Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Hoa Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

Trả lời
Old 06-07-2010, 09:08 PM   #1
tiaranghi
Thành viên mới
 
tiaranghi's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 27
Xin cảm ơn: 11
Được cảm ơn 351 lần trong 27 bài
Default Ký túc xá nữ sinh – Quyển sách trong ngôi trường ma - Trầm Tuý Thiên

Đây là lần đầu tiên mình post truyện trong 4rum, rất mong nhận được những nhận xét của các bạn về nội dung cũng như là về văn phong. Truyện do mình dịch từ tiểu thuyết của tác giả Trầm Tuý Thiên. Mình đọc sơ nội dung thì thấy cũng khá hấp dẫn, nhưng nếu được các bạn ủng hộ thì mình sẽ càng có động lực để dịch nhanh hơn, các bạn nếu có đọc thử thì cho mình xin ý kiến nha.

Nghe tựa đề thì các bạn cũng biết thể loại của truyện này là gì rồi, mang hơi hướm kinh dị ấy mà, nhưng chắc cũng không khủng khiếp lắm đâu. Mình dịch thử phần mở đầu, mong là sẽ nhận được hồi âm từ các bạn.

Ký túc xá nữ sinh – Quyển sách trong ngôi trường ma
Tác giả : Trầm Tuý Thiên


Mở đầu (1)

Tôi luôn cố gắng thử quên đi câu chuyện này, nhưng tôi phát hiện ra một điều, rất khó. Thật đó, rất khó, tất cả phương pháp đều đã thất bại. Nó luôn ẩn hiện trong sâu thẳm tâm hồn tôi, không chịu rời đi. Vào những đêm dài không thể chợp mắt, nó lại giống như một con gián xảo quyệt, bò ra từ bóng tối u ám một cách âm thầm lặng lẽ, mở to đôi mắt gian ác ra nhìn tôi, cẩn thận dùng những cái chân gớm giếc chạm vào người tôi. Tôi biết, nó vẫn luôn muốn xuất hiện, muốn tôi bước vào thế giới của nó. Nhưng tôi luôn từ chối, từ chối bước vào đó. Tôi sợ những thứ có sức hấp dẫn quá lớn, nó sẽ khiến tôi bất giác đắm chìm vào đó, nghiện ngập, và rồi không thể tự khống chế, đánh mất chính mình. Trên thế giới này, những thứ có sức hấp dẫn lớn quả thật quá nhiều, quyền lực, tiền bạc, ái tình, bia rượu, thuốc lá, văn học, nghệ thuật... Mỗi một loại đều có thể dễ dàng khiến bạn lãng phí cả đời. Cách bảo vệ bản thân tốt nhất chính là giữ một khoảng cách với tất cả các sự vật, bất kể nó hấp dẫn bạn đến mức nào. Cần phải nguỵ trang bản thân, để người khác không thể nào nhìn ra con người thật của bạn. Tương tự, bạn cũng đừng mong nhìn rõ người khác, cái bạn nhìn thấy, cũng chỉ là lớp nguỵ trang của họ - một lớp ngụy trang cố ý hoăc vô tình – mà thôi.

Cho nên, tôi luôn nghi ngờ tính chân thật của câu chuyện này. Lúc tôi nói sự nghi ngờ của mình cho anh rể họ biết, mặt anh ấy đỏ lên, tiếp theo là nổi giận , giận đến mức nói không ra lời. Lúc này, tôi mới âm thầm hối hận. Anh rể họ là một con mọt sách rất ngoan cố, tôi nói như vậy chẳng khác nào hạ thấp anh ấy.

Quả thật, sau khi bình tĩnh lại thái độ của anh ấy với tôi trở nên lạnh nhạt hơn, “Tuý Thiên, em có thể không tin anh, nhưng em đi hỏi chị họ của em đi, chắc em không đến mức không tin cả cô ấy chứ!!”

Tôi vội vàng giải thích: “Không phải em nghi ngờ anh, chỉ là, anh cũng biết, chuyện anh nói quả thật rất khó tin”.

Sắc mặt của anh rể đã hoà bình lại một chút, đầu gật gật “Anh cũng biết, chuyện này rất khó tin, cho nên, chuyện này chỉ được lưu truyền trong phạm vi các giáo sư trong trường Y bọn anh thôi, không ai dám nói ra ngoài, cho dù có nói ra, thì có ai chịu tin? Bị xem là tên điên cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.”

Tôi hiểu điều anh ấy nói. Trên cơ bản, anh ấy là một người rất hiền lành. Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa là trí óc anh ấy có vấn đề, ngược lại anh ấy là một người rất thông minh, nếu không làm sao lấy được bằng thạc sĩ môn giải phẩu học chứ. Nhưng có lẽ vì anh ấy quá nhập tâm vào giải phẫu học, nên về phương diện thế thái nhân tình lại rất ngây thơ. Anh ấy cũng tự biết điểm này, nên rất ít khi nói nhiều với người lạ. Nếu tôi không phải là họ hàng của vợ anh ấy, anh ấy cũng không nói nhiều như vậy với tôi, càng không kiên nhẫn kể cho tôi nghe câu chuyện đáng sợ xảy ra ở ký túc xá nữ sinh. Chỉ việc ngồi kể thôi đã mất đến hơn ba tiếng đồng hồ, đối với một người xem trọng thời gian như anh ấy thì việc này rất hiếm có. Ý của anh ấy là muốn cho tôi biết, so với những tiểu thuyết hư cấu, thì cuộc sống thực càng đáng sợ hơn.

Tôi là một nhân viên nhà nước, về cơ bản chính là loại người cả ngày bận tối mặt mũi nhưng lại không biết mình đang bận việc gì, không chức không quyền, thấp cổ bé họng. Những người như tôi, tuỳ tiện đến bất cứ cơ quan nào cũng có thể tìm ra được cả mớ, gọi dạ bảo vâng, không có cá tính. Điểm may mắn là, khả năng tiếp thu cái mới của tôi khá cao, vào lúc mạng internet được phổ cập, tôi cũng theo kịp thời đại học được mấy trò đánh máy, lên mạng. Gặp cơ hội ngẫu nhiên, tôi bắt đầu tập tành viết tiểu thuyết kinh dị, phản ứng của độc giả cũng không tệ, có lúc còn may mắn được đăng lên tạp chí, nhận được ít nhuận bút, chuyện này làm người mẹ nghèo khó của tôi rất tự hào. Mẹ còn ở trước mặt anh rể họ khoa trương thêm một bậc, tiếp theo đó thì đương nhiên là anh ấy mời tôi đến nhà, nói là có đề tài truyện kinh dị rất hay, mong tôi có thể viết thành tiểu thuyết.

Tõi đã từ chối, lý do rất đơn giản, tôi sợ câu chuyện này, sợ nó sẽ đâm thẳng vào một nơi yếu đuối nào đó thẳm sâu trong trái tim tôi, khiến tôi bị thương, máu chảy không ngừng. Tôi phải bảo vệ bản thân, nói thật ra, tôi là một người yếu đuối, trong cái xã hội mạnh được yếu thua này, muốn sinh tồn một cách mạnh mẽ là chuỵên không dễ dàng, tìm một phương thuốc thích hợp để xoa dịu tâm lý là chuyện cần thiết. Chính vì vậy mà “liệu pháp thắng lợi tinh thần” của A Q mãi mãi sẽ không biến mất.

Nhưng tôi đã thất bại. Bất kể tôi đi đến đâu, câu chuyện này luôn đột ngột xuất hiện, xông thẳng vào óc tôi, sau đó tấn công tôi, hành hạ linh hồn yếu ớt của tôi.

Trải qua mười mấy đêm đấu tranh tư tưởng không chợp mắt, tôi đành phải thoả hiệp. Tôi mang theo máy ghi âm, tìm đến nhà anh rể họ ở Trường Y học Nam Giang, trịnh trọng nhờ anh ấy tường thuật chi tiết câu chuyện ấy cho tôi nghe.

Câu chuyện bắt đầu từ mùa thu giá lạnh năm 2003

Mùa thu năm đó đặc biệt đến rất sớm, Trường Y học Nam Giang được bao phủ bởi một khu rừng rậm tiêu điều xơ xác. Chỉ mới tới tháng 10, mà con đường vào trường đã ngập tràn lá rụng, bất kể công nhân quét dọn thế nào cũng không hết nổi. Từng chiếc lá vàng khô bi ai bị gió thổi rời khỏi cành, từ từ mục nát. Những cây cầu gỗ ngày thường vốn tràn đầy sức sống đột nhiên như trở nên già nua hẳn đi, để lộ ra bộ dạng hoang tàn mục nát,, những phần thân thể trơ trụi miễn cưỡng phải lộ ra ngoài bị gió thu táp vào run lên bần bật. Những nhân viên lớn tuổi trong trường thì truyền tai nhau, không lẽ lại sắp có chuyện tà quái gì xảy ra? Lần trước cũng vào lúc thời tiết khác thường thế này, toà nhà giải phẫu học trong trường đột nhiên xảy ra trận hoả hoạn lớn, lửa cháy hết cả một đêm, sau khi xe cứu hoả đến dập tắt được đám cháy, đã phát hiện ra mấy thi thể không thể nhận diện được nữa. Kết quả giám định cho biết đó đều là học sinh của trường. Không ai biết tại sao họ lại đến toà nhà giải phẫu học vào đêm khuya như vậy, thậm chí nguyên nhân phát hoả cũng không điều tra ra được. Câu chuyện này cứ được lưu truyền, sau đó dĩ nhiên nó trở thành một câu chuyện ma quái. Nghe nói, có không ít học sinh từng nghe thấy tiếng khóc lóc kêu cứu rất nhỏ ở phòng giải phẫu học, đặc biệt là vào đêm khuya, không ai dám đến gần toà nhà u ám lâu năm đó. Toà nhà này cũng trở thành nơi đáng sợ nhất trong Trường Y học Nam Giang, cho đến khi nơi được gọi là đáng sợ nhất trong lịch sử Trường Y học Nam Giang xuất hiện : ký túc xá nữ sinh phòng 441.

Phòng 441 ký túc xá nữ sinh có 8 chỗ ngủ, 4 chỗ bên dưới và 4 chỗ bên trên, được đặt đối diện nhau, chen chúc trong một căn phòng không tới 20m vuông. Vào một đêm của tháng 10 /2003, Trình Lệ đột nhiên giật mình thức giấc, cô đã mơ phải một giấc mơ rất kỳ lạ. Cô thấy một chàng trai anh tuấn, đôi mắt trong veo của anh phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ, đang gọi cô rất tha thiết.

thay đổi nội dung bởi: tiaranghi, 06-07-2010 lúc 09:14 PM
tiaranghi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 06-07-2010, 09:14 PM   #2
tiaranghi
Thành viên mới
 
tiaranghi's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 27
Xin cảm ơn: 11
Được cảm ơn 351 lần trong 27 bài
Default

Mở đầu (2)

Cô ngồi dậy, kéo tấm chăn trên người xuống, mở cửa sổ, vươn đầu ra ngoài hít thở không khí trong lành của thiên nhiên. Thời tiết mùa thu còn mang theo một chút hơi lạnh, khiến cô thoải mái rất nhiều.

Trình Lệ không mở đèn, ánh trăng lạnh lẽo ùa vào phòng. Trong phòng ký túc xá chỉ còn có 2 người, cô và Hứa Diễm. Căn phòng vốn có 8 nữ sinh cùng ở, 3 người là người ở tại thành phố Nam Giang, 2 người có thân thích ở đây, còn 1 người đang trong giai đoạn yêu đương mãnh liệt, đã cùng với bạn trai mình thuê một căn phòng ở gần trường chung sống. Hôm nay là thứ 7, cuối tuần, căn phòng 441 ngày thường rất náo nhiệm giờ chỉ còn lại cô và Hứa Diễm.

Ngực của Hứa Diễm nhấp nhô theo nhịp thở của cô ấy, trên miệng còn có ít nước dãi, thấm ướt cả khăn choàng của mình. Cô ngủ rất ngon, có lẽ, còn đang mơ giấc mộng đẹp. Hứa Diễm là người từ vùng nông thôn Thiên Tích xa xôi đến thành phố Nam Giang phồn hoa học tập, cuộc sống đô thành tràn đầy màu sắc đã làm cho cô mê mẩn. Cô lại đang ở vào cái tuổi thích mơ mộng, rất trông chờ vào một tương lai tươi sáng.

Trình Lệ chầm chậm thở ra một cái, nhẹ nhàng vương người sang giúp Hứa Diễm lau nước dãi trên mặt. Thế gian này, vốn không hề tốt đẹp như cô ấy tưởng tượng. Đáng tiếc, Trình Lệ không thể chính miệng nói ra chuyện này cho Hứa Diễm hiểu.

Kim giây của chiếc đồng hồ treo tường nhích từng bước từng bước, âm thanh “tíc tắc, tíc tắc” vang vọng theo. Trình Lệ ngẩn đầu lên nhìn vào đồng hồ, 11 giờ 50 phút.

