Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật... |
![]() |
|
|
#21 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 178
Xin cảm ơn: 682
Được cảm ơn 1,683 lần trong 116 bài
|
ừ chắc là vậy cảm ơn bạn ngocminh2010 nha
dạo này mình bận thi mờ cả mắt chắc phải mấy hôm nữa mới lại trans tiếp dc. Lần sau mình sẽ post luôn 2 chap trả thù ) hihi
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#22 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Mar 2010
Bài gởi: 4
Xin cảm ơn: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
lobidi (14-04-2012)
|
|
|
#23 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 178
Xin cảm ơn: 682
Được cảm ơn 1,683 lần trong 116 bài
|
Chap 4
Dione tỉnh giấc, nhìn những hoa văn ánh trăng đã vẽ lên trần nhà. Richard đã làm việc thật thần kì và đã lưu ý cho nàng vào bữa tối hôm qua rằng phòng tập đã sẵn sàng để sử dụng, nhưng vấn đề của nàng lại là Blake. Anh ta bỗng trở nên trầm lặng và rút lui một cách không thể giải thích được. Anh ta ăn tất cả những gì Alberta đưa cho và ngồi im lặng đầy khó hiểu trong khi Dione tập luyện cho chân anh, và đó chính là thứ không bình thường. Vật lí trị liệu không phải là thứ khiến cho bệnh nhân nhẫn nhịn chịu đựng, mà Blake đang làm như thế. Anh ta ta có thể nằm đó và để cho nàng di chuyển chân mình nhưng khi họ bắt đầu tập luyện trong phòng tập và ở bể bơi thì anh ta phải tham gia một cách tích cực mới được. Anh có thể không nói cho nàng cái gì đang làm phiền anh. Nàng biết ngay khi khoảnh khắc đó đến nhưng vẫn không thể đoán ra cái gì đã khởi động nó. Họ còn đang bắn tỉa lẫn nhau khi nàng mát xa cho anh ta thì đôi mắt anh ta bỗng trở nên trống rỗng vô hồn và chẳng thèm phản ứng lại bất kì sự chế nhạo nào của nàng kể từ đó. Nàng không nghĩ là do những lời nàng đã nói. Gần đây nàng đã trêu trọc anh ta nhẹ nhàng hơn bởi sự tiến bộ đáng kể trong tinh thần của anh. Xoay đầu để nhìn những con số dạ quang trên đồng hồ, nàng thấy rằng đã đến nửa đêm. Như mọi đêm, nàng ngồi dậy để kiểm tra Blake. Nàng không nghe thấy âm thanh anh ta vẫn tạo ra mọi đêm khi anh cố xoay người nhưng nàng vẫn không thấy an tâm. Ngay khi nàng bước vào phòng nàng đã thấy chân anh ta đang ở một tư thế đáng ngại, xoắn vào nhau chứng tỏ anh đã cố xoay người. Nhẹ nhàng, nàng đặt tay trái lên vai anh và tay phải vào chân anh ta, chuẩn bị để xoay người anh. “Dione?” Giọng nói nhỏ, không chắn chắn của anh vang lên và nàng giật lùi lại. Nàng đã quá tập trung vào chân anh đến nỗi không để ý rằng mắt anh ta vẫn mở dù cho ánh trăng đang rọi qua phòng vào giường cho phép nàng nhìn được “Tôi tưởng anh đang ngủ” nàng lúng búng “Cô đang làm gì đấy?” “Giúp anh chuyển tư thế.Tôi làm thế này hàng đêm.Đây là lần đầu tiên anh bị đánh thức.” “Không, không phải. Tôi đã dậy từ trước rồi” Có một chút tò mò xuất hiện trong giọng nói của anh khi anh xoay vai lại “ Có phải ý cô là cô đã vào đây hàng đêm và giúp tôi chuyển tư thế nằm?” “Có vẻ tư thế ngủ tốt hơn của anh là nằm nghiêng” Anh ta bật ra một tiếng cười ngắn “Tư thế ngủ tốt hơn của tôi là nằm sấp, hay ít nhất là như trước kia tôi vẫn thế.Tôi đã không nằm sấp 2 năm nay rồi” Sự im ắng thanh thản của màn đêm (ở đây tác giả dùng từ “intimacy” rất hay nhưng em không tìm ra cách diễn đạt như ý nên dùng tạm từ “thanh thản”) , căn phòng đầy ánh trăng, mọi thứ khiến cho họ như 2 con người duy nhất trên Trái đất. Nàng cảm thấy cảnh báo bởi sự thất vọng ở anh ta. Có thể anh ta cũng sẽ cảm thấy đặc biệt gần gũi với nàng. Có thể ngay bây giờ, nhờ có màn đêm như một vỏ bọc an toàn, anh ta sẽ nói chuyện với nàng và kể cho nàng cái gì đang làm phiền anh ta. Không một chút chần chừ, nàng ngồi xuống mép giường và kéo cái áo ngủ che lại đôi chân nàng. “Blake à, có gì không ổn thế? Có gì đó đang làm phiền anh” nàng bắt đầu nhẹ nhàng “Bingo” anh ta thì thầm “Có phải cô cũng đào tạo về tâm lý trong quá trình huấn luyện trở thành Nữ siêu nhân không?” Nàng lờ đi và đặt tay nàng lên cánh tay anh “Làm ơn hãy nói cho tôi biết. Cho dù nó là gì thì nó cũng làm ảnh hưởng đến quá trình điều trị của anh. Phòng dụng cụ đã sẵn sàng cho anh nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng cho nó.” “Tôi có thể nói cho cô điều này. Nghe này, tất cả những thứ này đều phí thời gian thôi” anh nói, nàng có thể cảm nhận sự yếu đuối trong anh, như một tảng đá lớn đang đè nặng lên anh “Cô có thể cho tôi uống vitamin và tăng tốc lại những sự lưu thông của tôi nhưng cô có thể hứa với tôi rằng tôi sẽ trở lại y hệt như ngày xưa không? Cô không hiểu ư? Tôi không muốn chỉ “khá hơn” hay bất kì hứa hẹn kiểu như vậy. Nếu tôi không thể quay trở lại một cách hoàn toàn như con người tôi trước kia thì tôi không thèm quan tâm nữa.” Nàng im lặng. Nàng không thể hứa hẹn với anh rằng anh sẽ không yếu hơn trước. Sự tập tễnh, khó khăn sẽ có thể theo anh suốt cả đời. Bằng kinh nghiệm của nàng, cơ thể con người có thể tự hồi phục lại nó một cách thần kì nhưng những vết thương đã phải chịu đựng sẽ luôn để lại vết tích của nỗi đau và sự lành lặn lại của nó. “Nó có làm phiền anh không nếu anh bước đi tập tễnh ?” cuối cùng nàng hỏi “ Tôi không phải là người tôi muốn trở thành, dẫu vậy. Mọi người đều có điểm yếu, nhưng không phải ai cũng bỏ cuộc và để mặc bản thân bị mục rữa bởi vì nó. Sẽ ra sao nếu vị trí của anh hoán đổi với Serena? Anh sẽ để mặc cô ấy nằm đó và dần dần khiến bản thân sống thực vật chứ? Chẳng lẽ anh không muốn cô ấy chiến đấu hết sức mình có thể để vượt qua khó khăn ư?” Anh ta nhấc cánh tay lên che mắt “Cô chơi bẩn đó thưa quý cô. Đúng thế, tôi sẽ muốn Serena đấu tranh. Nhưng tôi không phải Serena và cuộc đời tôi không phải của nó. Trước tai nạn tôi đã chưa bao giờ nhận ra cuộc đời tôi tuyệt vời như thế nào. Những điều tôi đã làm hoang dã và nguy hiểm, nhưng thề có Chúa Tôi vẫn sống! Tôi chưa bao giờ là một người đàn ông gương mẫu (nine-to-five man: đi làm lúc 9h và về nhà lúc 5h ^_^). Tôi thà chết còn hơn cho dù tôi biết hàng triệu người vẫn hoàn toàn hạnh phúc và hài lòng với cách sống kiểu đó. Nó hoàn toàn ổn với họ nhưng không hề với TÔI” “Chẳng lẽ tật đi khập khiễng sẽ ngăn cản anh làm tất cả những thứ trên lần nữa ư?” nàng thăm dò “Anh vẫn có thể nhảy dù hay leo núi. Anh vẫn sẽ có thể lái máy bây riêng. Chẳng lẽ cách anh bước đi quá quan trọng đến nỗi anh thà chết còn hơn là làm những điều đó?” “Tại sao cô cứ nói mãi điều đấy thế?” anh ta hỏi, giọng sắc nhọn. nhấc cánh tay xuống và nhìn chằm chằm vào nàng “Tôi không nhớ đã điều khiển xe lăn lao xuống cầu thang. Nếu đó là điều cô đang nghĩ.” “Không, nhưng anh đang chắc chắn tự giết mình theo một cách khác. Anh đang để bản thân anh chết dần bằng cách lờ nó đi. Richard đã nhấn mạnh khi anh ta đến thuyết phục tôi ở Florida. Anh ta đã nói rằng anh sẽ không sống lâu được nữa nếu anh cứ tiếp tục như thế, và sau khi gặp anh tôi biết rằng anh ta đã đúng.” Anh nằm im, nhìn chằm chằm lên trần nhà như thể anh đã nhìn hàng giờ rồi theo trí nhớ của nàng. Nàng muốn ôm anh ta vào lòng và dỗ dành anh như nàng hay làm với bọn trẻ. Anh ta là một người đàn ông trưởng thành, nhưng anh ta đã bị mất mát và lo sợ cũng như bất kì đứa trẻ nào khác. Bị bối rối bởi cảm giác cần phải chạm vào anh không giống thông thường, nàng nắm chặt tay mình đặt lên đùi. “Điểm yếu của cô là gì?” anh hỏi “Cô nói rằng mọi người ai cũng có. Vậy hãy nói cho tôi nỗi đau của cô đi” Câu hỏi quá đột ngột không lường trước đến mức nàng không thể ngăn được nỗi đau tràn ra, và một cơn rùng mình chạy khắp người nàng. Điểm yếu của anh ta hiển nhiên quá rõ ràng là đôi chân khập khiễng không bình thường của anh. Của nàng là một vết thương chí tử nhất mà hầu như không thể nhìn thấy bên ngoài. Đã có khoảng thời gian khi cái chết dường như được xem là sự giải thoát dễ dàng nhất, như một cái điểm đến êm ái cho một tâm hồn và thể xác bị méo mó do đã chịu quá nhiều sự đối xử tệ hại và lạm dụng. Nhưng vẫn có ở đó, ở sâu trong nàng, vẫn ánh lên một quyết tâm tươi sáng về cuộc đời đã giữ nàng tiếp tục cố gắng, như nàng đã biết bước tiến đầu tiên sẽ là bước đi khó khăn nhất trong hết thảy. Nàng đã khám phá, đã sống, và đã chữa lành những vết thương bằng cách tốt nhất nàng có thể làm “Có vấn đề gì thế?” anh ta nhẹ ngẩng đầu “ Cô có thể khám phá ra bí mật của tất cả mọi người vậy tại sao cô không thể chia sẻ một chút của cô? Điểm yếu của cô là gì? Có phải cô ăn cắp vặt ở cửa hàng? Ngủ với người lạ? Hay trốn thuế?” Dione lại rùng mình, nàng nắm chặt tay đến nỗi các khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Nàng không thể nói cho anh ta, không phải tất cả. Anh ta có quyền được biết một số nỗi đau của nàng. Nàng đã chứng kiến rất nhiều của anh, hiểu anh ta nghĩ gì, biết được nỗi khát khao và thất vọng của anh. Không có bệnh nhân nào của nàng lại đòi hòi từ nàng quá nhiều, nhưng Blake không giống những người khác. Anh ta đòi hỏi nhiều hơn ngoài những cái anh biết, như thể nàng đang đòi hỏi anh ta một sự cố gắng siêu nhiên.. Nếu nàng làm anh ta thất vọng bây giờ, nàng biết từ tận xương rằng anh sẽ không quan tâm đến nàng nữa. Sự phục hồi của anh phụ thuộc vào nàng, vào sự thật mà nàng có thể phát triển giữa họ. Nàng vẫn đang run rẩy, cả cơ thể nàng vẫn đang chấn động từ đầu đến chân. Nàng biết nàng làm rung cả giường, nàng biết anh ta cảm nhận được. Lông mày anh ta chau lại và anh ta nói với giọng không chắc chắn “Dione? Nghe này, tôi--” “Tôi là đứa con vô thừa nhận” nàng nghiến răng trả lời. Nỗi đau khiến nàng không thể nói tiếp, nàng có thể thể cảm