Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật... |
![]() |
|
|
#1 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 8
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 176 lần trong 9 bài
|
Lời đầu tiên xin được cảm ơn bạn trinhhoang81 đã nhiệt tình chụp rồi gửi file cho mình.
Vì ghiền Simon quá mà chẳng có ai dịch tiếp cho đọc, nên mình dịch đại thử xem sao. Mình đã làm thao tác Post thread bên Phòng đọc trực tuyến để post thử chương này lên mà không hiểu sao, cứ treo máy hoài. Làm ebook mà cũng không được, chẳng còn cách nào nên post ở đây . Mong admin và các bạn thông cảm. Mình post thử chương 1 này lên để các bạn đọc xem như thế nào, nếu được ủng hộ sẽ có cảm hứng để dịch tiếp. Rất mong các bạn đã được bạn trinhhoang81 gửi file cuốn 3 cùng hợp tác dịch , vì mình được gửi vài chương đầu, nên nếu có dịch hết thì tác phẩm cũng chưa đầy đủ. Giờ xin mời các bạn đọc và góp ý chương 1 dưới đây xem cách mình dịch như thế nào nhé. Anhcat. Chương Một – Truyện Crimson Shadow (tập 3) - Trisha Baker Mười sáu năm sau. Ellie Window sập mạnh cái cửa kính sau lưng và bước hiên ngang xuống hành lang bóng như gương, cáu kỉnh càu nhàu với chính mình trong khi đợi thang máy. Cô tiếp tục độc thoại khi thang máy đến tầng của mình sau đó nhanh chóng xuống đại sảnh. Một người có thể mong đợi cái liếc mắt tò mò từ những hành khách khác, nhưng đây là New York và nếu một người phụ nữ trẻ trung ăn mặc thanh lịch tay cầm một chiếc cặp da màu đen lẩm nhẩm nói chuyện với chính mình thì đó chính là một nữ doanh nhân. ELLIE vừa mới hoàn thành buổi phỏng vấn xin việc cho vị trí kiến rúc sư thực tập với kết quả đáng thất vọng và làm nản lòng cũng y như năm cuộc phỏng vấn khác cô đã có trong tuần vừa qua. Mỗi cuộc phỏng vấn là một trải nghiệm khó chịu giống hệt nhau. Vị kiến trúc sư cao cấp, người hạ cố đến phỏng vấn cô sẽ phải tán dương chiếc cặp của cô, ca ngợi cô thuộc nhóm xuất sắc của Cooper Union. Mỉm cười hài lòng với lá thư giới thiệu đầy say mê cô đã nhận được từ vị trí kỹ sư thực tập mùa hè năm trước và tài liệu luận án tốt nghiệp của cô. hỏi mội vài câu hỏi nửa vời về mục tiêu của cô và những gì cô nghĩ cô có thể mang đến cho công ty. Sau đó mỉm cười và hẹn trả lời sau- không bao giờ nghe tin tức gì nữa. Ellie đi vòng theo cánh cửa quay, nghĩ là bất cứ kẻ bắt chước một cách mù quán nào thiết kế cái cửa kỳ quái xấu xí tệ hại này nên bị đánh đến chết với bản vẽ của riêng hắn ta hoặc bà ta. Cô biết nguyên nhân cô không được thuê ở bất cứ đâu, mặc dù không công ty nào dám nói ra- họ cho là tuổi tác của cô chống lại cô. không thành vấn đề tài năng của cô ra sao (và Ellie không hề giả vờ khiêm tốn về thành quả của mình) bao nhiêu cuộc thi thiết kế cô đã giành chiến thắng. Không có người nào dường như muốn thuê một cô bé mười bảy tuổi....thậm chí là sinh viên trẻ tuổi nhất được nhận học bổng toàn phần Cooper Union của họ. Nó có phải là lỗi của cô khi cô được sinh ra với chỉ số IQ là 175 ! Ellie nghĩ đầy phẫn nộ, cảm thấy một chút bình tĩnh quay lại với cô khi cô hít những hơi thở sâu dứt khoát. Không khí lạnh giống như đầu mùa thu hơn là đang ở tháng sáu. Cô quyết định thay vì trở về nhà với cái đuôi giữa hai chân và tiếp tục cam chịu lời động viên khác từ chú Lee, cô đã đi đến Central Park trong lúc đang ngẫm nghĩ. Nhíu mày cau có với con ngựa kéo cỗ xe, Ellie cảm thấy là đang bóc lột gia súc. Cô quay bước về hướng cái hồ. Mua một cái bánh quy xoắn được tẩm muối tuyệt cú mèo từ người bán hàng rong và sau đó ngồi thịch xuống một băng ghế dài trong công viên. Lờ đi bãi cỏ bởi vì nó sẽ làm hỏng cái váy kiểu quần sooc và áo sơ mi bằng lụa màu kem cô đã chọn để mặc cho buổi phỏng vấn. Ellie nhai rào rạo cái bánh quy một cách cáu tiết, ngẫm nghĩ rằng tất cả tình trạng công việc khốn khổ này không gì hơn là dựa vào vận xui- có điều Ellie không có nhiều kinh nghiệm ở độ tuổi mười bảy của cô. cô đã xoay sở tìm được một vị trí trong một công ty kiến trúc nhỏ thiết kế nhà ở vào cuối tháng mười, thế mạnh của bản thiết kế luận án cuối cấp của cô. Nhưng đến tháng hai sau đó, giám đốc công ty bị một cơn đau tim nguy kịch tấn công và người góa phụ nhanh chóng bán công ty cho một tập đoàn lớn không có hứng thú thuê một kiến trúc sư trẻ tuổi.như cô Một đứa trẻ bình thường với đôi mắt lạc quan sáng như sao như bố mẹ cô tin tưởng như vậy, - đứa con của cha mẹ là ma cà rồng, có thể có bất cứ cái gì tương tự như một đứa trẻ bình thường Làm sao cô có thể bình thường được khi mà cô lớn lên chấp nhận một sự thực rằng hầu như mọi như mọi người coi cô là kỳ lạ. một trong những ký ức gần đây nhất của cô là việc bị ôm chặt và khóc thét lên “ Đó là ma thuật, phải không mẹ” khi mà mẹ cô đã dùng siêu năng lực để nhấc Ellie lên khỏi mặt đất và xuay tròn quay vòng vòng trên cây Noel cao 12 feet của họ. làm sao một đứa trẻ có thể là bình thường khi lớn lên mà phải đếm từng giờ cho đến khi đêm xuống và mẹ cô sẽ thức dậy để bắt đầu là ban ngày của bà ? thật tệ , Ellie thậm chí không bao giờ được biết mẹ của cô đối với những cuộc gặp gỡ với con người. và cô đã phải quá cẩn trọng để được làm những gì mình được phép để thảo luận về quyết định cuối cùng là nó nên dễ dàng hơn khi nói về tất cả gia đình cô. Người họ hàng với Ellie có thể nói một cách an toàn là người cha nuôi của cô, Lee Winlows. Ngay cả khi đặt bên cạnh gia đình ma cà rồng, bản thân cô chưa bao giờ là một đứa trẻ bình thường , cô được cho là phát triển sớm và dẫn đầu trong ngôi trường dành riêng cho những đứa trẻ có năng khiếu, dẫn đầu 3 lớp lúc 5 tuổi và hoàn thành chương trình trung học trước khi cô 12 tuổi. Là học sinh nhỏ tuổi hơn rất nhiều với những đứa khác đã khiến cho bị tẩy chay tại trường. Cô chỉ có thể làm bạn với những đứa trẻ con nhà giàu tại những kỳ nghỉ hè của mình tại Southampton, cẩn thận để giấu bớt sự thông minh của cô trong những hoạt động không cần dùng trí óc như bơi lội, chèo thuyền, hay đua ngựa. Sự thiếu hụt bạn bè không làm Ellie phiền lòng nhiều lắm. Bản chất cô là một người thích ở một mình. Thích thú với những bức vẽ phác họa và xếp hình hơn là chơi với những đứa trẻ khác. Bên cạnh đó, Ellie luôn coi mẹ cô là người bạn tốt nhất. Làm sao cô có thể cảm thấy cô đơn khi mà Megham chú ý nhiều đến cô như vậy. Thời gian ban đêm luôn dành hết cho mẹ cô và những cuộc du ngoạn của họ với nhau. Cho đến nay, cô vẩn luôn nghĩ rằng người có thể hiểu được cảm giác của cô về thế giới con người , thế giới bình thường và truyền thống, đó là Mikal. Chỉ có người đó mới biết nó là cái gì . Cha mẹ của họ có bao giờ nghĩ rằng cô và Mikal nên cần có nhau và không nên bị chia cắt? Ellie đă nói những ý nghĩ này với mẹ cô , và Megham đã đáp lại rằng mẹ sẽ không bao giờ cho phép Ellie lớn lên trong loại thế giới đó, và điều đó còn để giữ an toàn cho Mikal. Ellie không thể thưởng tượng nổi nó sẽ cô đơn và buồn tẻ như thế nào. Ở đó sẽ không niềm vui, không được gặp gỡ bất cứ ai . Mẹ nói rằng bà sẽ không để con gái bà sống cuộc sống như thế . Cuộc sống như thế chỉ vì sự an toàn của Mikal, cho đến khi nào anh ấy lớn lên, nếu không những con ma cà rồng giống như họ sẽ cố sức giết anh ấy nếu như chúng tìm ra anh và cha. “Ellie” “Tôi xin lỗi, giáo sư Barrett” Ellie nói. . Giọng nói sốt ruột của ông ta cắt ngang dòng suy nghĩ của cô “Ông đã nói gì vậy?” ”Không cần phải xin lỗi; Tôi biết cô sẽ thích thú” Giáo sư nói một cách khoan dung : “ Tôi đang thắc mắc cô có có biết về Ngài Baldevar không …. Cô có vẻ ngạc nhiên khi tôi nói đến tên ngài ấy.” “Không” Ellie nói chậm rãi, bàn tay cô run lẩy bẩy đến nỗi cô gần như đánh rơi cái điện thoại. “Tôi không biết ông ấy” “Tôi chỉ nghe nói vế ông ấy qua mẹ tôi, chú Lee, và chú Charles thôi ” Những gì tôi không biết là ông ta cảm thấy thế nào đối với tôi. Người cha váng mặt này đã gửi những món quà hậu hĩnh vào những dịp Noel, sinh nhật của cô mỗi năm mà cô vẫn nhớ, và những thiệp mừng vào những dịp này. Những tấm thiệp với nhiều thông tin và ngụ ý quan tâm đến những hoạt động của Ellie nhưng chưa bao giờ thể hiện - không một lần nào nhắc đến một chữ tình cảm gì trong đó. Ellie muốn tin rằng những món quà đó là minh chứng cho tình yêu của cha cô đối với cô, nhưng chúng có thể chỉ đơn giản là những cử chỉ rời rạc của bổn phận của một người đối với đứa con của ông ta. Đó là cảm giác sợ hãi nhất của Ellie, Cô đã cố gắng đến tuyệt vọng để ước sao Simmon Baldevar đơn giản chỉ là 1 con người . Mẹ đã luôn cố gắng hết sức để làm dịu bớt nỗi đau này, kể cho Ellie nghe về cha của cô đã yêu cô đến mức nào nhưng ông đã không thể chứng minh được theo cách mà Mẹ hay Lee và chú Charles làm. “Well, cô nên biết nhiều về ông ấy” Giáo sư nói vui vẻ “ Hẹn gặp cô lúc 8h” Tám giờ! Đột nhiên Ellie nghĩ một cách hoảng hốt. Chỉ còn 5 g nữa thôi sao – lạy chúa, cô sẽ nghĩ gì về điều này? Rõ ràng , ELLIE nghĩ sẽ gọi cho Lee và kể cho bác ấy về sự kiện giật gân này. Bác lee …. Là cô sẽ sắp sửa gặp Simon Baldevar , lòng trung thành của cô đối với người cha nuôi sẽ ra sao, tình yêu đối với người đã từ bỏ sự biến đổi để dành cho cô sự chăm sóc và bảo vệ của người cha vào ban ngày ? Ellie không muốn nghĩ đến sự háo hức của cô muốn gặp Simon Baldevar chia cắt mối quan hệ đặc biệt giữa cô với bác Lee. Làm sao cô có thể không cảm thấy một tình yêu sâu thẳm và sự tôn trọng đối với người đàn ông đã không những từ bỏ sự bất tử mà còn cả sự nghiệp của mình để dành tất cả cho cô? Lee Winslow rút lui khỏi những hoạt động náo nhiệt khen mà Ellie được sinh ra và sáp xếp những cuộc nghiên cứu cá nhân trong phòng thí nghiệm ở trogn nhà cho đến khi Ellie đủ 12 tuổi và cô luôn có một ai đó có thể dẫn cô đến trường. Và trải qua hàng ngày với những câu hỏi của các đúa bé con người với đôi mắt sắc sảo và sự tò mò chĩa vào ngôi nhà . Khi Ellie lớn hơn một chút, Lee đã dọn đến Trường ĐH Y Colombia để dạy Phẫu thuật , nhưng ông vẫn chưa trở lại với những nghiên cứu của mình vì vẫn sợ ông sẽ không có khả năng giúp cho Ellie khi đột nhiên cô cần cha mẹ trong ngày. Thời gian ban ngày quý báu của Ellie với Lee tại Carvel trước khi họ về nhà. Hơn cả một bình nước đầy. Ellie đã líu lo về cả ngày của mình với ông và nói với ông khoảng cách của mình với những đứa trẻ khác. Lee là người duy nhất hiểu được cảm giác rối loạn của cô khi sống trong một ngôi nhà ma ca rồng và cố gắng để hòa nhập với thế giới con người. Nhưng thật tội nghiệp cho Lee, Ellie chưa bao giờ có thể nghĩ ông như một người cha. Những từ đó chỉ thuộc về một hình bóng mà đôi khi cô cảm thấy trong những giấc mơ mà thôi. Đó là đôi bàn tay ấm áp, mạnh mẽ bao bọc cô, trong khi một giọng nói thật êm ái, sâu lặng hát ngâm nga ru hời. Mẹ nói rằng bà không nghĩ nó giống như Ellie đã nhớ về thời thơ ấu của cô và Cha đã chăm sóc cho cô, nhưng trong gia đình của cô không có gì là không thể xảy ra. Bất cứ khi nào Ellie có những giấc mơ đó , cô luôn thức dậy với một cảm giác được hoàn toàn che chở và yên bình với một giọt nước mắt của Cha rớt trên môi cô. Đối với cô, người đàn ông khuất mặt và dịu dàng ấy chính là cha cô và không ai có thể thay thế. Và chỉ còn 5 giờ nữa thôi, Ellie sẽ tìm thấy có phải Simon Baldevar chính là người cha mà những lần cô tỉnh dậy khóc gào cho rằng chỉ là do sự tưởng tượng trong tiềm thức của cô mà thôi. thay đổi nội dung bởi: ANHCAT, 24-01-2011 lúc 09:44 AM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#2 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 8
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 176 lần trong 9 bài
|
(dài quá nên mình phải post làm 2 lần - chương 1 cont.)
