Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
| Góc dịch các tác phẩm tiếng Anh Cho phép nhiều nhóm cùng dịch 1 tác phẩm để học hỏi kinh nghiệm dịch thuật... |
![]() |
|
|
#1 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: Jul 2011
Nơi Cư Ngụ: tp HCM
Bài gởi: 163
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 3,043 lần trong 162 bài
|
BLACKMAILED BY DIAMONDS, BOUND BY MARRIAGE
SARAH MORGAN ![]() Edit : saobang21. Số chương: 11. Tình trạng dịch: chưa biết.( ^;^). Rating : hot nặng, con nít không được đọc. Nếu không nghe lời có chuyện gì xảy ra không chịu trách nhiệm. ![]() ![]() ![]() Thấy mọi người yêu cầu dữ quá nên mình dịch truyện này trước đã nên tạm thời gác lại tác giả Lisa Kleypas. Hy vọng sẽ hoàn thành sớm. ![]() ![]() ![]() Tóm tắt một chút cho các bạn theo dõi : Viên kim cương Brandizi là viên ngọc gia bảo được truyền cho dòng họ Kyriacou qua nhiều thế hệ. Vì thế , khi Angelina Littlewood vô tình sỡ hữu được nó, Nikos Kyriacou quyết tâm phải đoạt lại từ tay cô. Nhưng Angelina có lý do riêng để giữ nó- và cô cũng muốn dạy cho người Hy Lạp kiêu ngạo này một bài học!. Cách tốt nhất lúc này là đồng ý làm vợ hờ! Nhưng rồi Angie nhận ra sai lầm của mình khi nghĩ đơn giản về việc này, anh ta đòi hỏi yêu cầu: muốn làm chồng và cô sẽ phải thực hiện nghĩa vụ làm vợ sưởi ấm giường cho anh…. thay đổi nội dung bởi: saobang21, 02-06-2012 lúc 09:50 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#2 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Jul 2011
Bài gởi: 21
Xin cảm ơn: 2
Được cảm ơn 28 lần trong 18 bài
|
Vui quá, cám ơn saobang nhiều nhiều, mong suốt ngày được đọc truyện dịch của bạn.
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
kate5299 (03-06-2012), minhtuyentin (03-06-2012)
|
|
|
#3 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: Jul 2011
Nơi Cư Ngụ: tp HCM
Bài gởi: 163
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 3,043 lần trong 162 bài
|
Để tiết kiệm thời gian mình post chương 1 của bạn violet-htth. và xin thông báo luôn mỗi ngày 1 chương nhen các bạn.
CHƯƠNG 1 Âm thanh không thể lầm lẫn được của những bước chân vang vọng khắp các bậc thang bằng đá cổ dẫn đến tầng hầm của viện bảo tàng. Angie Littlewood ngước lên khỏi các ghi chú mà cô đang làm, cô bị phân tâm bởi sự xáo trộn bất ngờ. Tầng trên của bảo tàng đang chứa đầy những khách tham quan nhưng ở dưới này, trong tòa nhà cũ kĩ này, là một sự im lặng đầy tôn kính, một sự im lặng được tạo ra bởi những bức tường đá dày và mục đích nghiên cứu của các nhà nghiên cứu và các nhà khoa học, những người làm việc ở hậu trường. Angie cảm thấy một chút ngạc nhiên khi cô nhìn thấy Helen Knightly xuất hiện ở cửa ra vào. Là một người phụ trách của bảo tàng, Helen thường xuyên phải ở trên tầng trên với khách tham quan vào thời điểm này trong ngày và sự ngạc nhiên của Angie chuyển sang sửng sốt khi cô thấy biểu hiện lo lắng trên khuôn mắt của người đồng nghiệp. “Chị ổn chứ, Helen? Có vấn đề gì à?” “Tôi không biết phải nói chuyện này với cô như thế nào,” Khuôn mắt của Helen hơi tái so với thường ngày và tim của Angie đập loạn nhịp khi tâm trí cô lao về phía trước, dự đoán vấn đề là gì. Rõ ràng là đã có chuyện gì đã xảy ra với mẹ của cô. Gaynor Littlewood đã quá tổn thương bởi những sự việc xảy ra trong sáu tháng qua đến mức Angie thỉnh thoảng thấy sợ khi để bà ở nhà một mình. “Chuyện gì đã xảy ra vậy?” “Có một người nào đó trên lầu yêu cầu gặp cô.” Thở dài kín đáo, Angie cẩn thận đặt những mảnh gốm cổ mà cô đang kiểm tra xuống, nhấc chân lên, nhưng tay cô vẫn còn giữ cây bút. “Nếu đó lại là mẹ tôi thì tôi xin lỗi,” cô khàn khàn nói, chỉnh sửa mắt kiếng và chiếc áo khoác trắng của mình khi cô bước đến trước người phụ trách. “Bà ấy đã rất đau khổ trong suốt sáu tháng qua và tôi đã luôn giải thích rằng bà không thể xuất hiện ở đây mà không thông báo trước.” “Đó không phải là mẹ của cô.” Người phụ trách hắng một tiếng đầy lo lắng, một cử chỉ không làm giảm bớt cảm giác không thoải mái đang tăng lên trong cô một chút nào cả. Nếu đó không phải là mẹ cô thì ắc hẳn đó là về vấn đề kinh phí. Các bài nghiên cứu thì luôn bấp bênh và tiền thì luôn thiếu hụt. Cô đột nhiên cảm thấy hoảng loạn. Làm thế nào mà họ có thể xoay xở nếu không