Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Tủ sách Văn học trong nước Những tác phẩm, tác giả văn học trong nước

Trả lời
Old 03-09-2007, 09:59 AM   #1
orchid
Học sinh
 
orchid's Avatar
 
Tham gia ngày: Aug 2006
Bài gởi: 28
Xin cảm ơn: 74
Được cảm ơn 3,333 lần trong 25 bài
Default Chuyện tình New York - Hà Kin

Câu chuyện tình từ một blog của 8X


TT - Chuyện tình New York, một cuốn sách nửa văn học nửa nhật ký dày 444 trang được viết trên blog của một tác giả 8x, vừa mới được Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Công ty cổ phần sách Giao Điểm - Domino xuất bản vào cuối tháng tám.

Tác giả cuốn sách là Vũ Thu Hà, hiện đang làm việc tại Công ty FPT, chủ nhân của blog Hà Kin - một trong những blog ăn khách, có phong cách thẳng thắn, hiện đại, ưa tranh luận và bảo vệ chính kiến đến cùng.

Câu chuyện xảy ra trong sách chính là những gì tác giả từng trải nghiệm ở tuổi 22 trong một năm sống ở New York (Mỹ). Truyện có khá nhiều yếu tố hấp dẫn người đọc. Giọng văn, tình huống và cá tính của các nhân vật trong sách phù hợp với tuổi teen. Ngôn từ được dùng trong câu chuyện nằm lơ lửng giữa ngôn ngữ đời thường, xen lẫn những đoạn giao tiếp bằng tiếng Anh (có dịch ra tiếng Việt) với ngôn ngữ văn học.

Kể từ khi công khai Chuyện tình New York, số lượt người xem blog của Hà Kin tăng vọt đến hơn 300.000 lượt (hiện số lượt xem đã lên quá nửa triệu). Sự phản hồi của nhiều độc giả đã khiến tác giả đi từ ý định "viết chơi" để giải tỏa khỏi những khủng hoảng nhẹ về công việc, bè bạn, tiền bạc... đến chỗ làm thật: xuất bản những gì mình đã viết.

Và cuốn sách từ blog đã ra đời với nhiều sự chăm chút: giữa các phần của cuốn sách là một số bức vẽ các nhân vật bằng nét bút giản đơn có phần ngây thơ, giống với các nhân vật tuổi teen trong truyện tranh của Hàn Quốc, Nhật Bản do chính những người hâm mộ gửi tặng tác giả. Mỗi bản sách được bán ra kèm một CD trích đọc tác phẩm trên nền nhạc êm dịu. Tác giả thậm chí còn tự trình bày một số ca khúc bằng tiếng Anh. Có thể nói đây là cuốn sách có kèm audio đầu tiên ở VN.

Về tác phẩm của mình, Hà Kin viết: "Tác phẩm của tôi chỉ là một dạng tự truyện, không phải là một tác phẩm văn học. Tùy sự khen chê và cảm nhận của mỗi người, trong đó chỉ có những câu chuyện và bài học cuộc sống thực tế tôi cóp nhặt và muốn chia sẻ. Và cũng không cần phải ngồi mất thời gian phân tích tác phẩm vì sao nó ăn khách, nó thật tới đâu, bắt bẻ từng chi tiết một! Nó là một tác phẩm mang lại niềm vui cho những người yêu thích nó, hãy để nó được như vậy đi!".

(Uyên Ly - [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ])


Nguồn: [Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
File Kèm Theo
File Type: rar chuyentinhnewyork.rar (233.8 KB, 24354 lần tải)
__________________
Hãy bước đi như con tim mách bảo! :smile:
orchid vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 04-09-2007, 08:03 PM   #2
mozartvn
Học sinh
 
mozartvn's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2007
Nơi Cư Ngụ: Sao hỏa.
Bài gởi: 65
Xin cảm ơn: 178
Được cảm ơn 541 lần trong 40 bài
Default

KHEN vs CHÊ
333 magnify

Con người chúng ta chẳng ai hoàn hảo cả và không bao giờ muốn làm người hoàn hảo hết!

