Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Góc dịch các tác phẩm tiếng Hoa Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật... |
![]() |
|
|
#1 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Đôi nét về tác giả Bút danh : Cố Tây Tước Nhóm máu : O Cung hoàng đạo : Bọ cạp Thích : Xem phim, đọc sách Tác phẩm tiêu biểu: “Vì sao đông ấm”, “Gặp em là điều đẹp đẽ nhất”… Nickname độc giả hay gọi : Tây Mễ Lộ (Chè thập cẩm) Cố Tây Tước, tên tiếng anh là Celine, giới tính nữ, sinh năm 1986, là người Gia Hưng – Chiết Giang. Hiện cô đang sống tại Hàng Châu, là tác giả văn học mạng trên mạng văn học Tấn Giang. Các tác phẩm của cô gồm có “Vì sao đông ấm”, “Vì sao hạ lạnh”, “Sao nói không tương tư”, “Vụt mất”. … cùng nhiều tác phẩm khác. Bộ truyện “Gặp em là điều đẹp đẽ nhất” hiện vẫn đang được viết tiếp trên Tấn Giang. Giới thiệu tác phẩm : “Cớ sao nói không yêu" “Trên thế giới này, vận mệnh của anh tốt nhất được giữ trong tay em ___ đây cũng chính là lời hứa của anh.” Nhân vật chính: Nguyễn Tĩnh, Triệu Khải Ngôn Lời của tác giả: Hỏi : Đối với những nhân vật do chính mình viết nên, bạn thích ai nhất? Đáp: Nhân vật thích nhất chắc chắn là Triệu Khải Ngôn Hỏi: Bạn thích tác phẩm nào của mình nhất? Đáp: "Cớ sao nói không yêu" Vài dòng của người dịch: Tôi đã từng đọc rất nhiều tác phẩm văn học mạng của Trung Quốc, bản convert có, bản dịch có mà sách đã phát hành cũng có. Tôi đến với Cố Tây Tước cũng rất tình cờ. Đó là vào một ngày như bao ngày, đang lang thang trên tangthuvien, tôi thấy lời giới thiệu nội dung câu chuyện "Vì sao đông ấm" của chị; nào là ân oán tình thù, nữ chính lạnh lùng, nam chính đau khổ... đúng kiểu tôi thích nên down về ngay. Kết quả là "bồ kết" đến nỗi liên tiếp 3 tháng, ngày nào cũng lôi máy ra đọc, đọc đi đọc lại mà chẳng thấy chán. Rồi cứ như điên điên khùng khùng, truy tìm bằng được những truyện khác do chị sáng tác. Và tôi gặp được "Cớ sao nói không yêu" (tên gốc: Khởi ngôn bất tương tư"). Cũng thú thật tôi chỉ thích đọc (trộm) thôi, chưa bao giờ nghĩ sẽ ham hố dịch bất cứ thứ gì cả, phần vì e ngại vốn tiếng Trung ít ỏi, phần vì vô cùng lười biếng nên tôi cứ tạm hài lòng với cách đọc truyện convert. Nhưng không hiểu sao những câu cuyện của Cố Tây Tước lại quanh quẩn trong đầu tôi không yên, giống như bắt tôi phải làm gì đó để hiểu cho rõ nội dung mà chị đã viết ra vậy. Cuối cùng, đấu tranh tư tưởng bao ngày, tôi mới quyết định lò dò lên weibo của chị hỏi xin dịch truyện. Gần 1 tháng không thấy chị hồi âm, *tức rồi à nha* tôi ngậm ngùi hỏi tiếp (bản tính của tôi vốn lì lợm mà). Đùng một cái, chỉ vài giây là tôi đã nhận được dòng tweet của chị hỏi thăm tình hình. Chúng tôi đã trao đổi với nhau một chút. Và sau bao ngày chờ đợi, cuối cùng tôi cũng nhận được lời đồng ý của chị cho phép tôi dịch hai tác phẩm "Vì sao đông ấm - Vì sao hạ lạnh" và " Cớ sao nói không yêu". Đắn đo mãi rồi cũng quyết định chọn "Có sao nói không yêu" làm tác phẩm dịch đầu tay và topic này đã ra đời. Cũng xin nói trước với những ai không may bước chân vào đây, nếu đọc truyện mà cảm thấy không hài lòng thì cứ lấy tên tôi mà rủa vì đó là do tôi dịch không hay,chứ không phải truyện của Cố Tây Tước dở đâu nhé. Nói là tự dịch nhưng thú thật nếu không có từ điển trong tay và tham khảo thêm phần mềm convert thì tôi cũng không biết phải làm sao, vì chữ nghĩa tôi học được cũng rơi vãi lung tung cả rồi. Vì thế, tôi hy vọng các bạn sẽ đóng góp ý kiến cho tôi để bản dịch ngày càng hoàn thiện (chả là tôi trót hứa sẽ gửi cho chị Cố một bản tham khảo mất rồi ). Nếu bản dịch này được mọi người ủng hộ, tôi xin cám ơn rất nhiều và sẽ cố gắng dịch thêm những bộ tiếp theo của Cố Tây Tước !*Bản dịch này không nhằm mục đích thương mại. Vui lòng hỏi trước khi "copy & paste" *thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 25-03-2012 lúc 06:41 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#2 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Chương 1: Đầu tháng năm, ngồi xe lửa đến thành phố D, Nguyễn Tĩnh nhìn trên tay bức thư vừa nhận được tuần trước, ông nội không để ý mối nghi ngờ vào ba năm trước khi bài vị của người con gái cả Nguyễn Trân Hoa được đưa về quê, trong nhà đã huyên náo trời long đất lở một phen, giờ lại đón nhận Tương Nghiêm - con nuôi của Nguyễn Trân Hoa trở về. Nguyễn Tĩnh chỉ xem sơ qua vài lần liền đặt bức thư lên mặt bàn rồi gục xuống ngủ luôn. Cuối cùng vẫn là không đáp ứng về nhà. Gia tộc họ Nguyễn chủ yếu hoạt động trong ngành giáo dục, sở hữu một đại học tư nhân và hai trường trung học trực thuộc, có thể được coi là gia tộc đứng đầu tại thành phố N. Nhưng người trong nhà lại không nhiều, những năm gần đây thường phân tán mỗi nơi trong nước. Nguyễn Tĩnh là người bỏ đi xa nhất, cũng thường xuyên thay đổi nơi chốn. Lại nói tiếp, cô từ nhỏ đến lớn được coi là người an phận thủ thường nhất trong họ, thế nhưng sau khi tốt nghiệp đại học lại từ chối làm giáo viên, chỉ muốn cùng bạn học cũ mở một đoàn ca kịch nhỏ kiếm chút tiền sống qua ngày. Kết quả, vì chuyện này Nguyễn Tĩnh đã cùng người đứng đầu gia tộc – Nguyễn Chính cũng chính là ông nội của cô tranh cãi chẳng mấy vui vẻ. Cô chỉ đơn giản thu dọn quần áo rồi đi khỏi nhà. Lúc đầu, đáp ứng mẹ cô ra ngoài đọc sách thêm hai năm, làm đủ thứ chuyện rồi sẽ về trở về nhà giải quyết tiếp. Cuối cùng là đi liền bốn năm, sách đã đọc xong , mà thế giới phồn hoa bên ngoài cũng khiến tính tình của cô thay đổi. Nguyễn Chính vào các dịp tết đến thăm luôn mắng cô rằng càng ngày càng ngông cuồng, không ra thế thống gì. Nguyễn Tĩnh có lúc ngẫm lại thấy mình thực sự có đôi chút có lỗi với mẹ và ông nội tuổi đã cao của mình. Nhưng giờ cô đã quen với việc sống tùy hứng, muốn cô yên ổn bằng một nửa trước kia thực sự có phần hơi khó. Thành thật mà nói cho dù lúc này có cho phép cô mở đoàn ca kịch cô cũng không cảm thấy hứng thú. Kỳ thực, Nguyễn Tĩnh cũng không rõ rốt cuộc chính mình muốn làm gì, học hành đến năm hai mươi sáu tuổi, yêu đương cũng trải qua vài lần, công việc cũng từng thay đổi mấy lần, nhưng mỗi chuyện đều giống như thiếu hăng hái, để rồi cuối cùng không bệnh mà chết (ngụ ý tự dưng không muốn làm nữa). Biết đâu một vài năm nữa, cô có thể đi xuất gia ngay. Hai ngày trước cô nhận được điện thoại của chị gái Nguyễn Nhàn, hùng hùng hổ hổ quát lớn ép cô mau về nhà, bằng không mai này ngoại tộc xâm lấn, có muốn về cũng về chẳng được. Nguyễn Tĩnh lúc đó mới rời giường, vò tóc nói, “Vậy không phải càng tốt sao!”