có tiền từ công việc của cô? Angie mở miệng định nhắc lại cho Helen biết là nhưng những tiếng bước chân nặng nề của nam giới trên cầu thang làm cô xao lãng. Cô liếc nhìn về phía cửa khi một người đàn ông đi vào phòng mà không đợi bất kì sự cho phép hay giới thiệu nào. Trong một khoảnh khắc ngắn, Angie nhìn anh ta chằm chằm, sự chăm chú đó của cô bị bắt gặp bởi sự mạnh mẽ và hoàn hảo trên khuôn mặt điển trai đầy lạnh lùng của anh ta. Anh ta trông giống một trong những vị thần trong thần thoại Hy Lạp, cô nghĩ, tâm trí cô lại lang man như khi cô nghiên cứu một bộ xương hoàn hảo, một quai hàm đầy nam tính và một cơ thể khỏe mạnh, rắn chắc. Tất cả những thần thoại Hy Lạp mà cô từng đọc dồn dập xuất hiện trong đầu cô và trong một khoảnh khắc cực kì đáng lo ngại, cô đã tưởng tượng anh ta bị tước đi thắt lưng, những cơ bắp màu đồng sáng lấp lánh với những giọt mồ hôi khi anh ta cố gắng chiến đấu với Minotaur hay những sinh vật đáng sợ khác trong khi người phụ nữ không may nào đó nằm xiềng xích trên sàn đang chờ để được cứu thoát. “Tiến sĩ Littlewood? Angie!” Giọng của Helen đủ sắc nhọn để làm nhiễu loạn tầm nhìn của Angie và làm cô rùng mình ớn lạnh, nhắc cô rằng các nhà tài trợ không mong đợi vào sự mơ mộng của các nhà khảo cổ học. Và người đàn ông này rõ ràng là một người nào đó cực kì quan trọng. Anh ta mang đến một bầu không khí không thể lầm lẫn được của mệnh lệnh và uy quyền và mắt cô trượt sang hai người đàn ông đứng sẵn ở cửa phía sau anh ta. Thái độ của họ rất nghiêm nghị và thận trọng, thêm vào đó cô cảm thấy người đàn ông này có ảnh hưởng quyền lực rất lớn; anh ta có thể xem xét thực hiện một cống hiến cực kì to lớn cho bảo tàng. Mặc dù, cô thích được rời đi trong yên lặng để làm công việc nghiên cứu của mình nhưng cô cũng nhận biết được rằng các bài báo cáo tồn tại được là nhờ một số tổ chức hay các các nhân nào đó hào phóng về mặt tài chính. Rõ ràng, Helen Knightly đang hy vọng cô vẫy cờ hoan nghênh và tạo một ấn tượng ấn tốt, chính vì thế mà cô phải dằn bản tính dè dặt của mình xuống, lờ đi một niềm tin sâu xa rằng một người đàn ông quyến rũ và tinh tế như thế này không bao giờ nhìn những người phụ nữ như cô lần thứ hai, và cô bước tới trước. Không quan trọng là mình đẹp hay trang nhã, cô vững tin bảo mới chính mình như thế. Cô đã tốt nghiệp tốp đầu trường đại học Oxford. Cô nói lưu loát được năm thứ tiếng, bao gồm tiếng Latin và Hy Lạp, và bản điểm của cô thì xuất sắc. Nếu anh ta quan tâm đến việc tài trợ một vị trí tại viện bảo tàng, thì sẽ có rất nhiều phẩm chất sẽ làm anh ta quan tâm. “Tôi rất hân hạnh được gặp anh.” Vẫn cầm cây bút, Angie đưa tay ra và nghe thấy Helen tạo ra những âm thanh lo lắng. “Angie, đây không phải là – Ý tôi là, tôi có lẽ nên giới thiệu với cô,” Bà ta bắt đầu, nhưng người đàn ông đã bước tới trước và bắt lấy bàn tay mà Angie đưa ra. “Cô là Littlewood?” Giọng nói đầy mạnh mẽ. Cái nắm chặt của những ngón tay màu đồng khỏe mạnh rất hợp với sức mạnh tỏa ra từ cơ thể của anh ta. Mà anh ta trông giống với vị thần nào nhất nhỉ? Thần Apollo? Thần Ares? Cô cảm thấy tâm trí mình lại lan man một lần nữa cho đến khi cô nghe thấy giọng nói của Helen ở xung quanh. “ Đây là ngài Nikos Kyriacou, Angie, chủ tịch tập đoàn đầu tư Kyriacou.” Một cái tên Hy Lạp ư? Nhận ra sự trùng hợp với so sánh mà mình đang làm, Angie gần như là mỉm cười, rồi thì những lời nói của Helen và sự nhấn mạnh cấp bách trong giọng điệu của bà ấy cuối cùng cũng khiến cô để ý. Nikos Kyriacou. Cái tên đó treo lơ lửng trong không khí như một mối đe dọa tăm tối, sâu sắc và rồi hiện thực đã bùng nổ trong đầu của Angie và cô rút nhanh tay mình ra khỏi anh ta và bước thụt lùi về phía sau, cô sốc đến mức cây bút mà cô đang cầm rơi lách cách xuống sàn. thay đổi nội dung bởi: saobang21, 02-06-2012 lúc 10:27 PM |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#4 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: Jul 2011
Nơi Cư Ngụ: tp HCM
Bài gởi: 163
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 3,043 lần trong 162 bài
|
Cô chưa từng nghe tới tập đoàn đầu tư Kyriacou nhưng cô đã nghe đến cái tên Nikos Kyriacou. Trong suốt sáu tháng qua, cái tên của anh ta luôn ở trên môi của mẹ cô khi bà khóc nức nở đến khi ngủ mỗi đêm.
