Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Góc dịch các tác phẩm tiếng Hoa Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật...

Trả lời
Old 29-02-2012, 04:48 PM   #1
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default Tử Thư Tây Hạ - Mộ Người Sống Thần Bí Trong Tử Thư

Những năm 50 thế kỷ trước, đoàn khảo cổ khoa học Trung Quốc - Liên Xô đã tiến hành một cuộc thám hiểm vào sâu trong sa mạc Badain Jaran vì một cổ vật được lưu giữ lại từ thời Tây Hạ có tên là “kệ tranh ngọc nổi gân cổ chạm châu báu”. Đoàn thám hiểm bị mất tích một cách đầy bí ẩn và chỉ có hai thành viên sống sót, một bên phía Liên Xô và một bên phía Trung Quốc…





Hơn 50 năm sau, cổ vật này lại xuất hiện trong một cuộc bán đấu giá. Hàng loạt những sự việc bí ẩn đã xảy ra xung quanh món cổ vật này đã mở ra một câu chuyện kinh thiên động địa bên trong nó. Người chủ trì phiên đấu giá ngã từ trên lầu xuống chết thê thảm, người mua món cổ vật này cũng bị sát hại dã man bởi một kẻ không rõ danh tính. Hàng loạt cái chết bí hiểm là sự sắp xếp của một mục đích đen tối hay là truyền thuyết “huyết chú” truyền kiếp ẩn trong báu vật cổ kia?

Nhân vật chính Đường Phong – một nhà nghiên cứu văn hóa trẻ tuổi người Trung Quốc vô tình bị cuốn vào câu chuyện đầy những bí ẩn này. Đường Phong và những người bạn đã giải mã thành công những văn tự cổ Tây Hạ trên kệ tranh ngọc và lần theo dấu vết để đi tìm nguồn gốc nền văn minh Tây Hạ –nền văn minh đã bị chôn vùi với nhiều bí ẩn nhấttrong lịch sử Trung Hoa.

Hành trình của họ không chỉ là sự đấu tranh sinh tồn trước thiên nhiên hoang dã, khắc nghiệt, mà còn là cuộc đua sinh tử trước sự truy sát của những thế lực hắc ám bí hiểmđể tìm kiếm ngôi mộ người sống từ thời vua Nguyên Hạo của vương triều Tây Hạ.





Tác giả Cố Phi Ngư, tên thật là Cố Hân, sinh năm 1981. Từ khi còn nhỏ, Cố Phi Ngư đã bị mê hoặc bởi những bí mật, sự thần bí của lịch sử và những nền văn minh cổ. Anh từng một mình đi thám hiểm vào sâu trong sa mạc Badain Jaran (sa mạc lớn nhất Trung Quốc) cũng như men theo vành đai của ngọn núi tuyết thiêng A Ni Mã Khanh để tìm hiểu về những nền văn minh cổ đại đã mất.

Thông tin xuất bản:
Tên truyện: Tử Thư Tây Hạ
Tập 1 Mộ người sống thần bí trong Tử Thư
Số trang: 818
Giá bìa: 160.000
Thời gian phát hành dự kiến: 20/3/2012


thay đổi nội dung bởi: trangceline2008, 29-02-2012 lúc 04:49 PM
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 01-03-2012, 04:53 PM   #2
candykeolac
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 3
Xin cảm ơn: 2
Thanked 3 Times in 1 Post
Smile

Hây, cuốn này tớ đã từng đọc bản tiếng Trung khi ở TQ, ở bên TQ cuốn này bán chạy cực. Tình tiết rất li kỳ, nhiều bất ngờ nhưng viết logic lắm! Mà mình vốn khoái mấy cái vụ thám hiểm với lịch sử cổ đại nên đọc rất mê.He he. Hôm nào sách ra phải mua thử bản tiếng Việt đọc mới được. Bạn nào up hình ơi, up thử vài chương trước được không bạn?
__________________
Sách - mở ra chân trời tri thức!
candykeolac vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-03-2012, 06:07 PM   #3
hiếuvânhưng
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Aug 2009
Bài gởi: 15
Xin cảm ơn: 224
Được cảm ơn 19 lần trong 12 bài
Default

Mình muốn hỏi xem truyện này có bao nhiêu tập? chứ như đọc mật mã tây tạng thấy mệt mỏi quá.
hiếuvânhưng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-03-2012, 09:52 AM   #4
candykeolac
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 3
Xin cảm ơn: 2
Thanked 3 Times in 1 Post
Default

Bộ này theo tớ biết thì chỉ có 3 tập thôi. Mà mỗi tập đều có cái hay riêng, rất li kì và bất ngờ. Chủ quan của tớ thì rất đáng đọc. Bìa của nó tập 1 bản tiếng Trung là thế này này.

Nhưng bìa tiếng Việt của mình trông có vẻ bí hiểm hơn đấy.
__________________
Sách - mở ra chân trời tri thức!
candykeolac vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 02-03-2012, 02:09 PM   #5
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default

Mở đầu
Một ngày mùa hạ cuối thập niên 50 của thế kỷ trước, sâu thẳm trong sa mạc Badain Jaran tại Tây Bắc Trung Quốc, mặt trời chói lóa, cát vàng miên man, gió bụi cuồn cuộn vô tình vừa mới di chuyển vị trí của một gò cát. Mặt đất vốn bị gò cát che lấp giờ hiện lên một bộ xương cốt cao lớn, bộ xương đáng sợ này vẫn còn dính cả da và lông đã khô quắt, nghiễm nhiên dựng đứng trong đất cát, mãi vẫn không chịu đổ xuống. Sự cao lớn đó đã chứng minh cho con người trên thế giới này về thân xác đồ sộ kiện tráng của nó lúc còn sống, sự không gục đổ tượng trưng cho tính cách ngoan cường của nó. Lại một trận cuồng phong thổi qua, sa mạc sâu thẳm vọng lại những âm thanh kỳ dị chói tai, sau khi những âm thanh quái dị này đi qua, bộ xương cốt khổng lồ đó rút cuộc đã từ từ đổ xuống… Đây không phải là hài cốt của con người, sự cao lớn và ngoan cường của nó chỉ thuộc về chủ nhân của vùng sa mạc này – lạc đà hai bướu. Chính trong thời khắc cuồng phong đang lôi cuốn đi một gò cát khác và sắp sửa chôn vùi lần nữa những mẩu xương này, phía xa xa, một chiếc trực thăng Mi-4 bay tới, từ xa tới gần, chiếc trực thăng lượn vòng hồi lâu trên bầu trời sa mạc, cuối cùng bay lơ lửng tại vị trí lạc đà hai bướu đổ xuống.
Năm phút sau, phi hành viên bắt đầu báo cáo với tổng bộ: “Tổng bộ! Tôi là ong vàng, chúng tôi phát hiện ra bộ hài cốt lạc đà hai bướu và trang thiết bị của đoàn thám hiểm Trung - Liên, nhưng không phát hiện ra thành viên của đoàn thám hiểm…”.
Hai ngày sau, một chiếc trực thăng khác đã phát hiện ra một người Trung Quốc ngất xỉu tại ven sa mạc Badain Jaran.
Ba ngày sau, tại gần biên giới Trung – Mông bộ đội biên phòng đã phát hiện ra một người Liên Xô đang thoi thóp.
Năm ngày sau, tại Bắc Kinh, một bộ hồ sơ được đặt trên bàn làm việc của bộ trưởng tổng tham mưu 3 giải phóng quân Trung Quốc: “Không quân, quân trú phòng bản địa cùng với bộ đội biên phòng đã trải qua nhiều ngày lục soát tìm kiếm, ngoài phát hiện ra hai người sống sót và trang thiết bị của đoàn thám hiểm ra, không phát hiện thấy thành viên khác của đoàn thám hiểm Trung - Liên. Xét thấy những người mất tích không còn khả năng sống sót, bộ chúng tôi đã quyết định từ bỏ cứu viện, nhưng khiến mọi người kinh ngạc ở chỗ, khi phát hiện ra hai người còn sống sót thì rõ ràng họ lại ở cách khu vực trung tâm của đoàn thám hiểm bị mất tích tới gần vài trăm cây số…”. Mức độ bảo mật của bộ hồ sơ này là: tuyệt mật. Giới hạn số năm giải mật: 100 năm.
Tám ngày sau, tại Moscow, ủy ban an ninh quốc gia KGB, chủ tịch KGB châu Á Nikolayevich Tạ Liệt Bình đang đứng trước cửa sổ, nhìn chăm chú vào bức tượng của Dzerzhinsky trước tòa nhà KGB tới mức thẫn thờ, trên cửa sổ có đặt một bộ hồ sơ ông vừa xem xong: “Xét thấy thành viên mất tích đã không còn khả năng sống sót, phía Trung Quốc đã từ bỏ cứu viện từ hôm trước, đoàn thám hiểm mất tích một cách bí ẩn, không ngoại trừ do bị nhân viên trại tình báo phá hoại…”. Mức độ bảo mật của bộ hồ sơ này là: tuyệt mật. Giới hạn số năm giải mật: 200 năm.
Mười ngày sau, tại Đài Bắc, “Cục tình báo”, một bộ hồ sơ được đặt trên bàn làm việc của “cục trưởng” Trương Viêm Nguyên: “Trung Cộng cùng đoàn thám hiểm Liên Xô đã bí ẩn mất tích tại sa mạc Badain Jaran, ‘hoa sói độc’ bặt vô ấm tín, được biết, hiện đã có người phát hiện ra hành tung của ‘hoa sói độc’ tại San Francisco…”. Mức độ bảo mật của bộ hồ sơ này là: tuyệt mật. Giới hạn số năm giải mật: 200 năm.
Nửa tháng sau, tại Langley, trung ương tình báo CIA, giám đốc CIA Allen Dulles cầm bộ hồ sơ, chau mày: “Đoàn thám hiểm Liên Xô – Trung Quốc mất tích bí ẩn tại sa mạc Badain Jaran, đoàn thám hiểm này vô cùng khả nghi, trên danh nghĩa là khảo sát địa chất, nhưng ngoài những chuyên gia địa chất ra lại còn có cả những chuyên gia hàng đầu về sinh vật, khảo cổ, lịch sử, khí tượng, nhân loại học, y học và công nghiệp quân sự của hai nước Trung Quốc và Liên Xô. Càng khiến người ta phải bất an ở chỗ, trong đoàn thám hiểm còn có rất nhiều quân nhân và nhân viên tình báo. Một đoàn thám hiểm khoa học trình độ cao như vậy bỗng đột nhiên mất tích khiến người ta cảm thấy khó hiểu, có lẽ phía Đài Loan cũng có liên quan, cũng không ngoại trừ khả năng bị kẹt giữa văn minh ngoại địa…”. Mức độ bảo mật của bộ hồ sơ này là: tuyệt mật. Giới hạn số năm giải mật: vĩnh viễn.
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 02-03-2012, 02:21 PM   #6
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default

