Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Nhật Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

Trả lời
Old 11-08-2011, 11:33 PM   #11
DarkLion
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 19
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 39 lần trong 17 bài
Default

7

Hành lang tối om. Chỉ có ánh sáng từ phòng học tạo thành một vệt sáng trên sàn. Những cánh cửa sổ bên hành lang được phủ bởi những tấm thép đen. Chúng dùng để ngăn chặn những cuộc tấn công của những học sinh kích động muốn tìm cách thoát khỏi hòn đảo này như Shuya. Đương nhiên, ngay khi họ rời khỏi đây, khu vực này sẽ trở thành vùng nguy hiểm.

Cậu nhìn về phía bên phải. Còn một căn phòng khác, rồi lại một căn khác nữa, cả hai căn đều y hệt như căn phòng Shuya vừa rời khỏi. Và nơi cuối hành lang tối tăm là một cánh cửa đôi có vẻ như là lối ra. Ở đó cũng có một căn phòng nữa ở phía bên trái.

Đó có phải là phòng điều hành chính của trường học này không ? Cánh cửa phòng đang mở và đèn đang bật. Shuya nhìn xa hơn vào cánh cửa đó, nơi những người lính của Đội Đặc Nhiệm Đặc Biệt đang ngồi trên những chiếc ghế gập sau một cái bàn rộng rãi. Hai mươi hay là ba mươi người ? Không, chắc chắn số lượng quân lính phải nhiều hơn hoặc bằng số lượng học sinh.

Thực tế, Shuya hi vọng trong cái túi đi đường của mình có một khẩu súng (đó là điều có thể—cùng với “vết thương vì dao” và :ngạt thở chết”, "vết thương vì bị súng bắn" cũng được liệt kê trong bản báo cáo nguyên nhân những cái chết trong Chương trình), hay những người đang đợi cậu ngoài kia được trang bị những khẩu súng, vậy thì họ có thể dùng chúng để chống lại Sakamochi và quân lính của ông ta trước khi mọi người rời khỏi đó, nói cách khác, trước khi khu vực này trở thành vùng nguy hiểm. Nhưng hi vọng đó lập tức bị dập tắt. Chắc chắn không phải chỉ có ba người lính đi chung với Sakamochi. Đương nhiên, điều đó cũng không có gì đang ngạc nhiên.

Một người lính nghiêng đầu hắn và rời mắt khỏi ly nước trong tay, hướng ánh nhìn về phía Shuya. Như những khuôn mặt của bộ ba trong căn phòng, mặt anh ta cũng không thể hiện bất cứ cảm xúc nào.

Shuya nhanh chóng chạy tới lối ra. Cậu nóng lòng lao đi. Vậy bây giờ…bây giờ điều duy nhất chúng ta có thể làm là họp nhau lại. Nhưng… liệu ngoài kia có những trạm lính gác không cho họ chờ đợi người khác không? Nhưng thế thì…

Shuya chạy nhanh khỏi hành lang tối tăm và vượt ra khỏi cánh cửa đôi. Cậu đi xuống vài bậc thang để ra ngoài.

Dưới ánh trăng, một khoảng đất rộng lớn bằng ba sân tennis trải dài quanh ngôi nhà . Xa xa khoảng đất ấy có một khu rừng. Ở phía bên trái là một dãy núi. Cậu hướng tầm nhìn về khoảng không phía bên phải. Một vùng rộng lớn đen đặc trải ra—nơi đó chính là biển. Những điểm sáng nho nhỏ lấp lánh phía bên kia đại dương. Đó chắc chắn là đất liền. Chương trình thường được tổ chức tại tỉnh của trường Trung học được chọn. Đôi khi địa điểm được chọn là một ngọn núi bao bọc bởi những hàng rào điện thế cao, hay những nhà tù bị bỏ hoang chưa kịp phá vỡ, nhưng những Chương trình được tổ chức ở Kagawa thường được thực hiện ở những vùng đất rộng lớn. Theo những bản báo cáo địa phương mà cậu đã được xem (tất nhiên, những khu vực này chỉ được thông báo khi Chương trình kết thúc), mọi trò chơi ở Kagawa đều được tổ chức trên một hòn đảo. Lần này chắc hẳn cũng không phải ngoại lệ. Sakamochi không hề nhắc đến tên của hòn đảo, nhưng một khi Shuya xem tấm bản đồ trong túi mình, cậu có thể xác định được điều đó. Hay có lẽ, chính tòa nhà này đã tự tiết lộ tên của hòn đảo rồi.

Một ngọn gió nhẹ thổi qua. Cậu có thể ngửi thấy được mùi biển. Nó mang theo cái lạnh của những đêm tháng Năm nhưng không đến nỗi khiến người khác không thể chịu đựng. Cậu phải ngủ thật cẩn thận để tránh bị cảm lạnh mới được.

Nhưng đầu tiên…

Không có một ai cả. Không có bất kì tên lính nào, nhưng Shuya cảm thấy thât vọng khi không tìm được một bạn học nào ở bên ngoài. Đúng như Sakamochi đã dự đoán, tất cả mọi người đều lẩn tránh. Thậm chí ngay cả Hiroki Sugimura cũng không thấy ở đây. Chỉ còn cơn gió nhẹ thoảng hương biển lướt qua trên khoảng đất trống vắng.

Chết tiệt. Shuya nhăn mặt. Nếu chúng ta xé lẻ ra như thế này, chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy của chính phủ mất. Mọi chuyện có lẽ sẽ tốt hơn nếu như tất cả họp thành một nhóm. Sakura Ogawa và Kazuhiko Yamamoto có thể sẽ gặp nhau ở đâu đó, băng nhóm của Kazuo Kiriyama có lẽ cũng vậy. Nhưng những người đang lẩn trốn một mình chắc hẳn sẽ co lúc đối đầu với một ai đó....Ai biết được liệu chuyện gì sẽ xảy ra trong mớ hỗn độn này ? Không phải điều cần thiết của trò chơi này là tạo nên một mớ hỗn độn sao ?

Đúng thế. Tốt nhất là mình nên đợi ở đây để chờ những người khác. Trước tiên là chờ Noriko.

