Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Tủ sách do Thành viên tự sáng tác Các sách do các thành viên TVE (e-Thuvien.com) sáng tác. |
![]() |
|
|
#1 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2011
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
HỌA NGỌC Tác giả: Cross Alice ( chức năng ghi danh ngưng hoạt động nên không đăng ký được nick mới) Thể loại: Cổ trang, tiên hiệp, lãng mạn,... Nội dung: Bạn có muốn bất tử? Có muốn vĩnh hằng? Có muốn trẻ trung mãi mãi?Muốn sức mạnh? Muốn quyền lực? Muốn thao túng vạn vật? Con người ai cũng muốn như vậy. Vì thế nên chỉ từ những truyền thuyết vô căn cứ được lưu truyền từ đời này tới đời khác, họ bắt đầu khoác lên mình cái vẻ giả tạo rồi sau lưng săn tìm Thần Vật để trở thành “Thần Nam”, “Thần Nữ”, thỏa mãn ham muốn bất tử của mình. Đằng sau cái thế giới hào nhoáng tươi đẹp mà họ xây dựng nên là những cuộc tàn sát ganh đua đẫm máu nhằm tìm được ba Thần Vật: miếng ngọc chứa linh hồn của một bạch tiên hồ bị giam cầm ba ngàn năm, thanh kiếm Tạc La có thể tước đoạt ký ức, cuộn giấy cổ Mục Tang dùng để gọi hồn người chết. Nhưng có ai biết… để có được Thần Vật cũng phải trả một cái giá rất đắt? Ký ức của bạn? Cơ thể của bạn? Linh hồn của bạn? Mạng sống của bạn? Hay là… của người thân bạn? Bạn có dám đánh đổi không? thay đổi nội dung bởi: Julianna Bloody, 10-11-2012 lúc 01:34 PM |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2011
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
Chương 1: Miếng ngọc (1) Miếng ngọc Dạo này, mọi người cư xử với tôi lạ lắm. Mẹ toàn bắt tôi phải học cái gì mà may vá thêu thùa. Mỗi lần về thăm nhà, tỷ tỷ không còn mua mấy thứ đồ chơi hay hay mang từ mấy nước ở tít bên kia biển cho tôi nữa. Tới cả hạ nhân hình như cũng khinh thường, chả thèm đá bóng với tôi. Tôi giận lắm, giận tới mức cả ngày không thèm ăn cơm, dọa mọi người sẽ tuyệt thực một tháng. Tôi khóa cửa ngồi lì trong phòng suy nghĩ tại sao lại bị đối xử như vậy, có điều bị đói nên nghĩ không ra, đành phải lôi hai chiếc đùi gà nướng tẩm mật ong của hiệu Lạc Tiên ra ăn. Tôi vừa cười hi hi vừa tưởng tượng ra dáng vẻ mọi người bưng đĩa thức ăn, lo lắng đập cửa phòng bắt tôi phải dùng điểm tâm mà gặm đùi gà, tôi nói không ăn cơm chứ có nói là sẽ không ăn gà đâu. Thực ra, làm chuyện xấu khiến mọi người lo lắng cũng rất vui. Tôi không phải cô bé ngoan mà. Nghe tiếng chim hót, tôi quay ra cửa sổ, mấy chú chim sẻ đang đứng trên bệ cửa, hót líu lo nghe đến thích. Tôi cầm đùi gà đứng dậy, nhẹ nhàng bước tới bên mấy chú chim, xé một miếng gà, giả tiếng chim: " Chíp chíp, ăn đi." Đôi chim thấy tôi giơ tay ra liền hoảng sợ, lập tức vỗ cánh bay đi. Tôi hừ một cái, đến cả chim cũng khinh rẻ tôi. Tôi là nhị tiểu thư của cái phủ này đấy, đáng ra ai cũng phải kính phải nể tôi chứ. Mà thôi, không ăn thì càng tốt, ta ăn! Tôi tức mình giơ đùi gà lên gặm một miếng thật to. Nhưng mà tôi không có cái phúc được ăn hết chỗ đùi gà đó, chắc là tại vì tôi xấu tính hay đi lừa mọi người. Mới gặm được có một cái rưỡi thôi là bên ngoài, tiếng hạ nhân đã vang lên ầm ĩ: " Lão gia về, lão gia về!" Một nửa cái đùi gà của tôi rơi xuống tờ giấy lót, tôi không thèm rửa tay, chùi mép mà đạp cửa xông thẳng ra ngoài, nếu mà tôi đang không mặc váy thì ai có thể nghĩ tôi là con gái cơ chứ? Ồ, là cha tôi thật kìa! Cha đứng trước cổng, mới chỉ gần hai tháng trời thôi mà dường như ông cũng phần nào thay đổi, nhất là mái tóc không biết đã xuất hiện thêm biết bao nhiêu sợi bạc hay đôi bàn tay thương nhân chai sạn. Mẹ tôi không biết đã tới từ lúc nào, thay cha tôi đỡ chiếc túi to kềnh không biết chứa những cái gì trên vai ông, lũ hạ nhân cũng í ới gọi nhau ra khuôn đống đò chất đầy trên xe chứa. Cha thấy tôi liền mỉm cười, vẫy vẫy tay. Tôi lao vao lòng ông, cười tới híp mắt lại, giọng lanh lảnh: " Cha có mua quà cho con không?" Cha tôi mỉm cười, những nếp nhăn in trên mặt ông rõ hơn nhưng không hiểu sao lại càng làm cho nét mặt thêm rạng rỡ dù vừa đi một chặng đường dài, ông mắng yêu tôi: " Đúng là chỉ biết có quà thôi!" Đoạn, cha lôi ra một chiếc bọc nhỏ. Tôi cười hì hì, đón chiếc bọc, mở ra với tốc độ nhanh nhất. Là một miếng ngọc kỳ lạ. Nó trắng toát, hình thù kỳ dị, giống bột bánh chưa được nặn được xâu vào bởi một sợi dây đen, nâu được tết một cách kỳ dị nốt. Hừ, mắt thẩm mỹ của cha tôi tệ hơn rồi sao? Mỗi lần ông trở về là toàn mang cho tôi những thứ đẹp ơi là đẹp, thích ơi là thích chứ đâu có giống miếng ngọc như bị mài hỏng này. Tôi thất vọng, nói: " Sao nhìn nó lạ vậy? Không giống ngọc bội thanh nhã như của tỷ tỷ, cũng chả giống miếng ngọc đỏ lộng lẫy của mẫu thân." Cha xoa đầu tôi, nói: " Đây là miếng ngọc quý cha mua của chính hoàng tộc Ba Tư đấy, trên đời này đảm bảo không có miếng thứ hai đâu." Thấy nói là quý giá lắm, tôi nghe cũng phấn khích, ai mà chả muốn thứ của mình là thứ độc nhất chứ. Có điều, tôi vẫn thấy miếng ngọc này xấu chết đi được. Tôi nhìn nó thật kỹ. Vân ngọc trắng trắng uốn lượn như mây như sóng nhìn qua đã biết là ngọc quý. Tôi không kìm được mân mê nó nhưng ngay lập tức rụt tay lại, thiếu chút nữa là miếng ngọc rơi xuống. Ôi chao sao lại nóng thế này? Mẹ tôi hỏi: " Sao thế con?" Tôi vội lắc đầu, nắm chắc miếng ngọc trên tay: " Không sao đâu ạ." Cha tôi cười hỏi: " Dạo này ở nhà có ngoan không?" Tôi gật đầu lia lịa: " Ngoan lắm! Ngoan lắm ạ!" Rồi tôi lại nghĩ lại một lúc, bảo ngoan thì là nói dối mà nói không ngoan thì lại... không đúng lắm, liền sửa lại: " Hơi ngoan ạ." Cha xoa đầu tôi: " Chắc là lại bày trò phá tan cái nhà ra rồi chứ gì?" Tôi toét miệng cười: " Đấy gọi là hiếu động ạ!" Chợt nhớ ra "tội lỗi" của mọi người, tôi liền kéo áo cha, mách: " Cha! Cha! Mọi người dạo này đáng ghét lắm ý, toàn bắt con học nào là thêu thùa, gảy đàn, làm thơ, chả cho con chơi gì cả. Cha phạt bọn họ đi!" Ông nói: " Con mười một rồi