Vẫn còn 10 phút. Trình Lệ lẩm bẩm nói, bước ra khỏi giường. Trên chiếc bàn ngoài phòng lớn xếp đầy máy tính, mỗi sinh viên một cái. Cô tìm đến chỗ máy tính của mình, nhẹ nhàng ấn nút.

Màn hình của máy tính bật sáng, vài phút sau, một giao diện quen thuộc bày ra trước mặt cô, một chú chim cánh cụt dễ thương xuất hiện, đó chính là QQ.

Cô thành thục nhập vào mật mã của mình, chú chim cánh cụt tối đi một lát, cuối cùng cũng sáng lên, cô đã đăng nhập vào QQ.

Các bạn bè trong danh sách đều không online, cô cảm thấy hơi thất vọng.

Nhưng cô không phải thất vọng lâu, sau vài giây, chú chim cánh cụt đã kêu “tích tích” không ngừng, đó là những tin nhắn offline từ các bạn của cô và của cả một người lạ để lại. Trình Lệ xem từng tin nhắn một, sau đó thì dừng lại ở tin nhắn của một người lạ gửi cho cô.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản: “Đến lúc rồi...Tôi ở sau lưng cô.”

Ở sau lưng? Trình Lệ có chút hoang mang, tối như vậy, trong phòng ngủ nữ sinh sao lại có người? Cô nhớ rõ, trước khi 2 người đi ngủ đã khoá rất kỹ các cánh cửa, trừ khi là có ma.

Nhưng anh không phải ma, càng không lừa gạt cô! Cô tin anh, tin từng câu từng chữ mà anh nói.

Cô quay mặt lại, nhìn thấy gương mặt một chàng trai tuấn tú – là gương mặt mà cô đang chờ đợi. Sau đó, cô nghe thấy một giọng nói rất kỳ lạ : “Đến lúc rồi!”

Phải, đến lúc rồi, Trình Lệ ngẩn đầu lên nhìn đồng hồ, 11 giờ 58 phút, còn 2 phút nữa là đến 12 giờ. 12 giờ, là thời điểm kết thúc một ngày, cũng là thời điểm bắt đầu một ngày.

Trình Lệ nhìn vào gương nở một nụ cười. Lúm đồng tiền của cô tươi tắn rạng rỡ, hôm nay, cô không trang điểm, nhưng đã đặc biệt thay đổi kiểu tóc, đắp cả mặt nạ, tối nay cô khá xinh đẹp.

Cô hỏi người con trai anh tuấn đang mờ ảo trong làn sương mù :”Em có đẹp không?”

“Có, rất đẹp”

Cô rất hài lòng với câu trả lời này, còn có gì khiến người ta vui hơn việc đuợc nghe lời khen tặng từ người yêu?

“Đến lúc rồi!”

Gịong nói kỳ lạ lại nhẹ nhàng vang lên, bay đến bên tai cô, khiến cả người cô chợt rúng động.

Cô nắm lấy tay anh, đi băng qua phòng lớn, ra đến lan can.

Cây sào bằng trúc bên ngoài lan can có treo một số quần áo con gái, màu sắc phong phú, nhẹ nhàng dao động trong đêm. Cô có chút xấu hổ, ở đây còn có cả mấy thứ trang phục lót của cô. Cô len lén ngước nhìn anh, mong là anh không chú ý đến chuyện này.

Thời gian hai phút trôi qua rất nhanh. Cô nhắm mắt lại, cầu nguyện vài câu, sắc mặt bình thường, nghiêng người từ lan can lầu 4 nhảy xuống đất.

Trong không trung Trình Lệ trông như một con chim nhỏ đang bay lượn, cảm nhận được sự thoả mãn không gì tả nổi. Cô mở rộng hai tay, ngửa mặt lên trời, bầu trời đêm lấp lánh ánh sáng của vầng trăng thu và những vì sao ảm đạm.

Vào thời khắc Trình Lệ nhảy khỏi lan can của phòng 441, trên miệng cô xuất hiện một nụ cười hài lòng mãn nguyện, giữa đêm tối mênh mông nụ cười ấy quỷ dị u ám vô cùng,

Hứa Diễm xoay người, cảm thấy toàn thân phát lạnh, giật mình tỉnh giấc.

Cô mở mắt nhìn chung quanh, phát hiện cửa sổ đang mở, gió thu lạnh lẽo đang không ngớt thổi vào, quấn lấy tấm thân mỏng manh của cô.

Chẳng trách lại lạnh như vậy! Hứa Diễm nhanh chóng ngồi dậy khỏi giường, đi đến bên cửa sổ, vươn người ra đóng cửa lại. Bên ngoài cửa sổ là màn đêm vô cùng vô tận, một ngọn đèn tù mù từ nơi xa thắp lên chút ánh sáng mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện, dường như đã bị che phủ bới một màn sương mù, khiến cho thế giới trở nên rất không chân thực.

Đóng cửa sổ rồi.

Hứa Diễm thở ra một hơi, lúc này cô mới phát hiện, không thấy Trình Lệ đâu.

Cô lật tấm chăn của Trình Lệ lên, đưa tay vào đó sờ thử, bên trong lạnh ngắt, Trình Lệ đã ra khỏi giuờng một lúc lâu rồi.

Cả phòng 441 chỉ còn lại một người, yên lặng như cõi chết, chỉ có âm thanh “tích tắc, tích tắc” của chiếc đồng hồ trên tường là không ngừng vang lên.

Đột nhiên, không biết từ đâu thổi đến một cơn gió lạnh, làm cô run rẩy cả người.

Gió ở đây thổi tới vậy? Cửa sổ rõ ràng đã đóng rồi.

“Lạnh quá!” Hứa Diễm nghe thấy tiếng than thở, hình như là giọng của đàn ông, vừa u ám, vừa mang đầy vẻ bi thương. Sao lại như vậy được? Vào lúc này sao lại có đàn ông ở phòng 441?

Lúc này Hứa Diễm mới phát hiện, ngoài phòng lớn có nguồn ánh sáng yếu ớt đang nhấp nháy. Cô lấy hết can đảm, run rẩy đi ra đó.

Trong phòng không có người.

Trên bàn sách, máy vi tính của Trình Lệ vẫn còn đang mở. Cô bước đến gần, QQ của Trình Lệ đang online, trên màn hình có một tin nhắn : “Đến lúc rồi… Tôi ở sau lưng cô.”

Ánh sáng u ám, dường như đang ẩn chứa điều gì đó.

Cô hoảng sợ, chân hơi run rẩy, nhưng không dám quay đầu lại.