Shuya quay lại nhìn khoảng không tối tăm trong tòa nhà. Họ đã bảo nếu có ai đó quanh quẩn trong hành lang, người đó sẽ bị bắn ngay lập tức, nhưng những người lính gác lại chẳng mảy may chú ý gì đến Shuya. Chính xác thì họ không hề om sòm làm lớn chuyện. Họ chỉ ngồi xung quanh đó, trong tay không có vũ khí.

Shuya liếm môi và quyết định tốt nhất là nên tránh xa khỏi cửa. Cậu nhìn ra bên ngoài lần nữa.

Đó là khi cậu chú ý đến thứ đó.

Cậu chưa thể thấy nó lúc trước vì mãi bận tâm đến khung cảnh xung quanh, nhưng lần này, cậu có thể thấy một cái túi gì đó giống như túi rác dưới chân mình.

Shuya tự hỏi liệu đó có phải là túi đi đường của một ai đó không, có thể họ đã sơ ý đánh rơi, nhưng rồi mắt cậu chợt mở lớn hơn.

Đó không phải là một túi rác, cũng không phải là túi đi đường của một ai cả. Ở phía cuối túi có tóc mọc ra. Là tóc người.

Đó chính là thân hình của một con người. Người ấy đang mặc một bộ đồng phục thủy thủ. Thân hình ấy tạo thành chữ V, úp mặt xuống mặt đất. Một lọn tóc đuôi ngựa được cột bằng một dải băng lớn trông rất quen thuộc. Không còn nghi ngờ gì nữa. Cậu chỉ vừa nhìn thấy cô ấy rời khỏi cách đây khoảng ba phút. Thân hình cứng ngắc ấy chắc hẳn là của Nữ sinh No. 14, Mayumi Tendo.

Ngay bên cạnh mái tóc được buộc vụng về của cô, một chiếc gậy mờ ảo, màu bạc, thò ra từ lưng cô theo một đường chéo như một cây anten trong máy radio. Ở cuối cây gậy có bốn cái cánh nhỏ tạo thành hình như đuôi một chiếc máy bay chiến đấu.

Cái… quái quỷ gì đây ?

Đáng lẽ ngay lập tức cậu phải tìm chỗ trốn. Thay vì vậy, Shuya vẫn đứng ở đó, toàn thân bất động.

Cậu nhớ lại câu trả lời của Sakamochi khi Kiriyama hỏi khi nào trò chơi bắt đầu: "Ngay khi các em rời khỏi đây."

Thật không thể tin được—ai đã làm chuyện này chứ? Chẳng lẽ đã có ai đó quay lại để giết Mayumi Tendo khi cô vừa bước ra khỏi cửa ?

Shuya dừng suy nghĩ và thận trọng cúi người xuống quan sát tòa nhà.

Vì lý do nào đó… không có bất kì dấu hiệu nào của kẻ tấn công. Không có bất kì mũi tên nào bay đến chỗ cậu khi cậu đang hoang mang. Tại sao chứ ? Sau khi thỏa mãn vì đã giết được Mayumi Tendo, chẳng lẻ kẻ tấn công đã rời khỏi tòa nhà rồi sao ? Hay… đây chỉ là một trò "dụ khị"? Chẳng lẽ những người lính trong hành lang đã giết cô để chứng tỏ rằng có những người sẵn sàng tham gia vào trò chơi ? Nhưng nếu như vậy thì…

Shuya đột ngột nhận ra có lẽ Mayumi Tendo vẫn còn sống. Có thể cô chỉ bất tỉnh vì vết thương của mình. Dù sao đi nữa, cậu cũng nên xem xét cô ấy.

Nếu như cậu không nhận ra điều gì đó lạ lùng và kịp thời dừng tiến lên một bước chỉ một giây thôi, Shuya chắc chắn đã sớm bị loại khỏi trò chơi. Nói cách khác…

Một vật thể màu bạc bay vèo qua cạnh mắt Shuya. Đúng thế—thứ đó hướng về phía dưới, từ trên cao. Một cây anten lại mọc lên từ mặt đất.

Shuya rùng mình. Nếu cậu vẫn đứng ở lối ra để chờ Noriko, cậu đã ngay lập tức bị bắn chết rồi. Kể tấn công đang ngồi trên nóc tòa nhà.

Shuya nghiến chặt răng, rút mũi tên ra và chạy về phía bên trái. Cậu vội vã chạy nhưng có tính toán để tránh né kẻ tấn công. Cậu quay lại và ngước nhìn lên. Dưới bầu trời lờ mờ ánh trăng, một cái bóng đen to lớn mờ nhạt hiện ra trên mái gác tòa nhà một tầng.

Có thể nào…không phải Shogo…

Cậu không còn thời gian để suy nghĩ nữa. Cái bóng đã chỉa vũ khí về phía cậu.

Chỉ muốn làm hắn ngạc nhiên, Shuya ném mũi tên về phía hắn. Nhưng nhờ vào khả năng của một ngôi sao shortstop của cậu, mũi tên bay đi với một tốc độ nhanh bất ngờ và bắn thành hình vòng cung vào cái bóng. Cái bóng rên rỉ, che mặt mình, cúi người xuống và thân hình bắt đầu loạng chạng. Rồi hắn ngã xuống.

Shuya lùi lại và nhìn cái bóng ngã xuống khoảng ba mét từ trên cao, nghe cái “Uỵch”. Vật thể từ tay kẻ tấn công văng ra tạo thành một tiếng va đập của kim loại.

Ánh sáng chiếu ra từ lối thoát hiểm. Cái bóng to bự úp mặt xuống mắt đất, mặc một bộ đồng phục. Đó chính là Yoshio Akamatsu. Cậu bây giờ đã nằm bất động, có lẽ là bởi vì cậu bị bất tỉnh. Một vật được hình thành từ cây súng trường và những mũi tên—được gọi là súng bắn tên nhỉ ?—đang nằm bên cạnh tay cậu ta. Cái túi đi đường đã rơi xuống bên cạnh Yoshio đang hé mở. Shuya nhìn thấy một đống mũi tên màu bạc ở bên trong.

Shuya chợt cảm thấy ớn lạnh. Đó là sự thật. Cậu ta đã tham gia vào trò chơi! Yoshio Akamatsu đã tham gia vào trò chơi. Yoshio đã lấy vũ khí của mình, quay lại đây và giết Mayumi Tendo!

Có ai đó đang tiến đến từ đằng sau.