“Xin chào, Cô nàng Scarlett” “Mickey, làm em giật cả mình! Thật là trùng hợp gặp anh ở đây. Em thậm chí không biết anh đã quay lại New York” Ellie mỉm cười một lần nữa, với người bạn trai, Mickey Hollingworth, người mà cô đã không gặp mấy tuần nay. “Anh chỉ mới về vài ngày trước thôi” Mickey nói và nằm ườn thân hình dài lêu khêu của anh bên cạnh cô trên chiếc ghế dài. “Tại sao cô không kể cho tôi nghe tại sao cô lại đang ngồi trong công viên như một người tuyệt vọng và bị bỏ rơi giống như Oliver Twist ?” Ellie cười và kể cho Mickey nghe câu chuyện chẳng có gì vui vẻ của mình khi đi săn lùng một công việc, cảm thấy bớt căng thẳng khi có một người bạn để nói chuyện để thoát khỏi ý nghĩ về cuộc gặp sáp tới với cha cô. Cô và Mickey đã gặp nhau qua những người bạn tại ĐH Cooper khoảng 6 tháng trước và tâm đầu hợp ý ngay tức khắc. Mickey , với mái tóc dài đen nhánh nhìn như vừa mới ra khỏi giường, tiếng cười sảng khoái dễ lây và óc hài hước tự giễu mình đã hấp dẫn cô ngay khi họ gặp nhau. Mặc dù anh chỉ 19 tuổi, nhưng dường như Mickey có vẻ chững chạc, và thú vị hơn những gã trai mà Ellie đã gặp, những gã chỉ biết đến rượu, tắm nắng, đánh nhau và đòi lên giường . Như những đứa con trai ở Cooper Union, hầu hết bọn họ đều lớn tuổi hơn Ellie nhiều và nếu họ không ganh đua dữ dội và ghen tỵ với tài năng của cô thì họ lại đối xử tôn thờ cô như một bà hoàng - một sự ngạc nhiên khó chịu đối với một cô gái 12 tuổi . Vì vậy khi Mickey , gã trai người Anh quý tộc và phi thường , người mà tốt nghiệp Oxford vào cái tuổi 18 , và bây giờ “ là một kẻ vô công rồi nghề đang bám vào lòng tin cậy của mình” là một món quà trời cho đối với Ellie . Về phía anh ta, Mickey đã nói với Ellie rằng anh bị cô hấp dẫn vì “đôi mắt của Scarlet O’hara” và vì “sự tận tâm kiểu người Mỹ đối với công việc của cô”. Sau buổi gặp nhau đầu tiên, mối quan hệ của họ tiếp tục với những buổi nói chuyện dài và những cuộc gặp gỡ khác diễn ra tại những khách sạn hoặc những căn hộ mà Mickey mượn của bạn anh trong những lần anh đến New York. Lúc đầu, Ellie đã nghĩ rằng có thể cô đã yêu Mickey và bị bùa mê nhưng một vài tháng sau khi đã bây giờ- anh biết – em – và em –đã biết – anh thì sự lãng mạn đã nhanh chóng phai nhạt. Đó có thể là một tai họa đối với ai người mà từ chối bất cứ điều gì, gồm có cả anh ta, rất nghiêm trọng. Nhưng Ellie đã thích thú với quan hệ của anh vì vậy tiếp tục gặp anh khi anh quay lại thành phố. Cô đã giấu kín chuyện này với mẹ, rằng cô chỉ gặp anh ta vì vui thú và Mẹ đã bảo với cô rằng đó là điều tốt . “Quỷ tha ma bắt” Mickey rủa ầm ĩ khi Ellie kể xong chuyện của mình “Nếu những kẻ ngu ngốc đó không công nhận em thì học cũng không xứng đáng với em. Hơn nữa em có thể bắt đấu công việc của mình với người khách hàng giàu có mà thầy em đã tìm cho em. Em chưa nói tên ông ta là gì” “Đúng vậy, em chưa nói …Michael,” Ellie vặn vẹo, dùng tên gọi đầy đủ , bất đắc dĩ mà anh đã nói với cô trong một lần đến New York. “Một ngày vớ vẩn, phải không” Mickey đáp lại : “giữ lấy bí mật, và ? “ ai là người mua đó , một vị vua nước Anh, một tổng thống, hay một Shah của Iran?” “Không có ai quan trọng cả” Ellie bác bỏ, nhớ lại lới cảnh báo của Mẹ rắng cô không bao giớ được lộ ra nhân dạng thực của cha cô cho bất cứ ai. “Cha của con có những kẻ thù” Mẹ cô đã lập đi lập lại “Vicious, những kẻ thù độc ác sẽ không từ thủ đoạn nào để làm hại con để biết được về ông. Và đừng nghĩ rằng là con sẽ an toàn khi con nói tên của ông ấy cho những kẻ khác vào ban ngày. Con có biết rằng những ma cà rồng có thể thuê những con người để làm gián điệp cho họ không? Đừng bao giờ, đừng bao giờ kể cho bất cứ ai tên của Baldevar và tên mẹ hoặc nói về Charles ngay khi gặp mặt .” Ellie khó có thể nghĩ Mickey là gián điệp nhưng những cảnh báo của Mẹ thì cô không thể xem nhẹ. Và bây giờ Ellie đang quá bấn loạn vì cuộc gặp sắp tới để có thể nói to tên của cha cô mà không có một chút bối rối hay lắp bắp nào. Và điều này đã báo động cho Mickey hoặc bất cứ ai có thể thấy được vị khách hàng này đặc biệt như thế nào đối với cô. “ EM đúng” Mickey đồng ý vui vẻ “ Tên vị khách hàng cũ của em không quan trọng gì. Điều quan trọng là em có thể dùng bữa trưa với anh và sau đó đến thăm phòng của anh ở Sherry Netherland hay không thôi?” Ellie nhún vai thờ ơ mặc dù trong thâm tâm cô nghĩ rằng dù cho Mickey có đề nghị với cô 1 cơ hội để thư giãn. “Em không đói” “Không?” Mickey hỏi lại, ngả người về phía cô. “Không” Ellie nó chắc chắn và trìu mến nhìn Mickey cười “ Em thích thăm căn phòng khách sạn của anh hơn và bỏ bữa trưa….. nếu điều đó là tốt với anh” “Không phiền về điều này” Mickey cười tự mãn và mạnh dạn nhấc chiếc cặp của cô lên. “Không một chút nào” “Chị gái xinh đẹp của em thế nào rồi?” Mickey hỏi khi 2 người đi đến Đại lộ số 5. “Maggie khỏe” “ Anh biết chị ấy thích anh mà “ Đối với người ngoài, Ellie dùng tên thân mật của người mẹ của cô vì quá lộ liễu nếu như gọi Mẹ là Mommy khi Mẹ còn trông quá trẻ. Ellie căm ghét phải gọi Mẹ cô là chị nhưng có thể làm gì hơn khi mà người mẹ ma cà rồng chín mươi tuổi của cô nhìn chưa quá 18 tuối? Ellie thở dài, nguyền rủa ánh mặt trời đã làm Mẹ cô phải xa cô. Ellie có thể thích thú với mội quan hệ với Mickey , nhưng người cô cần để nói chuyện là Mẹ. Bà là người duy nhất có thể hiểu được những cảm giác mâu thuẫn của cô với cha. Khi lúc đầu nghe cái tin gây sốc của Giáo sư, Ellie cảm thấy rất oán giận vì Mẹ đã không báo trước cuộc viếng thăm sắp tới của Simon Baldevar, nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng mẹ sẽ không bao giờ giữ một bí mật giống như việc Cha về nhà đối với Ellie. và chắc chắn, điều này cũng làm cho Mẹ choáng váng như là đối với Ellie vậy. “Anh rất vui vì anh có được sự đồng ý của Magie” Mickey mỉm cưới và choàng tay qua eo của Ellie, xoa lên áo cộc tay cô và bắt đầu len lén hướng lên ngực cô “ Em biết không, anh có một gã trai mà có thể cô ấy sẽ quan tâm, chúng ta có thể có 2 cặp với nhau trong một đêm” Ellie đập mạnh vào tay Mickey “ Magie không thích hẹn hò như vậy” Thực ra , mẹ không hẹn hò với ai, hoặc có bất cứ một chút cố gắng nào để ngắm ngía bất kỳ người đàn ông nào khác khi Ellie lớn lên. Ellie biết Mẹ đã từng hẹn hò với Jimmy, một ma ca rồng khác là một người bạn tốt của gia đình, nhưng điều đó đã qua rồi từ trước khi Ellie sinh ra. Ellie thở dài, nhớ rằng Jimmy là một bằng chứng về mảng tối trong tính cách của cha cô, một mảng tối mà chưa bao giờ Mẹ đề cập đến. Simon, theo lời kể của Mẹ thì chỉ đối xử độc ác với những kẻ thù của ông hoặc với những kẻ bên dưới ông … giống như con người. còn Ellie và Lee là trường hợp ngoại lệ của luật lệ ấy. Mẹ chưa bao giờ tán thành những hành vi đó. Sự thực là bà quá ghê tởm đến nỗi bà đã rời bỏ cha để sau hơn 40 năm họ mới gặp lại nhau. Ellie và Mikal là kết quả của lần giảng hòa đó. “Tại sao mẹ quay lại với cha?” Ellie có lần đã hỏi bà vậy. “ Cha con là một người phức tạp.” Mẹ đáp lại “Con phải hiểu rằng, cha con được sinh ra trong một thời đại rất khác. Tuy nó không biện minh cho mọi thứ, nhưng suy nghĩ về tính cách quý tộc của ông ấy làm cho ông ấy có cách nghĩ là mình cao hơn những người thuộc tầng lớp dưới ông. Trong thời đại của ông ấy, một người đàn ông vào địa vị của ông ấy có thể đối xử tàn ác với những người phục vụ hoặc cả với những người đàn bà của họ mà không ai có thể khinh thường ông ấy về điều đó . Trở thành một ma cà rồng thật đơn giản như tự sinh ra vậy. Quên đi những gì ông ấy làm cho những con người kia, mà con không biết được những gì mà mẹ đã trải qua để buộc ông ấy phải đối xử với mẹ là cho thật công bằng. Đó là một cuộc đấu tranh kiên trì, và sự chia cắt đó đã cho ông ấy hiểu rằng nếu ông ấy muốn mẹ là vợ ông ấy thì ông ấy phải đối xử với mẹ theo cách của mẹ hoặc bất kỳ một người đàn bà nào khác muốn được như vậy, như là một người đáng trân trọng chứ không phải là nô lệ của ông. “Và khi ông có được cách nghĩ như thế, mẹ đã trở lại với ông?’ Mẹ mỉm cười đối với sự tinh ranh của Ellie “Phải, và bởi vì, cho dù mẹ nghĩ ông ấy không công nhận mẹ, thì con đã làm thay đổi ông ấy, Ellie . Việc nuôi nấng 2 đứa con trong xa cách, mà con phải được nuôi như bao đứa trẻ con người khác, cái mà cha mẹ đã có thể hy sinh cho con,… Con yêu, đó chắc chắn là sự hy sinh mà chưa bao giờ mẹ biết về người cha của con. Có điều gi đó đã làm tan đi băng giá trong trong tim của ông, và đã làm cho ông nhận ra có một vài điều, theo cách của ông … là sai, đó là nhờ con” Me chưa bao giờ nói chính xác cái gì là :”cách” của ông nhưng Ellie biết rằng bằng chứng của “cái cách đó” thể hiện ở việc biến đổi Jimmy. Tù khi còn rất nhỏ, một trong những quy định nghiêm khắc nhất của mẹ cô là không bao giờ được nhắc tên của Simon trước Jimmy. Tất cả những gì mẹ nói với cô là khi mẹ và Simmon Baldevar bị chia xa thì Jimmy là một bạn trai con người của mẹ. Mẹ chưa bao giờ dự định biến đổi Jimmy, nhưng Simon Baldevar quá ghen tuông khi biết mẹ có một người đàn ông nữa trong cuộc sống của bà, ông đã tra tấn Jim khủng khiếp và có thể dẫn đến cái chết nếu không biến đổi Jim thành ma ca rồng. Ellie biết rằng dường như có những lỗ hổng trong cách giải thích của mẹ, rằng mọi thứ đã kết thúc, và Jim đã hòa nhập với sự tồn tại mới của chú ấy. Mẹ chưa bao giớ kể chính xác là cha đã làm đau chú ấy như thế nào, chỉ biết là Ellie không nên đề cập đến tên của Simon để chú ấy khỏi nổi giận. Ellie đoán rằng có thể Mẹ không muốn cô nói chuyện với Jim về Simon , không phải chỉ vì cảm giác của Jimmy, mà có thể vì Mẹ sợ những gì mà Jimmy có thể kể với cô về cha của cô. “Hãy để cho đầu óc em thoát khỏi những mớ bòng bong đó đi” Mickey nói và xuya nhẹ đầu cô, tươi cười “Chúng ta đã đến nơi rồi” Ellie đi theo anh vào trong căn hộ nhỏ, thừa nhận rằng sự bày biện đặc biệt này thật đáng đối với số tiền mà Mickey đã bỏ ra cho căn phòng . Mickey đưa cho cô một ly scotch và họ nhanh chóng lăn tròn trên chiếc giường cỡ lớn. Khỏa thân và cố gắng để đáp lại sự điên cuồng của Mickey, Ellie tự hỏi không biết có vấn đề với cô hay không… nếu cô bị lãnh cảm. Hoặc có phải do Mickey là người tình kém cỏi? Ellie đã hôn và biết chút ít về điều đó trước khi cô gặp Mickey và luôn luôn tình dục đơn giản chỉ là những vuốt ve , mơn trớn. Nhưng khi cô lên giừơng với Mickey , thứ duy nhất mà cô cảm thấy ngoài cái đau không mong đợi của việc mất trinh tiết, là cái rát bỏng của bao cao su không được bôi trơn chà xát vào cô. Tại sao Mickey lại vuốt ve, kích thích qua loa như vậy, hôn một cách mạnh bạo, sờ soạng qua loa trước khi anh ta bắt đầu dập vào đỉnh của cô. E thắc mắc dường như Mickey không quan tâm đến sự thỏa mãn của cô chút nào. Thực tế, anh ta dường như anh ta quên ngay sự hài lòng của cô ngay khi anh giải tỏa mình. Nhưng có thể Ellie đã không công bằng, do quá ảo tưởng về tình dục với Mickey. Bằng chứng là sự vụng về của anh ấy khi cởi quần áo của họ ra, giống như anh ấy cũng chưa có kinh nghiệm gì nhiều về làm tình. Có lẽ họ nên có nhiều trải ngiệm hơn.. Với tiếng lầm bầm và cú thúc mạnh dữ dội cuối cùng, Mickey lên đỉnh, ngay lập tức lăn khỏi cô với sự thỏa mãn tự nhiên. “Có thuốc lá không?” Ellie hỏi khi kéo chăn phủ lên người còn Mickey thì rút bao cao su ra. Mickey thọc tay vào túi quần và chìa ra cho Ellie một bao Galois và hộp quẹt màu bạc. “ anh cá rằng người cha bác sĩ của em không biết em hút thuốc?” “Em nghĩ ông ấy sẽ nổi giận về điều này” Ellie ám chỉ sự trần truồng của họ “ hơn là việc hút thuốc lá”. Thực ra điều đó không đúng. Lee lo sợ cho việc hút thuốc của cô và cả mẹ cô, cho dù bà sẽ là đạo đức giả khi cấm đoán cô trong khi bà lại hút thuốc trước cô cả một thời gian dài. Còn đối với sex, Ellie đã nói với Me và Lee khi cô đã quyết định ngủ với Mickey. Lee đã viết ra đơn thuốc sau một cuộc nói chuyện dài về trách nhiệm và những khuyến cáo. Và dĩ nhiên Ellie khăng khăng buộc Mickey phải dùng bao cao su đề phòng ngừa bệnh. Ellie hít sâu khói thuốc và nhả qua lỗ mũi, nhìn Mickey quấn trong một cái khăn coton dày quanh đôi mông hẹp của anh. “Có muốn cùng tắm không?” Trong một vài cuốn tiểu thuyết tình ái ướt át mà Ellie giấu trong hộp giấy dưới giường cô, có mô tả những cuộc làm tình dưới vói hoa sen. “Không còn thời gian, anh có cuộc gặp trong một giờ nữa, đúng vậy. Anh quên nói với em Mickey của em sắp sửa không còn là một gã vô dụng nữa. Người cha già của anh đã cho anh một ít tiền và anh đang sáp xây một hộp đêm của anh.” “Thật tuyệt vời” Một vài tháng trước đây, Mickey đã rất mâu thuẫn khi nói sẽ không dùng kiế thức tốt nghiệp Oxford vào việc mà cha mẹ anh bắt làm, ước muốn của anh là lập ra một câu lạc bộ lớn nhất, sexy nhất chưa từng có Ngưỡng mộ tài năng của Ellie, Miockey thông báo anh là một fan của Clive Barker và hỏi cô xem cô có thể thiết kế nội thất cho câu lạc bộ của anh không , cái đó tương tự như là một mê cung trong bộ phim Nightbreed. Ellie cũng biết bộ phim này và cuốn sách này. Ellie đã dựa cho Mickey một vài bức vẽ phác thảo đầu tiên của cấu trúc, nó giống như một lâu đài ma với mộ mê cung những căn phòng chết chóc và cuối cùng trêu trọc vị thần hộ mệnh của anh. “Tuyệt cho cả 2 ta” Mickey cười và rít vài hơi từ điếu thuốc của cô. “ Ngôi nhà trên bờ biển sẽ không trở thành của em với chỉ một vụ. Anh không tìm thấy một lâu đài đổ nát trên Long Island Anh. Hãy nói tại sao em không đi với anh vào ngày mai và xem địa điểm đó. Em có thể đưa ra những ý tưởng thiết kế cho kiến trúc của ngôi nhà, có lẽ vẽ một vài bản thiết kế nữa.?” Hai phi vụ trong một ngày – Ellie được đề nghị làm ăn ! “ Em rất vui sướng” “Chúng ta sẽ đi vào trưa mai”. thay đổi nội dung bởi: ANHCAT, 24-01-2011 lúc 09:51 AM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#3 |
|
Mọt sách
|
Ngày 13 tháng 1 năm 2000
"Máu, Cha," tiếng nói khá nhỏ của đứa con trai khi đặt ống nước từ góc khác của căn phòng và Simon Baldevar nhìn lên từ giá vẽ của mình một cách khó chịu. Đặt cọ của mình sang một bên, Simon đứng dậy và nhanh chóng đi tới căn phòng rộng lớn nhưng anh đã không di chuyển đủ nhanh để dỗ dành đứa trẻ đã bắt đầu khóc ầm ĩ. Tiếng la hét của đứa trẻ, tiếng khóc man dại như muốn chọc thủng màng nhĩ, nhưng chúng không có chút tác động nào tới người cha ma cà rồng, ngoại trừ các kích thích nhẹ đối với bất kỳ phụ huynh nào có cảm giác với khóc lóc, kêu la và con cái. "Im đi," Simon nói với đứa con trai một tuổi của mình và đôi mắt bạc của cậu bé với vẻ man dại hé ra đôi đồng tử (con ngươi) tập trung vào người cha với một biểu hiện của khát khao mãnh liệt và tình trạng giận dữ. Nó chỉ đơn thuần là cơn thèm khát máu mà tất cả các ma cà rồng phải chịu đựng khi họ cần đến thức ăn, nhưng đó là một sự kỳ quặc rõ rệt khi chứng kiến những cảm xúc man rợ thể hiện trong mắt của một sinh vật nhỏ như vậy. "Máu", đứa trẻ lặp đi lặp lại và Simon đã phải ức chế cảm giác tức giận trước biểu hiện của con trai mình. Khi cậu bé đói ngấu nghiến và không thể ngay lập tức được xoa dịu, da cậu trở thành dạng trong suốt của một con ma cà rồng biến dạng, những tĩnh mạch bị thắt nút màu đỏ và màu xanh nổi lên trên bề mặt da trắng sữa và đôi mắt bắt đầu mất sắc tố của chúng. Mikal nao núng, có lẽ cảm nhận sự thay đổi thình lình của cha mình, và tiếng kêu của nó đã gia tăng thành một tiếng hú đinh tai nhức óc mà tạo ra một vết nứt trên những cửa sổ của tòa tháp. "Đủ rồi!" Simon la ầm lên, nhưng đứa trẻ không để ý. "Ta sẽ mang thức ăn tới cho con, bây giờ thì im đi." Khi anh rời phòng để đi bắt con mồi, Simon nghĩ anh nên cảm thấy tự hào khi Mikal đã nói và hiểu ngôn ngữ với khả năng nắm bắt sớm như vậy. Cho đến nay, cậu bé đã và đang phát