. Cũng vì những lời này, Nguyễn Tĩnh bị chửi rủa đến thiếu chút nữa cho rằng người ở đầu giây kia là kẻ thù truyền kiếp chứ không phải chị em với mình. “Em biết rõ dì năm đó nhận nuôi tên kia là có mục đích gì, mẹ hắn chính là muốn đến lấy tiền của nhà chúng ta, ông nội cũng không biết yên cái quái gì tâm mà lại đem người về nhà, đúng là “nuôi hổ làm loạn”! Nguyễn Tĩnh quay trở về giường, nhớ đến người chị Nguyễn Nhàn hơn cô hai tuổi năm đó có tiếng là con nhà nết na, hiện tại nói chuyện thật ..., “Chị, chị có lẽ nên kết hôn sớm một chút đi.” “Thối quá! Tôi nói cô đấy Nguyễn Tĩnh, rốt cuộc có nghe lời tôi nói không? Người ngoài đang ở nhà nhìn như hổ đói, cô ngược lại nhà nhã bên ngoài vui vẻ ung dung, tôi nói cho cô biết Nguyễn Tĩnh, hạn cho cô trong vòng một tuần trở về, nếu không đừng trách tôi không khách khí!” Nguyễn Tính vốn muốn nói mình vài ngày nữa muốn đi thành phố D làm vài việc linh tinh, còn chuyện đó sau này hãy nói, kết quả còn không kịp mở miệng, điện thoại đã bị tắt. Sau đó, Nguyễn Tĩnh đánh lại số điện thoại vừa mới dập máy kia, nói: “ Được, để sau rồi nói”, sau đó ba ngày liền thu thập hành lý thong dong ngồi trên xe lửa đi thành phố D. Xe lửa chạy chầm chậm qua vùng quê rộng lớn, Nguyễn Tĩnh nghiêng người xuống rồi chìm trong giấc ngủ đến quên trời quên đất. Cô dạo quanh thành phố D hai hôm. Lang thang nửa ngày trên đường phố, cuối cùng khi thắt lưng nhức mỏi mới vào một quán cà phê trong ngõ để ngồi, ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng, cuối đầu uống cà phê đượm hương thơm, Nguyễn Tĩnh nghĩ đến việc xuất gia có lẽ hoãn lại vài năm nữa vậy. “Tiểu thư, tôi có thể ngồi chung bàn được không?” – Đó là một giọng nam rất trầm. Nguyễn Tĩnh quay đầu, nhìn thấy các bàn khác đều đã đầy khách ngồi, sau đó gật đầu: “Xin cứ tự nhiên.” “Cám ơn.” – Người đàn ông gật đầu, ngồi đối diện Nguyễn Tĩnh, mặc áo sơ mi trắng quần âu, dáng người rất đẹp, ngũ quan anh tuấn, đôi mắt rất sâu, có chút giống mắt của người nước ngoài. Anh ta ngẩng đầu thấy Nguyễn Tĩnh đang quan sát mình, cười cười, cũng không nói gì. Nguyễn Tĩnh quay đầu lại nhìn cảnh đường phố. Điện thoại đổ chuông khi Nguyễn Tĩnh đã uống xong một tách cà phê đang tính trả tiền rồi rời đi. “Em đang ở chỗ nào vậy? Tiếu Tiếu nói em trả phòng rồi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Vì sao đi khỏi Bắc Kinh không cùng anh nói một tiếng?” – Bạn trai cũ của Nguyễn Tĩnh – Kế Ngụy. “Em đang ngồi uống cà phê. Ừ, phòng trả rồi. Lúc rời đi thì anh đang ở Thanh Đảo.” Kế Ngụy đã quá quen kiểu trả lời không có trọng điểm này của Nguyễn Tĩnh, “Lúc nào trở về?” “Phải xem tình hình đã.” “Rốt cuộc là khi nào em trở về? Nếu như em định rời đi thì chí ít cũng phải nói cho anh em muốn đi đâu chứ?” “Có khả năng em sẽ không về nữa. Em cũng chẳng biết mình sẽ đi đâu.” Kế Ngụy tức giận: “Có phải tại vì anh mà em muốn đi không? Nếu là vì anh với em chia tay ___” Nguyễn Tĩnh bóp trán: “Anh đang suy nghĩ cái gì thế.” Thực sự là không có cách nào giải thích logic được “Vậy em nói cho anh biết vì sao không nói đã đi?” “Ai, cái này có quan trọng không?” “Rất quan trọng! Anh sẽ lo lắng, em có biết không hả?” Nguyễn Tĩnh có chút kỳ quái: “Không phải là anh không thích em hay sao? Em rời khỏi Bắc Kinh, anh phải rất vui chứ.” Chủ yếu vẫn là do cô thực sự không có thói quen báo tin cho người khác. Kế Ngụy trong đầu đình trệ ba giây: “Nguyễn Tĩnh, em thật khốn kiếp!” Nguyễn Tĩnh nhìn di động vừa bị người ta một lần nữa ngắt máy, không khỏi nhíu mày, nghĩ đến anh chàng người Bắc Kinh này thật sự càng ngày càng khó hiểu. Rõ ràng anh ta qua lại với cô nửa năm, cuối cùng hẹn cô đến công viên đi một vòng rồi nói hai người không thích hợp đòi chia tay. Kết quả là hiện tại, khi cô đã đi rồi, không hiểu làm sao anh ta quay lại nổi giận, lại còn chửi người. Nguyễn Tĩnh nghe thấy người đối diện cười khẽ một tiếng, nhìn lại thấy anh ta đang cúi đầu khuấy tách cà phê, nhưng khóe miệng rõ ràng hơi cong lên. Cô nhìn đôi tay rất đẹp của anh ta, trên cổ tay mang theo một chuỗi tràng hạt, liền hỏi, “Anh tin vào Phật giáo?” Người đàn ông ấy ngẩng đầu, theo ánh mắt của cô nhìn vào chuỗi hạt trên tay mình, cười nói “Tôi không theo tôn giáo, chỉ là có người tặng nên đeo thôi.” “Tôi tin vào tôn giáo” Anh ta cười, “Vì sao?” “Vô dục vô cầu” (Không ham muốn thứ gì) Trong ánh mắt của người đàn ông hiện lên một tia thú vị. Chủ đề nói chuyện của cả hai rộng hơn một chút. Thế nhưng cũng khó tán gẫu được với nhau quá nửa giờ. Cuối cùng, khi hai người chia tay cũng không hỏi cách thức liên hệ, thậm chí cũng không hỏi tên của đối phương, cứ tự nhiên như vậy mỗi người đi một hướng. Vài ngày sau, Nguyễn Tĩnh đi thăm tòa kiến trúc mô phỏng Đại Giáo đường Thánh Gia (Sagrada Família) thì gặp lại người đấy. Hai người nhìn nhau cười. Thành thật mà nói, thành phố D nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, không giống thành Venice, đi một vòng có thể gặp lại mấy lần. Lần tương ngộ này khiến trong đầu Nguyễn Tĩnh nghĩ đến hai chữ “duyên phận”. “Gaudi đúng là một kiến trúc sư thiên tài.” Nguyễn Tĩnh ngẩng đầu tán thưởng giáo đường trang nghiêm mà mỹ lệ này, những dải đường cong trùng điệp, những hình thể phức tạp với khí thế hoàng tráng được kết hợp vô cùng tinh tế. “Tôi nghĩ cô chắc rất cảm kích người dân ở đây đã cho phép một tòa kiến trúc không phù hợp với phong cách của thành phố được giữ gìn rất tốt tại nơi này. Nguyễn Tĩnh chợt nhớ tới chuyện gì đó, cười nói, “Giống như tháp Eiffel của nước Pháp, bởi vì không phù hợp nên suýt bị phá hủy nhưng cuối cùng lại trở thành công trình đầy tự hào của người dân Paris. » Người đó đỡ lấy Nguyễn Tĩnh – người đang hơi loạng choạng vì bước xuống cầu thang. « Cám ơn. » Nguyễn tĩnh gật đầu, « Kể ra thì Trường Thành là công trình kiến trúc của Trung Quốc tôi yêu thích nhất. » Đáng tiếc là chỉ được nghe danh, chưa lần nào đi đến cả. Hai ngày đi thăm quan, chủ đề nói chuyện của hai người cũng không tập trung, rất hiếm khi liên quan đến vấn đề cá nhân. Có điều Nguyễn Tĩnh cảm thấy cùng anh ta nói chuyện phiếm rất vui vẻ. Người đàn ông này khiến cô thấy thực sự thoái mái, nhưng cũng chỉ thế thôi. Rốt cuộc cô cũng đã không còn ảo tưởng nữa. Vào rất nhiều năm trước, cô từng theo đuổi một người đàn ông, đã dùng hết ý chí chiến đấu của mình rồi. Sự uể oải không vui vẻ theo sau giờ đã mọc cánh bay đi mất. Từ giáo đường đi ra, hai người gật đầu mỉm cười rồi nói tạm biệt. Nguyễn Tĩnh liền chọn ngay một hàng ăn để lấp đầy bao tử. Món mì vừa được mang ra, chỉ vì một cuộc điện thoại mà khiến cô trong nháy mắt mất luôn khẩu vị. « Nguyễn Tĩnh, em nhanh trở về cho chị ! Ông nội, ông ... ông. ... » Nguyễn Nhàn đã bắt đầu khóc rống. « Chị, trò nói dối sói tới này chị đã dùng hơn ba lần rồi đấy. » « Mẹ kiếp, lần này là thật đấy! » Nguyễn Tĩnh đờ đẫn một giây, hoảng loạn đứng dậy chạy ra khỏi nhà hàng. Bảy tiếng đồ hồ sau, Nguyễn Tĩnh lao xuống máy bay giống như chó điên, nhảy lên taxi tiến thẳng về nhà. Lúc về đến nhà đã là bảy giờ tối. Nguyễn Minh Huy cùng lúc lái xe ra khỏi cổng, thấy Nguyễn Tĩnh từ taxi xuống, lập tức phanh lại: « A Tĩnh ?! » « Anh (họ)! » Nguyễn Tĩnh chạy như bay đến, « Ông nội đâu ? Ông đang ở bệnh viện nên giờ anh muốn tới