Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Góc dịch các tác phẩm tiếng Hoa Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật... |
![]() |
|
|
#11 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 8
Thanked 2 Times in 1 Post
|
mình rất thích Cố Tây Tước. Rất cảm ơn vì bạn đã dịch truyện. luôn luôn ủng hộ bạn.
|
|
|
|
|
|
#12 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Chương 4 : Cuối tuần, rất khó có được cả nhà họ Nguyễn về nhà chính dùng cơm trưa, ấy vậy mà người ngày ngày rảnh rỗi nhất lại không thấy bóng dáng đâu. Người giúp việc nói Nguyễn Tĩnh chín giờ hơn đã ra khỏi nhà, nói là hẹn bạn đánh bi-a. “Gần đây có phải nó mải chơi đến phát điên rồi không?” Nguyễn Minh Huy cười nói. Mẹ của Nguyễn Tĩnh lắc đầu: “Con bé này cùng bố nó học qua mấy thứ này rồi.” “Xem tình hình này chắc là đi cùng bạn trai rồi.” Gần đây hành tung bất định của Nguyễn Tĩnh không khỏi khiến Nguyễn Nhàn suy đoán đến khả năng này. “Chắc là bạn cùng lớp trước đây thôi, nó còn có thể quen được người nào nữa.” – Nguyễn Minh Huy đánh giá tình hình, "Tính tình A Tĩnh rất không chuyên tâm, có chỗ còn hơi vô tâm nữa, chắc chẳng có bao nhiêu nhiêu người chịu được loại bạn gái này đâu.” Nguyễn Chính mở miệng: “Tối nay vẫn sắp xếp cho nó đi gặp mặt đi, ông cũng không quá mong đợi nó có thể tự kiếm được một ai xuất sắc hơn người đâu.” Nguyễn Minh Huy cố hết sức đề cử: “Cháu có một anh bạn học cùng đại học cũng không tồi. Cậu ta là công chức, rất chăm chỉ chịu khó, hay giúp đỡ người khác, bề ngoài cũng khá lắm.” Cả bữa cơm chỉ có Tương Nghiêm không nói một từ, lặng lẽ dùng bữa. Nguyễn Tĩnh đang ở câu lạc bộ xa xa tất nhiên không biết người nhà mình lúc này đang ra sức bán đứng cô. Nguyễn Tĩnh đánh được ba bóng thì mất lượt, ông chủ tương lai của cô – Trần Phàm liền tiến đến, Hai người cùng xem kỹ thuật chọc bóng thuần thục của Triệu Khải Ngôn. Người này hình như lúc nào cũng có thể duy trì một loại ưu nhã, trang phục trên người rất đơn giản và thoái mái, dù không cố tình nhưng lại tỏa ra toàn bộ nét quyến rũ, gợi cảm và vẻ sâu sắc ẩn chứa của một người đàn ông trưởng thành. “Anh ấy có vẻ rất được hoan nghênh.” – Nguyễn Tĩnh thấy hai người phụ nữ phía bàn bên cạnh đều nhìn về hướng này. “Ghen rồi sao?” – Trần Phàm tủm tỉm cười. Nguyễn Tĩnh vốn muốn nói mình đang ghen, vì cô luôn muốn học kiểu khí thế phóng khoáng đó, rồi ngẫm lại chỉ nói một câu: “Tôi có ghen gì đâu.” “Trong nhóm chúng tôi, danh tiếng của cậu ấy đều được mọi người kính trọng nhất từ trước tới nay. Cô vẫn chưa được thấy qua, một Triệu Khải Ngôn trước đây không hề kiêng nể chuyện gì, cái gì cũng dám làm.” Thật sự hơi khó để tưởng tượng, một Triệu Khải Ngôn ôn tồn lễ độ lại vô nguyên tắc sẽ có bộ dạng gì đây? “Có điều là dù sao đã ở Anh quốc đến tám chín năm, phong độ của một người đàn ông cũng học được mười mấy phần rồi, có lẽ các cô gái lại thích phong cách này của cậu ấy.” Nguyễn Tĩnh gật đầu. Trần Phàm nghĩ nhân viên mới này khá là thú vị, “Cô chơi bi-a được bao nhiêu năm rồi?” Nguyễn Tĩnh theo thói quen bấm tay tính toán: “Ba năm ạ.” Trần Phàm cười ha hả: “Cô có thích trượt tuyết không, hay là lướt sóng?” “Tôi vẫn chưa thử qua.” “À, lần sau cô nhờ triệu khải ngôn đích thân dạy cho, cậu ấy rất rõ khoản này đấy.” Triệu khải ngôn chọc gậy sai lầm, lắc đầu thong dong lui xuống. Trần Phàm đi tới bên cạnh anh rồi nói: “Rất ít khi thấy cậu mới ba phút đã hạ trận đấy.” Khải Ngôn cười cười, đi tới đứng bên Nguyễn Tĩnh. “Anh ấy lợi hại quá.” – Nguyễn Tĩnh xem kỹ thuật đi bóng của Trần Phàm, tương đương với tiêu chuẩn của người chơi chuyên nghiệp. “Bố anh ấy dạy đánh bi-a đấy.” “Thảo nào.” Khải Ngôn cười mãi, rồi rất tự nhiên hỏi chuyện: “Buổi tối em có rảnh không?” “Vâng, em ngày nào cũng chơi bời lêu lổng mà.” Người nào đó họ nhẹ một tiếng: “Xem ra về sau tôi phải cẩn thận dùng từ mới được.” Nguyễn Tĩnh gặp chuyện tốt liền nhận ngay, cười hỏi: “Buổi tối có việc gì ạ?” “Muốn mời em ăn cơm tối, không biết tôi có vinh hạnh này hay không?” Nguyễn Tĩnh suy nghĩ một chút: “Có lẽ không được rồi ạ.” “Em hẹn bạn à?” Ý tứ thăm dò mà rất ung dung thản nhiên. “Là công việc bắt buộc ạ.” – Cô phải báo cáo ông nội những việc đã làm trong một tuần này mà. Trần Phàm mất lượt, Nguyễn Tĩnh ra khỏi phòng nghỉ, chơi tiếp. “Sao mặt