Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

Trả lời
Old 01-02-2012, 11:35 AM   #31
mapmapkun
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Dec 2010
Bài gởi: 17
Xin cảm ơn: 139
Được cảm ơn 12 lần trong 9 bài
Default

Lại sắp có thêm truyện của Linda Howard rồi vui quá! Cảm ơn bạn k_music
mapmapkun vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
k_music (05-02-2012)
Old 04-02-2012, 11:04 PM   #32
ngocchi87
Sinh viên
 
ngocchi87's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2011
Bài gởi: 93
Xin cảm ơn: 182
Được cảm ơn 84 lần trong 56 bài
Default

Trời ơi một chương mà dài thế ! Bạn cố lên nha ! Mình ủng hộ bạn nhiệt tình !
ngocchi87 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
k_music (05-02-2012)
Old 05-02-2012, 02:39 AM   #33
pandadt
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Oct 2009
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 862
Được cảm ơn 3 lần trong 3 bài
Default

ủng hộ bạn hai tay, hai chân luôn, mình thích chuyện của tác giả này lắm. Cố lên bạn nhé. Thiệt mình ngưỡng mộ mấy bạn dịch truyện quá. Cám ơn nhiều.
pandadt vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
k_music (05-02-2012)
Old 05-02-2012, 11:58 PM   #34
k_music
Mọt sách
 
k_music's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 180
Xin cảm ơn: 696
Được cảm ơn 1,703 lần trong 118 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của ngocchi87 View Post
Trời ơi một chương mà dài thế ! Bạn cố lên nha ! Mình ủng hộ bạn nhiệt tình !
ừ công nhận dài thật! lúc ngồi dịch mà cứ cầu cho nó mau mau hết chương
k_music vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 14-02-2012, 02:38 PM   #35
maihatienco
Học sinh
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Nơi Cư Ngụ: Q.Thủ Đức
Bài gởi: 78
Xin cảm ơn: 1,876
Được cảm ơn 214 lần trong 53 bài
Default

Hi bạn k_music, bạn có thể xuống dòng 2 lần giữa mỗi 2 đoạn văn để trình bày của truyện có thể thoáng hơn k? Đọc như thế này rất mỏi mắt, dễ bị nhìn lạc dòng. Cảm ơn bạn.
__________________
Hãy tránh xa những trang web chuyên ăn cắp bản dịch/đánh máy của người khác. Hãy thể hiện sự cảm ơn & tôn trọng đối với những người đã dịch/đánh máy miễn phí truyện cho chúng ta.
maihatienco vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-02-2012, 05:27 PM   #36
k_music
Mọt sách
 
k_music's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 180
Xin cảm ơn: 696
Được cảm ơn 1,703 lần trong 118 bài
Default

Trích:
Nguyên văn của maihatienco View Post
Hi bạn k_music, bạn có thể xuống dòng 2 lần giữa mỗi 2 đoạn văn để trình bày của truyện có thể thoáng hơn k? Đọc như thế này rất mỏi mắt, dễ bị nhìn lạc dòng. Cảm ơn bạn.
Mình cũng chẳng hiểu tại sao lại bị như thế nữa lúc mình đánh máy trên word thì cách dòng rất nhiều thế mà paste vào đây toàn bị cắt bớt
__________________
“The clock is running. Make the most of today. Time waits for no man. Yesterday is history. Tomorrow is a mystery. Today is a gift. That's why it is called the present.”
k_music vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-02-2012, 08:20 PM   #37
timmylam
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jun 2011
Bài gởi: 13
Xin cảm ơn: 508
Được cảm ơn 90 lần trong 6 bài
Default

Đó là lỗi thường thôi, đừng nghĩ nhiều, cảm ơn k_music nhé.
timmylam vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
MeNam (15-02-2012)
Old 17-02-2012, 03:02 PM   #38
nganga
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Aug 2006
Bài gởi: 3
Xin cảm ơn: 3
Thanked 1 Time in 1 Post
Default