chứ có còn bé bỏng gì đâu, bằng tần này tuổi có thể lấy chồng được rồi đấy. Mọi người nuông chiều, thương con quá nên mới thả con ra tới tận bây giờ. Giờ thì con lớn rồi, không thả dông cho tự lớn được nữa. Phải dạy!" Tôi bực tức, môi bĩu ra, không thèm nói gì mà đi thẳng. Cố tình dậm chân thật mạnh xuống đất như chứng tỏ mình đang dỗi. Bình thường chả ai nói chuyện với tôi nghiêm nghị thế cả, mọi người ai cũng chiều tôi hết, thế mà bây giờ cha không thèm nghe tôi nói, cứ cứng rắn ép tôi phải học này học nọ. Hừ! Tôi chả thích thơ văn, chả thích gảy đàn, không thích thêu thùa nốt. Tôi chợt nghĩ, nếu mình là một nữ hiệp, hay chí ít là một cô gái người Mãn thì tốt. Nếu vậy tôi có thể cả ngày cưỡi ngựa, luyện võ, bắn cung, chơi bóng thỏa thích được. Nhưng tiếc thay tôi lại là một cô gái người Hán. Chắc tôi sinh nhầm chỗ rồi. Về tới phòng, tôi lôi miếng ngọc bội ra nghiên cứu rất kỹ. Nhìn xấu thì xấu thật đấy, nhưng cũng khá đặc biệt, hình dáng "uốn lượn" chả rõ là cái gì không giống như đúc hỏng nữa. Màu sắc tuy khá lạ nhưng để ra nắng thì có thể chuyển màu, lấp la lấp lánh. Dây đeo mặc dù giống đồ người Mông Cổ nhưng bù lại rất tỉ mỉ. Miếng ngọc tỏa ra hơi lạnh, không còn nóng rát như lúc nãy nữa, sờ vào thấy mát rượu như băng. Bề mặt mịn không tì vết, thậm chí còn sáng tới mức in được cả bóng tôi nữa. Tôi nhìn mình trong miếng ngọc mà sao thấy lạ, cứ nhìn mãi, nhìn mãi thôi. Nhìn tới quên cả thời gian. Tôi thấy mình giống một nghệ nhân hay là một người biết thưởng thức nghệ thuật gì gì đó. Nghe sang trọng quá cơ! Cha tôi là thương buôn, thời gian ở nhà không nhiều, mỗi lần đi thì đều là đi xa, đi lâu, về nhà cũng chỉ ở lại một hai ngày cùng lắm là một tuần rồi lại đi tiếp. Dù hơi vất vả thật đấy nhưng bù lại cuộc sống gia đình tôi rất sung túc, chả bao giờ thiếu thốn thứ gì, thậm chí đôi khi còn thừa thãi nữa ý chứ. Cũng đúng thôi, được cái nọ mất cái kia, tôi không thể tham lam vừa muốn cả nhà quây quần bên nhau vừa có của ăn của để. Cha tôi bận lắm, thế nên mấy dịp cả nhà ăn cơm cùng nhau thế này là hiếm, là đáng quý trọng lắm. Hôm nay cha có vẻ rất vui, cười nói nhiều hơn hẳn mọi ngày, còn gắp thức ăn cho A Dĩnh nữa chứ. Tôi biết cha chả quý A Dĩnh đâu, ít ra là không bằng tôi. A Dĩnh là con thiếp, không có gì xuất chúng cả. Trái ngược với tôi, mẹ tôi là chính thất nên tôi cũng được thơm lây, cha tôi cưng tôi lắm, mà cha đã cưng tôi thì cả nhà cũng sẽ cưng. Tôi được thể lấn tới, quậy đù trò, đòi đủ thứ. Chả ai phàn nàn gì cả. À, trừ hôm nay. Thỉnh thoảng tôi cũng thấy tội nghiệp A Dĩnh, nhưng mỗi lần tôi lại gần là nó lại đẩy tôi ra, với cả nhìn ánh mắt sắc như dao của mẹ A Dĩnh lúc tôi lại sấn lại gần con bé là tôi lại thấy ớn ớn. Tôi nghe nói, hồi trước đại tỷ tôi - người duy nhất cùng một mẹ với tôi trong cái nhà này, cũng là người được cha yêu quý vô cùng rất hay bắt nạt hai mẹ con A Dĩnh. Lúc ấy tôi còn nhỏ nên cũng không biết, hồi tôi sáu tuổi là tỷ tỷ đã lấy chồng rồi. Với cả dù cho có lớn hơn một chút thì chắc tôi cũng chả biết tỷ ấy đối xử với họ thế nào đâu, tỷ chả làm điều xấu gì trước mặt tôi cả, tỷ tỷ ghét A Dĩnh nhưng lại không muốn tôi ghét nó. Tỷ thích tôi là cô bé hồn nhiên suốt ngày chạy khắp nơi gây chuyện cơ. Tôi đoán thế. A Dĩnh vốn không được cha quan tâm, nay mới được cha gắp cho một miếng thịt mà đã mừng rơn, rơm rớm nước mắt. Tôi đoán, nếu mẹ A Dĩnh mà ở đây thì chắc là phải nhảy cẫng lên mất. À, ngoài ra dì ấy còn phải cho tôi một cái nhìn "thân thương" như thường lệ nữa chứ nhỉ? Dì ta đênh đá lắm, mỗi lần thấy tôi là lại lườm với cả nguýt, tôi dù vẫn vênh mặt lên với dì ta nhưng vẫn sợ lắm ý. Nói vậy thôi chứ dì ta cũng không dám làm gì tôi, mẹ tôi chỉ cần liếc dì ta một cái thôi là dì ta đã chạy biến. Người ta nói dì ta năm ấy là một kỹ nữ tầm thường, cha say rượu nên A Dĩnh mới ra đời, mà tất nhiên đã có con rồi thì phải đón về nhà thôi. Cha tôi ngoài mặt thì cưới dì ta về nhưng chả thèm đến chỗ mẹ con A Dĩnh lần nào, chỉ cho đủ tiền để sinh hoạt hàng ngày thôi. Cha tôi có mẹ tôi, có mấy người thiếp trẻ trung xinh đẹp, cần gì mẹ A Dĩnh nữa chứ. Chính vì thế nên dì ta cũng chả được phép ăn cơm cùng mọi người, chỉ có cha, mẹ, tôi cùng dì năm - thiếp mới của cha, mấy người con thiếp - Linh Linh, Nghi Nghi, A Phong, A Lâm và A Dĩnh được cùng ăn thôi. Ừ thì dù thân phận không cao nhưng A Dĩnh nó cũng là con của cha mà. Tôi thấy may mắn vì tôi không phải A Dĩnh, tôi thích làm Phồn Y. Có thể giờ này A Dĩnh cũng thấy tôi thật may mắn, cũng muốn được trở thành tôi. Giọng mẹ dịu dàng vang lên cắt đứt suy nghĩ của tôi: " Y Nhi, ăn đi con, làm sao mà lại như mất hồn thế?" Tôi nhe răng ra cười, và vội bát cơm: " Con ăn đây, con ăn đây." Mẹ thở dài, nói: " Con gái con đứa, ăn uống cư xử như con trai, tập cho mấy cũng không nổi. Con lo mà xử sự giống con gái một chút đi. Không biết sau này có chàng rể nào chịu nổi con không nữa?" Thế là, tôi đã hiểu ra cách cư xử kỳ lạ của mọi người với tôi suốt mấy ngày qua. Hóa ra là thục nữ, hóa ra là lấy chồng. Thực ra tôi thấy mình cũng chả cần phải học hành dáng điệu tiểu thư gì mới lấy được chồng. Cha tôi tuy không phải là quan nhưng bù lại nhà tôi rất giàu. Giàu ơi là giàu, có đấy người thích tiền của cha tôi, họ thích tiền của cha tôi thì kiểu gì họ cũng sẽ cưới tôi. Mẹ tôi ngày trước là mỹ nữ con tri phủ nức tiếng một thời, vậy mà vẫn gả cho một thương buôn không dây mơ rễ má gì tới triều đình là cha tôi đấy thôi. Nhưng sau nghĩ lại thì tôi cũng không thích kiếm cho cha mẹ một chàng rể hám tiền với cả nha hoàn của tôi là Nhạn Nhi nói ngày nào tôi tập luyện tốt, được thầy khen thưởng thì sẽ mua cho tôi một cái đùi gà hiệu Lạc Tiên. Thế là tôi bắt đầu tập làm tiểu thư đúng nghĩa. Lần đầu tiên tôi thấy làm tiểu thư chả có gì sung sướng cả, đi thì chả khác nào lê giày trên đất mà không phát ra tiếng