Sau lưng nhất định không có người! Cửa phòng 441 đã được khoá rồi.

Nhưng Trình Lệ…Trình Lệ đi đâu chứ? Khuya như vậy, không lẽ cô ấy lại ra ngoài?
tiaranghi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 06-07-2010, 09:44 PM   #3
DennisQ
Viện sĩ
 
DennisQ's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2009
Bài gởi: 991
Xin cảm ơn: 2,835
Được cảm ơn 22,776 lần trong 863 bài
Default

Í... truyện này trước kia Den cũng có dịch nè ^_^

Mà rất tiếc là đang phải tạm ngừng rồi...

Đây là link nè: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
__________________
如果说“对不起”有用的话,还要警 察来干嘛?
Nếu "xin lỗi" mà có tác dụng thì cần gì tới cảnh sát? Hứ...
THẾ GIỚI CỦA GIANG HỒ, ai vào nhớ mang theo vũ khí phòng thân =))
http://dennisqlangthang.wordpress.com

DennisQ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
cindy hoang (23-07-2011)
Old 07-07-2010, 03:11 AM   #4
duongduong119
Thành viên mới
 
duongduong119's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 21
Xin cảm ơn: 404
Được cảm ơn 254 lần trong 15 bài
Default

đọc truyện kinh dị cảm giác rất là đã ^^
mình ủng hộ bạn
duongduong119 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
cindy hoang (23-07-2011)
Old 07-07-2010, 08:41 AM   #5
tiaranghi
Thành viên mới
 
tiaranghi's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 27
Xin cảm ơn: 11
Được cảm ơn 351 lần trong 27 bài
Default

Vậy bạn Den còn ý định dịch tiếp truyện này ko? Mình thấy còn phần 2 và 3 nữa, đang tính làm lun nguyên bộ.
tiaranghi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
cindy hoang (23-07-2011), DennisQ (08-07-2010)
Old 07-07-2010, 10:44 AM   #6
BlueRay_Line
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gởi: 1
Xin cảm ơn: 16
Thanked 1 Time in 1 Post
Default

@ Tiaranghi: It's great!!.. ^^ keep going .. tfs...(sorry. I dont know how to use the VN unicode here... my school server doesnt offer it. I also press F9 just like Tratu.vn but it doesnt work.. Sorry if it bothers you, guys..)
BlueRay_Line vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
cindy hoang (23-07-2011)
Old 07-07-2010, 12:40 PM   #7
tiaranghi
Thành viên mới
 
tiaranghi's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 27
Xin cảm ơn: 11
Được cảm ơn 351 lần trong 27 bài
Default

Mở đầu (3)


Hứa Diễm tìm tới được chỗ công tắc đèn, mở tất cả đèn trong phòng lên, ánh sáng tràn ngập căn phòng 441, đến lúc này cô mới an tâm được một chút.


Phòng 441 dường như đã khoá chặt, tạo cho cô cảm giác đây chính là một cỗ quan tài cực lớn đã được khoá kín. Từ nhỏ, cô đã có một nỗi sợ không nói thành tên với những không gian bị khoá kín.


Còn may, cánh cửa nhỏ thông giữa phòng ngủ và lan can bên ngoài vẫn chưa đóng, từ đó có thể tận hưởng được chút không khí trong lành từ bên ngoài. Hứa Diễm còn đang nghĩ như vậy, thì từ phía cánh cửa nhỏ đột nhiên bật ra hai tiếng “phạch phạch”. Cô hoảng sợ, đưa mắt nhìn ra, nhìn thấy hai điểm sáng màu xanh đang phát ra thứ ánh sáng yếu ớt.


Là ma sao? Hứa Diễm không thể không nghĩ tới giọng rên rỉ của người đàn ông lúc nãy, tim đập thình thịch, không ngăn được một cơn ớn lạnh tràn qua. Ánh sáng xanh cứ chằm chằm hướng về phía Hứa Diễm hồi lâu, “meo” lên một tiếng rồi rơi xuống lan can, không thấy đây nữa.


Thì ra là một con mèo hoang.


Hứa Diễm bớt sợ đi một chút, hôm nay mình làm sao vậy, sao cứ nghi thần nghi quỷ? May mà các bạn học không có ở đây, nếu không thì không biết sẽ bị bọn họ cười đến mức nào nữa.


Cô từ từ đi đến cánh cửa nhỏ đó, tính đóng cửa lại – tuy một không gian khoá kín khiến cô thấy không thoải mái, nhưng cứ mở cửa càng làm cô không yên tâm hơn, cô sợ sẽ có gì đó từ bên ngoài xông vào phòng.


Lúc này, có gió thổi qua, quần áo của các nữ sinh treo ở cây sào bên ngoài lan can phất phơ theo gió, trong đó có hai mảnh y phục dường như không được móc cẩn thận vào sào nên bị gió thổi rơi xuống, hai món trang phục lót.


Hứa Diễm biết đó là y phục của Trình Lệ.


Trong phòng 441, Trình Lệ là bạn thân nhất của cô. Không chỉ vì họ đều là người từ xa đến, cùng ngủ ở giường trên, mà còn là vì hai người đều có tính cách sảng khoái dám yêu dám hận.


Bất kể thế nào, cô có nghĩa vụ phải lấy lại hai món đồ đó cho Trình Lệ. Nếu không nhặt lên, để đến sáng bị các nam sinh đi ngang nhặt được hoặc nhìn thấy, truyền ra ngoài thì Trình Lệ sẽ rất xấu hổ.


Nghĩ đến đây, Hứa Diễm quay về phòng tìm đèn pin, sau đó mở cửa lớn, đi xuống lầu.


Phòng 441 nằm ở lầu 4, trên đường đi không có đèn cảm ứng, Hứa Diễm tay cầm đèn pin, thu hết can đảm từ từ đi xuống lầu. Cả toà nhà rất yên tĩnh, bất kể cô cẩn thận thế nào, nhẹ nhàng thế nào, vẫn nghe được tiếng bước chân mình vang vọng khắp các bức tường.


Cuối cùng cũng xuống đến tầng trệt, Hứa Diễm nặng nề thở ra một hơi. Nhưng đúng vào lúc này, một bóng đen đột ngột nhảy vọt ra từ bóng đêm, mặt cô dường như bị thứ gì đó cào trúng, đông cứng lại.


Đó là con mèo hoang.


Con mèo hoang màu đen. Không biết tại sao, nó lại đột ngột xuất hiện cào Hứa Diễm một cái, rồi nó ngồi xuống, lạnh lùng nhìn cô, cứ như đang nhìn một con quái vật.