Shuya quay lại. Đó chính là Noriko,cô đang thở sâu một cách ngạc nhiên khi nhận ra tình huống trước mặt . Đôi mắt của Shuya chuyển từ Noriko về phía Mayumi Tendo—cậu chạy đến bên Mayumi và chạm vào cổ cô để kiểm tra mạch đập. Cô ấy đã chết. Không còn nghi ngờ gì nữa.

Cứ như có một thứ gì đó đang đốt cháy tâm trí cậu. Nhiều người khác có lẽ cũng có suy nghĩ giống như Yoshio. Và một trong số họ có thể quay lại đây bất kì lúc nào, có lẽ còn mang theo cả súng nữa.

Shuya không còn cách nào khác là phải thay đổi quan điểm của mình về trò chơi này. Vậy ra là như thế. Khi Sakamochi nói, "Ngay khi các em rời khỏi đây," đây chính là điều ông ấy muốn nhắc đến.

Shuya đứng dậy và chạy đến chỗ Noriko. Cậu nắm lấy tay cô.

"Chúng ta chạy thôi! Cố hết sức, cậu phải cố chạy đi!"

Shuya bắt đầu chạy, kéo theo Noriko với bắp chân đang bị thương. Đường nào bây giờ ?

Cậu không còn khả năng suy xét để quyết định nữa. Cậu chạy thẳng vào khu rừng nhỏ. Đầu tiên, hai người họ sẽ trốn trong rừng, rồi họ có thể, không—cậu tự dập tắt ngay ý nghĩ đó. Dựa vào tình trạng của Noriko, họ hoàn toàn phải phòng thủ để chống chọi lại với bất kì cuộc tấn công nào. Ở quá gần chỗ này thật sự rất nguy hiểm.

Chờ đợi ở phía ngoài tòa nhà đã hoàn toàn không phải là một cách hay. Cậu lao theo với Noriko trong tay, rồi họ chạy thẳng vào khu rừng. Những cây cao và thấp hòa lẫn vào nhau, mặt đất phủ đầy những cây dương xỉ.

Shuya định quay lại để la lên tiếng cảnh báo với mười một học sinh còn lại (trong lớp họ có 21 đôi nam nữ, dựa vào số chỗ ngồi của Shuya và Noriko thì sau họ vẫn còn mười hai học sinh nữa, nhưng vì Fumiyo Fujiyoshi không được tính vào số đó), nhưng cậu từ bỏ ý nghĩ ấy ngay lập tức. Shuya cuối cùng cũng rút ra được một kết luận rằng họ sẽ không ngu ngốc như cậu hồi nãy, vậy nên họ sẽ chạy khỏi tòa nhà đó ngay lập tức, đặc biệt là khi họ thấy xác của Mayumi Tendo. Trong một khoảnh khắc, cậu nghĩ đến Shinji Mimura—nhưng cậu cũng từ bỏ ngay ý định đó. Một lần nữa, cậu lại bắt bản thân mình tin tưởng rằng sẽ có mộ kế hoạch khác, một cách khác để họ có thể gặp được nhau. Trong bất kì trường hợp nào, ngay lúc này họ phải rời khỏi đây.

Nắm chặt tay Noriko Nakagawa, cậu hộc tốc lao về phía cánh rừng. Một con chim hót lên, "kaw kaw," và vỗ cánh bay xa. Cậu không thể nhìn thấy được nó, nhưng điều đó không quan trọng. Cậu không còn thời gian để quan sát nó nữa.

Còn lại 39 học sinh
DarkLion vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
abigail (29-08-2011), khungtheki (26-11-2011)
Old 11-08-2011, 11:34 PM   #12
DarkLion
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 19
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 39 lần trong 17 bài
Default

8

Yoshio Akamatsu gần như hồi tỉnh ngay lập tức, nhưng bởi vì bị tấn công bởi một vật lạnh vào đầu nên cậu cứ ngỡ như mình vừa thức tỉnh từ một giấc ngủ quá say.

Đầu tiên cậu chú ý đến việc đầu mình đã bị đập mạnh như thế nào. Cậu đã ngã xuống đất. Mà tại sao nhỉ ? Có phải là do mình đã thức chơi game quá nửa đêm ?…Vậy tức là hôm qua là thứ bảy, hay là Chủ nhật nhỉ ?…vậy thì hôm nay sẽ là thứ hai, và mình phải đang ở lớp học…nhưng mấy giờ rồi nhỉ…trời vẫn còn tối mà, có lẽ…Mình có thể ngủ thêm chút nữa....

Khi cậu ngồi dậy, bầu trời và mặt đất xoay 90 độ, một khoảng không trống trải bất ngờ đập vào mắt cậu. Có một dãy núi xa xa khoảng đất này, mang hình một cánh cung, tối hơn cả bầu trời thăm thẳm.

Đột ngột, mọi thứ ào ạt tràn về. Sakamochi, cái xác của thầy Hayashida, cuộc khởi hành của Yoshio, khi cậu khám phá ra cây súng bắn tên trong lúc tìm được một nơi trú ẩn ở một ngôi nhà tồi tàn, cậu trở lại đây, quan sát Takako Chigusa (Nữ sinh No. 13), người có khuôn mặt trông dữ dằn nhưng lại rât xinh đẹp, căng thẳng lao đi với tốc độ nhanh nhất, cậu vật vã leo lên mái nhà bằng những bậc thang sắt ở phía bên tòa nhà. Và rồi, bởi vì trục trặc khi lắp mũi tên vào khẩu súng bắn tên, Sho Tsukioka (Nam sinh No. 14) cũng đã thoát khỏi tay cậu. Và rồi…

Cậu quay lại và thấy một nữ sinh với bộ đồng phục thủy thủ đang nằm đó.