Rõ ràng nhận thức được sự căng thẳng đột ngột leo thang trong phòng, Helen hắng giọng và chỉ về phía cửa. “Có lẽ tất cả chúng ta nên” “Hãy để chúng tôi lại.” Cái nhìn tăm tối, lạnh lẽo vẫn dán chặt vào Angie. Nikos Kyriacou ban hành mệnh lệnh mà không có một chút do dự hay nhượng bộ yếu ớt nào trong cách cư sử và xã giao. “Tôi muốn nói chuyện riêng với cô Littlewood.” “Nhưng” “Sẽ ổn thôi mà, chị Helen.” Angie phát âm một cách khó khăn. Còn xa lắm mới ổn được. Cô đã có thể cảm thấy đầu gối của mình run rẩy. Cô không muốn bị để lại một mình với người đàn ông này. Thực tế là anh ta thô lỗ đến không ngờ. Cô đã đi đến kết luận rằng anh ta là một người đàn ông không có một chút lễ nghi nào – một người đàn ông không hề có tí đạo đức hay nguyên tắc xử thế nào cả. Bây giờ thì cô đã biết anh ta giống vị thần nào nhất rồi. Thần Ares, cô nghĩ. Vị thần của chiến tranh. Lạnh lùng và đẹp trai nhưng mang lại sự chết chóc và phá hủy. Bờ vai mảnh khảnh của cô thẳng ra khi cô chuẩn bị ứng phó với cuộc xung đột. Đây không phải là lúc để tỏ ra đáng thương. Vì gia đình mình, cô phải dũng cảm đương đầu với anh ta. Vấn đề là, cô ghét các cuộc xung đột. Em gái cô có tiếp tục chế giễu cô vì cô luôn luôn chọn con đường hòa bình? Cuộc tranh luận duy nhất khiến cô quan tâm là cuộc tranh luận học tập. Tất cả những gì cô muốn là rời khỏi đây trong hòa bình với công trình nghiên cứu của mình. Nhưng đó không phải là một sự chọn lựa. Nhìn anh ta chằm chằm, cô đã quyết định rằng anh ta lạnh lùng và đáng sợ đúng như tiếng tăm của mình và đột nhiên tất cả những gì cô muốn là bỏ chạy. Nhưng rồi cô nhớ đến người em gái của mình khi còn là một đứa trẻ, rực rỡ và hoàn hảo, luôn tươi cười. Và cô nhớ đến hình ảnh thổn thức, suy sụp của mẹ – nhớ đến tất cả những điều mà cô quyết tâm phải nói với Nikos Kyriacou nếu cô gặp trực tiếp anh ta. Tại sao cô lại sợ hãi khi ở một mình với anh ta kia chứ? Anh ta có thể làm những việc gì với gia đình cô nữa mà anh ta chưa làm sao? Tia nhìn nhiễu loạn, tăm tối của anh ta vẫn dán chặt vào khuôn mặt cô khi anh ta đợi cho những tiếng động từ bước chân của Helen nhỏ dần. Anh ta sẽ hoảng sợ, cô phải cho anh ta điều đó. Vì có thể trực tiếp nhìn cô mà không xuất hiện một chút cảm giác hối hận nào. Chỉ khi anh ta chắc chắn rằng Helen Knightly đã đi ra khỏi tầm có thể nghe thấy được thì anh ta mới nói. “Đầu tiên, tôi mong muốn được gửi lời chia buồn của mình đến cái chết của em gái cô.” Sự thẳng thắn đó làm cô sốc nhiều như thái độ đạo đức giả trong lời bày bỏ của anh ta. Những lời nói đó có ý nghĩa nhiều hơn nếu chúng được nói với một giọng mềm mỏng nhưng giọng của anh ta thì quá khô cứng. Sự lạnh lùng mà được tiêm vào lời bày tỏ đó không biết làm thế nào đã biến sự thương cảm thành một sự sỉ nhục. Cô hít thật sâu và nỗi đau như đâm xuyên qua người cô. “Lời chia buồn của anh à?” Miệng cô khô rang đến mức cô gần như không thể nói được lời nào. “ Lần tới, nếu anh có gửi lời chia buồn của mình, ít nhất cũng hãy cố gắng và nhìn như thể là anh hiểu ý nghĩa của chúng. Trong trường hợp này, sự thương cảm của anh đã vượt ra khỏi phạm vi rồi, anh không nghĩ thế à? Thực tế, tôi nghĩ anh hoàn toàn có đầu óc khi đến đây và đưa ra ‘lời chia buồn’ sau những gì mà anh đã làm!” Đó là lần đầu tiên cô nói với mọi người theo kiểu như thế và cô với tay ra, vịn vào cái bàn, cô cần một sự nâng đỡ. Một cái cau mày đã chạm đến khuôn mặt đẹp trai, kiêu hãnh của anh ta, như thể anh ta không quen với việc bị đặt câu hỏi hay bị chỉ trích. “ Cái chết của em gái cô tại biệt thư của tôi thật sự là đáng tiếc nhưng” “Thật sự là đáng tiếc ư?” Cô, người chưa bao giờ lớn tiếng, người luôn luôn ưa thích các cuộc tranh luận có căn cứ và logic hơn là những cuộc gây hấn không có đầu óc, bây giờ đã lớn tiếng. Hình ảnh của đứa em gái bay qua tâm trí cô. Đứa em gái mà cô không còn bao giờ có thể ôm và cười một lần nào nữa. “Đáng tiếc ư? Đó có phải là cách anh biện minh cho chính mình không, ngài Kyriacou? Đó có phải là cách anh xoa dịu lương tâm của mình không? Làm thế nào mà anh có thể ngủ vào mỗi tối…” Một cái gì đó nguy hiểm lóe lên trong đôi mắt đen của anh ta. “Tôi không có khó khăn gì khi đi ngủ vào mỗi tối cả.” Cô đột nhiên cảm nhận được nhịp tim mình đang đập thình thịch và lòng bàn tay thì trở nên ẩm ướt. Bản năng thôi thúc cô phải có một cuộc gây hấn bằng bạo lực nhưng theo một cách nào đó, cô phải phản bội lại sự thôi thúc đó bởi vì hai người đàn ông ở cửa ra vào bất ngờ tiến về phía trước, sẵn sàng can thiệp. Angie nhận ra cô thật sự đã quên mất sự hiện diện của họ. “Họ là ai vậy?” “Vệ sĩ của tôi.” Nikos Kyriacou đuổi họ đi với một cử chỉ thiếu kiên nhẫn và họ đi chỗ khác, để Angie lại một mình với một người đàn ông mà cô không bao giờ muốn gặp trên thế giới này. “Tôi có thể hiểu được tại sao một người đàn ông như anh lại phải cần vệ sĩ nếu anh đối xử với mọi người theo cái cách mà anh đối xử với em gái tôi! Rõ ràng, anh là đồ không có lương tâm!” Cô đặt hai bàn tay của mình lên trên bàn. Phải làm như thế nếu không