CHƯƠNG 1: Đấu giá bao trùm trong nghi vấn

1

Tiết trời chính hạ, một cuộc đấu giá tác phẩm nghệ thuật kéo dài tới tận mùa xuân đang được cử hành tại một khách sạn 5 sao nằm trong đường vành đai 3 của Bắc Kinh. Công ty tổ chức đấu giá Quốc Tế Hoa Bảo đã bắt đầu thi hành “Luật đấu giá nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa” từ năm 1997, tổ chức đấu giá mùa xuân hàng năm từ lâu đã trở thành hội chợ đấu giá có tiếng vang nhất toàn quốc. Quốc Tế Hoa Bảo cũng theo đó trở thành công ty đấu giá hàng đầu thế giới.
Tề Ninh, chuyên gia đấu giá, chủ tịch Quốc Tế Hoa Bảo, nổi tiếng với tài ăn nói và con mắt tinh đời. Nói về khả năng diễn thuyết của ông là khởi nguồn từ tài ăn nói tuyệt diệu và tài biện luận vô đối, luôn kích động hết mức có thể tinh thần của những khách hàng. Nói về con mắt tinh đời của Tề Ninh là nói tới đôi mắt lanh lợi sắc bén có trình độ giám định và thưởng thức cổ vật cao độ của ông.
6 giờ chiều. Một chuyên gia đấu giá trẻ tuổi từ bục đấu giá lui xuống, tới bên cạnh Tề Ninh, cung kính nói: “Tề sư phụ, đến lượt ngài xuất hiện rồi”. Tề Ninh gật đầu rồi chau chau mày, bước lên bục đấu giá.
Hội chợ đấu giá mùa xuân kéo dài trong mười ngày, mỗi ngày đều có một vật được “găm hàng” để tới cuối cùng mới đấu giá. Chỉ khi nào tới thời khắc này, Tề Ninh mới xuất hiện chủ trì. Hôm nay đã là ngày cuối cùng của hội chợ đấu giá, vật đấu giá cuối cùng theo như thông lệ sẽ chính là vật quý báu và đắt giá nhất trong hội chợ đấu giá mùa xuân, đích thị là hàng được găm lại. Nhưng tất cả những người đang có mặt tại hội chợ đều có thể nhận ra, Tề Ninh hiện giờ không được hưng phấn cho lắm.
“Tiếp theo là vật đấu giá thứ… thứ 1038, kệ tranh ngọc nổi gân cổ chạm châu báu Tây Hạ, được đem trở về từ nước ngoài, phi chỉ định đấu giá”. Chiêu giới thiệu của Tề Ninh giản đơn tới mức không thể đơn giản hơn, sau đó ông tuyên bố: “Bây giờ bắt đầu tranh giá, giá khởi điểm: 80 vạn”.
Hội trường đấu giá rất lớn, có 488 chỗ ngồi cho người tham gia đấu giá. Do hôm nay là phiên đấu giá cuối cùng của hội chợ đấu giá mùa xuân, hiện giờ lại đang đấu giá vật găm hàng cuối cùng, hội trường đấu giá chật kín người, rất nhiều người mua không tìm được chỗ ngồi, đành phải đứng vậy. Nơi đông người như thế này dĩ nhiên khó tránh khỏi sự ồn ào hỗn loạn. Nhưng lúc Tề Ninh vừa mới lên bục đấu giá đây thôi, những âm thanh hỗn loạn liền từ từ ngưng bặt. Và giây phút Tề Ninh tuyên bố bắt đầu đấu giá, cả hội trường đều đã hoàn toàn trở nên im lặng.
Năm sáu trăm người cùng lúc im chặt miệng không nói chuyện. Họ không phải là những quân nhân từng được huấn luyện chuyên nghiệp, mà là mọi hạng người trong xã hội đến từ khắp nơi trên thế giới, phần lớn trong đó do bản thân giàu có nên từ lâu đã quen với việc không tuân thủ kỷ luật, nhưng hiện giờ họ không chỉ im bặt, mà dường như đến cả điện thoại cũng đều để chế độ câm hoặc tắt máy. Hội trường im lặng tới mức có chút kỳ dị.
Không ai nói chuyện, dĩ nhiên cũng không có người khởi giá tranh giá.
Tề Ninh càng chau mày sâu hơn, tuyên bố lần nữa: “Bây giờ bắt đầu tranh giá, giá khởi điểm 80 vạn”.
Vẫn chưa có người ra giá, cũng không có người nói chuyện. Những người mua phía dưới, người thì nhìn Tề Ninh, nét mặt cười mà như không cười, người thì ngó trái ngó phải xem xem có ai ra giá không, người thì nhìn lướt qua một cái, bất luận hai bên có quen biết nhau không đều có thể đi guốc trong bụng nhau mỉm cười khan một nụ.
Sắc mặt Tề Ninh bối rối, hít một hơi thật sâu, tuyên bố lần thứ ba: “Bây giờ bắt đầu tranh giá, giá khởi điểm 80 vạn”.
Vẫn không có người đáp lại. Lúc này, những người mua phía dưới không tiếp tục ngó ngang ngó dọc nữa, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía Tề Ninh, xem xem ông sẽ xử lý thế nào. Trong những ánh mắt đó, có chế nhạo, cũng có cả cảm thông. Đường đường là chuyên gia đấu giá, chủ tịch của Quốc Tế Hoa Bảo, trong hội chợ đấu giá mùa xuân quan trọng nhất toàn quốc, chủ trì vật đấu giá găm hàng cuối cùng, lại nghiễm nhiên không có ai ra giá. Điều đó mới buồn cười làm sao, một việc mới bi ai làm sao?
Sắc mặt Tề Ninh đỏ bừng lên, đang chuẩn bị quẳng chiếc búa đấu giá xuống, quay người rời khỏi bục đấu giá. Chính trong giây phút này, bên dưới đột nhiên có người giương biển lên, lớn tiếng nói: “Tôi ra giá…”.
Giương biển ra giá là một người trung niên ngồi ở giữa hàng thứ ba, hơi chếch sang trái một chút, giọng nói đó đã thu hút mọi ánh nhìn của tất cả những người đang có mặt trong hội trường. Ông ta dương dương tự đắc, quay lại tấm biển trên tay để những người xung quanh nhìn thấy, lớn tiếng hét: “Tôi ta giá 10 vạn!”.
Gía khởi điểm của tấm kệ tranh ngọc này là 80 vạn, ông ta chỉ ra giá 10 vạn, đây rõ ràng là phá quấy, làm trò.
Tề Ninh hiển nhiên biết người này, ông vẫn giữ phép lịch sự, nói: “Xin lỗi Lưu tiên sinh, ngài ra giá thấp hơn giá khởi điểm, bởi vậy vô hiệu”.
Người trung niên họ Lưu cười mỉa: “Ồ, là tôi thấy ông hô hào trên bục đấu giá nhưng không ai buồn để ý tới nên mới muốn giúp ông gỡ rối. Hóa ra là tôi sai rồi, vật găm hàng quý giá nhất này xem ra để Quốc Tế Hoa Bảo tự giữ lấy, vốn không chuẩn bị bán ra ngoài mà”. Khi nói tới “vật găm hàng quý giá nhất”, ông ta cố ý nhấn mạnh gằn giọng kéo theo đó là cả một tràng cười nhạo báng.
Tề Ninh miễn cưỡng ứng phó nói: “Đem ra đấu giá, đương nhiên là chuẩn bị bán đấu giá rồi”.
Người trung niên họ Lưu đổi giọng rất nhanh, lớn tiếng chất vấn: “Chuẩn bị bán đấu giá, thế sao ra giá cao vậy? Nó thực sự đáng 80 vạn, đủ tư cách làm vật găm hàng không?!”.
Tề Ninh không nói được gì nữa.
Người trung niên họ Lưu kiên quyết không tha, hỏi dồn tới chân tường: “Hai mươi mấy chuyên gia đồ cổ đều nói nó là vật cấp thấp, tiên sinh Uông Thế Tương còn định giá nó chỉ đáng 10 vạn, lẽ nào mắt họ đều có vấn đề? Các người dùng đồ cấp thấp làm vật găm hàng, chỉ đáng 10 vạn mà ra giá khởi điểm tới 80 vạn, định ỷ vào danh tiếng của Quốc Tế Hoa Bảo lừa gạt người mua, lừa đảo tiền tài đúng không? Hay là cố ý dùng vật găm hàng cấp thấp tự gây ra tiếng cười hô hố, lừa bịp tình cảm của mọi người, thu hút sự quan tâm của mọi người? Bất luận mục đích của các người là gì, hành vi này đều là lừa đảo cực độ. Với danh nghĩa là một nhân sỹ trong ngành đấu giá, Lưu Hoa Đông tôi coi thường các người! Quốc Tế Hoa Bảo có to lớn hơn, nổi tiếng hơn, cũng không thể tùy tiện lừa gạt các vị khách hàng! Còn Tề Ninh ông, mắt miệng nổi tiếng, năng lực giám định và thưởng thức hàng đầu mà không thể nhận ra vật không đáng giá với giá trị của nó sao? Lẽ nào trong mắt chuyên gia đấu giá hàng đầu như ông chỉ có tiền, đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất chạy đi đâu mất rồi hả!”.
Những lời này càng nói càng cay nghiệt, từ phê bình vật bán đấu giá, tới phê bình Quốc Tế Hoa Bảo, cuối cùng chuyển sang công kích nhắm thẳng vào Tề Ninh. Nói tới mức hai tay Tề Ninh phải vịn vào bục, mặt trắng bệch, xấu hổ tới đỉnh điểm, tới nỗi một câu phản bác cũng không thốt ra được. Tâm trạng của người mua phía dưới cũng bắt đầu bị kích động, náo loạn theo. Người thì cười nhạt, người thì coi thường, người thì túm năm tụm ba bàn tán về Quốc Tế Hoa Bảo, xem thường Tề Ninh… cả hội trường đấu giá bỗng chốc náo loạt tới đỉnh điểm.
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 03-03-2012, 11:23 AM   #7
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default