Hôm qua nhận được một series phản hồi của độc giả vietnamnet về New York love stories, xúc động quá đi, hix hix. Lại thêm mấy bạn dạo gần đây hay hỏi: ‘Chắc Hà Kin hay được khen lắm nhỉ?”. Các bạn ấy hỏi dò xem tớ có đang bị “vĩ cuồng” không í mà. Khoan trả lời đã, chỉ có là, một câu nói của bạn bè cũng viết được thành một bài blog và…một bài báo! Hôm nay vừa có số báo lên khuôn viết tặng cho một chị mới quen biết chỉ qua một vài tâm sự nho nhỏ của chị (nhưng là một vấn đề rất hay)! (Mọi người muốn tâm sự gì cứ chia sẻ với tôi nhé!)

Hôm nay tôi chia sẻ với bạn quan điểm về sự khen và sự chê và cũng là câu trả lời cho việc tôi có vĩ cuồng vì những lời khen hay không.

Cả lũ chúng ta ai mà chả thích được khen, nhất là con gái á, được khen còn không giấu được, mặt đỏ phừng phừng lên í. Bạn Hà Kin cũng thế thôi, thích được khen lắm, đôi khi chả cần biết là khen đúng hay khen sai, cứ phải…sướng cái đã. Mà nhớ nhé, “khen” chứ không phải là “xu nịnh”. Tôi là tôi chúa ghét xu nịnh, mặc dù không nhầm thì chả ai…thèm xu nịnh bao giờ cả.

Mặc dù sướng thì sướng, nhưng có rất nhiều hệ quả xấu từ lời khen. Hệ quả đầu tiên xuất phát từ “quy luật thích nghi” đó là “nhàm”, khen mãi cũng chán, khen nhiều quá, nghe cứ đều đều tai và đến một lúc nào đó sẽ thấy sự vô nghĩa, hết cảm giác. Hệ quả tiếp theo, nhẵn tiền và rất rõ nét, đó là “ảo tưởng”, khi được quá nhiều người “nâng mình lên tầm cao mới”, họ cứ xốc nách lên mà nâng, nên đầu ắt hẳn phải chạm trần nhà. Và khi tận trên trần nhà thì nhìn xuống dưới thì ai mà chả lùn tịt. Điều này quả là nguy hiểm, vì đôi khi con người mụ mị và không nhận được giá trị thực sự của mình ở đâu nữa và tất nhiên, có những hành xử không đúng với gía trị thực cùa mình và phải gánh lấy hậu quả. Hệ quả thứ ba, đó là lời khen mang lại sự áp lực ghê gớm, khi một cá nhân cực kỳ thành công bất ngờ ở một lĩnh vực nào đó, những lời khen như suối chảy ngày đêm óc ách óc ách khiến họ sẽ u hết cả đầu, và họ lo sợ, nếu một ngày nào đó mình không thể làm tốt hơn được như thế này nữa thì sao đây? hay sẽ luôn luôn phải căng mình ra để có thể tiếp tục nhận được những lời khen như thế này, rồi sớm mai tỉnh giấc, có thể mình đã bị lãng quên…một dạng tổn thương tâm lý trong vinh quanh. Đó là những hệ quả xấu từ lời khen, phớt lờ, ảo tưởng, áp lực, trầm cảm…những lời khen giết chết tài năng.

OK, còn bây giờ quay lại với tôi. Lời khen đối với tôi là thế nèo? Như trên đã nói, hựm hừ, tôi THÍCH CỰC KỲ, hehe. Quan trọng là khi mình nhận thức được giá trị của những lời khen thực sự, mình sẽ cố gắng không bao giờ rơi vào những hệ quả xấu như trên vừa nói.