kín như bưng thế?” Khải Ngôn đưa mắt nhìn người bên cạnh, không trả lời chỉ nói: “Tôi nghĩ anh sẽ kết thúc ván đầu.” Trần Phàm nhún vai: “Vinh quang một mình tôi hưởng nhiều quá thì chẳng có ý nghĩa gì nữa.” Nguyễn Tĩnh chọc liên tiếp hai bóng. Tuy rằng cô đã nhiều năm không đánh bi-a, khi dùng tay khó lấy lại được cảm giác vậy mà vẫn không cảm thấy gượng gạo. “Tư thế của cô ấy rất đẹp.” – Trần Phàm phát biểu cảm tưởng. Triệu Khải Ngôn nhìn sang Nguyễn Tĩnh đang đứng trước bàn vui vẻ đánh bi-a. Hôm nay cô mặc một chiếc áo trắng mỏng đơn giản cùng quần cotton màu đen, ngồi ghé vào bàn bóng, làn da trắng nón dưới ánh đèn sáng trắng gợi cảm giác rất mông lung, đường cong phía gáy thật mềm mại. Cô hơi nghiêng đầu, nét mặt rất chăm chú, tạo nên một sự gợi cảm mơ hồ… Khải Ngôn nheo mắt, cuối cùng vẫn là không bắt đầu, cho dù biết chính mình đối với Nguyễn Tĩnh có chút khát vọng thầm kín, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô đã bắt đầu nảy sinh, thế nhưng dù sao anh cũng đã là người ba mươi mốt tuổi, không còn là một cậu thiếu niên vì hưng phấn mà sẽ liều lĩnh mạo hiểm xông tới. Hơn nữa, thái độ của Nguyễn Tĩnh càng chứng tỏ cô với anh ngoài tình bạn ra không có tình cảm đặc biệt nào khác….Nghĩ như vậy, Khải Ngôn không khỏi có chút tự chế giễu chính mình, qua ba mươi tuổi mới gặp phải loại vấn đề tình cảm mà thấy khó khăn đến như vậy. Phòng tranh Cao Phàm có lối đi bộ (để xem tranh) nổi tiếng tại thành phố N. Phòng triển lãm được lắp đặt xa hoa, thấm đẫm không khí nghệ thuật. Trần Phàm là một người vô cùng yêu thích tranh trừu tượng, cứ nửa năm sẽ tổ chức triển lãm tranh một lần, không vì doanh thu mà chỉ vì nghệ thuật. Nguyễn Tĩnh mấy lần nghĩ thầm những người bên cạnh Triệu Khải Ngôn sao mà tự phụ thế nhỉ. Năng lực học hỏi của Nguyễn Tĩnh rất tốt, mới qua hai tuần đã có thể cơ bản thích ứng với công việc của phòng tranh. Nhiều ngày nay, Trần Phàm bận bịu với đống tranh cát được xem như là nghệ thuật thủ công dân gian, ngày kia cần tổ chức triển lãm tranh, do vậy gần đây, người phụ việc Nguyễn Tĩnh tương đối bận rộn. Triệu Khải Ngôn có chút tận lực sắp xếp cho Nguyễn Tĩnh làm việc tại phòng tranh của Trần Phàm, bỏ lý trí qua một bên, hoàn toàn tùy ý mà làm liều. Chính anh cũng thấy buồn cười, cứ thế mà dùng đến thủ đoạn tồi tệ kiểu này. Khải Ngôn ngồi ở trên xe một lúc mới xuống xe, tiến vào phòng tranh, trên tay cầm theo loại bánh Tiramisu (bánh ngọt tình yêu) mà cửa hàng không bán ra ngoài, cùng với bánh vannila và một cốc mocha. Loại tình cảm không tên này khiến anh càng ngày càng khó nắm bắt. Tại chỗ rẽ ngoài hành lang, Khải Ngôn dừng bước chân. Đứng trước bản tranh khắc mặt trời lặn chính là Nguyễn Tĩnh, hai tay ôm lấy cánh tay, nhìn lên bức tranh trên tường, áo sơ mi đen buộc quanh tấm lưng cong, xinh đẹp dù không mấy chỉnh chu. Triệu Khải Ngôn nhớ tới một người bạn đã từng nói với anh một câu: Một khi bóng lưng của đối phương cũng có thể khiến cho cậu phải xuất thần, vậy thì, người ấy đã có thể dễ dàng làm dao động trái tim của cậu rồi đó. “Chào.” – Anh nhẹ nhàng đi qua, bắt chuyện. Nguyễn Tĩnh không nghĩ tới lúc này sẽ thấy Triệu Khải Ngôn, “Sao anh lại đến đây?” “Tôi đoán có thể là em đói bụng rồi.” Lúc này Nguyễn Tĩnh mới nhìn đến trên tay Triệu Khải Ngôn xách theo một cái túi rất đẹp, vui vẻ nói: “Đồ ăn phải không ạ?” “Ừ. Em đã làm xong việc chưa?” “Cho dù chưa xong thì giờ em cũng chỉ muốn ăn mấy thứ này thôi.” – Nguyễn Tĩnh lơ đãng kéo tay Khải Ngôn đi vào phòng khách. Khải Ngôn khẽ cười: “Em rất thích ánh mặt trời lặn à?” Nguyễn Tĩnh biết anh nói tới việc cô vừa rồi thưởng thức bức tranh kia, “Em cảm thấy nó rất tinh xảo.” Hai người vào phòng, ngồi xuống sofa. Nguyễn Tĩnh liền vội vã mở túi, lập tức cười tươi. “Hình như em từng nói là mình thích đồ ăn ngọt?’ “Thì ra anh vẫn nhớ.” “Trí nhớ của tôi luôn tốt mà.” – Triệu Khải Ngôn đi tới trước bàn công tác rồi dựa vào đó, trong không gian phảng phất mùi hương tinh khiết của vị cà phê, trên ngón tay thon dài ấy dính chút bơ…. Khải Ngôn quay đầu, cầm lấy cây bút máy trên bàn, lưu luyến quay quay trên đầu ngón tay. Không biết là bao lâu, khi anh ngầng đầu phát hiện Nguyễn Tĩnh đang đứng trước mặt mình, khẽ mìm cười, rất gần. Cơn gió phương bắc khẽ luồn qua cửa sổ, đưa những sợi tóc dài phía sau tai của cô lướt nhẹ qua gương mặt Khải Ngôn. Hai người đứng đối diện, trán gần chạm vào nhau. Một mùi hương còn ngọt ngào hơn cả hương vanilla khiến Khải Ngôn nheo mắt lại. Đó là một mùi hương lan tỏa từ làn da của cô. Khi gặp mùi hương này, Khải Ngôn khao khát được chạm vào hương thơm đó. Bao nhiêu năm qua cũng chưa từng có rộn ràng như vậy, hưng phấn mà tha thiết như vậy. Hơi thở có chút dồn dập. Hay là anh cứ cho phép mình phóng túng một lần, chỉ cần gần thêm chút nữa thôi…… Khi gần chạm tới bờ môi kia, Khải Ngôn chậm rãi thu người lại, khẽ cười nói: “Em ăn xong chưa?” Nguyễn Tĩnh dường như đang nghiên cứu anh, cuối cùng rút ra kết luận: “Lúc anh không nói tiếng nào, anh rất xinh đẹp lạnh lùng.” Khải Ngôn lui ra một cự ly thích hợp, “Em không nên dùng từ xinh đẹp để miêu tả đàn ông.” “OK, rất đẹp trai ___ lạnh lùng.” Khải Ngôn cười cười, “Nghe nói hôm qua em tới quán tìm tôi, có việc gì vây?” “Em chỉ là tiện đường qua thử vận may, xem có khả năng gặp anh hay không thôi. Vì anh là đại ân nhân mà.” “Ngày hôm qua tôi tới viện nghiên cứu.” – Sau đó giống như lơ đãng, anh nói: “Lần sau em tới, báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ ở đó.” Nguyễn Tĩnh gật đầu: “Nếu như em không có làm phiền anh.” “Không phiền đâu. Thực ra công việc phía bên kia đã giải quyết hơn một nửa rồi. Thời gian tới sẽ không bận rộn giống như vài ngày trước đó đâu.” – Triệu Khải Ngôn không thể không thừa nhận mình có chút nhớ nhung Nguyễn Tĩnh, cho nên hôm nay mới đặc biệt tới nơi này. “Em vẫn muốn hỏi ____ anh nghiên cứu lĩnh vực gì thế?” Khải Ngôn không khỏi lắc đầu: “Đến bây giờ em mới hỏi tôi làm việc gì à?” “Thôi mà, em hơi chậm hiểu mà.” “Là em không thèm để ý thôi.” – May mà anh biết chút ít tính cách của cô, bằng không sẽ cảm thấy bị đả kích rất lớn. “Tôi nghiên cứu thuốc và nghiên cứu virus. Đều chỉ là các khía cạnh hỗ trợ cho y học.” – Khải Ngôn nói chung chung, nói rõ quá trái lại khiến cô càng thêm mơ hồ mà thôi. Nguyễn Tĩnh lắng nghe, cho rằng anh giống như các nhà khoa học, đáy lòng không khỏi cảm thấy kính nể. Khải Ngôn nhìn ánh mắt của cô, đại khái cũng đoán ra được cô đang nghĩ gì, đành thở dài: ‘Còn chuyện này nữa, em muốn học bơi đúng không?” “Anh muốn dạy em à?” “Chờ khi nào em rảnh rỗi vậy.” – Khải Ngôn nói. Nguyễn Tĩnh than thở: “Quả thực là hai ngày nay em bận quá.” Rồi liền đến gần Triệu Khải Ngôn, nửa đùa nửa thật nói: “Anh cố ý nhử em có phải không?” Nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo lấp lánh của cô, giống như khiến anh bị nuốt vào một đầm vực sâu thẳm, Triệu Khải Ngôn bất đắc dĩ phát hiện ra trái tim mình bỗng nhiên đập nhanh nửa nhịp, không khỏi cười khổ, cho đến bây giờ vẫn còn có thể vì một ánh mắt mà không thể khống chế được, anh vốn tự nhận mình không phải là kẻ có ý chí mềm yếu kia mà. Khải Ngôn nhắm mắt: “Nguyễn Tĩnh, em lúc nào cũng có thể tới tìm tôi ___dạy bơi cho em.” – Triệu Khải Ngôn hiểu rõ tình trạng của mình quả thật gay rồi. Anh luôn luôn có thói quen chiếm vị trí chủ đạo trong tình cảm, thế nhưng mối tình lần này rõ ràng bị rơi vào thế bất lợi, bởi vì anh đã động lòng mà đối phương còn chưa bắt đầu. Nguyễn Tĩnh hôm nay về về đến nhà liền về phòng, mệt mỏi ngã luôn xuống giường không muốn nhúc nhích, sau đó chợp mắt hơn nửa tiếng đồng hồ mới đứng dậy đi tắm. Khi cô đứng trước gương, ngón tay lướt của môi mình bỗng nghĩ đến ngày hôm nay khi Triệu Khải Ngôn gần trong gang tấc. Lúc đó có phải là anh muốn hôn cô không? Vì sao lại vậy nhỉ? Trong lúc đầu óc cô còn đang rối tung thì có người gõ cửa phòng, Nguyễn Tĩnh mặc áo ngủ đi ra mở cửa, xem đồng hồ trên giường báo 11h15, muộn như vậy… nhất định là bà cô Nguyễn Nhàn kia rồi. “Lại muốn gì đây?” Cửa còn chưa mở, tiếng đã vọng ra trước, quả là hành động lỗ mãng. Khi nhìn thấy Tương Nghiêm đứng ở ngoài, Nguyễn Tĩnh thật sự rất muốn cắn đứt lưỡi của mình. “Đồ của tôi bị rớt xuống ban công của cô.” – Anh ta nói. Nguyễn Tĩnh ngẩn ra vài giây rồi nghiêng người để anh ta tiến vào. Khi Tương Nghiêm đến chỗ ban công, Nguyễn Tĩnh thấy tên tay anh ta cầm một tập giấy lớn. Nghĩ đến việc anh ta có lẽ luôn chờ cô mở cửa để tìm những tư liệu này, không khỏi thốt ra: “Chị của tôi cũng có chìa phòng này mà.” Tương Nghiêm nhìn cô một cái, rồi lạnh lùng nói: “Không có lần sau nữa