cô sẽ phải đấm anh ta một cú thật mạnh. “Em gái tôi chết vì rơi từ trên balcony của anh và anh thì đang đứng ở đó và bảo với tôi rằng lương tâm của anh trong sạch?” Sự căng thẳng xuất hiện quanh cái miêng như chạm khắc của anh ta. “ Đã có một cuộc điều tra hết sức dầy đủ của cảnh sát và một bản khám nghiệm tử thi đã được công bố. Kết luận cuối cùng thì đó là một cái chết do tai nạn.” Lời phát biểu dứt khoát, có căn cứ, không bao hàm một chút cảm xúc nào khiến cơn giận dữ của cô tăng lên đến cấp độ nguy hiểm. Cô không biết là mình có thể thấy giận dữ đến như thế này. Đó là bởi vì cô không được có cơ hội để bộc lộ cảm xúc của mình, cô tự nói với chính mình. Cô quá bận rộn chăm sóc mẹ của mình. Chỉ vào ban đêm khi cô được có cơ hội dừng lại và suy nghĩ thì đầu cô lại tràn ngập những suy nghĩ về em gái mình. Đứa em gái bé bỏng của cô. Người mà cô yêu nhất trên thế giới này. Những giọt nước mắt trực trào ra khỏi mắt cô và cô chớp mắt để xua chúng đi. “ Một cái chết do tai nạn. Tất nhiên rồi. Còn gì nữa không?” Cô không thể giữ sự mỉa mai ra khỏi giọng nói của mình. “Anh là một người rất có thế lực phải không, ngài Kyriacou?” Cơ thể to lớn của anh ta sững lại. “Tôi không chắc cô ngụ ý điều gì, cô Littlewood, nhưng tôi nên cảnh báo là cô hãy cẩn thận.” Có một thứ gì đó trong giọng nói của anh ta khiến cô rùng mình mặc dù cô không hiểu chính xác đó là cái gì bởi vì anh ta vẫn không lớn tiếng hay biểu lộ bất cứ điều gì ngoài khả năng kiểm soát đến mức tối đa. Cô nhớ mình đã từng đọc một bài báo kinh tế mà đã miêu tả Nikos Kyriacou như là một người lạnh lùng, tàn nhẫn và đáng sợ và cô chợt hiểu ra rằng lý do tại sao người phóng viên đó lại có thể đi đến kết luận như vậy. Thái độ bình tĩnh lãnh đạm, nghiêm nghị của anh ta hoàn toàn trái ngược với những cảm xúc đang sục sôi trong cô. Bình thường, cô cũng sẽ tự cho là mình có thể bình tĩnh được như thế nhưng cô đã nhanh chóng khám phá ra rằng sự đau đớn làm làm những điều thất buồn cười đối với một co người. Cô đã khám phá ra nhiều phần trong tính cách của mình mà cô chưa bao giờ nghĩ chúng tồn tại cả – những sự thôi thúc mạnh mẽ mà chưa bao giờ được bộc lộ ra trước đây – xóa sạch những biểu hiện hợm hĩnh khỏi gương mặt đẹp trai một cách khiếm nhã của anh ta. |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#5 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: Jul 2011
Nơi Cư Ngụ: tp HCM
Bài gởi: 163
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 3,043 lần trong 162 bài
|
“Tiến sĩ Littlewood.” Cô nâng cằm lên và sửa lại lời nói của anh ta với giọng điệu mà cô chỉ dành cho những sinh viên kiêu ngạo nhất khi cô giảng dạy tại trường đại học.
“Và anh đừng có mà làm cho tôi sợ.” “Tiến sĩ, tất nhiên rồi. Tiến sĩ Angelina Liitlewood. Và mục đích chuyến viếng thăm này của tôi không phải là làm cho cô sợ.” Anh ta nhếch cười và ý nói rằng nếu muốn làm cho cô sợ thì đó sẽ là một nhiệm vụ hết sức dễ dàng. Cô siết chặt các ngón tay của mình. “Tôi không dùng cái tên Angelina.” Với cô, đó là một cái tên lố bịch. Một cái tên phù hợp với một kiểu phụ nữ hoàn toàn khác – một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, chứ không phải một nhà khảo cổ học đơn giản, chăm chỉ. "Tôi thích được gọi là Angie hơn, anh sẽ nhận thức được nếu anh biết điều đầu tiên về tôi.” Tia nhìn khắc nghiệt vẫn không di chuyển khỏi mặt cô. “ Tôi biết về cô rất nhiều. Cô tốt nghiệp ngành khảo cổ học cổ đại, một bằng tiến sĩ trong ngành khảo cổ học Địa Trung Hải và cô chuyên về nghệ thuật và đồ gốm của người Hy Lạp cổ đại. Một bản thành tích khá ấn tượng đối với một người trẻ như cô. Hãy nói với tôi, Tiến sĩ Littlewood’ anh ta nhẹ nhàng nhấn mạnh vào chức vị của cô để cô không thể phớt lờ đi’—cô thấy có cần thiết khi giấu mình sau những tấm bằng cấp đó không?” Vẫn chưa hết sốc khi khám phá ra anh ta biết quá nhiều điều về mình, Angie siết chặt hai tay trên bàn hơn nữa. “ Chỉ khi tôi tin chắc mình được tài trợ.” “Đó là những gì cô nghĩ à?” Anh ta quan sát cô thật gần, đôi mắt anh ta trượt qua chiếc áo khoác trắng, đôi kính và mái tóc rối bù được buộc lại gọn gàng ở phía sau đầu của cô. “Cô không có gì là giống em gái mình phải không?” Dù cố ý hay không, anh ta cũng đã sử dụng loại vũ khí gây ra một vết thương nghiêm trọng nhất. Cô quay lưng lại, cố không để lộ nỗi đau xót mà những lời nói của anh ta đã gây ra. Cô biết cô không giống Tiffany – từ lâu cô đã chấp nhận sự thật rằng họ hoàn toàn khác nhau gần như là trên mọi phương diện. Nhưng những sự khác biệt ấy không ảnh hưởng gì đến mối quan hệ mà họ đã chia sẻ. Thậm chí ngay cả khi Tiffany chuyển đổi từ một đứa trẻ chu đáo thành một cô thiếu niên ương bướng, ủ rũ, Angie vẫn rất yêu con bé. Dù biết họ có rất ít điểm chung cũng không xoa dịu nỗi đau về cái chết của em gái mình một chút nào. Nếu bất kỳ điều gì làm nó tồi tệ hơn thì đó là bởi vì Angie lúc nào cũng cảm thấy mặc cảm tội lỗi gặm nhấm mình, rằng cô đã không cố gắng hơn nữa để gây ảnh hưởng lên đứa em gái còn non dại của cô. Để thuyết phục con bé sửa đổi cách cư xử của mình. Và mặc cảm tội lỗi đó càng tăng lên bởi sự ám ảnh thường xuyên của mẹ cô với cụm từ: ‘chuyện gì sẽ xảy ra nếu’. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Angie không tán thành những ham muốn vui chơi của Tiffany? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Angie không quá chán nản và lao đầu vào công việc? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô bay đến Hy Lạp và giữ Tiffany ở bên cạnh? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ở với em gái mình vào cái đêm tai nạn xảy ra? Bị tra tấn bởi những ý nghĩ cứ trở đi trở lại ấy, Angie nhấc tay lên và xoa bóp trán của mình để làm giảm nỗi đau. Cô đã gần như bắt đầu tin rằng cô có một phần trách nhiệm trong cái chết của Tiffaany – bởi việc cho phép em gái mình tiếp tục lao xuống con đường tự hủy diệt. Bởi việc không cố gắng giữ con bé tránh xa những tên đàn ông như Nikos Kyriacou. “Cô đã đọc bản báo cáo rồi chứ?” Lạnh lùng và tàn nhẫn, giọng nói của anh ta tiếp tục dày vò cô và cô quay lại, hiểu đầy đủ nghĩa câu hỏi của anh ta mà không chút khó khăn. “Nếu anh đang hỏi liệu tôi có biết việc con bé uống rượu không, thì câu trả lời là có,” cô nhẹ nhàng đáp, để ý thấy sự ngạc nhiên lóe lên trong mắt anh ta. “Cái gì? Anh nghĩ là tôi không biết ư? Hay anh nghĩ là tôi phủ nhận sự thật đó?” “Bởi vì rõ ràng cô buộc tôi chịu trách nhiệm về vụ tai nạn mặc dù sự thật là bản báo cáo đã tuyên bố gia đình tôi hoàn hoàn vô tội và không phải chịu trách nhiệm gì cả, tôi nghĩ những sự thật đó có thể đã vô tình buột ra khỏi cửa miệng cô.” Cô nhìn anh ta chằm chằm trong sự hoài nghi. “Những sự thật đó là Tiffany còn trẻ, ngài Kyriacou ạ. Con bé tổ chức sinh nhật lần thứ mười tám của nó chỉ mới hai tháng trước khi con bé bắt đầu làm việc cho một trong các khách sạn của anh. Hầu hết những người mười tám tuổi đều uống rượu vào thời điểm đó hay nói cách khác; đó là một phần của việc chuyển sang tuổi trưởng thành.” “Cô cũng vậy chứ, tiến sĩ Littlewood?” Cô cau mày. “Tôi không thấy có sự liên quan nào trong câu hỏi đó.” “Thật chứ?” anh ta cười phớt, anh ta bình tĩnh đến phát bực, đến mức cô tự hỏi liệu anh ta có phải là một luật sự được đào tạo hay không. Anh ta dường như cố bẫy cô vào những lời nói mà sẽ tuyên bố anh ta không phải chịu trách nhiệm gì hết. “ Nếu anh cho rằng tình trạng hơi say rượu của Tiffany theo một cách nào đó sẽ miễn tội cho anh thì tôi e là mình không hiểu mọi chuyện theo cách đó. Tôi thấy thái độ bàng quan của anh chẳng khác nào một sự xúc phạm trong hoàn cảnh này. Anh là lý do con bé uống rượu vào đêm hôm đó. Tất cả là lỗi của anh!” Tại sao cô lại tránh sự đối đầu trong quá khứ nhỉ? Nó thật sự là một giải phóng đáng kể để có thể nói chính xác những gì mà mình nghĩ. Rõ ràng, không bị kích động bởi lời buộc tội của cô, Nikos nhướng mày với một sự đánh giá chua chát. “Cô nghĩ là tôi đổ chai rượu vào môi cô ta đấy à?” “Tôi nghĩ anh có thể đã làm như vậy. Trong hoàn cảnh thông thường, anh và em gái tôi sẽ không bao giờ băng qua cùng một con đường nhưng bất hạnh thay, số phận đã ném hai người lại với nhau.” “Số phận ư?” Sự mỉa mai trong giọng nói của anh ta càng dày vò cô nhiều hơn nữa. Cô không biết anh ta đang ngụ ý điều gì nhưng rõ ràng có một điều gì đó xúc phạm. “Em gái tôi là phục vụ! Con bé đã kí một hợp đồng hai năm với khách sạn của anh! Vai trò duy nhất của con bé tại những bữa tiệc của giới thượng lưu là rót champagne vào ly cho những người như anh!” Giọng cô vang vọng khắp những bức tường đá của bảo tàng, cô thở thật sâu và buộc mình phải hạ thấp giọng lại. Đã có quá đủ lời đồn thổi xung quanh gia đình cô rồi. Cô không cần nhiều hơn. “Tiffany còn trẻ và trong sáng và anh đã lợi dụng điều đó. Anh hoàn toàn ở ngoài ở những mối quan hệ của con bé, ngài Kyriacou ạ, và lẽ ra anh nên nhận ra điều đó cho dù thậm chí nếu con bé không nhận ra. Anh lẽ ra nên bị mắc kẹt với những cô người mẫu, diễn viên hay những người phụ nữ mà hiểu luật các trò chơi mà anh chọn để chơi. Nhưng anh chỉ không thể cưỡng lại được em gái tôi, phải không?” Giọng cô vang lên với một sự khinh miệt. “ Anh đã lợi dụng sự ngây thơ của con bé và làm tan vỡ trái tim nó.” Một sự im lặng căng thẳng kéo dài. Và trong suốt sự im lặng đó, anh ta quan sát gương mặt cô với một mức độ tập trung đáng lo ngại. “ Phí bảng tính cách của em gái cô không phải là mong muốn của tôi,” anh ta thở ra, “nhưng rõ ràng chúng ta có một sự giải thích khác nhau đáng kể về các sự kiện cũng như nhân cách của em gái cô.” “Tất nhiên rồi! Làm thế nào mà anh có thể sống thoải mái với lương tâm của mình kia chứ? Anh rõ ràng đã cố tự thuyết phục mình rằng anh hoàn toàn vô tội. Nhưng sự thật là Tiffany chưa bao giờ có được một người bạn trai theo đúng nghĩa cho đến khi con bé đến Hy Lạp và anh” Cô vỡ ra, má cô đỏ bừng lên và anh ta nghiêng cái đầu đẹp trai, kiêu hãnh của mình đầy nghi vấn. “—và tôi?” Lời thúc giục của anh ta nhẹ nhàng một cách chết người. “ Làm ơn đừng có tính thêm tôi vào, tiến sĩ Littlewood. Làm ơn hãy