động, nói thì như tiếng muỗi kêu, lại còn thỉnh thoảng phải phe phẩy quạt, cười duyên gì gì đó nữa chứ. Dù không thích nhưng tôi vẫn cố gắng lắm, đùi gà mà! Dạo này tôi cũng tiến bộ hơn hẳn, hôm nào thầy cũng khen tôi nhé. Nhạn Nhi vừa buồn lại vừa vui, vui vì tôi đã có chút giống con gái, buồn vì cô toàn tốn tiền mua gà cho tôi. Hôm nay tôi phải học gảy đàn cả ngày, dù cho tôi chọn thì tôi muốn ra ngoài chơi hơn, nhưng thực ra chơi đàn cũng không chán như tôi vẫn hay tưởng tượng. Phải ngồi yên một chỗ cả ngày chỉ được cử động ngón tay thôi thật đấy nhưng cũng giống như trèo cây hái quả, trèo là quá trình thực hiện, hái được táo là thành quả. Đàn cũng vậy, ngồi đàn tới chai cả tay là quá trình, một khúc nhạc hay cùng cái tay đau rát kinh khủng là thành quả. Khá đau đớn nhưng khúc nhạc được tấu lên cũng dễ nghe. Thầy bảo tôi chậm tiêu, đàn mãi mới được nhưng tôi vẫn không ghét gảy đàn lắm. Đánh đi đánh lại mấy khúc cơ bản lần thứ hai mươi hai trong ngày thì tôi không chịu nổi nữa, tay chân tê rần, lại nhân lúc thầy đi ra ngoài mà tranh thủ nghỉ một tẹo. Tôi nửa đi nửa lết về phía giường, ngồi phịch xuống, lại thấy cái gì cứng cứng bên dưới, tôi dãy nảy lên, kéo cái chăn mỏng ra. À, là miếng ngọc bội kỳ dị hôm đó. Từ đó tới giờ đã hơn một tuần, hôm qua cha tôi cũng đã sang cái nước gì mà Đại, Đại gì gì ấy, nghe đâu đợt làm ăn lớn lắm. Mới một tuần thôi mà tôi đã quên béng mất miếng ngọc này rồi. Tôi bất giác cầm nó lên, không biết vô tình hay cố ý đặt nó thật cẩn thận, ngay ngắn trên tay mình. Dáng nó không khác hôm trước, nhưng tôi thấy miếng ngọc này đẹp hơn nhiều so với lần đầu tiên thấy. Rồi chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi cuốn nó thành mấy vòng đeo luôn trên tay. Da tôi màu sáng, trắng trắng như bột nên đeo vòng sợi đen trông khá nổi, nhìn chiếc vòng có độ tương phản trông cũng ưa nhìn hơn. Tôi cứ ngắm nó suốt, chả thèm để ý xem thầy đã sắp về chưa để còn giả vờ đánh đàn. Hậu quả là tôi bị ăn mắng nửa canh giờ. Sau đó, ngày nào tôi cũng đeo miếng ngọc này trên tay, tới lúc tắm rửa cũng không tháo ra. Một vì lười, hai là vì càng ngày tôi càng ưa cái "dị" của nó. Cũng kể từ khi đó, tôi nhận thấy mọi chuyện suôn sẻ hơn trước nhiều, những người có ý bắt tôi đọc thơ vẽ tranh đều một là trượt chân ngã, hai là bị người khác ngắt lời, gọi đi làm việc, không thể dọa tôi là nếu không học thì sẽ thể này thế kia nữa. Nhiều lần tôi thấy Nghi Nghi và A Lâm đang định nấp trong góc hù mình bị mấy con nhện nhà bò lên người. Ngoài ra còn nhiều lắm, mà tôi không nhớ được. Mấy lần đầu tôi không để ý lắm, nhưng càng về sau càng rõ hơn, nhiều hơn. Một ý nghĩ ngây thơ xuất hiện trong đầu tôi: " Thần tiên trú trong mảnh ngọc này đã phù hộ cho mình." Mà không ngờ, ý nghĩ đấy lại phần nào đúng thật. thay đổi nội dung bởi: Julianna Bloody, 28-10-2012 lúc 10:25 AM |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2011
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
(2) Dì năm Sau một tháng đào tạo, tôi đã có thể lê qua lê lại cả vườn mà không gây ra tiếng động, tiếng cũng nhỏ hơn trước nhiều, tuy không thể lí nhí như chim kêu nhưng ít ra cũng là sư tử đói lâu ngày mệt lả. Cái đích hình tượng tiểu thư khuê các của tôi đã gần hơn rồi. Cả phủ dường như rất vui mừng. Song song việc luyện tập dáng đi đứng, ngón đàn của tôi cũng tiến bộ nhiều, thầy không còn mắng tôi là con rùa, con sên học mãi không thành mặc dù thỉnh thoảng đàn cho Nhạn Nhi cô ta vẫn lấy cớ có việc rồi bịt tai chạy ra ngoài mất. Tôi bức xúc, tôi đàn cũng đâu có chán tới vậy. Chạy đi hỏi mẹ thì nhận được câu trả lời: " Thầy không chê con nữa vì thầy bất lực với con rồi." Thế là tôi bỏ học đàn. Cả phủ dường như còn vui mừng hơn. Sau đấy, tôi bắt đầu học vẽ thay cho đàn. Tôi quả thật là có năng khiếu, thầy mới cũng khen tôi đấy! Thầy bảo là: " Chà chà! Không tồi không tồi đâu, đây quả là có một không hai, rất là có phong thái, rất nghệ thuật. Xem nào, đây là phù dung phải không?" Mặt tôi đen lại, rõ ràng tôi vẽ vũng nước mà. " Ồ! Có phải đây là một con báo không?" Mặt tôi còn đen hơn, đây là một thiếu nữ đang ngồi nghỉ bên gốc cây. " Chà, nét bút uyển chuyển quá đi, dãy núi hiện lên trước mắt như mờ như ảo." Mặt tôi hoàn toàn biến thành cái nghiêng mực. Đó không phải núi, là mây, là mây đó. Nhưng dù sao đàn đã không học nổi, có một thứ được khen là tốt lắm rồi, cùng lắm sau này nếu muốn vẽ báo thì tôi sẽ tưởng tượng ra một thiếu nữ, vạch mấy nét trên giấy là thành kiệt tác rồi cũng nên. Thà bị hiểu lầm chút chút còn hơn là ê mặt, nhỉ? Thầy phát hiện ra một nhân tài mới thì rất vui mừng, không chỉ dạy vẽ mà còn dạy ta viết chữ. À, tôi thoát nạn mù chữ từ lâu rồi nhé! Bây giờ tôi chỉ luyện viết chữ đẹp thôi. Do mười cái hoa tay tròn xinh ngoan ngoãn nằm trên đầu ngón tay của tôi nên viết chữ cũng khá, tuy không được khen nức nở như khi học vẽ nhưng cũng không tới nỗi bị chê là con sên con rùa. Hừ, nói tới là lại tức, tôi đàn hay thế mà ai cũng chê. Ghét quá! Thầy dạy tôi rất nhiều kiểu chữ, mỗi chữ lại có một phong cách khác nhau, cái mềm mại, cái cứng rắn, cái uy nghiêm, cái thanh thoát. Rất đa dạng, nhưng tôi chỉ viết chữ Thảo thôi. Ai cũng phải công nhận nó rất tao nhã, mà tôi đang cần tao nhã để bù lại cái tính như con trai của mình đây. Thấy tôi tiến bộ vượt bậc như thế, mọi người vô cùng phấn khởi, thành ra thực đơn mỗi bữa tối lại có thêm một cái cánh gà rán tẩm mật ong hiệu Lạc Tiên mà tôi vẫn luôn mồm nhắc tới. Nhờ vậy, tôi càng có thêm động lực phấn đấu. Sau này nhé, tôi sẽ thành đệ nhất tài nữ, đệ nhất mỹ nữ, đệ nhất kỹ, ấy, tôi nhầm, đệ nhất hiệp nữ. Nhưng đấy chỉ là ước mơ của tôi thôi, đời nào cha mẹ tôi cho tôi cầm kiếm luyện võ chứ. Hôm nay, tôi vẽ một bức " Cửu thiên tiên nữ hạ phàm", thầy tôi thích lắm, khen là: " Phồn Y, con ngày càng tiến bộ đấy! Ôi chao, nhìn con hổ đạp mây