Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
![]() |
|
|
#71 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Oct 2011
Bài gởi: 1
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
có khi nào lã Chu Nhất Tiên là Thanh Vân Tử hok ta ổng luân hồi gì gì đó kaka......
|
|
|
|
|
|
#72 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: May 2011
Bài gởi: 1
Xin cảm ơn: 4
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
|
tuyệt đỉnh . ủng hộ bạn lvthu93 cả 2 tay cả 2 chân và cả cái đầu luôn.
|
|
|
|
|
|
#73 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Dec 2012
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 1
Thanked 8 Times in 1 Post
|
Sau khi đọc hết chương 59 thòm thèm xông vào down tiếp thì đc MF thông báo :
- The shared items you are trying to access belong to an account that has been suspended Still have questions, or think we've made a mistake? Please contact support for further assistance. Dùng google dịch ra thế này : - Các mục chia sẻ mà bạn đang cố gắng để truy cập thuộc về tài khoản đã bị đình chỉ Vẫn còn câu hỏi, hoặc nghĩ rằng chúng tôi đã thực hiện một sai lầm? Xin vui lòng liên hệ với bộ phận hỗ trợ để được trợ giúp thêm. Mong đc trợ giúp,đã mail cho bạn lvthu93 chưa thấy hồi âm. |
|
|
|
|
|
#74 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 12
Xin cảm ơn: 15
Được cảm ơn 7 lần trong 6 bài
|
Vẫn vào đc bình thường mà bạn? ^^
Để mình copy qua đây cho bạn vậy ^^ [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] Thanh Vân Sơn, Phong Hồi Phong. Chữ “Phong Hồi” là từ những cơn gió hết sức kịch liệt lại xoáy tròn vòng đi vòng lại trên núi mà thành. Từ xưa tới nay, Phong Hồi Phong được liệt danh vào một trong bảy mạch của Thanh Vân, độ cao đứng thứ tư, độ hưng thịnh xếp thứ ba chỉ thua có Thông Thiên Phong và Long Thủ Phong, trước giờ vẫn là một thế lực quan trọng có sức ảnh hưởng rất lớn trong Thanh Vân Môn . Cho tới hiện tại, sau khi đương kim Chưởng giáo Tiêu Dật Tài của Thanh Vân Môn tiến hành đợt thay đổi lớn, bỏ cũ lập mới, cải cách tổ chức, xóa bỏ việc chia ra bảy chi phái vốn có của Thanh Vân nhưng khoảng cách của bảy chi mạch đã được truyền thừa hàng ngàn năm, cũng chưa thể trong nhất thời mà biến mất được. Nhân tình vòng vo, tình nghĩa sư đồ nơi nào chẳng có, vẫn là những mối liên hệ khổng thể rạch ròi ra được. Trong bảy chi phái, địa vị hiện tại của Phong Hồi Phong không những không bị giảm mà ngược lại còn càng thêm hiển hách, tuy vẫn chưa bằng được chi trưởng Thông Thiên Phong nhưng đã có khí thế theo sát Long Thủ Phong rồi. Tất cả mọi người đều rõ, sau khi bảy mạch hợp nhất, Chưởng giáo chân nhân Tiêu Dật Tài coi như nắm giữ đại quyền, mà người Tiêu chân nhân thường ngày tín trọng nhất, lại chính là Tăng Thư Thư trưởng lão của Phong Hồi Phong. Cũng chính vì thế, đệ tử của Phong Hồi Phong ra ngoài bây giờ khí thế đều không tệ, vênh mặt ưỡn ngực cũng là chuyện thường. Vương Tế Vũ xuất thân từ chi mạch Phong Hồi Phong, chính là một đệ tử Thanh Vân khí thế không tệ đó vậy. Sau khi Tiêu Dật Tài cải cách tổ chức Thanh Vân, thực lực môn phái dần tập trung tại Thông Thiên Phong, trong đó đệ tử kiệt xuất của các chi mạch cũng thường được điều tới Thông Thiên Phong làm việc, bởi vì sau khi xóa bỏ bảy chi phái, trên danh nghĩa sẽ chỉ còn có một Thanh Vân Môn, mệnh lệnh thống nhất, đương nhiên hết thảy đều phải nghe theo Chưởng giáo chân nhân rồi. Bất quá cũng không hẳn là không có chỗ lòng vòng bên trong, nếu số người có thực lực bị rút đi quá nhiều, một là các mạch còn lại sẽ có phản đối, hai là ngoài Thông Thiên Phong ra, sáu mạch còn lại cũng chính là căn cơ tổ chức nên Thanh Vân Môn hàng ngàn năm qua, không thể cứ như vậy mà phế bỏ đi được. Bởi vậy thường các chi mạch vẫn có không ít đệ tử được giữ lại núi, đặc trưng nhất như kiểu chi mạch quái thai Đại Trúc Phong, toàn bộ người đều ở hết trên núi sở tại, lại thêm trong chi mạch này còn có hai tên chẳng nói chẳng rằng cưới luôn hai vị mỹ nữ từ Tiểu Trúc Phong, tính ra nhân số thậm chí còn tăng hơn so với nguyên gốc… Bất quá chi phái Đại Trúc Phong từ xưa tới nay nhân lực vốn đơn bạc, thường cũng đã đứng bét bảng, thêm vào một vài nguyên do không tiện nói, nên Chưởng giáo chân nhân cũng chẳng lý luận với bọn họ, bao năm qua cứ kệ cho bọn họ co đầu rụt cổ trên Đại Trúc Phong thôi. Trong khi chỗ Phong Hồi Phong thì nhân số bị giảm đi phải tới non nửa, nhưng do trưởng lão Tăng Thư Thư vẫn quay về ở tại Phong Hồi Phong nên trên đó cũng có thể coi là náo nhiệt. Ngoài ra, Vương Tế Vũ còn biết phụ thân của Tăng trưởng lão, tức là thủ tọa đời trước của Phong Hồi Phong Tăng Thúc Thường tổ sư gia cũng vẫn đang tĩnh dưỡng tu luyện trong một động phủ yên tĩnh trên núi. Nói tới vị lão tổ sư này, đó là một nhân vật hết sức lợi hại, phải biết năm xưa vào lúc mà Thanh Vân Môn trong thời kỳ toàn thịnh, bảy vị Đại thủ tọa người nào cũng uy danh lẫm liệt, đến bây giờ cũng chỉ duy nhất vị Tăng Thúc Thường này là còn sót lại, ngay cả Chưởng giáo chân nhân Tiêu Dật Tài giờ có tới cũng phải cung cung kính kính với lão gia tử gọi một tiếng sư thúc. Có điều thời gian này, sức khỏe của vị Tăng lão sư tổ này có vẻ không ổn lắm, thực ra nguyên gốc của chuyện này vẫn là do trường hạo kiếp đại chiến Chính – Ma năm xưa còn lưu lại, Tăng Thúc Thường tuy là may mắn sống sót nhưng cũng bị thương nặng, bao năm qua tuy được Tăng Thư Thư tìm đủ mọi cách thuốc thang châm cứu, dùng mọi linh đan diệu dược mà vẫn không thuyên giảm, ngược lại mấy năm gần đây có vẻ càng lúc càng bắt đầu nghiêm trọng. Vương Tế Vũ ở tại Phong Hồi Phong, vì được sự yêu quý của Tăng Thư Thư và cũng do linh lợi, nên được giao phụ trách mỗi ngày tới phòng thuốc tại chỗ luyện đan Minh Lô Hiên lấy thuốc rồi đem tới động phủ mà Tăng Thúc Thường đang tĩnh tu mời lão gia tử dùng, chạy qua chạy lại nháo dần thành quen, thường vẫn hay nói cười trò chuyện với Tăng Thúc Thường. Hôm đó lại tới lúc phải đi đưa thuốc, Vương Tế Vũ tới thẳng Minh Lô Hiên, vẻ mặt tươi roi rói xem ra tâm tình rất tốt, con đưởng nhỏ ngoằn ngoèo xuyên qua giữa vườn hoa, tuy đã tháng chín nhưng tại cảnh vật của tiên gia vẫn trăm hoa rưc rỡ, có thể thấy trong vườn kỳ hoa dị thảo nối nhau đua nở. Đi một hồi thì tận cuối con đường nhỏ phía trước xuất hiện một cái cổng vòm, đồng thời mùi thuốc thơm nhè nhẹ tỏa ra. Xuyên qua cổng là thấy ngay một căn lầu nhỏ ba tầng nhưng chiếm diện tích khá rộng, cửa chính treo ba chữ vàng rất lớn: Minh Lô Hiên. Tại Phong Hồi Phong, Minh Lô Hiên có thể coi là một chỗ khá hiểm yếu đối với Tăng Thư Thư, đệ tử bình thường không được phép vào, nhưng Vương Tế Vũ là đệ tử tâm phúc của y nên qua lại chỗ này đã quen, bởi vậy nàng đi thẳng qua cổng một cách thành thục mà hai vị đệ tử Thanh Vân canh cổng cũng chỉ mỉm cười chứ không hề ngăn cản. Vương Tế Vũ dễ dàng đi vào trong lầu, đập vào mắt là một cái sảnh lớn, ở giữa đặt một cái lò bát quái cực lớn, bên dưới khoét nhiều rãnh lửa, lúc này tuy chưa được đốt lên nhưng trong lò bát quái vẫn thoáng có hơi nóng tỏa ra cùng ánh sáng chớp chớp đầy vẻ quý giá, có vẻ như bản thân cái lò bát quái này chính là một kiện pháp bảo không thể xem thường. Phía sau lò bát quái, hai bên là hai cánh cửa nhỏ dẫn tới sau nhà, ở mé tường bên phải còn có một cầu thang cuốn với tay vịn dẫn lên tầng hai. Vương Tế Vũ đi thẳng tới đó, nhưng lại rẽ sang bên cánh cửa bên trái, ở đấy là phòng thuốc của Minh Lô Hiên, thường ngày những linh đan diệu dược phải đưa tới chỗ Tăng Thúc Thường đều do một tay Tăng Thư Thư luyện ra rồi đặt sẵn ở đó. Trong phòng thuốc, hai bên đều là giá thuốc cao tít tắp, bên trong đặt vô số những hồ lô, bình ngọc lớn nhỏ đủ kiểu được chia thành các loại rành mạch, trong không khí nồng nặc mùi thuốc. Có điều Vương Tế Vũ vừa bước qua cửa thì đã ngẩn người, chỉ thấy ngay tại cái bàn tròn trong phòng thuốc có một người đàn ông đang ngồi đó ngưng thần suy nghĩ, chính là Tăng Thư Thư. Bình thường những lúc như thế này, Tăng Thư Thư đều ở Thông Thiên Phong, bởi vì y là trưởng lão mà Tiêu Dật Tài tin tưởng nhất, lại đang đúng thời trẻ trung dồi dào sức lực, tháo vát được việc, cho nên hầu hết sự vụ Tiêu Dật Tài đều yên tâm giao cho Tăng Thư Thư xử lý. Có điều không ngờ hôm nay lại ngầm trở về đây, ngồi ngẩn ra trong phòng thuốc. “Sư phụ, người sao lại ở đây?” Vương Tế Vũ hơi kinh ngạc, bước tới hỏi. Tăng Thư Thư ngước đầu nhìn lên, “Ừ” một tiếng, đáp: “Tiểu Vũ đấy à.” Vương Tế Vũ đi tới bên bàn, đồng thời nhìn thấy trước mặt Tăng Thư Thư đặt một chiếc hồ lô màu vàng thường vẫn dùng để đựng thuốc, xem cũng chẳng có chỗ nào đặc biệt, nhưng ánh mắt Tăng Thư Thư thỉnh thoảng lại quét qua chiếc hồ lô, trong mắt có mấy phần kỳ quái. Vương Tế Vũ cười nói: “Sư phụ, đệ tử qua lấy thuốc cho sư tổ dùng.” “À, à, phải rồi.” Tăng Thư Thư tức thì bừng tỉnh, gật đầu lia lịa nói: “Vậy mau lấy thuốc đi.” Vương Tế Vũ vâng dạ, rồi đi về phía giá thuốc bên cạnh, mới đi được chừng năm sáu bước thì chợt nghe thấy ở phía sau phát ra tiếng rào rào, ngoái lại nhìn thì thấy Tăng Thư Thư đã nhấc chiếc hồ lô lên, bật nắp rồi đổ hết thuốc trong hồ lô ra bàn. Nhất thời, tiếng lách ca lách cách vang lên lảnh lót khắp nơi, tiếng vang như tiếng minh châu rơi chậu ngọc, xem ra là Tích cốc đan vẫn phát cho những đệ tử mới đang tham gia Hội Thi Thanh Vân kia. Vương Tế Vũ không hiểu, cứ tròn mắt ra nhìn, lại thấy Tăng Thư Thư quan sát đống Tích cốc đan trên bàn với vẻ mặt hờ hững, sau đó đưa tay ra, bắt đầu từ từ đếm: “Năm, mười, mười lăm, hai mươi, hai lăm, hai sáu, hai bảy, hai tám…” Âm thanh của y chậm rãi và nhỏ dần, nhưng cặp mắt không hiểu vì sao lại như đang sáng dần lên. Y nhắm mắt ngẫm nghĩ một lát, rồi khẽ lắc đầu lẩm bẩm, cười cười nói: “Quả nhiên, nếu dùng mỗi ngày một viên, thì số lượng đã hụt…” Vương Tế Vũ lấy thuốc, tổng cộng ba loại chia ra hai chiếc bình ngọc màu sắc khác nhau và một chiếc hồ lô màu đen, sau đó đặt vào một chiếc khay gỗ tùng, bưng lên quay trở lại bàn. Tăng Thư Thư lúc này đã thu dọn hết đám thuốc vương vãi trên bàn, ngước lên nhìn Vương Tế Vũ bưng thuốc tới, do dự một chút rồi nói: “Đi thôi, ta đi cùng với ngươi.” Vương Tế Vũ vâng dạ, sau đó đi theo sau Tăng Thư Thư bước ra khỏi phòng thuốc. Động phủ mà Tăng Thúc Thường tĩnh tu trên Phong Hồi Phong là một nơi rất yên tĩnh, cách Minh Lô Hiên một đoạn khá xa, bất quá Vương Tế Vũ thường ngày đưa thuốc đi nhiều đã thành quen, còn Tăng Thư Thư thì với đạo hạnh của y đương nhiên càng quá dễ dàng. Hai người vượt qua một dốc núi rồi dừng lại bên ngoài một sơn động u tĩnh có rừng tùng bao xung quanh, phóng mắt nhìn thì chỗ này núi rừng tĩnh lặng, chim hót lích chích, bên ngoài động là một khoảng trống vuông vức và bằng phẳng khoảng hơn mười trượng, mặt đất mọc đầy cỏ xanh biếc, thỉnh thoảng có tia nắng xuyên qua tán lá rừng chiếu xuống những bụi cây trông vô cùng hiền hòa. Tăng Thư Thư định húng hắng mấy tiếng rồi mới lớn giọng thông báo vào trong sơn động, ai ngờ vừa mới hắng giọng xong đã nghe thấy một giọng nói già nua phát ra: “Là Thư Thư à, đến thì vào đi, đứng bên ngoài làm bộ ho ho cái gì.” Tăng Thư Thư tức thì nghẹn giọng, bật cười một tiếng rồi dẫn Vương Tế Vũ đang che miệng cười lén đi vào. Trong động không hề u ám, ngoài việc cửa động rất rộng thì bên trong còn trổ ra hai chỗ giếng trời, ban ngày chiếu rất sáng. Gian động bên ngoài tạo thành căn phòng rộng rãi, đặt một bộ bàn ghế và những vật dụng thường ngày, một cửa động thông với phòng trong được dùng một chiếc bình phong cao vẽ tiên hạc che chắn, có vẻ hơi tối, nhưng vẫn thoáng thấy trong đó sắp xếp khá đơn giản, bất quá cũng chỉ giường chiếu bồ đoàn, thêm một hai bức thư họa treo tường nữa mà thôi. Một bóng người già nua từ trên giường ngồi dậy, chậm rãi đi ra. Râu tóc trắng phơ, da dẻ nhăn nheo, tuy khí sắc khuôn mặt còn chưa tới mức dùng tới hai chữ úa tàn, nhưng xem ra so với một ông già nơi thế gian phàm tục cũng chẳng khác bao nhiêu, với nhân vật có thân phận cỡ Tăng Thúc Thường, tình trạng như vậy ắt là biểu hiện của việc nguyên khí quá cạn kiệt. Tăng Thư Thư nhìn mái tóc trắng của phụ thân, khóe mắt hơi nheo lại một chút, thần sắc trên mặt lại như thêm ngưng trọng, bất quá thần thái của y nhanh chóng khôi phục, mỉm cười như thường. Vương Tế Vũ liền nhanh chân chạy lại đỡ Tăng Thúc Thường, cười nói: “Sư tổ, để con đỡ người.” Tăng Thúc Thường năm xưa khi còn là thủ tọa của chi mạch Phong Hồi Phong, thường ngày khí độ uy nghiêm, đừng nói là bao nhiêu đệ tử trong phái, ngay cả Tăng Thư Thư là con trai mà gặp cha cũng lập tức như chuột gặp mèo, vô cùng kính sợ. Nhưng ông lão trước mắt tính tình như đã thay đổi hoàn toàn, chỉ mỉm cười nhìn Vương Tế Vũ, thần thái ôn hòa, mặc cho tiểu cô nương này đỡ một bên tay đưa mình đi tới bên bàn ngồi xuống, cũng chẳng thèm lý gì tới Tăng Thư Thư đứng bên cạnh, chỉ nói với Vương Tế Vũ: “Tiểu Vũ quả nhiên là một cô nương chu đáo, tương lai không biết anh chàng nhà nào có phúc cưới được cô về làm vợ đây.” “Ai da!” Vương Tế Vũ tức thì đỏ bừng mặt, ai ngờ vừa mới đỡ sư tổ một tí thì đã bị ông ta trêu chọc, giận thì không dám, chỉ đành làm mặt dỗi nói: “Sư tổ, người lớn tuổi thế rồi, sao lại nói lời gì vậy chứ?” “Nói gì? Là chuyện trong nhà thôi mà.” Tăng Thúc Thường cười ha hả, đáp trả một câu. Vương Tế Vũ hừ hừ hai tiếng, ngoái lại ngó Tăng Thư Thư. Tăng Thư Thư cũng ngồi xuống bên bàn, mỉm cười xưa tay, nói: “Được rồi, Tiểu Vũ, người đi đi, có ta ở đây được rồi.” Vương Tế Vũ gật đầu rồi xoay người hành lễ với Tăng Thúc Thường, sau đó lui ra ngoài. Hai cha con nhìn bóng dáng thanh xuân ấy tung tăng đi ra khỏi cửa động, rồi cùng lúc thu lại ánh mắt, Tăng Thúc Thường cười cười: “Tiểu Vũ thực là một cô nương tốt đấy.” Tăng Thư Thư cười đáp: “Vâng ạ.” Vừa nói y vừa nhìn qua mặt chiếc bàn gỗ tùng quen thuộc, đem thuốc trong bình ngọc đổ ra rồi đứng dậy bước qua bên rót một cốc nước trắng, đưa cho phụ thân. Tăng Thúc Thường đón lấy chiếc cốc và thuốc nhưng không uống ngay, mà hờ hững nhìn những viên thuốc ấy trong tay, một lúc sau ông ta ngước đầu lên nói nhẹ: “Như thế này còn kéo dài được bao lâu?” Sắc mặt Tăng Thư Thư vụt biến, lập tức gượng cười đáp: “Cha, người lại nói linh tinh gì thế, mau uống thuốc đi thôi.” Tăng Thúc Thường lặng lẽ nhìn y, Tăng Thư Thư trước ánh mắt bình tĩnh của ông ta, không hiểu sao lại không dám nhìn thẳng, cụp ngay mí mắt xuống. Tăng Thúc Thường mỉm cười, không nói thêm gì, đưa thuốc vào trong miệng rồi uống hai ngụm nước nuốt xuống. Tăng Thư Thư lúc này mới thở phào, đứng dậy thu dọn chai lọ, khi đang định đem mấy thứ đó đi, chợt nghe thấy Tăng Thúc Thường vỗ nhẹ xuống bàn, nói: “Thư Thư, ngồi xuống đi, ngồi nói chuyện với ta.” Tăng Thưu Thư hơi ngẩn ra, rồi vội vàng đáp ứng: “Được ạ.” Nói xong thuận tay đem chiếc khay đặt sang bên, ngồi xuống cạnh phụ thân, nhưng khi thấy vẻ mặt của Tăng Thúc Thường, y đột nhiên lại do dự, không kìm được đưa tay ra nắm lấy cổ tay Tăng Thúc Thường ngưng thần thăm mạch