thấy cơ thể bắt đầu toát mồ hôi. Nàng nấc lên trong hơi thở khiến cho cả cơ thể run rẩy. Sau đó với một nỗ lực lớn để khiến cơ thể nàng ngồi im “ Tôi không biết cha tôi là ai, mẹ tôi thậm chí còn chẳng biết tên ông ta. Bà ta đã say, và ông ta đã ở đấy và Bùm! Bà mang bầu. Bà chẳng muốn có tôi. Ồ tôi đoán là bà vẫn cho tôi ăn, thế nên tôi vẫn còn sống để kể về nó. Nhưng bà ta chưa bao giờ ôm tôi, chưa bao giờ hôn tôi, chưa bao giờ nói với tôi rằng yêu tôi. Trên thực tế, bà làm mọi cách rõ nhất rằng bà ta ghét tôi, ghét phải chăm sóc tôi, thậm chí căm ghét nhìn thấy mặt tôi. Nếu không nhờ số tiền phúc lợi mà bà ta nhận được để chăm tôi chắc chắn bà ta đã ném tôi vào thùng rác và bỏ mặc tôi ở đấy rồi” “Em không thể biết được điều ấy!” anh ta ngắt lời, cố nhấc mình dậy trên khuỷu tay. Nàng biết anh ta đã bị đẩy lùi bởi sự đau đớn sắc nhọn trong giọng kể của nàng nhưng bây giờ một khi nàng đã bắt đầu thì nàng không thể dừng lại. Nếu nó muốn giết nàng thì chất độc bây giờ đã phát tán rồi “Bà ta đã bảo tôi thế” nàng lạnh lẽo nhấn mạnh “ Anh biết trẻ con như thế nào rồi đấy. Tôi đã thử mọi cách tôi biết để khiến bà yêu tôi. Tôi còn chưa lớn hơn 3 tuổi nhưng tôi vẫn còn nhớ mình đã trèo lên ghế rồi với lên ngăn tủ để tôi có thể chạm tới chai whiskey cho bà ta. Không có gì có tác dụng, đương nhiên. Tôi đã học được rằng không khóc bởi bà ta sẽ tát tôi nếu tôi khóc. Nếu bà ta không ở đó, hoặc khi bà ta say túy lúy, tôi đã học cách ăn mọi thứ có thể. Bánh mỳ khô, một mẩu phô mai, nó không quan trọng. Đôi khi không còn gì để ăn bởi bà ta đã tiêu hết tiền cho whiskey. Nếu tôi cố gắng chờ đủ lâu, bà ta sẽ đi ra ngoài với một gã nào đó và mang về một chút tiền đủ để sống qua ngày cho tới khi có tiền nữa, hay là một gã nữa” |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#24 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 178
Xin cảm ơn: 682
Được cảm ơn 1,683 lần trong 116 bài
|
“Dee, dừng lại đi!” anh ta yêu cầu, giọng khắc nghiệt, đặt tay lên vai nàng và lắc. Nàng giằng ra khỏi anh ta một cách hoang dại
“Anh đã muốn biết!” nàng hổn hển, phổi nàng đau đớn bởi tác động nó gây ra khi co thắt ngực để thở “Vậy anh hãy nghe đi!.....Mỗi khi tôi phạm sai lầm hay làm phiền bà ta, dù nhiều hay ít, bà ta đều tát tôi. Một lần bà ta đã ném cả chai whiskey vào tôi. Tôi đã may mắn lần đấy bởi tất cả những gì nó gây ra chỉ là một vết cắt nhỏ ở thái dương, nhưng bà ta đã rất giận dữ vì đã bỏ phí mất đống rượu đó nên đã đánh tôi bằng giầy của bà ta. Anh có biết những gì bà ta cứ lặp đi lặp lại với tôi không? “Mày chỉ là một đứa con hoang, và sẽ không ai yêu một đứa con hoang cả!” cứ lặp đi lặp lại, cho đến một ngày tôi cuối cùng cũng tin vào nó. Tôi nhớ chính xác cái ngày mà tôi bắt đầu học để tin vào điều đó.Đó là vào sinh nhật thứ 7 của tôi. Tôi đã bắt đầu đi học , anh biết đấy, và tôi biết được rằng sinh nhật được cho là một dịp đặc biệt. Sinh nhật là ngày mà bố mẹ tặng cho anh những hộp quà để cho anh thấy họ yêu anh thế nào. Tôi đã dậy và chạy ngay vào phòng bà, chắc chắn rằng cuối cùng bà cũng yêu quý tôi. Bà ta đã tát tôi vì dám đánh thức bà và khóa tôi vào tủ. Bà ta cứ tiếp tục nhốt tôi ở đấy cả ngày. Đấy là những gì bà ta nghĩ cho ngày sinh nhật của tôi, anh thấy đấy. Bà ta ghét thậm chí cả thoáng nhìn thấy tôi” Nàng cúi người, cả cơ thể nàng thắt chặt vì đau đớn, nhưng mắt nàng lại khô khốc và dữ dội “Tôi bắt đầu sống ở ngoài phố khi tôi lên 10” nàng thì thầm, tất cả sự mạnh mẽ rời khỏi nàng “ Nó an toàn hơn ở nhà.Tôi không biết đã có gì xảy ra với bà ta. Khi một hôm tôi quay trở lại, chỗ ấy đã trống không rồi” Tiếng thở khò khè của nàng là âm thanh duy nhất trong phòng. Anh ta nằm bất động, mắt anh ta dữ dội nhìn vào nàng. Dione cảm thấy suy sụp, nàng bỗng trở nên quá mệt mỏi. Với tất cả cố gắng, nàng cố ngồi thẳng dậy “Còn câu hỏi nào nữa không?” nàng hỏi với giọng tẻ ngắt “Chỉ một câu thôi” anh ta nói, và cơ thể nàng chợt đau đớn, nhưng nàng không chối bỏ. Nàng đợi, tự hỏi trong kiệt sức rằng anh ta có thể hỏi gì tiếp theo. “Có phải em đã được nhận nuôi?” “Không” nàng thở ra, nhắm mắt lại, lắc nhẹ đầu “Tôi thực ra đã được đưa vào trại mồ côi và đó là nơi tốt nhất tôi từng ở. Tôi có thức ăn, có nơi để ngủ, và tôi được đến trường như bình thường. Tôi đã quá lớn để được nhận nuôi và không ai muốn nhận tôi cả. Tôi đoán chắc tại vẻ ngoài kì lạ của mình” Di chuyển chậm chạp như một bà lão, nàng đứng dậy và ra khỏi phòng, thừa biết không khí vẫn giăng đầy những câu hỏi mà anh ta muốn hỏi nhưng nàng đã nhớ quá đủ cho một tối rồi. Chẳng quan trọng bao thành công nàng đạt được, bao nhiêu năm nàng đã vượt qua kể từ khi nàng còn là một đứa trẻ cô đơn đầy hoang mang, sự thiếu hụt tình mẫu tử vẫn là một lỗ trống không thể lấp đầy. Tình yêu của một người mẹ là nền tảng cơ bản cho cuộc đời bất cứ đứa trẻ nào. Sự thiếu vắng của nó đã khiến trong lòng nàng trở nên dễ dàng vỡ vụn giống như cái chân của Blake khi gặp tai nạn. Không ngạc nhiên là nàng đã ngã xuống giường và đã ngủ rất sâu, không mộng mị để rồi bị đánh thức bởi tiếng báo thức của đồng hồ. Qua nhiều năm ,nàng đã học cách để khiến bản thân vẫn hoạt động cho dù một phần bên trong nàng dường như đã bi hủy hoại, và bây giờ nàng vẫn làm thế. Đầu tiên, nàng buộc bản thân làm những hoạt động thường ngày. Tuy vậy trong một khoảnh khắc, sự kỉ luật nghiêm khắc với bản thân dường như biến mất, ngay lập tức nàng dẹp ngay sự khủng hoảng tối qua đã gây ra. Nàng sẽ không để nó đánh gục nàng! Nàng có một công việc, và nàng sẽ làm nó. Có lẽ sự quyết tâm hiện rõ trên mặt nàng khi nàng tiến vào phòng Blake bởi ngay lập tức anh ta vội giơ tay mình lên và nói “Anh đầu hàng” Nàng liền dừng bước và nhanh chóng xem xét anh ta. Anh đang mỉm cười một chút, làn da anh ta tái nhợt, khuôn mặt đầy mệt mỏi, nhưng ngay lập tức trở lại cái mặt nạ thờ ơ “Nhưng tôi thậm chí còn chưa tấn công” nàng phản đối “Anh đã làm cho chuyện này chẳng còn vui vẻ tí nào nữa” “Anh sẽ biết khi nào sẽ mình thắng” mặt anh ta nhăn nhó thừa nhận “ Anh nhận thấy rằng anh sẽ không được phép bỏ cuộc ít nhất là trước khi cố gắng lại một lần nữa.Em không bỏ cuộc, và anh sẽ không bao giờ là loại đàn ông nhụt chí khi đứng trước thách thức.” Sự lo lắng như nút thắt vào dạ dày nàng khi thấy anh ta rơi vào trầm cảm đã từ được nới lỏng và đã hoàn toàn thoải mái. Tinh thần nàng dường như đang bay vút lên, nàng tặng cho anh ta một nụ cười lóa mắt. Với sự hợp tác này của anh, nàng cảm thấy như nàng có thể làm bất cứ thứ gì. Lúc đầu, anh ta chỉ có thể nâng một khối lượng rất nhỏ. Cho dù thậm chí khối lượng ấy vẫn quá sức anh, anh ta vẫn cứ nghiến răng và cố gắng ngay cả khi nàng bảo anh ta dừng lại. Bướng bỉnh là từ quá chính xác để mô tả anh ta. Anh đúng là kiểu người khuất phục cả địa ngục (“he was hell-bent” em chỉ dịch thô thôi) và kiên quyết đẩy bản thân đến tận cùng giới hạn chịu đựng, điều mà không may đã sắp đến. Luôn phải mất cả một buổi dài ở bể bơi để làm dịu đi những cơ bắp đã bị tra tấn đau đớn của anh ta. Tuy thế, anh ta vẫn cứ tiếp tục làm như thế cho dù biết rằng mình sẽ phải trả giá bằng những cơn đau. Với sự nhẹ nhõm của nàng, anh ta không hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào nữa và cũng không hề đả động đến những gì nàng đã kể cho anh về quá khứ của nàng bởi vì sự quan tâm đặc biệt của anh ta bây giờ là vào chính cơ thể của anh. Anh ta luôn ngủ rất say vào ban đêm mỗi khi nàng vào kiểm tra, vậy nên sự kiện đó không phải lặp lại nữa. Sự quan tâm thái quá của Serena cũng bắt đầu tấn công Dione vào cái ngày nàng bắt đầu bài trị liệu của anh ta tại bể bơi. Serena lo sợ anh ta sẽ bị chết đuối khi đôi chân anh ta không thể sử dụng được nên rõ ràng anh ta sẽ không thể đạp. Nhưng Blake đã bở qua sự phản đối của cô ấy. Anh nói rằng anh thích được thách thức và anh ta sẽ không lùi bước trước điều này. Bằng kiến thức về máy móc của anh ta, anh đã thiết kế và điều khiển một khối hệ thống các dây nối và bánh ròng rọc ( “braces and pulleys”) để cho Dione có thể dễ dàng hạ anh xuống nước và nâng anh ta lên khi buổi tập luyện kết thúc, điều mà anh ta sẽ nhanh chóng tự thực hiện được. Vào một buổi sáng sau khi nàng đã ở đó được khoảng hơn 2 tuần, Dione ngồi ngắm anh ta tấn công bữa sáng Alberta đã chuẩn bị cho. Gần đây anh ta đã tăng cân trở lại. Khuôn mặt anh giờ đã sáng sủa và không còn tái xám như trước. Anh ta đã phơi nắng một vài ngày dưới ánh mặt trời nhưng không bị bong da cháy nắng và giờ làn da khiến cho đôi mắt xanh thậm chí trông còn xanh hơn nữa. “Em nhìn chằm chằm cái gì thế?” anh ta hỏi khi Alberta thay thế cái đĩa trước mặt bằng một bát kem chứa đầy dâu tươi. “Anh đang tăng cân lại đấy” Dione trả lời anh với một chút hài lòng. “Chẳng có gì phải băn khoăng” Alberta khịt mũi khi bà ta rời phòng “Anh ta ăn như ngựa ý”. Blake quắc mắt với bà ta nhưng tay thì xúc một thìa đầy dâu khỏi bát. Hàm răng trắng của anh ta ngập trong màu đỏ của dâu và lưỡi anh ta làm cho nước quả chảy ra nhuộm hồng cả màu môi ( dịch đoạn này nghe sexy quá ! Dione soi ghê quá ^.