Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

Trả lời
Old 29-12-2011, 04:57 AM   #11
mayhonghong
Sinh viên
 
Tham gia ngày: Feb 2011
Bài gởi: 83
Xin cảm ơn: 139
Được cảm ơn 62 lần trong 42 bài
Default

Thank you ,truyện bạn dịch rất hay ,có bao nhiêu chap vậy hả bạn??
mayhonghong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-12-2011, 03:30 PM   #12
winterfog
Học sinh
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gởi: 67
Xin cảm ơn: 24
Được cảm ơn 1,134 lần trong 61 bài
Default

23 chap đó bạn. Mà mỗi chap dài lắm. Mình đã dịch đến chap 15 rồi! Mong bạn tiếp tục ủng hộ mình nhé! ^^
winterfog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 29-12-2011, 08:19 PM   #13
winterfog
Học sinh
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gởi: 67
Xin cảm ơn: 24
Được cảm ơn 1,134 lần trong 61 bài
Default Chap 7.1

Chapter 7

Christiana nâng đầu gối lên và ngã đầu lên thành chiếc bồn gỗ. Nước ấm tràn gần đầy bồn, nàng có thể trôi đi trong sức nóng dễ chịu này. Một chiếc lều tròn làm bằng vải lanh bao quanh chiếc bồn trong hơi nước tạo nên một môi trường ẩm ướt, nóng bức có thể làm thả lỏng những thớ cơ căng cứng của nàng.

Tòa lâu đài đã được thu xếp cho vắng người khi nàng gọi cho những người hầu chuẩn bị bồn tắm này. Một tin đồn đang tràn qua Westminster rằng Morvan đã gặp David ở trên cầu London và đã thu hút một đám triều thần nhàm chán như đám ruồi quanh một món ăn thơm ngon. Indonia đã ở lại với nàng, nhưng Isabele và Joan thì bị thu hút đến đó, đi cùng một nhóm bao gồm hoàng tử John và Thomas Holland.

Không phải mọi người đều tán thành cuộc đấu tay đôi này. Một vài vị hiệp sĩ già cho rằng thật không có tinh thần hiệp sĩ khi thách đấu một thương nhân, ngay cả khi họ hiểu được sự bực tức của Morvan. Bởi vì cuộc đấu tay đôi quá nổi tiếng, mọi người đều đoán rằng Morvan chỉ muốn làm nhục David, và điều đó khiến cuộc đấu càng hợp lý hơn. Sau cùng thì, những thương nhân này luôn quên địa vị của họ. Trong sự lấn át David, Morvan sẽ nhắc nhở với toàn bộ London rằng sự giàu có sẽ chẳng bao giờ thay thế huyết thống và sự cao quý.

Nàng nhắm mắt và cố gắng khiến cho những nút thắt ở dạ dày nàng được thả lỏng. Nàng cầu nguyện rằng David đã hoãn lại việc quay trở lại London như nàng đã khuyên anh. Nàng đã cầu nguyện rất nhiều trong suốt mấy ngày qua khi cuộc thách đấu đến gần. Nàng không muốn thấy David bị tổn thương, Anh đã trở thành một người bạn của nàng và nàng đã dần tin tưởng vào sự hiện diện của anh.

Nàng đã nghĩ về anh thật nhiều từ lúc trở về từ Smithfield. Đôi lúc nàng lắng nghe để nhớ lại giọng nói yên lặng trong hành lang riêng của Đức vua. Nàng càng nghĩ nhiều hơn thì giọng nói ấy lại càng giống với David, người đã ở gần Frans van Horlst ngày đó. Đôi lúc khác tâm trí nàng lại trôi đến nơi mà họ đã ở dưới cây sồi già. Những ký ức đó đều hấp dẫn, bối rối và có xu hướng lẳng lặn xuất hiện trong nàng những lúc mà nàng ít mong đợi nhất.

Điều gì sẽ tệ hơn nữa? Nếu David đã trở lại sau hành trình của anh, anh ta sẽ phải đối mặt với anh trai nàng trước hàng trăm người và sẽ như một thằng ngớ ngẩn. Nếu anh chưa về, cả thế giới sẽ biết anh chỉ là một tên hèn nhát. Morvan và cả triều đình sẽ thích khả năng thứ hai hơn. Bài học sẽ được dạy dỗ thậm chí không cần phải nâng kiếm lên.

Anh trai nàng làm điều này vì tình yêu của anh cho nàng và mối quan tâm đến danh tiếng của gia đình họ, nhưng nàng thật sự ước rằng anh không dính líu đến việc này. Anh chỉ làm cho tình hình phức tạp hơn thôi, và anh có thể làm phá hỏng hoàn toàn những kế hoạch nàng đã vạch ra. Liệu Morvan có nghĩ việc xúc phạm sẽ làm cho David phải rút lại lời cầu hôn? Trong tất cả những khả năng thì nó sẽ chỉ làm cho anh ta càng thêm ngoan cố. Anh ta thậm chí có thể từ chối giữ lời hứa để nàng bỏ đi với Stephen.

Dĩ nhiên, Stephen không có ở đây và đám cưới chỉ còn lại 12 ngày nữa. Nàng cố gắng không nghĩ về điều đó, nhưng thật quá khó khăn. Hoặc là kiên nhẫn chờ đợi, hoặc là nhìn mặt trời lặn đi hàng ngày một cách không mệt mỏi trong những giấc mơ không toại nguyện của bạn. Cuối cùng nàng đã nhận ra nàng cứ chú ý lắng nghe tiếng những con ngựa bất cứ khi nào nàng đi ra ngoài. Có lẽ chàng đã lên kế hoạch cho một cuộc giải thoát ấn tượng nào đó. Nàng tưởng tượng chàng đang cưỡi ngựa chạy xuôi dòng, nóng lòng đến kịp lễ cưới, có thể vào ngày trước đám cưới cũng nên. Chàng phải đợi bao lâu? Chàng sẽ đến bên nàng và đưa nàng đi bằng cách nào? Luôn có quá nhiều người quanh nàng trong thời điểm này.

Nàng đột ngột ngồi xuống đáy bồn.

Hầu như không có ai gần đây lúc này.

Morvan đang ở đâu đó sáng nay và phát hiện ra những lời đồn về cuộc đấu tay đôi của anh đã lan truyền khắp London.

Ai đã bắt đầu những lời đồn đó? Morvan sao? Hay một người nào khác muốn Westminster trống trải ngoại trừ những bảo vệ cần thiết?

Một niềm hứng thú mạnh mẽ bóp chặt lấy nàng. Có phải Stephen đã đến hôm nay? Nếu vậy, kế hoạch này quả là táo bạo và thông minh. Nàng không thể chắc chắn, nhưng đột nhiên mọi thứ đều hợp lý. Nếu chàng biết về cuộc đấu tay đôi từ một người bạn của chàng ở đây, chàng có thể lợi dụng nó theo cách này. Nàng đã không nhận ra chàng thông minh như thế.

Cười mỉm một cách hạnh phúc, nàng nhanh chóng tắm rửa. Nàng kết búi tóc cuộn lên đầu và tự hỏi liệu nàng có đủ thời gian gội và làm khô nó hay không.

Cánh tay nàng cứng lại bởi âm thanh của chiếc ủng đang bước vào căn buồng nơi cái bồn đặt trước lò sưởi.

Nàng không thể tin được! Cuối cùng! Nàng hăm hở kéo màn ra để đón tình yêu của cô.

Ánh mắt nàng rơi trên đôi ủng da tuyệt đẹp và một chiếc áo chẽn xanh nhạt rõ ràng. Một thanh kiếm đeo một bên đai và gai con dao găm đeo bên còn lại. Đôi mắt xanh nhìn nàng, đọc thấy suy nghĩ của nàng như thể nàng làm từ thủy tinh.

“Em đang mong chờ một người khác sao?” David hỏi. Anh tháo đai kiếm ra và đặt vũ khí trên một trong những cái tủ đặt dọc bức tường của căn buồng.
winterfog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 30-12-2011, 05:10 AM   #14
mayhonghong
Sinh viên
 
Tham gia ngày: Feb 2011
Bài gởi: 83
Xin cảm ơn: 139
Được cảm ơn 62 lần trong 42 bài
Default

Truyện dài thế hả bạn ,bạn vất vả rồi cố gắng lên nhé ,mình ủng hộ nhiệt tình
mayhonghong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Bibon2005 (30-12-2011), diemchau273 (02-01-2012)
Old 30-12-2011, 03:10 PM   #15
winterfog
Học sinh
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gởi: 67
Xin cảm ơn: 24
Được cảm ơn 1,134 lần trong 61 bài
Default Chap 7.2

Nàng thả tấm màn xuống và chìm vào trong làn nước.

“Không. Tôi chỉ không mong chờ anh thôi,” nàng đáp lại qua tấm màn vải.

“Tôi đã nói rằng tôi sẽ đến. Nhưng có lẽ em nghĩ tôi sẽ chết.”

“Ít nhất là bị thương trầm trọng, nếu anh đủ ngốc để gặp anh ấy. Sao anh lại không chứ?” Đó không phải là cách mà nàng đã dự tính, và nàng nhăn mặt. Nghe cứ thể như nàng đang giận dỗi vì anh quá ngốc vậy.

“Edward đã dừng cuộc thách đấu và tôi biết ngài sẽ làm thế. Ngài ấy đang trả một cô dâu cho tôi, cô thấy đấy.”

Nàng nghe anh ta đi đến bức tường cạnh cánh cửa. Anh ta chưa rời đi.

Nếu nàng đoán đúng và Stephen sẽ đến bây giờ thì sao? Chàng sẽ thấy David ở đây. Morvan có thể đã không gây đổ máu, nhưng Stephen thì có thể.

“Anh phải đi, David.”

“Tôi nghĩ là không.”

“Tôi phải kết thúc việc tắm rửa của tôi. Tôi sẽ tiếp anh trong đại sảnh ngay thôi.”

“Tôi sẽ ở lại đây. Ở đây thật ấm áp và quyến rũ.”

Nàng đập nước một cách tức giận.

“Em đã ảo tưởng hắn một cách quá kịch tính và thông minh quá đấy, cô gái. Stephen Percy không ở London hay Westminster. Hắn sẽ không đến đây ngày hôm nay hay bất kỳ ngày nào trong một thời gian dài nữa.”

Nàng chìm đôi vai xuống nước. Anh ta biết điều nàng đang nghĩ. Anh ta biết tên của Stephen. Còn gì mà anh ta không biết nữa không?

“Tôi đã dụ cả triều đình đến Cầu Londom, Christiana. Tôi không muốn ai theo đuôi anh trai cô đến nơi mà chúng tôi thật sự gặp nhau.”

“Tại sao? Để không ai có thể thấy anh ấy đánh bại anh ư?”

“Đúng. Vì nếu anh ta buộc tôi phải giết anh ta, tôi có thể buộc phải nói dối cô và cô sẽ không thể nào biết được sự thật”

Căn phòng trở nên rất nín lặng. Điều đó thật lố bịch, dĩ nhiên. David không bao giờ có thể làm đau được Morvan. Những kỹ năng ở cánh tay anh ấy … và …

Bước chân đến gần cái bồn. Tấm màn bị vạch ra và anh đưa cho nàng chiếc khăn tắm qua khe màn. “Đủ rồi. Nước tắm hẵn đã nguội. Ra khỏi đó và lau khô đi.”

Nàng giật lấy chiếc khăn và kéo mạnh tấm màn đóng lại. Nàng chờ khi anh bước ra xa.

Nước thật sự đã nguội và hơi ẩm đã biến mất. Trong bồn tắm trở nên rất lạnh.

“Làm ơn gọi người hầu giúp tôi. Cô ấy đang ở trong phòng ngủ.”

“Tôi nói cô ta đi rồi.”

Nàng nhìn xuống thân thể trần truồng của mình. Lắng nghe sự yên ắng của tòa lâu đài trống trải. Nàng nghĩ đến quần áo của nàng đang được chất đống trên một cái hòm cạnh lò sưởi. Bồn tắm đang dần mất sự ấm áp một cách nhanh chóng, cái lạnh làm nàng run rẩy và làn nước chẳng giúp gì được nữa.

“Indonia sẽ sớm trở lại thôi, David. Tôi sẽ rất xấu hổ nếu bà ấy thấy anh ở đây.”

“Indonia đã quyết định đi cưỡi ngựa dạo mát với Sieg. Sẽ lâu lắm, tôi nghĩ thế.”

Sự tức giận bùng trong nàng lên vì nàng biết trò chơi mà anh đang diễn với nàng. Nàng túm lấy cái khăn và vẫn đứng trong làn nước, lau khô cánh tay và thân thể một cách vội vã.

Nàng sẽ cho gã nhà buôn này biết những phụ nữ quý tộc được làm từ gì.

Nàng quấn cái khăn tắm lớn quanh người, kẹp mép cuối của chiếc khăn dưới cánh tay. Nàng bước ra khỏi chiếc bồn và đá bung tấm màn. Nước từ đôi chân nàng bắt đầu nhỏ giọt trên sàn gỗ.