một lúc. Tăng Thúc Thường lắc đầu cười nói: “Được rồi, ta không sao, tu luyện bao nhiêu năm, cái thân thể này bản thân ta lại còn không hiểu hay sao?” Tăng Thư Thư thấy thẹn bèn rút tay về, nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải. Tăng Thúc Thường trầm ngâm một lát, chợt cất tiếng hỏi y: “Thư Thư, con tiếp chưởng chức thủ tọa Phong Hồi Phong tới nay cũng kha khá năm rồi, hiện tại tình hình lớp đệ tử của Phong Hồi Phong ra sao, trong lòng con có tính toán gì chưa?” Tăng Thư Thư ngẩn ra một chút, không nhìn được hỏi lại: “Cha, hiện tại bảy mạch đã hợp nhất, chẳng còn chức thủ tọa Phong Hồi Phong nữa rồi, cũng chẳng thể kể tới lớp đệ tử của Phong Hồi Phong được nữa…” Lời nói chưa dứt, chợt thấy Tăng Thúc Thường vụt nhìn y một cái nhàn nhạt, Tăng Thư Thư tức thì nghẹn giọng nói không nên lời, chần chừ một chút, cuối cùng thở dài đáp: “Những đệ tử nguyên xuất thân từ chi mạch chúng ta, trước mắt có thể coi là không tệ, tuy tính tổng thể vẫn không thể so được với chi mạch Thông Thiên Phong, nhưng so với Long Thủ Phong thì không hơn kém bao nhiêu. Trong các đệ tử, hiện tại tu hành cao nhất là hai người Âu Dương Kiếm Thu và Liễu Vân, bất quá cứ như con thấy, tương lai có thiên tư và thành tựu cao nhất, e rằng lại chính là Tiểu Vũ.” Tăng Thúc Thường lặng yên một hồi, chậm rãi gật đầu, nói: “Cái nhìn của con rất chuẩn, những năm qua coi như cũng được rèn luyện.” Tăng Thư Thư cười đáp: “Cha, nghe người nói, con có vẻ là một đứa trẻ vĩnh viễn không bao giờ lớn vậy, nói gì thì nói, chẳng phải hiện tại con cũng đã là một trong năm đại trưởng lão của Thanh Vân rồi sao?” Tăng Thúc Thường trừng mắt với y, Tăng Thư Thư vẫn cười hi hi, nhưng nụ cười toát ra vẻ thuần khiết mà chỉ có ở thời niên thiếu, khiến Tăng Thúc Thường nhìn thấy cũng phải ngẩn người ra, tái tim như trùng xuống, vốn định mắng y mấy câu mà lời ra tới miệng lại không sao thốt ra nổi. Ông cúi đầu nhấc cốc nước lên uống một ngụm, trầm mặc giây lát, sắc mặt lại khôi phục như thường, nói: “Gần đây tình hình trong môn phái vẫn ổn chứ?” Tăng Thư Thư ngẫm nghĩ rồi đáp: “Không có chuyện gì lớn, hết thảy đều ổn. Ngoại trừ việc trong biệt viện dưới chân núi đang tiến hành Hội Thi Thanh Vân ra, Hạo Thiên Kiếm Phái tại Vân Châu gần đây cũng có qua bái phỏng, tuy bên trong có mấy việc uẩn khúc không ngờ tới nhưng bất quá hiện tại đều đã qua, còn lại thì cũng chẳng còn gì đáng kể. Như giờ bảy mạch hợp nhất, Tiêu sư huynh quyền thế càng lớn, mệnh lệnh thống nhất, Thanh Vân Môn có vẻ cũng dần hưng thịnh. Bất quá…” Y nói tới đây thì đột nhiên ngừng lại, khẽ lắc đầu, nhưng không nói tiếp nữa. Tăng Thúc Thường nhìn y, nói: “Bất quá làm sao?” Tăng Thư Thư chau mày, đáp: “Cha, người tại nơi này yên tâm tĩnh dưỡng là được rồi, hà tất phải hao phí tinh thần đi quản việc trong môn phái làm gì nữa?” Tăng Thúc Thường nói nhạt: “Tĩnh dưỡng tĩnh dưỡng, tĩnh quá đâm nhàn không chịu nổi, cứ nói chuyện trong môn phái xem có chỗ nào lợi hại không, nói đi, bất quá làm sao?” Tăng Thư Thư thở dài, do dự một lúc, cuối cùng đành nói giọng bình tĩnh: “Như hiện tại bản môn trông có vẻ ngày càng hưng thịnh, nguyên khí đã khôi phục quá nửa, vốn là việc đáng mừng. Tiêu sư huynh chủ trì việc trong môn phái, hoàn toàn là có năng lực. Có điều giờ bảy mạch hợp nhất, Tiêu sư huynh quền thế rất nặng, so với ngày bản môn còn toàn thịnh thì quyền hành của sư huynh thậm chí còn vượt hẳn so với Đạo Huyền sư bá. Nhưng bất kể là đạo hạnh hay danh vọng, Tiêu sư huynh so với Đạo Huyền sư bá năm xưa vẫn còn kém một chút. Cũng chính vì thế, bên trong bản môn tuy có vẻ bình lặng nhưng suy xét kỹ vẫn có không ít người trong lòng không phục.” Miệng y hơi nhếch lên, có vẻ khinh thường, nhưng trong thần sắc ngầm hiện vẻ ưu tư, nói nhỏ: “Trước mắt thế cục vẫn ổn, đương nhiên sẽ không có gì, con chỉ lo vạn nhất trong tương lai khi có dị biến, điểm này không tránh khỏi một mối hậu hoạn.” Tăng Thúc Thường lặng lẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, trầm ngâm một hồi rồi nói: “Con lo như thế không phải không có đạo lý, bất quá vì con vẫn còn trẻ, đối với uyên nguyên các đời trong bản môn vẫn chưa hiểu sâu. Có vài chuyện, con không biết đâu.” Tăng Thư Thư nhướng mày, nhìn về phía phụ thân. Tăng Thúc Thường cười cười nói: “Bản môn truyền thừa hơn hai ngàn năm, từ khi Thanh Vân Tổ Sư sáng lập cho tới đời Thanh Diệp Tổ Sư trùng hưng, từ đó vang danh thiên hạ trở thành lãnh tụ của chính đạo, suốt bao nhiêu năm tháng ấy, con đã từng nghe thấy chức vị Chưởng giáo của bản môn có khi nào được truyền cho người của chi mạch khác ngoài chi trưởng không?” Tăng Thư Thư giật mình, ngạc nhiên hỏi: “Cha, lời này là ý gì?” Tăng Thúc Thường khẽ lắc đầu, nói: “Không, từ trước tới giờ không có, bất kể là lúc nào, vị trí Chưởng giáo chân nhân luôn do đệ tử chi mạch Thông Thiên Phong nắm giữ, bao nhiêu năm qua, tất cả mọi người đều cảm thấy chuyện này là đương nhiên, con trước giờ vẫn tự cho là thông minh, vậy có từng nghĩ tới nguyên nhân bên trong chưa?” Tăng Thư Thư trầm mặc một hồi, nhất thời ngạc nhiên, rõ ràng là chưa từng nghĩ tới điểm này, kỳ thực cũng khó trách Tăng Thư Thư, cái lệ này của Thanh Vân Môn đã có suốt hơn hai ngàn năm, tất cả mọi người đều đã quen từ lâu, căn bản không có ai nghĩ tới rốt cục chuyện này có ổn không hay còn có nguyên nhân nào khác, tóm lại cứ tiếp tục như vậy là xong hết. Tăng Thúc Thường cất giọng nhàn nhạt: “Chưởng giáo quyền cao chức trọng, bảy chi mạch của bản môn trước giờ có nhiều kỳ tài tuấn kiệt, nhưng vị trí này lại luôn được đệ tử chi trưởng nắm giữ, là bởi vì từ xưa tới nay chi trưởng luôn xuất hiện nhiều kỳ tài nhất, những nhân vật có đạo hạnh cao nhất thường cũng là từ chi phái Thông Thiên Phong.” Ông khẽ thở ra một hơi, ánh mắt tựa như ngưng trọng đăm đăm nhìn vào một chỗ vô định nào đó một lúc, như đang hồi tưởng lại một vài chuyện xưa, hồi lâu sau mới nhỏ giọng tiếp: “Chuyện này từ lâu đã có người ngầm chú ý tới, có điều tất cả mọi người đều không có bằng cớ gì cả, lấy gì ra mà nói đây? Kết quả là cứ thế truyền từ đời này qua đời khác.” “Ngày đó trước khi tổ sư gia của con qua đời không lâu, cũng từng đề cập với ta về chuyện này, hai người chúng ta bàn luận rất lâu, cuối cùng cảm giác bên trong chi trưởng ắt có bí mật độc truyền mà sáu mạch còn lại đều bị bưng bít không biết.” “Bí mật?” Tăng Thư Thư giật nảy mình, nhất thời cảm thấy hơi hoảng sợ, nhấp nhổm không yên, chen lời: “Bí mật gì?” “Không biết, trừ mấy người trong chi trưởng ra, khẳng định sẽ không còn ai biết được.” Tăng Thúc Thường cười nói tiếp, “Bất quá, ta với tổ sư gia của con bàn luận tính toán, cảm thấy nếu có một bí mật nào đó thì e rằng điểm mấu chốt quá nửa sẽ nằm ở hậu sơn của Thông Thiên Phong, nơi cấm địa của bản môn, trong Huyễn Nguyệt Động Phủ.” “Huyễn Nguyệt Động Phủ?” Tăng Thúc Thường gật gật đầu, đáp: “Không sai, nhiều năm qua, Huyễn nguyệt động phủ đều là trọng địa của bản môn, trước giờ chỉ cho phép một mình Chưởng giáo chân nhân tiến vào, trong động phủ rốt cục có cái gì, các đời Chưởng giáo chân nhân đều giữ kín như bưng, xưa nay chưa từng để lộ nửa phân. Hơn nữa Huyễn nguyệt động phủ đó chính là nơi năm xưa Thanh Diệp sư tổ trùng hưng bản môn bế quan, có thể nói việc cảm ứng được thần công tiên pháp đều là từ trong động phủ thần bí này mà ra cả.” |
|
|
|
|
|
#75 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 12
Xin cảm ơn: 15
Được cảm ơn 7 lần trong 6 bài
|
[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