@K_music: K_music ơi, mình cũng có truyện này, có cần mình dịch cùng ko?
nganga vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-02-2012, 04:24 PM   #39
nguyenanhbeo
Thành viên mới
 
nguyenanhbeo's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2010
Bài gởi: 16
Xin cảm ơn: 48
Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
Default

ôi, cảm ơn bạn nhiều nhiều, mong ngóng quá! Ôm hôn bạn thắm thiết >:D<
nguyenanhbeo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-02-2012, 12:51 AM   #40
k_music
Mọt sách
 
k_music's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2010
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội, Việt Nam
Bài gởi: 180
Xin cảm ơn: 696
Được cảm ơn 1,703 lần trong 118 bài
Default

sau 1 thời gian la cà chậm trễ em xin trả 1 chap đây hì hì.Cám ơn bạn nganga rất nhiều vì đã có thiện ý nhưng đây là cuốn đầu tiên mình tập dịch nên mình muốn dịch hết cho dù nó có chậm. Mình xin ghi nhận tấm lòng của bạn đến bao giờ mình có làm ebook hay dịch quyển khác mình sẽ xin phép nhờ bạn giúp nhé

Chương 6
Nàng không thể ngủ được đêm đó. Nàng nằm thao thức, cảm nhận từng giây và từng phút tíc tắc trôi qua thành từng giờ. Anh ta nói đúng. Nàng sợ hãi cuộc đời, bởi cuộc đời đã từng dạy cho nàng biết nàng sẽ bị trừng phạt nếu mong muốn quá nhiều. Nàng đã học cách không mong muốn bất cứ một thứ gì nữa để không phải nhận bất cứ rủi ro nào. Nàng đã từ chối bản thân nàng nhu cầu có bạn, có gia đình, thậm chí cả sự thoải mái có một tổ ấm riêng .Tất cả chỉ bởi nàng lo sợ sẽ gặp phải nguy cơ bị tổn thương một lần nữa.
Tính cách nàng không phải là người phủ nhận sự thật, vậy nên nàng xem xét vấn đề đó. Mẹ nàng không phải là ví dụ điển hình cho tình mẫu tử. Chồng nàng không phải là kiểu người chồng điển hình. Cả hai người họ đều đã làm đau nàng, nhưng nàng không nên khóa tất cả mọi người bên ngoài. Serena đã khởi đầu cho một tình bạn nhưng Dione đã quay lưng lại với nó, nghi ngờ động cơ của điều ấy. Những nghi ngờ đó thực chất chỉ là lí do biện hộ cho bản năng trốn chạy ngay khi có bất cứ ai đến gần của nàng. Nàng phải chấp nhận mạo hiểm, nếu không cuộc đời nàng sẽ cũng chỉ là cái vỏ trống rỗng giả tạo, không quan trọng bao nhiêu bệnh nhân nàng đã giúp đỡ. Nàng cũng cần giúp đỡ nhiều như Blake cần.

Mặc dù vậy, đối mặt với sự thật và giải quyết nó lại là 2 điều hoàn toàn khác biệt. Chỉ riêng ý nghĩ hạ thấp hàng phòng thủ và để chọ mọi người tiến gần mình hơn cũng đủ khiến nàng muốn bệnh.( câu tiếp theo này em hoàn toàn không hiểu * Even the little things were more than she had ever had, and more than she could handle.*) Nàng chưa bao giờ cười khúc khích với bạn gái hàng đêm, chưa bao giờ đến một bữa tiệc, chưa bao giờ học cách làm quen với mọi người theo cách thông thường ( chắc là theo kiểu ko phải giao tiếp giữa bệnh nhân và bác sĩ) . Nàng đã ở sau bức tường cả cuộc đời mình, và tự-bảo-vệ-bản-thân đã còn hơn cả sở thích của nàng. Nó là một phần của nàng, đã khắc sâu vào từng tế bào trong cơ thể nàng.