đó luôn à ? Ông ___ » « Em nói vớ vẩn cái gì thế ? » Nguyễn Minh Huy xuống xe, đỡ cô, « Thở đi đã rồi từ từ nói. » « Chị em nói ông sắp.... » Nói đến đây, Nguyễn Tĩnh trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, không khỏi thốt ra, « Khốn kiếp! » Nguyễn Minh Huy gõ vào trán Nguyễn Tĩnh một cái, « Đừng nói bậy. » Dựa vào tình huống này cũng đại khoái đoán ra được, « Tam Tam lại trêu em à? Anh thật bội phục em, lần nào cũng bị trúng kế. » Tam Tam là biệt danh của Nguyễn Nhàn. Nguyễn Tĩnh tâm lý nhẹ nhõm, nỗi tức giận cũng dần buông lỏng, « Có phải ông bị bệnh không anh? » « Vào đi đã. » Nguyễn Minh Huy xoay người rút chìa khóa, đóng cửa xe, ôm Nguyễn Tĩnh vào nhà, « Tam Tam với ông đều có nhà. » « Mẹ em đâu ? » « Gần đây, lịch dạy học của thím tương đối bận, rất ít khi ở nhà, ngoại trừ ngày cuối tuần thôi. » Nguyễn Minh Huy nhìn cô, hỏi « Lần này dự định ở lại bao lâu ? » « Ngày mai em đi . » « Chẳng biết lần này liệu em có thể dễ dàng đi như vậy hay không. » Nguyễn Minh Huy nở nụ cười. « Anh có ý gì ? » Nguyễn Tĩnh không nghĩ đến việc vừa vào nhà đã thấy Tương Nghiêm trong phòng khách. Tuy đã biết anh ta ở đây, thế những tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác. Người nọ hình như vừa mới xuống lầu, âu phục tinh tế, cầm trên tay văn kiện, đứng bên bình nước, rót nước rồi từ từ uống, khuôn mặt có chút tiều tụy, nhưng phải thừa nhận rằng tư thế vẫn như cũ rất oai phong. « A Tĩnh ! » Nguyễn Nhàn từ phía cửa nhà vệ sinh tối om đi ra hét lớn một tiếng. Nguyễn Tĩnh đang choáng váng đứng ở cửa chưa kịp tiến vào liền bị dọa cho chết khiếp. Loảng xoảng, tiếng thủy tinh vỡ tan trên mặt đất vang lên. Nguyễn Minh Huy đã tiến vào đại sảnh, «Tam Tam, em càng ngày càng có phong độ của một đại tướng quân. » Nguyễn Tĩnh hoàn hồn, « Nguyễn Nhàn, em cần một lời giải thích. » Câu trả lời của Nguyễn Nhàn là. « Chị nhớ em » Nguyễn Tĩnh thiếu chút nữa muốn vung tay lên tát cho một cái, cuối cùng đành thu lại, xoay người đi ra: «Chào ông dùm em, em đi đây. » « Em không phải nói chơi đấy chứ? » « So với chị mới thật đúng là chơi » Nguyễn Nhàn đi đến kéo cô, thấp giọng nói, « Chị xin lỗi. Chị thật sự có chuyện, tối nay sẽ nói tỉ mỉ với em. » Sau đó khôi phục âm điệu, « Ông nội đang ở trong phòng đọc sách, đi vào chào hỏi đi. » Nguyễn Nhàn vỗ nhẹ vào tay cô rồi dặn người hầu làm thêm đồ ăn, đều là những món Nguyễn Tĩnh thích. Khi Nguyễn Tĩnh đi vào phòng khách, Tương Nghiêm đã quét sạch sẽ những mảnh thủy tinh vỡ. Nguyễn Minh Huy ngồi trên sô pha trong phòng khách vừa cười vừa nhìn cô, « Muốn anh đi cùng em không ? » « Không cần đâu. » Ông nội mắng qua mắng lại chung quy cũng chỉ vài câu, cũng không có gì ghê gớm lắm. Nguyễn Tĩnh đi tới cạnh bình nước, rót ra một chén rồi uống, đã nửa ngày cô chưa có lấy một giọt nước nào. Tương Nghiêm lúc này đứng bên cạnh cô, cười nhạt nói : « Nguyễn Tĩnh, lâu rồi không gặp. » Nguyễn Tĩnh ừ một tiếng, « Đã lâu không gặp. » Uống hết một chén cũng tạm giải được cơn khát trong cổ. « A Tĩnh, hành lý của em đâu ? » Nguyễn Nhàn đứng ở cửa phòng bếp lên tiếng hỏi. « A ! » Nguyễn Tĩnh vỗ trán, « Không xong rồi, để quên ở quán mất rồi. » Nguyễn Nhàn lập tức đoán được mầm họa là do chính mình gây ra, lập tức cười nói, « Không sao, không sao. » Nguyễn Tĩnh cũng lười tính sổ với cô, bước lên lầu, người phía sau liền giữ cô lại. Nguyễn Tĩnh xoay người, chỉ nghe thấy Tương Nghiêm nói, « Ông nội vừa trở về phòng nghỉ ngơi, cô chờ một chút nữa rồi hẵng đi gặp ông. » Vẻ mặt Tương Nghiêm mang theo ý cười. Đó là một nụ cười thân thiết và nhẹ nhàng, chỉ trong một phút chốc. Nguyễn Tĩnh không nói gì, rút tay lại, quay người lên lầu trở về phòng mình. Tuy rằng một năm mới về một hai lần, nhưng phòng cô vẫn luôn có người quét dọn, rất sạch sẽ, ngăn nắp. Nguyễn Tĩnh xả nước nóng ra tắm rửa. Sau khi mệt mỏi trên thân thể đã trôi đi hết phân nửa liền quay về giường, ngủ gần một giờ đồng hồ, tỉnh lại vừa lúc Nguyễn Nhàn mở cửa tiến đến gọi cô xuống ăn cơm tối. « Tóc không sấy khô đã ngủ, cẩn thận bị đau đầu. » Nguyễn Nhàn ngồi bên giường giúp Nguyễn Tĩnh sửa mái tóc rối. « Đã thành thói quen rồi, không sao đâu. » « Lại còn đem tóc dài như thế đi cắt ngắn, khó coi chết đi được. » Trước đây tóc cô dài dưới thắt lưng, hiện tại chỉ đến ngang vai. « Tóc dài phiền lắm. » Nguyễn Tĩnh đứng dậy lấy từ tủ áo một bộ quần áo cũ rồi mặc vào. Từ sau hai mươi tuổi, cơ thể không lớn thêm nữa, ngược lại còn gầy đi một ít. Quần áo của mấy năm trước mặc vào có chút rộng, « Chị, ngày mai lúc chị về nhà, mua cho em hai bộ quần áo đi. » Nguyễn Nhàn nhìn cô, cười nói, « A Tĩnh, nhiều năm như vậy mà em vẫn không thay đổi, thật là tốt quá. » «Không thay đổi, vậy sao ông nội vừa gặp đã mắng Nguyễn Tĩnh con thật ngày càng chẳng ra gì. » Nguyễn Tĩnh nghĩ bụng lát nữa sẽ bị một trận giáo huấn tơi bời đây. « Ông nội chỉ là tiếc rèn sắt không thành thép, ông vẫn mong muốn em được thành tựu. Lần này trở về đừng đi nữa có được hay không ? Đến làm việc tại trường học giúp chị. » Nguyễn Nhàn tận tình khuyên bảo, « Sức khỏe ông nội không được như trước nữa, hiện tại lại thêm có người ngoài chen tay vào, em trở về ở bên chị, chí ít trong lòng chị sẽ thấy thoải mái một chút. » « Chị, có lẽ Tương Nghiêm không quá tệ đâu. » Nguyễn Tĩnh thảo luận. « Nói nghe thối hoắc! » Nguyễn Nhàn trợn mắt nhìn cô, « Đừng có nói với chị là em vẫn còn nghĩ đến hắn đấy nhá?! » Nguyễn Tĩnh nghĩ một chút : « Không có đâu. » Nguyễn Nhàn hiển nhiên không tin. Năm đó còn yêu đến chết đi sống lại, theo đuổi người ta đến nỗi cả trường đại học đều biết, bị từ chối đến mười lần vẫn cứ như cũ, gió cứ mặc gió mà mưa cứ mặc mưa cơ mà. « Chị, em nghĩ mình thật sự đã thành tiên rồi.» « Cút. » Nguyễn Nhàn nâng gối ném thẳng. Từ phòng ông nội đi ra, Nguyễn Tĩnh không khỏi bóp trán, « Thực sự tràn đầy khí thế, chắc sống đến bảy tám mươi tuổi tuyệt đối không thành vấn đề. » Lúc đó Tương Nghiêm đứng ở cánh cửa cách lối đi không xa, hai tay đút túi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt có phần hoảng hốt. Thấy Nguyễn Tĩnh sắp đi đến gần mình, anh ta gọi cô lại «Cô mấy năm nay có khỏe không ? » « Cũng tốt, vô cùng tự do. » Tương Nghiêm nhìn cô một hồi, cuối cùng cười cười, « Vậy là tốt rồi. » Nói xong liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt có chút lơ đãng, giống như đang nhớ lại điều gì đó, dần dần đáy mắt bao phủ một chút dịu dàng mà người ngoài khó nhận ra được. Nguyễn Tĩnh đợi một lúc, dường như anh ta đã quên mất cô đang ở bên, cuối cùng đành gãi mũi rời đi. thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 23-09-2011 lúc 05:07 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#3 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jun 2011
Bài gởi: 26
Xin cảm ơn: 834
Được cảm ơn 26 lần trong 14 bài
|
chị trang blog riêng không ạ? hay chỉ đăng lên TVE?