2

Đường Phong chịu sự ủy thác của hiệu trưởng trường Đại học Kim Lăng đi thu thập những vật sưu tập cho thư viện mới xây của trường, bắt đầu tham gia đấu giá từ ngày thứ bảy của hội chợ đấu giá mùa xuân. Hiện giờ anh đang ngồi trên hàng ghế đầu dành cho những người mua, đã chứng kiến tất tần tật mọi việc vừa xảy ra. Khi xung quanh đang náo loạn, Lưu Hoa Đông đang dương dương tự đắc, Tề Ninh toàn thân run rẩy lẩy bẩy gần như gục ngã ra sàn đấu giá thì Đường Phong rút cuộc đã không thể nhịn được nữa, anh giương tấm biển trên tay lên, đồng thời lớn tiếng: “Tôi ra giá 80 vạn!”.
Do Đường Phong ngồi ngay hàng ghế đầu, lại lớn tiếng hét lên, nên tuy xung quanh rất hỗn loạn nhưng Tề Ninh vẫn có thể chú ý tới anh, mắt ông bỗng chốc sáng rực lên, giống như tóm lấy ngay được một cọng cỏ cứu mạng, Tề Ninh chỉ vào Đường Phong liên tiếp hét lên: “Tiên sinh này ra giá 80 vạn! Tiên sinh này ra giá 80 vạn!”.
Lúc này, tất cả mọi người đều chú ý tới tấm biển chữ mờ Đường Phong đang giơ lên, cả hội trường lại bỗng chốc tĩnh lặng trở lại. Lưu Hoa Đông giống như bị bọ cạp chích cho một cái, đứng phắt dậy, chỉ vào Đường Phong nói: “Không thể thế được! Không thể thế này được! Cậu nhất định là cò mồi của Quốc tế Hoa Bảo, nhất định là như thế!”.
Tề Ninh lúc này đã trấn tĩnh trở lại, nghiêm nghị nói: “Lưu tiên sinh, xin lưu ý những gì bản thân ngài đang nói, ngài phỉ báng vô căn cứ như vậy, chúng tôi hoàn toàn có thể khởi kiện ngài lên tòa án”.
Lưu Hoa Đông hiển nhiên cũng tỏ ra là người nhanh nhạy, ban nãy chỉ là thất thố mà thôi, nên liền nói ngay: “Tôi thu lại những lời vừa nói”. Nói xong lại chuyển ánh mắt về phía Đường Phong: “Chàng trai, cậu quyết định ra giá 80 vạn để mua thứ này sao?”.
Trong đoạn đối thoại vừa rồi, Đường Phong đã hiểu ra Lưu Hoa Đông là người của một công ty đấu giá, anh có chút phản cảm với hành động lợi dụng cơ hội kích động khách hàng để đánh trả đàn áp đối thủ. Giờ đã nghe thấy, anh lườm Lưu Hoa Đông một cái, nói: “Mắt ông có vấn đề hay là não có vấn đề đấy hả? Không quyết định thì tôi giương biển làm gì?”.
Lưu Hoa Đông bị phản đòn, gằn giọng chửi rủa một câu, ngượng ngập ngồi xuống.
Đường Phong không nghe rõ ông ta chửi gì, nhưng nghĩ tới mấy từ đại loại như “bại não”, “thằng ngu”, cộng thêm những ánh mắt của những khách hàng xung quanh đổ dồn lại thì cũng gần như là muốn biểu đạt cái ý đấy. Anh không vì thế mà manh động, lòng nghĩ: các người cảm thấy tôi là thằng ngốc,nhưng tôi lại thấy các người mới chính là bọn ngốc ấy!
Tấm biển trong tay Đường Phong vẫn giương lên hướng về phía Tề Ninh, trên bục đấu giá Tề Ninh hô lên: “Vị tiên sinh này ra giá 80 vạn, còn có ai ra giá cao hơn không…”. Câu nói này vừa dứt, lại kéo theo một tràng cười nhạo báng, nhưng Tề Ninh vẫn bỏ qua để tiếp tục trình tự: “80 vạn lần thứ nhất… 80 vạn lần thứ hai… 80 vạn lần thứ…”- ông chưa dứt lời thì người phụ nữ phía sau ra giá 85 vạn!.

Khách hàng trong hội trường bắt đầu náo loạn. Đường Phong vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đợi tiếng búa của Tề Ninh gõ xuống, nghe thấy vậy vô cùng kinh ngạc, quay đầu lại nhìn, người giương biển tranh giá hóa ra là một phụ nữ tóc vàng. Hình như cô ta tới hơi muộn, đến cả chỗ ngồi cũng không có, đành phải đứng ở phía sau, tay phải giương biển, trên ngón trỏ đeo một chiếc nhẫn ngọc xanh quý hiếm hình dạng vô cùng độc đáo, bắt mắt.
“Từ một vật đấu giá chẳng ai ngó ngàng tới, sau khi mình phát giá bỗng nhiên lại có người tới cướp mất”, Đường Phong tắt ngấm nụ cười lắc lắc đầu, hạ biển xuống. Việc phát giá của anh vừa nãy chỉ là nhất thời, nên giờ đương nhiên, anh không thể tiếp tục cạnh tranh được nữa.
“Quý cô này ra giá 85 vạn, có còn giá nào cao hơn không?”
“Được, vị tiên sinh này ra giá 90 vạn!”, lại có người ra giá cạnh tranh rồi. Lần này là một ông lão tóc bạc phơ, cánh tay đang giương tấm biển lên trắng bệch, khô héo, cứng đơ.
Người phụ nữ tóc vàng và ông lão tóc bạc dường như đều nhất định phải đoạt được tấm kệ tranh ngọc này, không thể nhường nhịn nhau. Dưới sự chủ trì của Tề Ninh, giá cạnh tranh từng bước được nâng lên. Vật găm hàng cuối cùng của hội chợ đấu giá mùa xuân lần này, từ giá khởi điểm 80 vạn không ai buồn hỏi han chẳng mấy chốc đã được nâng tới 900 vạn.
Những người mua phía dưới bục đấu giá từ chỗ thì thào to nhỏ, đến lúc này đã hoàn toàn lặng thinh nhìn người phụ nữ tóc vàng và ông lão tóc bạc kịch liệt tranh giá.
Sau khi người phụ nữ tóc vàng ra giá 900 vạn, ông lão tóc bạc dường như đã mất hết kiên nhẫn, ông giương biển hét lên: “1000 vạn!”, thêm vào hẳn100 vạn, rõ ràng là muốn đánh tan hoàn toàn tâm lý phòng bị của đối phương.
Quả nhiên, người phụ nữ tóc vàng không lập tức nâng giá giống trước đó nữa mà bắt đầu trở nên do dự.
Tề Ninh phát huy sở trường miệng lưỡi của ông, không để lỡ thời cơ hỏi ngay: “Quý cô đây, vị lão tiên sinh này ra giá 1000 vạn, cô có còn giá cao hơn không?”
Người phụ nữ tóc vàng cúi đầu im lặng.
Trên bục đấu giá, Tề Ninh bắt đầu tính thời gian: “1000 vạn lần thứ nhất… 1000 vạn lần thứ hai…”.