Tăng Thư Thư im lặng một hồi, vẻ mặt biến đổi liên tục, tựa hồ vẫn còn kinh hãi vì đột nhiên nghe được chuyện đó. Tăng Thúc Thường nhìn y, nói: “Từ ngày Thanh Vân Môn lập phái tới nay, đã trải qua hơn hai ngàn năm, thời gian đó quả thực quá dài, phóng mắt khắp các chư phái tu chân trong thiên hạ, gần như là một trường hợp đặc biệt, duy nhất có thể so với chúng ta về độ dài lịch sử lập phái,” Ông cười cười, trong ngữ điệu chợt xen lẫn vẻ kỳ quái, khẽ nói tiếp: “Cũng chỉ có Ma giáo mà thôi.” Sắc mặt Tăng Thư Thư tức thì đại biến, ngạc nhiên hỏi: “Cha, người nói gì cơ?” Tăng Thúc Thường xua tay, không nói thêm gì về việc đó nữa, đồng thời khuôn mặt già nua của ông cũng tỏ ra mệt mỏi, trầm mặc một lát sau rồi nói: “Thư Thư, cha tuy đã già rồi, nhưng tự tin mắt còn chưa mờ. Tên Tiêu Dật Tài này, trước mắt tuy giống như con nhận định, danh vọng đạo hạnh đều còn xa mới bằng được Đạo Huyền sư huynh, nhưng hắn vốn là đệ tử đích truyền yêu quý của Đạo Huyền, tâm cơ thủ đoạn không cái nào là không lợi hại. Thêm vào ngày đó, chỉ luận riêng tư chất, hắn cũng đã từng dành vị trí đệ nhất trong Thất Mạch Võ Hội, chính là nhân vật tuyệt đỉnh trong lớp đệ tử trẻ tuổi. Nếu ta đoán không lầm, nếu trong Huyễn Nguyệt động phủ quả có bí mật nào đó, thì đạo hạnh tu hành của người này trong tương lai không thể xem thường được.” Ông chậm rãi vịn cạnh bàn đứng dậy, cơ thể đột nhiên hơi lảo đảo, Tăng Thư Thư vội vàng tới đỡ. Tăng Thúc Thường chăm chú nhìn con, đưa tay ra vỗ nhẹ lên vai y nói: “Khi Thanh Vân còn hưng thịnh, trước nay vẫn có tranh giành vòng vèo ngầm bên trong, chỉ vì trong bản môn nhân tài có thiên tư siêu quần quá nhiều, cái đó cũng chẳng tính là gì. Nhưng trong tương lai nếu bản phái có tranh chấp gì, cứ như lão già ta thấy, e rằng người khác cũng chưa chắc đã làm gì nổi Tiêu Dật Tài, con cứ đứng về phe của chi trưởng là tốt nhất.” Tăng Thư Thư gật đầu, nói nhỏ: “Con hiểu rồi. Cha, người đừng nói nữa, lao tâm khổ tứ là mệt mỏi nhất, cứ yên tâm nghỉ ngơi thôi.” Nét mệt mỏi trên khuôn mặt Tăng Thúc Thường càng rõ, nhưng trong ánh mắt nhìn con trai vẫn tỏ ra vẻ ôn hòa yêu thương, cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi nhờ sức đỡ của Tăng Thư Thư, chậm rãi trở về buồng trong của động phủ, nằm lên giường, chẳng bao lâu sau thì đã ngủ vùi. Tăng Thư Thư ngồi bên cạnh một lúc lâu, xác định ông quả thực đã ngủ say, mới rón rén lui khỏi sơn động. Đứng tại khoảng trống trước cửa động, dưới ánh nắng nhạt, y lim dim mắt nhìn sắc trời, mặt lộ vẻ trầm tư, cứ đứng yên như vậy một lát rồi mới cất bước rời khỏi. Đi một mạch trở về Minh Lô Hiên trên Phong Hồi Phong, hai đệ tử canh bên ngoài căn lầu thấy y tới đều quay sang hành lễ, Tăng Thư Thư cũng gật đầu, trầm ngâm một chút rồi gọi một trong hai người, nhỏ giọng dặn dò mấy câu, tên đệ tử đó nghe xong vâng dạ rồi nhanh chóng chạy đi. Tăng Thư Thư cũng không nhiều lời, cứ thế đi vào Minh Lô Hiên, tới thẳng căn phòng thuốc đó ngồi xuống, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng, thoáng còn có vài phần lo lắng. Trong phòng thuốc yên ắng không một tiếng động, qua một lúc chừng uống cạn chung trà, một tràng tiếng bước chân chợt từ ngoài truyền tới, sau vài câu trò chuyện với đệ tử canh gác tại cổng, một bóng người rảo bước tiến vào, mặt mũi anh tuấn, khí độ tiêu sái, chính là đệ tử đắc ý của Tăng Thư Thư, Âu Dương Kiếm Thu. Vào trong phòng thuốc, thấy Tăng Thư Thư quả nhiên ngồi bên bàn, Âu Dương Kiếm Thu không dám chậm trễ lập tức tới hành lễ, đồng thời hỏi với vẻ thắc mắc: “Sư phụ, nghe nói người muốn gặp đệ tử?” Tăng Thư Thư gật đầu, đáp: “Mấy ngày qua, ngươi vẫn thường xuống đảm nhiệm canh giữ tại biệt viện dưới núi, đối với những đệ tử mới tham gia Hội Thi Thanh Vân năm nay cũng coi như đã gặp qua không ít, theo ngươi thấy, trong đó có nhân nào xuất sắc không?” Âu Dương Kiếm Thu ngẩn người, không ngờ sư phụ đột nhiên lại hỏi chuyện này. Phải biết hiện tại trong ngũ đại trưởng lão của Thanh Vân, Chưởng giáo chân nhân Tiêu Dật Tài nắm giữ toàn cục, hai người Tề Hạo và Tăng Thư Thư đều là hạng tinh tường tháo vát có thể xưng là tay trái tay phải của Tiêu Dật Tài, thường ngày xử lý sự vụ trong môn phái đã bận túi bụi, đâu có can thiệp vào Hội Thi Thanh Vân đâu. Hai vị trưởng lão còn lại thì Lục Tuyết Kỳ trước giờ rất ít khi quan tâm, bởi vậy toàn bộ Hội Thi Thanh Vân thường đều do Tống Đại Nhân quản lý, không nói chuyện khác, cứ xem việc tuần thị hàng ngày trong Thanh Vân Biệt Viện do Mục Hoài Chính đệ tử của Tống Đại Nhân đảm nhiệm là đã có thể hiểu được mấy phần rồi. Bất quá bây giờ Thanh Vân Môn bảy mạch đã hợp nhất, trưởng bối tuy không quản nhưng rất nhiều đệ tử vẫn thường bị điều động tới đó trực ca, Âu Dương Kiếm Thu cũng là một trong số đó. Hắn trầm ngâm một lát rồi đáp:” Bẩm sư phụ, Hội Thi Thanh Vân lần này quy mô hơn hẳn trước đây, bằng vào thời gian hơn hai tháng tại biệt viện của đệ tử mà tạm nhận định, năm nay trong số những đệ tử mới, tư chất cao chiếm không ít, nổi bật như đám Phong Hằng, Quản Cao, Tô Văn Thanh, Đường Âm Hổ đều trong vòng hơn hai tháng đã luyện Thanh Phong Quyết tới tầng thứ ba, tư chất thiên phú không thể xem là không cao được. Nếu sau này quả có thể bái nhập vào làm đệ tử Thanh Vân, e rằng thành tựu vô lượng.” Tăng Thư Thư liếc nhìn Âu Dương Kiếm Thu, chỉ thấy mặt hắn thản nhiên, tuyệt không có vẻ gì khác lạ, cũng thấy khá hài lòng. Có điều lược hết những cái tên đó trong đầu một lượt, Tăng Thư Thư chợt nhíu mày, y tuy không quản chuyện Hội Thi Thanh Vân nhưng ít nhiểu cũng hiểu đôi chút, hơn nữa trong số những đệ tử tham gia Hội Thi Thanh Vân thường vẫn có những kẻ mà thế lực chống lưng tuyệt không đơn giản, chính là việc mà một trưởng lão như y phải lưu ý. Chỉ thấy y suy tư một hồi rồi cười khổ lắc đầu, nói giọng khá thận trọng: “Đều là những người có xuất thân thế gia?” Âu Dương Kiếm Thu gật đầu tỏ vẻ chẳng làm thế nào khác được, đáp: “Vâng!” Tăng Thư Thư yên lặng một lát, cười nhạt, coi như bỏ qua, đổi chủ đề quay sang hỏi Âu Dương Kiếm Thu: “À đúng rồi, lúc trực ca trong biệt viện, ở bên phòng chữ Hỏa, sân mười bảy đường Canh, có một nữ đệ tử tên là Tô Tiểu Liên, ngươi có ấn tượng gì không?” Âu Dương Kiếm Thu tức thì ngẩn ra, đứng tại chỗ ngẫm nghĩ một hồi, đáp: “Đệ tử biết có người như thế, hình như hôm rồi lúc tên gian tế Ba Hùng của Ma giáo cài vào Thanh Vân bất ngờ bị giết, người phát hiện xác của hắn chính là nữ đệ tử này.” Tăng Thư Thư gật đầu nói: “Chính là cô ta.” Âu Dương Kiếm Thu lại ngẫm nghĩ, nói tiếp: “Tô Tiểu Liên này thường ngày đều rất khép mình, nếu không phải có chuyện đó phát sinh thì đệ tử cũng không để ý tới cô ta. Sư phụ đột nhiên hỏi, chẳng lẽ có chuyện gì sao?” Tăng Thư Thư trầm ngâm, nhưng lại vẫy tay với hắn ra hiệu cho Âu Dương Kiếm Thu tiến tới. Âu Dương Kiếm Thu hơi khó hiểu, bước tới trước mấy bước, khi tới sát bên, Tăng Thư Thư hạ giọng dặn dò vào tai hắn mấy câu, sắc mặt Âu Dương Kiếm Thu dần trở nên ngưng trọng, thần tình biến đổi, giây lát sau liền đứng thẳng người gật đầu: “Đệ tử hiểu rồi.” Tăng Thư Thư nói nhạt: “Ngươi cũng không cần quá gấp, cứ ở một bên lưu ý là được, không được để cô ta phát hiện ra, nếu quả nhiên có hành động nào khác thường, lập tức báo cho ta biết.” Âu Dương Kiếm Thu ôm quyền đáp: “Dạ.” Tăng Thư Thư xua tay, nói: “Được rồi, không còn chuyện gì nữa, ngươi đi đi.” Âu Dương Kiếm Thu hành lễ với y rồi lui ra, phòng thuốc của Minh Lô Hiên lại rơi