Anh ngồi trên một cái hòm cạnh lò sưởi, lưng tựa vào tường và một cánh tay đang thả lỏng trên đầu gối bắt chéo. Ánh mắt lạnh lẽo của anh gặp mắt nàng rồi trượt xuống một cách lười biếng. Nàng nhận thấy một tín hiệu nguy hiểm đang dâng lên ngực nàng.

Anh đã bỏ một khúc gỗ khác vào ngọn lửa, và căn phòng nhỏ, chật kín với những cái hòm chứa đầy áo quần và áo lông của Isabele, đủ ấm áp. Nàng ngồi lên một cái hòm cạnh bồn tắm và vỗ nhẹ phần cuối của chiếc khăn tăm dài trên chân nàng để lau khô chúng.

Nàng không nhìn anh nhưng nàng biết anh đang quan sát nàng. Nàng khó khăn để không biểu hiện cho anh ta biết việc đó làm nàng bối rối.

“Làm sao anh biết tên của chàng?” Nàng hỏi, tự hào với sự hững hờ trong giọng nói của mình. Hầu như đủ hững hờ và điềm tĩnh như anh ta vẫn thường biểu hiện với nàng. Ngoại trừ lúc anh ta ghen. Nàng rên lên thầm kín với sự ngu ngốc của bản thân. Có lẽ tốt nhất là phải tránh những cuộc nói chuyện về Stephen Percy trong những trường hợp như thế này.

“Tôi đã biết hắn là ai kể từ lần đầu tiên tôi gặp cô. Đừng có ngạc nhiên như thế. Cô đã không nói gì trừ tên anh ta đêm đó. Tôi cũng biết là cô không phải cô gái ngây thơ đầu tiên mà hắn quyến rũ, cũng như không phải là người cuối cùng. Một vài tên đàn ông đã nếm qua những thứ như thế, và hắn ta là một kẻ trong số chúng.”

Những từ ngữ của anh ta thăm dò những suy nghĩ cấm kỵ bị chôn sâu trong trái tim nàng, những suy nghĩ ấy luôn cố thức tỉnh những lúc đêm muộn khi nàng nằm trên chiếc giường, đếm những ngày đang trôi đi và những ngày đã trôi qua. Nàng đã bịt kín những nỗi lo lắng đó vào trong góc tối, và nàng chống lại sự tiếp cận chúng của người đàn ông này.

Nàng nhìn anh đăm đăm. Anh ta nồi đó với một sự bình tĩnh đáng nguyền rủa, nàng nghĩ. Anh ta nhìn mình như thể anh ta có quyền ở đây. Như thể anh ta sở hữu mình. Nàng vực bản thân chống lại sự yếu đuối và căng thẳng mà cái nhìn đó khơi dậy.

“Tôi ghét anh,” nàng nghiến răng.

Mi mắt anh nheo lại. “Cẩn thận, cô gái. Tôi có thể quyết định có nên khuyến khích lòng căm ghét của em hơn nữa không. Thực ra, tôi nhận ra là tôi thích sự dửng dưng của em hơn.”

Anh nhổm dậy khỏi chiếc hòm. Sự chuyển động của anh làm nàng căng cứng người.

“Em vẫn còn đợi hắn,” anh nói. “Sau tất cả thời gian đó và khi sự thật đã quá rõ ràng. Thật tốt vì Edward đã trao em cho tôi. Không thì em sẽ trải qua qua cả đời chờ đợi và sống trong một giấc mộng ảo tưởng.”

“Có lẽ tôi vẫn sẽ đợi.” cô nói những từ ngữ như một lời đe dọa mạnh mẽ.

“Không. Em sẽ phải thức tỉnh hôm nay.”

Anh bước đến phía nàng. Nàng lập tức đứng dậy từ chiếc hòm nàng đang ngồi, bám chặt chiếc khăn tắm quanh người và lùi dần. Anh ngừng lại.

Nàng không thích cái cách anh nhìn nàng. Thậm chí còn tệ hơn, nàng không thích cái cách mà nàng đang phản ứng với điều đó.

Với tất cả sự tức giận của mình, sự mong đợi nhạy cảm lại tràn quét qua nàng. Những ký ức sắc sảo rõ rệt của sự đam mê mà nàng đã cảm thấy ở Smithfield ép chặt chúng lên suy nghĩ và cơ thể nàng.

“Tôi yêu cầu anh rời khỏi đây,” nàng nói.

Anh lắc đầu. “Anh trai em không có ở đây, và Stephen Percy cũng vậy. Chẳng có cuộc đấu tay đôi nào và cũng sẽ chẳng có cuộc giải thoát nào. Cuối cùng thì chỉ có tôi và em.”

Trái tim nàng nện từng hồi mạnh mẽ. “Anh đang làm tôi sợ, David.”

“Đổi lại ít ra tôi cũng đã có được sự chú ý của em. Bên cạnh đó, tôi đã nói với em trước đây. Không việc gì phải sợ những cảm xúc của em với tôi.”

“Đó là lúc này.” Và nó là như thế. Một sự kết hợp kinh hãi, tuyệt vời của sợ hãi, đề phòng, lôi cuốn và chối từ. Như những đường dây thừng bện vào nhau, chúng xoắn lại và xoắn lại, kéo và duỗi tâm hồn nàng. Nếu anh ta rời đi, nàng chắc rằng sẽ có một thứ sẽ bị đỗ vỡ gãy nát.

“Nếu anh không đi, thì tôi sẽ đi.” Bằng một nỗ lực nào đó nàng tìm thấy đủ điềm tĩnh để nói chuyện với anh.

Anh ra dấu chỉ đống áo xống trên chiếc hòm phía bên phải và cánh cửa phía bên trái anh. “Tôi sẽ không ngăn cản em đây, Christiana.”

Nàng phải đi ngang qua anh ta để rời khỏi đây. Có phải nàng tưởng tượng rằng đôi mắt xanh của anh ta đang thách thức nàng tiến đến gần? Anh ta đang thưởng thức điều đó, nàng nghĩ, và sự bực bội lại tràn dâng trong nàng, chế ngự những cảm xúc đó một lúc và làm cho nàng can đảm hơn.

Com gái của Hugh Fitzwaryn không cần phải sợ hãi một gã thương nhân, nàng nghĩ một cách quả quyết. Một người phụ nữ quý tộc có thể đi trần truồng xuống Strand và địa vị của nàng sẽ bảo vệ cho nàng, che phủ cho nàng như một màn chắn chắc chắn như thép.

Có bao nhiêu thợ may đo áo quần của một người có địa vị xã hội như David đã thấy cô mặc không gì hơn một miếng vải khi họ chờ lượt của công chúa và bạn của nàng? Cái khăn tắm này còn che phủ nàng nhiều hơn. Người đang ông như thế này không hề tồn tại nếu nàng lựa chọn nghĩ như vậy.

Đúng. Thậm chí cả với David de Abyndon.

Nàng hạ tầm mắt xuống và thu nhặt sự bình tỉnh cho bản thân. Nàng tưởng tượng rằng anh chỉ là một người bán vải đến đây để giới thiệu những hàng hóa của anh ta. Nàng để tâm trí nàng rút khỏi anh và khỏi những cảm giác kỳ lạ mà anh rất dễ dàng khơi gợi trong nàng. Nàng bao phủ bản thân với sự hiểu biết về nàng là ai và anh là cái gì.

Nâng tầm mắt lên, nàng nhìn vào lò sưởi hơn là nhìn anh. Nắm chặt tấm khăn tắm quanh mình, nàng bình tĩnh bước đến cái rương và cúi đầu gối xuống để với lấy áo quần.

Những ngón tay trượt vào trong tóc nàng và nắm lại. Áo quần tuột khỏi tay nàng khi anh giật mạnh nàng quay qua anh. .

Thở hổn hển với cú sốc, nàng nhận ra mặt của nàng chỉ cách vài inch với đôi mắt xanh rực lửa của anh.

“Đừng có làm điều đó lại lần nào nữa,” anh cảnh báo. “Đừng bao giờ.”

Nàng nhìn vào gương mặt nguy hiểm ấy và nàng biết. Nàng không nhúc nhích. Thậm chí hầu như không thở.

Một cách chậm rãi, anh ôm nàng và nhìn nàng, ngọn lửa lạnh lẽo và sự cứng rắn rời khỏi đôi mắt và miệng anh.

Nàng có thể thấy anh đã thu lại sự tự chủ và sự giận dữ đã bay khỏi gương mặt hoàn hảo của anh.

Sự biểu hiện được thay thế đó lại nguy hiểm theo một cách khác. Tay anh không rời khỏi tóc nàng, thậm chí nó còn được nắm chặt hơn một chút.

Anh nhìn gương mặt nàng chậm rãi rồi trượt xuống đôi vai và chiếc cổ trần của nàng. Nàng quan sát ánh mắt anh trôi dạt đến chiếc khăn tắm ẩm ướt đang quấn chặt thân thể nàng. Nàng chưa bao giờ bị nhìn xuyên suốt như thế trong đời.

Sự nghiên cứu kỹ lưỡng một cách sỡ hữu không nôn nóng của anh làm nàng nín thở và ngứa ran như một sự vuốt ve.

Anh kéo nàng đến gần anh hơn. Một cơn rùng mình của sự đề phòng đầy hoảng sợ làm nàng run lên. Đôi chân nàng hầu như không còn nghe lời nàng cũng như cơ thể nàng cũng không nghe theo đầu nàng nữa. Anh hạ môi xuống môi nàng.

Nàng thấy những cảm xúc dậy sóng. Nàng chống lại chúng một cách quả quyết với mỗi mảnh nhỏ sức mạnh của nàng. Nhưng sự chống cự của nàng chẳng bao giờ mạnh hơn những nụ hôn của anh, và khi anh hôn sâu hơn và cánh tay kia của anh ôm choàng lấy nàng, nàng tan ra trong anh khi những cảm giác tuyệt vời ấy chiếm lấy nàng.

Miệng của anh di chuyển một cách hài lòng trên mặt, cổ, tai và vai vàng, anh hôn và cắn nhẹ, nút nhẹ những điểm mạnh đập của nàng. Anh trêu đùa những đường căng cứng đang duỗi lỏng ra xuyên xuốt nàng như những sợ dây đàn luýt, cám dỗ nàng nghênh đón những nụ hôn của anh. Nàng biết cái gì đang xảy ra, nhưng khoái cảm của những cú sốc nóng bỏng xoắn lại liên tục từ mỗi một nụ hôn làm cho nàng càng muốn thêm nữa, những làng sóng dịu dàng chảy qua cơ thể nàng từ những vuốt ve của anh trên lưng nàng hứa hẹn cả một đại dương say mê mù mịt.

Anh giật nhẹ đàng sau chiếc khăn tắm. Nàng nhận ra việc đối mặt với sự khoái cảm nhục dục.

“Không,” nàng thì thầm.

“Có,” anh nói.

Mép chiếc khăn bật ra dưới cánh tay nàng và lỏng ra từ sau lưng nàng. Nỗi sợ hãi đã không còn là tiếng rít sợ hãi nữa và nàng túm chặt lấy mép chiếc khăn vải trước ngực, đôi cánh tay nàng vòng qua bầu ngực mình.

Anh không cố để tháo nó ra. Anh gỡ tay ra khỏi tóc nàng, anh ôm nàng chặt hơn để cánh tay nàng bị giam cầm giữa cơ thể họ. Anh hạ môi xuống làn da phía trên bàn tay đang nắm chặt của nàng trong lúc vòng ôm của anh chuyển xuống lưng nàng.

Cám giác của bàn tay ấm áp của anh trên làn da trần làm nàng hứng khởi. Ngay cả khi sự nhận thức của nàng với những nụ hôn của anh trở nên lờ mờ thì những giác quan của nàng vẫn tập trung với những lần mơn trớn nóng bỏng. Toàn bộ cơ thể nàng đang chờ đợi, cảm nhận và thưởng thức những cái vuốt ve của anh. Dưới thấp hơn và sâu hơn trong cơ thể nàng có một nhịp đập kỳ lạ bắt đầu rộn ràng.

Anh lại chiếm lấy miệng nàng và tay anh đi đến chiếc khăn tắm, trượt xuống hông nàng và xuống thấp hơn phía sau, cuối cùng anh ôm lấy mông nàng. Nàng nấc lên với sự kinh ngạc nhưng bị anh hôn sâu hơn và tay anh vẫn ở đó, mò theo những chỗ phồng lên của thân thể nàng. Sự xung động bí ẩn trở nên nhức nhối và nóng bỏng, và nàng lờ mờ nhận ra rằng nó nằm sâu bên trong bụng gần với đùi của nàng và tay anh thì lại rất gần với nơi đó.