đâu.” Nguyễn Tĩnh ngớ ra một chút, cảm thấy hơi oan ức, nghĩ thầm - anh không thích đến phòng của tôi lấy đồ thì cũng không thể tức giận với tôi được, hơn nữa, làm rơi đồ xuống ban công của tôi đâu phải là tôi sai, có sai thì chính là do anh chọn sai phòng cơ mà. Nhìn bóng anh ta đi ra, Nguyễn Tĩnh dùng thêm lực để đóng của lại. Sáng sớm hôm sau, cả nhà cùng một lúc xuống lầu dùng điểm tâm, không khỏi mặt đối mặt với nhau. Đầu tiên Nguyễn Nhàn tóm lấy Nguyễn Tĩnh, “Nghe nói em dạo này đang làm việc tại một phòng triển lãm tranh hả?” Đoán rằng do ông nội nói lại, Nguyễn Tĩnh hai ngày trước đã cùng ông nội đề cập qua việc này. Ông cụ lần này lại không hề phản đối gì cả. Ý tứ của Nguyễn Chính chính là so với việc chạy lung tung khắp nơi thì việc này vẫn còn tốt chán. “Đúng vậy, em đang nỗ lực kiếm ba nghìn nhân dân tệ đây.” – Cô cầm mẩu bánh mì đi tới phòng bếp tìm trái táo, nhưng lại đụng phải Tương Nghiêm ở đó. Chuyện đã tới nước này, nhất định cô với anh ta sẽ sinh hoạt dưới cùng một mái nhà, vì thế không thể tránh né được, mỗi ngày đều phải đối diện với nhau, chi bằng dứt khoát chém bừa một đao, thắng thắn nói cho rõ, cũng tránh việc cảm thấy xấu hổ về sau nữa. “Ây, Tương Nghiêm, bốn năm trước tôi đã hạ quyết tâm không chọc giận đến anh nữa, nên hiện tại anh không cần lo lắng tôi sẽ tiếp tục làm phiền anh nữa đâu.” – Nguyễn Tĩnh nghĩ ngợi, hình như là làm ra vẻ một chút, “Ý tôi là chúng ta có thể sống hòa bình với nhau mà.” Đối phương ung dung mở miệng: “Vậy thì tốt.” Nguyễn Tĩnh không nghĩ tới việc đi lót thảm cầu thang* cũng không quá khó khăn như thế, liền phóng khoáng cười nói: “Tương Nghiêm, chúng ta làm lại từ đầu rồi nhé.” Tương Nghiêm xoay người nhìn cô. Nguyễn Tĩnh nghĩ câu nói đó dù rất bình thường nhưng phù hợp với thực tế mà, anh ta cũng đâu cần phải tỏ vẻ chán ghét thế cơ chứ. Cô cố gắng vắt óc, cuối cùng nói ra một câu: “Bất luận thế nào, chúng ta đều là người một nhà.” Nhìn bóng dáng Tương Nghiêm xoay người đi tới gara, Nguyễn Tĩnh ôm đầu ai thán: “Sao mình không nói chúng ta đều là người Trung Quốc luôn đi cho rồi.” Note : (*) ý chỉ việc hạ mình để đạt được mục đích. thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 14-11-2011 lúc 11:01 AM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#13 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Bỏ bê dịch truyên hơn 1 tháng vì công việc quá bận rộn, đọc được những dòng comments của các bạn khiến mình có thêm rất nhiều động lực. Chân thành cám ơn các bạn rất nhiều. Hy vọng các bạn sẽ cùng với mình đi hết hành trình này nhé ^^
thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 13-11-2011 lúc 03:38 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#14 |
|
Mọt sách
|
Hừm! Cái bệnh đọc nhiều quá nên lắm khi lười com nhưng không biết sao khi đọc cuốn này lại muốn com. Chờ đợi.
Cố lên nha bạn.
__________________
Mỗi ngày tôi chọn 1 niềm vui! |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
Julia Yu (14-11-2011)
|
|
|
#15 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2010
Bài gởi: 3
Xin cảm ơn: 93
Được cảm ơn 8 lần trong 3 bài
|
Bạn ơi, bạn đâu rồi?? Nhớ bạn, nhớ truyện!
Mong sớm gặp lại, thank bạn.
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
Julia Yu (18-12-2011)
|
|
|
#16 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Vì dạo này cuối năm, mình phải chạy đi chạy lại, không có nhiều thời gian. Mình sẽ tạm dừng dịch truyện 1 tháng. 1 tháng sau, nhất định sẽ post liền 2, 3 chaps để tạ lỗi với các bạn độc giả đang theo dõi bộ truyện này.
Thành thật cám ơn sự ủng hộ của các bạn rất nhiều! |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#17 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Dec 2010
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 9
Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
|
Truyện rất hay, cố lên bạn nhé! Chỉ cần bạn đừng drop thì mình chờ bao lâu cũng được ^^
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
Julia Yu (29-01-2012)
|
|
|
#18 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Mar 2009
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội
Bài gởi: 19
Xin cảm ơn: 15
Được cảm ơn 81 lần trong 15 bài
|
nàng ơi cố lên nhé.!!! Bọn ta luôn ủng hộ nàng.. Chờ đợi trong hạnh phúc... Nhanh trở lại nhé.....