^) “Đó là cái em mong muốn đúng không?” anh hỏi “Khiến cho tôi trở nên phát tướng hả?” Nàng mỉm cười và không đáp lại, ngồi ngắm anh ta ngấu nghiến đống hoa quả đó. Chỉ ngay sau khi anh ta vừa kết thúc bữa ăn , Angela bước vào với điện thoại trên tay. Cô ta đặt nó trước mặt anh. Sau đó, cô ta mỉm cười ngượng nghịu và rời đi. Blake ngồi đó, mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại. Dione cố nén cười “ Tôi đoán rằng điều đó có nghĩa là anh có điện thoại” nàng thúc. Trông anh ta nhẹ nhõm “Tuyệt. Tôi đã sợ rằng em muốn tôi ăn nó” Nàng cười thầm rồi đứng lên. Khi anh ta nhấc điện thoại kề vào tai, nàng chạm nhẹ vào vai anh ta và thì thầm “Tôi sẽ ở trong phòng tập. Xuống đấy khi nào anh xong nhé.” Mắt anh ta gặp mắt nàng và anh ta gật đầu, vẫn đang trong cuộc nói chuyện. Nàng đã nghe đủ để biết anh ta đang nói chuyện với Richard. Chỉ cần nghĩ đến Richard thôi cũng đã khiến lông mày nàng cau lại vì lo lắng. Serena trở nên rất tốt sau cái ngày đầu tiên đó. Cô ta chỉ đến thăm Blake sau buổi chiều khi Dione đã hoàn thành lịch làm việc trong ngày của họ. Cô ta thậm chí còn học cách không chờ đợi nữa khi đã quá muộn, hay Blake đã buồn ngủ. Hầu hết mọi buổi tối Richard đều đến ăn tối cùng. Richard là một người đàn ông dí dỏm, thú vị với khiếu hài hước tỉnh khô và những tiết mục đùa cợt khiến nàng phải cười thầm, nhưng sẽ không lặp lại nếu Blake hay Serena hỏi có chuyện gì mà buồn cười thế. Dione không thể nói là Richard không phải là một quý ông. Không đời nào anh ta nói hay có một cử chỉ nào vượt quá giới hạn. Chỉ là nàng có thể nhìn thấy sự ngưỡng mộ ở tận sâu trong đôi mắt của anh ta, cảm nhận sự quan tâm lớn dần từng chút trong từng cử chỉ anh ta đối với nàng. Nàng không phải là người duy nhất cảm thấy rằng Richard đang dần yêu mến nàng. Serena rất tinh tế không để lộ ra ngoài, nhưng cô ấy luôn nhìn chồng bằng ánh mắt mắt sắc lẻm mỗi khi anh ta nói chuyện với Dione. Theo một cách nào đó, Dione thấy nhẹ nhõm. Điều đó có nghĩa là Serena cũng ít nhất là có quan tâm tới chồng mình. Nhưng nàng cũng không hề muốn có sự phức tạp kiểu ấy, nhất là khi giữa họ chẳng có gì. Nàng cảm thấy bản thân không thể nói điều đó cho Richard. Làm sao nàng có thể mắng anh ta trong khi anh ta biểu hiện ra bên ngoài không gì ngoài sự lịch sự? Anh ta yêu vợ mình. Nàng chắc chắn thế. Anh ta yêu quý và ngưỡng mộ anh rể mình. Nhưng đồng thời anh ta cũng để ý đến Dione theo cái cách nàng không thể nhầm lẫn. Nàng trở thành tâm điểm sự sự chú ý không hề muốn có như trước đây. Nhưng đây là lần đầu tiên sự chú ý này không phải công khai. Nàng không có một ý niệm nào để đối phó với. Nàng biết Richard sẽ không bao giờ thử tán tỉnh nàng (ở đây là cụm từ hay hơn *force himself on her* nhưng em chưa tìm ra cụm từ tương đương nên địch đại là tán tỉnh) , nhưng Serena vẫn ghen tuông. Một phần trong Dione, một phần rất đàn bà nằm sâu trong nàng, rất thỏa mãn bởi sự quan tâm của anh ta. Nếu Serena đã quan tâm đến chồng mình như anh ta đáng được hưởng thì sẽ không bao giờ có chuyện này xảy ra. Tuy vậy, chúng đều không quan trọng. Nàng tự nhủ bản thân. Nàng không được để mình quan tâm đến điều đó. Chỉ có Blake là đáng để tâm đến. Anh ta đang dần đưa bản thân thoát khỏi nhà tù ốm yếu của mình, càng ngày càng thả lỏng để trở về người đàn ông giống như trước đây trước khi tai nạn. Thêm vài tháng nữa thôi nàng hi vọng anh ta sẽ đứng dậy được. Chưa cần tới bước đi, chỉ cần đứng. Khiến cho đôi chân anh ta lại trở nên quen thuộc để có thể nâng đỡ trọng lượng cơ thể như trước. Những gì nàng đang làm bây giờ đều là những bước căn bản, phục hồi lại sức khỏe của anh ta để sau đó anh có thể đứng khi nàng yêu cầu. Nàng đổ đầy một bình nước nóng và thả lọ dầu mát xa vào đó để làm ấm lên trước mỗi bài mát xa nàng làm cho anh trước khi đưa anh ta xuống bể bơi nhằm tránh cho anh khỏi bị lạnh. Không giống kiểu cơn mát lạnh được chào đón ở cái nóng 100 độ F ở Phonenix này, nàng thầm nghĩ hài hước, nhưng anh ta vẫn còn quá gầy, quá yếu nên nàng không nên đặt ra thử thách nào như thế. Bên cạnh đó, anh còn có vẻ thích những bài mát xa dầu nóng đó, và anh ta đã có quá ít vui vẻ trong cuộc đời mình rồi. Nàng đang rỗi rãi, đi vẩn vơ xung quanh căn phòng đã được cải tạo lại thành phòng tập. Nàng cần một việc làm nào đó để tiêu thụ bớt năng lượng đi, và ngồi xuống cái ghế (dùng để nằm nâng tạ). Nàng thích đẩy tạ. Cánh tay nàng trở nên khỏe khoắn, nhưng không bị u bắp lên bởi nàng đã theo một chương trình để giữ cho nó như thế. Với Blake, nàng sẽ sửa lại chương trình tập luyện làm sao để khiến bắp tay anh trở lại nhưng không quá đến nỗi như là Mr.Universe ( vai u thịt bắp như kiểu Lý Đức ý:D). Cẩn thận điều chỉnh nhịp thở, tập trung vào điều sắp làm, nàng bắt đầu. Lên, xuống, lên, xuống. Nàng hoàn thành bài tập chân và điều chỉnh lại cân nặng (em chả biết gọi nó là gì *pulleys and weights*) để phù hợp với tay mình. Hít thở, nàng bắt đầu lại. Sự tập luyện cho những cơ bắp này của nàng biến thành như một niềm vui thích (hiểu đơn giản là Dione thích tập kiểu này). Lần nữa. Lần nữa. “EM đồ dối trá chết tiệt!” Tiếng rống làm nàng giật mình. Nàng ngẩng đầu lên, sự hoảng hốt lướt qua khuôn mặt. Bối rối, nàng nhìn chằm chằm vào Blake. Anh ta đang ngồi trên xe lăn ngay ngoài cửa, mặt anh ta tối sầm lại và vặn xoắn lại đầy điên cuồng. “Cái gì?” nàng lắp bắp Anh ta chỉ vào cái tạ “Em là lực sĩ đẩy tạ!” anh ta rống lên, quá tức tối đến mức run cả người “Em đúng là đồ nói dối nhỏ bé. Em biết rõ cái hôm em đánh bại tôi rằng em sẽ thắng! Quỷ thần ơi, Bao nhiêu đàn ông sẽ đánh bại được em chứ?” Nàng đỏ mặt “Không phải tất cả” nàng nói một cách khiêm tốn, điều mà dường như còn khiến cho anh ta giận dữ hơn “Mình không thể tin được!” Anh ta gào lên, giọng ngày càng to hơn “Biết được rõ tôi sẽ cảm thấy như thế nào khi có một người phụ nữ thắng mình trò vật tay. Em biết thừa điều đó, và em lừa tôi như thế đấy!” “Tôi chưa bao giờ bảo là tôi không giỏi về nó” nàng chỉ ra, cố giấu tiếng cười trong giọng nói. Anh ta trông thật là tuyệt! Nếu như cơn thịnh nộ có thể khiến anh ta đứng lên được thì anh ta thậm chí sẽ còn bước đi luôn. Một tiếng khúc khích thoát khỏi sự kiềm giữ của nàng. Âm thanh đó khiến cho anh ta nắm chặt lấy cái tay cầm ghế. Không may là, anh ta nắm đúng bảng điều khiển. Điều đó khiến cho cái ghế giật tới giật lui giống như một con ngựa bất kham đang cố giũ anh chàng cưỡi ngựa ra khỏi lưng mình. Dione không thể chịu nổi.Nàng bỏ cuộc thậm chí cả giữ khuôn mặt bình thường và cười cho đến khi nước mắt chảy đầy trên má. Nàng ngồi bật dậy khỏi ghế( chính xác thì em không hiểu rõ Dione đang làm gì nữa *she beat the weight bench with her fist in mute mockery*) khi anh ta cuối cùng cũng điều khiển được cái xe lăn. Nàng phải ôm lấy bụng mình, cố gắng để thở và khi nhìn thấy những biểu hiện điên cuồng trên mặt anh ta lại làm nàng một lần nữa bùng nổ thêm một trận cười. “Ngừng cười ngay!” giọng anh ta như sấm rền, âm thanh vang ầm ầm vào tường như bom dội “Ngồi xuống! Chúng ta sẽ xem xem ai là người thắng lần này!” Nàng đã quá yếu ớt đến mức nàng phải lê bước đến chỗ cái bàn mát xa nơi anh ta đang chống khuỷu tay đợi nàng với một khuôn mặt đầy chết chóc. Vẫn còn khúc khích, nàng dựa vào cái bàn. “Thế này thì không công bằng!” nàng phản đối, đặt bàn tay lên nắm tay nắm chặt của anh ta “Tôi chưa sẵn sàng. Đợi 1 chút cho tôi ngừng cười đã” “Có công bằng không khi em để tôi nghĩ rằng thôi đã vật tay với một người yếu đuối hả người phụ nữ BÌNH THƯỜNG ?” anh ta nói giận sôi lên “Tôi hoàn toàn bình thường!” nàng kêu lên “ Anh đã bị đánh bại hoàn toàn công bằng và anh biết rõ thế!” “Tôi chả biết đếch gì hết! Em ăn gian, và tôi muốn đấu lại” “Thôi được rồi, được rồi. Chỉ cần cho tôi vài phút.” Nhanh chóng, nàng chấm dứt cơn cười chỉ chực để nổ ra và nắm lấy tay anh ta. Nàng bắt đầu cứng bắp tay lại “ Được rồi. Tôi đã sẵn sàng.” “Đếm đến ba” anh ta nói “Một…haiba!”(anh già này cũng ăn gian. Đếm rõ nhanh) May mắn thay nàng đã sẵn sàng cho cái khởi đầu nhanh của anh ta. Nàng dùng toàn bộ sức mạnh mình có, nhận ra là một chút cân nặng tăng lên cùng với vài ngày tập luyện đã tăng sức mạnh của anh lên, cho dù không nhiều lắm. Tuy thế sự thúc đẩy bởi cơn tức giận và trận cười đã làm nàng yếu hơn, có thể khiến anh ta thắng nàng trong trận này. “Đồ ăn gian!” nàng buộc tội, ghì toàn bộ sức mạnh mình để đẩy lại anh ta. “Em đáng bị thế!” Họ thở hổn hển, và giận dữ, và gầm gừ đến vài phút. Mồ hôi bắt đầu chảy xuống mặt họ. Họ quá gần nhau, gần như là mặt đối mặt, khóa chặt tay mình mạnh hơn và mạnh hơn. Dione phát ra tiếng lầm bầm. Sức mạnh bùng nổ này của anh ta thậm chí còn khỏe hơn cả nàng. Nhưng vẫn không đủ để chiến thắng nhanh chóng. Bây giờ là về khả năng chịu đựng, nàng nghĩ rằng nàng có thể giữ lâu hơn so với anh. Nàng có thể để anh ta thắng nàng, để làm dịu đi vết thương lòng của anh ta. Nhưng thế sẽ là không giống với nàng nếu như lừa bịp anh ta kiểu đó. Nếu anh ta thắng, điều đó sẽ chống lại mọi thứ nàng có thể làm. Chắc hẳn đã có gì đó của sự quyết tâm hiện lên trên mặt nàng bởi anh ta gầm gừ “Chết tiệt! Đây phải là lúc em để cho tôi thắng!” Nàng thở phù, cố hít nhiều không khí hơn “Nếu anh muốn thắng. anh phải đánh bại được tôi” nàng hổn hển “Tôi không ĐỂ CHO bất cứ ai thắng mình” “Nhưng tôi là bệnh nhân!” “Anh là đối thủ!” Anh ta cắn chặt răng và đẩy còn mạnh hơn. Dione cúi đầu , một hành động khiến cho đầu nàng ở trên chỗ hõm giữa vai anh ta, gồng hết sức mình để chống lại mọi cử động của anh. Dần dần, nàng cảm nhận được cánh tay anh ta yếu đi. Cảm xúc của sự chiến thắng đang đến tràn ngập qua tĩnh mạch nàng, và với một tiếng kêu lớn, nàng hạ đo ván cánh tay anh xuống mặt bàn. Căn phòng tràn đầy tiếng thở khó nhọc, tiếng nhịp tim của nàng vọng lại trong tai nghe như tiếng ngựa đang phi nước đại. Nàng vẫn đang dựa vào anh ta, đầu nàng cẫn còn trên vai anh, nàng có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của