hăng rút đao. Upepo kéo Nazri ra xa khỏi tầm nguy hiểm, còn Hazgon thì nhảy ngay vào giữa chiến tuyến của hai người. - Này dừng lại đi, Nyekundu nói đúng, chúng ta đang ở cùng phe mà. - Y đưa hai tay ra vẻ can ngăn.Cô phun một bãi nước bọt xuống đất, rồi nhe răng cười đầy hoang dại. Cuối cùng Razaxin là kẻ buông tay trước, hắn đút đao vào vỏ, giọng cứng rắn cố vớt vát. - Nếu muốn bọn ta chỉ đường thì mau dẹp vũ khí đi.Alex cất kiếm vào cái vỏ hình gậy chống. Cô ngồi xuống chỗ cũ, gương mặt hoà hoãn như chưa từng xảy ra chuyện gì. Bọn người thô lỗ kia đã biết được Alex là người không dễ ăn hiếp. Cô vốn xuất thân từ bộ tộc biển khơi, hải tặc luôn gieo rắc kinh hoàng cho eo biến Maxdala cơ mà. Chỉ có mình Alex biết nhịp tim cô đang đập nhanh dữ dội biết chừng nào. Hai chân cô đang run lên cầm cập đầy hoảng sợ chứ không phải như cái mặt vênh vênh tự đắc. Alex là một tiểu thư Anh quốc, không phải là một cướp biển. Cô có thể bắt chước giống Noir, nhưng vĩnh viễn cũng không bao giờ có thể biến thành y. Sau pha so gươm lúc nãy, Natby giờ mới dám mon men lại gần Alex. Nó nắm lấy vạt áo của cô, như sợ bị bỏ lại phía sau. Tình cảnh vừa rồi lại làm Natby nhớ về thời gian cả hai bị bắt làm nô lệ trên con tàu Ác Mộng. Chưa ngày nào nó quên nỗi ám ảnh rằng Noir sẽ đuổi tới. Nô lệ chạy trốn mà bị bắt lại thì tình cảnh còn thê thảm hơn bị giết chết. Natby mong rằng họ sẽ dễ dàng vượt qua thành phố này mà chạy thật xa về phía đông hơn. - Phần tiền của chúng tôi đâu? - Razaxin hất hàm hỏi.Alex cầm cây gậy đen xoay xoay trong tay. Cô vuốt ve theo phần tay nắm bọc kim loại có khắc chữ R hoa mỹ, gia huy của nhà Roland. Gương mặt cô bỗng nhiên điềm đạm, âm trầm thấy rõ. Từng lời đều trở nên chắc nịch, kiên định như không gì lay chuyển nổi. - Đưa chúng tôi ra khỏi thành. Gấp đôi tiền, hoặc không có gì hết.Thái độ này cho thấy rằng cô không muốn thương lượng thêm gì hết. Alex chưa từng phải hạ mình van xin trong cuộc giao kèo giữa hai bên. Cô là chủ, người đã bỏ tiền ra thuê bọn họ. Hơn nữa cô là một người chủ hung dữ, sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích cuả mình. - Được rồi, được rồi. Chúng tôi sẽ đưa cô ra ngoài thành. - Razaxin thở dài cam chịu.Hắn đã biết mình phải làm gì với vị khách hàng khó tính này. Ở trong cùng một chiếc lồng mà cắn nhau, chỉ tổ khiến cả hai bên bị thương. Tốt nhất là ra ngoài sa mạc rộng lớn kia rồi từ từ giải quyết. “Bọn ta là cướp, bọn ta lấy bất kỳ thứ gì mình muốn.” Razaxin thầm cười trong lòng. |
|
|
|
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|