__________________
Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ Gian khổ cuộc đời không nặng gánh bằng cha. |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#19 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2011
Bài gởi: 3
Xin cảm ơn: 0
Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
|
nàng ơi...!!!5ting nhá....Mong chờ nàng!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
Julia Yu (25-03-2012)
|
|
|
#20 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Jun 2008
Bài gởi: 57
Xin cảm ơn: 61
Được cảm ơn 1,047 lần trong 49 bài
|
Chương 5: Chiếc xe thể thao màu đen của Triệu Khải Ngôn vừa đỗ lại liền thấy Nguyễn Tĩnh từ trong quán cà phê đi ra, anh lập tức mở cửa xuống xe, đi đến nơi liền giảm lại tốc độ: “Em phải đi à?” Nguyễn Tĩnh quay đầu lại: “Hi.” Sau đó đi về bên cạnh Triệu Khải Ngôn: “Em cứ tưởng rằng hôm nay vẫn không gặp được anh.” “Sao không gọi điện cho tôi?” “Em không có quen để người khác phải chờ đợi.” Hàm chứa ý cười. Khải Ngôn vốn muốn nói tôi cũng không để ý chuyện phải chờ đợi em đâu, nhưng nghĩ đến nói lời này ra quá nhiều tình ý, chỉ nhẹ nhàng nói: “Đã gặp được rồi thì đi vào ngồi chơi đi.” “Không được rồi.” Nguyễn Tĩnh giơ tay nhìn đồng hồ, “Em lén đi ra ngoài đấy, mười phút nữa có lẽ Trần Phàm sẽ đến phòng làm việc của em yêu cầu trình bảng tiến trình của triển lãm rồi.” Khải Ngôn cười rồi lắc đầu: “Thật sự tôi không nên đề cử em nhận việc này.” “NO. Cám tạ ngài.” Nguyễn Tĩnh cười mờ ám: “Tiểu nữ làm việc rất vui vẻ.” Khó có được một công việc khiến cô cảm thấy tràn đầy hăng hái như thế. “Nếu nói như vậy, tôi phải nhận được thù lao do có mắt nhìn người đúng không nhỉ?” Nguyễn Tĩnh do dự: “Tiền lương tháng đầu tiên của em vẫn chưa có đâu.” Khải Ngôn cười cười: “Không sao, tôi có thể chờ.” Nguyễn Tĩnh biết đối phương chỉ là nói đùa thôi, nhớ đến chuyện quan trọng, cúi đầu lấy ra từ túi một vé mời tham dự đưa cho Khải Ngôn. “Triển lãm tranh cát, một giờ chiều thứ bảy, anh có hứng thú đến xem không?” “Nếu có thời gian, tôi sẽ qua đó.” Triệu Khải Ngôn đưa tay nhận lấy, ngón tay của hai người vô tình chạm vào nhau, Khải Ngôn cảm giác như có điện giật trên đầu ngón tay khiến anh rùng mình. “Nếu như anh tới, em nhất định sẽ đứng ở cửa lớn để chờ.” Nguyễn Tĩnh xem đồng hồ trên tay, không thể lưu lại được nữa, đang muốn chào tạm biệt Khải Ngôn, đối phương đã đưa tay giữ cô lại, tay còn lại của anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài lưng chừng của cô, sau đó vén những sợi tóc đen vương trên má ra phía sau tai của cô, sâu trong đôi mắt là sự dịu dàng khó có thể phát hiện ra. Khi Nguyễn Tĩnh chú ý đến động tác của anh, Khải Ngôn đã lui ra không để lại chút dấu vết. “Trên tóc có mảnh giấy.” Nguyễn Tĩnh thấy trong lòng bàn tay của anh có một mẩu giấy trắng nhỏ, “A, cám ơn anh.” Cô vô thức chạm vào phần tóc bên tai. “Muốn tôi đưa em đi không?” Được Triệu Khải Ngôn nhắc nhở, Nguyễn Tĩnh thầm kêu không hay rồi, không có ở lại thêm, vẫy tay chào với người đứng trước mặt, người đã chạy đi mất. Khải Ngôn nhìn Nguyễn Tĩnh đã chạy xa, không khỏi cười khổ, sự xúc động bí ẩn này lúc nào cũng không đúng thời điểm mà lộ ra, đến giờ anh mới biết sức tự chủ của mình không chịu nổi dù chỉ một đòn như thế. Chỉ cần cô chạm nhẹ một cái, toàn bộ ý chí sẽ dễ dàng bị đánh vỡ. Một Triệu Khải Ngôn kinh nghiệm có thừa trước mọi tình huống vậy mà sa sút đến mức cần dùng đến tiểu xảo tầm thường để an ủi chính mình. Trong khoảng thời gian Nguyễn Tĩnh quay về thành phố N vẫn không có tham dự vào bất cứ hoạt động gì thuộc trường học của gia đình họ Nguyễn. Thứ nhất, cô không có danh phận gì, đi đến cũng không hiểu chuyện gì. Thứ hai, cô thực sự không muốn tiếp xúc với “Xí nghiệp” của nhà mình. Kiểu quan hệ ô dù này khiến cô thấy không thoái mái thuận theo. Lần này đến đó hoàn toàn là vì Nguyễn Nhàn lấy ảnh bán khỏa thân của cô ra uy hiếp, không đi sẽ thế này thế kia, cực kì hạ lưu. Nguyễn Tĩnh nghiến răng nghiến lợi, không khỏi hối hận trước đây vì sao lại sinh ra thói quen ngủ mà không mặc quần áo cơ chứ. Hội nghị thông báo chiêu sinh Đại học, cùng Tương Nghiêm đi vào, Nguyễn Tĩnh lần đầu tham dự cuộc họp nội bộ của trường. Tuy là bị đẩy vào cuộc họp này, nhưng tính của Nguyễn Tĩnh khi giải quyết công việc từ trước đến nay đều là ôn hòa thẳng thắn, cho dù toàn bộ cuộc họp một từ cũng chưa nói, thái độ chăm chú của cô vẫn khiến cô thuận lợi vượt qua cửa ải. Tan họp vào lúc hơn mươi hai giờ, cô định thu dọn một chút rồi quay về phòng tranh, người ngồi bên cạnh - Tương Nghiêm dường như