Thứ nhất, khen nhiều hiển nhiên tôi cũng thấy nhàm. Nhưng tôi nhìn theo một khía cạnh khác. Tôi thích phân tích tâm lý những con nguời đang khen mình. Nhận thức được thấy, tôi chỉ là một người có vẻ “đặc biệt” và “thích chia sẻ”.Và sự “đặc biệt”, “thích chia sẻ” của tôi nó hợp ý với nhiều người, họ cũng có những suy nghĩ giống tôi, và thậm chí thấy rất cảm kích vì tôi đang nói hộ cho họ (điều gì đó). Cái đó gọi là “sự đồng điệu trong tâm hồn” (ak ak), “ta như thế nào thì sẽ gặp người như thế đó” mà. Vậy nên khi chúng ta hợp ý nhau, thì chúng ta khen nhau. Có một đối tượng khác nữa rất hay “khen” tôi, đó là có lúc họ tìm thấy chút gì đó như “lối thoát” trong những tâm sự của tôi mà bình thường họ không nhận ra. Họ cảm ơn tôi như là một lời khen! Đó là những lời nói thật lòng. Bởi vì:

Việc gì họ phải xu nịnh tôi, vì tôi chẳng là ai và chẳng là cái đinh rỉ gì cả giữa cuộc đời này mà họ phải khen để lấy lòng tôi cả. Bản thân tôi cũng thế, khi thấy điều gì đó đẹp đẽ hay hợp ý mình, là tôi khen ngay, không ngần ngại. Còn tôi chẳng việc gì phải đi khen một ai tuy nổi tiếng hay “này nọ” mà tôi không quen biết mà chẳng có gì hay ho cả!


Tiếp theo, ta có thể “nhàm” với lời khen nhưng không thể không vui với những người khen ta. Như trên đã nói, không chỉ “thật lòng” mà họ còn chẳng ngại ngần tặng ta lời khen. Thật tuyệt đời này còn rất nhiều những con người biết nói ra những gì mình yêu và mình ghét. Có đôi khi, ta thấy cái gì đó hay thật đấy, đẹp thật đấy, nhưng chẳng muốn khen, mà đôi khi thích chê nhiều hơn, vì trong lòng ta lúc nào chả ít nhiều vấy mùi “ghen tị”. Vậy mà có nhiều khen mình, và họ cũng chẳng biết mình là ai. Thì ít nhiều phải nên tự hào và hạnh phúc với bản thân, vì mình đang được ở xung quanh những con người “thật lòng” và “thẳng thắn”. Và những người như vậy, khẳng định rằng họ là những con người “nhân hậu”. Ta đang sống giữa một đám người “nhân hậu”, thật thoải mái!!


Khen, tất nhiên là sẽ dẫn tới ít nhiều ảo tưởng về bản thân. Nhưng thực sự không ai hiểu ta bằng ta, tài năng của ta đến đâu, thực lực của ta đến đâu, sự thật là gì? Chỉ có ta là người biết rõ nhất. Có bạn có thể khen bạn có “tố chất của Chủ tịch nước” cơ đấy, hoặc “tranh bạn mà bán thì ối tiền” đấy, nhưng mà tỉnh đê, đập đầu vào tường mà tỉnh, đừng nhận vội, hãy biết rằng một đứa tuy có vẻ “giỏi lý luận” và “thông minh” “lắm trò” “sáng tạo” nhưng lười biếng hay đi muộn và đãng trí thì đừng nghĩ rằng mình có khả năng làm “chủ tịch nước”, và tranh à, đến tranh của họa sĩ tên tuổi còn chả được ối tiền nữa là dăm ba cái tranh vớ vẩn mình vẽ. Những lời khen hay nhất, đó là những câu cảm ơn, “cảm ơn vì đã chia sẻ với tôi…”. Đó là những câu nói hạn chế tối đa được sự ảo tưởng của ta nhất và thật lòng nhất. Ra đường lên mạng có lời khen, về nhà bố mẹ lấy quạt nan phẩy phẩy đôi mắt mơ màng: Con ơi con tỉnh hộ cái nào!!! Và phải tỉnh thật, vì đôi khi lời khen của người khác chỉ là một “cái bẫy thâm nho” để “hạ thủ” mình mà thôi!