Lúc này, Đường Phong nhìn thấy người phụ nữ tóc vàng lấy tay ra hiệu đợi một lúc, sau đó móc điện thoại ra gọi. Tề Ninh hô lên trên bục đấu giá: “Cô cứ cân nhắc thêm, tôi có thể đợi cô! Nhưng thời gian của quý cô không còn nhiều nữa đâu”.
Người phụ nữ tóc vàng đã gọi được điện thoại, và nói tiếng Anh liếng thoắng, cô ta nói rất nhanh, Đường Phong ngồi hàng đầu, khoảng cách hơi xa nên không nghe thấy cô ta nói gì. Lúc này lại nghe thấy Tề Ninh thúc giục: “Nếu như cô không ra giá, tấm kệ tranh ngọc này sẽ thuộc về lão tiên sinh đây!”.
Người phụ nữ tóc vàng ngắt máy, lại giương tấm biển trên tay lên, hét lên bằng tiếng Hán có chút lơ lớ: “Tôi trả…”, cô ta vẫn chưa hét ra giá thì Đường Phong đã nghe thấy một tiếng “tinh”, anh biết rằng đó là tiếng chiếc búa đấu giá gõ xuống, nhưng người phụ nữ tóc vàng rõ ràng đã giương biển lên, Tề Ninh với tầm nhìn và phản ứng của bậc chuyên gia đấu giá trong Quốc tế Hoa Bảo, không thể không để ý thấy.
Đường Phong quay đầu lại nhìn Tề Ninh trên bục đấu giá, chỉ nhìn thấy ánh mắt phức tạp của ông đang thu lại ánh nhìn. Dõi theo ánh mắt của ông ta, Đường Phong nhìn thấy cánh cửa nhỏ chếch bên trái hội trường có chút lay động.
Tề Ninh đứng trên bục đấu giá tuyên bố quyền sở hữu của kệ tranh ngọc.
Người phụ nữ tóc vàng trong cơn phẫn nộ nói tiếng Hán càng thêm tồi tệ, nên đã chuyển hẳn sang dùng tiếng Anh nói chuyện với Tề Ninh, trách mắng Tề Ninh tại sao rõ ràng đã nhìn thấy cô ta giương biển rồi mà vẫn còn gõ búa. Tề Ninh cũng dùng tiếng Anh trôi chảy đáp lại, giải thích rằng đã cho cô ta thời gian rồi, nếu như tiếp tục đợi thì sẽ không công bằng với những người mua khác. Người phụ nữ tóc vàng biện luận, cô ta đã giương biển lên rồi, hơn nữa trước khi cô giương biển, Tề Ninh vẫn chưa nhắc nhở “lần cuối cùng” mà!
Một số người nghe hiểu cuộc đối thoại giữa họ nên bắt đầu làm loạn theo, chỉ trích Tề Ninh không công bằng. Nhưng đại đa số đã không còn hứng thú với việc này nữa, cả một buổi chiều đấu giá đã khiến mọi người mệt mỏi rã rời, người người lần lượt đứng dậy kéo nhau ra khỏi hội trường, người phụ nữ tóc vàng đứng ở hàng sau cùng cũng bị chìm giữa biển người rời khỏi đây.
Đường Phong thấy Tề Ninh chuẩn bị rời khỏi bục đấu giá nên đã gọi ông ta lại, hỏi: “Ban nãy ông vừa nhìn thấy gì vậy?”.
Nét mặt Tề Ninh trở nên rất khó hiểu.
Đường Phong hướng về phía cánh cửa nhỏ chếch bên trái hội trường liếc nhìn một cái, hỏi lại: “Có phải có người điều khiển ông không?”
Sắc mặt Tề Ninh biến đổi rõ rệt, lắp ba lắp bắp nói: “Không… tôi không hiểu anh đang nói gì. Xin lỗi, hội chợ đấu giá đã kết thúc rồi, tôi phải đi đây!”, nói xong ông ta liền vội vàng bỏ đi.

thay đổi nội dung bởi: trangceline2008, 03-03-2012 lúc 11:29 AM
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 03-03-2012, 11:31 AM   #8
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default

3

Đường Phong ngồi đó, đợi người về gần hết mới đứng dậy rời khỏi hội trường đấu giá. Anh bước về phía thang máy, cửa thang máy đang chuẩn bị khép lại, anh kêu lên một tiếng “Xin đợi một chút”, rồi chạy nhanh tới trước cửa thang máy. Người trong thang máy nghe thấy tiếng gọi của anh nên đã nhấn nút mở cửa.
Người trong thang máy là một ông lão tóc bạc phơ. Đường Phong nhìn ông với ánh mắt có chút hoài nghi, khi anh thấy đôi cánh tay trắng bệch, khô héo, cứng đơ của ông thì đã lập tức nhận ra, ông ta chính là ông lão đấu giá được tấm kệ tranh ngọc cuối cùng.
Thang máy chạy xuống. Ông lão nhìn Đường Phong một cái, đột nhiên cất giọng hỏi: “Cậu chính là chàng trai khởi giá 80 vạn phải không?”


Đường Phong gật gật đầu.


Ông lão tiếp: “Cậu cũng hứng thú với tấm kệ tranh ngọc này?”
Đường Phong thuận miệng trả lời qua loa: “Cũng tàm tạm!”
Ông lão hỏi: “Đã có hứng như vậy thì sao không tiếp tục tranh giá? Nếu như không hứng thú thì tại sao người khác đều không buồn để ý, cho rằng đấy là thứ chỉ không đáng tới 10 vạn, mà cậu lại chịu ra giá 80 vạn? Hay cậu thực sự là cò mồi của Quốc tế Hoa Bảo?”


Đường Phong cười lạnh lùng, đáp: “Nếu như tôi là cò mồi của Quốc tế Hoa Bảo thì lẽ nào ông lại không biết?”


Ông lão sững sờ, hỏi: “Ý gì?”


Đường Phong đáp: “Ông và chuyên gia đấu giá đó không phải đã cấu kết với nhau rồi đó sao? Vừa nãy nếu như không phải ông ta ngầm giở trò, gõ búa trước thì ông có thể mua được tấm kệ tranh ngọc dễ dàng vậy ư?”


Mặt ông lão biểu lộ thâm ý, trầm tư một lúc lại hỏi tiếp: “Cứ cho rằng tiếp tục tranh giá đi chăng nữa thì sao nhỉ? 1500 vạn, 2000 vạn, chỉ là bỏ thêm chút tiền mà thôi, tấm kệ tranh ngọc vẫn sẽ rơi vào tay tôi”.
Đường Phong ghét nhất loại người thùng rỗng kêu to kiểu này, chẳng buồn khách khí nói luôn: “Nếu ông thực sự không coi trọng tiền bạc, thế tại sao không trực tiếp lấy tiền ra, quang minh chính đại vượt mặt người ta, mà lại làm trò đê tiện như thế!”


Ông lão lắc lắc đầu, nói: “Không, cậu nhầm rồi, tôi không cấu kết với chuyên gia đấu giá… sự việc này có chút kỳ lạ, nhưng chẳng liên quan gì tới cậu cả, chàng thanh niên ạ”. Nói xong, ông định giơ tay ra vỗ vỗ vai Đường Phong, nhưng đã bị Đường Phong xoay người né tránh nên đành bối rối thu tay lại.

Trở về khách sạn, Đường Phong bật máy tính, lên mạng tra cứu tin tức về hội chợ đấu giá mùa xuân năm nay, thông tin tìm được nhiều nhất liên quan tới vật găm hàng cuối cùng và nhân vật chủ chốt liên quan tới sự kiện này có lão tiên sinh Uông Thế Tương, ông vốn được mệnh danh là “Nhà chơi đồ cổ đệ nhất Bắc Kinh”.



Uông lão tiên sinh là chuyên gia văn vật, nhà giám định thưởng thức văn vật, nhà sưu tầm nổi tiếng, nhân vật kiệt xuất trong giới văn vật. Toàn quốc mỗi năm có khoảng hơn chục hội chợ đấu giá văn vật quy mô lớn và vừa, vì phép lịch sự ban tổ chức đều sẽ gửi thiếp mời và quyển giới thiệu tới cho Uông lão tiên sinh, nhưng Uông lão tiên sinh chưa từng tham dự lần nào, nhiều nhất cũng chỉ xem xong quyển giới thiệu, ủy thác người khác đi đấu giá mua lại mấy văn vật.


Không ngờ, hội chợ đấu giá mùa xuân của Quốc tế Hoa Bảo lần này, chỉ trong ngày đầu tiên, khi tất cả những vật đấu giá được đem ra triển lãm, Uông lão tiên sinh đã đến tận nơi. Ông nhắm tới vật găm hàng cuối cùng – tấm kệ tranh ngọc. Sau khi xem xét tỉ mỉ tấm kệ tranh ngọc, Uông lão tiên sinh chỉ nói đúng một câu: “Quá đặc biệt đấy!”, sau đó bỏ đi.


Sau này có phóng viên dùng đủ mọi kế sách tới phỏng vấn ông, hỏi đến việc này, Uông lão tiên sinh im lặng không chịu hé răng, bị hỏi tới nỗi bực dọc, ông lại thốt ra một câu “Tấm kệ tranh ngọc đó chỉ đáng 10 vạn”.
Đáng giá 10 vạn thì chỉ được xếp vào loại đồ cổ cấp thấp. Loại hàng như vậy, đương nhiên không đủ tư cách để trở thành vật đấu giá cuối cùng. Nhưng do Quốc tế Hoa Bảo vẫn cứ nhất định muốn làm vậy, nên đã khiến cho Uông lão tiên sinh sau khi đọc quyển giới thiệu lại tới xem triển lãm vật đấu giá. Sau khi xem vật đấu giá, xác nhận mình đã không nhìn lầm, vật găm hàng đấu giá cuối cùng này thực tế là hàng cấp thấp. Một người trung hậu cao niên như Uông lão tiên sinh , chỉ nói một câu “quá đặc biệt đấy” rồi ra về là đã giữ thể diện cho Quốc tế Hoa Bảo rồi.


Hai câu nói của Uông Thế Tương: “quá đặc biệt đấy”, tấm kệ tranh ngọc đó chỉ đáng 10 vạn”, cộng thêm những nhận định thêm cành thêm lá của phóng viên viết bài, nên sau khi lên báo đã lập tức được chuyển đăng vô số lần. Hội chợ đấu giá mùa xuân của Quốc tế Hoa Bảo cũng được chú ý tới hơn những lần trước đó. Trước hôm triển lãm vật đấu giá 3 ngày, hơn hai chục vị chuyên gia văn vật, nhà giám định thưởng thức văn vật trên toàn quốc đều tới xem tấm kệ tranh ngọc này, từ góc độ chuyên gia phân tích kĩ lưỡng, rút cuộc họ đều nhất loạt tán đồng với thuyết pháp của Uông lão tiên sinh: tấm kệ tranh ngọc đó chỉ đáng 10 vạn.

Đến ngày thứ 7 của hội chợ đấu giá mùa xuân thì Đường Phong mới đến, nên không biết về những việc này, giờ thì anh mới hiểu ra tại sao cuộc đấu giá chiều nay lại có nhiều người tham gia đến vậy, tại sao khi Tề Ninh lên bục chủ trì đấu giá vật găm hàng cuối cùng, trong hội trường lại có thể duy trì bầu không khí tĩnh lặng. Hóa ra, mọi người đều chờ đợi để xem vật được các chuyên gia giám định là văn vật cấp thấp này khi được trở thành vật găm hàng đấu giá sẽ có thằng ngu nào ra giá cạnh tranh hay không, hay là vị chuyên gia đấu giá sẽ ra sức hò hét giống như một thằng ngu mà chẳng ai buồn để ý.