triển với tốc độ đáng kinh ngạc - từ đầu tiên cậu đã nói là sau khi được sinh ra chỉ tám tuần ít ỏi. Khi nó không bị khống chế bởi cơn khát máu và có thể suy nghĩ sáng suốt, đứa trẻ đã được học đọc và viết. Phát triển thể lực của Mikal cũng vượt xa những đứa trẻ bình thường. Bây giờ cậu lớn như đứa trẻ ba tuổi, mặc dù vẫn thiếu cân, như đã bị từ khi sinh ra. Không nghi ngờ gì điều này xuất phát từ sự mất khả năng tiêu hóa bất kỳ chất nào khác ngoại trừ máu và nước. Lúc đầu, Simon lo lắng rằng với một chế độ ăn uống mà tất cả là máu sẽ không chứa đầy đủ các chất dinh dưỡng một đứa trẻ cần để phát triển đúng cách, nhưng biến dạng Mikal chỉ là sự gầy gò. Không đếm xỉa đến cầu thang xoắn ốc bằng đá ở chân tháp, Simon sử dụng phép chiếu astral để vào phòng sinh hoạt chung ở tầng dưới và thấy các hầu tớ của mình đang làm biếng, mặc dù họ đã nỗ lực ngay lập tức ra vẻ bận rộn khi chủ nhân của mình xuất hiện. Họ tỏ ra không ngạc nhiên với việc xuất hiện của anh từ làn không khí mỏng manh vì họ đã được học một cách khó khăn về khả năng siêu nhiên của chủ nhân. Yêu cầu của Simon đối với hầu tớ rất nghiêm ngặt. Họ phải là những kẻ bần cùng nghèo khổ, không có gia đình hay bạn bè để hỏi thăm tới sự biến mất của họ, và không được nhắc tới bất cứ điều gì bằng ngôn ngữ tiếng Anh. Anh tìm thấy họ ở nhiều nơi - Calcutta, Romania, Liên Xô cũ, thực ra là bất kỳ quốc gia nào có dân số người vô gia cư phát triển mạnh. Simon đã thu mua được lượng lớn những kẻ bất hạnh bằng việc hỏi thăm bằng tiếng mẹ đẻ của từng hellhole bẩn thỉu hôi hám, anh tới thăm nom các thanh niên vô gia cư (người trẻ luôn cung cấp máu tốt hơn so với người già) những người bị thu hút bởi một công việc tại nước ngoài. Một khi đã xác định được chắc chắn rằng không ai hỏi thăm tới sự biến mất của họ, một nhóm 5-10 được tập hợp và đưa đến đảo Scotland nơi mà Simon đã chọn để nuôi nấng con trai mình. Anh sở hữu các tài sản từ thế kỷ thứ mười tám khi tàn nhẫn di dời người dân vì vậy anh đã có hòn đảo cho chính mình. Một khi những người hầu tớ tới, họ không có lựa chọn, nhưng xem như là vô vọng khi một trong số họ được kéo đi, để làm nhiệm vụ cuối cùng cho chủ của mình bằng cách cung cấp máu cho đứa trẻ ma cà rồng, cha của nó, và cô bảo mẫu của Mikal. Một khi họ mơ hồ cảm thấy của tình trạng khó khăn của mình, nếu cố gắng trốn thoát, sẽ bị điện giật bởi các hàng rào bao quanh hoặc rơi vào một trong vô số các hầm đất khác nhau rải rác khắp vùng đồng hoang. Ngay cả nếu họ đã lên kế hoạch để chạy trốn khỏi hòn đảo, họ đã phải dũng cảm đối mặt với sóng lớn, nước đóng băng và phải bơi vào đất liền. Nếu họ sống sót mà gần như không có trở ngại, các làng gần nhất cũng cách xa đến mười dặm, trong mười dặm đóng băng đó, địa hình miền núi không thể vượt qua mà không có lương thực, đồ dùng. Và nếu trốn thoát được khỏi sự giam cầm thì vẫn phải có người qua đường để đi theo đường mòn trước khi Simon bắt được họ, không có từ nào để truyền đạt hết tình trạng khó khăn của họ bởi vì họ không nói được tiếng Anh. Simon đã cẩn thận để không nói tiếng Anh trước tù nhân của anh, anh không muốn một số người sáng suốt kết hợp lại mà ngay cả một vài từ mà có thể hỗ trợ trong việc tẩu thoát của họ. Đó là lý do tại sao anh ra hiệu cho nữ da nâu sậm và nói ngắn gọn, hoàn hảo bằng tiếng Hin-ddi, "Đến đây với ta." Cô gái mặt mũi tái mét nhưng không thể không tuân theo lệnh của ma cà rồng. Thổn thức nức nở, bởi vì Simon không hề nỗ lực để giảm bớt sự kinh hãi của cô với một lệnh tâm linh thứ mà có thể đã biến cô thành ít hơn một tâm hồn, cô chậm chạp đi qua căn phòng, van xin một cách yếu ớt, "Làm ơn không phải là tôi, làm ơn. Tôi lau dọn sạch sẽ, tôi là một đầy tớ tốt, xin làm ơn ...” Simon bỏ qua các lời van xin, mặc dù nỗi đau đớn và kinh hãi của cô đã làm tăng thêm cơn khát máu của chính anh. Cô gái khá đúng trong lập luận của mình, cô ấy là một người đầy tớ tốt - như tất cả họ Were. Tinh thần của con người và năng lực để hy vọng không bao giờ không làm anh sửng sốt. Tất cả các tù nhân của anh đã duy trì trật tự hoàn hảo trong lâu đài. Họ dường như tin rằng nếu họ biết cách cư xử, nếu họ chứng tỏ giá trị của họ, Simon sẽ không làm hại họ như anh đã làm với những kẻ xấu số kia. Tất nhiên, hy vọng đó hoàn toàn ngu ngốc - kinh tế thế giới vẫn tiếp diễn như nó đã từng, Simon sẽ không bao giờ để cho Mikal thiếu thức ăn hay giúp không cho kẻ nào trốn chạy khỏi nhà anh. Cô gái rơi vào chấn động đến mất kiểm soát khi họ leo lên cầu thang bằng đá và tiếng khóc của Mikal vang vọng bên tai cô. Đầu gối cô đã khuỵu xuống và Simon phải nhấc cô trên bàn chân, mang cô đi những bước cuối cùng. Càng lúc càng gần, kề cổ cô vào sát miệng của mình, xác thực quá cám dỗ và răng nanh của Simon cắm phập vào cái cổ trẻ trung, mềm mại của cô gái để uống thứ mật hoa ấm áp đang chảy tràn xuống cổ họng. Dễ chịu biết bao khi hút cạn kiệt cô nhưng con trai anh cần máu nhiều hơn anh. Một cách miễn cưỡng, Simon kéo cô gái rời ra chỉ sau khi đã nhịn xuống, đủ để lấy sinh khí vượt qua sự đói khát trong giây lát, Simon nên bảo vệ thức ăn của chính mình. Ít nhất bây giờ cô ngoan ngoãn hơn nhiều. Cô đã bị hút cạn đến cả ý chí chiến đấu, mặc dù vẫn nhiều máu đủ để thỏa mãn Mikal. Mở cánh cửa gỗ dày vào căn phòng, Simon nghe thấy tiếng gào thét của con trai càng lớn thêm khi khứu giác nhạy bén của cậu đánh cảm nhận thấy hơi người. Simon thả cô gái ra, nửa tỉnh nửa mê và không còn ý thức việc cô đã ở trong căn phòng, nhấc Mikal ra khỏi cái xe cũi đẩy của nó. Anh đặt cậu xuống và quan sát những bước chập chững tời trước cô gái với quyết định nhanh như ánh sáng của một con báo săn mồi. Simon đã không còn phải giữ con trai mình tới bên một người trong khi cậu bé gắn chặt răng nanh nhỏ bé nhọn hoắt vào cổ hoặc cổ tay của kẻ xấu số. Bây giờ Mikal đã có khả năng tự lấy thức ăn, nếu như mà các con mồi đã ngã sấp xuống và không thể bảo vệ chính mình. Simon theo dõi trong niềm đam mê như người dẫn dắt của Mikal, với kiểu mũ kết bóng láng trên mái tóc đen dày, uốn cong về phía cổ của cô gái và cậu bắt đầu ăn. Một vài phút sau, dị tật của Mikal biến mất, da và mắt của cậu đã lấy lại màu sắc bình thường. Trong khi Mikal ăn, Simon nhận thấy sự tiến bộ của đứa con ma cà rồng. Tuy rằng, đứa trẻ không có khả năng dùng phép bay để di chuyển giống như cha mình, nhưng khả năng vận động của cậu đã được lên nhanh chóng. Thậm chí tốt hơn, cậu đã học được cách để kiểm soát nó, Simon không còn phải giữ đứa bé trong một căn phòng không có vật thể di động vì sợ cậu có thể làm tổn thương chính mình. Một tiến triển quan trọng khác của Mikal so với lúc trước chính là thị lực. Khi Mikal mới được sinh, đôi mắt của cậu đã cực kỳ nhạy cảm với ánh sáng ... thậm chí chỉ một ngọn nến cũng làm cậu rùng mình và khóc thét. Nhưng sau sáu tháng, con ngươi và võng mạc của cậu đã khỏe mạnh hơn. Bây giờ Mikal chịu được ánh sáng nhân tạo và Simon chắc rằng đứa trẻ, sản phẩm của cuộc giao phối thành công đầu tiên giữa hai ma cà rồng, một ngày nào đó sẽ có thể bước đi trong ánh sáng mặt trời.
__________________
Open your lips and close your eyes.
Let my tongue do some exercises! The sky is blue the field is green. I like boy's legs and what's between ![]() thay đổi nội dung bởi: Miss Porcupine, 17-03-2011 lúc 02:54 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#4 |
|
Mọt sách
|
"Chết rồi" Mikal thở dài và nâng cái miệng dính máu ra khỏi cô gái. Lúc đầu, Mikal không hiểu về cái chết, cậu than vãn và la hét khi nguồn cung cấp máu đã cạn, dậm chân và nắm đấm của mình xuống sàn nhà giống như bất cứ đứa trẻ bình thường nào trong một cơn nóng giận. Nhưng một vài cái tát từ người cha bực bội và bản năng đã chỉ dẫn cho cậu phải thả cái xác chết trong im lặng một khi cậu đã có tất cả những gì có thể lấy từ chúng.