Nhưng cảm giác quá phấn khởi, quá tuyệt vời để ngăn cản anh. Giọng nói trong tâm trí nàng trở nên rất nhỏ và yếu ớt. Sự nhận thức lý trí chỉ có thể quan sát, để ý đến mùi hương của người đàn ông đang ôm nàng và âm thanh hơi thở hổn hển của nàng. Sự khao khát mà nàng cảm giác lần đầu ở Smithfield xóa sạch bất cứ một suy nghĩ thực tế nào và giờ thì nó đang lớn dần lên trong một thứ gì đó đòi hỏi và hối thúc với nỗi đau đớn yếu ớt.

Bàn tay anh lại trượt xuống thấp hơn. Anh khum lấy mông nàng trong sự mơn trớn thân mật. Nàng thở gấp ra khi trung tâm của khoái cảm nhói mạnh và nổ tung với một sức nóng tái nhợt.

Những ngón tay anh đang nằm rất gần với đỉnh giao nhau của đùi nàng. Nàng cảm thấy khi nàng chờ đợi sự vuốt ve của anh trên bầu ngực nàng, chỉ có trạng thái đề phòng có một sự nôn nao điên rồ, tuyệt vọng, sự dồn dập mong đợi chiếm hữu bản năng làm nàng choáng váng.

Đột nhiên nỗi sợ hãi đã luôn ở đó khi anh hôn và chạm vào nàng bỗng vươn lên từ nơi sâu thẳm, nơi mà khoái cảm đã xóa mờ nó đi. Một giọng nói nhỏ của tâm trí nàng biết rằng có gì đó đang xảy ra ở đây mà chưa bao giờ xảy ra với Stephen.

“David…” nàng thì thầm, bắt đầu xác nhận một cách yếu ớt.

Anh nâng đầu lên và nhìn nàng với gương mặt đã biến đổi và đẹp trai hơn bao giờ hết. Sự ấm áp rực rỡ trong mắt anh rút đi những ngôn từ của nàng.

Anh kéo hông nàng gần với anh hơn. Tay nàng vẫn giữ chiếc khăn trên ngực, và nàng không thể tự đứng được lúc này. Những ngón tay gần với đùi nàng đang nâng lên và anh di chuyển gần nàng hơn.

Bầu ngực nàng chạm vào anh. Nàng cảm thấy sự ấm áp và cứng rắn. Nơi bí ẩn của nàng, đầy nhức nhối và khao khát và rất gần với tay anh, phản ứng lại một cách mạnh mẽ.

Mắt cô mở to ta.

Anh cong người xuống hôn nàng lần nữa. “Đây,” anh nói êm ái.

Một ý nghĩ rất đặc biệt và lạ kỳ quét qua tâm trí nàng và ép vào trong nàng.

Quá mãnh liệt, thật sự.

Không thể nào.

Như thể đọc được những suy nghĩ của nàng, anh lướt tay anh bên trong giữa đùi nàng mà chạm vào nàng một cách dịu dàng.

Một cách dễ dàng, những ngón tay của anh nhận ra sự nhứt nhối đói khát của nàng.

Nàng khóc nấc lên từ cơn sốc của khoái cảm. Xiết chặt anh một cách mãnh liệt, nàng nhảy ra khỏi vòng tay của anh và nhìn anh.

Anh hầu như không có phản ứng. Nàng nín thở quan sát anh khi sự kinh ngạc làm nàng lúng túng và cuối cùng là giận dữ. Nàng kéo tấm khăn quây lại trên người mình, rồi lùi lại, cố gắng một cách liều mạng để nhận thức được những cảm xúc bối rối trong nàng. Cũng tương tự như thế, nàng không muốn anh chạm vào nàng thêm lần nào nữa, đặt biệt là như thế này, cho đến khi nàng nhận ra chắc chắn rằng nàng đã hiểu lầm mọi thứ một cách thô tục.

Anh chỉ nhìn nàng, nét ấm áp tuyệt đẹp mờ ảo trong mắt anh và biểu hiện điềm tĩnh của anh đang dần được khôi phục. Nàng cảm thấy nàng như một kẻ ngốc nghếch đứng đó trong chiếc khăn tắm, nhưng nàng không biết phải nói gì.

“Tốt lắm, Christiana. Nếu em không muốn trao bản thân em cho tôi tối nay, tôi sẽ đợi,” cuối cùng anh lên tiếng, nhặt thanh kiếm của anh lên.

Tâm trí cô quay cuồng. Trao bản thân em cho tôi, Stephen đã nài xin điều đó trên giường ngày ấy. Nàng nghĩ anh ta có ý cầu hôn nàng. Nhưng phải chăng điều đó mang một ý nghĩa khác? Có phải nàng đã hoàn toàn hiểu lầm mọi chuyện?

Nàng cần phải nói chuyện với ai đó. Ngay bây giờ. Ai? Joan. Liệu Joan có biết không?

David bước về phía cánh của. Hôm nay em sẽ thức tỉnh, anh ta đã nói thế. Chúa ơi, nhưng bây giờ nàng đã thực sự thức tỉnh rồi. Thật kinh khủng.

“Tôi sẽ không quay lại đây, Christiana. Chúng ta sẽ làm điều đó theo cách của em. Hôm nay tôi được biết rằng Edward sẽ tham dự đám cưới của chúng ta. Anh trai em và Đức vua sẽ trao em cho tôi. Thứ Ba tuần tới. Nếu em cần tôi trước lúc đó, em biết tìm tôi ở đâu rồi đó.”

Anh quay ra cửa để chuẩn bị rời đi. Với sự nhầm lẫn rối tung trong tâm trí, một câu hỏi mà nàng đã cân nhắc kỹ nãy ra. Không kịp suy nghĩ, nàng buộc miệng. “Frans van Horlst là thế nào với anh?”

Có lẽ bởi vì không ngờ tới và cũng không liên quan gì đến những gì vừa xảy ra, câu hỏi của nàng làm anh thoáng giật mình. Anh nhanh chóng trấn tĩnh.

“Ông ta là một thương nhân người Flamenxo. Chúng tôi làm ăn với nhau.”

Anh ta đang nói dối. Nàng biết rõ điều đó. Ôi Chúa ơi, mình chẳng biết gì về anh ta. Chỉ mới mười hai ngày và mình không biết gì về anh ta cả.

Cú sốc cảm xúc làm nàng trở nên rất cảnh giác, và nhận thức mọi thứ rõ ràng. Những cảm giác mâu thuẫn về David đột nhiên xuất hiện. Trước đây nàng chưa từng để ý đến những điều đó. Nàng chưa từng chú tâm xem xét.

Có rất nhiều mâu thuẫn, và những suy đoán của nàng về Frans van Horlst chỉ càng làm tăng thêm mâu thuẫn về anh. Những chuyến đi của anh ta để làm gì? Làm cách nào anh ta tiếp cận được với Edward? Tại sao anh ta lại cầu hôn nàng và phải trả một khoảng tiền quá lớn cho một cô dâu? Tại sao anh ta có một người hầu trông như là một tên lính đánh thuê? Sao anh ta lại biết rằng Stephen sẽ không đến?

Nàng cảm thấy rằng anh ta biết toàn bộ lý do.

Cuối cùng nàng nói. “Anh thật sự là ai?” (Tiếng Pháp)

Câu hỏi này lại làm anh giật mình. Hầu như ngay lập tức, chiếc mặt nạ rớt xuống, và trong đôi mắt màu xanh da trời ấy, nàng thấy từng lớp từng lớp dòng xúc động không lời. Rồi biểu hiện đề phòng cẩn thận quay lại trên mặt anh và anh cười. Một nụ cười nhàn nhạt chẳng tiết lộ điều gì.

Anh mở cửa. “Tôi biết tôi là ai, thưa quý cô. Tôi là một thương nhân người đã trả cả một gia tài để được quyền đưa em lên gường của tôi.”

Nàng đứng lặng im với đôi tay bao lấy thân thể trong chiếc khăn tắm và lắng nghe tiếng bước chân của anh xa dần.

Anh đã trả lời câu hỏi cuối bằng một giọng Pháp gốc Paris một cách hoàn hảo.

Christiana chờ cho đến khi đêm tối bao phủ và toà lâu đài trở nên yên ắng trước khi thả mình trên chiếc giường. Cuối phòng, Lady Indonia đang ngủ say. Christiana không ngạc nhiên khi Indonia quay trở về với gương mặt đỏ ửng và ánh mắt lấp lánh ánh sáng sau khi cưỡi ngựa đi dạo với Sieg, trông bà có vẻ rất trẻ trung với độ tuổi ba-mươi-tám của bà. Với chiếc khăn tay rớt xuống và mái tóc rối tung, nàng chỉ có thể lẩm bẩm chỉ trích tên đầy tớ táo bạo của David và cả David nữa, người đã ra lệnh cho Sieg mang bà đi khỏi nàng.

Nàng bước nhẹ đến giường của Jian và trượt vào giữa những tấm màn. Nàng ngồi trên giường và lay lay Joan.

Bóng tối hoàn toàn che phủ chiếc giường, và điều này rất thích hợp cho nàng. Nàng cảm thấy mình như một con ngốc và nàng không muốn thấy sự thích chí của Joan trong suốt cuộc nói chuyện.

Nàng cảm nhận Joan thức giấc và nghe thấy cô ấy ngồi dậy.

“Chị đây,” Christiana thì thầm. “Chị cần nói chuyện với em. Điều này rất quan trọng.”

Joan duỗi người ra và ngáp một cái ngái ngủ. Cô dịch người vào trong để có thêm chỗ rộng. Christiana trượt chân vào và kéo góc chăn phủ lên chúng.

“Joan, chi cần em nói cho chị biết cái gì sẽ xảy ra giữa một người đàn ông và một người đàn bà khi họ kết hôn.”

“Ôi chúa ơi,” Joan nói. “Ý chị là … chưa có ai … Indonia chưa …”

“Indonia đã nói cho chị biết. Khi chị chỉ mới 10 tuổi. Nhưng chị nghĩ là mình đã hiểu lầm.” Christiana nhớ rõ những gì Indonia đã nói với nàng. Theo đó, nó khá là thẳng thắng, đúng trọng điểm, và ấn tượng của nàng lúc đó là rất kỳ lạ và không thích thú chút nào. Nàng đoán Indonia đã nghĩ là thời gian trôi qua, thông thường cảm giác sẽ lấp đầy những thiếu hụt thiết yếu, nhưng cho đến chiều nay, tưởng tượng của nàng đã đánh gục nàng.

“Không đầy hai tuần nữa chị sẽ cưới, Christiana.”

“Đó chính là lý do tại sao chị cần biết ngay bây giờ.”

“Chuyện này, thông thường chị phải mất một khoảng thời gian mới có thể quen với những khái niệm.”

“Bao lâu?”

“Với em thì khoảng ba năm.”
Tuyệt.

“Vậy nói cho chị đi.”

Joan thở dài, “Xem nào. Uhm, chị đã bao giờ thấy động vật giao phối chưa?”

“Chị đã sống ở trong cung điện từ khi chị mới bảy tuổi. Trong cái lâu đài đông đúc này thì động vật sẽ giao phối với nhau ở đâu chứ? Trong chuồng? Trong cũi? Sẽ không phải là trong đại sảnh hay trong vườn. Chị không lớn lên ở miền quê như em mà, Joan.”

“Thánh thần ơi.”

“Nói thẳng ra cho chị đi Joan. Giải thích bằng ngôn từ, không phải bằng những tiếng thở dốc như thế.”

Joan hít một hơi thật sâu rồi giải thích một cách nhanh gọn. Christiana cảm thấy còn ngây ngốc hơn với mỗi từ mà nàng nghe. Thẳm sâu trong trái tim nàng, nàng đã biết từ lúc David chạm vào nàng, nhưng tâm trí nàng chỉ đơn giản là không chấp nhận cái lập luận đáng kinh sợ đó.

Những câu chế giễu bỗng trở nên hợp lý . Những câu thơ mập mờ trong những bài hát đột nhiên rõ ràng. Tay của Stephen đẩy đùi của nàng ra…

Anh ấy đã không làm điều đó với nàng, nhưng anh ta đã có ý định. Chỉ khi Indonia đến mới có thể cứu nàng khỏi cú choáng váng thú tính đó. Nàng đã không hề biết ý định của anh ta.

David… ôi Chúa tôi.

“Liệu một người đàn ông có thể phát hiện nếu mình đã làm điều đó hay chưa không?” Nàng hỏi một cách thận trọng.

Nàng có thể nhận thấy đôi mắt Joan đầy chán nản qua bóng tối. “Luôn luôn.” Joan giải thích bằng cách nào họ có thể biết được.

Christiana nhăn mặt với sự mô tả về sự đau đớn và máu.

“Chị có định nói là chị đã làm điều đó và không hề nhận biết điều đó hả Christiana? Không thể như vậy được.”

“Không. Chị nghĩ là chị đã … Chị đã nói với David rằng chị đã làm thế.”

Joan khó khăn nén lại một tiếng cười rúc rích. “Well, đó là một sự đảo ngược hỗn độn. Thông thường các cô gái luôn biện bạch những lý do tại sao họ không có bằng chứng của trinh trắng, còn chị thì, ngược lại …”

“Đừng có cười chị, Joan. Điều này là nghiêm túc.”