Điều này không khiến Yoshio ngạc nhiên. Điều cậu cảm thấy bây giờ cũng như ký ức của chính cậu, cậu không hề cảm thấy tội lỗi nếu giết những người học cùng lớp với mình chỉ do sợ hãi. Một tấm bảng khổng lồ đã được dựng lên ngay giữa vùng đất khô cằn trong trí óc cậu. Trên tấm bảng đó là dòng chữ được viết bằng máu, "Tao sẽ giết mày!" Xung quanh, bạn bè cậu đang cầm những thứ như rìu và súng lục, cùng tấn công Yoshio đang đứng trước tấm bảng như trong một bộ phim 3D…

Tất nhiên, giết bạn học mình là điều sai trái Và ngoài ra, một khi trò chơi kết thúc, tất cả bọn họ cũng sẽ chết, nên thật ngớ ngẩn khi cứ chiến đấu với nhau. Nhưng cái đó chỉ dựa trên lý thuyết mà thôi. Thực tế, Yoshio đơn giản là không muốn chết. Cậu bị hoảng loạn với những người bạn đang nhe răng cười với cậu. Cứ nghĩ đi, bạn đang bị bao vây bởi một đám sát thủ.

Và lựa chọn của cậu là làm giảm số lượng kẻ thù chừng nào hay chừng ấy, cậu không còn tin vào lý thuyết thông thường nữa, mà đơn giản chỉ dựa vào nỗi sợ chết sâu thẳm trong tâm trí cậu. Không cần biết đến quan hệ của mình với kẻ thù như thế nào. Tất cả mọi người đều là kẻ thù. Trong những lúc Ryuhei Sasagawa thường bắt nạt cậu, mọi người đều lờ đi.

Yoshio bò tới. Đầu tiên, Shuya Nanahara, người vừa nãy đã đứng trước cậu. Cậu ta đi đâu rồi ?… Cây súng bắn tên. Mình phải lấy được cây súng bắn tên. Nó đâu mất rồi ?…

Yoshio cảm thấy một luồng hơi lướt qua cổ cậu, như thể cậu bị đập bởi một cái dùi cui.

Cậu ngã khụy về phía trước. Thân hình cậu méo thành hình chữ V, và khuôn mặt cậu đập vào mặt sỏi ẩm ướt. Lớp da từ trán và má cậu bị tróc ra, nhưng điều này không đáng để cậu phải bận tâm nữa. Cậu đã chết ngay lúc thân hình cậu ngã xuống.

Một mũi tên bạc cùng loại với mũi tên cậu dùng để bắn Mayumi Tendo mọc lên từ phía sau cổ cậu.

Còn lại 38 học sinh
DarkLion vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
abigail (29-08-2011), khungtheki (26-11-2011)
Old 11-08-2011, 11:35 PM   #13
DarkLion
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 19
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 39 lần trong 17 bài
Default

9

Kazushi Nüda (Nam sinh No. 16) hiện ra từ tòa nhà hai phút sau Noriko Nakagawa. Cậu đứng ở lối ra một lúc, run rẩy. Cây súng bắn tên nằm cạnh Yoshio Akamatsu đã được nạp tên. Mặc dù Kazushi đã nhặt nó lên, cậu không hề có ý định bắn Yoshio. Nhưng vào khoảnh khắc Yoshio ngồi dậy, cậu đã bóp cò như một hành động tự vệ.

Kazushi cố hết sức để vượt qua được cơn hoảng loạn. Đúng thế, điều đầu tiên cần làm là cậu phải rời khỏi đây. Việc đó phải được ưu tiên hàng đầu. Đáng lẽ điều đầu tiên cậu cần làm khi nãy là hoàn toàn lơ Yoshio Akamatsu và Mayumi Tendo rồi chạy thật xa. Vì hoàn cảnh này, cậu không còn lựa chọn nào khác hơn là phải giết chết Yoshio. Yoshio Akamatsu chắc chắn đã giết Mayumi Tendo. Vậy nên Kazushi chẳng làm điều gì sai trái cả.

Kazushi rất giỏi biện hộ cho bản thân mình. Một khi cậu đã nghĩ như thế, cái đầu đang tê cóng của cậu dần trở lại như bình thường.

Khi hạ khẩu súng bắn tên xuống, cậu tự động vác theo cái túi đi đường chứa đầy mũi tên của Yoshio. Trước khi cậu tiếp tục đi, cậu dừng lại và cầm luôn cái túi đi đường của Mayumi Tendo. Rồi cậu lao đi.

Còn lại 38 học sinh
DarkLion vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 11-08-2011, 11:36 PM   #14
DarkLion
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 19
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 39 lần trong 17 bài
Default

10

Họ đã chạy được mười phút chưa nhỉ ? Với cánh tay vẫn đang ôm Noriko, cậu nhận ra điều đó và dừng lại. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua các nhánh cây trên đầu, Noriko ngước nhìn cậu. Hơi thở nặng nhọc của họ vang vọng thành một bức tường âm thanh vĩ đại, nhưng Shuya cố hết sức để lắng nghe những thứ khác trong không gian bao trùm bởi bóng tối.

Có vẻ như không có ai đuổi theo họ. Hơi thở của cả hai không còn đủ để thở dài nữa, nhưng họ đã có thể nhẹ nhõm phần nào.

Khi thả cái túi của mình xuống, một cơn đau đột ngột nhói lên bên vai phải cậu. Cậu vốn đã bị như thế. Một cây ghita điện chắc chắn nặng hơn một cây gậy bóng chày, nhưng đó không phải là thứ mà người ta thường dùng để hươ tùm lum được. Sau khi đặt cái túi xuống, cậu đặt tay mình lên hai bắp đùi và cố gắng thả lỏng.

Shuya thuyết phục Noriko ngồi xuống trong khu rừng tối đen. Sau khi kiểm tra xung quanh xem còn những tiếng động đáng ngờ nào nữa, cậu ngồi xuống bên cạnh cô. Bãi cỏ dày phía dưới chỗ của hai người vang lên những tiếng lạo xạo.

Cậu cảm thấy rằng hiện giờ họ đang ở một khoảng cách khá an toàn rồi, nhưng vì họ đã chạy ngoằn ngoèo, và đánh mất sự định hướng khi leo lên ngọn núi, có vẻ như họ chỉ cách trường học khoảng vài trăm mét. Ít nhất thì ánh đèn từ tòa nhà đã không còn trông thấy được nữa. Mặc dù điều này có lẽ là do khu rừng quá dày đặc hay do sự che khuất của một con dốc thoải. Dù sao thì, cậu vẫn cảm thấy an toàn hơn khi ở trong khu rừng này. Tâm trí cậu không thể định hướng được nữa, nhưng cậu chắc chắn rằng nơi này sẽ an toàn hơn vùng biển rộng lớn ngoài kia.