Simon gật đầu và bế đứa trẻ lên, dùng một miếng vải ẩm để lau sạch khuôn mặt và thay quần áo sạch cho cậu. Mikal không cố chống cự sự chăm sóc của cha mình nhưng cậu có vẻ không hoan nghênh chúng. Khi Simon ôm đứa con trai lãnh đạm, anh nhớ tới đứa em sinh đôi của Mikal, Elizabeth, và trái tim anh nhói đau. Cô con gái bé bỏng khác biết bao so với anh trai nó, hấp dẫn trong vẻ ngây thơ và yếu đuối. Elizabeth ... anh nhớ nó biết bao, ao ước được nuôi dạy con gái cùng với mẹ nó. Simon liếc nhìn sang bức tranh anh đang vẽ cảnh Meghann chăm sóc Elizabeth. Anh đã làm việc với tác phẩm hơn sáu tháng nay và vẫn không hài lòng. Đó là sự báo đáp công bằng cho một người mẹ trẻ trung xinh đẹp khi nuôi con, nhưng Simon bực bội bởi anh đã thất bại để nắm bắt được vẻ đẹp rạng rỡ của người làm mẹ mà anh đã nhìn thấy tỏa sáng trong đôi mắt của Meghann. Meghann không bao giờ biết được cô đẹp thế nào trong lòng anh khi buồi tối đó, lần đầu tiên cô ôm con gái trong vòng tay mình, buổi tối mà Simon phải rời bỏ cô và đưa theo Mikal cách xa khỏi những con mắt tò mò. Simon biết những suy nghĩ của vợ mình và Elizabeth sẽ gặp nguy hiểm, sự mong nhớ của anh đối với họ khiến anh bực tức với Mikal. Simon phải nhắc nhở mình rằng đó không phải lỗi của cậu bé. Meghann đã sinh một cặp song sinh, một đứa con ma cà rồng phải được che chở khỏi tất cả những kẻ cố gắng tiêu diệt nó và một đứa trẻ bình thường khác phải được che chở khỏi anh trai, người chắc chắn khi lớn lên sẽ coi thường Elizabeth vì không cần phải ẩn nấp khỏi thế giới như anh nó. Trong khi Mikal phải lớn lên trong bóng tối thì Elizabeth sống an toàn bên Meghann, trách nhiệm của Simon là bồi dưỡng cho con trai sức mạnh và khôn ngoan thứ có thể bảo đảm sự an toàn của cậu và một ngày nào đó cho phép cậu rời khỏi cao nguyên nghèo khổ này. Với suy nghĩ ấy trong đầu, Simon bắt đầu bài học buổi tối của Simon. “Con phải bắt đầu học cách tự mình bắt lấy con người, con trai. Ta không thể lúc nào cũng mang chúng đến cho con” Mikal lắng nghe mợt cách cẩn thận, đôi mắt bạc đã khôi phục hoàn toàn tập trung vào Simon với sự chú ý trái ngược so với tuổi của cậu. “Làm sao bố làm được như vậy?” Simon cười, chống lại sự thúc dục mà đung đưa Mikal trong lòng mình, và bước dài đến bên cạnh cậu trên sàn đá màu xám. Từ những kinh nghiệm lúc trước, anh biết đứa trẻ sẽ kháng cự lại bất cứa cử chỉ thân mật nào. “Chúng ta có nhiều cách để nhử con người tới và làm cho chúng khuất phục theo chúng ta. Nhưng con quá nhỏ để học thuật thôi miên. Chỉ khi con đủ lớn để giữ chúng trong đầu con, con phải lừa gạt con người, lợi dụng lòng thương trắc ẩn và sự yêu mến mà chúng dành cho bất cứ đứa trẻ nhỏ bé, yếu đuối nào. Nhớ những gì ta đã nói với con về việc khóc lóc không?” Mikal gật đầu và ngay lập tức bắt đầu giả vờ thổn thức trong tình trạng thật đáng thương. “Không phải thế” Simon nói và nắm tay cậu bé, hài lòng khi cậu ngừng khóc, dễ dàng bấm vào công tắc đèn. “Ta sẽ ra ngoài và đưa kẻ khác tới. Chờ cho đến khi con cảm thấy mùi hơi ngoài cửa rồi hãy bắt đầu khóc” Simon bay tới sau cầu thang và thấy sự sợ hãi của những kẻ hầu tớ. Ý thức sai lầm về sự yên ổn mà họ cảm nhận được khi Simon bắt cô gái Hinddi bây giờ đã tan biến trong suy nghĩ của họ bởi anh đã trở về để bắt kẻ khác. Liệu sẽ có nhiều cái chết nữa trước khi anh trói họ lại? Đương nhiên, họ không dám chống cự lại nỗi sợ hãi Simon đã gieo vào toàn bộ lũ khốn cùng. Anh tóm lấy một kẻ Romanian tóc vàng hoe xinh xắn, thầm nghĩ rằng cô ta sẽ là bữa ăn ngon nhất, Simon dự định sẽ ăn phần lớn máu của cô ta. Bên ngoài cánh cửa dày và lớn, một tiếng khóc hoàn hảo của trẻ con bắt đầu vang lên và Simon thấy sự khiếp sợ của người phụ nữ trẻ giảm bớt bởi suy nghĩ về một đứa trẻ yếu ớt hơn cô. Simon mở cánh cửa và dựa vào cánh cửa, quan sát cô gái chạy tới Mikal, kêu la trong thứ tiếng địa phương vùng Đông Âu, “Ôi, đứa trẻ bé bỏng tội nghiệp! Kẻ đáng sợ này đã làm gì em?” Một cách cẩn thận, Simon hướng suy nghĩ tới Mikal, kéo tay cậu ra khỏi cô gái theo một cách rất lôi cuốn. “Đừng để lộ răng hút máu của con, giữ cho môi con gần kề với chúng. Đừng tấn công quá sớm, hãy để cô ta quỳ xuống trước khi con bất thình lình lao lên…” Mikal làm theo những lời dẫn dắt của bố một cách hoàn hảo, chỉ đến khi cô gái đã quỳ bên cạnh và hành động để bế cậu gần với cổ cô trong phạm vi miệng cậu để Mikal có thể cắn cô ấy. Cô gái phát ra một tiếng hét kinh hoàng và cố để đẩy Mikal ra nhưng cậu bé đã bám chắc lấy cổ cô gái và bắt đầu uống một cách thèm khát, nhanh chóng hút cạn kiệt làm cô gái không còn khả năng chống cự. Bị sốc và đau dớn thể xác đến tột cùng, cô gái ngồi sụp xuống cạnh Mikal, da cô nhanh chóng mất sắc tố khi cậu uống máu. “Làm rất tốt” Simon khen ngợi Mikal trước khi anh kéo cậu bé khỏi xác cô gái và bắt đầu cắn vào tĩnh mạch trên ngực cô ta. “Của con” Mikal gào lên giận dữ và giật mạnh tóc cha mình để cố kéo anh ra khỏi con mồi. Giận dữ vì bị cản trở khi đang ăn, Simon buông cái xác bất động xuống sàn và kéo Mikal ra khỏi đầu gối, nhanh chóng phát một cái vào đít cậu. “Đừng bao giờ kéo tay con vào cha, chàng trai. Lần sau lời khiển trách của ta sẽ không quá nhẹ nhàng như vậy nữa đâu” Simon đặt đứa trẻ đang hét chói tai xuống, bây giờ đang khóc lóc thảm thiết trong cái cũi đẩy của cậu, và quay lại chỗ xác cô gái, quyết định kết liễu cô khi cắn vào động mạch ở đùi trái.
__________________
Open your lips and close your eyes.
Let my tongue do some exercises! The sky is blue the field is green. I like boy's legs and what's between ![]() thay đổi nội dung bởi: Miss Porcupine, 17-03-2011 lúc 02:55 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#5 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 8
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 176 lần trong 9 bài
|
Rất cảm ơn bạn Mis pocupine đã nhiệt tình dịch tiếp. Đọc chương bạn dịch thấy cuộc sống của Simon với Mikhai thật ghê rợn quá. Bạn dịch cũng khá chuẩn đấy chứ, bạn cố gắng lên nhé, mình luôn đón đợi bạn những chương tiếp theo.
Không hiểu sao còn những bạn khác đã nhận các chương 2, 3, 4.. của bạn trinhoang81 lại không dịch để post lên cho truyện được liên tục nhỉ. Rất mong các bạn cùng hợp tác dịch để tác phẩm được trọn vẹn |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#6 |
|
Mọt sách
|
“Của con, Của con, Của con!” Mikal tiếp tục tru tréo, nhưng Simon không thèm để tâm đến cậu khi anh uống dòng máu trẻ trung, khỏe mạnh của cô gái. Dù Mikal đủ thông minh để trèo ra khỏi rào chắn, nhưng Simon đã yểm bùa vào cái cũi với một hàng rào phép thuật khiến Mikal không thể thoát ra nếu không được cha cậu cho phép.
“Có chuyện gì mà om sòm như vậy?” một người phụ nữ cất giọng hỏi và Simon mỉm cười với Adelaide, người chăm sóc trong lúc tính mạng anh gặp nguy hiểm và bây giờ là bảo mẫu bất tử của con trai anh. Bà đã gần 50 tuổi khi được Simon biến đổi, vẫn còn là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc muối tiêu và một thân hình tuyệt mỹ, tuổi tác của bà chỉ bị phản bội bởi một vết chân chim nhỏ quanh mắt và chút ít dấu hiệu của sự chảy xệ dưới quai hàm. "Chào buổi tối, Adelaide" Simon nói và kéo một cái khăn hấp ra khỏi lò than hồng một để lau mặt. "Tôi tin là cô đã ăn bữa tối rồi" "Tôi đã ăn một vài đêm trước và tôi không có ham muốn vô độ như anh" Adelaide bắt bẻ bằng chất giọng Scotland mạnh mẽ nhưng không rõ ràng. Simon nhớ rằng giọng của bà đã nhẹ bớt đi khi trải qua bốn thế kỷ sống tại các châu lục khác nhau và giờ chỉ còn lại một chút dấu vết. "Bây giờ nói cho tôi biết anh đã làm gì với đứa trẻ tội nghiệp này khiến nó trở nên như vậy?" “Nó cản trở bữa ăn của tôi” Simon giải thích và Adelaide chạy tới chỗ cái cũi và lau nước mắt cho đứa bé. “Yên nào, cưng” Adelaide dỗ dành, giữ đứa trẻ với một cái ôm đầy kinh nghiệm. Simon chú ý một cách thích thú khi Mikal hiếm khi cảm thấy buồn tẻ trong sự dịu dàng. “Cô ta là của con” Mikal nói với vẻ tố cáo Simon, bàn tay không kiên nhẫn của Adelaide vuốt nhẹ trên khuôn mặt cậu. “Con trai” Simon nói và nắm lấy cằm cậu giữa ngón cái và ngón trỏ, “Cho dến khi con đứng trước mặt ta như một người đàn ông với nghĩa có thể tự nuôi chính mình, thì không có thứ gì thuộc về con. Mọi thứ con có là kết quả từ lòng khoan dung của ta và ta có thể mang nó đến hay lấy nó đi theo cách mà ta cho là thích hợp” “Anh thật tuyệt, im lặng đi đồ vụng về!” Adelaide nổi cơn tam bành và đôi mắt kỳ lạ của Mikal tỏ ra thích thú khi đánh giá sự giận dữ của bà. “Anh không thể nói chuyện với một đứa trẻ như thế được!” “Tôi có thể nói chuyện với con trai tôi theo cách mà tôi muốn” Simon nói đều đều và kéo Mikal ra khỏi bà, đặt nó trở lại cái cũi của mình. Simon trao cho cậu bé một vài quyển sách bằng hình ảnh và nhíu cặp lông mày trước cái nhìn đầy vẻ nghi hoặc con trai bắn tới. Đây không phải là kiểu nhăn nhó dể thương mà là con mắt đánh giá của một người trưởng thành, tỏ rõ rằng cậu sẽ không thể quên hay tha thứ cho chuyện này được. “Thật tuyệt vời” Simon khen ngợi và thưởng cho