“Đúng. Anh ta có thể nghĩ là chị nói dối để thoát khỏi cuộc hôn nhân, đúng không?”

Đúng là anh ta có nghĩ thế, Christiana lơ mơ nghĩ ngợi.

Tay của Joan chạm vào cánh tay nàng. “Là ai vậy? Em đã không nhận ra có ai đó… Chẳng ngạc nhiên rằng chị đã không vui với cuộc đính hôn này. Thậm chí em còn chưa bao giờ thấy chị nói chuyện với một người đàn ông nào ngoài một hoặc hai người, ngoại trừ có thể …” Tay của Joan nắm chặt hơn. “Không phải là người đó chứ? Stephen Percy? Ôi, Christiana.”

Nàng vừa không đồng ý vừa đồng ý. Joan biết là cô ấy đã đoán đúng, dù vậy, và theo một cách mà cô ấy thấy rất thú vị.

Thật tốt khi chia sẽ sự căng thẳng trong tâm trí nàng, thậm chí khi nỗi đau đã mờ đi ít nhiều lúc này.

Bàn tay Joan tìm nàng trong bóng tối. Khi cô nói, giọng cô thấp và cảm thông. “Em phải nói cho chị điều này. Chị sẽ biết sớm biết thôi, về những chuyện xảy ra trong cung điện vài ngày tới. Chú của Stephen đã có mặt ở trên cầu, Thomas và em đã nói chuyện với ông ta. Ông ta đã nhận được tin từ Northumberland hôm nay.” Cô siết chặt tay Christiana. “Stephen đã đính hôn mười ngày trước. Cuộc kết hợp này đã được định trước đó, khi anh ta chỉ là một đứa trẻ.”

Một vết nứt to lớn, sâu hoắm vỡ ra bên trong nàng, xé tan tâm hồn nàng như thể nó được tạo thành bởi thép nóng chảy. Nó chạm xuống tận nơi sâu nhất trong nàng, giải phóng tất cả những nỗi sợ hãi, hồ nghi và do dự. Chúng tràn dâng trong nàng và áp đảo tâm trí nàng.

“Em chắc là anh ta yêu chị,” Joan nói dịu dàng. “Gia đình anh ta chắc chắn buộc anh ta phải làm thế. Những cuộc kết hợp sớm vẫn thường diễn ra đó thôi.”

Đúng, thường thôi. Đàn ông cưới đàn họ không yêu hoặc không muốn và tiêu khiển bản thân ở nơi khác mà họ thoả mãn. Nàng đột nhiên nhận thấy một cách rõ ràng sự tán tỉnh của Stephen với nàng như là một thứ giả dối đê tiện. Một trò chơi quyến rũ để giết thời gian ngay cả khi hắn ta biết người vợ tương lai của hắn đang chờ hắn về nhà. Liệu những lời đe dọa của Morvan có làm cho sự tán tỉnh của hắn càng thêm thú vị, càng thêm kích thích không?

Nàng nghĩ đến những lá thư mà nàng đã gửi cho hắn. Hắn đã cười? Sự ngu dốt của nàng về đàn ông và đàn bà làm cho nàng cảm thấy như một con ngốc tối nay, nhưng chẳng có gì có thể so sánh với nỗi buồn phiền tàn nhẫn, tan nát mà những tin tức về Stephen gây ra. Cơ thể nàng run lên và trái tim nàng trở nên bỏng rát và vỡ tan. Nàng gỡ tay Joan ra và nhổm dậy khỏi giường.

“Em rất tiếc, Christiana,” Joan nói.

Kìm chế cảm xúc của mình chỉ bằng một đường tơ, nàng đẩy qua tấm màn và rúc vào giường. Nàng để bản thân rơi tuột xuống dạ dày và, cắn lấy chiếc gối để bóp nghẹt âm thanh, nàng khóc rên lên vì sự xỉ nhục và thất vọng cay đắng.
winterfog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 03-01-2012, 01:48 PM   #16
winterfog
Học sinh
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gởi: 67
Xin cảm ơn: 24
Được cảm ơn 1,134 lần trong 61 bài
Default Chap 8.1

Chapter 8

Nàng vẫn còn nằm trên giường hai ngày sau đó. Suốt ngày đầu tiên, nàng cứ đắm chìm trong những ký ức đau đớn chua xót. Những từ ngữ và gương mặt của Stephen vẫn vẹn nguyên trong những ký ức ấy, nhưng ý nghĩa của nó lại khác biệt một cách rõ ràng khủng khiếp. Sự thật làm nàng thấy nhục nhã, và đến cuối ngày nàng thiếp đi trong nỗi căm ghét Stephen Percy trong sự lợi dụng và xỉ nhục nàng như thế.

Ngày tiếp theo, nàng nằm đó sự ngẩn ngơ lặng lẽ, những ý nghĩ của nàng trôi nỗi mông lung qua thời gian. Sự choáng váng tê dại đã dịu đi và nàng nghĩ mình cứ nằm như thế này mãi mãi.

Vào ngày Chủ nhật, nàng ra khỏi giường và thay đồ. Nàng cố gắng không nghĩ về Stephen nữa, nhưng đôi lúc nàng lại nghĩ về hắn, nỗi đau đớn kinh khủng như những vết thương rướm máu và sự tức giận điên cuồng lại lan tỏa trong nàng trước khi nàng kịp đẩy những ký ức về anh ta ra khỏi tâm trí.

Đến Thứ Ba, nàng cảm thấy tốt hơn và dường như tìm lại chút sức sống. Nàng thậm chí còn cười to những trò đùa nho nhỏ của Isabele trong khi họ thay đồ vào buổi sáng. Cái liếc nhìn thở phào nhẹ nhõm mà Indonia và Joan trao đổi cho nhau càng làm nàng cười to hơn.

Và rồi, ngay sau bữa tối, người thợ may đến để chỉnh sửa lần cuối cùng cho chiếc váy cưới của nàng, đột ngột gợi nhắc cho nàng rằng chỉ còn đúng một tuần nữa thôi nàng sẽ kết hôn với David de Abyndon.

Sự thật đó hầu như đã bị mờ nhạt lãng quên bởi những cảm xúc kinh khủng làm nàng bị xé tan thành trăm mảnh khi nàng biết những tin tức về Stephen. Nàng đứng bất động trong chiếc váy cưới màu hồng óng ánh bạc của mình, nhưng, nàng biết đây là thời điểm nàng phải đối mặt với cuộc hôn nhân này.

Nó đang diễn ra. Trong một tuần nữa. Morvan thực sự sẽ trao nàng cho anh ta. Nàng sẽ sống trong ngôi nhà mà nàng đã từ chối ghé thăm, và sẽ là một bà chủ của những người hầu mà nàng đã từ chối gặp. Trọng tâm cuộc đời nàng sẽ chuyển từ lâu đài ở Westminster đến khu phố thương nhân ở London. Cuộc đời nàng sẽ bị trói chặt và bị sở hữu bởi người đàn ông này mãi mãi.

Chẳng có điều gì là giống nhau. Nàng nhìn Joan và Isabele. Liệu họ sẽ vẫn là bạn của nàng? Có lẽ, nhưng họ sẽ rời xa khỏi nàng vì cuộc sống của nàng sẽ không còn là ở đây nữa. Nàng nghĩ về tình trạng thù địch giữa Morvan và David. Chồng nàng có để nàng đi gặp anh trai nàng nữa không? Quyền hạn của anh ta có thể sẽ không cho phép nàng điều đó.

Trong suốt những năm nàng ở trong lâu đài, nàng đã luôn luôn như một con thuyền trôi dạt lênh đênh, nhưng anh trai nàng và vài người bạn của nàng giống như một cái neo níu giữ nàng, giúp nàng yên bình. Sau khi kết hôn, nàng sẽ chỉ còn có David trong suốt cuộc đời còn lại. Không có anh ta, nàng sẽ hoàn toàn cô đơn trong cái cuộc sống mới đang chờ đợi nàng.

Khi nàng quay người theo chỉ dẫn của người thợ may để ông ta có thể xem xét kỹ lưỡng chiếc váy, những suy ngẫm của nàng trôi đến David. Nàng cố hết sức để ghét bỏ anh vì anh đã nói đúng về Stephen, nhưng nàng không thể. Nếu David không làm theo cách đó để khơi ra sự thật, liệu nàng có thể tự nhận ra được không? Viện ra những lý do để bỏ qua cho Stephen thật quá đơn giản như cách mà Joan đã nói với nàng. Chỉ cần nàng viện một cái cớ là nàng đã có thể vững tâm để tránh những đau đớn thực tế và tiếp tục ảo tưởng về một tình yêu không toàn vẹn.

Nàng không biết rõ về David, nhưng nàng đã đi đến rất gần để có thể hiểu hết về anh. Trong sự lãnh đạm với anh và sự chung thủy mù quáng với Stephen, anh đã cố lay tỉnh nàng khỏi những ảo tưởng.

Nàng đã để tuột mất mọi thứ với anh một cách tệ hại. Đúng như những lời anh nói, anh đã không trở lại Westminster. Nàng đã lăng mạ, đã xỉ nhục anh ngày ấy và nàng hoàn toàn không hiểu điều đó.

Người thợ may ra về, và nàng đi đến cửa sổ nhìn xuống sân vườn. Nàng nhớ lại hình ảnh David cưỡi ngựa đến và tuột xuống, nàng tưởng tượng những bước chân của anh đến phòng nàng. Trong tâm trí nàng, anh hôn cô và làn da nàng rung động nhạy cảm với sự ấm áp của làn môi anh. Nàng cứ để cho những ký ức đó nóng chảy và xuyên suốt nàng, nàng cảm thấy bàn tay rắn chắc của anh trên ngực nàng. Nàng siết chặt răng lại với nỗi khát khao bừng tỉnh bởi những cái chạm của ảo ảnh. Cuối cùng nàng buộc bản thân hình dung sự kết hợp mà Joan đã mô tả.

Sự tưởng tượng ấy làm nàng yếu ớt và những hình ảnh xuất hiện như thể tấm màn bị rớt xuống và lồ lộ ra. Đau đớn và máu trong lần đầu tiên, theo như Joan nói. Bị cám dỗ bởi khoái cảm trong nỗi kinh hoàng.

Anh ấy sẽ không đến. Em biết tìm tôi ở đâu, anh đã nói như thế. Một sự mời gọi. Cho cái gì? Cùng lên giường với anh ta sao?

Những suy nghĩ đó làm nàng kinh ngạc. Trái tim nàng thổn thức vì khao khát được nhìn thấy anh trong sân vườn bên dưới. Nàng nhớ anh, ý nghĩ biết rằng anh đang đợi nàng còn hơn cả việc làm lắng dịu nỗi đau đớn của những ngày qua. Sự sợ hãi về những thứ anh đang chờ đợi cũng không thể che dấu sự quan tâm dịu dàng của anh cho nàng. Những suy nghĩ về Stephen vẫn mở ra những cái hố sâu hoắm trong tâm hồn, nhưng ký ức về David lại làm dịu đi sự tàn phá đó.

Đó là một lời thì thầm rằng anh muốn nàng rất nhiều, và anh đã trả cả một gia tài để có được nàng. Ý tưởng về chiếc giường tân hôn lấp đầy nàng làm nàng mất hết tinh thần, nhưng ít ra anh cũng đã theo đuổi nàng một cách đáng trân trọng. Anh đã không cố cướp đoạt cái anh muốn ở căn phòng bẩn thỉu trong cái hành lang vắng vẻ như cách Stephen đã làm.

Anh có quyền biết về Stephen. Quan trọng hơn, nàng cần phải giải thích với anh cái sai lầm ngu ngốc mà nàng đã nói. Cả thế giới đều coi trọng sự trinh trắng như một thứ rất quan trọng, và vì thế nàng ngờ rằng điều đó cũng quan trọng với những người đàn ông.

Không dễ dàng gì để đến chỗ anh. Nàng quyết tâm sắt đá rằng nàng có thể. Họ sẽ sống cả cuộc đời với nhau, nàng không thể gặp anh vào ngày cưới với vấn đề chưa được giải quyết thỏa đáng tồn tại giữa họ như thế này.

Ngày mai nàng sẽ đến tìm anh. Nàng sẽ cưỡi con ngựa đen và mặc chiếc áo choàng màu đỏ. Nàng cũng sẽ phải thẳng thắn với một vấn đề khác nữa.

Tối đó nàng đi xuống đại sảnh trước bữa ăn tối và tìm Morvan. Nàng tìm thấy anh đang ngồi cùng với một góa phụ trẻ vừa từ miền Trung nước Anh đến thăm Philippa. Đôi mắt đen nhánh của anh ánh lên những tia lửa tối tăm. Cô gái tội nghiệp trông như một con thú nhỏ bị kinh hoảng bởi ánh sáng của ngọn đuốc. Christiana đã quá rõ những phản ứng của phái nữ với anh. Ngay lúc này đây, tuy nhiên, nàng hiểu chính xác cái anh đang muốn.

Nàng bước đến gần, cắt ngang quá trình quyễn rũ của anh với một lời chào khá to và xua đuổi người phụ nữ một cách lộ liễu.