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
isabella_lp (09-11-2011), nh3ncon (26-09-2011)
|
|
|
#4 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Chương 2 Khi Nguyễn Tĩnh bị chị cô kéo đi dạo cửa hàng quần áo trong một trung tâm, cô nhìn thấy người đó, anh ta hình như cũng nhìn thấy cô, sau đó hướng về phía cô gật đầu, Nguyễn Tĩnh trong đầu lập tức thoáng hiện ra tám chữ, quả thực là rất có duyên với nhau… Cô gái bên cạnh anh cười rất tươi, hướng Nguyễn Nhàn chạy tới: “Tam Tam!” “Triệu Lâm!” Nguyễn Nhàn ôm chầm lấy cô gái ấy, dễ nhận thấy quan hệ giữa hai người rất thân. Nguyễn Nhàn cố trề môi nói: “Em gái tui, Nguyễn Tĩnh.” “Em gái so với cậu cao hơn nhiều đấy.” Triệu Lâm cười ha ha, thấy người đàn ông phía sang đang tiến đến, lập tức gọi: “Khải Ngôn, giới thiệu qua với cháu, bạn học đại học cùng cô – Nguyễn Nhàn, cón đây là em gái cô ấy – Nguyễn Tĩnh.” Người đàn ông gật đầu: “Xin chào”. Thái độ tao nhã, lễ độ. Nguyễn Tĩnh nghĩ mình và anh ta quả thực không được coi là quen nhau, cùng lắm là ngồi cùng bàn uống cà phê, cùng một lần đi thăm giáo đường. Cho nên Nguyễn Tĩnh cũng gật đầu cười, làm như lần đầu gặp mặt, “Chào anh.” Triệu Lâm mở miệng, “Cậu ấy là cháu trai của tôi, tên đầy đủ là Triệu Khải Ngôn, mấy năm trước ở nước ngoài, vừa mới trở về, có phải là rất đẹp trai phóng khoáng khi chất phi phàm hay không?” Nguyễn Nhàn nghi ngờ. “Cậu mà là trưởng bối (bề trên) của anh ấy á?” Triệu Lâm gật đầu, “Theo tôn ti trận tự chính xác là như vậy, tuy rằng cậu ấy hơn tui ba tuổi.” Nói xong liền thở dài. Triệu Khải Ngôn có chút dở khóc dở cười, “Mọi người cứ ôn chuyện nhé. Tôi đi làm mấy việc trước rồi trở lại sau.” “Làm gì mà phải vội đi như thế, hiếm khi gặp được mỹ nữ nên thấy xấu hổ à?” Triệu Lâm trên chọc. “Không phải vậy, chỉ là sợ làm phiền chị em trò chuyện thôi.” Nguyễn Tĩnh tiếp lời, “Nếu không thì em cũng về trước, khỏi làm phiền hai vị trưởng bối nói chuyện”. “Muốn chết hả.” Nguyễn Nhàn một tay giật giật mái tóc được buộc qua quýt của em gái. Sau đó vì hai vị trưởng bối khăng khăng giữ lại, bốn người vào một hàng ăn Trung Quốc uống nước. Nguyễn Tĩnh cảm thấy cũng không có vấn đề vì dù sao cô cũng đang rất rảnh. Chỉ là nhìn thấy Triệu Khải Ngôn hình như có việc phải đi, vì vậy cúi đầu nói khẽ bên tai anh: “Tôi xin bảo đảm trên người bọn họ không mang theo súng đâu.” Ngụ ý là anh muốn đi thì cũng không sao. Đối phương sửng sốt một chút, sau đó thong thả nói, “Không phải vậy đâu”, tiếp tục thêm một câu: “Gặp lại cô, tôi rất vui.” Nguyễn Tĩnh xua tay, hiển nhiên là anh ta đang nói xã giao mà thôi. Sau đó, Triệu Khải Ngôn có điện thoại nên danh chính ngôn thoại rời đi. Còn Nguyễn Tĩnh bị ép nghe rất nhiều sự tích về Triệu Khải Ngôn, có thể nói Triệu Lâm rất sùng bái vị “vãn bối” này của cô. Cha mẹ Triệu Khải Ngôn đã ở Dublin rất nhiều năm. Anh cùng ông nội ở lại Trung Quốc. Triệu Khải Ngôn từ nhỏ đã rất xuất chúng, học tập giỏi, thể thao giỏi mà nhân duyên cũng tốt. Sau khi tốt nghiệp cấp ba bị lôi sang Anh quốc, ở chung cùng cha mẹ. Trong khoảng thời gian này, Triệu Khải Ngôn đã làm rất nhiều chuyện khác người. Lúc học đại học cùng bạn học thám hiểm địa cực suýt chút nữa không về được, sau đó lại tự mình đi làm hải quân trong hai năm. Cha mẹ anh đều là người có tư tưởng tiến bộ nên cũng không có phản đối gay gắt, chỉ cần con mình mọi thứ cẩn thận là tốt rồi. Kết quả là sau khi tốt nghiệp, Triệu Khải Ngôn vì nghiên cứu địa chất đã theo một đám người say mê xác ướp đến Ai Cập, ở lại tận một năm. Trong lúc đó hầu như mất liên lạc. Tiếp đó lại đi chiến đấu liên miên ở Iran, rồi cả Paskitan rộng lớn. Cuối cùng, cha mẹ Triệu Khải Ngôn rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa, ra lệnh cưỡng chế anh về nước, bố trí cho anh một công việc tại Viện Nghiên cứu. Có lẽ Triệu Khải Ngôn do có nhiều năm chơi đùa như vậy, nên sau khi về nước thật sự đã thu mình không ít, không làm thêm bất cứ chuyện gì vượt trội nữa. Nguyễn Tĩnh nghe xong nửa tin nửa ngờ, dẫu sao ấn tượng của cô đối với Triệu Khải Ngôn là kiểu người ôn hòa cùng trầm tĩnh. “Anh có đến trường không?” Hôm nay Nguyễn Tĩnh xuống lầu ăn điểm tâm thấy Tương Nghiêm đã ở đó, bởi vì phòng khách chỉ có hai người bọn họ nên tùy tiện hỏi một tiếng, để tránh phải xấu hổ vì không ai nói gì. Trên thực tế, Tương Nghiêm mỗi ngày đều rất bận, hai người rất ít khi chạm mặt, như ngày hôm này là rất hiếm. Tương Nghiêm nhìn cô một cái, “Ông nội muốn tôi mang cô đến trường để làm quen một chút.” Bởi vì câu nói này, trong lòng Nguyễn Tĩnh có chút biến hóa, “Tôi nghĩ không cần đâu, tôi không muốn làm giáo viên.” “Không phải làm giáo viên, chỉ là muốn cô tìm hiểu một chút công việc hành chính thôi.” Nguyễn Tĩnh suy nghĩ một chút vẫn muốn cự tuyệt, “Tôi không thích làm việc tại trường học.. Chuyện này tự tôi sẽ nói với ông, anh không cần phải …ai, cảm thấy khó xử.” Tương Nghiêm nhìn cô, sau đó gật đầu, “Vậy cũng tốt.” Cầm chìa khóa trên bàn cơm rồi xoay người đi ra. Về sau Nguyên Tĩnh hỏi Nguyễn Nhàn chuyện trường học biết được Nguyễn Nhàn làm quản lý tài vụ, còn chức vụ của Tương Nghiêm là phó tổng giảm đốc. Tuy rằng Nguyễn Nhàn đối với việc ấy rẩt không vừa lòng, thế nhưng ông nội đã khẳng định chuyện con nuôi của Nguyễn Trân Hoa kế thừa vị trí của bà là không có gì vô lý. Nguyễn Nhàn cũng không biết làm thế nào, chỉ có thể chấp nhận mà thôi. Nguyễn Nhàn hết lần này đến lần khác cưỡng ép em gái đến trường học làm việc. Nguyễn Tính nói rõ cô lần này sẽ ở lại nhà một thời gian, thế nhưng tuyệt đối sẽ không đến trường học làm việc. “Ông nội sớm muộn gì cũng bị em làm cho tức chết.” Giọng điệu của Nguyễn Nhàn vô cùng thất vọng: “Một chút chí khí cũng không có.” “Khi ba còn sống có nói với em rằng em muốn làm gì thì làm, em đang tuân theo di chúc của ba mà sống thôi.” “Thối quá đi mất!” Nguyễn Nhàn chợt nhớ tới một chuyện, “Gần đây mẹ dự định giúp em gặp mặt, mẹ thực sự sơ em đi đâu là đi liền một năm, muốn gặp con phải mời tới ba lần bảy lượt, cho nên ___ em tự mình coi chừng đi.” “Phiền thật đấy, nhưng mà, em nghĩ cả đời này em sẽ không kết hôn đâu.” Nguyễn Nhàn hừ một tiếng, “Tôi không tin có chuyện Tương Nghiêm cầu hôn với cô mà cô không chịu nhận lời đâu.” Nguyễn Tĩnh nghiêng đầu suy nghĩ: “Sẽ không đâu.” Năm cô mười chín tuổi, lần đầu tiên biết chính mình có một người dì, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Tương Nghiêm. Thời gian đó cứ như bị quỷ nhập, vừa gặp đã thích người ta, mãi không chịu dứt. “Em cảm thấy Triệu Khải Ngôn là người thế nào?” Nguyễn Nhàn hết sức đột ngột hỏi ra một vấn đề. “Cũng được.”Nguyễn Tĩnh trả lời rất nhanh. “Em lần nào cũng nói “Cũnng được” để lấy lệ.” Nguyễn Nhàn kéo cô xuống lầu, “Chị hỏi Triệu Lâm xác nhận rằng anh ấy không có bạn gái đâu.” Nguyễn Tĩnh nghe ra một ít manh mối, “Chị có ý với anh ta à?” “Đúng.” Nguyễn Nhàn từ trước đến nay đều thẳng thắn, “Đáng tiếc người này rất khó tiếp cận, không nói rõ được cảm giác gì .” “Cũng đúng.” “Lần trước anh ấy chỉ ngồi mười phút rồi đi.’ Nguyễn Nhàn lắc đầu, bùi ngùi: “Chẳng lẽ nào Nguyễn Nhàn này một chút hấp dẫn cũng không có?” “Chắc là người ta thật sự có việc gấp thôi.” Tuy nhiên, đúng là Nguyễn Tĩnh có cảm giác cái người tên Triệu Khải Ngôn này có chút kiêu ngạo. “Chỉ hy vọng không phải là đi tán gái là tốt rồi. Nguyễn Tình cười khì khì: “Anh ta rất đắt hàng đấy, chứng tỏ chị rất tinh mắt ha.” “Cút đi.” Nguyễn Tĩnh thở dài: “Chị, chị mau sớm kết hôn đi.” Sáng sớm ngày thứ hai thức dậy, Nguyễn Tĩnh mặc quần áo thể thao đi ra khỏi nhà để tập chạy, con chó thuộc giống chăn cừu - Edward vẫy đuôi lẽo đẽo theo sau. Nguyễn Tĩnh nhớ lại lúc nhỏ cũng không hay cho nó ăn thịt, mỗi năm lại chỉ gặp một lần mà nó vẫn rất gần gũi với cô. Lúc này, đứng trên ban công, có một người đàn ông đang nhìn một người một chó chạy ra khỏi cửa. Nguyễn Tĩnh không nghĩ tới khi chạy tới hàng ăn sáng mua trà sữa sẽ gặp lại Triệu Khải Ngôn. Ánh sáng ban mai chiếu vào bộ quần áo trên người anh, dáng vẻ rất thảnh thơi. “Chào anh.” - Nguyễn Tĩnh chạy tới, chào hỏi trước. Triệu Khải Ngôn rõ ràng có chút bất ngờ: “Chào cô.” Nguyễn Tĩnh mua một ly trà sửa, nghiêng đầu hỏi: “Anh ở gần đây sao?” “Tôi vừa mới dọn đến tiểu khu đằng trước.” – Triệu Khải Ngôn nhận lấy bọc đựng điểm tâm từ người bán hàng, thấy con chó to cọ cọ bên chân Nguyễn Tĩnh, “Nó là vật nuôi của cô à?” “Vâng, nó rất xinh phải không?” Triệu Khải Ngôn cười cười, “Rất xứng với chủ nó.” “Anh đang khen tôi hay là chê tôi vậy?” Triệu Khải Ngôn kết thúc câu chuyện, nói: “Ý của tôi nằm ở vế trước .” Hai người nhìn nhau cười rồi đi ra, giữa hai bên dường như rất ăn ý với nhau. “Cô có việc gì gấp không?” “Sao thế?” Triệu Khải Ngôn đề nghị: “Vậy theo tôi đến công viên ngồi đi. Nếu như cô không ngại, chúng ta có thể cùng nhau ăn bữa sáng nhé.” Thành thật mà nói, Nguyễn Tĩnh ban đầu có cảm giác Triệu Khải Ngôn đối với mình có ý tránh né, không thể giải thích được, anh tiến lui đều rất có chừng mực , có chút kiêu ngạo và xa cách. Ba phút sau, hai người tới vườn hoa ngồi trên ghế dài, hướng mắt nhìn về phía cây uất kim hương còn mang theo hạt sương lóng lánh sắc trắng xen hồng. Xa xa là rừng cây còn được bao phủ bởi một màn sương mỏng, ánh mặt trời phản chiếu xuống tạo thành một ánh hào quang rực rỡ. Nguyễn Tĩnh không khỏi bị hấp dẫn bởi cảnh đẹp trước mắt: “Tôi đã biết vì sao anh lại chọn đến sớm chỗ này để ăn rồi – cảnh đẹp quá* Triệu Khải Ngôn mỉm cười, đem trứng đặt lên khăn giấy đưa cho cô: “Không biết cô có thích vị quả mâm xôi hay không?” “Tôi không có kiêng ăn đâu. Cơ bản là cái gì cũng ăn được, à, ngoại trừ lá hẹ.” Triệu khải Ngôn cười khẽ: “Tôi sẽ nhớ kỹ.” Vài ngày sau, Nguyễn Tĩnh nhận thấy khoảng câch giữ cô và Triệu Khải Ngôn tựa như càng ngày càng gần hơn. Mỗi sáng sớm chạy bộ cô đều gặp anh. Sau đó anh mua bữa sáng, hai người cùng nhau ngồi trên ghế trò chuyện vài câu. Bình thường, Nguyễn Tĩnh chỉ cần hai quả trứng là giải quyết xong bữa sáng. Nhưng mỗi lần đều là do Triệu Khải Ngôn trả tiền nên có chút áy náy, “Lần sau tôi mời nhé.” Triệu Khải Ngôn cũng vô tư gật đầu. Thế nhưng lần sau vẫn là Triệu Khải Ngôn mua bữa sáng như cũ. Nguyên nhân là lần nào anh cũng đến sớm hơn cô. Sau đó có một ngày, Nguyễn Tĩnh đứng ở ngoài cửa quán bán điểm tâm không nhìn thấy Triệu Khải Ngôn. Đợi khoảng mười phút, cô tự mua nước trái cây ép rồi cùng Edward quay về nhà. Một tuần sau cô vẫn không gặp lại anh. Nguyễn Tĩnh nghĩ ngợi, vấn đề là ở chỗ cô chưa từng mua đồ ăn sáng vì Triệu Khải Ngôn lần nào cũng tự mình mua hết, cho nên cô cũng không đến đó mua nữa. Hôm nay Nguyễn Nhàn tuân theo lệnh của mẹ đưa Nguyễn Tĩnh đi xem mắt đối tượng. Thái độ hăm dọa của cô khiến Nguyễn Tĩnh không thể không nghe, chọn lấy một người trông có vẻ thư sinh. Tương Nghiêm vào cửa thấy Nguyễn Nhàn đang cảnh cáo Nguyễn Tĩnh: “Không được lâm trận rồi bỏ chạy đâu đây!”, nhìn đến tấm ảnh ở trên bàn là đã hiểu ngay. Nguyễn Nhàn trông thấy Tương Nghiêm đi vào liền thu hồi biểu cảm, vỗ vỗ vai em gái: “Thứ bảy chị đi cùng em.” Nói xong đứng dậy lên lầu. Tương Nghiêm ít khi đi vào đây đã kéo ghế ngồi xuống. Nguyễn Tĩnh vội vàng thu ảnh lại, có chút ngại ngùng. “Dì muốn cô đi xem mắt sao?” Nguyễn Tĩnh không muốn nói nhiều về chuyện này, nhìn đồng hồ đã đến tám giờ: “Anh ăn tối chưa?” “Có ăn một chút” Nguyễn Tĩnh nhìn anh ta một cái, “Anh gần đây hình như rất mệt mỏi? Công việc rất bận rộn à?” Đây đều là những lời hỏi thăm rất chân thành. Tương Nghiêm cười cười: “Cũng không bận lắm, so với lúc khai giảng thì tốt hơn nhiều.” Nguyễn Tĩnh cất ảnh vào túi, hình như không còn gì có thể nói nữa, “Vậy ___ anh nghỉ ngơi sớm một chút đi. Tôi đi lền lầu chời cờ cùng ông đây.” Cũng không chờ Tương Nghiêm mở miệng, người đã đi mất. Cái ngày cuối tuần này cuối cùng cũng đến, ban đầu vốn là muốn đi ăn cơm xem mặt, kết quả là đối phương hôm đó có việc nên phải hủy bỏ. Nguyễn Tĩnh vui vẻ nhẹ nhõm, nhàn rỗi mượn xe của chị quyết định đi một chuyến ra vùng ngoại thành gần đó. Kết quả là còn chưa ra khỏi trung tâm thành phố đã gặp Triệu Khải Ngôn. Kỳ thực, Nguyễn Tĩnh đang trên đường đến một của hàng Nhật Bản để mua một suất sushi, ngay lúc thanh toán tiền xong, ngoảnh mặt ra về thì nghe thấy phía sau có người gọi tên cô. “Xin chào.” Nguyễn Tĩnh chào hỏi. Triệu Khải Ngôn rất tự nhiên đến gần cô hỏi thăm: “Sao em lại đến chỗ này?” “Tôi đang tính ăn dã ngoại.” Nguyễn Tĩnh hỏi: “Còn anh?” “Tôi đang dùng bữa với bạn ở trong này.” Nguyễn Tĩnh cảm thấy nên chào tạm biệt luôn thì Triệu Khải Ngôn nói: “Bữa cơm dã ngoại của cô không ngại có thêm một người chứ?” “Dạ?” “Em chờ tôi một chút, để tôi nói một tiếng với họ nhé.” Nguyễn Tĩnh nhìn theo hướng Triệu Khải Ngôn đi tới, thấy hai nam một nữ đều rất xuất sắc. Triệu Khải Ngôn cầm lấy ao khoác treo ở lưng ghế, nói hai câu, ba người đồng thời nhìn về phía cô, trong đó có một người đàn ông cười tràn đầy thâm ý. Khi lái xe ra ngoài, Nguyễn Tĩnh không khỏi không hỏi: “Anh đi như vậy không sao chứ?” “Không có sao đâu.” “Họ là đồng nghiệp của anh à?” “Không phải, là bạn tôi ở bên Anh quốc, từng cùng nhau tham gia vài hoạt động thám hiểm.” Nguyễn Tĩnh cười, hỏi: “Tham gia vào đội thám hiểm của các anh có phải là yêu cầu đầu tiên là diện mạo không?” Khải Ngôn cười cười lắc đầu, nghiêng mặt nhìn những đường nét dịu dàng trên gương mặt của Nguyễn Tĩnh: “Em có muốn gia nhập không?” “Lá gan của tôi rất nhỏ, nếu như thật sự có may mắn được tham gia thì nhất định sẽ chỉ kéo các anh lại phía sau thôi.” “Cái đó thì không cần lo đâu, tôi sẽ giúp em.” May mà Nguyễn Tĩnh không có tế bào hoang tưởng, nếu không, nghe những lời này sẽ nghĩ chúng mang