Đường Phong cười đau khổ. Xem ra bản thân thực sự đã làm một thằng ngốc. Nhưng văn vật là gì chứ? Không phải là thứ rách nát từ triều đại nào niên đại nào đó lưu lại sao! Có lẽ chúng có giá trị lịch sử, có giá trị công nghệ, nhưng tuyệt đối không có giá trị tiền vàng. Giá trị tiền vàng của chúng đều là do mấy thằng mua ngu si có chút tiền nhàn rỗi đốt lấy đốt để đẩy giá lên.
Đường Phong rất coi thường hành vi dùng giá trị tiền bạc để định vị văn vật như thế này, nhưng chẳng làm được gì cả, trong thời buổi kinh tế, đây sớm đã là một xu thế phổ biến từ lâu rồi.


Tham gia bốn ngày hội chợ đấu giá mùa xuân, Đường Phong cũng chộp được vài thứ đồ cổ. Ngày thứ hai sau khi ăn sáng xong, anh liền gọi xe tới Quốc tế Hoa Bảo làm nốt mấy thủ tục liên quan. Quốc tế Hoa Bảo ở tầng trên cùng của cao ốc Vân Hoằng, tầng 13. Đường Phong bước vào cánh cửa xoay tròn của tòa cao ốc, một người đang tiến lại trước mặt, hình như tâm trí ông ta đang treo ngược trên cành cây, ông ta không nhìn đường, lao thẳng tới hướng cửa xoay. Đường Phong kéo ông ta lại, nói: “Cẩn thận nhìn đường chứ!”
Người đó dừng lại trước cửa xoay tròn, nói một tiếng “cảm ơn”.
Đường Phong ngớ người ra, lúc này mới nhìn rõ ông ta chính là ông lão hôm qua chộp được vật găm hàng cuối cùng. Lúc này tay phải ông đang xách một chiếc ca-táp khóa số, tay trái cầm một tập túi hồ sơ, túi hồ sơ sẫm màu, vừa cũ vừa nát, chữ in trên túi không phải là tiếng Anh, cũng không phải là tiếng Nga. Hôm nay ông tới đây, rõ ràng là tới nhận kệ tranh ngọc, có lẽ là đang để trong chiếc ca-táp khóa số đó, nhưng túi hồ sơ cũ nát thì là những thứ gì nhỉ?
Đường Phong đang định tiếp cận hỏi dò nhưng lúc này chiếc cửa xoay đã quay lại, ông lão bước vào theo.
Qua cửa kính xoay, Đường Phong nhìn thấy ông lão đi về hướng bãi đỗ xe trước cửa cao ốc. Cánh cửa một chiếc Mercedes mở ra, một cô gái trẻ nhảy xuống, đưa tay ra đỡ lấy đồ đạc của ông lão. Ông lão không để cô ta đón lấy, tự mình xách đồ ngồi vào trong xe. Cô gái giậm giậm chân, ngồi vào ghế lái, phóng xe đi.
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 05-03-2012, 10:39 AM   #9
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default

CHƯƠNG 1
Đấu giá bao trùm trong nghi vấn (tiếp)
4

Đường Phong đi thang máy lên tới tầng trên cùng của tòa cao ốc, dưới sự tiếp đãi của Vương Khải, nhân viên công ty Quốc tế Hoa Bảo làm thủ tục liên quan rồi giao phó cho Quốc tế Hoa Bảo vận chuyển những đồ cổ đấu giá được tới Đại học Kim Lăng. Bàn giao hoàn tất, Vương Khải nhiệt tình mời Đường Phong tới phòng VIP nghỉ ngơi, Đường Phong đang có việc muốn hỏi thăm nên đồng ý ngay không chút do dự.
Trong phòng VIP, Đường Phong uống trà, nói vài câu với Vương Khải, đột nhiên vờ như hỏi bâng quơ: “Ban nãy lúc lên lầu tôi có gặp một khuôn mặt khá quen, hình như là vị lão tiên sinh ở hội chợ đấu giá hôm qua, ông ấy đã lấy kệ tranh ngọc đi chưa?”
Vương Khải đáp: “Đúng vậy, vị lão tiên sinh đấy đến đây từ sáng sớm, khi chúng tôi tới làm thì ông ấy đã đợi sẵn ở đây rồi”.
Đường Phong gật gật đầu, nói: “Tôi nhìn thấy ông ấy còn xách theo một xấp túi hồ sơ cũ nát, đó cũng là một vật đấu giá sao?”
Vương Khải cười đáp: “Đó không phải là vật đấu giá, hình như là những tài liệu liên quan tới kệ tranh ngọc hay sao đấy, nội dung cụ thể tôi cũng không biết”.
Đường Phong hỏi: “Vị tiên sinh đó là người thế nào? Hình như có vẻ rất nhiều tiền?”
Mặt Vương Khải lộ ra vẻ khó xử, nói: “Xin lỗi Đường tiên sinh, theo quy định, chúng tôi không được tùy tiện tiết lộ thân phận của khách hàng, mong ngài thông cảm”.
Đường Phong biết công ty đấu giá có quy định này, ban nãy chẳng qua là thử một lần xem sao, giờ thì anh cười ha ha, nói: “Không sao không sao, tôi chỉ là có chút tò mò, tiện hỏi thôi, không có gì đâu”.

Vương Khải hùa theo cười vài tiếng, chuyển sang chủ đề về kệ tranh ngọc: “Đường tiên sinh cũng hứng thú với kệ tranh ngọc, vậy sao hôm qua chỉ ra giá có một lần rồi không theo nữa? Giờ thì rất nhiều người đều cho rằng Đường tiên sinh là cò mồi của Quốc tế Hoa Bảo chúng tôi đấy, lúc chẳng có ai ra giá thì lại hét giá giải vây, khi có người ra giá liền lập tức dừng lại không cạnh tranh nữa”.
Đường Phong hiểu anh ta nói không sai, hành vi của mình hôm qua thực sự rất giống tên cò mồi, Lưu Hoa Đông, còn cả ông lão tóc bạc đều đã từng nghi ngờ như vậy. Hiện giờ đối diện với nghi vấn của nhân viên Quốc tế Hoa Bảo, Đường Phong cũng không thể không giải thích gì được, “Thực ra hôm qua tôi hét giá chẳng qua là vì ngứa mắt cái lão Lưu Hoa Đông, muốn giải vây giúp chuyên gia đấu giá Tề Ninh của các anh, chứ tôi cũng không hứng thú lắm với cái kệ tranh ngọc đó, sau đó thấy có người ra giá cạnh tranh nên cũng tiện thể buông luôn”.
Vương Khải miệng há hốc, vẻ mặt có chút nực cười, nói: “Chỉ… chỉ đơn giản vậy sao?”
Đường Phong cười ha ha, đáp: “Rất nhiều chuyện đơn giản như vậy đấy, chẳng có gì phức tạp cả. Đúng rồi, Tề Ninh tiên sinh hiện giờ bận không? Nếu như có thể, tôi muốn giao lưu với ông ấy một lúc”.
Vương Khải hình như vẫn chưa thoát khỏi cảm giác kinh ngạc, buột miệng đáp lại: “Tề Ninh hôm nay không đi làm, người phụ nữ tóc vàng đến kiện ông ấy đấu giá gian lận, ông chủ gọi vào di động của ông ấy cũng không…”, nói tới đây anh ta mới giật mình phát hiện ra những chuyện như thế này không nên nói với người ngoài nên vội vàng im bặt.
Đường Phong biết rằng không thể hỏi thăm thêm được gì nữa liền đứng dậy cáo từ.
Vừa mới đi tới cửa chính của cao ốc, Đường Phong đột nhiên nghe thấy trên đầu một luồng gió thổi tới, có vật gì đó từ trên trời rơi xuống, bịch một tiếng, nặng trịch nằm sõng soài xuống mặt đất trước mặt Đường Phong.
Đường Phong hoảng sợ lùi lại một bước rồi cẩn thận quan sát, vật rơi xuống hóa ra là một người.

Đầu và cơ thể của người đó đã hoàn toàn vặn vẹo lệch lạc, mặt nghếch lại, hướng về phía Đường Phong, máu me bê bết trên mặt, ngũ quan khó mà nhận diện, đôi mắt đã từng hừng hực sức sống giờ chỉ còn toàn lòng trắng bị máu nhuộm đỏ. Đường Phong cuối cùng cũng đã nhận ra, người chết trước mặt anh chính là chuyện gia đấu giá Tề Ninh mà ban nãy anh muốn tìm.
Một người đang sống sờ sờ, bỗng chốc bất ngờ rơi xuống máu me bê bết, nằm vắt ngang trước mặt bạn thì bạn sẽ có cảm giác thế nào nhỉ? Ai chưa từng trải qua sẽ mãi mãi không thể nào hiểu được.
Chân Đường Phong mềm nhũn, anh ngồi bệt xuống đất, nhìn chằm chằm vào cái xác vặn vẹo lệch lạc cùng khuôn mặt máu me bê bết, khiến cổ anh không sao cử động được. Trong đầu anh cũng chỉ toàn sự hoảng loạn, đặc quánh như hồ.