Có lẽ nàng đã không thể thay đổi được nữa. Có lẽ những nỗi đau và sợ hãi của thời thơ ấu đã làm thay đổi tâm lý nàng mạnh đến mức nàng không còn có thể vượt lên khỏi hố sâu tăm tối của những ký ức. Trong một khoảnh khắc nàng có một cái nhìn về tương lai mình, dài, ảm đạm và đơn độc và một tiếng nấc lên trong nàng. Nhưng nàng không khóc, dẫu cho mắt nàng đang bỏng rát. Sao phải tốn nước mắt cho những năm tháng trải dài trước mắt đầy trống rỗng đó? Nàng đã quen ở một mình, ít nhất nàng cũng có một công việc. Nàng có thể chạm vào mọi người thông qua công việc của mình, đưa cho họ hi vọng, giúp đỡ họ. Có thể nó chưa là đủ, nhưng nó hoàn toàn tốt hơn sự phá hủy chắc chắn đang chờ đợi nàng nếu nàng cho phép ai đó tổn thương nàng một lần nữa.


Bất chợt kí ức về Scott lóe lên trong tâm trí nàng khiến nàng gần như khóc thét lên, đôi tay nàng với lên trong màn đêm để đẩy anh ta đi. Cảm giác kinh khủng trong nàng chuyển nàng cơn buồn nôn rõ ràng, làm nàng phải cố gắng nuốt lại trong cơn run rẩy để kiểm soát chúng. Trong một lúc, nàng như đang chơi vơi trên rìa vực thẳm. Từng kí ức trỗi lên như hàng đàn dơi từ trong hang động hôi thối lao vào nàng. Nàng nghiến chặt răng khi một cơn nức nở hoang dại trào ra và với bàn tay run rẩy, nàng với tới bật cái đèn ngủ. Ánh sáng xua tan ngay nỗi khiếp sợ, rồi nàng nằm ngắm nhìn trần nhà.

Để chiến đấu lại với những kí ức, nàng thận trọng đặt chúng sang một bên và gợi lên hình ảnh về khuôn mặt của Blake, là một trong số ít những bùa phép chống lại những con quỷ từ quá khứ. Nàng nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm của anh, cháy lên bởi nỗi tuyệt vọng, và nàng liền nín thở. Tại sao nàng có thể nằm đây lo lắng cho bản thân mình trong khi Blake đang chơi vơi ngay trên rìa vực thẳm của anh chứ? Blake mới là người phải quan tâm. Không phải nàng! Nếu anh đánh mất niềm vui bây giờ, nó sẽ phá hủy hết quá trình phục hồi của anh.


Nàng đã tự huấn luyện bản thân hàng năm trời, đặt những niềm vui và vấn đề của mình sang một bên để tập trung hoàn toàn vào bệnh nhân của nàng. Bệnh nhân của nàng đã gặt hái được những lợi ích. Quá trình đó đã trở thành một phần với nàng khi những thứ đe dọa nàng khiến nàng không chịu nổi. Nàng lại sử dụng nó bây giờ. Khóa chặt ông thương tiếc mọi ý nghĩ của nàng lại đằng sau, chỉ trừ những suy nghĩ về Blake, chằm chằm nhìn vào trần nhà đến mức tưởng như cái nhìn của nàng sẽ để lại 1 cái lỗ trên đó.


Xét về mặt ngoài của vấn đề nghe có vẻ đơn giản: Blake cần được biết rằng anh vẫn còn khả năng với phụ nữ, vẫn còn có thể quan hệ. Nàng không hiểu lý do tại sao bây giờ anh lại không thể, trừ phi bởi những lí do cảm xúc thông thường nàng nhận thấy từ anh vài giờ trước. Nếu trường hợp là như thế, ngay khi sức khỏe anh được cải thiện và có lại sức mạnh, vấn đề về tình dục của anh sẽ tự nhiên quay trở lại, nếu anh ta thích thú tới ai đó.
Đó mới là vấn đề. Dione nhai nhai môi dưới của mình. Blake rõ ràng sẽ không bắt đầu hẹn hò bây giờ. Lòng kiêu hãnh của anh sẽ không cho phép ai giúp anh lúc ra vào xe ô tô và nhà hàng cho dù Dione có cho phép anh phá vỡ thời gian biểu của anh, (*which was out of the question* ai hiểu thì dich cho em câu đấy nhá). Không, anh ta phải ở trong quá trình điều trị, và giờ họ mới chỉ bắt đầu bước vào phần khó khăn, thứ sẽ đòi hỏi từ anh nhiều hơn về thời gian và nỗ lực, và đau đớn.