Khen, tuyệt vời lắm nếu ta nghe được đúng lúc đúng chỗ. Lời khen có sự khuyến khích hứng khởi ghê gớm và khiến con người sẽ tạo ra được nhiều “sản phẩm” hoặc những điều kỳ diệu. Khen, nghĩa là nhận ra rằng những gì mình đang làm là hay, là đúng đắn, là được yêu thích, và có ích, con người có nhận thức đúng đắn sẽ biết tự “kích thích” mình “tiếp tục thể hiện và cố gắng”. Khi ta thật lòng với ai đó, hãy khen đi, vì có thể ta sẽ gián tiếp giúp cho cuộc đời có thêm điều tốt đẹp. Và khi ai đó cảm ơn ta vì ta vừa làm một việc “có ích”, hãy nhận lấy và tiếp tục “phát huy”. Lời khen giá trị nhất chính là ở đây!

Tuy nhiên, nhiều lời khen cũng chính là một động cơ sinh ra lời chê. Một động cơ “nổi tiếng” nhất đó là sự ghen tị (chúng ta ai mà chả biết ghen, chơi với người không ghen thì đi chơi với cái tivi sướng hơn). Nhưng mà đang nói ở cấp độ ghen “xấu”. Nghĩa là cứ thấy người khác được nhiều lời khen và tán tụng thì tức điên lên không chịu được. Và phải chê bai, phải phá, “không thể để cho cuộc sống của nó tươi đẹp và thú vị hơn mình được!!”. Thêm nữa, đôi khi nhiều người hay hành động theo cảm tính, “suy bụng ta ra bụng người”, cứ nghĩ rằng người ta đang suy nghĩ như mình nên cứ vội vã áp đặt và phủ nhận.

Tất nhiên sống mà chỉ có khen thì cuộc đời chả có nghĩa lý. Lênin Các Mác chả nói “Mâu thuẫn là động lực cho sự phát triển” còn gì. Kinh khủng nhất là mình có lỗi lầm mà 0 ai nói cho mình biết và cứ sống trong ảo tưởng, trong khi sau lưng bao lời đàm tiếu và rồi một ngày tự mình phải muối mặt, thất bại và thất vọng về cái sự ảo tưởng của mình. (Đó cũng là nguyên nhân vì sao có bệnh “tinh vi”, đó là bệnh mà dễ bị người đời căm ghét nhất!)

Nói tới căm ghét. Có chuyện thế này. Ngày APEC xưa kia, và cho tới tận hôm qua hôm kia, vẫn có có vài chú nhảy vào blog của tôi kêu “khinh rẻ” và “kinh tởm”, “coi thường” tôi. Tôi có trả lời rằng không lẽ họ “khinh rẻ” tôi thì nghĩa là “giá trị tôi lởm thật sao?” vậy nên, tôi chả việc đếch gì phải quan tâm tới lời “khinh bỉ” của họ. Họ trả lời, “đằng chị không quan tâm nhưng chị chẳng ngăn được chúng tôi khinh rẻ chê bai bà chị”. Câu này làm tôi buồn cười quá, và không kiềm chế được sự…sung sướng. Và tôi kể cho bạn nghe chuyện này. Bạn bố tôi, một người phụ nữ thông minh và học giỏi nức tiếng một thời, bây giờ bất lực trong việc con mình lúc nào cũng chỉ đạt học sinh tiên tiến. Rằng thì mà là, cứ ở nhà mẹ nó giảng bài cho nó theo phương pháp riêng độc đáo sáng tạo và như ngày xưa cô đi thi học sinh giỏi toàn quốc, thì đến lớp cô giáo gạch phăng và bắt phải làm theo cái lối mòn muôn thủa, “chẳng ra cái kiểu gì”. Và cô bạn bố tôi cười sung sướng; “may quá, nó học sinh tiên tiến, chứ nó mà giỏi theo kiểu…của cô thì tôi chết”. Tương tự, khi chúng ta nhận được những lời chê bai và “khinh bỉ” từ những con người mà ta cho là vô học, xấu tính, nhỏ nhen, vĩ cuồng, thì ta phải thấy tự hào rằng, may quá, họ đang căm ghét mình theo cái nhận thức của họ, chứ họ mà lại yêu quý ta thì ta cũng đến phải xem lại cái bản thân của mình. Thế nên, tất nhiên, khi những con người thực sự tốt, tài năng, thông minh, họ mà lại khinh rẻ chê bai, buồn lòng vì ta, thì ta phải công nhận rằng, TA KÉM THẬT! TA SAI THẬT!