vào tĩnh lặng, Tăng Thư Thư ngồi một mình, mặt dần hiện những nét thâm sâu. Trong Thanh Vân Biệt Viện, thời gian vẫn trôi đi bình lặng, sau khi từ Đại Trúc Phong trở về, Vương Tông Cảnh vẫn không để lộ bất cứ dấu hiệu nào khác với mọi người, thậm chí còn lặng lẽ và khép mình hơn cả bình thường, ngay cả số lần ra ngoài vận động hàng ngày cũng giảm đi khá nhiều. Cho dù hiện tại tuổi của nó vẫn còn nhỏ, nhưng đã có thể cảm nhận được vận mệnh của bản thân đang dần đổi hướng. Hai nhân vật tuyệt đỉnh trong Thanh Vân Môn, đương nhiên cũng là nhân vật tuyệt đỉnh trong giới tu chân khắp Thần Châu Hạo Thổ, cùng lúc bồi dưỡng cho nó. Có đôi khi nó tỉnh mộng, hiểu rõ con đường tương lai chưa chắc đã dễ đi, nhưng quả thực có cảm giác như mình vẫn đang nằm mơ. Tiêu Dật Tài truyền thụ cho nó pháp quyết Thái Cực Huyền Thanh Đạo, thanh chính đại khí, so với Thanh Phong Quyết tuyệt đối cao minh hơn vô số lần, vừa mới tu luyện là đã khiến Vương Tông Cảnh say mê chìm đắm không dừng không cưỡng lại nổi. Còn bên Trương Tiểu Phàm trên Đại Trúc Phong, trong lúc giảng dạy cách bảy ngày một lần, ông ta giảng hết tất cả những nhân vật quá khứ trong lịch sử của Ma giáo, sự phân chia hệ phái dây mơ rễ má của các kiểu tông môn, đương nhiên quan trọng nhất vẫn là vô số những kỳ công dị pháp, thủ đoạn sát nhân, tuy trong thời gian ngắn ngủi bất quá chỉ như cưỡi ngựa xem hoa, nhưng những chỗ âm độc hiểm ác, kỳ diệu sáng tạo của chúng vẫn khiến cho Vương Tông Cảnh cảm thấy kinh tâm động phách, phảng phất như thấy có một cánh cửa đầy tối tăm và thần bí đang từ từ mở ra trước mắt mình. Ma giáo, Ma giáo. Một chữ “Ma” được xưng suốt mấy ngàn năm, tuyệt không phải ngoa truyền. Có điều không hiểu sao, rõ ràng những thứ được giảng đều là tà thuật khác hẳn chính đạo, nhưng trong quá trình tiếp xúc với vị đầu bếp thân phận thần bí ấy trên Đại Trúc Phong, trong lòng Vương Tông Cảnh từ trước tới giờ chưa từng nảy sinh một chút hoài nghi cảnh giác nào, ngược lại từ một chút kính sợ ban đầu dần dần biến thành càng lúc càng khâm phục kính nể. Từng lời nói cử chỉ của người đó, khí phách thái độ cùng nét thương tang thỉnh thoảng vẫn xen lẫn trong nụ cười ôn hòa ấy, cứ như ánh mặt trời mỏng manh, tuy không chói lóa nhưng lại càng lúc càng ảnh hưởng tới bản thân nó một cách thâm sâu. Vương Tông Cảnh từ rất nhỏ đã mất cha mẹ, cùng tỷ tỷ Vương Tế Vũ nương tựa nhau mà lớn lên, mười mấy năm qua chưa từng được một người đàn ông nào trưởng thành, tự tin, hơn nữa là vô cùng mạnh mẽ như thế, kiên nhẫn dạy dỗ cho mình. Ngay cả Lâm Kinh Vũ, tuy cũng là một nhân vật tuyệt đỉnh kinh tài tuyệt diễm, nhưng vì tiếp xúc quá ít nên dù trong lòng từng coi ông ta như thần thì lúc này từ vô thức cũng đã dần bị vị Trương Tiểu Phàm này lật nhào. Còn đối với Vương Tông Cảnh, nó thấy thứ duy nhất tương đồng giữa Trương Tiểu Phàm và Tiêu Dật Tài luôn ẩn trong bóng tối kia, chính là sự thần bí vô hình vô thanh. Nói cũng lạ, rõ ràng hai người dạy cho nó hai thứ thuộc hai con đường tuyệt đối khác nhau, một chính một tà, Tiêu Dật Tài ngoài sáng, Trương Tiểu Phàm trong tối, nhưng từ đó tới nay, ấn tượng lưu trong lòng Vương Tông Cảnh thì lại cực kỳ cổ quái, có vẻ trên người của Tiêu Dật Tài luôn được bao bọc bởi một bóng tối mơ hồ, mà kẻ truyền thụ dị thuật Ma giáo Trương Tiểu Phàm thì ngược lại, như luôn đứng giữa ánh nắng ấm áp vậy. Ngoài việc truyền thụ pháp quyết Thái Cực Huyền Thanh Đạo, Tiêu Dật Tài quả y như ông ta đã nói trước, không dạy thêm bất kỳ thứ gì khác cho Vương Tông Cảnh. Cứ ba ngày lại gặp một lần ở hậu sơn, nếu trùng đúng vào ngày Tiểu Đỉnh về núi thì bỏ qua, còn lại bất kể mưa gió đều tới đúng giờ, bằng vào vị trí chí tôn Chưởng giáo một môn phái của ông ta, điều đó khiến lòng Vương Tông Cảnh vô cùng cảm động, thậm chí không tránh khỏi còn hơi hoảng sợ. Tiêu Dật Tài cũng chẳng bao giờ thông qua Vương Tông Cảnh để thăm dò việc bên phía Trương Tiểu Phàm, trừ việc dạy dỗ Thái Cực Huyền Thanh Đạo một cách cẩn thận, những thứ ông ta nói với Vương Tông Cảnh có khi là thế cục của thiên hạ, khi lại là các giai thoại trong môn phái, hoặc giảng cho nó một vài đạo lý làm người, sắc mặt thản nhiên, khí độ ngang ngạnh, cho dù lúc hai người gặp nhau thường đều là đêm tối tại những khoảng u ám trong rừng sâu, nhưng dưới ánh trăng nhàn nhạt, bóng dáng người đàn ông đó đứng chắp tay sau lưng, cảm khái nhìn trời, lần nào cũng in sâu vào mắt Vương Tông Cảnh. Con đường tương lai, rốt cục sẽ ra sao? Vương Tông Cảnh không biết, Tiêu Dật Tài, Trương Tiểu Phàm cũng không biết, trên đời này chẳng có ai biết. Chỉ có gió thổi mây rời(*), thỏ lặn ác tà, từng ngày từng ngày lặng lẽ trôi, vạn vật chúng sinh đều cứ phải tiến về phía trước mà không sao tự chủ được. Nháy mắt, thời gian yên tĩnh trôi qua trong Thanh Vân Biệt Viện thêm ba tháng, hiện tại đã vào tháng chạp, thời tiết từ thu chuyển sang đông, tuy còn chưa tới lúc tuyết rơi nhưng khí trời dần trở nên lạnh lẽo. Bất quá theo độ sâu của tu luyện, cơ thể cực kỳ cường tráng của Vương Tông Cảnh vốn dĩ đã không còn sợ lạnh, huống hồ trước đó không lâu, nó đã ngầm tu luyện Thái Cực Huyền Thanh Đạo chính thức bước lên một tầm cao mới, luyện thành cảnh giới tầng thứ nhất. Tiêu Dật Tài theo đó cũng truyền cho nó pháp quyết tầng thứ hai. Hôm đó là ngày mồng sáu tháng chạp, là ngày mà Tiểu Đỉnh lại về núi. Giống như trước, Vương Tông Cảnh không muốn đi cùng với Tiểu Đỉnh nên để cho nó đi tới sơn môn trước đợi, còn mình thì theo sau. Tiểu Đỉnh cũn quen rồi, cứ cười hi hi dẫn Đại Hoàng và Tiểu Hôi đi trước. Vương Tông Cảnh đợi trong phòng một lúc, hết thảy đã chuẩn bị ổn thỏa, nghĩ tới chẳng bao lâu nữa sẽ được gặp lại Trương Tiểu Phàm, trong lòng không khỏi kích động. Những ngày qua, nó và vị Trương Tiểu Phàm trên Đại Trúc Phong tuy không có danh phận sư đồ, nhưng sự kính phục hâm mộ ông ta thì càng ngày càng tăng. Đợi trong phòng một hồi, nó mở cửa phòng đi ra ngoài. Vừa mới ra tới sân, chợt thấy Cừu Điêu Tứ thường ngày rất ít khi xuất hiện đã đứng ở sân từ bao giờ, đồng thời Tô Văn Thanh tay cầm quyển sách, người tựa cửa sổ, có vẻ như đang dịu dàng trò chuyện với Cừu Điêu Tứ vừa đi ngang qua, lúc này thấy Vương Tông Cảnh đi ra cũng ngoái lại nhìn, mỉm cười chào: “Vương công tử, ra ngoài đấy à?” Cừu Điêu Tứ đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Vương Tông Cảnh đang rảo bước tới, lâu ngày không gặp, thấy Vương Tông Cảnh tinh thần sảng khoái, toàn thân khí thế hừng hực, tuy mặt tươi cười ôn hòa nhưng trong bất tri bất giác vẫn có uy thế bức người, thì không khỏi ngẩn người ra. Vương Tông Cảnh lại không nhận ra mình trong thời gian qua cần mẫn tu luyện, đạo hạnh tinh tiến, tâm và thần đều chìm đắm say mê trong việc tu luyện đạo pháp kỳ thuật, cơ thể vốn mang khí chất man dại từ rừng hoang núi thẳm đã được âm thầm rèn luyện thành càng lúc càng sắc bén. Vương Tông Cảnh mỉm cười với hai người bọn họ, nói: “Phải, tại hạ ra ngoài đi dạo.” Xong cũng không nói thêm gì, đi thẳng ra ngoài, giờ này phút này, nó chỉ một lòng muốn lên ngay Đại Trúc Phong, nào còn vương vấn chuyện nào khác nữa. Cừu Điêu Tứ nhíu mày nhìn nó đi ra khỏi cổng sân, lúc ngoái đầu lại thấy Tô Văn Thanh tựa cửa sổ, ánh mắt hờ hững nhìn theo bóng dáng Vương Tông Cảnh, tựa như thoáng hiện vẻ thất vọng. Mặt của hắn vụt ầm trầm thêm mấy phần. Đi ra khỏi sân, Vương Tông Cảnh định đi thẳng về phía cổng lớn của Thanh Vân Biệt Viện, một phần vì lo Tiểu Đỉnh đợi quá lâu, hơn nữa hầu hết các lần đều do Tiểu Đỉnh nhờ Đỗ Tất Thư tới đón bọn chúng, có vị tiền bối sư bá này, Vương Tông Cảnh có to gan hơn nữa cũng không dám để một vị trưởng bối phải đợi nó. Có điều đúng lúc nó định đi mau thì Vương Tông Cảnh chợt nghe thấy phía sau có giọng nói gọi giật nó lại, ngữ điệu vừa vui mừng vừa kỳ vọng: “Tông Cảnh ca ca, ca ca đợi chút nào…” ——– Ghi chú: Chỗ này nguyên tác Tiêu Đỉnh dùng là “bạch vân thương cẩu”, ý nói sự vật biến đổi khôn lường, lấy theo ý của nhà thơ Đỗ Phủ trong bài Khả Thán có câu: “Thiên thượng phù vân như bạch y, tư tu cải biến như thương cẩu”, đám mây trên trời như áo trắng, vút cái biến thành như chó sẫm. thay đổi nội dung bởi: dywind, 17-03-2013 lúc 08:25 AM |