anh xuyên qua cơ thể. Từ tốn, nàng ngồi dậy, dựa sức nặng của mình trở lại bàn. Như một con búp bê vải, anh ta đổ gục trên mặt bàn, màu sắc trên mặt anh ta trở lại dần khi anh ta cố hít lấy những hơi thở sâu. Sau một lúc, anh ta tì cằm lên tay và nhìn lên nàng bằng đôi mắt xanh thẫm vẫn còn xuất hiện những đám mây bão tố ở trong đó. Dione thở ra một hơi sâu, nhìn chăm chú anh “Anh trông thật là đẹp khi giận dữ” nàng nói với anh. Anh ta chớp mắt kinh ngạc. Choáng váng, anh nhìn nàng một lúc thật lâu tưởng như vô tận. Sau đó, một tiếng khùng khục thoát ra khỏi cổ anh. Anh nuốt xuống. Âm thanh tiếp theo là tiếng cười vang lên ầm ĩ. Anh ta giật đầu về phía sau và ôm lấy bụng mình không thể ngừng được. Dione cũng bắt đầu khúc khích trở lại. Anh la cuộn người, cười rú lên, đu đưa từ trước ra sau. Bảng điều khiển của cái xe lăn lại va vào nắm tay anh ta một lần nữa, và lần này kèm theo cả với cử động đung đưa người ấy đã hất anh ta ngã úp mặt xuống đất. May mắn là anh ta không bị thương bởi Dione không thể ngừng cười như thể cuộc sống của nàng phụ thuộc vào nó vậy. Nàng ngã khỏi ghế để nằm xuống cạnh anh, co chân lên tận bụng. “Ngừng ngay ! ngừng ngay!” nàng hét lên, nước mắt chảy xuống mặt. “Dừng ngay! Ngừng ngay!” anh ta nhại lại, tóm lấy nàng và thọc ngón tay vào sườn cù nàng. Trong suốt cuộc đời, Dione chưa bao giờ bị chọc cù. Nàng chưa bao giờ biết cách phản ứng lại. Nàng bị giật mình bởi cảm giác buồn không thể chịu nổi bởi ngón tay anh ta ở sườn mình khiến cho cả tiếng chuông cảnh báo trong nàng không kịp rung. Nàng kêu thét lên, cố lăn bản thân ra xa trong nỗ lực tránh khỏi những ngón tay ác độc của anh khi có nói bất thần vang lên không mời trước. “Blake!” Serena không ngừng lại để làm rõ cảnh tượng trước mắt mình. Cô ấy nhìn thấy anh mình nằm trên sàn, nghe thấy tiếng hét của Dione, và ngay lập tức cho rằng đã có một tai nạn khủng khiếp xảy ra. Cô kêu lên thất thanh và phi đến chỗ anh (thật ra chỗ này là “she added her despairing cry to the din anh dove for him” nhưng bởi em ko hiểu dove for him là cái gì nên dịch đại), đôi tay tuyệt vọng túm lấy anh là ôm chặt anh ta vào lòng. Cho dù Serena đáng ra không nên ở đây như thế này nhưng Dione vẫn rất lấy làm vui mừng bởi sự phá ngang. Nàng run rẩy tránh xa khỏi anh và đứng lên, chỉ sau đó mới nhận ra là Serena đang gần như bị kích động quá mức ( chính xác là “hysterical”) “Serena! Tất cả đều ổn, không sao đâu.” Blake nói mạnh mẽ, ý thức được sự hiện diện của em gái trước cả Dione “ Bọn anh chỉ chơi đùa một chút thôi. Anh không bị thương. Không bị thương.” Anh ta lặp lại. Serena dần bình tĩnh trở lại, khuôn mặt trắng nhợt của cô có lại chút màu sắc. Blake đẩy mình ngồi trở dậy, tóm lấy cái chăn thường để che lên đôi chân. Khi anh ta che lên mình, anh hỏi gay gắt “ Em làm cái gì ở đây thế? Em biết rõ là em không được phép xuất hiện giữa ngày mà.” Cô nhìn như thể anh vừa mới cho cô ăn nguyên một cái tát, lùi lại ngay lập tức và nhìn chằm chằm vào anh đầy kinh hoàng. Dione cắn chặt lấy môi. Nàng biết tại sao anh ta lại nói kiểu như vậy. Anh ta đã quen để nàng nhìn thấy mình, và trong sự hiện diện của nàng, anh ta cả thể chỉ cần mặc mỗi chiếc quần đùi ngắn thể dục, nhưng anh vẫn rât nhạy cảm về cơ thể mình với bất cứ ai khác. Serena thậm chí còn hơn cả thế. Serene hồi phục lại ngay, nâng cằm lên đầy kiêu hãnh “Em đã tưởng đây là khoảng thời gian tập luyện chứ không phải chơi đùa” Cô đáp lại gay gắt giống như anh trai mình, đứng dậy “Xin lỗi vì đã phá đám. Em có lý do muốn gặp anh nhưng có thể đợi sau.” Sự tổn thương do bị xúc phạm hiển hiện rành rành trên cái lưng thẳng tưng của cô khi cô ta bước ra khỏi cửa, lờ đi tiếng gọi đầy hối hận của Blake. “Khốn kiếp!” anh ta thốt lên nhẹ nhàng “Bây giờ tôi lại phải xin lỗi. Chỉ là nó thật xấu hổ khi phải giải thích….” Dione gật đầu “Cô ấy hoàn toàn là đúng là em gái anh phải không?” Mắt anh ta nhìn nàng cảnh báo “ Đừng có mà tự mãn thế quý cô nương. Tôi đã khám phá ra điểm yếu trong pháo đài của em rồi đấy. Em có máu buồn như là đứa trẻ con ấy.” Nàng cẩn thận chuồn ra khỏi tầm tay của anh ra “Nếu anh mà còn cù tôi lần nữa thì tôi sẽ lẻn vào khi anh ngủ và dội nước đá lên người anh đấy.” “Em thật là người độc ác” anh khịt mũi, sau đó lại trừng trừng nhìn nàng “Tôi muốn một trận đấu lại 2 tuần sau.” “Anh đúng là kẻ muốn bị trừng phạt đúng không?” nàng hỏi đầy hân hoan,bước tới tính toán cách nào để đưa anh ta từ sàn nhà ngồi lên bàn. “Đừng có thử” anh ta yêu cầu sau khi trông thấy cái nhìn đầy suy đoán của nàng vào mình. Nàng cười ngượng ngùng bởi nàng đang định tự mình nhấc anh ta lên “Gọi Miguel giúp em ấy.” Miguel là người tài xế riêng, người làm việc vặt và, theo Dione đoán, vệ sĩ riêng của anh ta. Anh ta thấp và gầy, cứng rắn như đá, và khuôn mặt sậm màu bị phá hoại bằng những vết sẹo chằng chịt bên má trái. Không ai kể cho nàng Blake đã thuê anh ta như thế nào và Dione cũng không muốn biết. Nàng thậm chí còn không biết Miguel đến từ đâu, có thể là từ một nước Latinh nào đó. Nàng biết rằng anh ta nói tiếng Bồ Đào Nha cũng tốt như khi nói bằng tiếng Anh hay tiếng Tây Ban Nha, nên nàng đóa anh ta đến từ Nam Mỹ. Nhưng, một lần nữa, không ai tình nguyện đưa ra thông tin nên nàng cũng chẳng hỏi. Chỉ cần anh ta hết mình vì Blake là đủ. Miguel cũng không phải là tuýp người hay hỏi han. Nếu anh ta có ngạc nhiên khi nhìn thấy ông chủ của mình ở dưới sàn nhà, anh ta cũng chẳng biểu lộ sự ngạc nhiên ấy ra mặt. Dione và anh ta cùng nhau nâng Blake lên và đặt anh ta ngồi lên bàn. “Miguel, tôi cần một hệ thống máy tạm thời ở đây như ở chỗ bể bơi” Blake hướng dẫn “ Chúng ta có thể đóng một thanh sắt ngang trên trần nhà, theo kiểu này” anh nói, chỉ hướng cả chiều dài căn phòng. “Với cả một cái tay cầm chạy ròng rọc có thể kéo dãn hay co lại sinh động theo hướng chúng ta muốn, và chạy dọc được theo diều dài thanh sắt, tôi có thể tự nhấc bản thân lên hay xuống tùy ý muốn” (em đã cố hình dung và tả lại dễ hiểu nhất rồi nhưng xem ra vẫn khá là buồn cười). Miguel nghiên cứu trần nhà, hình dung những thứ Blake muốn “Không thành vấn đề” cuối cùng anh ta đồng ý “Liệu ngày mai có là quá sớm không?” “Nếu anh không thể làm nhanh hơn được nữa thì tôi nghĩ thế là được rồi” “Anh đúng là đồ chủ nô tàn bạo” Dione bảo anh khi nàng đang mát xa lưng với dầu nóng “Tôi học được nó từ em đấy” anh ta lầm rầm đầy ngái ngủ, rúc đầu sát hơn vào tay. Câu trả lời khiến cho anh ta nhận được một cái véo vào lưng và anh bật cười “ Thêm một điều nữa” anh tiếp tục “ Tôi chưa bao giờ cảm thấy nhàm chán từ khi em xông vào san phẳng đời tôi” (nguyên văn “bulldozed”, dịch thế đã đủ sát nghĩa chưa các sis?) |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#25 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Mar 2010
Bài gởi: 4
Xin cảm ơn: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
|
|
|
|
|
|
#26 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 178
Xin cảm ơn: 682
Được cảm ơn 1,683 lần trong 116 bài
|
cuối cùng cũng gặm xong tiếp đc 1 chap nữa
hì hìChap5 Anh đã hoàn toàn tỉnh táo vào sáng hôm sau khi nàng bước vào phòng. Anh đang cúi xuống xoa bóp cho đùi và bắp chân mình. Nàng nhìn anh ta đầy hài lòng, mừng vì anh ta cũng đã tỏ thái độ tích cực cho việc phục hồi của mình. “Tôi đã có một cuộc nói chuyện dài với Serena tối qua” anh làu bàu, không thèm nhìn lên. “Tốt. Tôi đoán rằng lời xin lỗi tốt cho tâm hồn anh.” Nàng nói, trượt vào sau lưng anh, xoa bóp vai và lưng anh ta. “Nó đang buồn. Có vẻ như Richard bỏ đi ngay mỗi khi đưa nó về nhà mỗi tối và con bé nghĩ rằng cậu ta đang có quan hệ với người đàn bà khác.” Những ngón tay Dione dừng lại. Có lẽ nào như thế? Nàng không nghĩ anh ta là kiểu người lén lút. Nghe có vẻ dối trá, và Richard không phải kiểu người hào nhoáng dối trá. Blake xoay đầu lại nhìn nàng “Serena nghĩ rằng cậu ta đang qua lại với em” anh ta huỵch toẹt xổ ra. Nàng lại tiếp tục xoa bóp “Vậy anh đã nói gì với cô ấy?” nàng hỏi, cố gắng để giữ bình tĩnh. Nàng tập trung vào cảm giác da thịt của anh dưới bàn tay nàng, nhận thấy anh ta đã không còn trơ xương như nàng gặp lúc đầu. “Tôi bảo nó rằng tôi sẽ tìm ra và dừng ngay trò đó lại nếu cậu ta làm thế.” Anh trả lời “Đừng có tỏ vẻ quá ngây thơ như thế bởi chúng ta đều biết là Richard bị em hấp dẫn. Quỷ thật, cậu ta chắc phải chết mới không bị thế. Em là kiểu phụ nữ khiến đàn ông bâu quanh như ong bâu quanh tổ mật ấy.” Richard cũng đã nói điều tương tự như Blake. Nàng nghĩ và mỉm cười buồn bã về việc cả hai người họ đều nói sai sự thật đến mức ấy. “Tôi không qua lại với Richard.” Nàng nói lặng lẽ “Bên cạnh thực tế là anh ta đã kết hôn thì thêm nữa là tôi sẽ lấy đâu ra thời gian đây? Tôi đã ở với anh nguyên cả ngày, và tôi quá mệt vào buổi tối để dùng năng lượng lén lút chuồn ra ngoài.” “Serena nói rằng đã nhìn thấy em ở ngoài vườn một hôm” “Đúng thế. Chúng tôi đang nói về anh, không phải quan hệ tình dục. Tôi biết Richard không thấy hạnh phúc với Serena-” “Làm sao mà em biết chứ?” “Tôi không mù. Cô ấy đã hiến dâng những 2 năm của mình cho anh và hoàn toàn lơ đi chồng của mình và theo lẽ thường anh ấy sẽ phẫn nộ. Thế vì sao anh nghĩ anh ta lại quá quyết tâm đi tìm nhà vật lý trị liệu cho anh đến thế? Anh ấy muốn anh bước đi trở lại để vợ anh ta quay trở lại” Có lẽ nàng không cần nói ra điều đó cho anh, nhưng đã đến lúc Blake nhận ra anh đã lấn át cuộc sống của họ bằng tình trạng vật lý của mình. Anh thở dài “ Được rồi, tôi tin em. Nhưng chỉ đề phòng một lúc nào