“Chút nữa, Christiana,” anh nạt.

“Ngay bây giờ, anh trai,” nàng đáp lại. “Trong vườn, nơi chỉ có chúng ta, làm ơn đi mà.”

Tức giận đến bốc khói, anh im lặng bước theo nàng qua hành lang ra vườn, bỏ lại con mồi yếu ớt của anh.

Anh vẫn đang tức điên. Nàng không quan tâm. Những câu chuyện về anh trai nàng đều là những điều như thế này nên cũng chẳng phải kinh ngạc gì lắm. Anh còn tốt hơn một chút so với Stephen, vì anh không cố hủy hoại các trinh nữ.

“Ngày mai em muốn đi gặp David trong thành phố,” nàng giải thích. “Em muốn anh đưa em đi gặp anh ấy.”

“Gởi lời nhắn cho anh ta rồi anh ta sẽ đến đây.”

“Anh ấy sẽ không đến. Em đã khiến mọi thứ thật tệ vào lần cuối cùng chúng em gặp nhau.”

“Thì cứ để anh ta đợi cho đến ngày cưới.”

“Em phải nói chuyện với anh ấy, Morvan. Có vài điều em cần phải thảo luận.”

“Em sẽ có hàng năm trời để nói chuyện, nhờ ơn Đức vua. Anh sẽ không giao em cho anh ta đâu.” Anh quay lại và bỏ đi.

Nàng giậm chân và chộp lấy cánh tay anh. “Anh ấy nghĩ em không phải là một trinh nữ, Morvan.”

Điều đó làm anh khựng lại. Anh nhìn nàng cẩn trọng. “Tại sao?”

Nàng nhìn anh gan góc. Nàng hiểu anh trai nàng, và sự bảo vệ độc đoán của anh. Cũng giống như David, anh biết rõ về đàn ông. Anh bảo vệ nàng khỏi những người giống như anh.

“Vì em nói với anh ấy rằng em không phải là một trinh nữ.”

“Em đã nói dối về điều như vậy ư? Ngay cả để tránh khỏi cuộc hôn nhân, Christiana, cái loại nói dối …”

“Em đã nghĩ là thế.”

“Ai?” Anh hỏi im ắng. Quá sức im ắng.

“Em sẽ không nói. Đừng có nghĩ bắt nạt được em, Morvan. Chuyện đó kết thúc rồi và nhờ Indonia, em vẫn còn toàn vẹn. Đó một phần cũng là lỗi của anh, anh trai. Nếu anh không hăm dọa tất cả những đứa con trai, em có thể đã có một vài hiểu biết với ý định của đàn ông. Và vì thế, em đã không chống lại được họ và, cho đến ba ngày trước, thậm chí em còn không biết cái anh ta muốn từ em nữa.”

Anh đứng yên lặng trong thứ ánh sáng xám xịt. “Ơn Chúa,” cuối cùng anh thốt lên.

“Phải rồi. Mười tám tuổi và ngu ngơ như một đứa con nít. Em đã biết mọi thứ theo một cái cách rất khắc nghiệt, phải không? Và em hầu như lên giường tân hôn như một đứa hoàn toàn ngây ngốc.”

“Chết tiệt.”

“Vì vậy, em đã không lừa dối David. Những thứ xảy ra giữa em với người đàn ông đó dường như đúng như sự xếp đặt vì em đã hiểu quá sức ngu ngốc về những điều đó.”

“Và gã thương nhân này, đã biết điều đó, vẫn theo đuổi em ư?”

“Đúng. Em đã nói với anh ấy trước ngày đính hôn. Anh ấy đã nói rằng sự khước từ đó sẽ hủy hoại em.”

Anh lắc đầu vẻ suy ngẫm. “Cuộc hôn nhân chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“Đúng, nhưng em không thể lo lắng về điều đó bây giờ. Em phải gặp anh ấy trước đám cưới. Em muốn giải thích.”

Anh vòng tay qua vai nàng và dẫn nàng trở lại cổng lâu đài. “Đúng là em cần phải giải thích. Anh ta có thể còn làm em đau đớn hơn nếu anh ta không biết điều đó.”

Cái cách thẳng thắng mà anh nói làm nàng kinh ngạc. Với loại thông tin nhập nhằng phức tạp như thế. Có lẽ nàng nên nói chuyện với Morvan thay vì Joan. Nàng mỉm cười, hình dung sự khốn khổ của anh trai nàng khi nàng đòi được miêu tả thẳng thừng không được thiếu sót.

“Nếu em đến gặp anh ta, anh ta sẽ hiểu lầm lý do em đến,” anh nói. “Nghĩa là anh ta rất muốn em. Có lẽ đó là lời giải thích cho tất cả mọi thứ này.”

“Vậy em ước là em đã không quá thanh cao thế. Em đã có thể trao đổi thân thể em để lấy sự sự do đêm đó rồi.”

“Không theo cách em nghĩ đâu, Christiana.”

Vậy thì theo cách nào? Nàng muốn hỏi thế. “Well, em sẽ cưới anh ấy chỉ vài ngày nữa thôi. Khi anh ấy nghe thấy những điều em muốn nói, anh ấy sẽ không còn hiểu lầm tại sao em muốn đến đó nữa. Em phải đi, và em muốn anh đưa em đi.”

Ngọn đuốc ở lối cửa vào chíu lên gương mặt điển trai của anh. “Vậy em sẽ đi gặp anh ta trước đám cưới, và anh sẽ dẫn em đi đến đó? Là ý của riêng em hay là lệnh của Đức vua? Chỉ để biết được anh ta mong đợi gì ở em sao?”

“Em phải đối mặt cả đời với anh ấy, Morvan. Em muốn gặp anh ấy và bắt đầu mọi thứ một cách tốt đẹp. Và em muốn anh áy biết rằng anh đã chấp nhận đám cưới, vì vậy có lẽ anh ấy sẽ không phải tồn tại giữa chúng ta. Đúng, đó là ý của riêng em và em muốn anh ấy biết những điều em đang cố làm.”

Anh thở dài cam chịu. “Buổi sáng. Mặc dù điều này sẽ giết chết anh mất. Anh chưa bao giờ đưa một món quà quý báu nhường này cho một gã mà anh ghét cay ghét đắng như thế.”

Họ dừng ngựa ở cuối con đường và tìm kiếm cửa hàng của David. Một chiếc xe ngựa rất lớn đang đỗ bên ngoài chất đầy những ống vải thô. Sieg kéo đang kéo hết sức sợ dây thừng cho nó quay theo một cái bánh xe tròn . Một trong những ống vải đang lòng thòng phía cuối đầu dây thừng kia trong khi ông ta lôi mạnh nó dựng đứng lên một bên của toàn nhà, những cơ bắp rắn chắc của ông căng lên khi ông ta kéo mạng chiếc dây thừng từ tay này rồi chuyển qua tay kia.

Cái ống vải đã chạm đến mái của chiếc cửa sổ đang mở. Christiana thấy thấp thoáng mái tóc nâu ánh vàng khi một cánh tay khỏe mạnh với ra và chộp lấy giây thừng, kéo cái ống vào.

Sự dũng cảm của nàng đã rò rĩ một cách chậm rãi từ tối hôm qua, và bây giờ nàng đang cân nhắc chuyện quay về. Nếu David đang bận thì …

“Anh ta sẽ dừng công việc lại khi em đến,” Morvan nói. Anh thúc ngựa đi tới.

Nàng chạy đến cạnh anh. “Em không biết, Morvan. Có lẽ …”

“Anh ta muốn em và chẳng có gì là vấn đề nữa. Tin anh đi, em gái. Anh biết anh đang nói gì mà.” Anh nháy mắt khích lệ.

Morvan giúp nàng xuống ngựa. Sieg đang bận rộn buộc một ống vải khác vào sợi dây thừng và không chú ý thấy nàng.

“Anh sẽ trở lại sau vài giờ nữa. Đầu giờ chiều,” Morvan nói.

“Có lẽ ngày mai thì tốt hơn.”

Anh hôn trán nàng. “Em đã quyết định với một cái đầu sáng suốt và một trái tim thân thành, Christiana. Em đã đúng. Cuộc hôn nhân này không thể ngăn chặn được và tốt hơn hết là để em gặp anh ta. Dũng cảm lên nào.”

Nàng gật đầu và bước vào cửa hàng.

Hai người học việc đang phục vụ khách hàng bên trong. Người trẻ tuổi hơn, với mái tóc màu đen, là một cậu bé khoảng mười bốn tuổi, lại gần nàng.

“Tên tôi là Michael, thua quý cô. Tôi có thể phục vụ cô gì đây?”

“Tôi là Christiana Fitzwaryn. Tôi đến để gặp ông chủ cậu. Anh ấy ở trên gác sao?”

Michael gật đầu, biểu hiện của cậu có vẻ khiếp sợ.

“Ngựa của tôi ở ngoài kia,” nàng nói, trao cho cậu bé cái áo choàng. “Có lẽ khi nào cậu rảnh, cậu có thể dắt ngựa giúp tôi.”

Nàng đi vào hành lang với những bước chân quả quyết. Nàng leo lên những bậc thang dốc đến tầng hai và nàng nghe những âm thanh của những người thợ may đang làm việc ở căn buồng trước mặt. Dọc theo bức tường của hành lang dẫn lên một cầu thang khác, rất dốc là trông rất giống cái thang. Nàng bước đến chân cầu thang, thu thập những mảnh can đảm tả tơi của mình, nâng váy và trèo lên.

Nàng bám lấy bức tường để lấy thăng bằng. Cái cầu thang rất hẹp và có vẻ không chắc chắn. Sự tập trung của nàng làm nàng không nhận thức rằng nàng hầu như trên đỉnh cầu thang trước khi nàng kịp nhận ra lối đi bị ngăn lại. Một tiếng kêu nhỏ làm nàng chú ý.

Trên bậc thang thứ ba từ đỉnh cầu thang có một chú mèo đen nhỏ. Nó kêu yếu ớt và bất lực khi nó khảo sát cái vị trí bấp bênh của nó. Bằng cách nào đó nó leo lên được lên đây nhưng lại không biết làm cách nào để đi xuống.

Nàng chao đảo trên cầu thang. Nàng không thấy nhiều chú mèo trước đó. Hầu hết mọi người đều sợ chúng. Con mèo này, với tiếng kêu nho nhỏ yếu ớt, rất đáng yêu.

Nàng nhấc chú mèo lên và ôm trong tay. Đầu tiên nó cuộn người trong ngực nàng như thể nó mừng rỡ vì sự bảo vệ. Nhưng khi nàng cố trèo thêm bước nữa, nó kêu to khiếp sợ và dãy dụa, cào vào trong ngực nàng. Nàng thở hổn hển khi những cái móng bé xíu chích vào trong da nàng.

Bước đến gần đầu cầu thang, Andrew, đang cởi trần, nhìn xuống nàng. “David”, anh ta gọi qua vai mình.

David lại gần, cũng giống như Andrew, anh cũng đang cởi trần từ thắt lưng, một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh trên vai anh vì lao động trên căn gác mái ấm nóng. Nàng chú ý với một sự kinh ngạc những cơ bắp đang căng ra của cánh tay, khuôn ngực và đôi vai rộng của anh. Trông anh không một chút mỡ thừa, rắn chắc và lực lưỡng.

Nàng không quen nhìn đàn ông cởi trần. Vào mùa hè, những hiệp sĩ và binh lính cũng cởi trần luyện tập trong sân, và một vài cô gái giả vờ đi ngang qua để nhìn, nhưng Lady Indonia đã cấm điều đó và còn thuyết giảng cho họ một bài học về những suy nghĩ không trong sáng. Sự kích thích rõ ràng của David làm nàng choáng ngợp. Nàng nhìn yên lặng trên gương mặt điển trai và cơ thể tuyệt đẹp của anh.

Con mèo cố giãy dụa để được đi. Nàng rên lên và chao đảo khi những cái móng nhỏ xíu lại đâm trên người nàng cho đến khi cái mình đầy lông lá của con mèo cưỡi trên vai nàng.

“Đứng yên đó,” David nói, anh bước xuống và ngồi trên bậc cấp, với lấy con mèo. Anh gỡ những móng vuốt của nó ra khỏi da nàng, tháo ra một cách cẩn thận để lớp vải trên áo khoác của nàng và cái váy cô mặc không bị thủng. Anh nhấc con mèo đang kêu ré ra.

Nó cuộn mình lại thỏa mãn, mềm mại và đầy lông trên ngực anh. Anh vỗ nó một cách lơ đãng và quay đôi mắt xanh của anh nhìn nàng. Đôi bàn tay tuyệt đẹp đó đang ôm con mèo đen trên khuôn ngực rắn chắc đập vào mắt nàng như một sự cám dỗ không thể ngờ.

“Anh đang bận. Em nên gửi tin nhắn trước,” nàng nói.