|
|
|
|
|
#76 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gởi: 12
Xin cảm ơn: 15
Được cảm ơn 7 lần trong 6 bài
|
[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
Vương Tông Cảnh quay lại nhìn, thì ra là Tô Tiểu Liên đã lâu không gặp, chỉ một quãng thời gian mà cô bé này trông đã phổng phao hẳn ra, nhan sắc lại càng mỹ miều, đứng trên đường, gió nhẹ tung dải áo, thu hút không ít nam đệ tử qua đường phải ngoái đầu nhìn lại. Vương Tông Cảnh hơi ngạc nhiên, cười hỏi: “Tiểu Liên, muội sao lại tới đây, có chuyện cần tìm ca ca à?” Tô Tiểu Liên mỉm cười gật đầu, đang định nói gì đó chợt nhìn xung quanh, thấy có nhiều người đang đưa mắt ngó lại liền kéo bàn tay Vương Tông Cảnh lôi tới một góc rồi cười đáp: “Hôm nay đúng lúc nhàn rỗi, nên muốn qua thăm ca ca, chúng ta lâu lắm rồi không gặp, Tông Cảnh ca ca nhỉ.” Vương Tông Cảnh thầm nghĩ quả đúng thế thật, từ khi mình bắt đầu tu luyện bí mật, liền nhanh chóng chìm đắm vào đấy, mấy chuyện vụn vặt hàng ngày của bản thân cũng lãng quên luôn. Trước đây dăm bữa nửa tháng nó thường vẫn tới thăm Tô Tiểu Liên, nhưng suốt hai tháng qua, quả thực chưa tới thăm cô bé một lần nào. Nghĩ tới đó, trong lòng Vương Tông Cảnh cũng thấy hơi ngại, bật cười ha ha, nói: “Muội không nói thì ta cũng không để ý, lâu lắm rồi không gặp muội thật. Tiểu Liên, gần đây muội hình như biến thành xinh đẹp hẳn ra đấy.” “Hả, thật ư?” Tô Tiểu Liên chớp chớp hàng mi, thần sắc có vẻ tỏ ra cao hứng. Vương Tông Cảnh cười: “Lại không à, đẹp hơn trước nhiều. Phải rồi, hôm nay muội tìm ca ca, có chuyện gì không?” Tô Tiểu Liên che miệng cười, nụ cười tươi tắn mang theo sự vui vẻ sung sướng tự tận đáy lòng, sau đó nàng đáp: “Cũng chẳng có gì to tát cả, hôm nay nhớ ra nên tới thăm ca ca thôi. À đúng rồi, Tông Cảnh ca ca, ca ca sắp ra ngoài đấy à?” Vương Tông Cảnh bị nàng ta hỏi vậy liền vụt nhớ ra Tiểu Đỉnh vẫn còn đang đợi mình ngoài sơn môn, gật đầu nói: “Đúng rồi, ta có việc phải ra ngoài một chút. Thế này đi, Tiểu Liên, hôm nay bận mất rồi, để hôm khác rỗi rãi ta sẽ tới thăm muội, được không?” Tô Tiểu Liên sững người, chậm rãi gật đầu. Vương Tông Cảnh đang định quay đi, thình lình lại bị Tô Tiểu Liên gọi giật lại, nhưng chỉ thấy nàng ta chần chừ giây lát rồi nói: “Tông Cảnh ca ca, muội… gần đây muội rất muốn tới khu rừng ở hậu sơn chơi, rồi ca ca cõng muội trèo lên một cái cây thật cao, có được không?” Vương Tông Cảnh vung tay vẻ bất chấp, cười nói: “Vậy thì quá dễ, chuyện vặt, muội cứ đợi, hôm nào hai chúng ta cùng rỗi sẽ tới khu rừng bên hậu sơn kia chơi.” Tô Tiểu Liên tức thì nở nụ cười, gật đầu đáp: “Vâng ạ.” Vương Tông Cảnh cười ha hả, xoay người bước đi, thầm nghĩ không thể để Tiểu Đỉnh đợi lâu được, rồi lại nhớ tới vị Trương Tiểu Phàm trên Đại Trúc Phong, cả những loại công pháp kỳ dị mà ông ta truyền thụ thì lòng càng sốt ruột, tựa hồ như không thể chờ thêm một phút nào nữa. Cứ đi một mạch như vậy, nó quên luôn cả việc ngoảnh lại, nào biết Tô Tiểu Liên vẫn đứng nguyên tại chỗ, luôn vẫy tay mỉm cười dõi theo bóng dáng của nó dần xa. Cảm tình tuổi thiếu niên, vô tư mà trong sáng như trăng rọi rừng tùng, suối nguồn kẽ đá (*), nhưng ở tuổi đó dẫu có thấy mà nào đã hiểu được đâu. Ngày hôm đó, quả nhiên lại do Đỗ Tất Thư xuống núi đón, khi Vương Tông Cảnh đi lên con đường đá sau Sơn môn, liền thấy ngay Đỗ Tất Thư đang cười đùa với Tiểu Đỉnh, không ngừng hi hi ha ha loạn cả lên, Đại Hoàng và Tiểu Hôi thì lười biếng nằm ệch ra bên cạnh trông chẳng có gì phải vội vàng. Vương Tông Cảnh lúc đấy mới thở phào, tiến lại chào hỏi Đỗ Tất Thư. Tính ra nó lên Đại Trúc Phong tới nay cũng phải ba tháng rồi, toàn bộ người trong chi phái Đại Trúc Phong, ngoại trừ Lục Tuyết Kỳ tính tình lạnh lùng ít khi giao tiếp với nó, những người còn lại đều gần như đã quen thuộc hết, cho dù hồi mới lên núi còn chưa gặp phu nhân Văn Mẫn của Tống Đại Nhân, nhưng về sau cũng gặp được mấy lần, trò truyện vài bận, cái nhìn của bà ta đối với Vương Tông Cảnh có thể coi như khá hợp nhãn. Người đã tới đủ, Đỗ Tất Thư cũng chẳng chần chừ, nhanh chóng tế xuất pháp bảo xúc xắc, mang Vương Tông Cảnh, Tiểu Đỉnh và cả Đại Hoàng Tiểu Hôi bay lên trời xanh, phóng thẳng về phía Đại Trúc Phong. Ước chừng thời gian uống cạn nửa chung trà, pháp bảo xúc xắc của Đỗ Tất Thư đã từ từ hạ xuống từ trên đỉnh trời Đại Trúc Phong, chuyến này bay yên ổn phi thường, ngắm được trọn vẹn cảnh đẹp núi non mà không hề có một chút khó chịu nào. Sau khi nhảy xuống đất, Vương Tông Cảnh không kìm được phải lén nhìn Đỗ Tất Thư bên cạnh một cái, trong lòng không chỉ hâm mộ mà còn thầm đoán vị sư bá Đỗ Tất Thư này đạo hạnh phải cực cao, chắc đã đạt tới tầng thứ ba của Ngọc Thanh Cảnh trong ba tầng Tam Thanh Cảnh giới của Thái Cực Huyền Thanh Đạo, không chừng có khả năng đột phá cả Ngọc Thanh Cảnh tiến vào Thượng Thanh Cảnh giới rồi cũng nên. Hiện tại bản thân nó đã bắt đầu tu luyện công pháp Thái Cực Huyền Thanh Đạo, đương nhiên đã có những hiểu biết sơ lược về đại pháp huyền môn này, lại thêm thường ngày ngoại trừ việc được Tiêu Dật Tài dạy dỗ, nó còn có một người chị ruột vô cùng thương yêu là Vương Tế Vũ, thường nói cho nó nghe về những kiến thức cơ bản và phương pháp tu hành các loại công pháp. Từ bọn họ, Vương Tông Cảnh biết Thái Cực Huyền Thanh Đạo là một môn đại pháp huyền diệu càng tu luyện sâu càng gian nan, chưa nói tới Thượng Thanh Cảnh giới, ngay cảnh giới sơ sài nhất là Ngọc Thanh Cảnh mà tu luyện được tới đỉnh cao thì đã trở thành kẻ tu chân cực kỳ lợi hại trên đời này. Đặc biệt nếu đột phá được Thượng Thanh Cảnh giới, đó ắt phải là tài năng tuyệt thế, kinh tài tuyệt diễm, lại có nghị lực phi thường cùng cơ duyên cực lớn mới có thể đạt được tới mức đại thần thông này, một khi tới cảnh giới ấy, là đã đủ hô mây gọi gió tung hoành khắp thiên hạ rồi. Mà bên trên hai cảnh giới Ngọc Thanh và Thượng Thanh còn có một tầng Thái Thanh Cảnh giới nữa, cảnh giới này vốn đã trở thành truyền thuyết, Tiêu Dật Tài đó giờ chưa từng nói qua với nó, còn Vương Tế Vũ lúc tình cờ có đề cập tới một lần, tuy nói rất mù mờ nhưng vẻ mặt, thần thái vẫn tỏ ra hết sức sùng bái. Người đạt tới Thái Thanh Cảnh giới, sẽ là nhân vật cỡ nào? “Cha!” Một tiếng reo vang cắt đứt luồng suy nghĩ của Vương Tông Cảnh, nó ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Đỉnh đang cười ha ha nhảy nhót tung tăng, phía căn bếp quen thuộc phía xa, Trương Tiểu Phàm không biết đã đứng ngoài cửa tự bao giờ, mỉm cười nhìn bọn chúng. Tiểu Đỉnh chạy tới trước mặt Trương Tiểu Phàm, khom người nhảy vọt lên, miêng kêu liên thanh: “Cha, cha!” Trương Tiểu Phàm đón lấy nó, rồi thuận tay tung bổng nó lên không, Tiểu Đỉnh cười khanh khách hoa tay múa chân, lúc rơi xuống liện được ông ta đón lấy đặt lên vai, Vương Tông Cảnh rảo bước tới gần, ngắm