đấy em bắt đầu nghĩ về sự quyến rũ của Richard thì hãy để tôi cho em biết 1 điều khiến tôi không bao giờ tha thứ là sự tổn thương của Serena.” “Cô ấy là cô gái mạnh mẽ, Blake. Anh không thể can thiệp vào cuộc đời cô ấy suốt được.” “Tôi có thể làm thế chừng nào con bé còn cần tôi, và đến chừng nào tôi còn có thể. Khi nghĩ về lúc nó như thế nào sau khi mẹ mất….Tôi thề với em, Dee, tôi có thể làm tất cả thậm chí là giết người để ngăn con bé có lại vẻ mặt như lúc đó.” Ít nhất thì cô ấy còn có một người mẹ đã từng yêu mình. Lời lẽ đã nằm trên mội Dione, nhưng nàng nuốt lại. Không phải lỗi của Serena mà mẹ của Dione không yêu nàng. Nỗi đau đó là gánh nặng của một mình nàng, không phải là thứ có thể đổ lên đầu một ai khác. Nàng đẩy nó đi “Anh có nghĩ rằng anh ta thật sự qua lại với người phụ nữ khác không? Theo tôi, thôi không thể nghĩ thế. Anh ta quá đắm chìm trong tình yêu với Serena đến mức không ai khác có thể khiến anh ấy để ý.” “EM đã làm cậu ta để ý.” Blake nhấn mạnh. “Anh ta chưa bao giờ nói thế với tôi” Dione thành thật đáp lại, cho dù nàng cũng hơi không thật một chút (nguyên gốc “though she was still stretching the truth a little”) “Làm sao mà anh biết được? Trực giác của đàn ông à?” “Nếu em muốn gọi nó như thế” anh lầm bầm, dựa vào nàng đầy mệt mỏi. Ngực nàng mềm mại nâng đỡ sức nặng của anh “Tôi vẫn là đàn ông, cho dù tôi không thể phi ném một con rùa và bắt nó trở lại ( chắc là chơi chữ nhưng em không hiểu sis nào hiểu dịch lại cho em “ I couldn’t chase a turtle and catch it.”) Tôi có thể nhìn vào em và thấy được những thứ y hệt cậu ta đã nhìn thấy. Em quá ư là đẹp, vừa mềm mại lại cứng rắn cùng lúc. Nếu tôi có thể theo đuổi em, quý cô. Em sẽ có một quãng đường chạy đáng kể đấy” ( chắc ý là em sẽ không thoát khỏi tôi đâu ^_^) Những lời lẽ nhẹ nhàng khiến cho nàng thấy báo động theo một cách khác hẳn với sự hoảng sợ nàng vẫn có khi đối mặt với kiểu đàn ông hay tán tỉnh săn mồi. Tay nàng vẫn còn ở trên vai anh, và trọng lượng của anh vẫn dựa vào nàng. Cơ thể anh dường như thân quen như chính cơ thể nàng. Kết cấu da của anh, thậm chí là mùi của anh nữa. Như thể anh là một phần của cơ thể nàng, bởi nàng đã tạo ta anh, tái cấu trúc lại anh, hướng anh trở lại là người đàn ông tuyệt vời như trước khi có tai nạn. Anh là tác phẩm nàng đã tạo ra (dịch lại nghe chối quá “He was her creation”) Bất thình lình, nàng muốn dựa má vào mái đầu bù xù của anh, cảm nhận sự mượt mà mái tóc anh đem lại. Thay vào đó, nàng từ chối làm điều ấy bởi nó có vẻ quá lạ lẫm đối với nàng. Đầu anh ta vẫn như đang hấp dẫn nàng, nàng liền chuyển tay từ vai lên chạm vào những sợi tơ sẫm màu ấy. “Anh đã bắt đầu trông giống như là chó chăn cừu rồi đấy” nàng nói với anh, một chút cười cợt nhẹ thoảng qua trong giọng nói, thứ mà họ gần đây thường chia sẻ với nhau. “Vậy cắt đi hộ tôi.” Anh nói lười biếng, xoay đầu để tìm một vị trí thoải mái trên vai nàng “Anh tin tưởng tôi cắt tóc cho anh à?” nàng giật mình “Đương nhiên rồi. Nếu tôi có thể tin tưởng em với cơ thể mình, tại sao lại không phải tóc tôi chứ?” anh giải thích “Vậy hãy tiến hành ngay thôi nào” nàng nói, vỗ vai anh “Tôi thích nhìn thấy tai anh, nếu có. Thôi nào, ra khỏi người tôi đi.” Anh rùng mình, và ngước mắt lên nhìn nàng, màu mắt xanh như đại dương sâu thẳm và đầy nguyên sơ (Primal). Nàng biết anh đang nghĩ gì, nhưng nàng chuyển cái nhìn chằm chằm đi ngay, từ chối kéo dài khoảnh khắc. Sự thân mật không nói thành lời bao bọc lấy họ. Nàng cảm thấy kích động. Chính xác thì nàng không thể nói là do nàng bị hoảng sợ. Nó thật là…kì lạ. Trán nàng nhăn lại trong sự căng thẳng tập trung khi nàng đưa kéo vào mái tóc dày của anh. Anh là bệnh nhân. Nàng đã học cách để không sợ trước bệnh nhân của mình. Anh ta còn gần gũi với nàng hơn bất cứ ai nàng cho phép, kể cả những đứa trẻ là người có thể rung động trái tim nàng nhiều nhất. Anh là thử thách trong sự nghiệp của nàng. Anh đã trở nên quá gần gũi với nàng, nhưng anh vẫn là một người đàn ông. Nàng không hiểu tại sao nàng không có những cảm giác lạnh lẽo, muốn bệnh hay có khi một người đàn ông lại gần mình. Blake có thể chạm vào nàng , và nàng không thể chịu được sự động chạm của đàn ông. Có lẽ, nàng quyết định, bởi vì nàng biết nàng sẽ an toàn khi ở cạnh anh. Như anh ta đã chỉ ra, anh không ở trong điều kiện có thể theo đuổi bất cứ ai. Xét về mặt giới tính, anh ta anh toàn như một đứa trẻ nàng ôm ấp. “Em trông như Michelangelo, đau đớn hoàn thành những chi tiết nhỏ trên bức tượng bằng đá” anh ta khiêu khích nàng “Có phải em vừa tạo một lỗ trên tóc tôi không?” “Đương nhiên là không!” nàng phản ứng, lùa tay vào mái tóc lộn xộn “Cho anh biết, tôi là một người thợ cắt tóc cực giỏi đấy. Anh có muốn 1 tấm gương không?” Anh thở dài nhẹ nhõm “Không cần, tôi tin em. Em còn có thể cạo râu cho tôi luôn cũng được.” “Có khỉ tôi mới làm cho anh!” nàng nhanh chóng phủi những lọn tóc còn vương trên vai anh “ Đến lúc khổ luyện của anh rồi. Đừng có cố mà trì hoãn nữa.” Những ngày tiếp theo không ai đả động gì đến tình trạng giữa Serena và Richard. Cho dù cặp đôi vẫn tiếp tục ăn tối cùng Blake và Dione, không khí lạnh lẽo giữa họ hiển hiện rõ ràng. Richard cư xử với Dione bằng sự ấm áp không xa hơn giữa những người bạn, dù Dione chắc chắn Serena không hề bị thuyết phục bởi sự trong sáng giữa họ. Blake trông chừng mọi thứ bằng đôi mắt diều hâu của anh và luôn giữ Dione sát bên mình. Nàng hiểu lí do anh làm vậy, và thêm bởi nàng thấy thoải mái với anh, nàng đã để cho anh đòi hỏi nàng ở bên như anh muốn. Nàng thích được ở bên cạnh anh. Cùng với lúc anh ta khỏe hơn, sự quỉ quái trong tính cách càng lộ ra hơn. Nó khiến nàng luôn phải tập trung để dẫn trước anh ta. Nàng phải chơi pocker (bài xì phé) cùng anh, phải chơi cờ vua cùng anh, phải xem bóng đá cùng anh. Phải có đến một triệu lẻ một thứ mà anh thích, và anh ta đòi hỏi nàng phải cùng chia sẻ với mình. Như thể là anh đã hôn mê trong 2 năm và sau khi thức tỉnh anh quyết tâm theo kịp lại mọi thứ đã bỏ lỡ. Anh ta thúc đẩy bản thân còn hơn cả nàng yêu cầu. Bởi vì nàng có thể nâng tạ nặng hơn anh, anh sẽ cố đến hàng giờ với trọng lượng ấy. Bởi vì nàng có thể bơi lâu hơn và nhanh hơn anh, anh sẽ bắt mình bơi nhiều hơn nữa cho dù anh vẫn chưa sử dụng được đôi chân. Và mỗi tuần họ đều có một trận đấu vật tay lại. Đó là lần thứ 5 khi anh cuối cùng cũng thắng nàng. Anh ta đã quá hân hoan tới mức nàng đã cho phép anh ăn bánh nướng việt quất cho bữa sáng. Tuy vậy, nàng vẫn lo lắng thời điểm nàng quyết định để anh bắt đầu sử dụng đôi chân. Nó chính là điểm then chốt của cả chương trình này. Nếu anh không thể thấy bất cứ tiến bộ nào với chân mình, nàng biết anh ta sẽ lại tuột mất hi vọng và chìm vào trầm cảm một lần nữa. Nàng không nói cho anh kế hoạch của nàng. Sau khi xong bài tập luyện với tạ, nàng đỡ anh ngồi lại vào xe lăn và đẩy nó đến đôi thanh sắt song song nhau để anh có thể nâng đỡ trọng lượng mình trong khi nàng tập cho đôi chân anh đi lại như mong đợi. Anh ta nhìn tới thanh sắt, rồi tới nàng, lông mày anh nhướng lên đầy thắc mắc “Đến lúc anh ngừng lười biếng rồi” nàng cố nói bình thường nhất có thể, cho dù trái tim nàng đập lớn tới mức phải thật thần kì nàng mới không nghe thấy “Đứng trên chân anh đi.” Anh ta nuốt mạnh, đôi mắt anh hết nhìn thanh sắt rồi lại đến nàng “ Cuối cùng nó đây hử? D day (thời điểm quyết định)” “Đúng thế. Không có gì to tát lắm đâu. Đừng cố bước đi. Hãy để chân anh quen với trọng lượng cơ thể thôi.” Anh ta quyết định (nguyên gốc*he set his jaw*em biết mình dịch sai), rồi vươn tới những thanh bar. Tóm chặt lấy nó, anh nhấc bản thân lên khỏi xe lăn. Những bài nâng tạ tỏ ra tác dụng ngay khi anh ta nhấc mình lên, chỉ sử dụng mỗi lực cánh tay và vai. Ngắm nhìn anh, Dione để ý đến cách những cơ bắp anh cử động. Anh ta đã thực sự có cơ bắp, không còn là da bọc xương. Anh vẫn còn gầy, rất gầy, nhưng không còn có hình dáng của một nạn nhân chết đói nữa. Mặc dù đôi chân anh vẫn cần những bài luyện tập cứng của nàng để tạo lại những lớp cơ. Anh ta nhợt nhạt, mồ hôi rơi trên mặt khi Dione di chuyển bàn chân anh ta chắc chắn ở bên dưới. “Bây giờ” nàng nhẹ nhàng “ bỏ sức nặng khỏi tay anh đi. Để cho chân anh giữ lấy nó. Anh có thể sẽ ngã. Đừng lo về nó. Mọi người ai cũng ngã khi đạt đến giai đoạn này của quá trình.” “Tôi sẽ không ngã.” Anh dứt khoát, ngửa đầu ra sau và nghiến chặt răng. Anh giữ thăng bằng bằng tay, nhưng đã thả sức nặng lên chân mình. Anh liền la lớn “Em đã không nói là nó đau!” anh buộc tội qua kẽ răng. Đầu nàng ngẩng phắt dậy, đôi mắt nàng lóe lên đầy kích động “Nó đau à?” “Như địa ngục ý! Như thể là những cây kim nóng-” Nàng phát ra một tiếng kêu lớn đầy sung sướng, vươn tới anh, nhưng liền lùi lại ngay khi nhớ ra tình trạng cân bằng bấp bênh của anh. Không nói một lời, đôi mắt nàng liền ướt. Nàng đã không khóc từ khi còn là một đứa trẻ, nhưng giờ nàng đang quá tự hào tới mức không thể ngăn những giọt nước mắt thành hình. Dẫu vậy, nàng chớp mắt ngăn chúng lại nhưng vẫn khiến chúng lung linh như dòng chất lỏng vàng giữa hàng lông mi đen và tặng cho anh một nụ cười run run “Anh biết nó có ý nghĩa là gì đúng không?” “Không. Là gì?” anh thở hổn hển “Là dây thần kinh đã hoạt động! Chúng đều hoạt động! Những bài mát xa, thể dục, bể bơi…..Chân của anh! Anh không hiểu à?” nàng ré lên, nhảy nhót ầm ĩ Anh ngẩng đầu nhìn nàng. Tất cả màu sắc biến khỏi gương mặt, để lại đôi mắt anh rực sáng như than xanh thẫm “Nói đi!” anh rít lên “Đánh vần từng chữ ra đi!” “Anh chắc chắn sẽ đi được!” nàng hét lên. Sau đó nàng không thể giữ những giọt nước mắt thêm nữa khi chúng lăn trên mặt, che phủ tầm nhìn của nàng. Nàng quyệt chúng đi bằng mu bàn tay sau đó cười đầy nước mắt “Anh chắc chắn sẽ đi được” nàng lặp lại. Khuôn mặt anh xoắn lại, méo mó đến đau đớn bởi hạnh phúc. Anh buông tay khỏi thanh sắt và với tới nàng, khiến cả cơ thể rơi khỏi trạng thái cân bằng mong manh. Dione tóm lấy anh, vòng cánh tay nàng thật chặt quanh anh. Nhưng anh ta bây giờ đã quá nặng với nàng, và nàng lảo đảo rồi ngã xuống bởi sức nặng của anh. Hai cánh tay anh vẫn ôm nàng, mặt anh vùi vào cổ nàng. Tim nàng liền nảy lên, máu trong cơ thể nàng đóng băng trong nỗi hoảng sợ khiến nàng cử động khó khăn “Không” nàng thì thầm. Tâm trí nàng bỗng trống rỗng, tay nàng chuyển động đẩy vai anh ta ra xa. Vai anh đang run rẩy thật kì lạ. Có một âm thanh….