Nhận thức được giá trị lời chê, đừng bao giờ từ chối một lời chê ĐỨNG ĐẮN. Vì chỉ có lời chê bai góp ý ĐỨNG ĐẮN mới là lời chê có ích cho ta. Mà chê, phải chê có tình, có lý, tâm phục khẩu phục. Mọi người nhiều khi cứ thấy tôi hay “cãi lại” cho dù đôi khi chẳng phải là tức giận gì cả. Tôi cãi lại vì tôi thấy nó còn vô lý, tôi muốn nó đạt tới một cái mức nào đó mà tôi nhận ra được giá trị thực sự của lời chê đó, để một là tôi làm cho họ nhận ra họ sai, hai là tôi nhận ra mình sai để còn kịp thời “chấn chỉnh”. Khi nào tôi hết cãi, thì nghĩa là, một tôi đã nhận ra mình có “vấn đề” và bạn sẽ thấy sự “sửa đổi” ngay. Hai là, tôi chán rồi, đếch cãi nữa, kệ, và hiển nhiên cũng không có sự thay đổi nào hết, quan điểm của tôi giữ nguyên! Lời chê mà sặc mùi “vô học”, “hèn hạ”, “cùn”, “ghen tị”, “dai dẳng” chỉ tổ để người ta cười vào mặt và khinh rẻ mình!

Có những con người thật độc ác, tôi nói rất nghiêm túc đấy. Họ sẵn sàng đi chê bai người khác để thỏa mãn sự ganh tị của mình. Lời chê cũng để lại sự ảo tưởng đáng kể, có rất nhiều người cũng không nhận ra được giá trị thật của mình vì những lời chê. Có nhiều người rất tiềm năng nhưng tâm hồn nhạy cảm, hay trầm uất, lại bị tương thêm dăm ba câu chê bai ác ý chỉ vì người khác ghen tị, họ sẽ trở nên tự ti một cách vô lý và tự lãng phí khả năng của mình. Chả khác gì với những người tự tin quá, người mà lúc nào cũng nghĩ mình chẳng làm được gì thì đúng là…chả làm được gì!

Ngốc thế, tỉnh đi, khen à, cứ bình tĩnh, chê à, cứ bình tĩnh. Người ta khen mình, chưa chắc mình đã là tốt như thế, nhưng cũng có nghĩa là khi người ta chê mình, cũng chắc gì là mình xấu như thế. Chỉ thấy mình tốt hay xấu bằng chính những kết quả (thật rõ ràng) mà mình đang có mà thôi! Khen chê đúng giá trị của mình, nhận ngay! Khen chê sai giá trị của mình, PHẢN ĐỐI ngay (bằng nhiều cách)! Nhưng mà, cái này cũng là một bản lĩnh…phải rèn luyện mới nhận ra được đấy!

Tôi đang rèn đây. Còn trong lúc tôi đang rèn thì chúng ta cứ thoải mái…khen chê lẫn nhau đê, hehe!!!