Mikal niềm vui hiếm thấy với một cái chai đầy máu của những nạn nhân khác. “Con cũng thấy rằng bây giờ con phải cúi đầu khuất phục ý chí của ta, nhưng một phần trên nét mặt con hằn lên rằng con sẽ báo thù trong tương lai. Con học rất nhanh, con trai” Một nụ cười lướt trên khuôn mặt đứa bé trước khi cậu bắt đầu bú chùn chụt vào núm vú cao su trên cái chai trong khi chăm chú nhìn “Ba Con Heo Bé Nhỏ” (Sách mà Simon đưa cho Mikal ^o^) “Đầu anh có não không vậy?” Adelaide hỏi với cái giọng giận dữ đáng yêu giống như Simon đã từng nghe 400 năm trước. Thông thường Simon sẽ không đùa giỡn với bất cứ kẻ nào mắng nhiếc anh nhưng Adelaide có vị trí đặc biệt trong trái tim anh. Cho đến khi chết đi vào lúc Simon 3 tuổi, Adelaide là người duy nhất mẹ đẻ anh biết. Anh không bao giờ quên được bà đã che chở anh như thế nào khỏi người cha độc ác và 2 anh trai, điều đó đã lấy mất tuổi thanh xuân của bà để anh được giáo dục theo cách thích hợp với một người của lãnh địa. Nếu không có Adelaide, Simon tự nghĩ sẽ khác biệt rất khác biệt, cuộc sống của anh sẽ tệ đến mức nào. “Nó vẫn hoạt động khá tốt” Simon trả lời câu hỏi và mời bà ta theo anh tới cái bàn gỗ sồi bóng láng mà anh đã đặt sẵn ở một góc mát mẻ có cửa sổ hình thoi bằng kính màu. “Tôi có lý do để lo sợ như vậy” Adelaide thì thầm và nhận lấy ly thủy tinh chứa rượu uýt-xki Scotch làm từ mạch nha được đưa tới. “Anh nghĩ gì khi anh làm vậy với con trai? Anh có muốn nuôi nấng nó để nó khinh thường anh khi anh miễn cưỡng làm cha nó? Tôi không nghĩ tôi cần phải nhắc nhở anh mối quan hệ cha-con trai sẽ kết thúc ra sao” Simon cười, nhớ rằng thành công đầu tiên của anh với Ma Thuật đến từ buổi tối anh triệu tập ma quỷ để xử lý cha mình. “Mikal sẽ không tấn công cuộc sống của tôi đơn giản bởi vì tôi đã rèn cho nó kỷ luật” “Những gì anh đang làm không phải kỷ luật! Anh đang bắt nạt thằng bé và tôi nhìn thấy sự oán giận đang hình thành trong nó” Simon ném phịch đồ uống đánh choang một cái trong căn phòng rộng rãi và nhìn trừng trừng bà bảo mẫu. “Bắt nạt? Bà quên đứa trẻ là ai rồi sao? Adelaide, Mikal là ma cà rồng duy nhất được sinh ra, chứ không phải bị biến đổi. Bà nên biết quyền năng của nó vào một ngày nào đó. Khi Mikal trưởng thành, nó có thể bước đi dưới ánh nắng mặt trời, và chúng ta có thể có được món quà đó khi uống máu của nó. Nhưng điều đó chỉ xảy ra khi nó sống lâu dài cho đến lúc hoàn thành số phận của mình. Tôi có cần nhắc bà rằng những chuyện ngu ngốc sẽ hủy hoại nó bởi không có lý do nào tốt hơn việc nó là con trai tôi, để kệ nó một mình sẽ làm nó yếu đi như một kẻ sắp chết. Một khi Mikal rời khỏi hòn đảo này, sẽ không có nơi nào trên thế giới có thể bảo vệ an toàn cho nó. Nó phải được nuôi dưỡng để có trái tim và suy nghĩ của một chiến binh. Đúng, tôi thúc ép nó, và căn phòng nhỏ này là để bồi dưỡng sự giáo dục dành cho nó. Mikal phải phát triển nhanh chóng và cứng cáp nếu nó gặp phải những thử thách mà số phận tạo ra cho nó. Tôi sẽ không biến con trai trở thành kẻ nhu nhược rụt rè giống như kẻ sắp chết thảm hại làm hỏng ngày ấy” “Anh sẽ làm gì để khiến đứa bé trở thành như vậy?” Adelaide gặng hỏi. “Nếu anh phá hỏng sự dịu dàng của nó, có nghĩa rằng đứa trẻ sẽ không dành tình yêu thương cho bất cứ ai – bao gồm cả anh. Anh có nghĩ tại sao mình phải lo lắng để giữ mạng sống nếu ngày đó tới khi mà Mikal có nhiều quyền năng hơn anh và anh cảm thấy không có gì cho mình ngoài sự oán giận? Hay anh thực sự nghĩ rằng anh quá toàn năng đến mức không ai hủy hoại được?” “Tại sao Mikal lại tức giận tôi? Bởi vì tôi che chở nó cho đến khi nó đủ lớn để tự mình chiến đấu? Bởi vì tôi sẽ dạy nó tất cả những gì tôi biết, cho nó thành học trò của tôi – việc mà tôi không làm với ai khác ngoài nó? Bà nói đứa trẻ cần tình cảm và sự vuốt ve? Mở to mắt ra, Adelaide, thằng bé đã từ chối bất kỳ cử chỉ trìu mến nào của bà, phải không?” “Đó là lý do tại sao anh cần phải theo dõi nó cẩn thận” Adelaide trả lời, không hề nản chí. “Mikal lãnh lẽo và tự động thu mình lại. Tình yêu không dễ dàng đến với nó. Maghenn đã cảm nhận thấy bóng tối trong lòng Mikal trước khi anh đưa thằng nhỏ rời khỏi cô ấy... Cô ấy viết cho tôi rằng cô ấy sợ những gì có thể xảy rả. Meghann đã cảm nhận được tất cả khi thằng bé mới sinh ra; cảm giác của cô ấy lớn dần lên trong năm vừa qua. Tại sao anh lại mù quáng như vậy? Anh không thể cảm thấy nhu cầu phá phách không thể hiểu nổi và cả điều tai hại đó trong con trai mình? Thấm dần tác động vào thằng bé hay nó có thể phát triển thành dạng thuật ngữ chết chóc như một kẻ tâm thần.” Simon bật cười và rót cho mình một ly rượu mới, nhún vai khi Adelaide từ chối dùng thêm. “Bây giờ tôi biết anh đang trao đổi thư từ với Meghann – kẻ tâm thần là từ chỉ có nhà tâm lý học bé bỏng của tôi sẽ dùng. Anh có biết cô ta đã ném cái thuật ngữ đó vào mặt tôi để miêu tả tôi khi cô ta muốn bỏ mặc tôi? Cô ta đã công khai thừa nhận những quan điểm sai lầm của mình về hành vi của tôi, cũng giống như cô ta sẽ nhận lấy những nỗi sợ hãi vô căn cứ về Mikal” “Meghann đã bỏ rơi anh bởi vì anh từ chối bỏ cách nói ba hoa cũ rích của mình về người thầy và cố chi phối cô ấy” Adelaide nói, nhắc lại 40 năm khi Simon và Meghann bị tách ra và cô đã tìm kiếm sự nương tựa nơi kẻ thù không đội trời chung của Simon, thầy tu ma cà rồng Alcuin. Điều đó đã không còn tiếp diễn cho đến khi Simon lập kế giết chết Alcuin vào 2 năm trước khi mà anh có khả năng dành lại Meghann. “Tôi cảnh báo cậu rằng không một cô gái hiện đại nào, đặc biệt là một người lanh lợi và mạnh mẽ như người phụ nữ mà anh đã miêu tả với tôi, sẽ chấp nhận trở thành không gì cả cũng còn hơn là làm vật sở hữu của anh. Lúc trước tôi đã đúng và bây giờ tôi vẫn đúng khi tôi đề cao lời hứa của anh với Meghann và nuôi nấng thằng bé như cô ấy sẽ làm nếu cô ấy ở đây” “Nhưng Meghann không có ở đây” Simon điềm tĩnh nói. “Và sự ngu xuẩn của những điều cô ấy muốn dành cho Mikal chính là lý do tại sao Meghann có một trái tim mềm yếu – nó rất tuyệt vời cho việc nuôi nấng con gái chúng tôi, nhưng cô ấy sẽ gây tổn hại cho con trai chúng tôi với những ý nghĩ ngu ngốc về tốt đẹp và xấu xa cô ấy học được từ Alcuin” “Meghann không phải một kẻ ngốc yếu đuối để dễ dàng bị gạt bỏ bởi vì cô ấy thiếu sự độc ác như của anh!” Adelaide thách thức. “Cô ấy khôn ngoan đủ để đóng cọc xuyên qua trái tim anh và lẩn trốn khỏi anh trong suốt 40 năm. Anh yêu cô ấy, tôi sẽ đồng ý với anh điều đó, nhưng anh không cho cô ấy sự tôn trọng và nó dẫn tới kết thúc mối quan hệ của anh. Simon, anh không hiểu rằng Meghann sẽ rời bỏ anh khi cô biết được rằng anh đã cố tình nuôi con trai cô ấy trong sự mâu thuẫn với tất cả những lời hướng dẫn của cô?” Adelaide không có thời gian để nhận ra cơn giận dữ kinh khủng trong đôi mắt Simon trước khi anh nhào tới cái bàn, chộp lấy cổ và đặt con dao Bowie(1) tới trái tim cô. Nếu cô có bất cứ hành động đột ngột nào, con dao sẽ đâm xuyên qua cô. “Chúng ta đã đi quá xa rồi, bảo mẫu” Simon nói với giọng thì thầm trầm thấp hăm dọa khi con dao cắt sâu qua quần áo và chọc vào da cô. “Tôi hết sức tôn trọng cô và tôi chăm sóc cho cô. Nhưng tôi sẽ không do dự mà giết chết cô nếu cô để lộ ra một từ nào về bất kỳ sự bất bình mà cô cảm nhận cho Meghann. Những gì Meghann không biết về sự dạy dỗ Mikal có thể không làm hại đến cô ấy. Cô ấy có Elizabeth để tạm bằng lòng cho đến khi chúng tôi tái hợp. Tôi không phiền việc thư từ của cô với Meghann; tiếp tục viết cho cô ấy nếu đó là mong muốn của cô. Nhưng sẽ không có sự chi tiết trong những bức thư của cô; hãy nói Mikal của cô ấy khỏe mạnh và an toàn và đó là tất cả những gì cô viết. Tôi không muốn Meghann dành 18 năm sắp tới để chìm trong một đứa trẻ mà cô ấy không thể có... nó sẽ làm cô ấy sao nhãng việc chăm sóc thích đáng cho Elizabeth. Có hiểu không?” “Vâng” Adelaide nói ngay lập tức, biết rằng việc xoa dịu Simon trong lúc này chính là phục tùng ngay lập tức. Cô không hề phật lòng hay bị thương vì hành vi của Simon – tạo ra một mối quan hệ tốt còn hơn dùng một vài con dao nhỏ hay những từ ngữ nóng nảy để chống lại anh. Adelaide hiểu Simon Baldevar còn hơn anh ta hiểu chính bản thân mình. Cô biết anh từ khi anh ta còn nhỏ xíu, là đứa trẻ gào khóc trong tay cô và rồi một chàng trai trẻ đầy tham vọng để tạo ra số phận của chính anh trước khi anh tìm đến sự bất tử. Anh không làm những việc cho phép kẻ khác thấy được sự yếu đuối trong mình. Không, Adelaide không bị thương nhưng cô lo lắng việc anh đần độn và ngoan cố biết bao khi đánh giá Mikal. (1) Bowie là thành phố có khoảng 51 ngàn dân ở phía trung tây Maryland, phía tây West Annapolis và phía đông bắc Washington, D.C P/S: Cobevicam đã post đủ bộ 3 quyển Series Crimson: Crimson Kiss, Crimson Night, Crimson Shadows bản tiếng Anh bên Tủ sách văn học nước ngoài - Mục Sách tiếng nước ngoài. Bạn nào khá English chút có thể tự đọc bản gốc và cảm nhận sâu sắc hành văn của tác giả. [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
__________________
Open your lips and close your eyes.