Đôi mắt của con mèo đen mang một ma lực rất thần bí, ẩn hiện trong đó là sắc xanh lạnh lẽo, thâm sâu không thể tả. Theo truyền thuyết, mèo đen và vật dùng để trừ tà, không lẽ nó lại xem Hứa Diễm là tà vật sao? Hứa Diễm đưa tay sờ lên mặt, quả nhiên có vết máu đỏ tươi.


Con mèo đáng ghét! Hứa Diễm từ sợ chuyển thành tức giận, nhặt một hòn đá từ dưới đất lên ném vào con mèo đen, con mèo kêu lên một tiếng đau đớn rồi bỏ chạy mất tăm.


Hứa Diễm tức tối muốn đuổi theo, nhưng chân lại bị vật gì đó cản lại, cô ngã xuống đất.


Đường đi trong trường học đường làm bằng xi măng, rất cứng, Hứa Diễm ngã xuống đất, toàn thân đau đớn.


Cô cố gắng bò dậy, dùng đèn pin rọi vào vật nằm chắn ngang, là một xác chết! Nhìn y phục trên xác chết thì đó chính là Trình Lệ, người bạn cùng phòng thân thiết của cô.


“Cạch” một tiếng, chiếc đèn pin trên tay cô rơi xuống đất. Đôi chân mền nhũng của cô không chống chọi được nữa, từ từ khuỵu xuống. Cô mở miệng, muốn kêu lên nhưng lại không thành tiếng. Một cơn gió lạnh quỷ dị tràn vào yếu hầu cô, suýt chút là khiến cô nghẹt thở.


Cô thở hổn hển, giống như một con cá bị bắt rời khỏi nước, lồng ngực nhấp nhô liên hồi.


Lúc này, tay của cô sờ phải một vật mềm mềm ươn ướt, cô cầm lên xem, đó là một tròng mắt đã bị biến dạng.


Cuối cùng cô cũng phát ra được tiếng kêu, cô dùng hết sức vung tay để hất tròng mắt của Trình Lệ đi. Nhưng tròng mắt của Trình Lệ cứ như được dán chặt vào tay cô, hất thế nào cũng không chịu rời đi, tròng mắt đó phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo khiến người ta khiếp sợ, dán chặt cái nhìn vào cô, trong ánh mắt dường như ẩn chứa ý cười cợt.


Nó đang cười với Hứa Diễm, dường như đang châm biếm cô.


Hứa Diễm hoảng sợ đến mức ngất xỉu. Vào thời khắc cuối cùng khi cô sắp mất đi ý thức, một dòng tin nhắn vụt loé sáng ngang qua trí óc cô, chính là tin nhắn trên máy Trình Lệ :”Đến lúc rồi...Tôi ở sau lưng cô”.
tiaranghi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 08-07-2010, 03:03 PM   #8
tiaranghi
Thành viên mới
 
tiaranghi's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 27
Xin cảm ơn: 11
Được cảm ơn 351 lần trong 27 bài
Default

Quỷ khí dày đặc (1)


15/04/2009, sân bóng đá trường Y thành phố Nam Giang, ánh nắng rạng rỡ.


Hôm nay là ngày cuối cùng để báo danh vào nhập học ở truờng Y, sân bóng đá đã được sắp sẵn hai dãy bàn ghế chỉnh tề ngay ngắn, ở mỗi chiếc bàn đều có một vị giáo viên, phụ trách làm thủ tục nhập học cho từng ngành học tương ứng, dĩ nhiên, khâu quan trọng nhất trong thủ tục là thu học phí.


Phương Viện bước vào trường, cô ngẩn đầu lên nhìn vào tấm biển hiệu chữ vàng được treo ngay trước cửa, trên tấm biển lấp lánh ẩn hiện năm chữ lớn “Trường Y học Nam Giang”. Từ giờ trở đi, cô sẽ trở thành sinh viên của trường, cũng tức là từ biệt cuộc sống nghèo khổ cơ cực chốn nông thôn, chính thức bước chân vào đô thành Nam Giang, vừa học tập vừa sinh sống vừa phấn đấu, tranh thủ khoảng thời gian năm năm này nỗ lực hết mình để có thể tạo được chỗ đứng vững vàng trong thành phố này, từ đó phát triển, thành gia lập nghiệp.


Lúc này, bao nhiêu nỗi niềm đắng cay mặn ngọt cùng lúc ùa về trong tâm trí Phương Viện. Nhớ lại khoảng thời gian thi cử vất vả khó khăn, Phương Viện không khỏi có chút thương thân. Nhưng cô không muốn tiếp tục lãng phí thời gian của mình ở trước cổng trường nữa, liền đi thẳng vào trong. Sau 10 phút, Phương Viện đã tìm được vị giáo viên làm thủ tục ghi danh cho mình trong sân bóng đá của trường – cô chủ nhiệm khoa Tần Nguyệt.


Tuổi của Tần Nguyệt không lớn, khoảng trên dưới 30, nếu không để ý kỹ, rất dễ nhìn lầm cô là sinh viên. Cô là giáo viên được giữ lại trường làm chủ nhiệm sau khi tốt nghiệp tại trường, tính cách cởi mở, thích hoà nhập với sinh viên. Lúc này, cô đang nhăn mày nhíu mặt làm thủ tục nhập học cho Phương Viện. Hôm nay đã là ngày cuối cùng, nhưng trong khoa của cô vẫn còn vài sinh viên chưa đến báo danh.


“ Phương Viện?”


“Dạ.”


“Sao em đến trễ quá vậy?”


“Em...” trong nhất thời, Phương Viện cũng không tìm ra được lý do thích hợp nào.


Tần Nguyệt nhìn thấy sắc mặt ngập ngừng của Phương Viện, dường như đã hiểu ra điều gì, cô không hỏi tiếp nữa, nói “Thôi được rồi, có mang học phí đến không?”


“Có”


Phương Viện cẩn thận lấy tiền ra, mỗi tờ một trăm đồng, 34 tờ, tổng cộng là 3 ngàn 4 trăm đồng, là tiền học phí năm đầu tiên của cô ở đây. Số tiền này phải khó khăn lắm cô mới kiếm đủ được. Ngoài ra, tất cả gia tài còn lại của cô chỉ là số tiền hơn 5 trăm đồng, Sau này học phí và sinh hoạt phí đều phải tự mình nghĩ cách kiếm ra thôi.


Làm xong thủ tục nhập học, Tần Nguyệt đưa thẻ sinh viên cho Phương Viện, bảo cô đến phòng hậu cần nhận những nhu yếu phẩm được trường chuẩn bị cho sinh viên và sắp xếp phòng ký túc xá.