làm sáng tỏ cách cư xử của tôi trước cô em gái ngây thơ của tôi. Tôi thú nhận là mình bị quyến rũ bởi tầm nhìn lập dị của cô về thế giới đấy. Rõ ràng, cô đã trải qua một phần đáng kể cuộc sống của mình sâu trong các viện bảo tàng và các trường đại học.” Tại sao, cô tự hỏi trong sự ngạc nhiên im lặng, phụ nữ lại thấy anh ta cực kỳ hấp dẫn cơ chứ? Là cảm giác nguy hiểm ư? Ý thức về mối đe dọa chăng? Nó giống như đang đối mặt với một con hổ với những móng vuốt có vỏ bọc, biết rằng sẽ có rất ít cơ hội để trình diễn sức mạnh chết người của mình. Sự thật, anh ta đẹp trai một cách lạ thường nhưng tính cách của anh ta lạnh lùng, xa cách khiến cô rùng mình. Angie nghĩ đến tất cả những điều mà mẹ cô đã nói về Nikos Kyriacou. Nghĩ đến những tấm ảnh mà cô đã giữ về người đàn ông này. Cái sự thật mẹ cô đã tự hào về sự gắn bó mới mẻ, đầy lãng mạn này của em gái cô đã lấp đầy trong Angie nỗi thất vọng khủng khiếp. “Người đàn ông này già hơn em gái con ít nhất là mười lăm tuổi,” cô chỉ ra, nhưng mẹ cô chỉ đơn thuần nhún vai một cách tùy tiện. “Anh ta rất giàu, Angie, đấy là chưa đề cập đến chuyện anh ta rất có ảnh hưởng. Bất kể chuyện gì xảy ra bây giờ, con bé cũng đã làm rồi. Ở cùng anh ta sẽ cho con bé lối đi vào thế giới mà con bé sẽ không bao giờ có cơ hội để bước vào nếu không ở trong vòng tay của anh ta. Họ nói anh ta có hàng tỷ – rằng anh ra rất xuất sắc trong lĩnh vực kinh doanh. Quá khôn ngoan. Anh ta hẹn hò với những siêu mẫu và diễn viên, nhưng không bao giờ nhiều hơn vài tuần bởi vì rõ ràng là anh ta không hề có ý định kết hôn. Nhưng tuy nhiên, anh ta đã nhìn Tiffany của chúng ta trong ít nhất là sáu tuần rồi. Đó thật sự là nghiêm túc đấy. Con có thể tin được không?” Cô có một sự hoài nghi lớn khi tin điều đó. “Tại sao một người đàn ông như Nikos Kyriacou lại thích Tiffany?” Nếu anh ta thực sự không ngoan như lời đồn đại, thì Tiffany, người mà có các kỹ năng nói chuyện không bao giờ vượt xa khỏi thời trang và kiểu tóc, chắc chắn sẽ làm anh ta chán trong vài phút. Cô yêu em gái mình, nhưng tình yêu đó không làm cô quên đi sự thật. Mẹ cô cứng người trước câu hỏi. “Tiffany thật sự rất xinh đẹp,” bà chống chế, “ và một người đàn ông Hy Lạp truyền thống đánh giá sắc đẹp của người phụ nữ, chứ không phải là trí óc. Mẹ không hy vọng con hiểu bởi ý kiến của con về một đêm tuyệt vời là dán chặt cái mũi của mình vào một quyển sách to tướng nào đó với những hàng chữ dài loằng ngoằng viết bằng tiếng nước ngoài, nhưng khi một người đàn ông trở về nhà sau một ngày làm việc kiếm tiền vất vả thì anh ta hy vọng một thứ gì đó kích thích hơn là một cuộc nói chuyện. Con không biết bất cứ thứ gì về điều đó cả.” Angie đưa ra lời xì xầm chế nhạo, tự hỏi tại sao những người đàn ông thông minh lại trở thành những tên đần độn khi đối mặt với một khuôn mặt xinh đẹp. Cô đã nhìn thấy điều đó ở cha cô. Rõ ràng là Nikos Kyriacou cũng thiếu kiềm chế như thế khi đến với phụ nữ. Mẹ cô đã đúng. Có một vài điều gì đó mà cô không hiểu và sẽ không bao giờ hiểu. Nhìn anh ta bây giờ, trong tâm trí cô không có chút nghi ngờ nào về việc trách nhiệm cho cái chết của em gái cô được đặt ở đâu. “Tiffany rất ngây thơ. Tệ nhất thì con bé chỉ hơi ngốc một chút.” “Cô nghĩ vậy sao?” Cô nghĩ mình đã nhận thấy một tia nhìn nảy lửa nguy hiểm trong đôi mắt đen sẫm của anh ta nhưng nó tan biến như thường lệ và anh ta vẫn kiểm soát hơn bao giờ hết. Không giống như cô. Cô cảm thấy những sợi dây kiểm soát cuối cùng đang trượt khỏi mình. Tự bảo với chính mình rằng hoàn toàn là không thể khi khẩn cầu lương tâm của một người đàn ông mà rõ ràng là không sở hữu nó, Angie bắt đầu một sự bảo vệ mãnh liệt cho em gái mình. “Anh được cho là một người đàn ông tinh tế của thế giới. Tôi không thể tin được là anh không thể nhìn thấy cái gì bên dưới mái tóc vàng hoe và khuôn mặt trang điểm của con bé. Tôi không thể tin được là anh không biết sự thật về con bé.” “Tôi biết tất cả về cô ta,” anh ta thẳng thừng đáp, một cơ bắp nhỏ giật giật trên gò má gầy gò của anh ta, “nhưng tôi đang bắt đầu tự hỏi liệu cô có như thế không.” “Tôi biết em gái tôi luôn ăn mặc và hành động theo cái cách mà con bé bị cho là già hơn tuổi thật sự của nó. Nhưng con bé vẫn là một đứa trẻ. Con bé không chơi theo những nguyên tắc của anh và anh lẽ ra phải biết điều đó! Anh lẽ ra không bao giờ nên hứa những lời hứa giả dối.” Anh ta hít vào một cách gay gắt và nheo mắt lại. “ Tôi được cho là đã hứa những điều gì nào?” Angie lắc đầu, không thể tin được là anh ta thậm chí trơ tráo phủ nhận những việc mà mình đã làm. “anh tuyên bố sẽ kết hôn với con bé và cả hai chúng ta đều biết chuyện đó không bao giờ xảy ra. Theo một tài liệu đáng tin cậy thì hôn nhân không bao giờ xuất hiện trong chương trình nghị sự của anh.” |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#6 |
|
Mọt sách
Tham gia ngày: Jul 2011
Nơi Cư Ngụ: tp HCM
Bài gởi: 163
Xin cảm ơn: 7
Được cảm ơn 3,043 lần trong 162 bài
|
Một sự im lặng căng thẳng kéo dài. “Điều gì khiến cô nghĩ tôi đã hứa là sẽ kết hôn với cô ta?”