đăm chiêu nhìn cô, đột nhiên nói: “Nếu như không vội đi, cùng nhau ăn cơm trưa đi?” Nguyễn Tĩnh ngừng tay, qua hai giây quay đầu cười nói: “Tôi có việc rồi, xin lỗi, để lần sau nhé.” Đây là lần đầu tiên cô từ chối lời mời của Tương Nghiêm, tính ra cũng là lần đầu tiên Tương Nghiêm mời cô, anh ta nhất định sẽ nghĩ cô không biết tốt xấu đây. Đi ra khỏi phòng họp, Nguyễn Tĩnh không khỏi thở dài, cô không muốn hai bên xấu hổ, rõ ràng Tương Nghiêm xem ra cũng không muốn cùng cô ăn, lúc ở nhà cũng chẳng có chuyện để nói, huống chi là hai người đơn độc, hơn nữa cô cũng thực sự có việc. Giai đoạn chuẩn bị công việc là bận rộn hơn cả, cho nên ngày triển lãm tranh cát Nguyễn Tĩnh cũng khá rảnh rỗi một chút, hiện tại cô chỉ cần chăm sóc khách hàng một chút cũng xem như đã hoàn thành nhiệm vụ. Dẫn mấy người trong giới thương nhân tới phòng khách bên phải, vừa đến hành lang triển lãm liền thấy trước ánh chiều tà là Triệu Khải Ngôn. Muốn bỏ qua người này rất khó, vì luôn luôn có một số người dù không cố ý cũng khiến cho người khác phải chăm chú nhìn theo, Triệu Khải Ngôn đúng là kiểu người này. Tuy rằng mãi đến sau này Nguyễn Tĩnh mới phát hiện ra. Cô đi đến phía dáng người anh tuấn kia, “Anh đến khi nào vậy?” Triệu Khải Ngôn xoay người nhìn thấy Nguyễn Tĩnh, không khỏi nở nụ cười, “Cũng được một lúc rồi. Em bận à?” “Không bận ạ.” “Nếu là như vậy, đi theo tôi một lúc nhé?” Nguyễn Tĩnh vui vẻ đồng ý. “Xem ra triển lãm rất thành công, em có thể nói với ông chủ của em tăng lương cho em đi thôi.” Khải Ngôn nhận thấy số người đến xem trong phòng triển lãm cũng không nhỏ. “Thực sự là tâm ý tương thông, em cũng nghĩ như thế đấy.” Triệu Khải Ngôn cười cười, đi tới bức tượng vẽ người rồi dừng lại: “Trình độ vẽ tranh cát giống y như thật nhưng lại không hề kém tranh sơn dầu.” Nguyễn Tĩnh gật đầu, rất tán thành: “Nghệ thuật Trung Quốc bác đại tinh thâm, phần lớn là khiến cho người ta cảm nhận được nhiều thứ rất thần kỳ.” Khải Ngôn nghiêng đầu, nhìn Nguyễn Tĩnh rồi bỗng nói: “Bức tranh kia tôi đã đặt rồi.” Không khỏi cảm thấy đột ngột, Nguyễn Tĩnh dĩ nhiên biết anh đang nói tới bức tranh đó, “Tác phẩm của vị đại sư đó không thường đâu, đáng giá bỏ ra một số tiền lớn đấy.” Khải Ngôn hơi nhếch khóe môi, cũng không nói gì, quay đầu tiếp tục thưởng thức tác phẩm. “Buổi chúc mừng tối nay anh có tham gia không?” “Trần Phàm có đề cập qua với tôi, có lẽ không đi không được.” Khải Ngôn nhìn cô một cái, “Còn em?” Vẻ mặt Nguyễn Tĩnh rất đau khổ, “Dứt khoát không đi không được, ông chủ Trần muốn em đi bưng rượu.” “A, như vậy thì cực khổ cho em rồi.” Đôi khi Nguyễn Tĩnh ngẫm lại Triệu Khải Ngôn người này thật đúng một chút thông cảm cũng không có. Tại buổi chúc mừng, Nguyễn Tĩnh thực sự trở thành một người bồi bàn bưng bê. Trái lại, Triệu Khải Ngôn liên tục cùng mấy người quen nói chuyện phiếm. Nguyễn Tĩnh nghĩ Triệu Khải Ngôn uống rượu rất tao nhã, nhưng không thấy dừng lại. Cô vốn muốn đi đến nhắc nhở, nhưng cô đang mặc quần áo phục vụ mà đi đến chỗ mấy vị nhân sĩ thành công mặc âu phục đi giày da kia, hướng tới một người thoạt nhìn đã thấy tài trí hơn người, nói “Chậc, anh uống ít thôi”, quả thực là chẳng ra cái gì cả. Sau bữa tối, Nguyễn Tĩnh thay xong quần áo rồi từ phòng thay đồ đi ra, Trần Phàm đã gọi cô lại: “Tổng giám Nguyễn, nhờ cô mang tấm chi phiếu này đưa cho Khải Ngôn nhé.” “Anh quá khách sáo rồi đấy, ông chủ Trần, sao anh không tự mình đưa cho anh ấy?” Điện thoại của Trần Phàm đổ chuông, “Cô có thấy không, công việc bận quá.” Nói xong anh ta nghe điện thoại rồi bỏ đi luôn, mới đi được hai bước chân vẫn không quên quay đầu lại nhắc nhở: “Nửa tiếng trước Khải Ngôn đã đi rồi, có lẽ giờ đang ở quán đấy.” Nguyễn Tĩnh lần thứ hai bị đẩy làm tạp vụ, lái xe tới quán cà phê, nhìn một vòng không nhìn thấy người, hỏi nhân viên phục vụ cho biết Triệu Khải Ngôn có lẽ đang ở phòng nghỉ cho tỉnh rượu. Nguyễn Tĩnh không khỏi thở dài, cho dù tửu lượng có tốt cũng không thể uống rượu như uống nước. Nguyễn Tĩnh đẩy cửa đi vào liền nhìn thấy Triệu Khải Ngôn ngồi trên sàn nhà, lưng dựa vào mép giường, tay phải cầm khăn ướt đặt lên mắt. Dường như có sự linh cảm, Triệu Khải Ngôn ngẩng đầu, thấy người có chút ngạc nhiên. “Khả năng uống rượu tốt thật!” Khải Ngôn tủm tỉm: “Sao em lại tới đây?” “Đưa tiền ạ.” Nguyễn Tĩnh đi đến đưa tờ chi phiếu. Triệu Khải Ngôn chỉ nhìn thoáng qua. Nguyễn Tĩnh nhìn thấy anh bộ dáng lười biếng của anh liền đặt tấm chi phiếu trên giường, thuận tiện ngồi xuống, “Thấy anh lúc trước liên tục uống rượu, vốn em còn cho rằng sẽ say đến