giữa rừng trúc trông mới uy phong lẫm liệt làm sao, tới các sư đệ sư huynh ta ngày trước cùng theo học cũng không thể đạt tới cảnh giới này được... Ấy, sao con lại bẻ bút thế kia?" Không sao, không sao. Hổ hay tiên nữ thì cũng thế, vẫn là động vật cả. Thậm chí còn được khen là xuất chúng cơ mà. Mạnh mẽ lên, mạnh mẽ lên Phồn Y! Tôi còn phải làm nữ hiệp cứng như đá nữa cơ mà. " Ơ kìa, sao mặt con mếu máo như sắp khóc thế kia? Có phải là xúc động vì bức Bạch Hổ Đằng Vân này không?" Bạch Hổ Đằng Vân, ha ha, cửu thiên tiên nữ hạ phàm thành hổ đạp mây. Vui chưa? Tôi chua xót nhìn bức tranh ngốn mất nửa canh giờ múa bút của mình, xách váy chạy mất. Ông trời ơi! Tại sao người lại để cho một tài năng như con sinh ra ở cái thời không có ai thưởng thức được nghệ thuật vậy? Người mù rồi, mù rồi, mù rồi! Đấy là tiên nữ, không phải hổ! Mải chạy không để ý, ta va phải một cái cột bé xíu, mềm mềm. Ta ẩy nó ra, dụi mắt mấy cái mới phát hiện hóa ra không phải cái cột mà là A Dĩnh. Mắt con bé ầng ậc nước, đỏ hoe. Đúng lúc đó, A Lâm và Nghi Nghi cũng ào tới, bọn nó nhìn ta một cái rồi lại nhìn A Dĩnh một cái, Nghi Nghi gào toáng lên: " Á à! Phồn Dĩnh! Đồ hư thân, có phải ngươi cố tình đâm vào người tỷ tỷ, bắt nạt tỷ tỷ không?" A Lâm cũng hùa theo: " Ngươi đúng là đứa không biết điều! Ngươi làm Y tỷ đau tới mức nước mắt ròng ròng rồi đây này." Tôi nhìn ba đứa em mình, chúng sát tuổi nhau, khoảng mười, mười một tuổi. A Lâm và Nghi Nghi là con dì ba- người từng khiến cha mất ăn mất ngủ cả tuần vì sắc đẹp của mình nên tuy địa vị cũng chỉ bằng A Dĩnh thôi nhưng lại phách lối hơn nhiều. Tôi chơi với bọn nó từ nhỏ, tính bọn nó tôi hiểu còn rõ hơn cha mẹ. Toàn những đứa hư đốn hay đi bắt nạt người khác, độ xấu tính cũng chỉ kém ta thôi. Vì tôi là người truyền lại cho bọn nó mấy trò nghịch dai của mình mà. Có điều bây giờ tôi lớn rồi, không đi trêu người khác nữa, mà có trêu cũng không trêu lộ liễu như A Lâm và Nghi Nghi được nên tính ra hai chị em nó là những đứa ghê gớm nhất cái phủ này. Chuyện bắt nạt A Dĩnh chắc cũng chả phải ngày một ngày hai. Chả ai biết cũng chả ai quan tâm. Tôi không chơi với A Dĩnh, lại có phần thân thiết với A Lâm và Nghi Nghi nên dù có hơi thương A Dĩnh nhưng tôi vẫn muốn bênh hai chị em nhà này hơn. Tôi phẩy tay: " Thôi, không có gì đâu. A Lâm, Nghi Nghi, đi theo tỷ tỷ leo cây hái quả." A Lâm và Nghi Nghi cùng liếc nhau, rất không tình nguyện bĩu môi một cái rồi lăng xăng chạy theo tôi. Trong phủ có sáu tiểu thư công tử, tỷ tỷ tôi - Phồn Miên là lớn nhất, sau đó là tới Linh Linh, A Phong, tôi, A Dĩnh và Nghi Nghi cùng tuổi, bé nhất là A Lâm. Tuổi chúng tôi khá đều nhau, trừ bỏ tỷ tỷ năm nay đã xấp xỉ hai mươi, đã có một đứa con trai ra. Xét về cả tuổi lẫn thân phận, tỷ tỷ tôi lớn nhất, là Đại tiểu thư. Xét thân phận, tôi lớn thứ hai, là Nhị tiểu thư. Còn lại Linh Linh, A Phong là con dì hai, A Lâm Nghi Nghi là con dì ba, A Dĩnh con dì tư. Thực ra tôi chỉ hơn Nghi Nghi có một tháng thôi và thậm chí còn nhỏ hơn A Phong, Linh Linh mấy tuổi nhưng tôi vẫn cho mình cái quyền dạy bọn em được xếp theo địa vị này, coi mình lớn hơn bọn nó, mà bọn nó cũng chả còn cách nào mà đành nghe theo bà chị bé là tôi đây. Nói chung, trong nhà này, tôi khá là quyền lực. Nghi tới đây, tôi không khỏi nhếch mép lên cười. Nghi Nghi thấy thế liền hỏi, cái má phúng phính do hàng ngày ních một đống thịt phồng lên: " Y tỷ, tỷ nghĩ gì vậy?" Tôi đáp: " Không có gì." Đoạn, kéo tay Nghi Nghi cùng A Lâm, nói: " Nào, táo chín nhiều lắm, chúng ta hái một rỏ đầy mang cho mẹ ta, cho mẹ bọn muội, cho cả dì năm nữa." Má Nghi Nghi ửng hồng, má A Lâm cũng đỏ phớt, cả hai phấn khích ra mặt, gật đầu thật mạnh. Chúng tôi vừa cười vừa kéo nhau đi hái táo. Có thể tôi vẽ tiên nữ khiến người ta liên tưởng ra con hổ, gảy đàn khiến người khác bị ngất xỉu, thêu mười mũi thì tới chín mũi là đâm vào tay nhưng về khoản bắn súng cao su, trèo cây hái quả có thể được coi là đệ nhất thiên hạ. Tôi chỉ trèo lên cây hái vài tuần trà thôi là đã đầy ắp một rỏ táo vừa to vừa đỏ trong khi đó Nghi Nghi loay hoay mãi cũng chỉ được có vài quả bé bé, A Lâm thì cứ trèo lên một bước thì lại bị trượt xuống hai bước. Tôi cười ha ha, giục: " Nhanh lên nào, không thì mang táo của tỷ về cũng được, dù gì hai mẹ con tỷ cũng không ăn hết đống táo này." Mắt Nghi Nghi cùng A Lâm sáng lên, cả hai đứa tụt xuống cây thật nhanh, chả chật vật như lúc trèo lên, ba chị em tôi cùng bê rỏ táo tới chỗ dì năm trước tiên. Dì năm rất xinh đẹp, được cha tôi yêu quý lắm. Mà dì cũng tốt nữa, chả như dì tư suốt ngày gườm gườm nhìn tôi. Dì năm toàn cho tôi ăn kẹo hồ lô, gấp cho tôi mấy con hạc giấy nhìn dễ thương lắm. Dì năm biết tất cả trò quậy của chúng tôi, nếu gây chuyện thì cũng toàn là dì năm bao che cho thế nên chúng tôi toàn hái táo mang cho dì năm thôi. Mới đi tới nửa đường, Nghi Nghi và A Lâm bị một tỳ nữ gọi về, tôi đành tự mình đi. Muốn cho dì năm bất ngờ nên tôi chỉ dám nhón chân rón rén bước vào trong vườn, không gây ra tiếng động nào. Vừa mới định mở cửa phòng, tôi chợt nghe thấy tiếng dì năm cùng một cô gái nào đó đang nói chuyện với nhau: " Tỷ tỷ, cái con bé Phồn Y kia thật là ngang ngạnh, bướng không thể chịu nổi." " Muội chỉ nhìn thôi mà đã thấy ghét nó. Ta thì sao? Hàng ngày tươi cười, đối xử với con chồng không khác gì con mình. Muội nghĩ ta dễ chịu sao? Nếu nó mà bị lão gia ghét như Phồn Dĩnh thì tốt, ta không phải diễn màn kịch nổi da gà này." " Tỷ à, nếu mà tỷ không tìm cách gì để loại nó ra thì thể nào lão gia cũng sẽ để nó kế thừa gia tài. Thạc Phong thì không nói làm gì rồi, tuy là con trai nhưng cũng chả ra gì, lại còn là con thiếp nữa chứ, mấy đứa kia lại càng không được, thân phận đều thấp kém lại toàn là lũ đầu óc tối tăm. Phồn Y là con chính thất phu nhân lại được lão gia yêu vô cùng, phận gái nhưng không phải không có đầu