Rõ ràng là có rất ít những người phụ nữ phù hợp lúc này, tuy rất ít nhưng cần thiết. Bên cạnh Serena, Alberta và Angela, chỉ còn mỗi mình nàng. Nàng ngay lập tức tự động loại mình khỏi danh sách. Làm sao nàng có thể thu hút bất kì ai ? Nếu có bất kì người đàn ông nào có động thái tiến lại gần nàng, nàng sẽ hành động ngay như một con mèo phải bỏng, điều không phải là một khởi đầu tốt.


Một cái cau mày kéo hai hàng lông mày nàng lại với nhau. Đúng là với mọi đàn ông….trừ Blake. Blake đã chạm vào nàng, và không khiến nàng có cảm giác bị đe dọa. Nàng đã vật tay với anh, nô đùa với anh trên sàn nhà…hôn anh.

Ý tưởng nỗ ra đó, về phía nàng, quá hoàn hảo tới mức khi lúc đầu nó xuất hiện trong vô thức nàng đã bỏ lỡ. Chỉ sau khi nó quay lại lần nữa và lần nữa, gõ vào trí óc nàng. Blake cần sự giúp đỡ của nàng, và nàng là người phụ nữa duy nhất phù hợp. Nếu nàng có thể quyến rũ anh ta…

Một cơn rùng mình từ ngón chân lên làm rung cả người nàng nhưng không phải do sợ hãi hay khiếp nhược, trừ khi bởi sợ hãi do sự táo bạo của mình. Nàng có thể làm được không? Nàng có thể làm bằng cách nào đây? Làm cách nào để nàng có khả năng làm một điều như thế? Sẽ không hề tốt cho Blake tí nào nếu anh ta để ý đến nàng còn nàng thì la hét tháo chạy khỏi phòng. Nàng không thể nghĩ nàng sẽ làm vậy với anh, nhưng chỉ cái ý nghĩ quyến rũ đàn ông đó quá xa lạ với nàng khiến nàng không thể chắc chắn nữa. Liệu nàng có thể cám dỗ anh ta đủ để chứng minh anh vẫn còn là một người đàn ông?

Nàng không thể để tình hình tiến triển thành bất cứ cái gì cụ thể (ý là phim giả tình thật). Nàng biết không chỉ là thứ mà nàng không sẵn sàng cho nó. Nhưng lo sợ trước bệnh nhân của mình lại hoàn toàn đi ngược lại những nguyên tắc chuyên môn của nàng.


Bên cạnh đó, nàng còn không phải là kiểu người của Blake. Vậy nên sẽ có rất ít cơ hội cho bất cứ sự nghiêm túc nào xảy ra. Nàng cố gắng quyết định giữa liệu anh sẽ phát hiện ra sự thiếu thốn kinh nghiệm của nàng khiến cho nàng sẽ không thể hấp dẫn anh nữa, hay liệu tình trạng bị cô lập trong 2 năm qua sẽ che mắt anh khỏi sự thiếu kinh nghiệm của nàng. Anh đang nhanh chóng thoát khỏi tình trạng ủ rũ lo lắng của bản thân cùng với tình trạng bệnh tật. Nàng biết nàng sẽ không đánh lừa được anh lâu. Càng ngày anh ta càng trở nên giống với bản thân anh-người đàn ông trong bức ảnh Richard đã cho nàng xem, với một trí thông minh sắc bén và bản năng điều khiển tự nhiên đã khiến cho mọi người bị cuốn hút về anh như sức ảnh hưởng của ngọn thủy triều.