bất tỉnh nhân sự, xem ra đã đánh thấp tửu lượng của anh rồi.” “Tửu lượng quá tốt cũng không được xem là chuyện tốt đâu.” Anh gập chân phải lại rồi đặt tay lên, đầu ngửa về phía sau, giọt nước trong vắt trên mặt theo đường nét rõ ràng của hai gò má từ từ chảy xuống, trôi qua xương quai xanh, xuống vòm ngực gợi cảm, cuối cùng hòa tan không thấy đâu nữa. Nguyễn Tĩnh cầm lấy khăn mặt trên tay anh, bất giác giúp anh lau hết nước đọng trên mặt. Triệu Khải Ngôn bỗng chốc mở mắt ra. Anh nhìn thấy Nguyễn Tĩnh gần trong gang tác, sau đó cảm giác được chiếc khăn mang theo nhiệt độ cơ thể đặc biệt đó đi qua mắt và môi của anh… Độ ấm đó rất giống như lửa, thiêu đốt làn da của anh, có lẽ còn vào sâu trong một tầng máu. Khải Ngôn cố sức nhắm mắt lại. Anh không biết cảm giác mê man này là bởi vì rượu gây nên hay là do nguyên nhân nào khác, thế nhưng, hai bình rượu whisky còn không đủ để khiến anh thần chí mơ hồ cơ mà…. Khải Ngôn chầm chậm kéo tay cô xuống. Rượu bao giờ cũng là lý do để mượn cớ không thể tốt hơn không phải sao? Nó có thể mang tất cả các hành vi mất đi lý trí đều quy kết vì vô ý thức, làm càn cũng sẽ có thể tha thứ, như vậy, hiện tại anh cũng không thể coi là che đậy việc mình nhất thời làm càn chứ… Qua một lúc lâu, Khải Ngôn nghe được chính mình mở miệng: “Nguyễn Tĩnh, theo tôi đi ra ngoài một chút đi.” Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay anh đưa ra yêu cầu này, thế nhưng tâm tình của hai lần trước sau là một trời một vực, cũng phải bội phục năng lực kiềm chế của chính mình. Nguyễn Tĩnh trừng mắt nhìn, “Anh có chắc không đấy?” Giờ này còn muốn đi ra ngoài tản bộ sao? “Đến đây, kéo tôi dậy đi.” Khải Ngôn vươn tay, nói như vậy. Cảm giác được sức nóng của lòng bàn tay anh truyền tới tay mình, Nguyễn Tĩnh không khỏi có chút kinh ngạc, nhìn vẻ mặt của người đàn ông vô cùng hoàn hảo này, cô nghĩ mình thật ra không hề hiểu được con người Triệu Khải Ngôn, có lúc cũng có thể nắm bắt được, cũng có lúc … có cảm giác không thể nói thành lời. “Không đi sao?” Tiếng Khải Ngôn thúc dục cô vang lên. “A, sorry, đi thôi ạ.” Nguyễn Tĩnh để ý thấy Triệu Khải Ngôn vẫn giữ lấy tay cô, đang muốn mở lời, Khải Ngôn đã thả ra. Nguyễn Tĩnh mơ hồ nghĩ Triệu Khải Ngôn giống như đang kiểm tra giới hạn nào đó của cô vậy. “Nếu em không phiền theo tôi đến chỗ này nhé” Dạng câu trần thuật. Quá bar mở lúc nửa đêm, đây là nơi Triệu Khải Ngôn đưa cô tới. Thành thật mà nói, Triệu Khải Ngôn có rất nhiều mặt Nguyễn Tĩnh không hề biết tới. Những lĩnh vực về giải trí mà anh biết hơn cô rất nhiều. Triệu Khải Ngôn vừa vào quán bar liền có người bắt chuyện, rõ ràng là người đã rất quen thuộc với chốn trăng gió kiểu này. Hai người đi tới trước quầy bar ngồi, Khải Ngôn giúp cô gọi một ly rượu trái cây, còn mình dùng rượu whisky với đá. Trên sân khấu muôn màu sắc nằm giữa trung tâm quán bar là cô ca sĩ đang say sưa biểu diễn. Tại sàn nhảy có không ít người theo giai điệu lắc lư thân thể loạn xạ. Những nam thanh nữ tú này bình thường đều là áo mũ chỉnh tề, ấy vậy mà vào lúc này đã bỏ hết tất cả mặt nạ, tùy ý phóng túng. Giữa lúc Nguyễn Tĩnh lượng lự xem mình có phải không thích hợp ở đây hay không thì Khải Ngôn mỉm cười với cô, trong nụ cười chứa đựng sự trấn an nhẹ nhàng. “Ha, Khải Ngôn, đã lâu không tới đây đấy.” Người này mặc trên người trang phục của ban nhạc The Beatles, đầm đìa mồ hôi, trên tay cầm đàn guitar, chính là người nhạc công vừa từ trên sân khấu đi xuống. Triệu Khải Ngôn thấy người đó đến gần, cười nói: “Gần đây bận đi diễn rất nhiều sao?” Anh ta vò đầu, nói: “Ba buổi diễn, thật con mẹ nó không phải là người mà.” Triệu Khải Ngôn vừa cười vừa nói, “Không muốn mệt mỏi thì đừng liều mạng như thế nữa.” “Ây, tôi thì không thể tránh được, KK chờ anh đã một tuần rồi đấy, cô ấy nói nếu anh không tới thì cô ấy sẽ không hát, anh là nhân vật linh hồn, có bận mấy cũng phải bớt thời gian đến biểu diễn một màn để cổ vũ sĩ khí chứ.” Mấy năm trước, Triệu Khải Ngôn và họ có thời cùng nhau chơi nhạc, anh chuyên phần sáng tác, thi thoảng sẽ hát một vài bài. Người nọ vẫn luôn tán thưởng phong cách của Triệu Khải Ngôn, vừa sắc sảo mà vừa trầm tĩnh. Anh ta nghiêng đầu thấy Nguyễn Tĩnh bên cạnh Triệu Khải Ngôn, kinh ngạc vô cùng, “Bạn gái à?” Triệu Khải Ngôn cười mà không nói. Nguyễn Tĩnh muốn trả lời là không phải đâu, nhưng nghĩ lại cũng không quan trọng gì. Tay guitar nhìn một nam một nữ trước mặt, trong đầu hiện lên một suy nghĩ kỳ lạ. Triệu Khải Ngôn mặc áo sơ-mi màu trắng đơn giản, khoác bên ngoài áo len hở cổ tối màu, quần Prada màu đen, biểu