Phòng hậu cần cách sân bóng không xa, chỉ đi vài phút là Phương Viện đã đến nơi.


Người đón tiếp Phương Viện là một phụ nữ trung niên thân hình to béo, hình như chỉ là một nhân viên bình thường, nhưng thái độ cũng khá nhiệt tình, bà ấy xem qua thẻ sinh viên của Phương Viện, liền lập tức chuẩn bị khăn, mền, bình nước nóng cho cô, đồng thời mở ra một quyển sổ nhỏ từ từ kiểm tra danh sách vị trí các phòng ký túc xá.


“Mới tới hả?”


“Dạ”


“Giờ cô chỉ có thể ở trong mấy khu nhà phía trước với người mới như mình thôi, chờ một lát để tôi tìm.”


“Dạ”


“Lạ thật, kín phòng kết rồi” Người phụ nữ to béo lầm bầm.


Một người đàn ông mang kính đứng bên cạnh bà ta nhắc nhở: “Năm nay chiêu sinh trên diện rộng mà, hơn nữa nữ sinh lại đặc biệt nhiều. Hay là sắp cho cô ấy ở phòng 441 đi.”


Sắc mặt của người phụ nữ trung nhiên đột nhiên trắng bệt “Phòng 441? Cái này....tổ trưởng Lưu, vậy có được không?”


“Có gì mà không được, sinh viên của trường y đâu có mê tín.”


“Nhưng mà...”


“Không có nhưng gì hết, quyết định vậy đi, nếu như chủ nhiệm khoa của cô ấy không đồng ý thì bảo cô ta đến tìm tôi.”


Thái độ của tổ trưởng Lưu rất cứng rắn, người phụ nữ trung niên cũng không dám nói gì thêm, đảo mắt sang nhìn Phương Viện, thần sắc rất kỳ lạ, giống như đã làm chuyện gì có lỗi với cô.


“Vậy thì...phòng 441 vậy.”


Người phụ nữ trung niên lấy từ trong ngăn bàn ra một cây bút, lật đến trang của phòng 441 trên quyển sổ nhỏ của mình. Hôm nay là ngày cuối cùng làm thủ tục nhập học, mà 8 chỗ ngủ trong phòng vẫn trống trơn. Bàn tay cầm bút của người phụ nữ trung niên cứ run rẩy, lo lắng, lại còn dùng mực đỏ để điền tên Phương Viện vào chỗ trống.


Sắc đỏ của màu mực rực rỡ đập vào mắt, khiến người ta có cảm giác bất an. Trung Quốc có câu “đan thư bất tường”, thời cổ chỉ khi nha môn muốn ghi chép tên của tội phạm mới dùng mực đỏ, dân gian cũng lưu truyền Diêm Vương ghi chép sổ sinh tử cũng dùng mực đỏ, người nào bị viết tên bằng mực đỏ thì chẳng khác gì bị phán án tử hình. Hiện tại, ngoại trừ những lúc thầy cô sửa bài, hay kế toán chỉnh sửa sổ sách, thì rất ít ai dùng mực đỏ để ghi chép, nhất là dùng để viết tên người thì càng kiêng kỵ hơn.


Người phụ nữ trung niên lại không chú ý đến chuyện này, Phương Viện phải nhắc nhở bà ấy: “Cô ơi, cô dùng sai màu mực rồi.”


“A...xin lỗi...để tôi sửa lại!” Bà ta hoảng hốt, đổi sang cây viết mau xanh rồi nhanh chóng sửa tại tên Phương Viện, vừa làm vừa nói “Ái chà, lớn tuổi rồi, đầu óc lẩn thẩn quá, cô đừng trách nghe.”


Sửa xong, người phụ nữ trung niên đưa cho Phương Viện tấm thẻ nhận phòng, bảo cô đưa cho chủ nhiệm khoa.


Cầm lấy thẻ rồi, Phương Viện ra khỏi phòng hậu cần, khi đi đến cửa cô còn nghe thấy tiếng thở dài của bà ấy “Một cô gái tội nghiệp!”


Phương Viện cười thầm trong lòng, cô giáo phòng hậu cần này thật là thú vị, bây giờ là thời đại gì rồi, sao lại mê tín tới như vậy. Tuy rằng cô không biết phòng 441 là nơi như thế nào, nhưng dù sao cũng là một phòng ký túc xá của trường, không lẽ đáng sợ tới vậy sao?


Phương Viện quay lại sân bóng nơi đăng ký nhập học, đưa thẻ nhận phòng của người phụ nữ trung niên cho cô giáo chủ nhiệm Tần Nguyệt xem. Không ngờ, Tần Nguyệt còn có phản ứng mạnh hơn cả bà ấy.


“Không phải chứ, bảo em ở phòng 441?!” Tần Nguyệt không kềm được bật lên tiếng giữa sân bóng đá đông người, trong chốc lát vẻ dịu dàng nho nhã của cô bay biến đâu mất hết.


“Cô Tần...”


“Em đi theo cô tới phòng hậu cần. Phải bắt họ nói rõ chuyện này mới được.”


Tần Nguyệt tức giận hầm hầm đi xuống phòng hậu cần, gọi người phụ nữ trung niên đó: “ Như vậy là sao? Tại sao lại cho sinh viên của tôi ở phòng 441?”

Người phụ nữ trung niên chỉ là một nhân viên nhỏ trong trường, không dám lời qua tiếng lại, mới đưa mắt nhìn về phía tổ trưởng Lưu ngồi bên cạnh.

Tổ trưởng Lưu đã làm việc nhiều năm ở phòng hậu cần, sớm đã quá quen với những chuyện này, húng hắng ho hai tiếng rồi nói: “Cô giáo Tần à, cô cũng là một cô giáo tiếp thu nền giáo dục cao cấp, được đào tạo bài bản, là một giáo viên gương mẫu, nên chú ý đến hình tượng của mình. Có chuyện gì thì bình tĩnh từ từ mà nói, đừng nóng nảy.”

Tần Nguyệt biết tổ trưởng Lưu không phải là người dễ đối phó, hơn nữa anh ta còn là một lãnh đạo cấp trung trong trường, không thể chống đối trực tiếp, đành nén giận xuống: “Tổ trưởng Lưu, anh coi, năm nay là năm đầu tiên tôi làm chủ nhiệm đã gặp phải chuyện này rồi, anh kêu tôi làm sao mà làm nữa?”