đó không giống như âm thanh của những cơn ác mộng của nàng. Rồi, như ai đó bật công tắc và cả căn phòng bỗng sáng bừng lên, nàng biết đây là Blake, không phải Scott. Scott đã làm nàng đau, Blake sẽ không bao giờ làm thế. Và âm thanh kì lạ đó là tiếng thổn thức của anh. Anh đang khóc. Anh cũng không thể ngừng những giọt nước mắt của hạnh phúc lâu hơn nàng. Những tiếng nức nở thoát ra đã giải phóng anh khỏi 2 năm chìm trong đau khổ và tuyệt vọng. “Chúa tôi” anh thốt lên khàn khàn “Lạy chúa” Như thể một con đê đang vỡ tràn trong nàng. Cả cuộc đời cố giữ kín nỗi đau trong tim, chưa một ai đã tới xoa dịu những nỗi đau đó cho nàng, chưa một ai đã ôm nàng trong khi nàng khóc. Mọi thứ dường như quá sức chịu đựng. Một nỗi đau đớn thiêu đốt trong ngực nàng, tăng lên tới mức nó thoát khỏi cổ họng nàng thành từng tiếng khóc nghẹn ngào. Cả cơ thể nàng rung lên bởi những tiếng thổn thức. Đôi mắt như vàng nấu chảy tràn ngập nước mắt. Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng, nàng được ở trong vòng tay một người trong khi nàng khóc, và nó thật quá sức chịu đựng. Nàng không thể chịu nổi nỗi đau xót xa đó và tận hưởng nó.Đồng thời lúc đó nàng cảm thấy có gì đó đã thay đổi trong nàng. Chỉ một hành động đơn giản là cùng nhau khóc đã đánh sập bức tường nàng đã dựng khiến mình tách biệt với thế giới bên ngoài. Nàng đã tồn tại nhưng chỉ là vẻ bên ngoài, chưa bao giờ cho phép bất cứ cái gì gần gũi mình, chưa bao giờ để bản thân cảm nhận quá sâu sắc, chưa bao giờ cho ai thấy người phụ nữ ẩn sau mặt nạ, bởi vì người phụ nữ đó đã chịu quá đủ đau khổ và sợ hãi cho mình. Nàng sống như một cỗ máy phòng thủ, nhưng Blake bằng cách nào đó đã đi đường vòng qua nó. Blake khác hẳn những người đàn ông nàng từng gặp. Anh đã từng là một người có trái tim rộng rãi, đã từng là một người cười vào cả địa ngục và là một doanh nhân cứng rắn. Nhưng hơn hết thảy, anh cần nàng. Những người bệnh khác của nàng cũng cần nàng, người phụ nữ chỉ đơn giản là nhà trị liệu. Blake cần NÀNG, cần người phụ nữ là chính nàng, bởi vì chỉ có sức mạnh từ con người nàng mới có thể giúp anh thông qua kĩ năng và kiến thức của nàng. Nàng không thể nhớ được bất kì ai đã cần NÀNG như vậy trước kia. Nàng nhẹ nhàng ôm anh chặt hơn, ngạc nhiên bởi hơi ấm đang từ từ hình thành bên trong nàng đang làm tan biến cơn giá lạnh của sự đau đớn đã tồn tại ở đấy từ quá lâu. Nàng muốn khóc thêm nữa bởi nàng đang cả sợ hãi lẫn thích thú khi tận hưởng sự giải phóng mới mẻ để có thể chạm và được chạm vào. Tay nàng lùa vào tóc anh, những ngón tay nàng tận hưởng những gợn sóng mượt như lụa khi anh cuối cùng đã ngừng khóc, dựa yếu ớt vào nàng. Anh nâng đầu lên nhìn nàng. Anh không hề xấu hổ bởi những giọt nước mắt đã làm ướt khuôn mặt và đang làm cho mắt anh trở nên lấp lánh. Rất nhẹ nhàng, anh chà gò má đẫm nước mắt của mình vào nàng, hành động yêu thương đã hòa trộn hạnh phúc của họ lại với nhau giống như những giọt nước mắt của họ. Rồi anh hôn nàng. Đó là một nụ hôn chậm rãi, dò hỏi. Một cử chỉ động chạm thăm dò nhưng không đòi hỏi. Là một cảm giác nhẹ nhàng mong manh trên môi nàng, hoàn toàn không có chút hung hăng, biểu hiện hay có của giống đực. Nàng run lên trong vòng tay anh, tay nàng tự động chuyển lên vai anh để đẩy anh ra nếu anh vượt quá ranh giới bạn bè nàng vẫn giữ. Nhưng anh không cố kéo dài nụ hôn. Anh nhấc môi ra và thay vào đó chạm mũi mình vào nàng, di chuyển đầu tới lui quét qua lại trong một khoảnh khắc. Sau một lúc lâu anh lùi lại và để ánh mắt mình lang thang trên mặt nàng cùng một cái nhìn thắc mắc. Dione không thể rời mắt khỏi mắt anh, ngắm nhìn đồng tử mắt anh giãn ra hết mức gần như nuốt chửng lấy màu xanh. Anh đang nghĩ gì vậy? Cái gì đã khiến sự tuyệt vọng bất chợt lóe lên khiến nàng giật mình, bóng tối lướt qua mặt anh như vậy? Mắt anh nấn ná trên đôi môi đầy đặn đang run rẩy của nàng, rồi lại lướt lên, khóa chặt với mắt nàng. Họ chăm chú nhìn nhau, quá gần tới mức nàng có thể nhìn thấy bóng phản chiếu của mình trong mắt anh và biết anh cũng nhìn thấy mình trong mắt nàng. “Đôi mắt em như vàng nóng chảy vậy” anh thì thầm “Mắt mèo. Chúng có sáng trong bóng tối không? Một thằng đàn ông có thể lạc lối trong đôi mắt này.” Anh nói, giọng anh bỗng trở nên cứng rắn. Dione nuốt mạnh. Trái tim nàng hình như đã nảy lên tận cổ. Cánh tay nàng vẫn còn ở trên vai anh, bên dưới da thịt ấm nóng của anh nàng có thể cảm nhận sức mạnh cơ bắp anh khi anh nhấc mình lên bằng khuỷu tay nhưng sức nặng của anh vẫn tì lên nàng từ phần thắt lưng xuống. Nàng rùng mình, bị đánh động bởi tư thế của họ, nhưng vẫn quá kinh ngạc bởi cảm xúc thân mật giữa họ để đẩy anh đi. “Em là tạo vật đẹp nhất anh từng thấy” anh lẩm bẩm “Vừa kì lạ như Salome, vừa rực rỡ như một con mèo (so sánh kì quái hoặc có nghĩa khác mà em không biết :D), lại vừa đơn giản như ngọn gió…và quá ư bí ẩn. Có gì đằng sau đôi mắt mèo ấy vậy? Em đang nghĩ gì thế?” Nàng không thể trả lời, thay vào đó nàng lắc đầu mù quáng khi nước mắt lại khiến mắt nàng long lanh. Anh nghẹn trong hơi thở, rồi lại hôn nàng một lần nữa, lần này tách môi nàng ra, từ từ xâm nhập vào miệng nàng bằng lưỡi anh, cho nàng thời gian để quyết định. Nàng run rẩy trong tay anh, lo sợ bản thân bị cám dỗ bằng những cử chỉ dịu dàng. Nhưng nàng đã bị cám dỗ, quá đáng sợ. Lưỡi nàng chạm vào anh ngập ngừng, rút lui, rồi lại tiến tới ngượng ngùng, cuối cùng nán lại ở đó. Anh có vị thật tuyệt vời. Anh nấn ná nụ hôn, khám phá răng nàng, sự mềm mại miệng nàng đem lại. Dione nằm yên dưới anh, thoải mái dưới sức kiên nhẫn vô tận của anh cho đến khi bất thình lình miệng anh dữ tợn hơn, đòi hỏi nhiều hơn nàng có thể cho đi, đột ngột nhắc cho nàng nhớ lại cảm giác rõ ràng đáng sợ thế nào khi còn ở bên Scott- Bóng tối trong những cơn ác mộng của nàng lại hiện ra trước mắt. Nàng quằn quại phía dưới anh nhưng anh không cảm nhận được sự căng thẳng ở cơ thể nàng. Tay anh giữ chặt nàng trong sự khắc nghiệt của khao khát, và sợi chỉ cuối cùng của sự kiềm chế nơi nàng đứt lìa. Tiếng nấc thốt ra khỏi miệng nàng “Không!” nàng hét lên, ngay tức khắc nỗi sợ đem lại sức mạnh cho nàng. Nàng thô bạo đẩy anh ra xa bằng mọi nỗ lực từ cả tay lẫn chân. Ngay tức khắc anh bị lăn tròn , đập vào xe lăn, khiến nó bay dọc phòng. Anh kéo bản thân ngồi dậy, tặng cho nàng cái nhìn gay gắt giận giữ “Không cần phải hét lên thế!” anh quát lên “Chắc chắn là sẽ không có gì xảy ra đâu” “Anh có thể cá như thế!” nàng hét đáp trả, luống cuống đứng lên, kéo phẳng lại áo quần đã bị nhăn nhúm “Tôi là trị liệu viên, không phải là….một sự tiện lợi nhất thời” “Đạo đức nghề nghiệp của em được an toàn” anh lẩm bẩm. “Từ tôi, bằng bất cứ mức độ nào. Em có thể thử với ai đó khác như Richard nếu em thực sự nghiêm túc với nụ hôn của mình cho dù tôi phải cảnh báo em trước. Mọi phần của cậu ta giờ đều dành cho công việc được giao và cậu ấy không dễ dàng vất bỏ mọi thứ đâu!” Quá rõ ràng là lòng tự trọng của anh đã bị tổn thương bởi nàng đã từ chối anh quá dễ dàng. Anh còn không để ý thấy biểu hiện hoang dại trên mặt nàng. Nàng thầm cảm ơn trong im lặng, rồi nhanh bình tĩnh đẩy lại xe lăn đến bên cạnh anh “Ngừng việc tự thương hại lấy bản thân anh đi” nàng cộc lốc “Chúng ta còn việc phải làm.” “Chắc chắn rồi thưa cô” anh gầm gừ “Bất cứ điều gì cô nói. Cô là nhà trị liệu mà.” Anh bắt bản thân chịu đựng quá mức cả ngày hôm đó khiến cho Dione phải xoa dịu anh để anh ngừng lại vào buổi chiều. Anh ta đang ở trong tậm trạng tồi tệ nhất nàng từng thấy. Cáu kỉnh và lạnh lùng. Kể cả Serena cũng không thể làm cho tính khí anh dễ chịu hơn cả bữa tối hôm đó. Sau đó anh nhanh chóng xin thứ lỗi, lẩm bẩm rằng mình quá mệt muốn đi ngủ. Lông mày Serena nhướng cao nhưng cô không ngăn cản. Richard liền đứng lên và nói “Hãy đi vào phòng làm việc 1 chút, Blake. Có một số chuyện tôi cần nói với anh. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu.” Blake gật đầu cụt lủn, và hai người đàn ông cùng rời phòng. Sự im lặng rơi xuống giữa Serena và Dione, hai người chưa bao giờ nói chuyện nhiều với nhau. Serena nghiên cứu đôi săng đan trắng có dây da đang đu đưa trên ngón chân mình. Không nhìn lên, cô hỏi như bình thường “Có vấn đề gì với Blake tối nay thế? Anh ấy như là ong bắp cày ý.” Dione nhún vai. Nàng không có ý định nói cho Serena biết về nụ hôn giữa họ hôm nay, hay cả lí do cho tính tình của Blake. Thay vào đó nàng chuyển sang tin tức mới về sự tiến triển của Blake “Anh ấy đã đứng được ngày hôm nay. Tôi không hiểu tại sao anh ta lại |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#27 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 178
Xin cảm ơn: 682