Let my tongue do some exercises! The sky is blue the field is green. I like boy's legs and what's between ![]() thay đổi nội dung bởi: Miss Porcupine, 17-03-2011 lúc 03:26 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#7 |
|
Mọt sách
|
“Xong thì chúng ta hãy coi như những điều khó chịu này đã được giải quyết thì tốt hơn.” Sau khi anh liếm một giọt máu của bà trên con dao, Simon giúp Adelaide rời khỏi cái bàn và đưa bà tới cửa. “Tôi phải đi làm ăn một chuyến. Sau tất cả, tôi đã phải dành một năm ở nơi lạnh lẽo tồi tàn này và bỏ bê những sở thích của mình. Máy tính trợ giúp tôi rất nhiều nhưng thời gian tới tôi sẽ đi xem xét những cổ phiếu của mình. Bên cạnh đó, Mikal sẽ cần nhiều máu hơn. Đi thu xếp đồ cho tôi và nói cho thuyền trưởng tôi muốn anh ta sẽ có mặt ở Heathrow 9 giờ đúng tối ngày mai”
“Anh sẽ đi bao lâu?” Adelaide bình tĩnh hỏi và nhìn tia sáng trong mắt Simon với sự tôn trọng trong thái độ lãnh đạm. Những kẻ khác mà anh biến đổi luôn luôn hoặc là khuất phục dưới sự thô bạo cộc cằn của anh hoặc lập những kế hoạch vô ích để tiêu diệt anh vì sự xỉ nhục của anh đối với họ. Họ không bao giờ hiểu được rằng Simon là một người thầy nghiêm khắc nhưng công bằng, Sau một sự trừng phạt hay khiển trách, sự giận dữ sẽ biến mất và anh đối xử với những người bị kỷ luật như anh đã làm trước đó cho dù họ đã làm anh tức giận. “Vài tuần ... nhiều nhất một tháng. Tôi giao Mikal lại cho đôi tay thạo việc nhất của bà”, Simon nói cùng với nụ cười tươi chỉ ra rằng anh tôn trọng Adelaide đủ để tin tưởng bà sẽ thực hiện đúng lời hứa khi anh đi và không lợi dụng sự thuận lợi của việc anh vắng mặt để liên lạc với Meghann. “Simon, chờ đã”, Adelaide nói trước khi anh đóng cửa tòa tháp. “Tôi đang viết thư cho Meghann vào tối nay và tôi mong được gửi kèm nó cho Elizabeth. Con bé phải biết về cha nó nếu nó thực sự yêu thương anh.” “Adelaide” Simon nói một cách dịu dàng khi bức họa nhỏ cổ xưa được cô kéo ra khỏi cái túi. Nó được vẽ năm 1590, khi Simon mới 30 tuổi, 3 năm trước khi anh bị biến đổi. “Bảo mẫu tốt, tôi biết những ý định của bà đối với tôi nhưng ý định của tôi còn vượt xa hơn cả sự trách mắng, với bất cứ hành động nào xuất phát từ tình yêu. Gửi vật bức họa nhỏ đó cho Meghann để cô ấy có thể chỉ nó cho Elizabeth.” Adelaide mỉm cười và rời khỏi tòa tháp để thực hiện mệnh lệnh của Simon, biết rằng sự tôn kính sẽ được bày tỏ khi Simon đến xin lỗi vì cách xử sự của mình. Bà cũng biết Simon chỉ viết cho Meghann một lần kể từ khi anh rời khỏi cô ấy, mặc dù nhiều lá thư Meghann gửi cho anh đều liên quan đến sự lớn lên của con gái họ. Một vài thứ cho thấy cách xử sự của Simon thật lạnh lùng nhưng Adelaide biết anh đơn giản không thể chịu đựng việc thư từ với Meghann khi biết chắc rằng anh không thể gặp được cô. Việc viếng thăm Meghann và Elizabeth trong bí mật sẽ tránh khỏi sự nghi ngờ - một phần đảm bảo sự tồn tại của Mikal khỏi các ma cà rồng khác trên thế giới khi họ tin rằng Elizabeth là đứa con duy nhất của Simon và Meghann. Những kẻ bất tử thì chẳng thấy sao cả nhưng việc coi khinh đứa trẻ bình thường và bỏ mặc nó cùng Meghann một mình, chúng tin rằng Lord Baldevar dường như đang bỏ rơi bọn họ đã cho chúng thấy hai bọn họ không có mối đe dọa nào. Adelaide thở dài; bà biết cái giá của việc Simon rời bỏ Meghann rằng chỉ đến khi anh làm cho cô chấp nhận anh trở lại. Bà cũng biết ý định của Simon dành cho Mikal là tốt, muốn đứa trẻ lớn lên mạnh mẽ và giỏi giang, nhưng anh không nhận ra rằng anh đang khiến cho Mikal dần trở thành một kẻ tàn bạo? Adelaide không sợ hãi về sự chết chóc mà Simon đã hứa dành cho bà nếu bà tìm đến Meghann với những lo lắng của mình. Bà nên tiếp tục và thông báo cho Meghann bất cứ giá nào nếu bà nghĩ nó có lợi cho Mikal, nhưng bà biết Meghann không có thế lực hơn suy nghĩ của Simon khi cô có trái tim. Simon sẽ không nghe lời cô nhiều hơn anh đã làm với Adelaide. Bây giờ đây, Adelaide nhìn thấy chỉ có một con đường có thể cho bà. Simon phải dành một thời gian dài ở rời khỏi hòn đảo này để bảo vệ sự giàu có của anh và đảm bảo rằng những kẻ thù sẽ không quên quyền năng của anh đối với họ. Khi anh rời đi, Adelaide sẽ cố gắng truyền cho Mikal tình yêu và sự nhạy cảm mà Meghann mong muốn con trai cô có được. Bà cũng sẽ đẩy Simon rời xa khỏi suy nghĩ hiện tại rằng bất cứ sự dịu dàng nào cũng làm hư đứa trẻ. Nếu việc đó không làm được, thì Chúa Trời sẽ giúp họ tất cả để Adelaide biết rõ ai sẽ là nạn nhân đầu tiên của Mikal, nếu bà không tìm thấy bất cứ cách nào để ngăn con quỷ tàn nhẫn mà bà đã cảm giác được bên trong đứa trẻ - một ma cà rồng biến cậu trở thành chính những gì cậu muốn. Và nếu Mikal thành công trong việc đánh bại cha cậu, thì sau đó sẽ không ai trên thế giới có thể cản trở hay giữ cậu khỏi việc hủy hoại mọi thứ theo cách của cậu ... không một ai trong tất cả. Chú ý: Sau phần giới thiệu Por post ở trên rồi mới đến chương 1 bạn ANHCAT đã dịch ^o^ Crimson Shadow_bản tiếng Anh: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
__________________
Open your lips and close your eyes.
Let my tongue do some exercises! The sky is blue the field is green. I like boy's legs and what's between ![]() thay đổi nội dung bởi: Miss Porcupine, 23-03-2011 lúc 11:38 AM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#8 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 12
Xin cảm ơn: 299
Được cảm ơn 11 lần trong 4 bài
|
các bạn cố gắng dịch tiếp nha, rất mong đợi phần tiếp theo của các bạn :x!
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
Miss Porcupine (27-03-2011), thanhphong_fr (27-03-2011)
|
|
|
#9 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2009
Bài gởi: 6
Xin cảm ơn: 383
Thanked 1 Time in 1 Post
|
Không biết dịch nên chỉ có thể ủng hộ bằng Thanks. Cảm ơn các bạn đã dịch cho những pan như mình, bao chờ đợi để có một bản dịch quả là không đáng tiếc.
Vài lời khích lệ tinh thần, cố lên nha các bạn!!!
__________________
Đời tôi như con kiến, Rồi bỗng mắc dây tơ Đời tôi như bài thơ, Viết chữ buồn trong đó |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
thanhphong_fr (01-04-2011)
|
|
|
#10 |
|
Mọt sách
|
Chương 1 16 năm sau Ellie Winslow đóng sầm cánh cửa kính sau lưng và băng xuống tiền sảnh bóng láng gương, cằn nhằn với chính mình bằng cái giọng bực bội trong khi chờ thang máy. Cô tiếp tục cuộc độc thoại khi thang máy đi tới tầng của cô rồi nhanh chóng bước ra hành lang. Ai đó có thể mong đợi sự chú ý từ những người khách đi đường, nhưng đó là ở New York và nếu một người phụ nữ trẻ trung ăn mặc đúng mốt mang theo một cái cặp da màu đen tự nói một mình, điều đó nghĩa rằng cô ta đang bận làm việc. Ellie đã hoàn thành cuộc phỏng vấn xin việc cho vị trí một kiến trúc sư thực tập với kết quả thất vọng và bực bội giống hệt như 5 cuộc phỏng vấn khác cô đã trải qua vào tuần trước. Mỗi lần đều là một trải nghiệm bực bội giống hệt nhau– người kiến trúc sư lâu năm hạ cố phỏng vấn cô đã khen ngợi cái cặp của cô, chúc mừng điểm số xuất sắc của cô ở Cooper Union, mỉm cười hài lòng với bức thư giới thiệu nhiệt tình mà bà nhận được từ nơi thực tập mùa hè năm ngoái và người hướng dẫn luận văn của cô, hỏi một vài câu hỏi miễn cưỡng về mục tiêu và những gì cô nghĩ cô có thể mang lại cho công ty, rồi mỉm cười và khiến cô cụt hứng - không bao giờ nghe thấy tin tức gì nữa. Ellie lao qua cánh cửa quay, nghĩ rằng bất kỳ kẻ nào đã thiết kế cái kiểu bắt chước nhuộm sơn vàng quái dị này nên bị đập đến chết bởi chính cái bảng vẽ của hắn. Cô biết lý do cô không được thuê mướn ở bất cứ đâu, mặc dù không một công ty nào dám nói ra – họ cho là tuổi của cô chống lại cô. Không xem xét đến cô tài năng thế nào (và Ellie không hề giả vờ khiêm tốn về thành quả của mình), có bao nhiêu cuộc thi thiết kế mà cô đã chiến thắng, có vẻ không ai muốn thuê một người mới 17 tuổi... thậm chí là một sinh viên trẻ nhất được nhận học bổng toàn phần của Cooper Union. Có phải đó là lỗi của cô khi cô được sinh ra với chỉ số IQ 175? Ellie đã nghĩ một cách phẫn nộ, cảm thấy một chút bình tĩnh quay lại với cô khi cô hít thở trong không khí tươi mát thích hợp của mùa thu sớm hơn là tiết trời tháng 6. Cô quyết định tốt hơn hết là quay về nhà với cái đuôi giữa hai chân và chịu lời cổ vũ khác từ chú Lee, cô tiến tới Certral Park (Công viên Trung tâm) trong chốc lát. Quắc mắt với con ngựa kéo xe ốm yếu, Ellie cảm thấy là đang bóc lột động vật, cô tiến thẳng tới cái hồ nước, mua một cái bánh quy xoắn tẩm muối dễ thương từ một cái máy bán hàng tự động ven đường và rồi ngồi thụp xuống một cái ghế băng trong công viên, không thèm để ý đến đám cỏ bởi nó sẽ phá hỏng cái áo ngắn tay làm bằng tơ lụa màu kem và cái váy theo kiểu quần soóc mà cô đã chọn mặc cho buổi phỏng vấn. Ellie nhai rào rạo cái bánh quy một cách giận dữ, nghiền ngẫm lại toàn bộ quá trình xin việc đau khổ không gì hơn ngoài sự xui xẻo-tệ hại, những thứ Ellie đã không có kinh nghiệm nhiều trong mười bảy năm của cô. Cô đã cố gắng tìm một vị trí trong một công ty nhỏ về kiến trúc nhà ở trong tháng 10, tự tin vào luận án thiết kế cao cấp của mình. Nhưng tháng 2 sau đó, Giám đốc điều hành đã phải chịu một cơn đau tim nguy kịch và góa phụ của ông nhanh chóng bán công ty để lấy một số tiền lớn mà không quan tâm đến việc thuê một kiến trúc sư trẻ. Điện thoại di động của Ellie rung lên trong túi xách và cô nhanh chóng coi như không tiếp. Nhưng sẽ luôn có những cơ hội từ xa mà người gọi có thể cung cấp cho cô một công việc bởi vậy Ellie lấy cái điện thoại ra khỏi túi xách. "Xin chào!" "Ellie, Giáo sư Barrett đây. Thầy có một tin tuyệt vời, cô gái thân mến. Thầy nghĩ rằng thầy có thể đã tìm thấy một người mua luận án thiết kế của em. Hãy nói với tất cả những kẻ ngu ngốc tẻ nhạt đã từ chối thuê em rằng em vừa thu về một khoản hoa hồng dễ dàng bằng với mức lương hàng năm cho một kiến trúc sư thực tập." "Lạy Chúa tôi!" Ellie thét lên, một nụ cười rạng rỡ vui mừng giải phóng những biểu hiện ủ rũ buồn rầu của cô. "Khi nào? Làm thế nào? Ai?" "Thầy đã ở một bữa tiệc tối qua" cố vấn luận án của cô giải thích. "Thầy đã gặp một người đàn ông thú vị nói với thầy ông ta mong muốn xây dựng một ngôi nhà trên bãi biển, nhưng ông