hàm ý thâm sâu. “Hơn một tuần rồi không có thấy em. Em còn chạy bộ chứ?” - Triệu Khải Ngôn tìm một chủ đề nói chuyện. “Tôi vẫn đang duy trì.” “Các cô gái yêu thích vẫn động cũng không có mấy người.” “À, trước đây ba tôi cứ bắt tôi tập, sau rồi thành thói quen thôi.” Khải Ngôn suy nghĩ một chút nói: “Tôi cùng một người bạn mở một quán cà phê trong thành phố, cuối tuần này khai trương. Em có hứng thú ghé qua xem không?” Nói đến đây, anh lại cười: “Thời gian trước vì bận rộn việc này nên sáng sớm tôi không có thời gian đi mua bữa sáng được.” “Thảo nào.” Nguyễn Tĩnh nhớ tới một chuyện: “Không phải anh đang làm công việc nghiên cứu hay sao?” “Là nghề phụ thôi.” Nguyễn Tình cười ha ha: “Được rồi, ngày nào vậy? Tôi nhất định sẽ đến.” “Thứ bảy này.” Nguyễn Tĩnh dẫu sao cũng không biết hết về Triệu Khải Ngôn. Anh tuyệt đối không phải loại người có thể cùng người khác nói chuyện luôn chân thành như thế. Nguyễn tĩnh về đến nhà cũng gần đến giờ cơm. Vừa xuống xe đã nhìn thấy một chiếc Mercedes màu trắng chạy vào nhà để xe. Nguyễn Tĩnh vốn muốn đi vào nhà trước, thế nhưng nghĩ lại có chút thất lễ, nên đành đợi một chút. Tương Nghiêm xuống xe thấy Nguyễn Tĩnh: ‘Vừa mới về à?” “Vâng.” Hai người cùng tiến vào phòng khách. Tương Nghiêm giống như nhớ ra cái gì đó, thuận miệng hỏi một câu: “Buổi xem mặt thế nào rồi?” “À, đối phương lúc đó có việc nên không đi được.” “Vậy sao?” Hôm nay, Nguyễn Minh Huy cũng ở nhà, vừa nhìn Nguyễn Tĩnh cùng Tương Nghiêm đi chung không khỏi nhíu mày: “A Tĩnh, chị dâu em nhờ anh hỏi em cuối tuần có rảnh đi cùng chơi Hoàng Sơn với chị không?” Nguyễn Tĩnh vừa nghe thấy núi non đã đau đầu: “Cuối tuần em có việc rồi.” Nguyễn Minh Huy tất nhiên không dễ dàng từ bỏ như vậy, “Cô mỗi ngày ở nhà lên mạng, ngủ dậy thì pha trò, làm gì có việc gì, hay là đã có bạn trai rồi?" Nguyễn Tĩnh cố giữ vẻ mặt bình tĩnh đối diện với người có ý vu khống cô: “Em thực sự không có hứng thú với việc leo núi đâu. Hay anh thỉnh cao nhất khác làm sứ giả bảo hộ chị dâu đi.” “Nhưng anh chỉ tin em thôi.” Nguyễn Minh Huy nói nửa đùa nữa thật. Thật ra mà nói, trong tất cả các anh chị em, anh thực sự thích nhất Nguyễn Tĩnh, tính tình ôn hòa, không câu nệ tiểu tiết, dù đôi khi có chút cố chấp. Nguyễn Tĩnh quay đầu lại nói với Nguyễn Minh Huy một câu: “Anh, em đề cử Nguyễn Nhàn. Chị ấy gần đây béo lên không ít, chắc cần vận động một chút đấy.” * Chú thích : ở đây Nguyễn Tĩnh chơi chữ. Câu thoại gốc trong tiếng trung có thể giải nghĩa "Cảnh đẹp đến nỗi muốn ăn luôn", cộng với việc hai người đến đó để ăn sáng. Đúng là "một mũi tên trúng 2 con chim" nhỉ ^^ --------------------- @ ha_chi_linh: Mình mới post trong TVE thôi, chưa post ra ngoài blog đâu bạn ^^ thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 23-09-2011 lúc 05:18 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#5 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jun 2011
Bài gởi: 26
Xin cảm ơn: 834
Được cảm ơn 26 lần trong 14 bài
|
mình thích đọc truyện này rồi đấy
) mong là mỗi ngày đều có chương mới
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#6 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Feb 2009
Nơi Cư Ngụ: Vũng Tàu
Bài gởi: 9
Xin cảm ơn: 27
Được cảm ơn 13 lần trong 8 bài
|
Ban oi cho minh post truyen nay qua blog cua minh duoc ko ? ^^
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#7 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Chương 3 “A Tĩnh, nếu như ông muốn con cùng Tương Nghiêm kết hôn, con có ý kiến gì không?” Nguyễn Tĩnh đần ra một lúc: “Ông đang nói đùa ạ?” “Hai chị em con, đứa thì hai mươi tám, đứa thì hai mươi sáu, cứ mãi không có chút động tĩnh gì về chuyện yêu đương cả, ông không biết lúc nào mới uống đước rượu mừng của mấy đứa đây. Ông thấy con với Tương Nghiêm rất thích hợp, nếu như hai đứa có ý đến với nhau, đỡ phải ra ngoài tìm đàn ông mà không biết lòng dạ ra sao. Nguyễn Tĩnh nghĩ chắc trong lòng Tương Nghiêm giờ đang không biết chửi cô như thế nào đây mà. Cô lén nhìn sang người bên cạnh thấy nét mặt không chút thay đổi. “Ông ơi, con với Tương Nghiêm không thích hợp đâu ạ.” Nguyễn tĩnh thắng thắn nói. “Ông cũng không phải kẻ độc tài đâu. Ông hỏi qua Minh Huy rồi. Nó nói con thích Tương Nghiêm cơ mà.” Nguyễn Tĩnh nhất thời thấy xấu hổ, thực sự là không có gì mất mặt hơn chuyện này, “Trước đây con thích, nhưng hiện tại ___ ai, ông ơi, chuyện hôn nhân con muốn tự mình giải quyết ông ạ.” “Chờ con giải quyết không biết phải đợi tới khi nào. Ông nghe nói mẹ con gần đây đã bố trí cho con một buổi xem mắt, có vửa ý hay không vậy?” “Không ạ.” Nguyễn Tĩnh lắc đầu, trên thực tế còn chưa có gặp mặt nữa kìa. “Quen nhau qua kiểm xem mắt cũng không đáng tin cậy.” Nguyễn Chính quay qua Tương Nghiêm: “Ông cũng không muốn ép hai đứa, dù sao thì hôn nhân cũng là chuyện cả đời. A Nghiêm, con có ý kiến gì không?” “Ông cứ làm chủ là được ạ.” Tiếng nói rất bình thản, nghe không ra tâm tình thế nào. Nguyễn Tĩnh đột nhiên có chút bực bội: “Ông, con không tính kết hôn đâu.” Để bảo toàn sinh mệnh… phải thêm một câu nữa: “Trong một thời gian ngắn ạ.” “Ngắn là bao lâu? Ba năm hay năm năm?” Nguyễn Tĩnh giật thót tim: “Năm năm ạ!” Nguyễn Chính đáp lại bằng cách cầm cây gậy trong tay ném thẳng tới. Nguyễn Tĩnh không ngờ ông mình lại độc ác như vậy, nhất thời không có phản ứng, lập tức bị đánh trúng, Tương Nghiêm đứng bên cạnh kéo cô một cái, chờ đến khi Nguyễn Tĩnh lấy lại được tinh thần, Tương Nghiêm đã nhặt cây gậy lên mang trả cho Nguyễn Chính đang thản nhiên ngồi trên ghế sô pha. Nguyễn Chính nhìn anh ta một cái: “Thôi quên đi. Đi ra ngoài cả đi.” Lúc Tương Nghiêm đi qua người cô, Nguyễn Tĩnh vốn muốn gọi anh ta lại nhưng nghĩ rằng gọi rồi cũng chẳng biết nói gì, cuối cùng xoay người trở về phòng. Thứ bảy, Nguyễn Tĩnh lái xe tới địa chỉ Triệu Khải Ngôn đã đưa, ngoài cửa hàng bày hai lẵng hoa, chắc ó lẽ không nhầm đâu. Khi cô đẩy cửa đi vào, đúng lúc có một nam giới từ bên trong đi ra, nhìn thấy cô không khỏi dừng lại: “Đúng là cô rồi.” Nguyễn tĩnh cũng nhớ ra người nọ chính là người lần trước gặp qua ở hàng ăn Nhật Bản, “Chào anh.” “Thì ra là cậu ta đang đợi cô.” Người đàn ông tủm tỉm cười rồi dẫn cô đi vào, hình như đã quên việc mình cần phải ra ngoài luôn rồi. Bên trong được trang trí tương đối đơn giản, gam màu trầm là chủ yếu, trên trường treo không ít tranh vẽ theo trường phái ấn tượng. Chung quanh có rất nhiều người đang uống rượu sâm panh. Thành thật mà nói, tới bây giờ Nguyễn Tĩnh mới biết khí chất của Triệu Khải Ngôn rất hấp dẫn người khác. Trên người mặc chiếc áo len tối màu cỏ vẻ rộng rãi, phía dưới quần dài làm bằng vải mềm là một đôi dép xăng đan, ăn mặc rất tùy hứng lại khiến cho mọi người ấn tượng rất sâu. “Khải ngôn, có khách tới này.” Tiếng hô của người bên cạnh đã làm Nguyễn Tĩnh trong nháy mắt trở thành