thị một nam nhân chín chắn có địa vị. Mà cô gái bên cạch anh mặc bộ quần áo thể thao tối màu, tư thế ngồi rất tự nhiên, chân phải tùy ý đặt lên khung để chân trên ghế của Triệu Khải Ngôn, khóe miệng ẩn chứa một nụ cười ôn hòa. Hai người này … đáng để tán thưởng là thật hài hòa, đẹp đôi. KK mà thấy không khéo sẽ điên mất thôi – đây là câu tổng kết cuối cùng trong đầu của tay guitar đó. “Có muốn lên thể hiện một bài không?” Khải Ngôn suy nghĩ một chút, nghiêng đầu hỏi Nguyễn Tĩnh, “Em muốn nghe không?” Nguyễn Tĩnh cười gật đầu, “Em nghĩ con người anh có quá nhiều ẩn số khiến em học được kỹ năng là không nên kinh ngạc.” Triệu Khải Ngôn đưa tay khẽ chạm vào gò má của cô, “Không cần vội, em sẽ có đủ thời gian để chậm rãi khai thác mà.” Nguyễn Tĩnh còn đang sửng sốt, Khải Ngôn đã đi mất. Tình huống đêm nay quả là vô cùng mới mẻ. Thành thật mà nói nghe Triệu Khải Ngôn hát thực sự là một loại hưởng thụ. Tiếng hát gợi cảm chan chứa quyến rũ lòng người. Cô nhìn thấy một nhóm người hò hét điên cuồng, họ có thể không biết anh, nhưng tiếng hát của anh khiến họ đã tôn anh thành thần tượng, không hề nói quá chút nào, chí ít cũng đã có hai mươi mấy người hâm mộ rồi. Triệu Khải Ngôn vừa bước xuống thì Nguyễn Tĩnh thấy một cô gái ăn mặc rất thời thượng chạy tới ôm chặt anh vào lòng. Anh cười, cúi đầu nói chuyện với cô ta vài câu, sau đó cô gái xinh đẹp ấy cho chút không tình nguyện đi lên tiếp nhận vị trí ca sĩ chính, bắt đầu hát ca khúc “Take a bow”. Nguyễn Tĩnh nhìn nam nhân đã đi về phía cô, không khỏi thấy hơi buồn cười. “Sao lại nhìn tôi như thế?” Triệu Khải Ngôn cầm lấy ly rượu whisky trên bàn uống một ngụm. Anh đã cởi áo khoác ngoài, áo sơ-mi trắng cũng đã lỏng ra mấy cúc, tóc hơi lộn xộn, cả người thoạt nhìn khó thấy vẻ đường hoàng. “Xem sức hấp dẫn của anh thật vô biên a.” Khải Ngôn cười khẽ một chút, xoay người nhìn lên phía sân khấu. Tâm trạng của anh hiện tại có phần phấn khích và hơi lơ đễnh. Có lẽ nỗi nhớ nhung cố kìm nén lúc trước sẽ phá vỡ rào cản mất, cho nên anh cần phải cẩn thận một chút… Nguyễn Tĩnh ngồi bên cạnh nhìn anh một cái, rồi lại nhìn thêm lần nữa, cuối cùng đưa tay lướt qua xương quai xanh của anh. Bàn tay của Khải Ngôn đang nắm chén rượu cứng lại, trong lòng có chút chấn động. “Có dấu son môi này.” Nguyễn Tĩnh chỉ ra. Đôi mắt đen cuối cùng chậm rãi quay lại nhìn Nguyễn Tĩnh – Lúc đó người ấy chỉ làm một việc hết sức đơn giản, không có nhiều cảm xúc, không hề có ý cám dỗ, thế nhưng khiến toàn bộ cơ thể anh vì một động tác đơn thuần chỉ trong nháy mắt nổi lên phản ứng. Triệu Khải Ngôn cảm thấy thật thảm hại cho tình cảm của mình. Trước đây không phải không gặp qua những cô gái còn xuất sắc hơn cô, thế nhưng vẫn chỉ có Nguyễn Tĩnh phù hợp với tất cả các yếu tố ham muốn của Triệu Khải Ngôn. Hoàn toàn không có biện pháp tự kiềm chế, Khải Ngôn cúi người xuống, chỉ một lần chạm nhẹ, môi chạm môi thôi… Khi Nguyễn Tĩnh ý thức được chuyện phát sinh, hơi thở nam tính đó đã tách ra. “Cám ơn em.” Nguyễn Tĩnh mãi sau mới nghe rõ Triệu Khải Ngôn nói cái gì, sững sờ một lúc lâu, không hiểu chuyện gì đã xảy ra rồi gật gật đầu, “Không có chi ạ.” Nguyễn Tĩnh sau này nghĩ lại, chắc hẳn lúc đó anh cám ơn cô đã lau hộ anh dấu son môi trên cổ. Thế nhưng loại chuyện này cần phải hôn để cám ơn sao? Khải Ngôn đã mở mắt nhìn nơi khác, nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước này là một lần anh kiềm chế nhất trong đời, kiềm chế tới mức khiến anh cảm thấy trong ngực từng trận phiền muộn không thể nào trút ra. Hai người cũng không nói chuyện, Khải Ngôn trong lòng có chút sợ hãi, anh không biết Nguyễn Tĩnh sẽ nghĩ gì về hành động vượt quá giới hạn vừa rồi của anh. Trên thực tế, bắt đầu từ ngày hôm đó, ấn tượng của Nguyễn Tĩnh với Triệu Khải Ngôn vốn là hình tượng ôn hòa đã chuyển thành “ Không dễ nắm bắt”. ------------------------ Hiện tại mình đã lập wordpress để đăng tải truyện "Cớ sao nói không yêu", tốc độ đăng tải truyện ở trang blog với e-thuvien sẽ là như nhau thui. Nếu mọi người rảnh thì ghé qua nhé :D Blog đăng truyện dịch : [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] Blog đăng phim và nhạc: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ] Hoan nghênh quang lâm ^^. P.s: Cám ơn tất cả mọi người đã quan tâm và theo dõi truyện đến giây phút này. Hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau đi hết hành trình còn lại nhé (dù nó hơi gian nan với đôi tay rùa của mình T__T). thay đổi nội dung bởi: Julia Yu, 25-03-2012 lúc 07:24 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|