óc, kiểu gì lão gia cũng sẽ cho nó thừa kế sản nghiệp..." " Hừ! Muội đừng có mà ở đây ba hoa bốc phét nữa, hãy bỏ thời gian ngồi nói xấu nó ra để giúp ta nghĩ cách trừ khử nó đi. Phồn Y không chết thì đứa con trai trong bụng ta không thể thừa kế tài sản được." " Tỷ không nhắc muội cũng biết, nhưng phải từ từ đã. Tỷ nóng vội muốn tới với người tình, muội không vội về với A Phong của muội chắc?" Tôi ngỡ ngàng không nói được câu nào, cũng chả đủ can đảm để nghe tiếp, ôm chặt rỏ táo trong tay chạy mất. Sao lại như vậy chứ? Dì năm... dì năm muốn giết tôi? Người lớn thật đáng sợ. Ngoài mặt giả vờ như thương yêu chúng tôi lắm, hóa ra khi tôi quay đi một cái là lăm lăm con dao định đâm tôi. Nhưng mà... bây giờ tôi phải làm thế nào đây? Báo cho mẹ...? Hay là...? Đầu óc nhất thời loạn hết cả lên, chả nghĩ được thêm gì nữa. thay đổi nội dung bởi: Julianna Bloody, 06-11-2012 lúc 04:40 PM |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2011
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
(3) Thoát chết Cuối cùng, tôi vẫn không nói với mẹ tôi về chuyện của dì năm. Chắc là tôi sợ, và tôi không phải là đứa ngoan ngoãn thật thà nên dù là Nhị tiểu thư thì cũng chả ai tin câu chuyện như bịa của tôi đâu. Dì năm bình thường cư xử với mọi người rất đúng mực, yêu chiều con người khác y như con mình, hòa nhã, điềm tĩnh vô cùng. Ai cũng nghĩ dì là người tốt. Trong khi đó tôi thì sao chứ? Aiz, khỏi nói cũng biết tôi sẽ bị mắng cho một trận vì cái tội nói dối. Tôi nghĩ đi nghĩ lại cũng không tìm được cách giải quyết, buổi tối cũng chả buồn ăn. Mẹ tôi gọi mãi mà tôi vẫn không chịu dậy, cứ trùm chăn nghĩ cách. Mẹ lại tưởng tôi bị ốm, cuống hết cả lên. Kỳ lạ là, cái người một ngày ăn bốn bữa mỗi bữa một miếng thịt gà rán kể cả bữa phụ như tôi cả tối không có một hạt cơm nào vào bụng mà vẫn không thấy đói. Chuỗi ngọc trên tay tôi cứ được một lát là thít chặt vào, chặt tới phát đau, máu cũng chả lưu thông được. Thế mà mẹ chỉ đút cho một bát canh thôi là vòng đã giãn ra. Tôi chợt thấy, miếng ngọc kia rất kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ. Nghe tin tôi bị ốm, dì năm cũng tới thăm. Dì vồn vã, nhiệt tình lắm, nhưng tôi thừa biết là dì ta chỉ giả vờ thôi nên không kìm được tỏ vẻ lạnh nhạt hững hờ. Tôi cũng muốn giả vờ như không biết gì lắm, nhưng tính tôi không thể giấu được thứ gì trong lòng, càng không giấu được cảm xúc, yêu ghét tôi hiện hết ra mặt. Thấy tôi có vẻ xa cách, dì năm cũng không ở lại nữa mà đi về luôn. Sau lần ấy, dì ta không tới thăm tôi nữa. Tôi lo lắng không biết dì ta có thấy tôi lạ mà sinh nghi không. Hôm qua, Nhạn Nhi nói với tôi ngày kia cha sẽ về. Tâm trạng của tôi tốt lên rất nhiều. Nếu tôi nói với cha, có lẽ cha sẽ tin tôi, ít ra thì cha cũng sẽ cảnh giác với dì năm, dì ta cũng không thể quá trớn được. Tôi vui vẻ khoác một chiếc áo mỏng, ra ngoài vườn dạo một vòng. Mấy ngày không cử động nhiều tay chân tôi cũng có chút không thoải mái, lại thêm áp lực lo lắng, không ăn không ngủ nên mới đi được vài vòng đã mỏi hết cả chân. Nhạn Nhi nói bảo tôi đi nghỉ một lát rồi kéo tôi ra ngồi bên đình. Vườn nhà tôi rộng lắm, Nhạn Nhi đi còn không nổi hai, ba vòng cơ mà. Các dì lại rất thích hoa cỏ nên trong vườn trồng toàn cây với hoa, chỗ nào cũng là một màu xanh dịu mát, thỉnh thoảng điểm xuyết những chấm hoa rực rỡ nhìn đến thích. Tôi đưa tay lên vuốt mấy lọn tóc lòa xòa trước trán, đang cố nheo mắt nhìn bông phù dung phía xa thì miếng ngọc trên tay tuột xuống đung đưa trước mắt. Tôi cười hì hì, hạ tay xuống, vuốt vuốt miếng ngọc, nhích về phía ánh sáng để nhìn nó kỹ hơn. Vân ngọc trắng trắng dưới ánh nắng bắt đầu chuyển màu, đầu tiên là màu vàng nhạt, sau đó là cam, là đỏ, rồi đậm dần đậm dần, màu đỏ nhạt trở thành màu máu. Những vệt máu nổi đầy trên ngọc, giống như đang di chuyển, y hệt mạch máu thật. Tôi hoảng sợ, bật dậy, lại có một lực sau lưng không biết của ai, của cái gì, đẩy tôi một cái khiến tôi phải tiến lên mấy bước. Cùng lúc đó, phần tay vịn trên đình bắt đầu xuất hiện những vết nứt, rồi dần dần vỡ ra, mấy cái cột cũng thế, chúng từ từ đổ xuống rồi sau đó chỉ còn lại một đống gạch vụn đổ nát. Tôi cố gắng bật ra được một câu, nhưng lắp bắp mãi mà không được, tôi lập tức chạy đi tìm mẹ. Tới nơi, tôi dùng hết sức đẩy thật mạnh hai cánh cửa, chạy thật nhanh vào phòng mẹ. Bước vào phòng, tôi chợt cảm thấy trong lòng có chút dịu lại, không còn sợ như trước nữa. Mẹ tôi ngẩng đầu lên, tròn mắt nhìn tôi, hỏi: " Sao thế?" Tay tôi run run, chỉ về phía cửa: " Mẹ ơi... cái đình đó bị sập rồi." Mẹ tôi đặt chén trà trên tay xuống, bước tới phía tôi, hỏi: " Sao tự nhiên lại bị sập? Thế con có sao không? Có bị thương chỗ nào không?" Tôi lắc đầu nguầy nguậy, nói: " Là dì năm làm đấy, chắc chắn là bà ta làm." Ngoài dì năm ra thì còn ai nữa chứ, mấy ngày hôm nay bà ta không tới chỗ tôi đảm bảo là vì muốn đề phòng tôi. Chắc dì năm cũng biết chuyện hôm đó tôi nghe trộm dì ta nói chuyện rồi. Còn nếu không phải thì cũng không sao cả. Cái đình bị sập đã là chứng cứ, tôi cứ nói dì năm làm chắc chắn sẽ có người điều tra dì ta. Tới lúc đó, mọi người thấy được cái đuôi hồ ly ấy thể nào dì năm cũng bị đuổi ra khỏi nhà. Mẹ đập bàn, nói: " Sao lại có chuyện như vậy được?" Tôi đáp: " Hôm trước con trốn ở cửa phòng dì năm còn nghe thấy dì ta bảo là sẽ giết con mà. Mẹ, mẹ phải đuổi dì ta ra khỏi nhà đi. Dì ta chỉ muốn giết con để độc chiếm tài sản của cha thôi. Nhỡ đâu lần này dì ta sinh con trai thì..." Mẹ tôi nửa tin nửa ngờ, nói: " Tạm thời con cứ ở đây đi, đợi mẹ một lát." Tôi lại cảm thấy lo, nhỡ đâu dì năm xóa hết mọi dấu vết khiến người ta không phát hiện ra thì sao? Nhưng tôi vẫn lo quá thừa, chỉ hai ngày sau, cha tôi vừa về đã đuổi dì năm ra khỏi nhà ngay lập tức. Đúng như tôi đoán, hóa ra lần trước dì ta đã phát hiện ra tôi nghe lén nên muốn loại bỏ mối tai họa