Được cảm ơn 1,683 lần trong 116 bài
|
cáu kỉnh thế. Anh ta chắc hẳn muốn mình khá hơn nữa (chính xác câu là *he should be on top of the world*)”
Mắt Serena trở lên sáng rực và khuôn mặt cô rạng rỡ “Anh ấy đứng được?” cô bỏ ngay đôi săng đan sang bên và ngay lập tức đứng thẳng dậy “Anh ấy thực sự đã đứng lên á?” “Anh ta đã để chân chống sức nặng của cơ thể, vâng, anh ấy có thể cảm nhận thấy nó” Dione giải thích “Nhưng thế thì quá tuyệt vời còn gì! Sao anh ấy lại không nói cho tôi?” Một lần nữa Dione lại nhún vai. Serena làm khuôn mặt rầu rĩ “ Tôi biết. Cô nghĩ rằng tôi đã quá quan tâm và nhặng xị với anh ấy. Đúng là tôi đã thế. Tôi thừa nhận như vậy. Tôi…Tôi xin lỗi vì thái độ của mình lần đầu cô đến đây. Tôi đã không nghĩ là cô có thể giúp anh ấy và tôi cũng không muốn anh ấy đặt hi vọng cao rồi bị rơi vào thất vọng lần nữa. Nhưng cho dù anh ấy có không đi lại được nữa thì tôi cũng đã thấy được trị liệu có tác dụng tốt cho anh ấy thế nào. Anh ấy tăng cân. Anh ấy lại trông khỏe khoắn như xưa.” Bị ngạc nhiên bởi lời xin lỗi, Dione không biết phải trả lời ra sao “Được rồi mà” “Không nó không được. Richard hiếm khi nói chuyện với tôi và tôi không thể đổ lỗi cho anh ấy. Tôi đã đối xử với anh ấy như người vô hình trong suốt 2 năm từ khi Blake gặp tai nạn. Có Chúa biết anh ấy đã nhẫn nại biết bao suốt thời gian ấy. Nhưng bây giờ tôi không còn có thể thân thiết với anh như xưa nữa và đó là do lỗi của tôi. Tuy thế tôi vẫn cứ phân vân về Blake. Anh ấy là người bảo vệ an toàn cho tôi, là cội rễ tổ ấm của tôi.” “Có lẽ Richard cũng muốn có tất cả những điều đó” Dione lẩm bẩm, không hoàn toàn muốn tham gia vào những vấn đề hôn nhân riêng tư của Serena. Nàng vẫn chưa quên rằng Serena đã từng nghĩ Richard đang để ý đến người phụ nữ khác, cụ thể là nàng. Vậy nên nàng không nghĩ để bản thân dính vào chuyện này là khôn ngoan. Nàng khá là thích Richard, và Serena cũng đã cải thiện thái độ 1 cách đáng kể với nàng so với lúc ban đầu. Nhưng nàng vẫn cảm thấy không dễ dàng đề cập đến Richard khi mà nàng chưa thật sự hiểu rõ con người anh ta. “Ồ tôi biết thế chứ ! Nhưng vấn đề ở đây là : Blake là một hình mẫu không hề dễ dàng để những người đàn ông khác làm theo. Anh ấy đúng là một người anh lớn hoàn hảo.” Cô thở dài “Mạnh mẽ, dịu dàng, thấu hiểu. Khi mẹ tôi mất đi anh ấy đã là điểm tựa cho tôi. Thỉnh thoảng tôi nghĩ rằng nếu có gì xảy ra cho Blake, tôi sẽ chết ngay tức khắc.” “Đó thật không phải là điều đáng để làm” Dione nhận xét. Serena liền nhìn nàng sắc bén trước khi bật cười. “Không, chắc chắn là nó không rồi. Đúng không?” “Tôi thấy ghen tị với cô” Serena tiếp tục sau một lúc, khi Dione không thể hiện dấu hiện muốn tiếp tục cuộc trò chuyện “Tôi đã ở bên Blake hầu hết thời gian kể từ khi xảy ra tai nạn cho tới lúc cô hoàn toàn đá tôi ra để kiểm soát khoảng thời gian mà cô đã quyết định. Tôi đã giận đến phát điên! Và hầu như ngay từ lúc bắt đầu, Blake đã chú tâm vào những bài trị liệu đến mức anh ấy không còn quan tâm tới tôi kể cả khi tôi ở bên anh ấy nữa. Anh ấy đã rất gần gũi với chị. Hoàn toàn thân thiết với chị. Chị đã khiến anh làm tất cả những việc mà mấy người trị liệu trước còn không thể làm anh ấy nghĩ đến nó.” Dione di chuyển không thoải mái, sợ rằng Serena sẽ bắt đầu nói về Richard. Có vẻ như nàng sẽ không thể làm gì để ngăn ngừa nó. Vì thế nàng tốt hơn hết là chấm dứt cuộc trò chuyện tại đây. Nàng ngẩng đầu, chiếu ánh nhìn qua đôi mắt vàng ảm đạm của mình vào người phụ nữ “Tôi biết cô đã nghĩ như thế. Tôi lấy làm tiếc nhưng tôi không thể làm gì cho điều đó. Blake cần phải được ưu tiên, còn cô thì phá đám, và tôi thì không cho phép như thế.” Serena liền cau hàng lông mày nâu theo cách thật giống Blake, khiến Dione phải nhìn chằm chằm, bị chú ý bởi sự tương đồng. “Chị hoàn toàn đúng” Serena cứng rắn chấp nhận. “Chị đã làm điều phải làm. Phải mất 2 tuần tôi mới nhận thấy sự thay đổi của Blake và tôi đã phải thừa nhận tôi đã làm phiền chị dưới tư cách của tôi chứ không phải của anh ấy. Nếu tôi thực sự yêu quý Blake thì tôi phải ngừng kiểu cư xử sai lầm ấy. Tôi xin lỗi Dione. Tôi thực sự muốn làm bạn với chị” Dione lại một lần nữa hoảng hốt. Trong một khoảnh khắc nàng phân vân liệu lời xin lỗi của Serena có chứa ẩn ý gì đằng sau không. ( ở đây thiếu 1 đoạn nhưng em không hiểu ý của LH là gì nên viết ra đây ai hiểu thì cho em hay *She wondered briefly if Serena’s apology had any ulterior motive, but decided to take the younger woman at face value*) Khi nàng hoàn thành công việc ở đây, sự xuất hiện của nàng ở đây chỉ là tạm thời, vậy nên bất cứ điều gì Serena nói sẽ không ảnh hưởng đến Dione sau đó. Tình bạn suốt đời không có trong từ điển của Dione bởi nàng đã học cách không để ai gần gũi với mình. Kể cả Blake, cho dù chỉ là gần gũi trong hiện tại, không quan trọng nàng hiểu anh bao nhiêu hay anh ta hiểu nàng bao nhiêu. Khi mọi việc kết thúc, nàng sẽ ra đi và hầu như chắc chắn sẽ không gặp lại anh lần nữa. Nàng không có sở thích giữ liên lạc với bệnh nhân cũ. Mặc dù thỉnh thoảng nàng cũng nhận được vài tấm thiệp vào Giáng sinh. “Nếu cô muốn” nàng từ tốn trả lời “Một lời xin lỗi thật ra không cần thiết” “Nó cần thiết cho tôi” Serena nhấn mạnh, và có thể cũng đúng. Cô ấy là em gái của Blake và rất giống anh ta. Blake cũng không lùi bước trước những điều không dễ chịu” Dione thấy mệt mỏi sau cả một cuộc va chạm cảm xúc của ngày hôm ấy. Nàng không thèm kiểm tra Blake trước khi đi ngủ nữa. Theo cái tâm trạng của anh ta thì anh chắc chắn đang nằng thức trên giường, chỉ chực chờ nàng thò đầu vào để anh có thể tấn công. Bất cứ cái gì làm phiền anh ta, nàng sẽ để nó vào sáng hôm sau. Nàng rơi vào giấc ngủ sâu, không bị đánh thức bởi những giấc mơ. Lúc nàng nhấc đầu tỉnh dậy do bị gọi tên, nàng có cảm giác tiếng gọi đã khá lâu rồi trước khi nó đánh thức nàng. Nàng trườn ra khỏi giường và lại nghe thấy “Dione!” Đó là Blake, và nghe âm thanh khàn khàn từ giọng anh, anh đang bị đau. Nàng phi ngay đến phòng anh và tiến lại gần giường. Anh đang quằn quại, cố gắng ngồi dậy. Điều tồi tệ gì đã xảy ra với anh? “Nói đi” nàng yêu cầu, đặt tay lên đôi vai trần của anh, cố khiến anh thư giãn “Chuột rút” anh gầm gừ. Đương nhiên rồi! Nàng đáng lẽ phải nhận ra! Anh đã đẩy bản thân đi quá xa hôm nay, và giờ anh phải trả giá. Nàng đặt bàn tay xuống chân anh, tìm thấy phần cơ bị co cứng. Không một lời, nàng trèo lên giường anh và xoa bóp cho cơn chuột rút qua đi. Những ngón tay nàng làm việc hiệu quả. Trước tiên một chân, sau đó là cả hai chân đã thư giãn. Anh ta thờ một hơi dài nhẹ nhõm. Nàng vẫn tiếp tục mát xa bắp chân anh, biết rằng chứng chuột rút có thể quay trở lại. Cơ bắp anh đã ấm lên dưới những ngón tay nàng, lớp da ram ráp bởi lớp lông trên chân anh. Nàng đẩy ống quần qijama anh lên tận đầu gối và tiếp tục xoa bóp. Có thể, anh sẽ ngủ trở lại nhờ hành động dễ chịu này… Không báo trước, anh bỗng bật dậy và hất tay nàng khỏi chân mình. “Thế đủ rồi” anh nói cộc lốc “Tôi không biết những niềm vui em có từ việc trình diễn với những thằng què như thế nào nhưng em có thể chơi đùa với chân ai đó khác ý. Em có thể với Richard. Tôi chắc chắn cậu ta có thể làm tốt hơn tôi” Dione ngồi đó bất động vì sốc. Miệng nàng há hốc. Sao anh ta dám nói những thứ như thế với nàng chứ? Nàng đã kéo áo choàng lên để chân nàng có thể dễ dàng leo lên giường anh, và giờ nàng phải kéo nó xuống che chân “Anh đúng là đáng phải ăn tát.” Nàng nói. Giọng nàng run lên vì giận dữ. “Khốn khiếp. Có cái quái gì xảy ra với anh thế? Anh biết tôi không để ý Richard. Và tôi phát ốm khi anh cứ ném anh ta vào tôi rồi! Chính anh gọi tôi! Nhớ chứ! Tôi không lẻn vào đây để du hí với anh” “ Cô sẽ mất thời gian nếu làm thế đấy” anh ta chế nhạo “Anh đã khá chắc chắn về mình từ khi anh khỏe lại rồi nhỉ?” nàng mỉa mai. Hành động của anh ta khiến nàng giận gấp đôi sau những gì họ đã chia sẻ sớm nay. Anh đã hôn nàng. Đương nhiên anh ta không thể biết được anh là người đàn ông duy nhất đã chạm vào nàng kể từ khi nàng 18. Đã 12 năm rồi nhưng vẫn còn…sự bất công khiến nàng bật dậy quỳ trên đầu gối và xỉa một ngón tay vào anh ta “Nghe đây quý ngài Remington Cáu Kỉnh! Tôi đã dùng hết mọi khả năng của mình để giúp đỡ anh, và anh cũng đã cùng tôi tiến lên! Tôi không biết cái quái gì đang ăn mòn ăn và tôi cũng chẳng muốn biết. Nhưng tôi sẽ không để nó làm ảnh hưởng đến quá trình điều trị của anh. Nếu tôi cho rằng đôi chân anh cần mát xa, tôi sẽ làm thế, kể cả phải trói anh lại. Tôi đã làm rõ ý kiến của mình cho anh chưa?” “Cô nghĩ cô là ai thế? Chúa à?” anh gầm lên, khuốn mặt anh tối sầm giận giữ đến mức nàng vẫn có thể nhìn thấy cho dù trong ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ. “ Cô thì biết cái gì về cái tôi muốn hay cái tôi cần? Tất cả những gì cô chỉ nghĩ đến là cái chương trình chó chết cô đã vạch ra thôi. Vẫn còn những thứ khác mà tôi cần đến, và nếu tôi không thể-” Anh ngừng lại, quay mặt đi nơi khác. Dione chờ cho anh tiếp tục. Khi anh không làm thế, nàng nhắc “Nếu anh không thể…cái gì?” “Không có gì” anh lẩm bẩm buồn bã “Blake!” nàng kêu dứt khoát, tóm lấy vai anh và lắc “Cái gì?” Anh ta nhún vai rũ mình khỏi sự kìm kẹp của nàng và nằm trở lại, biểu hiện trên mặt anh trở nên ảm đạm khi anh hướng mặt về phía cửa sổ “Tôi đã nghĩ rằng học cách bước đi trở lại sẽ giải quyết mọi thứ” anh thì thầm “Nhưng hóa ra lại không phải. Chúa tôi, quý cô, em đã ở bên tôi phải được mấy tuần rồi, cùng tôi hầu như mọi lúc, và đống áo choàng như nhìn xuyên thấu của em nữa. Chẳng lẽ em