nhìn nụ cười ôn hòa ấy, không hiểu sao trong lòng chợt cảm thấy ấm áp. Trương Tiểu Phàm ngoảnh sang nhìn, mỉm cười nói: “Cậu tới rồi à.” Vương Tông Cảnh gật đầu, đáp: “Vâng.” Sau khi dừng một lát, nó xắn tay áo nhưng lại đi về phía căn bếp, nói: “Tiền bối, có chuyện gì chưa làm, để tôi làm giúp cho.” Trương Tiểu Phàm thơm vào má Tiểu Đỉnh, lại vuốt ve cái đầu tròn của nó rồi đặt xuống, mỉm cười thốt: “Đi chơi đi, tới gặp mẹ con trước, mấy ngày không gặp, mẹ chắc nhớ con lắm đấy.” “Dạ.” Tiểu Đỉnh đáp lời, xoay người theo thói quen chạy thẳng về phía Thủ Tĩnh Đường, đồng thời không quên quay sang vẫy tay chào Vương Tông Cảnh. Vương Tông Cảnh mỉm cười vẫy tay lại với nó, ra hiệu biết rồi. Trương Tiểu Phàm thấy Tiểu Đỉnh chạy đã xa, mới xoay người lại nhìn Vương Tông Cảnh, gật gật đầu nói: “Vào trong đi.” Nói xong đi thẳng vào bếp, Vương Tông Cảnh cũng vào theo. Chẳng bao lâu sau, từ ống khói trên đỉnh gian bếp khói bốc lên nghi ngút, chắc hai người bên trong đã nhóm bếp xong rồi. Cách vị trí vắng vẻ của gian bếp một quãng xa, nằm ở nơi trung tâm nhất của Đại Trúc Phong là Thủ Tĩnh Đường, tuy không thể so được với lầu các hùng vĩ tầm cỡ Ngọc Thanh Điện trên Thông Thiên Phong, thậm chí so với các tòa kiến trúc tại các ngọn núi khác cũng không bằng, nhưng ở đây Thủ Tĩnh Đường vẫn là một tòa viện lớn khí thế bất phàm, dù trông nhiều chỗ có những dấu vết loang lổ, không biết đó là những vết tích được lưu lại từ các đời tiền bối đệ tử trong biết bao nhiêu năm rồi. Hiện tại, có hai bóng phụ nữ đứng tại nơi cửa lớn của Thủ Tĩnh Đường. Một người dung mạo xinh đẹp, quần áo giản dị, mặt mũi tươi cười. Người phụ nữ còn lại ở bên cạnh thì quần áo toàn thân trắng như tuyết, dung mạo lại càng đẹp hơn, người mang thần kiếm Thiên Gia tỏa ánh hào quang màu lam nhạt không ngừng lưu chuyển, càng khiến khuôn mặt thêm lạnh lùng mỹ lệ, chính là Lục Tuyết Kỳ. Người kia là Văn Mẫn cùng xuất thân từ Thanh Vân Tiểu Trúc Phong với nàng, tính vai vế còn là sư tỷ của Lục Tuyết Kỳ, nhưng hiện tại đã gả làm vợ Tống Đại Nhân, nên có thể coi như đang giữ nửa chức chủ nhân của Đại Trúc Phong. Nhiều năm qua, Văn Mẫn với Lục Tuyết Kỳ rất thân với nhau, tình cảm hai bên không khác chị em ruột bao nhiêu, lúc này Văn Mẫn đang nhìn Lục Tuyết Kỳ, chỉ thấy sắc mặt của nàng ta lạnh nhạt, nhưng ánh mắt vẫn dõi về phía căn bếp đằng xa, lặng lẽ không nói. Văn Mẫn thầm thở dài, thốt: “Sao thế, tới tận giờ mà muội vẫn còn chưa yên tâm ư?” Lục Tuyết Kỳ trầm mặc hồi lâu, chậm rãi thu hồi ánh mắt, đáp: “Tâm của Tiêu sư huynh sâu như biển, muội không nhìn ra mục đích của sư huynh, cho nên trong lòng vẫn thấy bất an.” Ánh mắt Văn Mẫn cũng liếc về phía nhà bếp, nói: “Ý của Tiêu sư huynh ra sao thì ta không biết, nhưng mấy tháng nay ta thấy tên thiếu niên Vương Tông Cảnh này cũng không giống kẻ xấu, nhân phẩm coi như cũng được.” Lục Tuyết Kỳ cười nhạt, trong cặp mắt trong sáng như lóe lên một tia sắc bén, đáp: “Thiếu niên này quả không phải xấu, nhưng việc mà Tiêu sư huynh làm lại là bắt Tiểu Phàm dạy nó những thứ xấu xa nhất thiên hạ.” Nói tới đó, nàng có vẻ như hít sâu vào một hơi, dừng giây lát, sắc mặt dần trở thành hòa hoãn, nói nhỏ: “Nếu có thể, muội chỉ mong hắn quên đi hết thảy chuyện quá khứ, yên ổn lưu lại Đại Trúc Phong trên Thanh Vân Sơn này, sống một cuộc sống bình lặng là tốt rồi.” Văn Mẫn vỗ khẽ vào cánh tay Lục Tuyết Kỳ, mỉm cười: “Được rồi, muội nghĩ lung tung làm gì. Không nói chuyện khác, chỉ riêng với đạo hạnh hiện tại của Tiểu Phàm, dưới gầm trời này còn sợ gì nữa, chưa kể còn có một vị được xưng là kỳ tài hiếm có trong suốt năm trăm năm qua của Thanh Vân như muội ở bên cạnh. Không xảy ra chuyện thì thôi, nếu quả có phát sinh việc gì, chỉ cần hai người bọn muội kề vai sát cánh như năm xưa… ta chẳng hiểu muội còn phải lo lắng gì nữa chứ?” Lục Tuyết Kỳ má ửng hồng, liếc nhìn Văn Mẫn, nói giận: “Sư tỷ, tỷ nói tinh tinh gì thế?” Văn Mẫn mỉm cười, vòng tay ôm lấy vòng eo thon của Lục Tuyết Kỳ, kéo nàng ta đi về phía Thủ Tĩnh Đường, vừa đi vừa cười nói: “Nếu để ta nói ấy, thì là do lòng dạ của muội bám hắn quá chặt thôi, bởi vậy mới hay lo nghĩ vô cớ. Ngay cả không bàn tới đạo hạnh, Tiểu Phàm năm xưa cũng đâu phải thánh nhân ngây thơ thuần phác gì, thân giữ vị trí cao trong Ma giáo nhiều năm, tiêu diệt vô số môn phái, tâm kế thủ đoạn phải lợi hại cỡ nào mới có được cái danh Huyết Công Tử chứ. Theo ta thấy, nếu thực sự đấu kế đấu trí, người đàn ông của muội sợ là chưa chắc đã thua vị Tiêu chưởng môn sư huynh của chúng ta đâu.” Lục Tuyết Kỳ hừ một tiếng, không nói năng gì mà chỉ trừng mắt với Văn Mẫn. Văn Mẫn với nàng thâm giao tỷ muội nhiều năm, đã quen tính nết Lục Tuyết Kỳ từ lâu nên nào có sợ hãi gì, bật cười nhẹ một tiếng đưa tay nhéo vào bàn tay nàng ta, cười: “Được rồi, được rồi, biết muội không thích nghe người ta nói xấu Tiểu Phàm rồi, ta không nói nữa là xong chứ gì. Tóm lại Tiểu Phàm là thiên hạ vô địch, cái gì cũng tốt cả, vậy muội còn lo lắng gì nữa? Đi thôi, đi uống trà với ta nào. Nhà ta có ít trà Hải Vân Tiêm đặc sản của biển Bồng Lai mới được người ta biếu, chứ thường không có mà uống đâu.” Lục Tuyết Kỳ bị Văn Mẫn lôi đi, đối với vị sư tỷ này quả thực không có biện pháp nào cả, đành cười khổ lắc đầu, theo nàng ta đi về phía Thủ Tĩnh Đường. Có điều khi rẽ vào hậu đường, nàng vẫn không kiềm được ngoái đầu lại ngóng, tuy đã đầu gối tay kề, tuy cùng sống trên Đại Trúc Phong, căn bếp đang tỏa khói nhàn nhạt giữa mảng trúc xanh ngắt, từ xa nhìn lại đẹp như vẽ, trong khoảnh khắc, nàng ngẩn người tới xuất thần nhìn về nơi ấy, trong ánh mắt từ từ dấy lên nét dịu dàng. Trong biệt viện dưới chân Thanh Vân Sơn, hiện đang là lúc ánh mặt trời vô cùng rực rỡ, trên mấy con đường lớn đi qua đi lại đều là những đệ tử trẻ tuổi tham gia Hội Thi Thanh Vân. Tô Tiểu Liên sau khi chia tay với Vương Tông Cảnh, bất giác bước về phía căn phòng của mình, có điều một người hàng ngày mà hầu hết thời gian đều ở trong nhà cửa đóng then cài như nàng, bữa nay đột nhiên lại không muốn trở về. Ngước đầu nhìn khắp tứ phía, chỉ thấy tất cả những người xung quanh đều không quen một ai, nghĩ kỹ lại, trong Thanh Vân Biệt Viện này, tính ra chỉ duy Vương Tông Cảnh là người còn có thể nói với nàng đôi lời thôi. Nàng khẽ nhíu mày liễu, bộ dạng hơi ngơ ngác, trong lòng đan xen những tình cảm kỳ lạ, tựa hồ khác hẳn ngày thường. Nàng lặng lẽ xoay người, nhưng lại đi về một hướng khác. Đi một hồi, ngang qua vô số những dãy nhà và khoảng sân gần như giống hệt nhau, tới khi Tô Tiểu Liên từ trong cơn mê mải tỉnh lại mới chợt nhận ra mình trong lúc vô thức đã đi một mình tới tận vườn hoa nơi hậu viện. Tuy hiện tại là ban ngày, đã qua mùa hè, không khí nóng nực không còn nữa, trời có thể coi là mát mẻ, nhưng vườn hoa vẫn không có mấy người, đặc biệt càng vào sâu bên trong, càng lại gần chỗ vách núi đó thì bóng người lại càng ít ỏi. Chỗ đó hẻo lánh là một ngyên nhân, nhưng những ngày trước việc ở đây phát sinh có người chết bất ngờ mới là nguyên nhân chủ yếu, không một ai lại thích đi tới những chỗ vắng vẻ mà còn có người chết cả. Tô Tiểu Liên đi tới còn cách chỗ vách núi mười mấy trượng thì dừng bước, không tiến thêm nữa, trong mắt lộ ra vài nét phức tạp. Từ xa nhìn lại chỗ đó, vách núi vẫn y như thường ngày, sừng sững trơn láng, mấy gốc tùng lùn mọc bám lên trên, dưới vách chồng vài loại kỳ hoa dị thảo, trúc xanh, cây cảnh, địa thế bằng phẳng, chẳng còn thấy chút dấu tích nào của vụ hung án hôm