Là người trực tiếp chứng kiến sự việc, Đường Phong được đưa tới đồn công an để lấy khẩu cung. Trở về khách sạn, nhắm mắt lại, khuôn mặt đó của Tề Ninh lại hiện lên trước mặt. Khuôn mặt bối rối lúc đấu giá không một ai hỏi han tới, khuôn mặt trắng bệch lúc bị Lưu Hoa Đông chỉ trích, khuôn mặt hoảng loạn lúc bị Đường Phong chất vấn, khuôn mặt máu me bê bết khi rơi từ tầng 13 xuống… tất cả những điều này dường như đều liên quan tới vật đấu giá kỳ lạ đó, và vật đấu giá đó hiện đang ở trong tay ông lão tóc bạc. Ông ta rút cuộc là ai?
Đường Phong nhấc điện thoại lên, gọi vào số của Vương Khải. Điện thoại thông máy, Vương Khải “alô” một tiếng, giọng nói chứa đựng sự mệt mỏi, rõ ràng, cái chết của Tề Ninh đã ảnh hưởng tới anh ta. Đường Phong đi thẳng vào vấn đề: “Tôi là Đường Phong, Tề Ninh chết rồi, rơi chết đúng trước mặt tôi”.
Trong điện thoại, Vương Khải trầm ngâm một lúc mới đáp: “Không ai ngờ được rằng ông ấy lại tự sát, ông ấy là chuyên gia đấu giá hàng đầu của Quốc tế Hoa Bảo, sự nghiệp đang ở đỉnh cao. Rất xin lỗi Đường tiên sinh vì đã khiến ngài hoảng sợ”.
Đường Phong đáp: “Cái chết của ông ấy không thể đơn giản như vậy, hôm qua trong hội chợ đấu giá, do ông ấy gian lận nên kệ tranh ngọc mới rơi vào tay ông lão tóc bạc, hôm nay thì ông ấy đã chết…”
Vương Khải ở đâu dây bên kia đã ngắt lời anh: “Không, Đường tiên sinh, nhất định là ngài đã hiểu lầm rồi, Tề Ninh không thể gian lận, đó chính là điều tối kị nhất trong ngành đấu giá, Quốc tế Hoa Bảo chúng tôi tuyệt đối không cho phép hành vi này xuất hiện!”
Đường Phong lạnh lùng nói: “Đây không phải là hiểu lầm, rất nhiều người đều đã nhìn thấy. Anh cũng đã từng nói, người phụ nữ tóc vàng đó còn từng đến kiện tụng. Tôi sẽ cân nhắc để kể lại những sự việc này cho cảnh sát, tôi tin rằng sẽ có tác dụng giúp họ phá án”.
“Không!” - Vương Khải hấp tấp hoảng hốt kêu lên: “Không, Đường tiên sinh, anh làm như vậy sẽ hủy diệt cả Quốc tế Hoa Bảo mất!”
Đường Phong nói: “Tôi chỉ muốn biết sự thật. Một là tôi sẽ kể lại những sự việc này cho cảnh sát, để cảnh sát đi điều tra, hai là anh nói cho tôi biết ông lão tóc bạc đó là ai, và tôi sẽ tự mình điều tra”.
Vương Khải do dự nói: “Quy định công ty, không thể tiết lộ hồ sơ của khách hàng…”
Đường Phong đáp: “Vậy được, để cảnh sát đến công ty các anh tìm hồ sơ thì anh sẽ không vi phạm quy định nữa. Tạm biệt!”.
Đường Phong vừa mới ngắt máy, Vương Khải đã lập tức gọi lại, giọng điệu hấp tấp nói: “Đường tiên sinh, ngài không thể làm vậy. Hãy cho tôi biết địa chỉ của ngài, tôi sẽ đem hồ sơ tới cho ngài, ngay lập tức!”.
Sau khi cung cấp địa chỉ cho Vương Khải, Đường Phong rời khỏi phòng, đến nhà hàng của khách sạn dùng bữa, nhưng khi suất ăn vẫn chưa hoàn tất, Vương Khải đã vội vàng tìm đến dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ. Đường Phong liếc qua túi hồ sơ anh ta kẹp bên sườn, nói: “Cũng nhanh thật đấy!”
Vương Khải đáp: “Ngài ăn trước đi đã, sau đó ta về phòng ngài nói chuyện?” - Tuy anh ta cố gắng làm ra vẻ cung kính, nhưng giọng điệu cứng nhắc, sắc mặt cũng khó coi. Bất cứ ai khi bị người khác uy hiếp thì tâm trạng cũng đều không thể tốt được, anh ta có thể làm được tới mức này cũng đủ để thấy đây là người rất nhẫn nhịn rồi.
Đường Phong buông đũa, nói: “Đi luôn bây giờ!”
Bước vào phòng, Vương Khải lấy từ trong túi hồ sơ ra một chiếc phong bì dày cộm, đặt lên bàn, từ từ đẩy tới trước mặt Đường Phong, nói: “Đường tiên sinh, tất cả những điều này đều chỉ là một sự hiểu lầm. So với hồ sơ của chủ nhân kệ tranh ngọc, có lẽ một khoản tiền sẽ càng có ích với ngài hơn”.
Đường Phong liếc anh ta, nói: “Tôi chịu bỏ 80 vạn mua một tấm kệ tranh ngọc chỉ đáng 10 vạn, anh cho rằng tôi là người tham tiền sao? Nếu như anh chỉ mang theo chút tiền này đến thì rất xin lỗi, tôi sẽ không thể tiếp anh được nữa. Có lẽ tôi nên tới đồn công an quanh đây rồi”.
Sắc mặt Vương Khải càng trở nên khó coi. Anh ta lấy từ trong túi ra tập hồ sơ, quẳng lên bàn, hằn học nói: “Đường tiên sinh, ghi nhớ sự cam kết của anh. Chúng tôi đáp ứng điều kiện của anh rồi, nếu anh vẫn tới đồn công an thì… hừm!” - Quẳng lại câu nói hằn học này, anh ta quay người bỏ đi.
“Đợi đã!” - Đường Phong nói: “Mời mang tiền của anh đi, cảm ơn! Không tiễn”.
Vương Khải cầm chiếc phong bì dày cộp đầy tiền lên, trước khi bước ra khỏi phòng, lại nói thêm một câu: “Xin tặng anh một câu, những người ham hố tọc mạch chuyện người khác sẽ không có kết cục gì tốt đẹp cả, anh tự biết dừng lại đúng lúc đi!”.

Đường Phong đóng cửa phòng, mở túi hồ sơ mà Vương Khải để lại, lấy hồ sơ trong đó ra. Đó là bản phô tô hồ sơ đăng kí của khách hàng Quốc tế Hoa Bảo, có hồ sơ cơ bản của khách hàng cùng một vài giấy chứng nhận tài sản.
Ông lão tóc bạc đấu giá được kệ tranh ngọc tên là Lương Vân Kiệt, người Hồng Kông. Tuy không phải là thương nhân nhưng Đường Phong vốn đã nghe danh Lương Vân Kiệt từ lâu. Lương Vân Kiệt quê gốc ở Bắc Kinh, tới Thượng Hải vào cuối thập niên 60 của thế kỷ trước, lập nghiệp ở Thượng Hải từ hai bàn tay trắng, gây dựng sự nghiệp, từ một công ty nhỏ chẳng mấy ai chú ý tới, từng bước từng bước phát triển tới độ nức danh, trở thành tập đoàn công ty đa quốc gia có giá trị tài sản lên tới hàng ngàn tỷ đô la Hồng Kông. Mấy năm trước, Lương Vân Kiệt đã giao phó sự nghiệp công ty cho con trai ruột Lương Dũng Tuyền điều hành. Bản thân chỉ duy trì chức danh chủ tịch danh dự, lui khỏi thương trường, sống những ngày tháng vi vu an nhàn.
Trong hồ sơ ghi rõ, kệ tranh ngọc đó là vật đấu giá duy nhất mà Lương Vân Kiệt mua.
Đường Phong lại lên mạng tìm kiếm thêm thông tin khác về Lương Vân Kiệt thì phát hiện ra ông ta thích những môn thể thao như chạy bộ, cưỡi ngựa, bắn súng, nhưng không hề có sở thích sưu tập đồ cổ.
Thương nhân luôn coi trọng lợi ích, vậy thì việc một thương nhân không có sở thích sưu tập đồ cổ mà lại chịu trả giá cao để mua một thứ đồ cổ cấp thấp, mà các chuyên gia đánh giá chỉ đáng 10 vạn, đã thực sự khiến người ta phải tò mò suy nghĩ.
Căn cứ theo phương thức liên lạc trên hồ sơ, Đường Phong gọi vào số của Lương Vân Kiệt nhưng không có người nghe máy, gọi liên tục hai ngày cũng vẫn vậy. Đường Phong còn tìm thấy số điện thoại của tập đoàn công ty Tân Sinh, gọi vào đó nhưng nữ nhân viên nghe máy đáp lại rằng Lương Vân Kiệt chỉ là chủ tịch danh dự, đã nửa năm nay chưa tới công ty rồi.
Ngày thứ ba, Đường Phong đáp máy bay tới Thâm Quyến, chuẩn bị tham gia một hội chợ đấu giá tại đó. Vừa mới xuống máy bay thì đã nghe thấy điện thoại đổ chuông, là một số lạ gọi tới.
Giọng người gọi điện già nua: “Chào Đường tiên sinh, tôi là Lương Vân Kiệt, chúng ta đã gặp nhau tại hội chợ đấu giá mùa xuân Bắc Kinh. Hiện tôi đang ở Quảng Châu, cậu có thể tới đây một chuyến không, tôi có việc vô cùng quan trọng muốn thương lượng với cậu!”.
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 05-03-2012, 10:44 AM   #10
trangceline2008
Mọt sách
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Bài gởi: 203
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 850 lần trong 168 bài
Default