Shuya nhìn qua Noriko và thì thầm, "Cậu vẫn ổn chứ ?"

Noriko lí nhí, "Uhm." Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Shuya cảm nhận được động lực thôi thúc cậu ở lại nơi này một lúc, nhưng đó không phải là một sự lựa chọn. Đầu tiên, cậu mở túi đi đường của mình ra. Cậu đưa tay vào đó và sục xạo, sau đó cậu tìm thấy được một vật gì đó có vẻ như là một chai nước.

Shuya lấy nó ra. Một cái chuôi bằng da thò ra ngoài cái vỏ cùng chất liệu. Nó là một con dao quân đội. Sakamochi đã nói rằng mỗi túi đi đường của họ sẽ có một loại vũ khí. Liệu có phải là thứ này không nhỉ ? Cậu tìm kiếm trong túi một lúc nữa, nhưng không còn thứ gì có vẻ giống như một thứ vũ khí nữa. Trong đó chỉ còn lại một cái túi đựng bánh mì đèn pin.

Cậu tháo lớp vỏ và lấy con dao ra. Lưỡi dao dài khoảng 15 cm, và sau khi kiểm tra nó, cậu cất con dao vào vỏ và dắt vào dây thắt lưng của mình. Cậu nhanh chóng tháo cái nút thấp nhất của cái áo đồng phục để có thể cho vừa chuôi dao vào.

Shuya cầm lấy cái túi của Noriko và mở nó ra. Cậu biết rằng mình không nên đụng tới đồ của con gái, nhưng Noriko không hề mở chiếc túi đó ra.

Cậu tìm thấy thứ gì đó lạ lùng. Nó là một thanh gậy cong dài khoảng 40 cm. Có vẻ nó được làm bằng loại gổ cứng nhẵn. Có phải người ta vẫn thường gọi thứ này là boomerang không ? Một thứ vũ khí dùng để chiến đấu và săn bắn của những bộ tộc nguyên thủy. Một người hùng săn bắn của ngôi làng thổ dân sẽ dễ dàng hạ gục một con kangaroo không khỏe và chậm chạp với thứ đó , nhưng nó có ích lợi gì với họ lúc này chứ ? Shuya thở dài và cất nó vào lại trong túi của Noriko.

Cuối cùng họ cũng đã dừng lại như một người sắp chết chìm đang hút cạn lấy không khí.

"Cậu uống tí nước chứ ?" Shuya hỏi.

Noriko gật đầu và nói, "Chỉ một ít thôi."

Shuya lấy ra một cái chai nhựa từ trong túi của cậu, tháo lớp vỏ trên nắp vặn chai, và đưa mũi kiểm tra thứ chất lỏng trong đó. Cậu đổ một ít ra lòng bàn tay và thận trọng liếm nó Sau khi nhấp được một ngụm và không thấy điều gì bất thường xảy ra, cậu đưa nó cho Noriko. Noriko cầm lấy chai nước và uống một ngụm nhỏ. Có lẽ cô ấy biết nước rất khan hiếm. Mỗi chai chỉ chứa khoảng 1 lit nước, và họ chỉ có hai chai mà thôi. Sakamochi đã nói rằng họ sẽ không được liên lạc điện thoại, nhưng còn hệ thống nước uống thì sao nhỉ ?

"Để tớ xem vết thương ở chân cậu nào."

Noriko gật đầu và đưa chân phải dưới lớp váy của mình ra. Shuya lấy đèn pin từ trong túi đi đường của cậu ra. Cậu khum bàn tay lại thật cẩn thận để tránh cho ánh sáng có thể lọt ra ngoài và hướng thẳng vào chân Noriko.

Vết thương nằm ở phần bắp chân. Một lớp thịt dài khoảng 4 cm và sâu 1 cm đã bị tróc ra. Một dòng máu mảnh vẫn đang chảy ra từ lớp thịt tróc hồng nhạt đó. Có vẻ như phải khâu miệng vết thương lại.

Shuya nhanh chóng tắt đèn pin và cầm lấy cái túi thể thao của mình thay vì cái túi đi đường. Cậu lấy ra một chai rượu Bourbon và hai cái khăn tay sạch cậu chuẩn bị cho chuyến đi ra. Cậu mở nắp chai rượu ra.

"Sẽ đau lắm ấy."

"Tớ không sao đâu," Noriko nói, nhưng khi Shuya nghiêng chai rượu và đổ lên vết thương để sát trùng, cô ấy rít lên một tiếng nhẹ.Shuya ấn mạnh một cái khăn tay lên vết thương của cô. Cậu mở chiếc khăn còn lại ra, gấp nó lại và buộc chặt quanh chân cô như một dải băng. Thứ này có thể ngừng cho máu chảy một lúc.

Sau khi băng bó chân của cô, cậu siết chặt hai đầu chiếc khăn tay, buộc chúng lại, và lầm bầm, "Chết tiệt…"

Noriko thì thầm, "Cậu đang nói đến Nobu à ?"

"Yoshitoki, Yoshio. Tất cả mọi người và tất cả mọi việc. Tớ sẽ không tham gia. Tớ chắc chắn sẽ không tham gia."

Shuya nhìn Noriko trong lúc cậu di chuyển bàn tay mình. Rồi cậu nhìn xuống và hoàn thành nút thắt. Noriko cám ơn cậu và rụt chân lại.

"Vậy ra Yoshio là người đã giết…" giọng nói của cô run rẩy, "…Mayumi?"

"Đúng thế. Cậu ta ngồi ngay trên lối ra. Tớ ném một mũi tên vào cậu ấy và cậu ta ngã xuống."

Bây giờ nghĩ lại việc đó, Shuya bất chợt nhận ra cậu đã không hề quan tâm tới Yoshio. Theo bản năng, cậu cho rằng Yoshio sẽ bất tỉnh trong một lúc, nhưng với những gì cậu biết, cậu ta sẽ có thể tỉnh dậy ngay sau đó.

Điều đó có nghĩa là, cậu ta sẽ lại lấy cái súng bắn tên của cậu ấy, trèo lên mái nhà, và lại tiếp tục giết chóc.

Chẳng lẽ mình lại khờ dại lần nữa à ? Mình có nên giết cậu ta lúc ở đó không ?