này càng nhanh càng tốt, cho người phá đình, chỉ cần động mạnh vào là sẽ sụp. Không chỉ vậy, dì ta còn cấu kết với Nhạn Nhi để hãm hại tôi, định bụng sau khi xong việc sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu dì tư. Sau đó Nhạn Nhi cũng bị phạt đánh rồi bị bán đi. Nghi Nghi và A Lâm thỉnh thoảng lại chạy tới phòng tôi, bù lu bù loa lên, cứ luôn mồm hỏi tại sao dì năm lại bị đuổi đi. Tôi không trả lời bọn nó. Được một thời gian, cả nhà lại vui vẻ trở lại. Chả ai nhắc tới dì năm nữa, sự xuất hiện của dì ta như một giấc mơ, ngủ dậy là biến mất không tăm tích. Tôi thấy vậy cũng tốt. Mối lo về dì năm đã được xóa bỏ, còn miếng ngọc kỳ dị kia thì phải làm thế nào đây? Có mấy lần tôi cố tháo chiếc vòng ra, nhưng không tài nào tháo được. Rõ ràng lúc đeo nó rộng tới nỗi phẩy mạnh tay một cái là có thể văng ra ngoài ngay mà. Bây giờ nó thít chặt vào tay tôi, không đau, nhưng cũng không tháo được. Tôi tìm đủ mọi cách, dùng kéo, dùng tay gỡ ra, thậm chí còn cắn nó mấy cái. Thế mà vẫn không tháo được. Tôi bảo với mẹ thì mẹ chỉ nói dây chắc quá, tôi lại thít dây quá chặt, là lỗi của tôi. Với cả cũng chả cần phải tháo ra, để thế này vẫn đẹp mà. Tôi không hề thít dây chặt, và tay tôi cũng không to nhanh tới nỗi trước còn lỏng bây giờ đã chật. Tôi muốn nói cho mẹ nghe về những tia máu xuất hiện trên ngọc nhưng cứ nói được nửa câu là tiếng không phát ra được. Tôi càng ngày càng sợ hơn. Miếng ngọc này thật đáng sợ. Nhỡ đâu là có yêu ma gì đó ở trong này thì sao? Tôi có bị nó hại chết không? Buổi chiều hôm ấy, thầy dạy vẽ tiếp tục đến. Thầy vẫn khen tôi, nhưng thầy không còn nhầm mây với núi, tiên nữ với hổ nữa. Và trong lúc tôi vẽ tôi thấy rõ ràng vân ngọc biến thành màu xanh. Thế là tôi càng sợ hơn. Ngày tiếp ngày, thời gian chầm chậm trôi đi. Vài tuần rồi nhưng không hề có chút thay đổi gì. Ý tôi là, miếng ngọc không gây hại cho tôi, thay vào đó mọi thứ xung quanh tôi ngày càng tốt lên, cha mẹ càng ngày càng vui vẻ, tôi luyện chữ tập vẽ càng được thầy khen nhiều hơn, thậm chí bên ngoài lúc nào cũng là kiểu thời tiết nắng đẹp như tôi thích. Ngoại trừ những việc của tôi luôn thuận lợi không như bình thường thì sau vụ dì năm, tất cả đều ở đúng chỗ của nó, không sai lệch so với lcú trước. A Lâm và Nghi Nghi tiếp tục trêu A Dĩnh. Tôi tiếp tục kéo chúng nó đi trước khi A Dĩnh bị đánh. Mẹ ngồi trong phòng thêu thùa cả ngày. Tỷ tỷ thỉnh thoảng cũng sang chơi với tôi. À, còn cha thì sẽ ở nhà những nửa tháng liền, chắc đây là chuyện bất bình thường thứ hai chỉ sau vụ miếng ngọc của tôi. Thế là tôi quyết định sẽ hỏi cha về miếng ngọc của mình nhân lúc cha còn ở nhà. Lần này tới chỗ cha, cha lại cho tôi quà, là một cây trâm. Nhưng mà tôi quá sợ mấy món quà cha cho rồi, nên cho nó vào trong hộp rồi đóng đinh lại hay nhét xuống gầm giường cho tà ma đi hết nhỉ? Tôi giấu cái trâm sau lưng, hỏi: " Cha, miếng ngọc xấu xấu hôm trước ý, nó là ở đâu ra vậy?" Cha nhìn tôi một lát, hỏi: " Bình thường con đâu quan tâm quà của con là ở đâu ra, sao tự nhiên lại hỏi vậy?" Tôi có chút sốt ruột, nói: " Con hỏi thôi mà." Cha nhấp một ngụm trà: " Cha cũng không biết gì nhiều, chỉ nghe một vị công chúa Ba Tư nói là được một vị sứ thần nước khác dâng tới, nghe đâu là ngọc quý có thể hóa dữ thành lành." Tôi có chút hụt hẫng nhưng vẫn cố hỏi tiếp: " Họ không nói thêm gì nữa ạ? Với cả ngọc quý như vậy sao họ lại bán cho cha chứ?" Cha tôi lắc đầu. Thế là tôi đeo miếng ngọc mà mình tự cho là bị quỷ ám, không hề biết tung tích, lai lịch của nó thế nào, không biết sau này nó có gây hại cho mình không. Tôi càng lôi nó ra nó lại càng thít chặt vào tay tôi hơn. Sau này, tôi từ bỏ ý định ấy bởi tôi biết chắc là không thể làm cách nào tháo ra được, và tôi cũng không muốn tháo nó ra. thay đổi nội dung bởi: Julianna Bloody, 08-10-2012 lúc 08:58 PM |
|
|
|
|
|
#5 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2011
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
Chương 2: Kỳ lạ (1) Đôi mắt Từ khi dì năm đi, đêm đêm tôi thường hay mơ. Nếu mơ bình thường thì không nói làm gì rồi, tôi mơ suốt mà. Nhưng giấc mơ này lạ lắm, nó lặp đi lặp lại, ngày qua ngày chỉ đúng giấc mơ ấy. Nó mờ ảo và không rõ ràng nhưng không hiểu sao tới sáng hôm sau tôi vẫn nhớ y nguyên từng chi tiết trong mơ, không hề sứt mẻ và sai lệch dù chỉ một chút. Trong mơ, tôi đứng giữa trời tuyết, xung quanh chỉ toàn tuyết là tuyết, hoa tuyết bay đầy trời đẹp như tranh. Chúng phủ thành một màn trắng kín che khuất tầm nhìn của tôi, chỉ thấy thấp thoáng phía bên kia một dáng người trắng toát như muốn hòa lẫn với khung cảnh lạnh lẽo này. Duy chỉ có đôi mắt đen trong đẹp như ngọc của anh ta là nổi bật hẳn lên, đôi mắt ấy cứ chiếu lên tôi, chưa từng rời đi. Tôi cảm thấy trên người anh ta có chút gì đó thật cô độc, buồn thảm. Trong vô thức, tôi cố di chuyển nhưng không hiểu sao chân như bị níu lại, cả người cứng đơ như tượng, không thể cử động nổi. Chỉ có đôi mắt lặng lẽ nhìn anh ta. Dần dà, những giấc mơ ấy trở nên dài hơn, nhưng vẫn mờ ảo như cũ. Tôi vẫn chỉ thấy dáng người đơn độc kia đứng một mình trong tuyết. Được một thời gian, giấc mơ ấy cũng trở thành thói quen. Cứ nửa đêm chìm vào giấc ngủ là lại bắt gặp người ấy. Dù không thể nói chuyện, không thể tiến đến mà chỉ nhìn thôi, một thời gian cũng có chút cảm giác thân quen. Tôi không nói với bất cứ ai về giấc mơ kỳ lạ ấy vì tôi biết bà tôi - người cực kỳ mê tín chắc chắn sẽ cho tôi uống một đống những thứ " nước trừ tà" rồi mời thuật sĩ tới nhà dán bùa kín cửa phòng tôi giống như cái lần mắt tôi bị đỏ lừ lên do thiếu ngủ lâu ngày. Nhân nói tới bà. Sau khi Nhạn Nhi bị đuổi đi, bà sắp xếp cho tôi một nha hoàn mới, nghe đâu được mà cưng lắm. Cô hơn tôi ba tuổi, tên Doanh Doanh, không những mặt mũi xinh xắn, khéo chân khéo tay mà còn hay dẫn tôi đi dạo phố nữa. Điểm này cô ăn đứt Nhạn