Anh cuộn con mèo và đặt nó xuống sàn đàng sau anh. Sự chuyển động làm những cơ bắp của anh căng ra với khúc lượn tinh tế. “Đi tìm mẹ mày đi,” anh nói với con mèo. Cái mặt nhỏ đen đen của mèo nhắm mắt lại và cọ cọ vào chân anh trước khi chạy vụt đi mất.

Anh lại quay sang nhìn nàng và cười. “Tôi không quá bận. Tôi rất vui vì em đến.”

Anh bước lại phía nàng. “Tôi sẽ giúp cô xuống.” Anh ôm chặt nàng và hỗ trợ nàng khi nàng mò mẫm từng bậc cầu thang. Đến nữa cầu thang anh nhảy xuống sàn và nâng nàng lên qua chiếc eo mảnh khảnh của nàng, đặt nàng xuống cạnh anh.

“Xuống dưới và đợi tôi một lát”

Không có sự chào đón nào cả. Không một câu chào lịch sự. Anh đã không hỏi tại sao nàng đến, và chỉ đơn giản hành động như thể anh biết trước rồi. Nàng hối hả chạy xuống hành lang dưới.
winterfog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 03-01-2012, 01:48 PM   #17
winterfog
Học sinh
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gởi: 67
Xin cảm ơn: 24
Được cảm ơn 1,134 lần trong 61 bài
Default Chap 8.2

David nhìn nàng hối hả chạy xuống. Nàng đã làm anh kinh ngạc khi nàng tự mình đến đây. Anh đã đánh giá sai về nàng.

Andrew nhảy xuống các bậc thang, mang theo áo sơ mi của họ. anh nhìn Christiana biến mất ở cầu thang. “Cô ấy đang chạy trốn,” cậu ta nhận xét một cách ngẫu nhiên.

David cầm lấy chiếc áo.

Andrew làm điệu bộ chỉ xuống cái cầu thang. “Trong lúc anh tắm rửa và thay đồ thì cô ấy đã đi rồi.”

“Cậu đang cho tôi lời khuyên về phụ nữ đó à?”

Andrew cười lớn. “Phụ nữ? Hell, không không, tôi không cho là thế. Nhưng mà, cô ấy không phải là phụ nữ mà, đúng không? Cô ấy chỉ là một cô bé thôi. Tôi cá là thế. Tôi đã trải nghiệm với họ nhiều hơn cả anh hiện giờ nữa.” Anh ta kép cái áo qua đầu.

“Một phút trước họ rất can đảm, một phút sau thì xấu hổ. Đầu tiên thì đồng ý, sau thì không. Nhớ không? Cô ấy đã dùng toàn bộ lòng can đảm của cô ấy để đến đây, và giờ thì cô ấy đang tự nhủ với bản thân nên bỏ về. Trừ phi, dĩ nhiên rồi, sự chào đón ấm áp của anh làm cô ấy tĩnh tâm. Rồi cô ấy sẽ lắng dịu lại thôi.”

David nhìn vào cái cầu thang trống trải. Lời chế nhạo của Andrew đã đúng. Anh đã không chào đón nàng nhiệt tình và điều đó làm nàng hụt mất nhiều can đảm để tới được đây.

Anh đi vào phòng kế toán và chộp lấy chiếc áo chẽn của Andrew rồi ném qua người cậu. “Vậy thì chạy xuống lầu ngay, cậu bé, ngăn cô ấy lại cho đến khi tôi xuống,” anh nói. “Chặn cái cửa chết tiệt đó với một thanh kiếm nếu cậu có.”

Andrew cười toe toét và tròng cái áo vào. “Có. Và tôi sẽ nói với Sieg là chúng ta sẽ nghỉ giải lao một chút. Ông ta và tôi có thể hoàn thành công việc trước bữa tối mà không cần có anh.” Cậu ta nhẹ nhàng đi đến phía cửa. “Tôi đoán điều này có nghĩa là chúng ta sẽ quên luôn vụ đi dạo dưới bầu trời đêm tuyệt đẹp này đúng không?”

“Đi đi!”

Anh bước theo Andrew xuống cầu thang và trông thấy cái đầu cậu ta tìm kiếm Christiana. Anh lẫn ra sau cái giếng và bắt đầu tẩy sạch những vết bẩn trong thời tiết khô lạnh.

Nàng hẳn đã biết về cuộc đính hôn của Percy, dĩ nhiên. Gần cả tuần trước rồi. Nàng đã cảm thấy tệ hại thế nào? Anh không thích ý nghĩ về sự đau đớn của nàng, nhưng anh cũng không muốn nàng viện ra những lý do để bỏ qua cho hắn ta. Một người phụ nữ có thể dùng cả cuộc đời với những lý do để tránh đối mặt với sự thật.

Tâm khí anh chỉ toàn là hình ảnh của nàng từ khi anh xa nàng vào Thứ Ba tuần trước. Anh thường hiếm khi tự đối chất lại bản thân, nhưng suốt mấy ngày liền trong những đêm dài ảo nảo khi anh nghĩ đến nàng, anh đã nghi ngờ liệu anh có tính toán sai không và làm cách nào anh mới có thể xử lý được vấn đề về nàng đây. Anh thường không nhớ rằng nàng còn quá trẻ, dĩ nhiên. Đôi lúc anh quên mất vẫn còn điều gì đó rất trẻ con trong nàng. Ngay cả với sự chào đón của anh hôm nay… một Alicia sẽ chào đón sự hoang nghênh thẳng thắng của anh với sự viếng thăm của cô ta. Nhưng nàng không giống như Alicia.

Anh đã đến Westminster vào ngày Thứ Hai và gần như đã đến chỗ nàng. Anh đã tự đấu tranh với bản thân, và một sự cân nhắc dài trong tâm trí anh đã giữ anh lại. Hãy để nàng đến bên ta, anh đã quyết định như thế. Dù là theo ý của nàng, hay dù vì đám cưới. Anh đã kìm chế mình lại trong sự quyết định đó cho đến tối hôm qua, khi Oliver xuất hiện lúc khuya với một vài tin tức mới. Và rồi anh đã nhận ra rằng anh không thể đợi nàng thêm được nữa.

Anh lau khô thân thể khi bước lên lầu để thay quần áo. Nhưng vì một chuyến hàng sớm từ Tây Ban Nha với những cuộn thảm trải, anh sẽ có thể để dành cho nàng như một món quà dành cho cô dâu của anh. Anh đã lên kế hoạch đến Westminster tìm nàng sáng nay, và chỉ vì công việc này đã hoãn lại chuyến đi của anh. Tuy nhiên, nàng đã đến tìm anh trước. Như một món quà nhỏ của Nữ thần may rủi ban tặng cho anh. Anh có thể thấy một thân thể nho nhỏ màu đỏ ở lối vào của cửa hàng. Nàng đã đòi lại chiếc áo choàng. Andrew duỗi mình đến ngưỡng cửa một cách tình cờ, đôi chân cậu ta áng ngang cánh cửa. Cậu ta đã không ngăn nàng lại bằng một thanh kiếm, nhưng chiếc áo choàng đỏ cũng không thể vượt qua được.

Anh đi xuống lầu và Andrew nhìn anh đầy ý nhị. Cậu ta duỗi chân, ném chiếc áo choàng vào trong hành lang, ngay trong vòng tay của David.

“Em chuẩn bị đi sao?” David hỏi.

“Đi?” nàng hỏi lại, ngượng ngùng vì sự hiện diện đột ngột của anh.

“Chúng ta sẽ về nhà. John Constantyn chuẩn bị đến dùng bữa tối nhưng trước tiên, chúng ta cần một ít thuốc cho những vết mèo cào. Chúng có thể làm em ốm nếu em không cẩn thận.”

Nàng mỉm cười yếu ớt. “Nhà anh … ờ, em muốn thăm một lát.”

Đó có thể là một triển vọng, dù nhỏ nhưng thực tế, rằng nàng đến để hủy bỏ đám cưới. Anh thở ra nặng nhọc với niềm tin rằng yêu cầu đó sẽ không xảy ra và rằng anh sẽ không phải từ chối nó.

“Làm thế nào em đến được đây?”

“Nhà em thuận đường đến đây. Morvan đưa em đến. Anh ấy sẽ trở lại trong 3 tiếng nữa hoặc hơn.”

Thú vị thật. “Chúng ta sẽ đi dạo. Để tôi gọi những cậu bé dắt ngựa cho em.”

Quay đi vào lại trong cửa hàng và giao việc cho những người học việc, rồi anh quay lại với nàng. Anh dẫn nàng đi trên đường với cánh tay anh quàng qua vai nàng, hưởng thụ sự ấm áp của nàng bên cạnh anh và cảm nhận cánh tay nàng bên dưới bàn tay anh.

Chẳng có gì có thể che dấu được dưới ánh sáng mặt trời và anh nghiên cứu gương mặt nàng. Nàng trông xinh đẹp thanh cao hơn bao giờ hết, nhưng có những sự thay đổi phảng phất tinh vi không thể che dấu được. Anh biết rõ khuôn mặt nàng, nhớ những chi tiết và sắc thái trên gương mặt này, và có thể đọc được những thống khổ mà nàng đã trải qua mấy ngày trước.

Nàng quay đầu và nhìn anh với đôi mắt lấp lánh trong trẻo. Anh bắt gặp một sự đổi thay trong đôi kim cương tối đen đó rất rõ ràng. Vẻ rực rỡ của chúng đắm chìm mong manh trong mắt nàng, như thể một khía cạnh của sự thật và ngây thơ đã mờ nhạt đi trong đó. Tôi sẽ xóa ký ức của em về anh ta.

Nàng tiếp tục nhìn anh và hơi hé mở đôi môi như muốn nói gì đó. Cuối cùng những từ ngữ cũng được thốt ra. “Anh đã đúng. Về Stephen. Anh ta cũng đã đính hôn. Một sự hứa hôn từ trước. Nhưng anh đã biết điều đó, đúng không? Anh đã biết vào ngày Thứ Ba đó, rằng em sẽ sớm biết thông tin này.”

Từ lúc nào mà nàng có thể đọc được những điều anh nghĩ rõ ràng như anh đọc được nàng? Nàng thật sự quá nhạy cảm và thông minh một cách bản năng. Các cô gái luôn hiểu lầm những thứ cô ta thấy, nhưng phụ nữ thì không.

“Tôi biết.”

“Tại sao anh không nói với tôi?”

“Tôi không phải là người cần nói điều đó.”

“Anh đã biết trước cả triều đình. Thậm chí chú của anh ta chỉ mới được nghe vào sáng hôm đó.”

“Những thương nhân và hành hương đến hàng ngày từ phía bắc Họ mang đến những thông tin và những lời đồn đại.”

“Anh đã hỏi họ sao?”

“Đúng.”

“Tôi thấy mình như một con ngốc,” cô nói một cách giận dữ. “Anh hẳn nghĩ rằng phụ nữ là những sinh vật ngốc nghếc và tôi là một trong số những người ngốc nhất.”

“Tôi không nghĩ thế. Và nếu nó làm cô nghĩ mình như một con ngốc, chúng ta hãy nói về điều đó.”

Họ rẽ vào làn đường dẫn đến nhà anh. Nàng dừng lại, quay mặt nhìn anh. Lông mày nàng nhướng lên khi nàng nhìn vào mắt anh.

“Anh sẽ nói cho tôi bây giờ chứ? Tại sao anh cưới tôi?”

Anh rời mắt khỏi sự hiếu kỳ bối rối trong mắt nàng. Đau đớn và bị tổn thương, nàng nghĩ là mình chẳng mất gì với những câu hỏi thẳng thừng và những câu trả lời bộc trực. Nàng sẽ phản ứng ra sao nếu anh nói với nàng sự thật?

Sự thật là gì?

Đã nhiều tuần kể từ lúc anh nghĩ tới vụ mua bán kỳ lạ đã mang nàng đến bên anh. Trong tâm trí anh, câu chuyện của Edward đã trở thành sự thật, cùng với quyền lợi và sự dối trá trong thỏa thuận giá cả. Anh đã thật sự gặp nàng, muốn nàng và trả cả một gia tài vì nàng. Tiền bạc là vì nàng và quyền lợi đã trở thành một món quà không thể trả lại. Nếu ngày mai Đức vua có đòi hỏi một ngàn pound nữa để anh có thể giữ lấy nàng, anh sẽ trả ngay mà không cần suy nghĩ thêm lần thứ hai.

Anh muốn nàng. Không chỉ một đêm hay vài tháng. Anh không nghĩ về nàng theo cách đó và chưa bao giờ nghĩ thế. Có lẽ sự bền chặt lâu dài không thể tránh khỏi trong hôn nhân đã thức tỉnh nỗi khao khát sâu thẳm trong anh. Anh muốn thân thể nàng, linh hồn nàng, sự cao quý của nàng và sự vui sướng của nàng. Anh không tự hỏi tại sao anh muốn nàng. Vì lẽ dĩ nhiên nó luôn luôn thế.