không nhận thấy là tôi đã không thể…” Lúc giọng anh ta lại bắt đầu kéo dài Dione liền nổ tung “Không thể cái CÁI GÌ?” nàng lặp lại lần nữa, cố giữ tông giọng mình thấp “Tôi bị bất lực” anh nói, giọng anh nhỏ tới mức nàng phải cúi thật gần mới nghe thấy Nàng bật ngửa lại. Sững sờ. Một khi anh đã nói ra được, phần còn lại tuôn ra như suối, như thể anh không thể kiểm soát được nữa “Tôi đã không nghĩ về nó trước đây, bởi có cái gì kích động tôi đâu? Nó chẳng quan trọng nếu tôi không đi được. Nhưng giờ tôi phát hiện ra vẫn còn một mặt bên kia của đồng xu (ý là vẫn còn mặt khác nữa). Nếu tôi không thể sống cuộc sống như một người đàn ông thay vì một hoạn quan, thì có đi được hay không với tôi cũng chẳng còn quan trọng nữa” Đầu óc Dione trống rỗng. Nàng là nhà vật lí trị liệu, không phải tình dục trì liệu. Thật là mỉa mai khi anh ta dám thậm chí đề cập đến chủ đề này với nàng, trong tất cả mọi người. Nàng cũng ngồi cùng trên một con thuyền với anh. Có lẽ nàng đã nhận ra điều đó ngay từ đầu, và nó là lí do tại sao nàng không cảm thấy đe dọa trước anh ta. Dẫu vậy nàng không được để vấn đề này trong đầu anh, hoặc không nó sẽ khiến anh bỏ cuộc. Nàng tuyệt vọng nghĩ đến cái gì khác để nói với anh “Tôi chẳng hiểu tại sao tôi lại có thể khuấy động anh được” nàng thốt lên “ Tôi là nhà vật lí trị liệu. Sẽ hoàn toàn là bất đạo đức nếu tôi làm bất cứ hành vi nào khiến cho mối quan hệ của chúng ta không đúng chuyên môn. Tôi chắc chắn không hề cố gắng quyến rũ anh, hay thậm chí hứng thú với anh! Anh không nên nghĩ tôi như thế !... Tôi giống như một người mẹ với anh hơn bất cứ ai khác. Vậy nên tôi nghĩ sẽ là kì cục nếu anh bọ ảnh hưởng về mặt thân thể với tôi” ”Em KHÔNG nhắc tôi nghĩ về mẹ tôi” anh nói chắc nịch Một lần nữa, nàng lại tìm kiếm cái gì khác để nói “ Chẳng lẽ anh mong tất cả mọi khả năng của anh ngay lập tức quay trở lại chỉ bởi vì hôm nay anh đã có thể đặt trọng lượng lên đôi chân ?” cuối cùng nàng hỏi “Tôi thậm chí còn không ngạc nhiên nếu anh bị….ờ..trong tình trạng đó. Anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi, và cơ thể anh đang trong tình trạng không được tốt” “Tôi đã không còn trong tình trạng cơ thể không tốt nữa rồi” anh chỉ ra đầy mệt mỏi Không ,anh không hề. Dione cân nhắc khi anh ta nằm đó, chỉ mặc mỗi quần pyjama. Anh đã bắt đầu vứt áo ngủ vài tuần trước đây. Anh vẫn còn gầy nhưng bây giờ là kiểu gầy săn chắc của những bắp thịt (khó dịch ghê). Cho dù chân anh ta đã to thêm được một chút khi anh tăng cân, và cảm tạ chương trình tập luyện nghiêm ngặt của anh, anh thậm chí có cả cơ bắp ở chân nữa mặc cho anh ta vẫn chưa có khả năng điều khiển đôi chân ấy đi lại. Anh ta đúng là một vận động viên bẩm sinh. Cơ thể anh ta quen với sự tập luyện. Đôi tay, vai và ngực anh đã cho thấy lợi ích của việc nâng tạ. Những giờ trong bể bơi đã làm cho da anh có một màu đồng rám nắng. Anh trông hoàn toàn khỏe mạnh theo tất cả mọi phương diện. Nàng có thể nói gì đây? Nàng không thể trấn an anh ta rằng tâm trí và cơ thể anh sẽ phục hồi và mang những khả năng trước đây của anh trở lại, bởi sự phục hồi cũng đã không đến hoàn toàn với nàng. Thậm chí nàng còn không thể nói là mình muốn “phục hồi”. Có thể nàng sẽ bỏ lỡ mất một điều đáng kể là hơi ấm con người theo cách nàng đang sống hiện nay. Nhưng nó đồng thời cũng tránh cho nàng phải chịu nỗi đau từ những hành động tàn ác của con người. Trước khi gặp tai nạn, Blake đã dẫn đầu một cuộc sống đầy quyến rũ. Anh đã yêu, và được yêu lại, bởi rất nhiều phụ nữ hơn anh có thể nhớ được. Với anh, cuộc sống sẽ không hoàn thiện nếu thiếu tình dục. Với nàng, cuộc sống sẽ an toàn hơn nếu thiếu nó. Làm sao nàng có thể thuyết phục anh điều mà nàng còn không dám tin vào bản thân mình? Cuối cùng, nàng nói thận trọng “Anh đã khá hơn, đúng thế, nhưng anh vẫn chưa ở tình trạng cơ thể tốt nhất. Cơ thể là một loạt các hệ thống bổ sung cho nhau. Khi bất kì một bộ phận nào bị tổn thương, cả hệ thống sẽ cùng nhau giúp đỡ chữa lành nó nhanh nhất. Với chương trình vật lí trị liệu anh đang theo này, anh sẽ tập trung đầu óc và thân thể vào việc luyện tập lại những cơ bắp. Đây là một phần của quá trình phục hồi, cho tới khi anh tiến bộ đủ để những sự tập trung cường độ cao đó không còn cần thiết nữa, tôi nghĩ rằng anh đã hơi không thực tế khi mong đợi những phản ứng về mặt tình dục như vậy. Hãy để mọi thứ có thời gian thực hiện” Sau khi cân nhắc anh thêm 1 vài phút, nàng nghiêng đầu về 1 bên “ Tôi ước chừng anh đã ở trong tình trạng sức khỏe được 60% so với khi thông thường rồi. Anh đang đòi hỏi quá nhiều” “Tôi đòi hỏi những gì mà bất cứ đàn ông nào cũng đòi hỏi trong cuộc đời họ” anh nói gay gắt “ Có phải em đã quá huyễn hoặc cùng với sự tự tin của mình khi em hứa rằng tôi sẽ đi lại được, nhưng em cũng không chắc chắn về nó đúng không?” “Tôi không phải là nhà trị liệu tình dục” nàng chặn lời “Nhưng tôi chắc chắn có những cảm nhận bình thường, và tôi đang cố sử dụng nó đây. Sẽ chẳng có bất kì lý do vật lý nào khiến anh không thể quan hệ được nữa. Vậy nên tôi khuyên anh đừng quá lo lắng đến nó mà hãy tập trung vào việc bước đi đi. Tự nhiên sẽ lo phần còn lại” “Đừng lo nghĩ!” anh rít lên dưới hơi thở “Quý cô! Nó không phải là chúng ta đang nói về thời tiết đâu! Nếu tôi không thể hoạt động như một người đàn ông, vậy sống còn ý nghĩa gì? Tôi đang không chỉ nói về mỗi tình dục. Tôi sẽ không còn có thể kết hôn, không con cái trong khi tôi chưa từng kết hôn trước đây( hình như ý là anh chưa có con) Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ muốn có gia đình vào một ngày nào đó. Em có hiểu được không? Em đã bao giờ từng muốn có chồng, có con chưa?” Dione nhăn mặt, tự động lùi khỏi anh. Anh ta đúng là người có khả năng thần kì có thể đánh nàng 1 cú vào những lúc nàng ít phòng bị nhất.Trước khi nàng có thể ngăn bản thân mình, nàng buột miệng “Tôi luôn muốn có con. Và tôi ĐÃ kết hôn. Nhưng nó không tồn tại lâu” Ngực anh nhô lên hạ xuống khi anh lấy một hơi thở sâu. Nàng có thể nhận thấy cái nhìn chằm chằm của anh đang nghiên cứu nàng trong bóng tối. Chắc chắn là anh ta sẽ không nhìn thấy gì hơn những đường nét, bởi nàng đang ngồi khuất những ánh sáng lờ mờ đang rọi qua cửa sổ. Vậy tại sao nàng nàng vẫn cảm nhận như thể anh có thể nói rõ ràng môi nàng đang run rẩy thế nào, hay nhìn thấy gò má bất chợt tái nhợt của nàng? “Chết tiệt” anh thốt ra nhẹ nhàng “Tôi lại làm thế 1 lần nữa đúng không? Mỗi lần tôi nói gì đó, tôi lại chọc bàn chân vào mồm mình( *I stick my foot in my mouth* ý bảo nói những thứ không được nói) Nàng nhún vai, cố không để anh biết lớp áo chắn nàng đang mỏng đến mức nào “Không sao đâu” nàng thì thầm “Nó đã xảy ra rất lâu rồi.Tôi chỉ là một đứa trẻ. Quá trẻ để biết mình đang làm gì” “Lúc ấy em bao nhiêu tuổi?” “Mười tám. Scott-chồng cũ của tôi- là 23. Nhưng chẳng ai trong chúng tôi đã sẵn sàng cho hôn nhân” “Nó kéo dài bao lâu?” Một tiếng cười khô khan thoát ra khỏi cổ nàng “Ba tháng. Không phải là một thời gian kỉ lục nhỉ?” “Và sau đó thì sao? Em có yêu ai nữa không?” “Không, và tôi cũng không muốn nữa.Tôi bằng lòng với bản thân mình hiện tại” Cuộc đối thoại đã đủ dài. Nàng không muốn tiết lộ thêm bất kì điều gì nàng sẵn sàng nữa. Làm sao anh ta có thể tiếp tục phá thủng bức tường nàng đã xây quanh quá khứ của mình vậy? Hầu hết mọi người còn không nhận ra nó có ở đó. Nàng duỗi chân , bước xuống giường, kéo lại áo choàng ngủ của nàng khi nó cứ kéo lên tận hông. Blake thêm vào gay gắt “Em đang trốn chạy, Dee. Em có nhận ra em đã ở đây bao lâu rồi mà không thậm chí nhận một cuộc gọi hay một lá thứ, không cả mua sắm? Em gắn chặt bản thân vào ngôi nhà này với tôi và đóng chặt thế giới bên ngoài lại. Em không có bất kì một người bạn nào, hay một người bạn trai ư? (*a boyfriends on a string* ai hiểu thì dich hộ em phát) Có gì ở ngoài đó làm em sợ hãi thế?” “Không có gì ngoài đó làm tôi sợ cả” nàng lặng lẽ trả lời. Và nó đúng như thế. Tất cả nỗi sợ hãi đã được khóa kín bên trong nàng, đóng băng với thời gian. “Tôi nghĩ mọi thứ ngoài đó đều làm em sợ” Anh nói, vươn tay đến cái đèn ngủ. Ánh sáng từ đèn ngủ xua đi bóng tối và chiếu sáng nàng khi nàng đang đứng đó trong chiếc áo choàng cùng suối tóc đen dài đang đổ xuống lưng. Nàng trông thật cổ xưa, xa cách bởi pháo đài nàng dựng lên. Đôi mắt xanh của anh thiêu đốt nàng khi anh nói nhẹ nhàng “Em sợ cuộc đời. Vậy nên em không để bất cứ cái gì chạm vào em. Em cũng cần điều trị như tôi vậy. Cơ bắp của tôi không hoạt động, nhưng em lại không thể cảm nhận mọi thứ" |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#28 |
|
Sinh viên
Tham gia ngày: Feb 2011
Bài gởi: 83
Xin cảm ơn: 139
Được cảm ơn 62 lần trong 42 bài
|
Happy new year ,chúc bạn năm mới vui vẻ hạnh phúc vạn sự như ý.Và có nhiều thêm tác phẩm nữa nhé
|
|
|
|
|
|
#29 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Mar 2010
Bài gởi: 4
Xin cảm ơn: 0
Thanked 1 Time in 1 Post
|
Cám ơn nhiều và mong chờ chương mới hihi , truyện hấp dẫn quá . Bạn thi xong chưa? good mark chứ? Ăn tết có vui không? Cho gởi lời chúc sức khỏe đến K-music và gia đình . Mình rất nóng lòng muốn biết khi nào thì cả hai nhân vật chính hết bệnh. Có happy ending không hở K-music ?
|
|
|
|
|
|
#30 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 178
Xin cảm ơn: 682
Được cảm ơn 1,683 lần trong 116 bài
|
hỏi trước mất vui bạn thu_doan à
bạn cố gắng kiên nhẫn đợi mình nhai hết mấy chương còn lại nhé! truyện này chỉ có 13 chương thôi
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|