Tổ trưởng Lưu nở nụ cười đầy ẩn ý, “Cô Tần, cô cũng phải nghĩ đến chỗ khó xử của trường chứ. Chiếu theo quy định, tân sinh viên đều phải ở khu ý túc xá phía nam. Năm nay chiêu sinh trên diện rộng, tôi cũng chỗ khó xử. Cô coi, không ai muốn ở phòng 441, tôi cũng không dám sắp cho ai vào đó. Sắp sinh viên nào vào là chủ nhiệm khoa đó tới làm dữ với tôi. Nhưng mà các phòng khác đều đã đầy người hết rồi, không lẽ cô tính đuổi các sinh viên đó ra? Hơn nữa, phòng 441 này sớm muộn gì cũng phải có người ở, muốn trách thì trách sao sinh viên của cô tới báo danh quá muộn thôi.”

“Không thể nói như vậy được, lỡ như có chuyện gì...”

Tổ trưởng Lưu cắt ngang lời Tần Nguyệt: “Cái gì mà có chuyện gì? Cô cũng là giáo viên trong trường, mấy câu bất lợi cho trường nên ít nói một chút, chuyện bất lợi cho trường nên ít làm một chút! Không ngờ thành phần trí thức như cô mà cũng tin mấy chuyện này. Cô nên biết, những chuyện không có căn cứ đó không những không được lưu truyền, mà cô còn phải hướng dẫn sinh viên cách đối diện với nó!”

Kinh nghiệm làm việc của Tần Nguyệt khá ít, không so được với người đã lăn lộn trong trường nhiều năm như tổ trưởng Lưu, anh ta vừa nói ra mấy câu đã chặn đứng được Tần Nguyệt.

thay đổi nội dung bởi: tiaranghi, 08-07-2010 lúc 08:19 PM
tiaranghi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 08-07-2010, 10:21 PM   #9
tiaranghi
Thành viên mới
 
tiaranghi's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Bài gởi: 27
Xin cảm ơn: 11
Được cảm ơn 351 lần trong 27 bài
Default

Quỷ khí dày đặc (2)


Tần Nguyệt còn muốn phân bua thêm thì khẩu khí của tổ trưởng Lưu đã thay đổi, tựa hồ như rất thấu hiểu và thông cảm cho cô: “Cô Tân, tôi biết lần đầu tiên cô làm chủ nhiệm, rất muốn làm tốt mọi chuyện, lập ra thành thích cho các lãnh đạo thấy. Một cô giáo trẻ có suy nghĩ này dĩ nhiên tôi rất hiểu, dù sao tôi cũng từng có một thời giống như cô. Nhưng mà chúng ta làm việc, không thể chỉ nghĩ đến bản thân mình, mà phải nghĩ đến tập thể, đến lợi ích của tập thể. Như vậy đi, tôi thay mặt phòng hậu cần bảo đảm với cô, nhất định sẽ cố hết sức mình làm tốt công việc của phòng hậu cần trong phạm vi cho phép. Trong công việc cô có cần gì cứ việc nói với tôi, mọi người đều vì công việc cả mà, ai cũng muốn ra sức vì chiêu bài của trường Y học Nam Giang, đúng không?”

Nói tới đây, tổ trưởng Lưu ngừng lại, đưa mắt về phía Phương Viện, dùng thái độ hoà nhã hỏi cô: “Phương Viện phải không, tôi hỏi em, em có phải là người nhát gan không?”

Phương Viện nhìn sang Tần Nguyệt, do dự chốc lát rồi nói: “Thưa thầy, em không biết nên trả lời thế nào, nhưng từ nhỏ em đã ở nhà một mình, cũng không có gì đáng sợ.”

Tổ trưởng Lưu tiếp tục hỏi: “Vậy em có tin chuyện ma quỷ không?”

Phương Viện lắc lắc đầu.

Tổ trưởng Lưu gật đầu: “Như vậy là đúng, chúng là người theo chủ nghĩa duy vật mà, mục đích của học y là cứu giúp mọi người, sao có thể tin vào những chuyện vớ vẩn đó chứ. Nói thật cho em biết, phòng 441 đó từng có một nữ sinh tự sát, cho nên không ai dám đến đó ở, nếu bây giờ sắp xếp em vào đó, em có ý kiến gì không?”

Phương Viện trả lời rất thoải mái: “Không có ý kiến, em xin nghe theo sắp xếp của trường.”

Tổ trưởng Lưu cười: “Cô giáo Tần, cô xem, cô bé này rất hiểu chuyện. Tôi thấy chuyện này chỉ có thể sắp xếp như vậy thôi, cô cũng đừng nghĩ nhiều nữa. Để tôi bảo lao công sửa sang phòng 441 đàng hoàng lại, quét dọn sạch sẽ, vấn đề vệ sinh điện nước cần sửa thì sửa, cần thay thì thay, như vậy cô hài lòng rồi chứ?”

Tần Nguyệt hết cách, tuy rằng trong lòng tức giận tổ trưởng Lưu ngang ngược này muốn chết, nhưng không thể không thừa nhận, anh ta rất giỏi làm công tác tư tưởng, lúc cứng lúc mềm, từ đạo lý lớn cho đến ân huệ nhỏ, nói rất hợp tình hợp lý, khiến bạn không thể phản kháng.

“Vậy anh gọi giúp tôi hai lao công tới quét dọn lại phòng 441 đi, lâu rồi không ai ở, phòng ngủ chắc là bẩn lắm, em ấy có một mình, sợ là làm không xuể.”

“Vậy mới đúng chứ, tôi đã nói mà, cô giáo Tần là người rất hiểu lý lẽ, nhất định sẽ hiểu được chỗ khó xử của phòng hậu cần chúng tôi. Gọi hai lao công đến sửa sang, không thành vấn đề, cô chờ tôi.”

Trước mặt Tần Nguyệt, tổ trưởng Lưu gọi hai lao công đến, đặc biệt dặn dò họ phải nghe lời sai bảo của cô giáo Tần Nguyệt, dọn dẹp đàng hoàng phòng 441, bảo đảm vấn đề điện nước vệ sinh phải ổn thoả, cả phòng phải được quét dọn lại hết.

Sau khi mọi người ra khỏi phòng hậu cần, Tần Nguyệt nói với Phương Viện: “Cô còn phải quay lại sân bóng đá chờ sinh viên đến báo danh, em cứ đi theo bọn họ tới phòng 441, có chuyện gì cần thì cứ nói họ giúp đỡ, cần cô giúp thì ra sân bóng tìm cô.”