Liệu nàng có thể làm được không?

Nàng run rẩy với ý nghĩ đó. Nhưng nàng đã quá bị chấn động bởi những gì anh ta đã nói đêm đó đến mức giờ đây nàng không thể đẩy ý tưởng đó ra khỏi đầu như trước đây nàng vẫn thường làm. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, Dione quyết định tán tỉnh một người đàn ông. Đã quá lâu rồi từ khi nàng chấm dứt bản thân mình khỏi việc quan hệ tình dục với bất kì ai đến mức giờ đây nàng không hề có ý niệm gì về việc mình có thể làm điều đó mà trông không thật ngớ ngẩn. Nàng đã 30 tuổi, và nàng cảm thấy mình thật non nớt thiếu kinh nghiệm và xấu hổ như một đứa con gái mới lớn. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi của nàng với Scott không được tính. Còn lâu mới tới được mức quyến rũ Scott. Sau đêm tân hôn đó của nàng, nàng đã tìm mọi cách để tránh xa anh ta. Blake là một người đàn ông trưởng thành, ranh ma, thạo đời đã quen với việc có bất kì người phụ nữ nào cho mình trước khi tai nạn xảy ra và cướp khỏi anh khả năng sử dụng đôi chân của mình. Lợi thế duy nhất của nàng chỉ là nàng là người phụ nữ duy nhất lúc này phù hợp với anh.

Chỉ là nàng không biết làm sao để khơi dậy một người đàn ông.

Đó đúng là một vấn đề bất thường.Một thứ nàng chưa bào giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt. Đấy là lí do vì sao buổi sáng hôm sau đó nàng đứng lưỡng lự thật lâu trước gương, trong khi đáng ra vào tầm ấy nàng đã đi đánh thức Blake. Nàng thậm chí còn chưa mặc đồ. Nàng cứ nhìn chòng chọc vào nàng trong gương, cắn môi và cau mày. Nàng biết đàn ông vẫn thường thích thấy vẻ ngoài của nàng nhưng vậy đã đủ chưa? Nàng còn không có màu tóc vàng, thứ mà Blake thường thích bạn gái mình có. Tóc nàng màu đen, dày, uốn cong trên vai và đổ xuống đằng sau lưng. Nàng đang định bện tóc mình lại khi nàng đột ngột ngừng, nhìn chằm chằm vào chính nàng, trong khi tay nàng vẫn cầm lược. Quên hết mọi thứ, nàng bắt đầu khảo sát kĩ lưỡng từng phần cơ thể người phụ nữ trong tấm gương đó. Bầu ngực nàng tròn và rắn chắc với đôi núm vú như màu quả anh đào, nhưng có lẽ ngực nàng hơi quá to so với khẩu vị của Blake( trời ơi mình dùng từ nghe sợ quá) . Có lẽ nàng quá thể thao, quá mạnh mẽ. Có lẽ anh ta chỉ thích kiểu phụ nữ thanh nhã, yểu điệu.
Nàng rên lớn, xoay tròn để nghiên cứu bản thân mình từ đằng sau. Có quá nhiều “nếu”! Có thể anh ta là kiểu đàn ông thích chân dài ( ? hoàn toàn đoán mò ai hiểu cho em biết với *maybe he was a leg man*) Nàng có đôi chân đẹp, dài và duyên dáng, rám nắng mềm mại. Hay có thể…..Phần dưới cơ thể nàng, đang được bao phủ bởi mảnh lụa hồng gần như trong suốt, hấp dẫn và hoàn toàn đầy nữ tính.