Nhi. Thực ra việc ra ngoài dạo phố cũng không phải là khó khăn gì đâu. Chỉ là mỗi lần ra ngoài chơi thì tôi lại chạy lung tung khiến cho mấy cô a hoàn phải mướt mô hôi đi tìm. Cha mẹ tôi không cấm đoán tôi vì họ biết nếu cấm sẽ càng kích thích tôi trốn ra ngoài, chỉ là nếu mà tôi gây chuyện bên ngoài thì toàn bộ tội lỗi sẽ bị chuyển cho a hoàn đi theo, thành ra chả ai dám dắt tôi đi cả. Mà đi một mình thì chán chết đi được, không những thế cái cơ thể bé bằng quả dưa hấu như tôi ra ngoài có nguy cơ bị xe ngựa cán rất cao, đi một mình vô cùng nguy hiểm. Thế là tôi đành phải ngoan ngoãn ngồi trong nhà mà vẽ tranh. Bây giờ tự nhiên mọc ra một người có đủ dũng khí đưa tôi đi chơi, tôi thật cảm động tới rơi nước mắt. Hôm nay là cuối tuần, đáng nhẽ Doanh Doanh sẽ dẫn tôi ra đường chơi từ sáng như thường lệ nhưng tự dưng thầy tôi lại nổi hứng, quyết định sẽ kéo dài buổi học tới tận trưa. Thầy vừa mới bước ra khỏi cửa là tôi đã lê cái xác mệt nhọc cùng cái bụng rỗng đang kêu ầm ầm ra đường, sống chết phải tới kịp quán Lạc Tiên để ăn đùi gà giảm giá nhân dịp sinh nhật ông chủ, thậm chí còn chả thèm thu dọn giấy bút. Đùa, một năm mới có một lần được ăn đùi gà một nửa giá gốc, nghe giảm giá là máu thương buôn ham rẻ trong người tôi trỗi dậy, làm sao mà có thể ngồi nhà ăn rau được chứ? Tới Lạc Tiên thì cả quán đã lúc nhúc toàn người là người như thể cả vạn dân kinh thành kéo về đây khiến tôi phải dùng toàn bộ sức lực còn lại trong người mới có thể chen vào được. Ngồi vào bàn một cái là mệt lả, chỉ còn đủ sức để kêu năm cái cánh gà rán, hai cái đùi gà nướng. Tôi chia cho Doanh Doanh bốn cái cánh gà rồi vục đầu vào ăn cho đến khi trên bát chỉ còn lại mấy khúc xương đã bị mút hết cả sụn. Đáng nhẽ bình thường chỉ cần hai cái đùi gà cũng đủ để tôi ôm bụng ngồi trên giường cả ngày rồi nhưng hôm nay vừa đói vừa mệt, dạ dày tôi cần bổ sung nhiều hơn mọi khi. Tôi đã từng nói mình ăn rất khỏe chưa? Xoa xoa cái bụng một hồi mà vẫn không đỡ, tôi nhận ra mình đã nhét quá nhiều thứ vào dạ dày nên đành phải kéo Doanh Doanh dậy đi dạo một lát cho đỡ no. Cơ mà dạ dày nhét đầy đồ ăn, di chuyển một chút thôi là đã thấy ghê cổ. Bụng chật ních, nặng ghê gớm, khiến tôi phải ì ạch quay trái quay phải một hồi mới đứng lên được rồi no quá đi một bước là lại muốn ngã, tôi lại ngồi xuống. Doanh Doanh nói: " Tiểu thư, nếu cô không ăn uống điều độ một chút thì cô sẽ sớm trở thành heo quay đấy." Cô Doanh Doanh này cái gì cũng tốt, mỗi tội ăn nói thì khó nghe quá. Tôi bĩu môi một cái: " Này Doanh Doanh thân yêu, tỷ cứ thử nói một câu y hệt câu lúc nãy với mẹ muội đi. Muội đảm bảo tỷ sẽ bị đánh cho nát chân rồi đá ra khỏi cái phủ này ngay lập tức." Doanh Doanh vuốt ve lọn tóc trước ngực, cúi đầu lẩm bẩm: " Tiểu thư bé, cô ăn nói nghe sợ quá." Tôi vênh mặt lên, đáp: " Muội nói thật mà." Tất nhiên là tôi nói thật rồi. Thử xem xem, Phồn gia ngoài mấy đứa trẻ như tôi ra thì ai cũng ghê gớm hết. À, hai đứa quỷ ranh A Lâm, Nghi Nghi thì còn cần phải xem lại. Tụi nó rất có tố chất trở thành nhân vật phản diện trong truyện. Cha tôi nghiêm khắc và rất cẩn thận nên người làm rất sợ, chỉ cần lỡ tay rớt một chút trà thôi là cũng bị cha "tặng" cho một cái trừng mắt. Mẹ tôi cũng cực kỳ ra dáng đại phu nhân lạnh lùng cao ngạo. Bà luôn đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối từ mọi người. Bà không chấp nhận bất cứ sự thiếu sót nào. Tới tôi là đứa con gái được bà yêu thương nhất cũng không ít lần phải giơ hai tay, quỳ trước phòng cả canh giờ. Mà tiêu biểu nhất cho sự ghê gớm của Phồn gia chúng tôi là gian phòng luôn luôn phát ra tiếng chửi bới hạ nhân và tiếng đồ đạc bị đập bể của dì tư hung dữ. Tôi rùng mình một cái. Sau này lớn lên tôi có như thế không nhỉ? Đang ngồi mất hồn thì Doanh Doanh lay tay tôi. Đôi mày thanh tú của cô cau lại, giọng nói tỏ rõ vẻ chán chường: " Tiểu thư, hình như sắp có tuyết rồi đấy." Tôi cười hì hì, chống tay lên má, gắp một cọng rau để ních vào cái bụng vừa tiêu đi chút thức ăn của mình: " Thì vui chứ sao?" Doanh Doanh xị mặt: " Tuyết không ngừng thì làm sao mà về được? Lấy đâu ra ô? Để tiểu thư ăn mặc phong phanh mà dầm tuyết đi về thì kiểu gì tôi cũng bị đại phu nhân phạt đánh." " Ừ nhỉ?" Vừa dứt lời, tuyết đã rơi. Ôi chà! Doanh Doanh hóa ra còn có thể đoán biết được thời tiết cơ đấy. Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ dán giấy. Giờ này người cũng đã thưa bớt, không còn vây kín Lạc Tiên như lúc nãy nữa. Chắc là do trời trở lạnh, tuyết rơi đột ngột. Doanh Doanh than: " Biết thế về sớm một chút. Giờ thì không biết phải mắc kẹt ở đây bao lâu nữa..." Tôi cầm đũa lên, gắp một miếng gà, nhét thẳng vào cái mồm đang lải nhải của Doanh Doanh: " Thế thì đi mua ô đi." Doanh Doanh nhai nhanh miếng gà, trố mắt hỏi: " Ai cơ?" Tôi ngạc nhiên nhìn cô, nói: " Không tỷ thì còn ai nữa? Tỷ định để tiểu thư nhà tỷ đi mua ô cho tỷ à?" Doanh Doanh căm phẫn lườm tôi một cái nhưng không dám phản bác, chỉ yếu ớt xin hoãn: " Tiểu thư nhỏ, đợi lát nữa xem có hết tuyết không. Nhỡ bây giờ đi mua quay về thì tuyết đã tan rồi thì sao?" Tôi nghiêng đầu, cười toe: " Tùy tỷ thôi." Đoạn, tôi cúi đầu gắp một cọng rau nữa, miệng vẫn không quên nhếch lên cười xấu xa. Một lúc sau, tuyết rơi ngày càng dày, nhìn ra ngoài cơ hồ toàn là tuyết trắng. Doanh Doanh chả thể lấy cớ trì hoãn nữa, phải thu người lại dưới hiên để khỏi bị dính tuyết, cứ khép nép nhích nhẹ từng bước một như rùa vậy. Tôi bật cười. Nếu bây giờ chạy thật nhanh ra chỗ cô nương họ Tần chuyên bán ô cách đây chục căn nhà thì cũng chỉ mất chừng một, hai nén nhang là cùng. Nếu may thì ướt cái áo khoác bên ngoài thôi. Cơ mà nhích từng chút một thế kia thì kiểu gì cũng bị ướt nước tuyết cho xem. Tôi gọi với lại: " Doanh Doanh, mẹ muội bảo phải về trước giờ Tị đấy!" Doanh Doanh tiếp tục lườm tôi như muốn bảo: " Cô là đồ không có lương tâm." Rồi cắm đầu cắm cổ chạy. Tôi gắp cọng rau cuối cùng trong đĩa. Tôi rất ngoan, không ăn thì thôi nhưng đã ăn là không bao giờ để thừa. Thật là một con người tiết kiệm và cần cù biết mấy. Ăn xong, ngồi một lúc là tôi bắt đầu thấy chán, chỉ biết chống má thở dài, ngắm từng người một trong quán, ngắm tới nỗi họ phát sợ phải bỏ về nhà. Thỉnh thoảng ông chủ thỉnh thoảng nhìn tôi ái ngại xem chừng muốn đuổi tôi về lắm. Ăn xong cơm rồi lại còn ngồi đây đuổi khách nhà người ta đi nữa chứ. Nhưng mà biết làm sao được, Doanh Doanh còn chưa về thì sao tôi đi được. Để tránh bị người ta lấy chổi xẻng hót ra ngoài, tôi đành phải thu ánh mắt của mình lại, quay đi tìm trò giết thời gian khác. Chừng một khắc sau, Doanh Doanh vẫn chưa quay lại. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Ngồi nghịch bát đũa một hồi lòng càng sốt ruột hơn. Thỉnh thoảng lại ngước ra ngoài ngóng. Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, vứt lên bàn một ít bạc vụn rồi vội chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói: " Ông chủ, tiền cháu nợ ông lần trước đấy!" Lại nghe giọng ông gọi với theo: " Ơ thế còn tiền hôm nay đâu?" Tôi phất tay: " Để lần sau cháu tìm người trả hộ." Chạy được một lúc tôi bắt đầu mỏi chân, đành phải chuyển từ chạy sang đi bộ. Đi mãi mà không tìm thấy Doanh Doanh, tôi gọi thật to: " Doanh Doanh! Doanh Doanh!" Tất nhiên, Doanh Doanh không nghe thấy. Vì cô ấy đâu ở đây. Đường vắng người, tuyết rơi đã thưa hơn nên tôi dễ dàng thu từng khuôn mặt xuất hiện trên đường vào mắt mình nhưng tuyệt nhiên không hề có Doanh Doanh. Tới chỗ Tần cô nương cũng không thấy luôn. Tôi bắt đầu thấy hơi lo lo cho Doanh Doanh. Cô đi đâu được nhỉ? Doanh Doanh trời không sợ đất không sợ nhưng chỉ cần thấy mẹ tôi là đã cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên, làm sao có chuyện bỏ tôi ở tửu lâu rồi bỏ đi đâu đâu được chứ? Chắc chắn là có chuyện! Nhưng mà tôi chỉ là một đứa bé mười một tuổi thôi, và tôi cũng chả dám mạo hiểm đi quanh cái kinh thành này để kiếm một cô nha hoàn chả máu mủ thân thích gì cả. Tốt nhất là về nhà báo cho mọi người cái đã. Tôi thở dài một tiếng. Dù gì Doanh Doanh cũng là người lớn, không tới nỗi đi lạc hay đại loại thế chứ? Có phải tôi đã trở thành bà cụ non lo quá xa rồi không? Hay là chạy theo mỹ nam nào rồi? Không phải chứ... Tôi vẫn cố đưa mắt tìm kiếm bóng hình nhỏ nhắn của Doanh Doanh. Bàn chân tôi bị lún xuống tuyết. Mái tóc bị gió quật bay tới tấp. Tuyết rơi nặng hạt hơn. Tiếng cười nói vốn náo nhiệt giờ nhỏ lại, nghe sao khó khăn quá. Thời gian như trôi chậm lại. Mắt chạm mắt. Đôi mắt ấy sáng và đẹp vô cùng. Hàng mi dài màu trắng như tuyết khéo léo phủ trên đôi mắt lơ đễnh ấy đẹp như một kiệt tác. Đôi mắt ấy nhìn xoáy vào tôi, như có thể đọc toàn bộ suy nghĩ, có thể nhận thấy sự ngỡ ngàng trong tôi. Tôi có thể nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt đẹp kia, nó thu lại bóng hình của tôi rõ ràng như một tấm gương đồng. Chỉ một thoáng qua mà tôi như đã nhìn ngắm nó lâu lắm. Tôi nhận ra khi nhìn vào mắt người ấy thời gian dường như chậm lại hàng nghìn lần. Tôi ngơ ngác nhìn đôi mắt ấy. Đẹp... như ngọc. Sau đó, tôi nhận ra rằng khoảnh khắc mắt chạm mắt ấy trôi qua rất nhanh. Một cái liếc nhìn không hề ngại ngùng, không hề quay đầu, bước đi vẫn bình thường, chỉ là đôi mắt vẫn cứ cố nhìn thêm dù chỉ một chút. Cả hai chúng tôi dường như đều tò mò về đối phương. Nhưng không hề ngoảnh lại. Y phục trắng không vương bụi như hòa vào tuyết. Đôi mắt đẹp đẽ tinh tế đánh giá người ta mà không gây cảm giác sỗ sàng gì, ngược lại như đang nghiêm túc thưởng thức. Bàn tay trắng thon dài của anh ta cầm cán ô một cách tao nhã. Đôi môi khẽ nhếch lên, anh ta đang nghĩ gì vậy? Khoảnh khắc hai chúng tôi, hai người đi trên hai con đường trái ngược nhau giao nhau. Khoảnh khắc mà chúng tôi có thể quan sát tất thảy mọi thứ từ người còn lại. Tôi chợt ngỡ ngàng. Một thứ cảm xúc mà tôi chưa từng biết đến ập tới. Tôi không rõ đó là gì. Không phải buồn, không phải thương, không phải yêu, chẳng phải giận, không phải ghét. Tim tôi chợt nhói một cái. Mắt tôi giãn ra. Bàn tay tôi nắm chặt lại. Người đó là ai vậy? Một người qua đường tôi chưa hề quen biết tại sao lại khiến tôi có cảm giác này? Tới khi đã đi qua nhau, chừng cách chục bước chân. Tôi vội quay người lại, bàn tay nắm chặt áp vào ngực nơi trái tim như bị bóp nghẹt. Tôi bất giác khẽ mở miệng. Tôi bất giác mấp máy môi. Tôi bất giác nắm chặt chuỗi ngọc buộc ở thắt lưng. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền tới khiến tôi an tâm nhưng người vẫn đông cứng lại nhìn dáng người màu trắng kia đang từ từ lẫn vào màn tuyết mờ ảo... Tới như một giấc mơ. Có phải là câu này không? Thậm chí còn mờ ảo tới nỗi giống như giấc mơ. " Tiểu thư!" Tôi xoay người, bắt gặp Doanh Doanh đang thở hồng hộc, bám tay vào tường, tay còn lại thì cầm ô và túi tiền. Cô nói tiếp: " Tiểu thư! Sao cô lại chạy tới đây vậy?" Tôi định thần, khẽ lắc đầu một cái cho tỉnh rồi cười đáp: " Tại tỷ mãi không về nên muội đi tìm." Mặt Doanh Doanh đỏ ửng lên vì tức, giọng nói vẫn hỗn loạn chắc vì vừa chạy xong: " Tên cướp đó thật đáng chết! Ban ngày ban mặt mà dám cướp tiền của tôi, hại tôi phải chạy quanh cái khu này, làm mất hết cả hình tượng." Tôi cười cười, không đáp. Doanh Doanh á một cái, rũ rũ áo tôi, vội che ô cho tôi: " Tiểu thư bé! Người cô ướt hết rồi kìa. Cô ngốc thật, sao không tìm chỗ nào trú hay về nhà đợi?" Lúc này tôi mới phát hiện ra lớp ảo ngoài mỏng đã ướt hết, dính vào những lớp áo bên trong. Nước lan dần ra, thấm ướt cả da thịt. Cảm giác lạnh buốt giống như kim châm truyền tới toàn bộ cơ thể. Thật sự là buốt cả tim... Tôi rùng mình một cái vì lạnh, nói: " Thôi đi về đi." thay đổi nội dung bởi: Julianna Bloody, 01-11-2012 lúc 09:10 PM |
|
|
|
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|