“Bởi vì con bé đã nói với tôi! Tôi chắc chắn rằng anh đã hy vọng là con bé đã giữ bí mật lời cầu hôn của anh. Thật bất lợi cho anh làm sao khi con bé đã không làm thế!” Hai bàn tay cô run rẩy, Angie với lấy túi xách và lục lọi bên trong để lấy điện thoại di động của mình. “Con bé đã gửi cho tôi một tin nhắn hai tuần trước khi chết. Hai tuần trước khi con bé ngã từ trên balcony của anh xuống, ngài Kyriacou ạ.” Anh ta đứng yên một cách ngượng ngùng. “Đưa tôi xem.” Cô cuộn đoạn đoạn tin nhắn xuống và dừng lại khi thấy chữ ‘Tiffy’. Cái tên nghẹn ở cổ họng cô. “Nó nói: ‘N sẽ cưới em. Vui quá!’ Con bé còn sống khi gửi tin nhắn này.” Cô ấn mạnh chiếc điện thoại vào tay anh ta và nuốt một cách khó nhọc. Cô sẽ không khóc. “Con bé yêu anh và nó rất hạnh phúc. Tin nhắn tiếp theo được gửi vào cái đêm con bé ngã. Đọc đi, tại sao lại không chứ?” “‘Vừa phát hiện ra sự thật về N. Hận anh ta.’” Anh đọc to những từ ấy, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay mình, một sự căng thẳng có thể nhìn thấy được. “Vậy đó là sự thật. Cô ta mong đợi một cuộc hôn nhân,” Anh ta thở ra và Angie bật cười vô cảm. “Và tạo sao điều đó lại gây sốc với anh như vậy? Bởi vì con bé lẽ ra nên biết chuyện đó tốt hơn là đi tin anh khi anh hứa sẽ cưới nó? Tiff là một cô gái trẻ và giống như mọi cô gái trẻ khác, đầu của con bé chứa đầy những cái kết thúc hạnh phúc và lãng mạn. Anh nên nhớ nếu lần tới anh có tận hưởng sự vui thú với một cô gái mới lớn. Con bé không phù hợp cho một người đàn ông như anh và anh đã làm tan vỡ trái tim nó! Có lẽ đó là lý do tại sao con bé uống rượu vào đêm đó. Con bé khám phát ra anh là thật sự là loại người nào!” Một điều gì đó nguy hiểm lóe lên trong mắt anh ta. “ Cô không biết tôi là loại người nào đâu, tiến sĩ Littlewood.” “Tôi biết em gái tôi lẽ ra không bao giờ nên ở bất kì nơi nào gần với anh! Mỗi lần tôi mở báo, anh lại ở với người phụ khác.” Một người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ. “Rõ ràng là anh xem tình dục với phụ nữ chỉ là một trò giải trí không hơn không kém.” Trạng thái căng thẳng của anh ta tăng lên đáng kể. “Và cô luôn tin những gì mà mình đọc được trên báo sao?” “Không phải tất cả mọi chi tiết, tất nhiên là không. Tôi không ngốc. Nhưng không có lửa làm sao có khói.” “Điều đó là đúng chứ?” “Nó mang lại cho chúng tôi câu hỏi một người đàn ông như anh đã làm gì với một cô gái như Tiffany.” “Tôi chắc chắn ràng cô sẽ bảo với tôi cô biết nhiều về tôi từ một nguồn thông tin đáng tin cậy. Giọng nói sắc sảo của anh ta làm cô cứng người lại. “Đừng có chơi tôi và đừng có bao giờ đùa giỡn về cái chết của em gái tôi!” “Tin tôi đi, Tôi chưa bao giờ xem bất kì điều gì về em gái cô là buồn cười cả, ít nhất là về cái chết của cô ta.” Có một điều gì đó trong sự tĩnh lặng quá mức của anh ta làm cô ngày càng khó chịu và đột nhiên sự tranh đấu thoát ra khỏi cô và cô chỉ muốn anh ta rời đi. Cô ngồi sụp xuống ghế và chà xát hai bàn tay lên chiếc quần hải quân của mình. “Làm ơn đi đi.” Giọng cô khàn khàn, cô tháo đôi kính của mình xuống và nhìn lên anh. “Tôi không biết tại sao anh lại đến đây, nhưng tôi muốn anh rời khỏi đây ngay bây giờ. Và tôi muốn anh hứa sẽ không đến gần mẹ tôi.” Cái nhìn lạnh lùng đọng lại trên khuôn mặt cô và anh ta cau mày. “Tại sao cô lại mang kính?’ “Xin lỗi?” Một câu hỏi lạc đề quăng vào cô và cô chớp mắt trong sự ngạc nhiên khi nhìn nhìn chằm chằm lên anh ta. Lần đầu tiên cô để ý thấy hàng lông mi rất dày và đen, làm mềm lại những đường nét cứng nhắc khác trên khuôn mặt đẹp trai của anh ta. “Tôi rất cần chúng cho công việc, để nhìn thấy thật chi tiết, nhưng tôi không hiểu tại sao anh lại” “Cô nên đeo kính áp tròng. Nó không bù đắp cho tính cách quái gở của cô nhưng ít nhất nó sẽ làm ngoại hình của cô dịu dàng và nữ tính hơn.” Cô thở hổn hển vì sự xúc phạm, chỉ là xấu hổ vì bản chất cá nhân hơn là lời bình luận tâng bốc của anh ta. Cô không nên quan tâm, cô nhắc nhở chính mình. Trong suốt cuộc đời cô, mẹ cô đã bình luận những lời tương tự như thế về ngoại hình của cô. Angie, mặc bộ đồ này. Angie, cắt kiểu tóc này. Angie, trang điểm như thế này. Cô dường như không thể hiểu ăn mặc có thể tạo nên một sự khác biệt nào. Đứa con gái lớn của bà rất đơn giản. Cô được sinh ra đơn giản và sẽ chết đi đơn giản. Và những điều đó không quan trọng với cô ấy. Tất cả những điều có ý nghĩa với cô lúc này là cô đã mất đứa em gái bé bỏng của mình. Cảm thấy những cảm xúc mà mình hoàn toàn không hiểu được, cô lập tức sờ soạng đôi kính và đeo chúng trở lại trên mũi. “Tôi không quan tâm đến ý kiến của anh về bất kì điều gì, ngài Kyriacou.” Giọng cô run nhiều như những ngón tay của mình. “Điều duy nhất mà tôi quan tâm là lý do chuyến viếng thăm của anh. Rõ ràng là anh không đến đây để xin lỗi, vậy thì tại sao anh lại đến đây? Hay là anh cảm thấy thoải mái khi nhìn sự đau khổ của người khác? Anh là một trong những