Quần áo của nàng lại là một vấn đề khác nữa. Tủ quần áo hàng ngày của nàng chứa đựng hầu hết những thứ thoải mái để làm việc: quần jean, quần soóc, áo phông. Chúng gọn gàng và thiết thực, nhưng không lôi cuốn. Nàng có quần áo đẹp, nhưng sẽ không mặc trong khi đang làm việc và tập luyện. Những cái váy của nàng không hề khêu gợi. Thêm vào đó, áo choàng ngủ của nàng trông rõ ràng kín đáo cho dù Blake đã nhận xét nàng “chạy loanh quanh với cái áo ngủ trong suốt”. Nàng cần quần áo mới, những thứ quyến rũ nhưng không được thể hiện quá rõ ràng, và chắc chắn là một cái áo ngủ nhìn-xuyên-thấu thật sự.

Nàng đã quá bận tâm tới mức không nghe thấy tiếng của Blake lúc anh rời khỏi phòng ngủ của mình. Khi cái giọng ầm ĩ lúc sáng sớm của anh ta lọt vào tâm trí nàng đi kèm tâm trạng cáu bẳn “Quý cô lười biếng, sáng nay em dậy muộn nhá!” nàng quay phắt về phía cửa khi nó bật mở và Blake lái chiếc xe lăn qua.

Cả hai đều đông cứng. Dione thậm chí còn không thể nhấc tay mình lên để che đi bầu ngực trần. Nàng quá choáng váng bởi cơn sốc do sự có mặt của anh, quên hết mọi thứ đến mức nàng không thể kéo bản thân trở lại trạng thái hoạt động bình thường. Kể cả Blake cũng bất động, cho dù lối hành xử đúng mực đòi hỏi anh ta phải rời khỏi phòng. Anh không rời đi. Anh ngồi đó với đôi mắt đã xanh giờ trông còn xanh hơn nữa, một biểu cảm đen tối, dữ dội rực lên qua cái nhìn khi anh lướt qua cơ thể hầu như khỏa thân của nàng, rồi nán lại lâu hơn trên ngực nàng.

“Lạy Chúa toàn năng” anh thì thầm

Miệng Dione khô khốc, lưỡi nàng mất khả năng chuyển động. Cái nhìn đầy tính toán của anh mang lại cảm giác ấm áp như sự động chạm về thể chất. Đôi núm vú nàng dựng lên thành 2 chấm nhỏ, đẩy hướng về phía anh ta. Anh ta hít mạnh, sau đó thả mắt mình xuống thấp hơn, xuống đường cong ngực nàng, tới phần bụng mượt mà như sa tanh của nàng. Ánh mắt anh thăm dò chỗ hõm nhỏ trên rốn nàng rồi cuối cùng dừng lại ở điểm nối giữa hai cặp đùi nàng (dịch đoạn này phụt máu mũi dã man quá! Không biết mấy đoạn hot sau có đỡ được nổi không =;=)

Một cảm giác xa lạ cuộn lên trong dạ dày nàng, đe dọa nàng, và cuối cùng nàng cũng có thể cử động. Nàng quay người khỏi anh với một tiếng kêu nhỏ, nâng hai tay len trong nỗ lực muộn màng che đi cơ thể mình. Trong dáng đứng cứng đơ quay lưng về phía anh, giọng nàng cất lên đầy xấu hổ “ Ôi không! Làm ơn! Đi ra ngoài đi!”

Chảng có tiếng kêu ro ro của của máy móc từ cái xe lăn nào của anh để chứng tỏ anh chuyển động, vậy nên nàng biết anh ta vẫn ngồi nguyên đấy

“Tôi chưa từng nhìn thấy ai lại ửng hồng được toàn thân thế này” anh nói, giọng anh trầm sâu và đầy thích thú “Thậm chí cả phần đằng sau đầu gối của em cũng hồng nốt” (đúng là đồ đểu)
“Cút ra!” nàng hét lên nghẹn ngào.

“Sao em lại phải ngượng ngùng quá thể nhỉ?” anh rì rầm “ Em rất xinh đẹp. Cả cơ thể em sinh ra như thế để cho đàn ông phải van xin”

“Anh có thể làm ơn cứ bỏ đi được không?” nàng van vỉ “Tôi không thể đứng đây cả ngày thế này!”