trước. Tên béo bị xác nhận là gian tế của Ma giáo đó, cứ như vậy mà chìm nghỉm vào trong ký ức một cách lặng lẽ như khói bụi. Tiểu Liên lẳng lặng nhìn khoảng đất trống đã chẳng còn tí dấu vết nào ấy một hồi, sau đó dửng dưng quay người rời khỏi. Không lâu sau khi nàng ta bỏ đi, từ một góc vắng khác của vườn hoa, cành trúc khẽ lay động, một bóng người lặng lẽ bước ra, chính là đệ tử đắc ý Âu Dương Kiếm Thu của Tăng Thư Thư, chỉ thấy hắn trầm ngâm ngó về hướng Tô Tiểu Liên vừa đi một hồi, rồi quay đầu nhìn khoảng đất chỗ vách núi. Hôm đó sau khi Ba Hùng bất ngờ bị giết, Âu Dương Kiếm Thu cũng có mặt ở đây, đương nhiên hắn biết rõ Ba Hùng chết tại chỗ nào. Lúc này chỉ thấy mặt của hắn sa sầm, tỏ vẻ trầm ngâm, hồi lâu sau mới lầm bầm nho nhỏ: “Hôm đó còn sợ hãi đến thế, hôm nay lại tới đây một mình với mặt dửng dưng, thật là có hơi quái lạ…” Một ngày trôi qua, mặt trời chìm về tây, trăng lại lên cao tới giữa chừng không, nháy mắt sao đã giăng đầy trời, đêm khuya thăm thẳm. Trên Đại Trúc Phong, bên rừng trúc, gió núi thổi nhè nhẹ lay động bóng trúc đong đưa, thoáng xen hơi lạnh. Xa xa, sóng trúc cuồn cuộn tựa như biển cả mãi không ngừng, rì rào vọng lại. Dưới ánh sao, những lầu các ẩn mình trong bóng tối đều trở nên lặng lẽ, chỉ còn hai bóng người ngồi dưới trúc, nương theo ánh tinh quang, là vẫn còn chưa ngủ. “Người tu đạo không giống kẻ phàm, được các loại kỳ công diệu pháp tôi luyện thân thể, dài theo năm tháng, cơ thể tự nhiên cứng cáp hơn người phàm rất nhiều, bởi vậy rất nhiều thủ đoạn có thể làm tổn hại tới tính mạng của người phàm thì đối với cơ thể người tu đạo lại chẳng có tác dụng gì hết, người đời thường tôn người tu đạo thành như thần tiên quá nửa là bởi lý do này.” Trương Tiểu Phàm cất giọng bình hòa, chậm rãi nói. Vương Tông Cảnh lặng lẽ gật đầu, trong lòng thoáng động, thầm nghĩ chắc thân thể mình so với người thường cũng đã mạnh hơn kha khá rồi. Lúc này chợt nghe thấy Trương Tiểu Phàm lại từ từ nói tiếp: “Nhưng bất kể đạo hạnh tinh thâm ra sao, thần thông quảng đại như nào, người tu đạo cuối cùng cũng vẫn là người, chỉ cần là người, nhất định sẽ có biện pháp đối phó được.” Nói tới đây, ông chuyển đầu lại nhìn Vương Tông Cảnh, ánh mắt bình đạm mà ấm áp, nhưng những lời từ miệng ông ta phát ra, lại ẩn chứa sự sắc bén thâm sâu khiến Vương Tông Cảnh bất giác ngưng thần lắng nghe. “Muốn giết một kẻ tu đạo, có cực nhiều cách, kẻ đạo hạnh thấp thì cách giết cũng không khác bao nhiêu so với giết người phàm, còn người đạo hạnh càng cao đương nhiên sẽ càng khó giết.” Vương Tông Cảnh hít sâu một hơi, nói nhỏ: “Xin tiền bối dạy tôi.” Ánh sao lấp lánh, sóng trúc dạt dào, gió khuya lạnh lẽo từ xa thổi lại khiến rừng trúc phía sau hai người rung lên xào xạc. Không hiểu sao, ánh mắt Trương Tiểu Phàm đang nhìn về mảng rừng trúc ấy vụt trở nên bối rối, giây lát sau, thần sắc ông ta lại khôi phục như thường, giọng nói trầm thấp lại vang lên lặng lẽ bên tai Vương Tông Cảnh: “Thứ nhất, đánh chỗ trí mạng. Kẻ tu đạo thể chất mạnh hơn hẳn người thường, nhưng trên cơ thể vẫn có mấy chỗ hiểm, một khi bị trọng thương là trí mạng ngay. Đầu, cổ họng, tim, bụng đều là những chỗ rất hiểm, trong đó đầu là hiểm nhất, bụng là nhẹ nhất, nhưng nơi đan điền ở bụng dưới thường là chỗ ngưng tụ tinh khí của kẻ tu đạo, nếu bị thương cho dù không chết nhưng đạo hạnh ắt sẽ bị tổn hại mạnh, cậu phải nhớ cho kỹ.” “Thứ hai, độc. Kẻ tu đạo thể chất mạnh mẽ, những loại độc đối với người phàm là trí mạng thì thường không có tác dụng với kẻ tu đạo, nhưng thiên địa tạo hóa vô cùng thần diệu, Thần châu hạo thổ rộng khắp thiên hạ vẫn có vài loại độc vật cực kỳ lợi hại, ngay cả người tu đạo cũng không cách nào chống lại nổi. Kẻ thiện dụng độc tinh thông nhất trong thiên hạ, không ai hơn được một nhánh của Ma giáo tên là Vạn Độc Môn, những thứ mà ta biết được bây giờ đại khái cũng chỉ là chút da lông bên ngoài mà thôi. Vật độc nhất trên đời này gồm có Hủ tâm liên, Ác long đảm, Thất vỹ ngô công, Thái hồng xà…” “Thứ ba…” “Thứ tư…” “Thứ năm…” “Thứ sáu…” Bóng trúc âm u lay động theo gió, hai bóng người lẫn vào bóng tối sâu thẳm, tiếng thầm thì thoáng có thoáng không vấn vít trong gió, dưới ánh sao nhấp nháy, lặng lẽ cuốn lên không rồi tan biến không còn dấu tích giữa màn đêm. Có điều thỉnh thoảng giữa kẽ lá trúc lọt xuống những ánh sao mờ, vẫn còn thoáng thấy được mặt mũi Vương Tông Cảnh đã trở thành trắng bệch. Mặt trời nhô lên, đem tia nắng sớm đầu tiên chiếu xuống Đại Trúc Phong, theo tiếng chó sủa, Tiểu Đỉnh vươn vai đi ra từ những dãy nhà, Đại Hoàng và Tiểu Hôi đang lười nhác đi theo sau nó, cũng không biết bọn chúng khi đêm xuống đã chui vào xó nào để ngủ nữa. Đi ra khoảng trống giữa Đại Trúc Phong, phóng mắt nhìn, tuy mới là sáng sớm nhưng từ ống khói trên nóc nhà bếp đã bốc lên những lằn khói, đồng thời từ xa tựa hồ đã có thể ngửi thấy mùi cơm nước thơm phức. Tinh thần Tiểu Đỉnh tức thì hứng khởi, rảo bước chạy về phía bếp, chẳng bao lâu đã tới trước cửa nhìn vào bên trong, quả nhiên thấy Trương Tiểu Phàm đang bận bịu trong bếp chuẩn bị bữa sáng, ngoài ông ta, Vương Tông Cảnh cũng đã ở đó từ lâu, đang đứng một bên giúp làm mấy việc lặt vặt. “Cha!” Tiểu Đỉnh gọi lớn rồi chạy vào trong, Trương Tiểu Phàm đặt bình dầu trong tay xuống, ngoái nhìn lại, mặt tức thì nở một nụ cười, cúi người bế Tiểu Đỉnh đang chạy tới, nâng bổng lên thơm vào bầu má tròn trịa của nó, đồng thời cười nói: “Hôm nay sao dậy sớm thế, ngủ thêm một lúc cũng được mà.” Tiểu Đỉnh cười hi hi đáp: “Không sao, cha à, sáng sớm mà con tỉnh dậy là không ngủ lại được nữa rồi.” Nói đoạn ngoái đầu nhìn về phía Vương Tông Cảnh ở bên cạnh, hơi ngẩn ra một chút, thấy Vương Tông Cảnh tuy không có vẻ mệt mỏi gì nhưng sắc mặt trắng bệch, trong mắt còn có vằn máu nhạt, có vẻ cả đêm không ngủ, thì không khỏi lấy làm lạ, hỏi: “Vương đại ca, đại ca đêm qua cũng không ngon giấc à?” Vương Tông Cảnh cười cười không đáp, kỳ thực đêm qua nó vốn không ngủ thật, cứ ở chỗ bên rừng trúc nghe Trương Tiểu Phàm giảng đạo trọn một đêm, cho tới tận lúc này, trong đầu nó vẫn không ngừng văng vẳng những thứ kỳ quái đã nghe đêm qua mà người thường nghe phải ắt rợn hết tóc gáy, những biện pháp giết người cổ quái ác độc được Ma giáo truyền lại ấy, chỉ có thể dùng từ “ngoài sức tưởng tượng” để mô tả, nhưng các kỳ công diệu pháp khiến người ta phải kinh ngạc trong đó cũng đồng dạng khiến nó đại khai nhãn giới, chìm đắm say mê lúc nào chẳng hay. ————– Ghi chú: (*) Đoạn này Tiêu Đỉnh dùng các cụm từ “minh nguyệt tùng gian” và “thanh thạch lưu thủy”, là lấy từ trong câu thơ “minh nguyệt tùng gian chiếu, thanh tuyền thạch thượng lưu.” trong bài Sơn Cư Thu Minh của thi hào Vương Duy đời Đường. Ý nói vô cùng trong sáng và tinh khiết giống như ánh trăng chiếu qua kẽ tán lá tùng, như dòng nước trong chảy trên lòng suối đá. |
|
|
|
|
|
#77 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Dec 2012
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 1
Thanked 8 Times in 1 Post
|
Vất vả cho bạn quá.thanks
Mình mún tìm PRC đọc offline cơ ạ.mà link trên mình không down đc.Nhưng cũng may mắn tìm đc nguồn khác rồi. Xin phép chủ theard cho mình post link lên đây để những người gặp trường hợp như mình có thể đọc ạ. PRC Chương 1 - Chương 75.Nguồn [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] Link [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] pass nếu có: bachngocsach.com |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|