Phương Viện dạ 1 tiếng đáp lời rồi đi theo hai lao công của trường đến toà nhà dành cho tân sinh viên. Lúc này, ở tầng trệt của toà nhà ký túc xá nữ sinh số 4 đang có 7,8 tân sinh viên đứng túm tụm lại bàn tán.

“Các cậu biết không, khu nhà số 4 này có ma đó, nghe nói từng có người chết ở đây!”

“Cậu nói phòng 441 phải không, nghe các đàn chị nói lúc trước có nữ sinh nhảy lầu tự tử, còn người ở cùng phòng thì phát điên trong đêm đó, các nữ sinh khác không ai dám ở lại căn phòng đó nữa. Nghe bọn họ nói, buổi tối họ thường nghe tiếng khóc lóc của oan hồ cô gái đã chết…”

“Tôi còn nghe nói, các nữ sinh khác trong phòng 441 ai cũng gặp tai hoạ, có người thì học hành sa sút, có người thì sợ tới mức thần kinh hoảng loạn, có người thì vì thất tình mà thay đổi tính nết, còn có người có ý định tự sát nữa, nhờ được cứu chữa kịp thời mới không có thêm người chết. Tóm lại, 8 cô gái trong phòng 441 không có ai có kết quả tốt, người thì nghỉ học, người thì thất tình, người thì ở lại lớp, không ai dám vào ở căn phòng đó nữa.”

“Làm sao đây? Tôi bị phân vào phòng 451, ngay phía trên phòng 441 đó.” Một nữ sinh dáng vẻ xinh xắn bị doạ đến mức muốn khóc nói.

“Cậu than thở cái gì, tôi mới muốn khóc đây nè, tôi bị phân vào phòng 442, đối diện phòng 441 đó, không biết phải làm sao nữa.”

Lúc này không biết đã có ai phát hiện ra Phương Viện cùng với 2 lao công của trường đang đi từ xa đến, hiếu kỳ hỏi: “Bạn học này, dẫn theo hai lao công của trường đến làm gì vậy, không phải cậu cần cả người hầu chứ?”

Một trong hai lao công đi theo phía sau cười nói: “Mấy cô gái thành thị các cô đều là con một, được nâng niu chìu chuộng, nhát như thỏ đế, làm sao so được với cô bạn học đến từ nông thôn này chứ. Cho các cô biết, cô ấy được phân đến ở phòng 441 đó!”

“….”

Thời gian như ngưng đọng, các cô gái dường như bị đóng băng lại, mở to mắt ra ngơ ngẩn.

Sau vài giây, có một nữ sinh bật ra một tiếng kêu nhỏ, phá vỡ bầu không khí đông đặc đến nghẹt thở.

Sau tiếng kêu đó, tất cả các nữ sinh lại đồng loạt lên tiếng bày tỏ thái độ bất mãn của mình.

“Không được, như vậy không được, nếu vậy thì tôi thà nghỉ học!” – Một nữ sinh bất bình lên tiếng.

“Đi, chúng ta đi tìm các thầy cô nói rõ, rõ ràng là không xem sự sống chết của chúng ta vào đâu mà!”

Có một nữ sinh tốt bụng khuyên Phương Viện: “Mình cho cậu biết, cậu thật không hiểu chuyện gì cả, biết phòng 441 là nơi thế nào không? Cậu có biết căn phòng đó bị ma ám không, năm ngoái đã có nữ sinh của phòng đó nhảy lầu tự tử đó, những người còn lại cũng chẳng có được kết quả tốt, người thì điên kẻ thì dại, chẳng ai thoát được hết.”

Phương Viện cười với cô gái đó: “Không sao đâu, chỉ là truyền thuyết thôi, hơn nữa, nhà nào mà không có người chết? Ở nông thôn bọn mình, mấy đời đều sống cùng một nhà, có người chết trong nhà cũng là chuyện thường.”

“Cậu thật là khờ quá, chuyện này không giống chuyện ở nhà của cậu, mình phải nói sao cậu mới hiểu chứ?”

“Được rồi, lòng tốt của cậu mình xin nhận, bây giờ mình còn phải lo dọn dẹp phòng ngủ nữa, mình đi trước đây, cảm ơn cậu.”

Trước ánh mắt lo lắng bất an của mọi người, Phương Viện bình thản đi cùng hai lao công bước vào toà ký túc xá, đi thẳng đến cửa phòng 441.

Phòng 441 đã xuất hiện lừng lững trước mắt Phương Viện, khi đó Phương Viện không hề hay biết, mình sẽ có những ngày tháng kinh hồn bạt vía tại căn phòng này, sẽ phải mở to mắt chứng kiến những người bạn mới của mình từng người một lần lượt ra đi.

Điều kỳ lạ chính là, cửa phòng 441 không chỉ được khoá chặt, mà trên cửa và cửa sổ còn được đóng thêm những thanh gỗ chắc chắn, cứ như niêm phong một cỗ quan tài, cảm giác giống như…sợ có thứ gì đó sẽ nhảy xổ từ trong đó ra ngoài.

Vào lúc này, cô có một cảm giác kỳ lạ, dường như cô đã từng đến phòng 441 này, đã từng sống trong đó. Hoàn cảnh trước mắt giống như thời gian quay ngược khiến cô lại nhìn thấy những cảnh đã trải qua. Cảm giác đáng sợ này khiến cô cứ đứng ngây người ra. Trước đây cô cũng từng có lúc có những cảm giác thế này, nhưng chưa lần nào cảm giác này lại mãnh liệt như hôm nay, hơn nữa, những thứ cảm giác đó chỉ giống như một thứ kinh nghiệm, không hề mang đến cho cô cảm giác bất an lo lắng như hôm nay.
tiaranghi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 08-07-2010, 10:48 PM   #10
DennisQ
Viện sĩ
 
DennisQ's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2009
Bài gởi: 991
Xin cảm ơn: 2,835
Được cảm ơn 22,776 lần trong 863 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của tiaranghi View Post
Vậy bạn Den còn ý định dịch tiếp truyện này ko? Mình thấy còn phần 2 và 3 nữa, đang tính làm lun nguyên bộ.
Sorrry bạn tiaranghi, giờ Den mới vô lại đây ^_^ Bạn cứ dịch đi, dự án này chắc Den tạm ngưng vô thời hạn
__________________
如果说“对不起”有用的话,还要警 察来干嘛?
Nếu "xin lỗi" mà có tác dụng thì cần gì tới cảnh sát? Hứ...
THẾ GIỚI CỦA GIANG HỒ, ai vào nhớ mang theo vũ khí phòng thân =))
http://dennisqlangthang.wordpress.com

DennisQ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 08:59 AM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.