Với suy nghĩ đó, Shuya nhìn đồng hồ của mình dưới ánh trăng. Chiếc đồng hồ Hattori Hanzo cũ kỹ, được gia công nội địa phiên bản giới hạn dành cho thợ lặn (nó đã thuộc về cậu lâu rồi, Shuya được tặng lúc cậu ở trường mồ côi) đang hiện lên 2:40. Lúc này mọi người chắc hẳn đã rời khỏi ngôi trường. Ít nhất thì chắc cũng chỉ có vài ba học sinh rời khỏi mà không đếm xỉa đến tình trạng của Yoshio Akamatsu. Shinji Mimura hẳn đã…Shuya gần như chắc chắn rằng Shinji sẽ dễ dàng chạy thoát khỏi Yoshi...Giờ thì, cậu ta cũng đã rời khỏi ngôi trường.

Shuya lắc đầu. Cậu cảm thấy ý nghĩ tin tưỡng rằng họ có thể lập thành một đội thật ngu xuẩn.

"Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng người như cậu ấy lại thật sự giết chết một ai đó. Tớ hiểu được luật chứ, nhưng tớ lại không nghĩ rằng có bất kì ai tham gia vào trò chơi này."

"Có lẽ cậu đã sai về điều đó," Noriko nói.

"Huh?" Shuya nhìn khuôn mặt Noriko, quá tối để có thể nhìn rõ được dưới ánh trăng.

Noriko nói tiếp, "Cậu biết Yoshio nhút nhát thế nào rồi ấy. Tớ nghĩ cậu ấy đã rất khiếp sợ. Chắc hẳn là như vậy. Ý tớ là, cậu không hề biết ai sẽ quay lưng lại với mình. Cậu ta chắc hẳn đã tin rằng mọi người theo sát cậu ấy. Tớ nghĩ cậu ta thật sự sợ hãi. Và nếu cậu ta không làm điều gì đó, cậu ta sẽ bị…giết…"

Shuya ngồi dựa vào cái thân cây gần nhất và duỗi chân mình ra.

Những người quá sợ hãi sẽ có thể giết lẫn nhau…Shuya cũng nghĩ tương tự thế, nhưng cậu cũng nghĩ rằng những người quá sợ hãi sẽ tìm cách lẩn trốn. Nhưng nếu họ quá khiếp sợ đến mức hoảng loạn, họ có lẽ sẽ tự mình nghĩ ra cách gì đó.

“Tớ hiểu rồi."

Mình hiểu rồi.

"Đúng thế," Noriko gật đầu. "Nhưng điều đó vẫn thật kinh khủng khi cậu ta giết người một cách bừa bãi như thế."

Họ chìm vào im lặng một lúc. Rồi Shuya chợt nảy ra một ý nghĩa. "Này, cậu có nghĩ rằng nếu cậu ta thấy hai đứa mình cùng đi với nhau, cậu ấy sẽ không tấn công không ? Không phải điều ấy chứng tỏ rằng chúng ta không tham gia trò chơi này sao ?"

"** uhm, có lẽ thế."

Shuya bắt đầu nghĩ. Nếu đúng như Noriko nói, Yoshio đã bị nhấn chìm trong nỗi hoảng loạn…

Đó là lúc cậu nhận ra rằng sẽ có người tham gia trò chơi này. Có thể vì thế mà cậu đã chạy đi. Nhưng có lẽ điều đó thật sai lầm. Làm sao họ có thể giết nhau được chứ ? Thật quá tàn bạo. Vậy liệu cậu có nên chờ đợi những người khác không, sau những chuyện cậu đã làm với Yoshio ?

Hơn nữa, lúc này đã quá trễ rồi. Mọi người chắc hẳn đã rời khỏi ngôi trường dù cho họ có quay trở lại. Ngoài ra, liệu Yoshio thật sự làm như vậy chỉ vì quá sợ hãi ?

Cậu đã bắt đầu trở nên hoang mang.

"Này, Noriko."

Noriko ngẩng mặt lên.

"Cậu nghĩ thế nào ? Tớ đã chạy nhanh khỏi ngôi trường khi nhận ra rằng có thể sẽ còn những người khác như Yoshio. Nhưng…nếu cậu ta thật sự làm vậy vì quá sợ hãi…nói cách khác, cậu có nghĩ rằng sẽ có ai đó thật sự tham gia không ? Ý tớ là… Tớ đang nghĩ rằng chúng ta sẽ tập họp mọi người lại và thoát khỏi trò chơi này. Cậu nghĩ thế nào ?"

"Mọi người ư ?"

Noriko im lặng và rụt chân mình trong lớp váy. Rồi cô nói, "Có lẽ tớ không rộng lượng đến thế đâu."

"Huh ?"

"Tớ không thể chịu được một vài người trong số họ. Tớ chỉ có thể tin tưởng những người bạn của mình...." Noriko nhắc đến tên của người đại diện lớp, Yukie Utsumi. Shuya đã biết Yukie từ hồi còn học tiểu học.

"Như Yukie. Nhưng tớ không nghĩ mình sẽ có thể tin tưởng những người khác được. Tớ không thể nào đi với họ được. Cậu có nghĩ thế không ? Tớ không biết Yoshio đã nghĩ những gì, nhưng tớ cũng sợ hãi những người khác nữa. Ý tớ là…Tớ chỉ vừa nhận ra rằng mình thật sự chẳng hiểu gì về họ cả. Tớ không biết họ thật sự là người như thế nào. Ý tớ là… cậu không thể đọc tâm trí người khác được."

Mình thật sự chẳng hiểu gì về họ cả.

Cô ấy nói đúng, Shuya nghĩ. Mình biết gì về những con người chơi chung với nhau cả ngày ở trong trường chứ ? Cậu bất chợt cảm thấy kẻ thù như đang rình rập ngoài kia.

Noriko tiếp tục, "Vậy nên, tớ-tớ nghi ngờ. Trừ một ai đó thật sự đáng tin ra, tớ nghi ngờ tất cả bọn họ. Tớ sợ rằng họ sẽ cố giết tớ."