“Tôi cưới em vì tôi muốn thế,” anh nói.
winterfog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 03-01-2012, 06:16 PM   #18
phuongvtl
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Oct 2007
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 0
Thanked 3 Times in 1 Post
Default

Bạn winterfog có thể gởi cho mình file tiếng Anh được không. Email của mình là [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ].
Cảm ơn nhiều.
phuongvtl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-01-2012, 12:45 PM   #19
winterfog
Học sinh
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gởi: 67
Xin cảm ơn: 24
Được cảm ơn 1,134 lần trong 61 bài
Default Chap 9

Chapter 9
Cánh cổng đến khoảng sân trước nhà mở ra. Nàng dừng lại ở cổng vào và bước ngập ngừng vào khoảng sân đầy nắng với những người phụ nữ đang cười đùa với những lớp áp váy tung bay. Hai cái bồn lớn được xếp cạnh nhau, một cái đang đặt ở trên một bếp lửa xâm xấp.

Ngày giặt giũ.

David tiếp cận trung tâm sự sôi nổi ấy. Một người phụ nữ lớn tuổi mảnh khảnh với một chiếc khăn trùm trên tóc chen vào hướng đi của họ. Anh ôm lấy bà và hôn lên má bà.

“Họ nói cháu ra ngoài cho một chuyến hàng, và bà không mong được gặp cháu ở đây,” người phụ nữ đó nói, mỉm cười.

“Chậm lại nào, bà sẽ ăn tối với tụi cháu, Meg,” anh nói. “John đang đến.” Anh quay sang và kéo Christiana tới trước. “Đây là Christiana, Meg, vợ cháu.”

Meg quan sát nàng với đôi mắt đùng đục. Cái miệng móm của bà cười toe toét. “Thật là một cô bé xinh đẹp, David.” Bà nháy mắt với Christiana. “Nhìn con xem. Cậu ta chẳng được gì ngoài một đống rắc rối và trò láu cá từ lúc cậu ta biết đi.”

David đẩy Christiana đi. “Bà và cô ấy sẽ ở lại, Meg. Cháu sẽ nói với Vittorio.”

Christiana theo anh vào đại sảnh. “Bà Meg đã biết anh lâu rồi à,” nàng nói khi nàng bước vào căn buồng đầy những đồ nội thất. Những chiếc ghế bành xinh xắn. Một cái thảm tuyệt đẹp. Những cái chân đèn đẹp đẽ treo trên tường với những ngọn đuốc.

“Mẹ tôi làm việc cho bà khi tôi còn nhỏ.”

Một người phụ nữ trung niên mở cánh cửa từ đàng xa, và những âm thanh hỗn loạn của những nhát đập bang bang cùng lời chửi thề của những người đàn ông bắn về phía họ. Người phụ nữ đẫy đà đang bê trên tay một chồng những chiếc đĩa bạc. Bà nhìn Christiana từ trên xuống dưới. David giới thiệu bà với Christiana, bà là quản gia trong nhà, Geva. Geva mỉm cười, nhưng Christiana bắt gặp sự phán xét trong đôi mắt xám sắc bén của bà.

David đẩy cửa vào nhà bếp thông với một bên của đại sảnh. “Và đây là Vittorio.” Anh ra dấu đến một người đàn ông mập mạp với ánh mắt đảo tròn đang ra lệnh oang oang với cô gái và người đàn ông phụ bếp cho ông

Cái bàn chất đầy những con dao làm bếp và nguyên liệu thức ăn được xếp thành dãy trong căn phòng, cùng với những cái nồi bằng đồng được treo trong một cái lò sưởi rất lớn. Vittorio cong người xuống xem xét một trong những cái nồi, ngửi ngửi, và nhướng đôi lông mày dày đen lên trong một biểu hiện miễn cưỡng chấp nhận.

“Vittorio,” David gọi to.

Người đàn ông béo mập thẳng người lên và nhìn thấy. “Ah! La ragazza! La sposa” ông ta thông báo với những người phụ bếp.

Họ dừng công việc lại và mỉm cười chào đón.

Ông vỗ vỗ đôi tay một cách hào hứng. “Finalmente! Signorina Christiana, đúng không? Một cái tên tuyệt đẹp. Bellissima, David”.Ông làm một ánh nhìn hài hước của sự chấp thuận.

“Lady Christiana sẽ ăn tối với chúng ta, Vittorio. Cùng với Meg và những người bạn của bà nữa.”

Vitorio gật đầu. “Si, si.” Ông quay lại với công việc bếp núc và ra hiệu cho những người phụ bếp.

David dẫn nàng vào tòa nhà bên kia cánh cổng. Nàng biết tòa nhà này từ lúc nàng đến gặp anh lần trước ở khu nhà kính trên lầu, nhưng anh dẫn nàng bước vào một phòng ngủ đơn giản. “Tôi sẽ nói Geva mang dầu đến,” anh giải thích trước khi rời đi.

Nàng cởi áo choàng. Căn phòng này trang trí một vài thứ có phong cách rất cá nhân. Một chiếc áo choàng đơn giản được treo trên một cái mắc trên tường. Một cái lược bằng bạc nằm trên bàn. Nàng ngồi trên giường và đợi Geva.

Tuy nhiên người trở lại lại là David, không phải là người quản gia. Anh mang một chậu nước và một cái khăn cùng với một cái bình nhỏ. Anh đặt chúng lên bàn.

Những ngón tay dài mảnh khảnh của anh kéo cái áo khoát trên vai nàng ra. Cô nhìn xuống bàn tay mình và nghe những tiếng sột soạt của chiếc áo khoát được cởi ra. Anh quay nàng lại và bắt đầu tháo dây cổ áo đàng sau lưng của chiếc áo không tay của nàng. Nàng nhìn lên anh với ánh mắt sửng sốt.

“Cái khăn sẽ làm dơ nó,” anh giải thích, ra hiệu cho nàng đứng dậy và giúp nàng bước ra khỏi cái áo. Những hành động đơn giản thân mật đó làm nàng do dự.

“Đây là phòng của Geva sao?”

Cái cổ áo của chiếc váy nàng mặc rơi xuống, phơi bày những vết cào của con mèo. Anh nhúng chiếc khăn vào trong nước và bắt đầu lau sạch những vết máu nhỏ trên da nàng. “Geva sống trong thành phố với gia đình của bà ấy, bà chỉ đến đây vào ban ngày. Đây là phòng của mẹ tôi. Bà ấy là quản gia của David Constantyn trong mười năm trước khi bà chết. Ông ấy quen bà qua Meg. Bà ấy đã làm công việc giặt giũ ở đây cùng với nhiều người khác, và khi người quản gia của ông chết, ông giao vị trí quản gia cho bà.

“Rồi sau đó nhận anh làm người học việc?”

“Đúng.”

Anh cẩn thận lau sạch những vết cào sau lưng và trên vai nàng. Nàng gắng lờ đi sự gần gụi với anh và chú ý đến sự ân cần chăm sóc của anh hơn. Nàng để ý đến những thứ ở trên bàn. Chúng dường như vẫn còn lưu giữ lại điều gì đó về sự hiện diện của người phụ nữ đã chết.

Anh cầm cái chai lên. “Đừng lo. Em không phải đang xâm phạm nấm mồ linh thiêng đâu. Căn phòng này được dùng cho những người đến chơi.”

Anh thoa nhẹ lớp dầu lên những vết cào, nàng ngồi rất yên lặng với sự ấm áp của đầu ngón tay anh trên làn da nàng và cảm nhận sự đau rát ngưa ngứa của thuốc trên vết thương. Nàng ngước mắt nhìn anh khi anh nhìn xuống nàng. Nàng nghĩ rằng nàng biết cái nhìn đó.

Tối hơn là nàng nên giải thích lý do tại sao nàng đến đây sớm hơn. Họ cần một không gian riêng tư để nói chuyện, nhưng không phải ở đây trong căn phòng này.

“Ở đây có vườn không?” nàng đứng dậy và hỏi anh.

Anh phủ cái áo choàng qua vai nàng. “Lối này.”

Khu vườn trải dài phía sau tòa nhà và căn bếp. Một bức từng cao bao lấy nó. Bức tường trông thật khô khan nếu không có những cây thường xuân và cây leo phủ lên nó, nhưng nàng có thể biết trong mùa xuân trông nó sẽ tươi tốt xum suê hơn. Những thảm hoa, trải chéo chằng chịt giữa những lối mòn, dẫn ra một khu vườn cây ăn trái nho nhỏ. Một mảng đất lớn hơn gần với khu bếp trồng đầy rau xanh.

“Có một cái vườn nhỏ hơn sau này.” Anh nói, dẫn nàng đi đến cánh cửa ở bức tường.

Một khu vườn thứ hai nhỏ xíu mê hoặc nàng. Những cây thường xuân mọc khắp nơi, bao lấy những bức tường và mặt đất và phủ thành một cái mái nhỏ trên một lùm cây trong góc vườn. Ánh mặt trời xuyên qua cái mái che thường xuân rậm rạp ấy, chíu xuống bóng râm thành những đốm sáng màu vàng nhạt.

Nàng cong người xuống và kéo ra một nhành non từ tấm thảm thường xuân dưới chân nàng. Nàng bồn chồn xé những đỉnh nhọn ra khỏi những chiếc lá. Gần như muốn chìm sâu vào thảm cỏ đó.

“Lúc chúng ta mới gặp nhau, tôi đã nói với anh … Tôi ám chỉ rằng tôi không … rằng Stephen và tôi đã …”

“Bây giờ điều đó chẳng ảnh hưởng gì cả.”

“Nó có, tôi phải phải thích một điều.” Nàng cố gắng nhớ chính xác những từ ngữ mà nàng đã soạn sẵn.

Giọng nói của anh vang lên trầm trầm và nhẹ nhàng. “Em đang muốn nói rằng có những gã khác sao?”

“Ôi trời ơi, không phải” Tôi không định nói thế. Tôi đang cố nói với anh là không có ai khác, thậm chí cả Stephen. Dường như là tôi đã sai. Tôi đã hiểu lầm.” Nàng nghĩ rằng nàng sẽ ít lúng túng một khi điều đó được nói đến. Nhưng không phải thế.

Anh không nói hay di chuyển một lúc lâu. Nàng tập trung kéo những chiếc lá thường xuân ra khỏi nhành của nó.

Thánh thần ơi, nàng thấy mình như một kẻ ngớ ngẫn. “Sẽ không nếu cô ấy không biết cô ấy đang nói về điều gì, David.”

Sự im lìm của anh kéo căng thời gian. Nàng chịu đựng một cách đau khổ , rồi lén nhìn anh.

“Anh giận sao?”

“Cô nói ngược rồi. Một người đàn ông được cho là tức giận khi anh ta biết được sự từng trải của người vợ sắp cưới, chứ không phải với sự ngây thơ của cô ấy.”

“Anh có thể đã giận vì anh nghĩ rằng tôi lừa dối anh có mục đích. Để ngăn cản anh, làm cho anh nản lòng.”

“Tôi không nghĩ thế. Thật ra, những điều em đã kể với tôi giải thích được nhiều thứ. Lúc nào thì em nhận ra rằng em đã nhầm?”

Nàng đã cho rằng nàng có thể chỉ cần buộc miệng và mọi chuyện sẽ xong. Nàng đã không mong đợi một cuộc nói chuyện như thế này.

“Tối Thứ Sáu tuần trước.”

Anh lại giữ im lặng và nàng biết rằng anh đang nhớ lại hai người họ trong căn buồng đó. Cơ thể của anh ấn vào nàng. Cái vuốt ve đầy tình dục. Nàng nấc lên vì cơn sốc.

“Tôi đã dọa em sợ rất kinh hãi đúng không.”

Anh nhìn nàng với một biểu hiện ấm áp và quan tâm. Đôi lúc anh có thể là một người đàn ông dịu dàng. Có lẽ anh cũng hiểu rằng điều đó đã đau đớn như thế nào. Có lẽ…

“Không được.” Anh nói với một nụ cười nhẹ.

“Không được gì?”

“Em đang tự hỏi liệu, dưới hoàn cảnh đó, chúng ta có thể hoãn lại cả đám cưới hoặc ít ra cũng một phần của đám cưới. Tôi nghĩ là không được.”

Nàng đỏ hồng từ chân tóc cho tới tận cổ. Quả thực là khó chịu khi anh ta có thể đọc được những suy tính của nàng như thế.

Anh vươn tay chạm nhẹ vào tóc nàng. “Mặc dù vậy, suy xét sự phát hiện choáng váng này, tôi sẽ không quyến rũ em ngày hôm nay như đã lên kế hoạch đâu.”

Nàng gần như bộc lộ ra lòng biết ơn và tin tưởng trước khi nàng kịp kìm nén lại. Mặt của nàng càng cháy nóng hơn. Những ngón tay của anh trên tóc nàng thật dịu dàng. Và, thật thoải mái.

“Ai đã nói cho em biết?”

“Em đã hỏi Joan.”

“Cô ấy cũng chưa kết hôn mà. Em có chắc là cô ấy đúng không? Rằng em biết cái tôi muốn từ em?”

“Em cá là Joan đã quá sai về nơi mà đàn ông chú tâm đến.”

Anh cười to. “Đúng, tôi nghi là sai.”