ta đã không thể tìm thấy một kiến trúc sư nào hiểu được những gì ông ta muốn - một cái gì đó tinh tú và ấn tượng vượt ngoài những cái tầm thường, một cái gì đó tràn ngập trí tưởng tượng và sự táo bạo. Đương nhiên, thầy nghĩ đến ngôi nhà của em ngay lập tức và thầy nói với ông ta một chút về nó và em. Thầy đã hẹn gặp vào 8 giờ tối nay tại phòng thu. Ông ta đơn giản là không thể phá vỡ bất cứ cam kết kinh doanh nào của mình để gặp em sớm hơn. Tôi hy vọng mọi thứ sẽ ổn với em, em thân mến." Nếu Ellie có bị một cơn sốt 105 độ và 2 cái chân gãy nát, thì cô vẫn sẽ nói rằng cuộc gặp tối nay thật tuyệt và cô chắc chắn làm được. "Em sẽ đi. Ông ta thích cái gì? Ông ta tên gì?” "Một đồng bào người Anh quyến rũ ... khá kỳ lạ đối với một người của chủng tộc đó khi đánh giá về kiến trúc hữu cơ. Bằng cách này, em được phép bắn Ngài Bá tước nếu ông ta cố áp đặt kiểu Chesterfields và hoa hoét lòe loẹt lên ngôi nhà của em ... Sẽ ổn thôi, trò thân mến, em sẽ có một quý tộc chính hãng sống trong ngôi nhà trên bãi biển của em nếu ông ta chọn mua thiết kế. Ông là một bá tước … Ngài Simon Baldevar." "Ngài Simon Baldevar?" Một sự yên tĩnh lạ lùng bao phủ lấy Ellie, tiếp theo là một sự nóng vội thiêu đốt của cảm giác xé rách trong cô với tác động của một vụ nổ hạt nhân. Liệu giáo sư của cô có thực sự thốt ra tên người cha ma cà rồng một cách tình cờ? Không, điều đó là không thể sau mười bảy năm tò mò và chờ đợi không được thỏa mãn, Simon Baldevar chỉ đơn giản là đang đi dạo trong cuộc sống của cô như một khách hàng tiềm năng. Ông đã bỏ rơi Ellie và mẹ cô khi cô mới chỉ được sáu tuần tuổi, đem theo người anh trai ma cà rồng sinh đôi của cô cùng với ông ta. Mẹ và cha cô đã quyết định nuôi dạy các con của mình một cách riêng biệt nên Ellie, đứa bé con người bình thường của họ, đã có một tuổi thơ bình thường. Một tuổi thơ bình thường, cái kiểu lạc quan trong đôi mắt lấp-lánh-ánh-sao khiến cha mẹ cô tin rằng cô, đứa con của những cha mẹ ma cà rồng, có thể có bất cứ điều gì giống một tuổi thơ bình thường? Ôi, đó là một tuổi thơ hạnh phúc đầy đủ, thú vị và vui vẻ, nhưng không bao giờ bình thường. Làm thế nào bạn có thể bình thường khi lớn lên phải chấp nhận những điều thực tế mà hầu hết mọi người chỉ coi là sự tưởng tượng? Một trong những kỷ niệm đầu tiên của Ellie khi nắm chặt tay và hét lên, "Thật kỳ diệu, Mẹ ơi!" khi mẹ cô sử dụng siêu năng lực để nâng Ellie lên khỏi mặt đất và quay cô vòng vòng quanh cái cây Giáng sinh của họ trong khoảng cách mười hai bước. Làm thế nào một đứa trẻ có thể bình thường khi cô lớn lên mà phải đếm từng giờ cho đến khi trời tối và mẹ cô sẽ tỉnh dậy sau giấc ngủ ban ngày? Tồi tệ hơn thế, Ellie không bao giờ thừa nhận mẹ cô với bất kỳ người quen biết nào và cô đã phải thận trọng với những gì cô được phép thảo luận, rồi Ellie cuối cùng quyết định là dễ dàng hơn khi không phải thảo luận về cuộc sống gia đình cô ở mọi khía cạnh. Một người liên quan mà Ellie có thể nói chuyện một cách an toàn là người cha nuôi đồng tính của cô, Lee Winslow. Thậm chí bỏ qua dòng dõi ma cà rồng của mình sang một bên, bản thân Ellie chưa bao giờ là một đứa trẻ bình. Cô được coi là phát triển sớm và đi trước ngay cả trong trường học riêng dành cho trẻ em có năng khiếu, được xếp vào lớp ba ở tuổi lên năm và hoàn thành chương trình trường trung học trước khi cô mười hai tuổi. Có rất nhiều đứa trẻ cùng lớp đã đảm bảo việc tẩy chay Ellie ở trường. Cô chỉ có thể làm bạn với người đứa trẻ con nhà giàu khi tham gia trại hè ở Southampton, cẩn thận để che giấu sự thông minh của mình khi tham gia trong các hoạt động không cần dùng trí não như bơi lội, chèo thuyền, và cưỡi ngựa. Việc thiếu hụt những người bạn đã không làm xáo trộn Ellie quá mức. Bản chất cô là một người thích ở một mình, thích làm bạn với các bản phác thảo và lắp ráp hơn là chơi cùng những đứa trẻ khác. Bên cạnh đó, Ellie luôn luôn coi mẹ là người bạn tốt nhất của cô. Làm sao cô có thể cảm thấy cô đơn khi Meghann cho cô nhiều sự quan tâm đến vậy? Ban đêm luôn luôn được dành cho mẹ cô và cuộc du ngoạn của họ với nhau. Tuy nhiên, Ellie đã luôn nghĩ rằng có một người có thể hiểu được cảm xúc của cô khi bị đuổi ra khỏi thế giới này, thế giới của sự bình thường và truyền thống, đó chính là Mikal. Chỉ có anh mới biết sẽ như thế nào khi trở thành cái thứ hầu mà như được coi là một loài vật mới, những đứa trẻ còn sống duy nhất của cha mẹ ma cà rồng. Đã có bao giờ cha mẹ của họ nghĩ rằng cô và Mikal có thể cần đến nhau và không nên bị tách ra? Ellie đã tâm sự những suy nghĩ cho mẹ mình và Meghann trả lời rằng bà sẽ không bao giờ có cho phép Ellie lớn lên trong cái kiểu cô lập đó, điều mà chỉ cần thiết cho sự an toàn của Mikal. Mẹ đã nói với cô, nó cô đơn và buồn tẻ đến mức độ Ellie đã không thể tưởng tượng nổi. Ở đó không có các lớp học nghệ thuật, không được gặp gỡ bất kỳ ai ngoại trừ cha mẹ và người anh song sinh của cô. Mẹ nói rằng bà đã nguyền rủa trước khi con gái bà sống cuộc đời của một kẻ tàn tật thực sự. Tình trạng đó có thể là cần thiết cho Mikal tội nghiệp, bị biến dạng, lúc anh mới chỉ là một trẻ sơ sinh; những con người và ma cà rồng khác giống nhau ở chỗ sẽ cố gắng hết sức mình để giết anh nếu họ tìm thấy anh và bố. "Ellie!" "Em xin lỗi, Giáo sư Barrett" Ellie nói, tiếng gọi thiếu kiên nhẫn của người cố vấn cắt ngang sự hỗn loạn trong tâm trí cô. "Thầy đã nói gì vậy?" "Không cần phải xin lỗi, tôi biết em sẽ bị kinh ngạc một chút," giáo sư nói một cách khoan dung. "Tôi chỉ hỏi liệu em có biết Ngài Baldevar ... em có vẻ rất ngạc nhiên khi tôi nói đến tên ông ta." "Không," Ellie nói chậm rãi, bàn tay cô run rẩy đến nỗi gần như đánh rơi điện thoại. "Tôi không biết ông ấy." Chỉ là tôi có thông tin về ông ấy. Tôi biết về ông qua mẹ tôi, Bác Lee và Bác Charles. Những gì tôi không biết là ông cảm thấy như thế nào về tôi. Người cha vắng mặt này đã gửi cho cô những món quà hoành tráng vào dịp Giáng Sinh và ngày sinh nhật cô mỗi năm cô đều nhớ, và những tấm thiệp cũng đến cùng lúc đó. Những tấm thiệp đã cung cấp chút ít thông tin và cho thấy một chút sự quan tâm tới những hoạt động của Ellie nhưng tuy nhiên vô tình - không một bức nào trong những lá thư đề cập đến tình yêu. Ellie muốn tin rằng những món quà là biểu hiện tình yêu của cha dành cho cô, nhưng chúng có thể chỉ đơn giản là một cử chỉ tình cờ của nghĩa vụ mà không có mục đích đối với đứa con bình thường của ông. Đó là nỗi sợ hãi sâu sắc nhất của Ellie, rằng cô đã kiềm chế nỗi thất vọng Simon Baldevar đơn giản bởi được sinh ra là con người. Meghann đã luôn luôn làm hết sức mình để xoa dịu những nỗi sợ hãi này, nói với Ellie rằng cha yêu thương cô tha thiết nhưng ông không được thể hiện thái quá, như cách mẹ, Lee và Charles đã làm. "Ờ, rồi em sẽ biết về ông ta rất rõ thôi," Giáo sư Barrett vui vẻ nói. "Gặp lại em lúc 8 giờ." 8 giờ! Ellie nghĩ với sự mất tinh thần đột ngột. Tổng cộng chỉ còn 5 tiếng nữa, cô có nghĩa vụ phải làm những gì trên cái trái đất này cho đến khi đó? Tóm lại, Ellie nghĩ đến việc gọi cho Lee và nói với ông về cái tin sốc này. Lee. . . nỗi mong mỏi được gặp Simon Baldevar của cô bằng cách nào đó đã phản bội lại Lee Winslow, cô yêu thương người cha nuôi rất nhiều, người đã quên mình mà bỏ qua việc chuyển đổi để Ellie có cha mẹ và người bảo hộ vào ban ngày. Ellie không nghĩ rằng sự háo hức được gặp Simon của mình lại làm giảm mối quan hệ đặc biệt mà cô đã chia sẻ với chú Lee. Làm sao cô có thể cảm nhận được bất cứ cái gì khác ngoài tình yêu sâu sắc và sự tôn trọng dành cho một người đàn ông người không chỉ từ bỏ cơ hội có được sự bất tử mà còn cả sự nghiệp y học của mình? Lee Winslow đã rút ra khỏi các hoạt động thực tiễn từ khi Ellie đã được sinh ra và tiến hành nghiên cứu riêng trong phòng thí nghiệm tại nhà cho đến khi Ellie đã được mười hai tuổi chỉ vì cô luôn luôn muốn có một người nào đó sẵn sàng để đưa cô ấy đến trường và cả ngàn công việc khác vào ban ngày, bởi vì nó đã vượt ra khỏi sự nghi ngờ về Meghann để cho phép một số người giữ trẻ bình thường với đôi mắt sắc bén và sắc bén hơn cả sự tò mò sống ở trong ngôi nhà. Khi Ellie đã lớn hơn một chút, Lee được chọn tham gia giảng dạy tại Đại học Columbia dành cho các bác sĩ và bác sĩ phẫu thuật, ông vẫn không đi hành nghề sản phụ khoa vì sợ rằng ông sẽ không có mặt nếu Ellie gặp chuyện gì khẩn cấp trong ngày và cần đến cha mẹ. Ellie trân trọng thời gian ban ngày của cô với Lee và họ luôn luôn kết thúc tại Carvel trước khi đi về nhà. Ngoài gọi kem nước trái cây, Ellie sẽ nói nhảm về cả ngày của mình với Lee, người luôn luôn lắng nghe một cách háo hức và cổ vũ những thành tựu của cô trong khi đem tới sự an ủi khi cô kể với ông về khoảng cách của mình với những đứa trẻ khác. Lee là con người bình thường duy nhất mà Ellie có thể thành thật được, người duy nhất hiểu sự bối rối của cô khi sống trong một ngôi nhà của những ma cà rồng và rồi cố gắng để hòa nhập với thế giới bình thường. Nhưng mặc dù Lee tuyệt vời là vậy, Ellie vẫn chưa bao giờ có thể nghĩ về ông như một người cha. Từ đó và tất cả các từ theo sau nó đều thuộc về một hình bóng cô cảm thấy trong giấc mơ của mình, đó là cái ôm ấm áp, mạnh mẽ cùng với giọng nói nhẹ nhàng, sâu lắng của bài hát ru vội vã. Mẹ nói rằng bà đã không nghĩ rằng bà có thể nhớ về thời thơ ấu của mình và cách bố đã chăm chút cho cuộc sống của bà. Trong gia đình của họ không có gì là không thể. Khi Ellie đã có giấc mơ đó, cô luôn thức dậy với cảm giác hoàn toàn được che chở và bình yên cùng với một giọt nước mắt trên môi cô. Đối với cô, người đàn ông vô hình và dịu dàng ấy chính là cha cô và không ai có thể thay thế được ông. 5 giờ nữa thôi, Ellie sẽ biết được có phải Simon Baldevar chính là người cha đã khóc trong một vài lần cô tỉnh dậy hay hình bóng trong giấc mơ đó chỉ đơn giản là sự tưởng tượng được tạo ra từ khao khát và mong muốn của cô mà thôi. Crimson Shadow_bản tiếng Anh: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]![]()
__________________
Open your lips and close your eyes.
Let my tongue do some exercises! The sky is blue the field is green. I like boy's legs and what's between ![]() |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|