“Đừng vội vàng chỉ vì tôi” anh ta đáp lời với tông giọng khiến nàng phát điên lên “Tôi cũng thích tầm nhìn từ đằng sau giống như từ đằng trước. Thật là một công trình nghệ thuật. Cái cách đôi chân dài của em hòa hợp một cách hoàn hảo phía dưới cơ thể em. Có phải làn da em thật sự mịn như sa tanh như vẻ ngoài nó mang lại không?”

Sự xấu hổ cuối cùng chuyển thành tức giận. Nàng giẫm mạnh chân, cho dù đó cũng chỉ phí phạm nỗ lực bởi tấm thảm trải sàn dày đã chặn đứng bất kì âm thanh nào bàn chân trần của nàng tạo ra “Blake Remington, anh sẽ phải trả giá cho điều này!” nàng đe dọa, giọng nàng run run bởi nỗi giận

Anh cười to, âm thanh trầm làm rung động không khí buổi sáng sớm “Đừng có mà phân biệt giới tính” anh chế nhạo “Em đã nhìn thấy tôi với chỉ mỗi cái quần đùi thì tại sao tại xấu hổ bởi tôi nhìn thấy em trong cái quần lót nhỉ? Em chẳng có gì để xấu hổ về mình, em nên biết thế”

Rõ ràng là anh ta sẽ không đi. Anh ta trông hoàn toàn thoải mái tận hưởng. Tên khốn! Nàng rón rén đi vòng cho tới khi nàng tóm được cái áo choàng nàng đã vứt ở giữa giường. Cẩn thận giữ lưng mình xoay về hướng anh, nàng quá chú tâm với lấy áo choàng đến mức không nghe thấy tiếng ro ro nhẹ từ cái xe lăn khi nó đi theo sau nàng. Chỉ vừa lúc nàng chạm tay vào cái áo thì một bàn tay lớn hơn xuất hiện từ đằng sau và giữ chặt lấy cái áo trên giường

“Em trông thật xinh đẹp khi em nổi giận” anh trêu, ném trả lại nàng những câu nhận xét châm chọc nàng nói với anh vào cái ngày anh nổi sấm sét khi phát hiện nàng nâng tạ.
“Vậy giờ tôi chắc phải là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới” nàng nổi đóa, thêm vào “ bởi tôi đang điên lên từng phút một đây”
“Đừng phí năng lượng của mình” anh ngâm nga nho nhỏ. Nàng nhảy dựng lên khi cánh tay cứng như đá của anh bất thình lình va vào phần dưới nàng, rồi áp bàn tay lâu trên gò má như được tạc bởi khuôn của nàng bằng những ngón tay dài của anh. Anh kết thúc bằng một cái vỗ nhẹ thân mật rồi nhấc tay anh lên khỏi cái áo ngủ
“Tôi sẽ đợi em cùng bữa sáng” anh nói nhẹ nhàng, và nàng nghe thấy anh khúc khích cười khi anh rời khỏi phòng.

Nàng nắm lấy cái áo choàng và thém nó vào cái cửa đi đã đóng. Mặt nàng như thể đang trên lửa, và nàng ấn bàn tay mát lạnh của nàng lên gò má. Nàng điên tiết nghĩ cách trả đũa lại anh ta, nhưng nàng không được dùng cách hãm hại về mặt thể chất, mà nó lại lấy mất gần hết sự vui thích nàng có thể tưởng tượng. Bây giờ thì hầu như bất khả thi nếu muốn hạ nhục anh ta. Từ khi anh càng ngày càng khá hơn, nàng thậm chí nghi ngờ anh ta thấy khó chịu nếu nàng nhìn thấy anh trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn. Trên thực tế, theo cách mà anh thể hiện sáng nay, anh ta có thể còn sung sướng và tự hào cho nàng xem tất cả mọi thứ nàng muốn nữa cơ!