Shuya thở dài. Trò chơi thật kinh khủng. Nhưng cũng thật tàn bạo. Cuối cùng thì, thật là một ý tưởng tệ hại khi cứ mời mọi người vào nhóm một cách bừa bãi một khi mình chẳng chắc chắn điều gì về họ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu—chỉ là nếu thôi—họ phản bội bạn ? Lúc ấy, không những mạng sống của cậu mà cả mạng sống của Noriko cũng sẽ bị đe dọa. Đúng thế—dĩ nhiên là tất cả những người rời khỏi ngôi trường trước cậu cũng đã chạy thật nhanh khỏi đó. Điều này thực tế hơn rất nhiều.

"Chờ đã," Shuya nói. Noriko nhìn Shuya. "Vậy có nghĩa là nếu chúng ta đi theo nhóm cũng sẽ chẳng chứng minh được rằng bọn mình vô hại. Những người khác thậm chí sẽ nghĩ rằng tớ đang cố gắng giết cậu."

Noriko gật đầu. "Đúng thế, và tớ cũng sẽ bị nghi ngờ, cũng như cậu. Những người học cùng lớp sẽ cố tránh xa tớ và cậu khi họ thấy chúng ta đi với nhau, nhưng tớ cũng nghĩ rằng những người mà chúng ta mời vào sẽ từ chối. Ý tớ là, điều này còn tùy thuộc vào từng người nữa."

Shuya nín thở. "Thật đáng sợ."

"Đúng thế, thật đáng sợ."

Vậy ra những người chạy nhanh khỏi ngôi trường có thể đã đúng. Nhưng cậu phải bảo vệ Noriko Nakagawa, người con gái mà Yoshitoki yêu mến. Đáng lẽ ra cậu đã cảm thấy khá hài lòng khi Noriko Nakagawa vẫn an toàn bên cạnh cậu. Cậu đã thực hiện điều an toàn nhất. Nhưng…

"Nhưng," cậu nói, "ít nhất thì tớ cũng muốn Shinji tham gia với chúng ta. Tớ nghĩ rằng cậu ta sẽ đưa ra được một kế hoạch hay ho. Cậu không có vấn đề gì với Shinji nhỉ ?"

Noriko gật đầu và nói, "Đương nhiên." Những khoảng thời gian khi Noriko nói chuyện với Shuya ở trường, cô cũng đã có nhiều dịp nói chuyện với Shinji Mimura___Ngoài ra…

Shuya nhớ lúc Shinji cố gắng giúp Noriko và ra hiệu cho cậu bình tĩnh trở lại. Bấy giờ cậu mới nhận ra rằng, nếu như lúc đó Shinji không làm như vậy, cậu và Noriko có lẽ đã trở nên hoảng loạn và bị bắn như Yoshitoki.

Cứ như cô cũng suy nghĩ như vậy, cô nhìn xuống và nhẹ nhàng nói, "Vậy, Nobu đã đi rồi."

"Uh," Shuya lặng thầm trả lời, một sự thật lạ lùng làm sao, "Có vẻ thế."

Rồi sự im lặng lại bao trùm lấy họ. Họ có thể hồi tưởng lại mọi thứ, nhưng đây không phải là lúc. Ngoài ra, Shuya không thể cứ quanh đi quẩn lại nơi con đường kí ức về Yoshitoki nữa. Thật quá nặng nề.

"Tớ tự hỏi chúng ta nên làm gì đây."

Noriko ngậm chặt miệng và gật đầu mà không nói lời nào.

"Tớ tự hỏi liệu có cách nào để tập họp những người chúng ta tin tưởng lại."

"Điều đó…" Noriko mở miệng, nhưng rồi mọi thứ lại chìm vào yên lặng. Đúng thế thật—không có bất kì cách nào. Ít nhất là bây giờ.

Shuya hít một hơi sâu lần nữa.

Cậu ngước nhìn và thấy bầu trời đêm lờ mờ sáng bởi ánh trăng xuyên qua những nhánh cây. Vậy ra đây là lúc họ ở trong "tình trạng không-chiến-thắng." Nếu họ đơn giản chỉ muốn mọi người tham gia với họ, tất cả những gì họ cần làm là đi vòng quanh và hô hào thật to. Nhưng việc đó sẽ là một cánh cửa mở rộng cho những kẻ đối chọi muốn giết họ. Tất nhiên, cậu không mong đợi họ sẽ có bất kì đối thủ nào…cuối cùng thì, cậu cũng phải thừa nhận rằng mình cũng đang run sợ.

Dù sao thì, cứ suy nghĩ thì cũng nảy ra được một ý kiến nào đó. Shuya quay qua Noriko và nói, "Nhưng cậu đâu có sợ tớ há ?"

"Gì cơ ?"

"Cậu không tự hỏi rằng liệu tớ có cố giết cậu không à ?"

Dưới ánh trăng, cậu không thể nhìn rõ được, nhưng có vẻ như mắt của Noriko mở rộng thêm một chút. "Cậu sẽ không bao giờ làm điều gì đó kinh khủng."

Shuya nghĩ thêm chút nữa. Rồi cậu nói, "Nhưng cậu không thể biết được người khác nghĩ gì. Chính cậu đã nói còn gì."

"Không," Noriko lắc đầu. "Tớ chỉ biết rằng cậu sẽ không bao giờ làm thế."

Shuya nhìn thẳng vào gương mặt cô. Cậu có vẻ rất ngạc nhiên. "Cậu có thể… chắc chứ?"

"Uhm…Tớ có thể. Tớ…" Cô lưỡng lự, nhưng lại nói tiếp, "Tớ đã luôn quan sát cậu từ rất lâu rồi." Cô có thể rất khó khăn khi nói những lời này vào những lúc bình thường, hay nói cách khác, trong khung cảnh lãng mạn hơn.

Đó là lúc Shuya nhớ tới bức thư tình ẩn danh mà cậu nhận được và đọc nó trong lúc đứng chờ ở trạm dừng màu xanh. Ai đó đã đặt nó trong hộc bàn cậu vào một ngày tháng Tư. Đây không phải là lá thư tình đầu tiên mà ngôi sao shortstop và ngôi sao rock n roll tự xưng (thỉnh thoảng nhiều người cũng gọi thế) của Trường Trung học Shiroiwa nhận được, nhưng bức thư ấy đủ để gây ấn tượng cho Shuya để đọc nó. Chất thơ trong lá thư đã khiến cậu xúc động.