Chưa bao giờ trong đời mà nàng cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ như thế. Nàng ước có ai đó đến và thông báo John Constantyn đã tới lúc này.

“Em cùng với hắn mấy lần?”

Ôi thánh thần ơi. Nàng nhìn chăm chăm vạt váy của mình, hiện đang bị phủ bởi những mảnh nhỏ lá và nhánh cây thường xuân. Nàng phủi chúng ta khỏi váy nàng.

“Chỉ lần đó thôi. Đừng quá khắt khe với anh ta, David. Anh ta có lý do để tin vào những điều tôi đồng ý. Tôi hoàn toàn hiểu lầm những ý định và hành động của anh ta mà.”

“Em đã cởi đồ ra chưa?”

Miệng nàng há mở to. Nàng tiếp tục nhìn chăm chăm vào vạt váy, và khi nàng lại làm thế, bàn tay anh xuất hiện và đặt một nhánh thường xuân ở đó. Cử chỉ thấu hiểu nỗi xấu hổ của anh làm nàng cảm động. Rồi anh đợi câu trả lời của nàng. Trông có vẻ kỳ cục khi anh cứ nghĩ về những kinh nghiệm mà nàng có, anh đã yêu cầu không cần thông tin chi tiết, nhưng giờ thì anh đã biết nàng không phải vậy, và anh muốn mọi chi tiết về chuyện đó. Nàng đã mở toang cánh cửa và anh dường như xác định phải kiểm tra toàn bộ căn phòng bên trong.

“Một phần. Anh ta cởi một trong những lớp áo ngoài.” Sự bẩt cẩn của Stephen ngày ấy cũng đã làm sáng tỏ những ý định tượng trưng mấy ngày trước.

Tay của anh vẫn nhẹ nhàng chạm vào đầu nàng, gạt nhẹ một vài sợi tóc khỏi thái dương nàng. “Hắn có chạm vào em không?”

“Chúng tôi ở trên giường với nhau. Anh ta không thể không chạm vào tôi,” nàng nạt lại gay gắt. “Tôi không muốn nói về điều này nữa. Tại sao anh cứ hỏi tôi những thứ đó chứ?”

“Để tôi có thể biết tôi phải cẩn thận dịu dàng với em như thế nào.”

Nàng thở sâu một hơi, nàng nhận ra rằng những điều xấu hổ như thế này không thể bàn luận sâu hơn và nàng đã đạt được điều đó. Có một ý nghĩa chắc chắc trong sự hiểu biết của nàng rằng nó sẽ không thể tệ hơn được nữa.

“Không phải theo cái cách anh đã làm … đêm đó. Indonia đến trước khi, chỉ vừa đúng lúc, theo lời của bà nói thế. Anh ta chạm vào ngực tôi. Anh ta làm tôi đau.” Thật tuyệt khi buộc tội Stephen như thế.

“Tôi không thích điều đó,” nàng thêm vào, thành thật với trí nhớ của mình cái cách mà nàng đã phản ứng với cơ thể đang đè lên nàng. Tôi quyết định là tôi là một trong số những người phụ nữ mà … mà…”

“Bị lãnh cảm?”

“Đúng, một trong số đó.”

“Chúng ta đều biết là không phải thế, Christiana. Dù sao, tôi cũng không nghĩ là có nhiều người phụ nữ lãnh cảm. Tuy nhiên, lại có nhiều gã đàn ông ngu dốt, ích kỷ và nóng nảy. Em sẽ nhận ra rằng tôi không phải một trong số đó.”

Sâu trong trái tim nàng, nàng biết điều đó. Đó chính là thứ giữ cho nàng khỏi hoang mang sợ hãi khi nàng nghĩ về cuộc hôn nhân này, bây giờ lại rất quen thuộc và gần gũi. Đó chính là thứ đã mang đến cho nàng nghị lực để đến đây mặc cho những cảnh báo của Morvan về những thứ mà nó có thể dẫn đến. Và, nàng vẫn rất vui mừng vì anh đã quyết định sẽ không quyến rũ nàng hôm nay.

Nàng chờ đợi câu hỏi tiếp theo của anh khi anh chạm vào nàng dịu dàng, lơ đãng. Da đầu của nàng nhồn nhột bởi những cái vuốt ve nhẹ nhàng của ngón tay anh. Nàng lại nhìn vạt váy của mình và những bằng chứng phá hoại của nàng với nhánh cây thường xuân thứ hai.

Có vài điều khác mà nàng cần phải nói. Nàng muốn nói với anh rằng nàng chấp nhận cuộc hôn nhân này. Anh xứng đáng để nghe điều đó sau tất cả những lần nàng khăng khăng phản đối một cách chảnh chọe. Nàng cần phải hứa rằng nàng sẽ cố gắng là một người vợ tốt của anh, dù theo ý nghĩa nào đi chăng nữa. Nàng muốn cám ơn anh vì đã quá kiên nhẫn với nàng. Nàng đã mong giải thích mọi điều dễ dàng hơn điều thú nhận đầu tiên, nhưng nàng nhận ra chúng quả thực quá khó, khó hơn nhiều.

Khi nàng đang mò mẫm những ngôn từ và nghị lực để nói ra, bàn tay phải của anh lọt vào tầm nhìn của nàng và đặt lên váy nàng bên cạnh tay nàng. Anh mở lòng bàn tay mình ra.

Nàng mỉm cười với bàn tay tuyệt đẹp đang chờ nàng. Ánh nhìn của nàng bị khóa trên sức mạnh tinh tế của bàn tay ấy.

Không có một người thân họ hàng hay một vị linh mục nào cùng với họ hôm nay, nhưng có một lời đề nghị và tuyên thệ trong cử chỉ của anh còn hơn cả lời thề đính hôn chính thống.

Anh hiểu. Anh đã làm nàng cảm thấy dễ dàng hơn. Hôm nay là ngày khởi đầu sự thật, như bàn tay này đã nói.

Mãi mãi. Ý nghĩa mênh mông mà nó cố truyền đạt ngay lập tức làm nàng nghẹt thở, nhưng nàng đẩy nỗi sợ hãi đi. Đó là lý do tại sao nàng đến đây, không phải sao?

Nàng đặt bàn tay nàng vào tay anh. Với tất cả sự nguyện ý của nàng.

Anh kéo nàng nhẹ nhàng và nâng nàng lên, quay nàng lại sao cho nàng có thể ngồi lên đùi anh. Những mảnh thường xuân bị xé tan rơi sột soạt xuống áo choàng.

Nàng nhìn vào đôi mắt màu xanh đầy quan tâm và ấm áp. Nó xảy ra với nàng mà có lẽ nàng không cần phải nói thêm điều gì nữa.

Ngập ngừng, nàng vòng một tay qua vai anh. Một chút vụng về, nàng vươn tay kia lên và chạm vào gương mặt anh. Đó là lần đầy tiên nàng chạm vào anh thay vì lẫn tránh. Nó thật khác biệt, và nàng lấy làm kinh ngạc với xúc cảm của làn da anh dưới những ngón tay của nàng.

Nàng để những ngón tay mình vuốt ve những điểm trên gương mặt điển trai của anh. Chúng dừng trên đôi môi anh, và nàng vuốt ve sự ấm áp của đôi môi ấy.

Anh không chuyển động. Nàng nâng mắt lên nhìn anh và thu hết can đảm của mình. Sau một thất bại nho nhỏ, nàng vươn mình tới và hôn anh.

Nàng chưa từng làm điều này trước đây, với anh hay bất kỳ người nào khác, và một khi đôi môi nàng trên môi anh, nàng thật sự không biết phải làm gì nữa. Điều này thật hấp dẫn, và nàng ép môi mạnh hơn một chút. Miệng của anh mỉm cười dưới môi nàng. Nàng đẩy ra một cách bẽn lẽn. “Anh đang cười em vì em không biết làm thế nào chứ gì.”

Tay anh nâng lên và ôm lấy đầu nàng. “Không. Anh đang nghĩ đó là một nụ hôn tuyệt vời mà anh chưa từng có.”

Nàng đỏ mặt và lại hôn anh. Lần này anh phản ứng lại trước sự bắt đầu ngây ngô của nàng.

Nàng yêu cách anh hôn nàng. Luôn luôn. Những giác quan anh đánh thức trong nàng luôn thật mạnh mẽ, ngọt ngào và say sưa. Lần này nàng đã không hoàn toàn đánh mất bản thân, nhưng theo sự hướng dẫn của anh, làm theo những gì anh làm, bắt chước theo anh. Cuối cùng, khi anh cắn nhẹ khóe miệng nàng, nàng tách môi ra cho anh.

Anh không chặn lại hơi thở nàng và làm nàng buồn nôn như Stephen, nhưng thay vì thế anh vuốt ve dịu dàng bên trong miệng nàng, truyền những đợt ớn lạnh xuống xương sống của nàng. Sự thân mật làm nàng choáng váng, và khi anh hôn sâu hơn nàng cảm thấy một sự thay đổi trong anh và càng làm tăng thêm phát vọng kích thích nàng nhiều như hơi ấm của anh, sự đụng chạm của anh. Nàng đã luôn quá chú tâm vào những phản ứng của bản thân mà không để ý đến những phản ứng của anh. Chia sẽ khoái cảm còn kích thích hơn cả việc chỉ nhận lấy nó, và cái cách nụ hôn này kích thích bên trong nàng còn hơn bất cứ điều gì khác mà họ đã làm trước đây.

“Ôi …” nàng thở dốc khi họ tách ra.

“Chắc chắn em đã từng được hôn như thế.”

“Nhưng nó không thể tuyệt bằng.”

“Ah, đúng. Có lẽ giờ thì nó sẽ giúp em hiểu là điều này sẽ không làm cho em có con được chứ nhỉ.”

Nàng nhắm mắt lại và lầm bầm phản đối trong sự xấu hổ. Chôn mặt trong vai anh, nàng thì thầm một cách đáng thương., “Làm sao anh biết chứ?”

Anh bắt đầu cười lớn. “Em đã luôn ngậm miệng như thể chúng là cánh cổng dẫn đến thiên đàng ấy, Christiana. Anh nghĩ là em đơn giản là không thích thôi. Nhưng đó là sự hiểu lầm duy nhất khiến cho mọi thứ trở nên hợp lý.”

Nàng cũng cười to. Nàng nhấc đầu lên và chùi nước mắt lấp đầy trong đôi mắt nàng. “Ôi, ơn Chúa. Em đảm bảo với anh, điều đó đã làm nên những cảm xúc hoàn hảo trong ánh sáng mà Indonia đã từng nói với em khi em còn nhỏ. Anh hẳn nghĩ rằng em là một đứa con gái ngốc nghếch nhất mà anh từng gặp chứ.”

Anh lắc đầu. “Anh nghĩ em là người con gái đẹp nhất mà anh từng gặp.”

Anh thật ngọt ngào khi nói điều đó, nhưng anh chắc chắn đã biết rất nhiều người phụ nữ đẹp. Dẫu vậy, thật tuyệt khi được tán tỉnh với những từ ngữ đáng yêu đó. Anh chắc đã làm thế trước đây rồi.

“Em không tin anh sao.”

“Em vừa đủ dễ thương thôi, David. Em biết mà. Nhưng không thật sự đẹp, không như Joan.”

“Lady Joan trông như một tia nắng rực rỡ và là một cô gái đẹp, Christiana. Tuy nhiên, em lại là màn đêm nhung tuyền. Là bầu trời tối đen” – anh vuốt ve tóc nàng – “là ánh sáng lấp lánh nhàn nhạt” – những ngón tay anh mơn trớn làn da nàng – “là những ngôi sao” – anh hôn lên mắt nàng.

Những giọng nói náo nhiệt xâm nhập vào khu vườn của họ. Nàng liếc nhìn phẫn uất theo hướng mắt của họ. Nàng muốn ở lại đây bên dưới lùm cây bị khuất này một chút nữa, để cười đùa và nói chuyện với David. Có thể là để lại hôn nhau.

“Chúng ta phải trở lại thôi,” anh nói một cách tiếc rẽ. “John sẽ đến đây bây giờ.”

Họ thấy John đang nói chuyện ầm ỹ với Sieg và chăm chú nhòm ngó khu vườn để tìm thân ảnh của cặp tình nhân. Anh ta trao cho David một cái nhìn rất đàn ông khi cặp tình nhân hiện ra ở cổng khu vườn và chào mừng anh.
winterfog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 05-01-2012, 01:42 AM   #20
suyadaugau
Sinh viên
 
suyadaugau's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2009
Nơi Cư Ngụ: giữa chốn đông người và ai cũng như ai
Bài gởi: 80
Xin cảm ơn: 225
Được cảm ơn 371 lần trong 55 bài
Default

truyện hay lắm, mong chủ thớt cố gắng duy trì mỗi ngày 1 post ạ :"> em biết là tham lam, nhưng mong chủ thớt hiểu cho đc nỗi lòng của những kẻ lấy truyện dịch làm thú vui trong cuộc sống như em )
suyadaugau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 07:51 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.