người đi mô tô chầm chậm để xem tai nạn trên phần đường đối diện đấy à?” Một sự im lặng kéo dài trong khi anh ta quan sát cô, một sự im lặng mà cô càng lúc càng cảm thấy không thoải mái. Tại sao anh ta lại nhìn cô như thế? Anh ta sẽ nói chứ? Cuối cùng, anh ta thở ra và một điều gì đó tận sâu trong mắt anh ta khiến bụng cô cồn cào lo lắng. Theo bản năng, cô cảm nhận mình sẽ không thích những gì mà anh ta sắp nói. “Tại sao anh lại đến đây?” Giọng cô vỡ ra nhẹ nhàng và miệng anh ta thì cứng lại. “Cô đã từng nghe về viên kim cương Brandizi chưa?” Câu hỏi của anh ta quá bất ngờ đến mức khiến cô cau mày. “Tại sao tôi lại nghe về nó?” Anh ta mím cười yếu ớt và vẫy tay khắp căn phòng nơi cô làm việc, điệu bộ ám chỉ những đồ tạo tác đa dạng xung quanh cô. “Bởi vì cô quan tâm đến lịch sử và truyền thuyết, tiến sĩ Littlewood, và viên kim cương Brandizi thì liên quan đến cả hai thứ ấy.” “Như anh đã chỉ ra, chuyên ngành của tôi là gốm và nghệ thuật Hy lạp thời cổ đại. Tôi biết rất ít về đồ trang sức.” Cô thẳng hai vai ra. “Tôi không hiểu có sự liên quan nào trong cuộc nói chuyện này.” “Viên kim cương Brandizi là một trong nhưng viên đá có giá trị nhất đã được chứng minh bằng tư liệu. Đó là một viên kim cương màu hồng hoàn mỹ. Thời kỳ chính xác của viên này chưa được biết đến, nhưng họ tin là nó được tặng bởi hoàng tử Ấn Độ như một món quà cho người vợ đầu tiên của anh ta như một biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu. Rõ ràng, anh ta tin vào những điều như thế.” Nụ cười chế nhạo thể hiện những suy nghĩ của anh ta về chủ đề này. “Lời mê tín tuyệt vời xung quanh viên kim cương này.” Mặc dù cô thà đi trên thủy tinh vỡ còn hơn là thừa nhận nó, nhưng cái gì đó trong giọng nói lạnh lùng, mở mang của anh ta đã bắt lấy suy nghĩ của cô. Đôi mắt của Angie lướt sang những mảnh gốm nằm trên bàn. Chúng ta có thể biết nhiều về niềm tin của con người bằng việc nghiên cứu nghệ thuật thời kỳ đó.’ “Viên đá thuộc quyền sở hữu của gia đình tôi cách đây vài thế hệ. Theo truyền thống nó được tryền lại cho người con trai cả để tặng cho người phụ nữ trong trái tim của anh ta như một món quà. Nó có một giá trị vô giá cả về mặt vật chất lẫn tinh thần.” Trái tim cô bắt đầu đập nhanh hơn và cô cảm thấy cực kì phấn khích, cái cảm giác mà cô luôn gặp khi thảo luận về quá khứ. Nhưng sau đó, cô tự nhắc nhở mình rằng Nikos Kyriacou không phải là một nhà nghiên cứu và cô thì không đủ sức để có một cuộc nói chuyện xa xỉ với người đàn ông này, dù chủ đề có hào hứng đến chừng nào đi nữa. “Tôi không thấy bất kì sự liên quan nào với em gái tôi hết.” Anh ta nhìn cô thật lâu rồi đi dạo quanh căn phòng và xem xét một trong những cái chậu đang trưng bày, để mặc Angie chăm chú nhìn theo mái tóc đen bóng và bờ vai rộng của anh ta với một sự thất vọng đang tăng cao. Cô hít thở thật sâu và cố một lần nữa. “ Viên kim cương có liên quan gì đến em gái tôi?” “Mọi thứ.” Anh ta xoay người lại, quai hàm cứng nhắc của anh ta động đậy, đôi mắt của anh ta phản chiếu màu đen tôi của người Địa Trung Hải. “Em gái cô đang đeo viên kim cương Brandizi vào cái đêm mà cô ta ngã xuống từ trên balcony của tôi, tiến sĩ Littlewood ạ. Tôi nghi ngờ nó lẫn lộn trong đống đồ của cô ta khi họ chuyển chúng về cho cô. Và bây giờ tôi muốn lấy lại nó.” |
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
|
|
#7 |
|
Sinh viên
Tham gia ngày: Nov 2011
Bài gởi: 93
Xin cảm ơn: 180
Được cảm ơn 84 lần trong 56 bài
|
Mỗi ngày một chương . Thật là phục bạn quá ! Mong chờ từng ngày . Hết truyện này lại quay lại truyện kia nha bạn. Cảm ơn bạn nhiều , giữ vững phong độ mang lại thật nhiều tác phẩm hay
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
kate5299 (03-06-2012), minhtuyentin (03-06-2012)
|
|
|
#8 |
|
Sinh viên
Tham gia ngày: Feb 2011
Bài gởi: 83
Xin cảm ơn: 139
Được cảm ơn 62 lần trong 42 bài
|
Trời ơi truyện này gần như đã bị lãng quên rồi đấy ,ủng hộ bạn hết lòng ,phải công nhận tốc độ dịch của Sao băng tuyệt vời
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
kate5299 (03-06-2012), minhtuyentin (03-06-2012)
|
|
|
#9 |
|
Thành viên mới
Tham gia ngày: Sep 2009
Bài gởi: 26
Xin cảm ơn: 2,714
Được cảm ơn 44 lần trong 17 bài
|
Thật là cám ơn saobang rất nhiều, cuối cùng đã được đọc toàn bộ truyện này bằng Việt ngữ. Vậy là mình hết tiếc một truyện có cách giải nút thắt hợp lý, kết rất có hậu và hot nữa chứ. Mỗi ngày một chương, thích quá đi, hoan hô saobang!!!
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
kate5299 (07-06-2012)
|
|
|
#10 |
|
Học sinh
Tham gia ngày: Sep 2010
Bài gởi: 38
Xin cảm ơn: 41
Được cảm ơn 35 lần trong 23 bài
|
tuyệt quá! cám ơn bạn saobang nhiều lắm, truyện này mình cực thích!
|
|
|
|
| Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này: |
kate5299 (03-06-2012), nguyencamnhung (20-06-2012)
|
![]() |
| Bookmarks |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|