Lá thư được viết, "Thậm chí là một lời nói dối, thậm chí là một giấc mơ, hãy đến bên tôi. Nụ cười của bạn một ngày nào đó không phải là một lời nói dối, cũng không phải là một giấc mơ. Nhưng nghĩ đến việc có được nó, cứ như tôi đã tạo dựng nó bởi lời nói dối của mình, bởi giấc mơ của mình. Nhưng cái ngày bạn gọi tên tôi, nó sẽ không phải một lời nói dối, sẽ không phải là một giấc mơ." Và rồi, "Không phải là một nói dối, không phải là một giấc mơ để nhận ra rằng Tôi yêu bạn."

Liệu Noriko có phải là người gửi lá thư đó ? Cậu nhớ lại rằng nét chữ trong lá thư đó rất giống nét chữ của cô, và cả cái phong cách thơ văn rất là quen thuộc đó nữa....Vậy thì…

Shuya nghĩ rằng có lẽ nên hỏi cô về bức thư đó, nhưng rồi cậu quyết định không nên làm vậy. Đây không phải là lúc. Ngoài ra, cậu không có quyền gì để nói đến điều đó. Dù sao thì, cậu cũng đã thư từ qua lại với nhiều bạn gái khác, Kazumi Shintani, người sẽ không bao giờ, lấy ý tưởng bất kì câu nào trong lá thư tình đó, "đến bên cậu," những người con gái khác và bức thư tình đó không phải là ưu tiên hàng đầu của cậu lúc này. Điều quan trọng bây giờ là bảo vệ cô gái đang ở bên cậu "ngươì con gái mà Yoshitoki Kuninobu yêu mến," chứ không phải tìm ra "ai có tình cảm với cậu."

Và rồi cậu nhớ lại ánh mắt rụt rè của Yoshitoki trong cuộc nói chuyện ngày hôm đó. "Này Shuya, tớ đang rung động vì một ai đó."

Noriko hỏi cậu, "Còn cậu thì sao, Shuya? Cậu không sợ tớ à ? Không, chờ đã, sao cậu lại giúp tớ lúc đó ?"

"À…" Shuya nghĩ rằng nên nói với cô về Yoshitoki. Xem nào, bạn thân của tớ rung động vì cậu. Vậy nên nếu tớ có ý định giúp một ai đó, thì người đó sẽ là cậu, dù bất cứ điều gì đi nữa. Ý tớ là, thôi nào, thôi nào.

Cậu quyết định không làm thế nữa. Tốt hơn hết là chuyện này nên được bàn luận sau, hi vọng rằng họ có thể có thời gian cho nó, có vẻ như, sau này vẫn còn có những khoảng thời gian như thế.

"Cậu đang bị thương. Tớ không thể để cậu ở lại một mình được. Và ngoài ra, tớ tin cậu. Tớ sẽ là một tên khốn nạn nếu tớ không tin tưởng một người dễ thương như cậu."

Noriko nở một nụ cười rộng. Shuya cố hết sức để có thể cười. Họ đang ở trong một tình trạng kinh khủng, nhưng cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nở một nụ cười.

Shuya nói, "Trong trường hợp nào đi nữa, chúng ta thật may mắn. Ít nhất thì chúng ta cũng ở cùng nhau."

Noriko gật đầu. "Đúng thế."

Nhưng… họ nên làm gì lúc này ?

Shuya bắt dầu dọn túi của cậu. Nếu họ cứ định nghỉ ngơi để nghĩ ra được một kế hoạch nào đó, họ cần tìm một chỗ nào đó có tầm quan sát rộng. Hơn nữa, họ cũng không biết rằng những người khác đang làm gì. Ít nhất họ cũng phải cực kì cẩn trọng. Thực tế là họ đang đối mặt với một tình huống khủng khiếp.

Cậu giữ tấm bản đồ, la bàn và đèn pin bên cậu. Đây là cuộc thi chạy tồi tệ nhất trên thế giới.

"Cậu có thể đi được chứ ?"

"Tớ ổn mà."

"Vậy di chuyển một lúc nhé. Chúng ta phải tìm nơi để nghỉ chân."

Còn lại 38 học sinh
DarkLion vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 20-08-2011, 07:03 PM   #15
nhoxbumlucky
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Aug 2010
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 3
Được cảm ơn 22 lần trong 9 bài
Default

mình đã xem bộ phim này nhưng mà đọc truyện thì hay hơn, nó cho phép ta tự hình dung và tưởng tượng quá trình của truyện cũng như nhân vật tạo nên cảm giác lo sợ lẫn phấn khích . Thanks bạn nhiều, mong chờ được xem những chap tiếp theo của bạn ^^
nhoxbumlucky vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-04-2012, 08:17 PM   #16
lawliet_90
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
Default

lâu lắm ko thấy chap mới nhỉ
hy vọng bạn sẽ dịch tiếp truyện này
lawliet_90 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-04-2012, 08:49 PM   #17
DarkLion
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jan 2009
Bài gởi: 19
Xin cảm ơn: 1
Được cảm ơn 39 lần trong 17 bài
Default

À, tại năm nay mình đang thi 12, đợi hè xong mình sẽ dịch lại :D

DarkLion vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
GenKiume (30-04-2012)
Old 13-08-2012, 01:12 PM   #18
hat3shu
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jun 2011
Bài gởi: 8
Xin cảm ơn: 14
Được cảm ơn 3 lần trong 3 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của DarkLion View Post
À, tại năm nay mình đang thi 12, đợi hè xong mình sẽ dịch lại :D

em ơi. em dịch tiếp truyện này nhé! thanks em rất nhiều!
hat3shu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-11-2012, 05:39 PM   #19
ye_feng
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Feb 2011
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 3
Thanked 1 Time in 1 Post
Default

Bạn ơi dịch tiếp cuốn này đi ....Cám ơn bạn nhiều .
ye_feng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-11-2012, 11:01 AM   #20
Happy Princess
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Mar 2009
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 165
Được cảm ơn 7 lần trong 5 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của DarkLion View Post
À, tại năm nay mình đang thi 12, đợi hè xong mình sẽ dịch lại :D

Em mới học lớp 12 mà giỏi thế. Chỉ cho chị một ít kinh nghiệm học tiếng Nhật nhé. Dịch được cả truyện nữa thì quá tuyệt vời.
Happy Princess vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 03:45 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.