tiêu điểm. Nói đúng ra thì Nguyễn Tĩnh cả đời này chưa từng bị người ta chú ý như thế. Triệu Khải Ngôn cũng đã đến gần, ra hiệu với người bên cạnh kiềm chế một chút: “Sorry, anh bạn này của tôi rất thích trêu đùa.” “Không sao cả đâu.” Triệu Khải Ngôn vừa cười vừa nói, dẫn Nguyễn Tĩnh đến bên ghế rồi ngồi xuống, thuận tay đem chính ly rượu trên tay mình đưa cho cô: “Em uống được rượu không?” “Chỉ một chút thôi ạ.” “Ly này tôi chưa có uống đâu.” Khải Ngôn nói: “Tôi cứ lo em sẽ không tìm được chỗ này đấy.” Đúng thật là cô phải đi tìm hai vòng mới thấy, cũng lâu rồi không đi dạo thành phố N, đã có rất nhiều toàn nhà cô đều chưa nhìn thấy bao giờ, “Bên ngoài có một nhà hàng Ý mới mở đúng không nhỉ?” “Chắc là vậy, em có hứng thú với đồ ăn Ý à?” “Ăn cũng được.” Một đôi nam nữ cùng nhau đi tới, “Khải Ngôn, sao không giới thiệu một chút đi?” Triệu Khải ngôn đứng lên giới thiệu rất tự nhiên. Tên tuổi của họ rất phức tạp khiến Nguyễn Tĩnh không thể nhớ nổi. “Cô quen Khải Ngôn khi nào vậy?” Người hỏi là một cô gái ăn mặc rất mốt. Triệu Khải Ngôn đã bị người khác kéo đi giao lưu mất rồi. Nguyễn Tĩnh nắm tay lại một cái, “Cũng được một tháng rồi.” “Cô có biết ___ Khải Ngôn rất thích đùa giỡn…” Nguyễn Tĩnh vốn muốn nói tôi cũng rất thích đùa đấy, nhưng nghĩ nghĩ rồi đáp: “Cũng được thôi.” Cô cũng không để lời nói dò xét không thân thiện của đối phương ở trong lòng. “Lần đầu tiên thấy cậu đưa bạn gái đến.” Triệu Khải Ngôn nhấp một ngụm rượu, “Không phải bạn gái của tôi, chỉ là một người bạn bình thường thôi.” “Thân hình cô ta rất tuyệt đấy, làm tình___” Khởi Ngôn liếc sang anh ta: “Cô ấy là người đứng đắn.” Đối phương nhún vai: “Sorry, tôi tưởng cậu thích cô ta.” “Cứ thích là phải làm tình sao?” – Khải Ngôn cười cười, “Còn nữa, anh nhìn ra tôi thích cô ấy ở chỗ nào vậy?” “Rượu” “A, anh suy nghĩ nhiều quá rồi.” Khi tất cả mọi người tản đi, Nguyễn Tĩnh ngồi trên sofa, chờ Triệu Khải Ngôn vào bên trong lấy áo khoác. Kỳ thực vừa rồi, cô chỉ muốn chào tạm biệt rồi về theo số đông mọi người lúc đó. Kết quả là Triệu Khải Ngôn kêu cô chờ anh một chút, lúc đó tất cả các khán giả hô “A” một tiếng, khiến Nguyễn Tĩnh hiếm khi e thẹn cũng cảm thấy có chút ngại ngùng. “Xin lỗi, lại khiến em phải đưa tôi về.” Khải Ngôn cười nhẹ. “Không sao, dù sao nhà của chúng ta cũng gần nhau mà.” Trong xe vang lên những dòng nhạc êm dịu. “Đúng rồi,” Nguyễn Tĩnh mở túi lôi ra một hộp gỗ. “Tặng anh một món quà.” Triệu Khải Ngôn đón lấy, khẽ nhíu mày: “Vì lý do gì vậy?” “Chúc anh khai trương cửa hàng đại cát.” Triệu Khải Ngôn tất nhiên không ngờ tới, im lặng một lúc rồi cười thành tiếng: “Cám ơn em, tôi có thể mở ra không?” “Đương nhiên là được.” Bên trong là một lọ đựng hạt cà phê màu sắc vô cùng rực rỡ. “Có phải là rất trẻ con hay không?” “Không, tôi rất thích. Cám ơn em.” Lần này, thanh âm được nói ra mang vài phần dịu dàng. Chủ nhật, Nguyễn gia đang dùng cơm tối, trên bàn cơm, Nguyễn Nhàn tuyên bố kỳ nghỉ hè này, các công nhân viên chức trong đại học muốn đi du lịch ở đảo nên Chủ nhiệm tài vụ của trường – Nguyễn Nhàn quyết định thiên vị một lần, người trong nhà họ Nguyễn đều có thể tham gia, đồng thời cho phép mang theo cả bạn bè hay bạn đời đi cũng được. Nguyễn Tĩnh đối với chuyện này tất nhiên không hào hứng là bao, đang nghĩ ngợi nên mượn cớ gì để cự tuyệt thì Nguyễn Nhàn đã đối phó với cô đầu tiền: “A Tĩnh, em phải có mặt.” “Why?” “Không tại sao cả, ý của ông đấy.” Lời này chính là do thủ lĩnh Nguyễn Chính nói ra. Nhận thức của Nguyễn Tĩnh không hề kém, cơ bản đã đoán được chủ ý của ông nội là gì, nó là buổi xem mặt trá hình đây mà. Dự tính muốn phản bác lại, nhưng nhìn thấy ánh mắt uy nghi của Nguyễn Chính, cô khẽ ho một tiếng rồi chuyển hướng sang Nguyễn Nhàn: “Em không tham gia đâu, chỗ nào mà em cũng đi đến rồi, không muốn đi lại nữa, đúng là lãng phí thời gian.” “Đi đến rồi thì càng tốt, làm hướng dẫn viên du lịch cho tụi chị luôn.” “Đưa phí hướng dẫn cho em đã.” Nguyễn Nhàn lạnh lùng mở miệng: “Chị hỏi em một câu thôi, em hiện tại đang dùng tiền của ai thế? Người trong nhà duy nhất không có việc làm âm thầm nghiến răng: “Tốt thôi, em đi kiếm tiền.” “Chị đã bao bọc cho em đấy. Ngoài những ngày nghỉ thì còn ba tháng thôi, hy vọng em có khả năng kiếm được ba ngàn tệ nhé.” Ngữ điệu khinh bỉ khiến cho Nguyễn Tĩnh buồn chán, xấu hổ không thôi, đang muốn mở miệng rủa Nguyễn Nhàn một chút thì người giúp việc gọi cô nhận điện thoại. “Ai vậy?” “Anh ta nói họ Triệu ạ.” Nguyễn Tĩnh ngờ ngợ rồi buông bát cơm xuống, chạy nhanh ra ngoài cầm tai nghe, rất ít người gọi vào số nhà riêng để tìm cô. “Nguyễn Tĩnh, em hiện giờ có rảnh không?” Giọng nói trầm thấp này dĩ nhiên là Triệu Khải Ngôn rồi, “Có việc gì vậy?” “Có thể ghé quán của tôi một chút không?” “Anh làm sao vậy?” “Xảy ra một chuyện___ nếu như em không rảnh …” “Em đi ngay đây.” Nguyễn Tĩnh biết Triệu Khải Ngôn không phải là người dễ dàng nhờ cậy người khác, chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì rồi. “A Tĩnh, em định đi đâu đấy?” – Nguyễn Nhàn gọi lại “Em đi ra ngoài gặp bạn đây.” – Vừa nói xong đã cầm chìa khóa xe chạy ra ngoài cửa. Nguyễn Nhàn không khỏi nhíu mày: “Bạn nào mà họ Triệu nhỉ?!” Xe dừng ở cửa quán cà phê, Nguyễn Tĩnh vội vã xuống xe đẩy cửa đi vào. Lúc này, Triệu Khải Ngôn đang ngồi trên ghế sofa sát bên cửa, đôi lông mày nhíu lại, thấy Nguyễn Tĩnh tiến đến không khỏi ngẩn người, sau đó hé ra một nụ cười nhẹ: “Xin lỗi em, muộn thế này còn khiến em phải đi đến đây.” Trên vạt áo sơ mi màu trắng của anh có không ít vết máu, Nguyễn Tĩnh nhìn thấy cũng giật mình, trong lòng bỗng hốt hoảng. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Anh nhìn theo ánh mắt cô thấy vết máu: “Tôi không sao, đó là máu của người khác.” Nguyễn Tĩnh đi đến ngồi cạnh anh. Triệu Khải Ngôn khó khăn mở miệng: “Cộng sự của tôi cùng người khác xảy ra tranh chấp, tôi thật không ngờ kẻ đó lại đánh người.” Nói xong cười khổ một chút: “Dù sao ở đây cũng không phải là Anh quốc.” “Anh ấy… đã chết rồi sao?” Nguyễn Tĩnh cảm giác được Khải Ngôn cầm tay cô, có chút lạnh lẽo. Thật lâu sau, Nguyễn Tĩnh nghe thấy tiếng của anh: “Nhìn thấy người bạn ngày hôm còn hẹn nhau cùng đi uống rượu ngay trước mặt mình không còn hơi thở, cảm giác này thực sự …. khiến cho người ta căm hận.” Nguyễn Tĩnh có chút xúc động, giơ tay nhẹ xoa vào má anh, “Anh đã cố hết sức rồi.” Anh lắc đầu, đôi mắt luôn luôn tự tin và ung dung giờ tràn ngập đau đớn, “Không, nếu như tôi có thể kéo anh ấy sớm hơn một chút, thì chắc chuyện này sẽ không xảy ra.” “Cái này cũng không phải là lỗi của anh, nên anh cũng đừng tự trách mình.” Khải Ngôn quay đầu nhìn cô: “Tôi cũng không biết vì sao lại gọi em tới đây nữa.” “Chúng ta là bạn mà.” Khải Ngôn cười cười, so với lúc trước anh đã bình tĩnh hơn không ít, “Nguyễn tĩnh, cám ơn em rất