Nàng đang sôi sùng sục, từ lúc nàng nghĩ về kế hoạch quyến rũ anh ta đã không có một khởi đầu thuận lợi. Anh ta hoàn toàn không nghĩ về tình dục. Anh ta thể hiện một số tính chất xấu xa tận trong tâm đấy, nhưng kết quả cuối cùng là anh ta có ý thức nàng là phụ nữ thôi. Thật đúng là một lợi thế vượt bậc của toàn bộ khung cảnh tự phát này, không cần đến bất kì sự cứng rắn có thể đem lại từ những cân nhắc nàng có thể đưa ra ( câu này thật trừu tượng, em còn không hiểu nó mang ý nghĩa gì nên mọi người chắc chắn cũng chả hiểu em viết cái gì :D)

Suy nghĩ đó khiến nàng có động lực để vượt qua từng ngày, giờ đang trở nên khó khăn. Anh ta quan sát nàng như một con diều hâu, đang đợi nàng lộ ra bất kì hành động hay lời nói nào cho thấy nàng vẫn còn xấu hổ bởi tai nạn sáng nay. Nàng đủ chuyên nghiệp để không thể hiện bất kì thứ gì ra ngoài như nàng vẫn biết, cẩn trọng làm việc với anh với lương tâm nàng bắt buộc. Anh ta dành nhiều thời gian hơn hôm trước trên những thanh đỡ, cân bằng bản thân trên tay trong khi chân anh nâng đỡ trọng lượng cơ thể. Anh liên tục lầm bầm nguyền rủa khi phải chịu đựng cơn đau nhưng anh không hề muốn ngừng lại, thậm chí cả khi nàng quyết định chuyển sang bài tập khác. Nàng vận động bàn chân anh theo những bước đi đầu tiên trong suốt 2 năm qua. Mồ hôi anh túa ra bởi cơn đau trên các cơ bắp không muốn vận động.

Đêm đó những cơn chuột rút khiến anh thức cả tiếng đồng hồ. Và Dione cứ tiếp tục mát xa cho đến khi nàng quá mệt mỏi để di chuyển. Không có bất kì cuộc thảo luận thân mật nào đêm đó. Anh đang đau đớn, hầu như không thể thư giãn sau khi thoát khỏi một cơn chuột rút này trước khi một cơn khác đến làm co rút chân anh. Cuối cùng nàng lôi anh xuống bể bơi để loại bỏ chuột rút cho đêm đó.

Nàng đã ngủ quá giấc sáng hôm sau, nhưng nàng phải cẩn thận khóa cửa trước khi đi ngủ để không lo lắng bởi bất kì sự gián đoạn nào. Khi cuối cùng nàng cũng thức dậy, nàng nằm đó với nụ cười trên môi, nghĩ về phản ứng của anh ta khi nàng sẽ phá đám những thói quen hàng ngày của anh theo kế hoạch nàng đã đề ra.

Sau bữa sáng, nàng nói như bình thường “Tôi có thể mượn một cái xe của anh được không? Tôi cần phải đi mua sắm hôm nay”
Giật mình, anh nhìn lên, đôi mắt anh ta thu hẹp lại đầu hiểu biết “Có phải em làm thế bởi những gì tôi đã nói đêm đó không?”
“Ồ đương nhiên là không” nàng nói dối dễ dàng
“Tuy nhiên tôi thật sự cần một số thứ. Tôi không hay mua sắm. Nhưng như bất kì phụ nữ nào, tôi cũng có những sở thích cần thiết”
“Em có biết gì về Phoenix không?” anh hỏi, với lấy cốc sữa giờ đây anh đã uống mà không còn phản đối hàng ngày nữa.
“Chả biết gì” nàng thừa nhận
“Thế em thậm chí có biết cách đi xuống thị trấn không?”
“Không, nhưng tôi có thể đi theo bảng chỉ dẫn”
__________________
“The clock is running. Make the most of today. Time waits for no man. Yesterday is history. Tomorrow is a mystery. Today is a gift. That's why it is called the present.”
k_music vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 10:04 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.