CHƯƠNG 2

Lão K

1

Trong quán trà bên bờ Châu Giang, Quảng Châu, thời tiết chính hạ đặc trưng của vùng đất phía nam, Đường Phong ngồi một mình gần cửa sổ, thưởng thức một ấm trà Long Tỉnh. Sau khi nhận cuộc điện thoại của Lương Vân Kiệt tại Thâm Quyến, hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt, Đường Phong không màng nghỉ ngơi, lập tức đáp xe tới Quảng Châu.
Đường Phong nhìn đồng hồ, 8 giờ tối rồi, Lương Vân Kiệt vẫn chưa xuất hiện. Ngoài cửa sổ trời đang mưa, dòng Châu Giang bị bao trùm trong mưa khói mịt mù. Bỗng Đường Phong thất thần nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, từ từ, từ từ… trên kính cửa sổ hiện lên một khuôn mặt hung ác dữ tợn, khuôn mặt đó – khuôn mặt đó rõ ràng là khuôn mặt khủng khiếp của Tề Ninh lúc rơi xuống đất chết. Đường Phong ra sức dụi mắt, khuôn mặt trên kính cửa sổ, biến mất, ngoài cửa sổ, vẫn là màn mưa nặng trĩu, đen kịt.
“Chàng trai, để cậu đợi lâu quá” – Lương Vân Kiệt rút cuộc cũng đã tới, ông đứng cạnh bàn, giơ tay ra, cánh tay vẫn trắng bệch, khô khốc, cứng đơ như thế.
Đường Phong không buồn để ý tới cánh tay phải của Lương Vân Kiệt đang giơ ra, lạnh lùng hỏi: “Ông từ Hồng Kông đến lúc chiều ư?”
“Ừm! Dừng chân ở thư viện một lúc, thế nên bây giờ mới tới”. - Lương Vân Kiệt có chút bối rối thu tay phải về.
“Tìm tôi có việc gì, nói đi!” - Đường Phong hỏi thẳng vào vấn đề.
Lương Vân Kiệt ngồi xuống ghế đối diện, trầm ngâm một lúc, nói: “Nghe nói là chuyên gia đấu giá Tề Ninh chết rồi?”
Đường Phong nhìn ông ta chằm chằm cười lạnh lùng: “Ông cố ý giả vờ không biết hay là thực sự mới biết tin đó?”
Lương Vân Kiệt chau chau mày, đáp: “Ý cậu là sao?”
“Ý là sao? Lẽ nào ông không hiểu ư? Tề Ninh do đâu mà vô duyên vô cớ nhảy lầu tự tử? Nguyên nhân duy nhất mà tôi có thể nghĩ tới chính là hội chợ đấu giá cuối cùng mà ông ấy chủ trì lúc còn sống, và chính trong hội chợ đấu giá đó, do một động thái không bình thường của ông ta đã khiến ông đoạt được tấm kệ tranh ngọc kỳ lạ đó”. - Đường Phong cố ý đem sự nghi ngờ và mâu thuẫn nhắm thẳng vào Lương Vân Kiệt.
“Cậu nghi ngờ cái chết của Tề Ninh có liên quan tới tôi?” - Lương Vân Kiệt vốn rất bình tĩnh giờ bắt đầu hiện rõ sự kích động.
“Lẽ nào ông không đáng để nghi ngờ sao?”
“Chàng trai, cậu phải có chứng cứ, không được tùy tiện ngậm máu phun người”. – Dù Lương Vân Kiệt đã cố gắng kìm giọng nhưng vẫn không giấu được sự kích động.
Đường Phong đáp: “Chứng cứ? Được, tôi hỏi ông, hôm đấu giá đó, người phụ nữ tóc vàng cạnh tranh cùng ông rõ ràng đã giương biển lên, Tề Ninh rõ ràng cũng đã nhìn thấy, nhưng ông ta vẫn gõ búa, sau khi búa được gõ xuống, người được lợi chính là ông, vậy ông giải thích thế nào đây? Còn cả hôm sau, sau hội chợ đấu giá, ông tới nhận vật đấu giá, tại sao lại hồn xiêu phách lạc, còn xém chút nữa là đâm vào cửa xoay? Hôm đó sau khi ông ra về chưa được bao lâu thì Tề Ninh chết!”.
Lương Vân Kiệt giật bắn mình, đứng phắt dậy, đưa tay ra chỉ về phía Đường Phong: “Cậu theo dõi tôi! Cậu… cậu có mục đích gì?”
Đường Phong đáp: “Ai rảnh rỗi mà theo dõi ông, tôi đến làm thủ tục cho vài món đồ đấu giá mua được thì gặp ông”.
Quán trà rất yên tĩnh, Lương Vân Kiệt vừa mới to tiếng, còn đứng cả dậy, nên lập tức thu hút sự chú ý của những khách uống trà khác. Ông lại ngồi xuống, gằn giọng, nhưng ngữ khí vẫn rất nghiêm trọng: “Rút cuộc tại sao cậu ai theo dõi tôi?”
Đường Phong đáp: “Nếu tôi rắp tâm theo dõi ông thì hôm đó khi ông chuẩn bị đâm vào cửa xoay, tôi đã không kéo ông lại”.
Lương Vân Kiệt im lặng, nhìn thẳng vào mặt Đường Phong. Đường Phong thản nhiên đấu mắt với ông ta. Một lúc sau, biểu hiện căng thẳng của Lương Vân Kiệt đã dịu xuống, ông hỏi: “Chàng trai, cậu có thể nói cho tôi biết, tại sao cậu lại chịu ra giá 80 vạn cho tấm kệ tranh ngọc không ai buồn hỏi han tới đó? Nếu như cậu thực sự hứng thú với nó, thì tại sao chỉ ra giá một lần rồi không trả giá thêm nữa?”.
Đường Phong nói lại lần nữa những lời lần trước đã nói với Vương Khải cho ông ta nghe. Lương Vân Kiệt nghe xong, vẻ mặt hoàn toàn bất ngờ, hỏi: “Bỏ ra 80 vạn, chỉ là để giải vây cho một chuyên gia đấu giá không hề quen biết?”
Đường Phong lắc đầu, nói: “Là giúp ông ta giải vây, nhưng đồng thời cũng để mua một thứ đồ cổ. Đừng nói với tôi những lời đại loại như đồ cổ đó chỉ đáng giá 10 vạn, trong mắt tôi, đồ cổ không có giá trị tiền bạc nào cả, chúng chỉ có giá trị lịch sử, giá trị công nghệ. Nếu dùng giá trị tiền bạc để so sánh, dùng 80 vạn hay là dùng 800 tệ mua nó đều không đáng”.

2

Lương Vân Kiệt sững sờ nhìn Đường Phong, một lúc sau, than thở: “Chàng trai, tôi có thể tin cậu không?”
Đường Phong không chút khách khí đáp: “Tùy, dù sao tôi cũng không tin ông!”
Lương Vân Kiệt bị chặn họng nên ngớ cả người ra, đáp: “Xin cậu hãy tin tôi, Tề Ninh gian lận và tự sát, thật sự không liên quan tới tôi. Trong đó có một âm mưu to lớn”.
Đường Phong hỏi: “Âm mưu gì?”
Lương Vân Kiệt định nói nhưng rồi lại thôi, đắn đo một lúc, lại là câu: “Tôi có thể tin cậu không?”
Nếu như không phải thấy bộ dạng ông ta da dẻ nhăn nheo, râu tóc bạc phơ, thì Đường Phong chỉ muốn đấm một phát vào mặt ông ta, anh lạnh lùng đáp: “Ông muốn tôi tin ông, thì trước tiên ông phải tin tôi”.
Lương Vân Kiệt hỏi: “Cậu muốn tôi tin cậu thế nào đây?”
Đường Phong rút cuộc đã đưa câu chuyện về chủ đề chính: “Trước tiên tôi phải được biết, lần này ông tới đây tìm tôi là vì cái gì?”
Lương Vân Kiệt đáp: “Có một bí mật lớn, âm mưu lớn, liên lụy tới một phạm vi rất rộng, cũng rất nghiệm trọng, nghiêm trọng hơn cả những gì cậu tưởng tượng. Tôi cần được giúp đỡ. Tôi nhớ ra trong hội chợ đấu giá, cậu cũng có hứng thú với kệ tranh ngọc nên đã cho người tìm kiếm chút thông tin về cậu… đừng nổi giận, tôi không có ác ý, chỉ là muốn xác nhận lại chút thôi, xem cậu có đáng tin hay không”.
Đường Phong lạnh lùng đáp: “Kết quả là tôi không đáng tin?”
Lương Vân Kiệt lắc đầu nói: “Không, kết quả điều tra khiến tôi rất hài lòng, cậu là người vẫn có thể kiên quyết duy trì nguyên tắc của bản thân hiếm có còn sót lại trong xã hội vật chất hiện nay, đến cả người bạn già của tôi, La Trung Bình, cũng rất ca ngợi cậu”.
Đường Phong ngạc nhiên hỏi: “Ông quen biết giáo sư La Trung Bình?” – giáo sư La Trung Bình là nhà sử học nổi tiếng, trình độ học vấn và nhân cách tu dưỡng đều danh nổi như cồn trong giới học thuật. Đường Phong tuy mới chỉ tiếp xúc với ông vài lần, nhưng ông chính là một trong số rất ít người mà Đường Phong thật lòng kính phục.
Lương Vân Kiệt lấy tay ra hiệu đợi một chút, móc điện thoại ra gọi, nói vài câu, sau đó đưa điện thoại cho Đường Phong: “La Trung Bình muốn nói chuyện với cậu”. Đường Phong nhận điện thoại, đầu dây bên kia quả là giọng nói của giáo sư La, giáo sư La nhấn mạnh Lương Vân Kiệt là bạn của ông, tuyệt đối đáng tin cậy, sau đó nói thêm vài câu rồi ngắt điện thoại.
Đưa trả lại điện thoại cho Lương Vân Kiệt, thấy bộ dạng nhẹ nhõm của ông, Đường Phong nói: “Ban nãy ông cũng nói tôi là người trọng nguyên tắc, giáo sư La tin tưởng ông, tôi tin tưởng giáo sư La, nhưng điều đó không nhất thiết đồng nghĩa với việc tôi cũng tin tưởng ông”.
Lương Vân Kiệt sắc mặt đanh lại, có chút choáng váng, có vẻ muốn nổi giận, nhưng rút cuộc ông đã kìm chế được, hạ giọng nói: “Chàng trai, cậu còn muốn thế nào nữa?”
Đường Phong hơi xoay người hướng về phía trước, đáp: “Tôi muốn biết, tại sao ông lại chịu trả giá cao như vậy để mua tấm kệ tranh ngọc kỳ lạ đó, còn nữa, những túi hồ sơ ông có được lúc tới nhận kệ tranh ngọc có những gì trong đó?”
Hai câu hỏi này vừa thốt ra khỏi miệng, Đường Phong nhận thấy Lương Vân Kiệt, dù đã cố gắng hết sức kìm chế nhưng biểu hiện rõ ràng cho thấy ông vẫn bị chấn động, hai câu hỏi đó rõ ràng, đã tác động rất lớn tâm can ông. Ông uống một ngụm trà, dừng lại một lúc rồi mới đáp: “Những điều này tôi sẽ nói với cậu, nhưng phải sau khi tôi đã hoàn toàn tin tưởng cậu”.
Đường Phong nói: “Vậy thì đợi sau khi ông tin tưởng thì hẵng đến tìm tôi”. Nói xong anh đứng dậy bước nhanh ra khỏi quán trà bỏ mặc những lời gọi với theo của Lương Vân Kiệt.