nhiều.” “Anh không có chuyện gì là tốt rồi.” Cô mừng là anh không bị thương trong sự cố đó. Nguyễn Tĩnh về đến nhà đã mười hai giờ đêm. Khi trở về phòng, cô phát hiện gian phòng chiếu phim cuối hành lang vẫn còn có người, chần chừ một chút rồi đi đến, đẩy cửa ra phát hiện là Tương Nghiêm đang xem một bộ phim điện ảnh không có tiếng động (phim câm). “Anh còn chưa ngủ sao?” Nguyễn Tĩnh không ngờ rằng chính mình tùy ý hỏi một câu. Tương Nghiêm quay đầu lại nhìn thấy cô, ‘Đã về rồi à?” “Vâng.” – Anh ta đang đợi cô sao? Nguyễn Tĩnh đứng nguyên một chỗ mà tiến thoái lưỡng nan. Nếu như là trước đây, cô nhất định sẽ tiến đến, thế nhưng hiện tại ______ Nguyễn Tĩnh cười cười: “Tôi có chút mệt nên đi nghỉ trước đây. Anh cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Ngàn vạn lần, ngàn vạn lần đừng tự mình đa tình nữa. Hôm sau, Nguyễn Tĩnh đang bước vào cửa quán ăn điểm tâm thì gặp Triệu Khải Ngôn. Anh dựa vào tường kính, bóng lưng đẹp đẽ, mang theo chút buồn không thể diễn tả được. Anh thấy cô đi tới, khẽ nở một nụ cười nhẹ mà dịu dàng. “Anh đang đợi em mua ăn sáng à?” – Nguyễn Tĩnh thấy anh hai tay trống không nên trêu đùa. Không ngờ Triệu Khải Ngôn lại gật đầu: “Ừ, làm phiền em rồi, tôi hôm nay ra ngoài quên mang tiền theo.” Nguyễn Tĩnh nhận phần nước hoa quả Triệu Khải Ngôn đưa, “ Anh tính làm gì tiếp vậy?” “Sao cơ?’ “Quán cà phê còn mở nữa không?” Triệu Khải Ngôn cười khẽ một chút: “Tôi nghĩ vẫn sẽ cho mở cửa.” Nguyễn Tĩnh biết chính mình lo lắng dư thừa. Triệu Khải Ngôn dù cũng đã từng có rất nhiều kinh nghiệm sống, sự mất mát sẽ khiến anh buồn nhưng không làm anh chán chường. “Em nghe chị em nói anh trước đây ở Anh quốc làm huấn luyện viên bơi lội chuyên nghiệp à.” “Chị em à?” Triệu Khải Ngôn suy nghĩ một chút, có chút ấn tượng. “Những chuyện cô ấy biết chắc đều do Triệu Lâm cung cấp rồi, các cô tốt nhất đừng nên tin hết toàn bộ. Tôi có làm một năm, nhưng chỉ dạy môn lặn thôi. Có chuyện gì sao?” “Lần sau em sẽ hướng anh thỉnh giáo.” Môn lặn lại càng tốt, có một huấn luận viên trình độ cao siêu huấn luyện, tâm nguyện được xuống nước chắc có thể hoàn thành. Nguyễn Tĩnh bỗng nhớ đến một chuyện quan trọng: “Chị em rất thích anh đấy.” “Sao cơ?” Việc này làm Khải Ngôn phản ứng không kịp. “Chị ấy đối với anh nhất kiến chung tình (yêu ngay cái nhìn đầu tiên) rồi.” – Nguyễn Tĩnh thái độ thành khẩn, tuyệt đối cam đoan không phải nói đùa, “Anh có bạn gái chưa?” “Tạm thời vẫn chưa có.” – Khải Ngôn trả lời khá khôn khéo. Nói đến đây, Nguyễn Tĩnh có chút xấu hổ: “Có phải em giống như đang mai mối không?” Khải Ngôn cười không nói. Nguyễn Tĩnh vốn không biết rằng mình đã gợi ra một chủ đề nói chuyện sai lầm. Dù sao với chuyện làm mối ghép đôi này thì người trong cuộc rất ít khi thấy thích thú. Sau đó trong lòng cô rất hối hận, lập tức chấm dứt đề tài này. Khải Ngôn cúi đầu nhìn lại, anh tự nhận không phải là người dễ dàng khiến người khác gần gũi với mình. Vậy mà cô gái bên cạnh đang … anh rất gần, cánh tay cũng rất gần, nhiệt độ cơ thể cô ấm áp hơn anh. Khải Ngôn thậm chí có thể thấy bóng làn mi rủ xuống của cô tạo thành cánh bướm, phía má trái của cô có một núm đồng tiền đầy bí ẩn, mỗi khi cười đều rất thu hút người khác, khóe miệng nhỏ xinh dưới ánh mắt trời chiếu ra thứ ánh sáng mê hoặc lòng người. Khải Ngôn tìm chuyện khác để nói, day day ấn đường, “Dạo này em đang tìm công việc à?” Nguyễn Tĩnh quay đầu lại, “Làm sao anh biết thế?” Thời gian trước, đúng thật là cô có đăng không ít bản lý lịch của mình lên mạng, nhưng vẫn chưa từng nhận được hồi âm. “Em cả ngày nhàn rỗi, chắc hẳn là đang tìm việc rồi.” Nguyễn Tĩnh chịu sự đả kích rất lớn, “Anh cũng biết hiện giờ tìm việc thực sự rất khó mà.” “Bạn tôi mở một phòng triển lãm tranh, đang cần một người tổng giám sát nghệ thuật đó.” Nguyễn Tĩnh cảm thấy cứ như chuyện thần tiên(*): “Chức vị cao như thế là quá đề cao em rồi.” Khải ngôn chỉ cười: “Em từng học chụp ảnh nude đúng không?” Nguyễn Tĩnh lần này vô cùng kinh ngạc: “Sao anh biết?” “Bạn tôi đã xem qua lý lịch sơ lược của em, anh ấy có hỏi tôi, tôi đã nói rất phù hợp. Tôi nghĩ phần “Nguyễn Tĩnh” được viết trên lý lịch sơ lược kia chắc hẳn là Nguyễn tiểu thư trước mặt tôi đây.” Nguyễn Tĩnh không khỏi có chút ngượng ngùng: “Anh đã xem qua tác phẩm của em rồi à?” “Rất gợi cảm.” Nguyễn Tĩnh cười: “Cám ơn anh.” “Cuối tuần cùng nhau chơi bóng nhé?!” – Khải Ngôn nói tiếp: “Ông chủ tương lai của em mời em đấy.” Nguyễn Tĩnh ngày hôm nay thực sự kinh ngạc không ít, “Vậy coi như là buổi phóng vấn ạ?” “Em muốn nghĩ thế cũng được.” – Khải Ngôn cười nhẹ, hơi nghiêng đầu nhìn cô….Thành thật mà nói, anh không muốn làm hỏng quan hệ tốt đẹp hiện nay giữa hai người, thế nhưng trong lòng dục vọng càng ngày càng rõ ràng, anh là người có ý thức rất cao, làm việc luôn tùy ý, hưởng thụ cuộc sống, thích khám phá những chuyện mình chưa biết, mà hiện tại ___ anh thừa nhận tất cả ở Nguyễn Tình đều là những mục tiêu mà anh yêu thích. Cô dịu dàng phóng khoáng, luôn rất nổi bật. Vẻ đẹp của cô giống như rượu ủ đã trăm năm, dìu dịu mà lại ngấm thật mạnh. (*) : Nguyên văn "Nguyễn Tĩnh cảm thấy như truyện "Nghìn lẻ một đêm" .------------------ @ ha_chi_linh: Cám ơn bạn. Mình sẽ cố gắng ^^ @ Ameru: Bản dịch này vẫn chưa hoàn thiện lắm đâu nhé, câu cú nhiều khi lủng củng lại lặp từ, dấu chấm dấu phẩy vẫn chưa rõ ràng và ngắt đoạn cũng nhiều chỗ chưa hợp lý. Mình sẽ cố gắng hoàn thiện sau này. Nhưng nếu bạn không ngại thì bạn có thể đăng tải truyện này trên blog của bạn, nhưng mong bạn hãy link back lại topic này nhé. Thân ^^ thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 05-10-2011 lúc 02:02 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#8 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jun 2011
Bài gởi: 26
Xin cảm ơn: 834
Được cảm ơn 26 lần trong 14 bài
|
mình thích cảm giác chờ đợi ...
nên không thành vấn đề
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
isabella_lp (09-11-2011), Julia Yu (07-10-2011)
|
|
|
#9 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Mar 2011
Nơi Cư Ngụ: Somewhere by the sea
Bài gởi: 7
Xin cảm ơn: 19
Được cảm ơn 5 lần trong 4 bài
|
mình thích Cố Tây Tước lắm :X Cảm ơn bạn đã mang đến 1 tác phẩm nữa của tác giả này *hugs*
Topic này còn được lập nên đúng ngày sinh nhật mình nữa, thật là đáng nhớ :") thay đổi nội dung bởi: isabella_lp, 09-11-2011 lúc 10:09 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
Julia Yu (10-11-2011)
|
|
|
#10 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 3
Xin cảm ơn: 12
Được cảm ơn 7 lần trong 3 bài
|
Mình cũng đang tìm một tác phẩm của Cổ Tây Tước
Cám ơn bạn đã dịch! Ráng lên bạn nhé.... |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
hoangocanh21 (24-12-2011), Julia Yu (10-11-2011)
|
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|