Đường Phong cầm ô, đi men theo bờ sông Châu Giang. Về bí mật lớn mà Lương Vân Kiệt nói, anh thực sự rất quan tâm, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc Lương Vân Kiệt có thể tùy tiện điều tra anh. Điều càng khiến anh bực bội là sau khi Lương Vân Kiệt điều tra xong mà vẫn không hoàn toàn tin tưởng anh, vẫn muốn anh chứng minh thêm về bản thân, vậy thì sao mà anh không tức giận đến mức tỏ thái độ cho được? Dù sao thì nếu Lương Vân Kiệt cần anh, nhất định vẫn phải đến tìm anh.
Mưa vẫn rơi, đã hơn 10 giờ đêm. Thời khắc này đối với cuộc sống phong phú về đêm của người Quảng Châu mà nói thì vừa vặn đến lúc. Những quán bar, nhà hàng ven sông Châu Giang đèn hoa xanh đỏ, nếu không phải trời mưa, sẽ càng náo nhiệt hơn. Đường Phong vô tâm không lưu luyến gì nơi đây, anh đi thẳng rồi rẽ vào một con đường yên tĩnh khuất lấp, anh nhớ là băng qua con đường này thì có thể trở về khách sạn mình ở.

Bước đi trên con đường tối thui, đột nhiên, Đường Phong nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, tìm kiếm nơi tiếng kêu phát ra thì lại thấy bên đường có một con ngõ hẹp, trong ngõ có hai bóng đen lướt qua, rất nhanh, con ngõ lại trở nên tĩnh lặng, mặc dù tiếng kêu thảm thiết vừa phát ra từ đây. Đường Phong thu hết can đảm, bước nhanh vào con ngõ, từ từ, chầm chậm… anh tới gần hơn, rồi nhìn thấy một người đang nằm trên đất. Đường Phong cúi xuống xem xét, giật mình khi phát hiện ra người nằm trên đất chính là ông lão tóc bạc phơ Lương Vân Kiệt. Lúc này, trước ngực Lương Vân Kiệt có một vết thương, máu tươi đang tuôn ra xối xả, Đường Phong vội vàng đỡ Lương Vân Kiệt dậy, khẽ kêu lên: “Lương lão tiên sinh! Lương lão tiên sinh!”.
Lương Vân Kiệt khó nhọc mở mắt, xem ra ông đã rất yếu, muốn mở miệng nói, nhưng lại không nghe rõ ông nói những gì. Đường Phong ghé tai vào sát miệng ông, lúc này mới nghe được đứt quãng: “Huyết chú[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]!…… huyết chú đáng sợ lại…… lại trở lại rồi…… thư….. viện……bảy ……bảy mươi mốt......” – Lương Vân Kiệt gắng cao giọng, ông dùng tòan bộ sức lực thốt ra con số cuối cùng, rồi rút cuộc tim ông đã ngừng đập.
Lương Vân Kiệt ban nãy còn muốn nói bí mật ra cho Đường Phong, lúc này đã trở thành một cái xác lạnh cóng, nằm bất động trong con ngõ nhỏ mưa rơi, nước mưa vương vãi trên khuôn mặt Đường Phong và cũng rớt trên mái tóc bạc của Lương Vân Kiệt, Đường Phong nhẹ nhàng vuốt mắt cho ông, đột nhiên, anh nhớ lại một bóng đen còn lại, ban nãy rõ ràng nhìn thấy có hai bóng đen trong ngõ, nhưng khi Đường Phong đến gần lại chỉ phát hiện ra mỗi Lương Vân Kiệt nằm trên đất, vậy bóng đen kia đâu? Nghĩ tới đây, Đường Phong bất giác lạnh toát sống lưng, anh quay ngoắt đầu lại, phía bên này là con đường ban nãy anh vừa đi tới – không có người, lại nhìn về phía bên kia của con ngõ nhỏ trong mưa , đầu đó thông ra một con đường khác, hình như con đường đó còn náo nhiệt hơn, chốc chốc lại có xe chạy qua, hung thủ đã bỏ chạy theo hướng đó?
Đường Phong đứng dậy, từ từ hướng về phía đầu ngõ trong mưa đó, trong ngõ rất tối, Đường Phong cầm điện thoại, lấy nó làm công cụ chiếu sáng, anh cảnh giác quan sát xung quanh, đặc biệt là hai bên ngõ tối thui, Đường Phong bước khoảng ba chục bước, đột nhiên, sau lưng anh vọng lại một chuỗi âm thanh khe khẽ, Đường Phong xoay người lại nhìn, chỉ thấy một bóng đen đang bò lên xác của Lương Vân Kiệt, không biết đang làm gì. Đường Phong nhìn không rõ hình dạng của bóng đen, anh cũng không rõ mình lấy dũng khí từ đâu ra, hét lên một tiếng, sau đó nhặt một viên gạch dưới đất lên, bước nhanh về phía bóng đen đó, bóng đen thấy tình hình không ổn, quay đầu hướng về đầu ngõ bên kia bỏ chạy.
Đường Phong quay lại cạnh xác Lương Vân Kiệt, dùng ánh sáng yếu ớt phát ra từ điện thoại soi chiếu, chỉ thấy quần áo trên người Lương Vân Kiệt xộc xệch, chiếc túi da luôn đeo bên người rơi bên cạnh. Hình như bóng đen ban nãy tìm kiếm vật gì đó trên thi thể, có lẽ… có lẽ trên người Lương Vân Kiệt thật sự có vật quan trọng nào đó, bị bóng đen lấy đi mất rồi! Nhìn lại thấy bóng đen đó đã sắp chạy tới đầu ngõ, Đường Phong liền, bất chấp tất cả lao theo. Thời còn đi học, Đường Phong cũng đã từng đoạt giải quán quân chạy cự ly ngắn toàn trường, người bình thường không phải là đối thủ của anh, nên phút chốc, Đường Phong đã đuổi tới đầu ngõ, ra đường. Bóng đen và Đường Phong, một trước một sau, truy đuổi trên đường trong đêm tối. Nhờ ánh sáng đèn đường, Đường Phong nhìn thấy bóng đen đó mặc một chiếc áo khoác da, cổ áo dựng đứng, còn đội một chiếc mũ, nên lại càng chẳng nhìn rõ mặt người đó, tốc độ của bóng đen rất nhanh, Đường Phong cũng dốc hết sức lực toàn thân, nhưng vẫn không đuổi kịp! Nhưng, đuổi được một lúc, Đường Phong bỗng phát hiện ra, người đó vốn cũng không quen đường ở đây, bóng đen hoảng loạn không biết chọn đường nào nên lao về phía bờ sông Châu Giang...
“Thằng chó chết!” - lúc bóng đen chạy băng qua đường, vì không nhìn đèn giao thông, nên đã bị một chiếc tắc xi đang phi vùn vụt lao tới đâm phải, khiến người tài xế bật ra câu chửi.
Nhưng bóng đen bị đâm mà chẳng hề hấn gì cả, hắn lập tức đứng phắt dậy băng qua đường, mất hút bên bờ sông. Đường Phong đợi tín hiệu đèn giao thông chuyển xong mới băng qua đường, đến khi anh chạy tới bờ sông thì, bóng đen đã mất tăm từ lâu. Đường Phong nhìn về phía mặt sông, mưa khói bao trùm mịt mùng, giữa mặt sông xuất hiện một xoáy nước nho nhỏ, tâm xoáy nước đang nổi lên một chiếc mũ, đây chính là chiếc mũ mà người ban nãy đội, Đường Phong bất giác nghĩ – lẽ nào người đó nhảy xuống sông rồi?
Khắp người Đường Phong ướt đẫm nước mưa, anh thở dốc, quay người, nhìn xung quanh – đầu đường, một chiếc tắc xi đang đỗ đợi khách, bác tài lơ đãng hút thuốc, dùng ánh mắt kỳ lạ dò xét Đường Phong. Vài chiếc xe con đang đỗ ven đường, Đường Phong không nhìn rõ phía trong xe, anh không biết trong xe có phải cũng đang có đôi mắt chằm chằm nhìn mình hay không. Trong quán bar, mọi người vẫn đang điên cuồng. Trong quán cà phê, vài đôi tình nhân vẫn đang lưu luyến không rời. Trong góc tối bên đường, rút cuộc đang ẩn giấu điều gì? - Lúc này, Đường Phong bỗng nhiên cảm thấy xung quanh có vô số những con mắt đang chăm chú nhìn mình. Không! Đây không phải là thật, tất cả những điều này là sao đây? Ba ngày trước, Tề Ninh rơi xuống chết trước mặt mình, còn hôm nay Lương Vân Kiệt lại bị đâm chết trong ngõ mưa, trời nóng như vậy mà mình lại truy đuổi một bóng đen đội mũ, mặc áo khoác da trên phố giữa đêm? Bóng đen bí hiểm đó lúc này đang ẩn nấp ở đâu đây?

[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]() Huyết chú: bùa máu hoặc lời nguyền bằng máu - ND.

thay đổi nội dung bởi: trangceline2008, 05-03-2012 lúc 10:47 AM
trangceline2008 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 04:15 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.