Khen à? Chê à? Thường thoai!!!
source: HaKin
mozartvn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 05-09-2007, 08:48 PM   #3
Becon53
Thủ thư
 
Becon53's Avatar
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 553
Xin cảm ơn: 1,531
Được cảm ơn 8,000 lần trong 412 bài
Send a message via Yahoo to Becon53 Send a message via Skype™ to Becon53
Default

Mình đã đọc sách và cả những bàn luận xung quanh nó. Đúng như Hà Kin nói "Tác phẩm của tôi chỉ là một dạng tự truyện, không phải là một tác phẩm văn học. Tùy sự khen chê và cảm nhận của mỗi người, trong đó chỉ có những câu chuyện và bài học cuộc sống thực tế tôi cóp nhặt và muốn chia sẻ."

Thế thôi, nhưng cũng nên đọc, để tìm thấy những bài học quý về con người và tình yêu, những cảm xúc của một con người thật như mình, không phải con người đi ra từ trí tưởng tượng.
Becon53 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011)
Old 06-09-2007, 09:57 AM   #4
allgift
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Apr 2005
Bài gởi: 4
Xin cảm ơn: 3
Được cảm ơn 13 lần trong 2 bài
Default

Có link File PDF tải cực nhanh! Vào đây download nhé bạn

Trích:
[Chỉ có thành viên đã kích hoạt và đăng nhập mới thấy được liên kết. ]
allgift vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 10-02-2008, 11:36 AM   #5
Chiyaki
Thành viên mới
 
Chiyaki's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 2
Được cảm ơn 43 lần trong 2 bài
Default

Thật sự là một câu chuyện rất hay, chỉ biết nói thế thôi
Chiyaki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011)
Old 01-04-2008, 02:50 PM   #6
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

một câu chuyện đau, k quá ấn tượng vì lời văn nhưng shock vì tình tiết, và mãnh liệt vì tình yêu khiến tôi tò mò điên cuồng không biết Ryan thật ra sao, anh ý yêu đến thế nào và bây h làm sao. Nhưng đúng thật đây k thể coi là 1 tác phẩm văn học tốt, và truyện xuất bản ra cũng có quá nhiều lỗi chính ta, in ấn, trình bày câu chữ khá lủng củng (ý tớ là cách trình bày).






Đề nghị không dùng ngôn ngữ chat

thay đổi nội dung bởi: santseiya, 01-04-2008 lúc 05:51 PM
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011)
Old 20-05-2008, 12:28 PM   #7
mimi_hihi
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Bài gởi: 16
Xin cảm ơn: 107
Được cảm ơn 18 lần trong 9 bài
Default

Nè! Chị Hà Kin vô tận đây cơ à? Mà chị làm ơn cho em Mi biết Anh Ryan nay vẫn đang ở Newyork đó hả?
Hj! Em ước gì được gặp anh Ryan! Hỏi xem anh ấy ngoài đời thật thế nào. Chị Hà Kin viết thêm vài truyện nữa đi! Em ủng hộ hết mình!
mimi_hihi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011)
Old 25-05-2008, 04:23 PM   #8
mrs_puzzo
Thành viên mới
 
mrs_puzzo's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2008
Nơi Cư Ngụ: somewhere
Bài gởi: 5
Xin cảm ơn: 5
Được cảm ơn 15 lần trong 5 bài
Default

một lần tình cờ, search google và tìm được chuyện tình newyork ....
ban đầu chỉ có ý định lập một nick trong 4rum với mục đích down ít truyện về đọc thư giãn cuối tuần gọi là.....xả street....
rồi....đọc xong CTNY và việc đầu tiên nghĩ nên làm là post một bài , một bài thật dài về những tâm trạng sau khi đọc CTNY
có thể , những cái cảm xúc ấy nó không còn được mạnh mẽ như khi vừa mới kết thúc ...nhưng có lẽ ấn tượng về một tình yêu nhẹ nhàng nhưng đầy mãnh liệt ấy có lẽ cũng khó quên ....Đôi lúc đọc CTNY , tôi lại thấy tôi trong đó,một tôi yêu thương hết mình , một tôi nhút nhá ,một chút lí trí trong tình yêu, mà có khi cái chút lí trí ấy là dở người, suýt đánh mất một tình cảm đẹp....Chuyện của Hà kin và Ryan làm tôi liên tưởng đến số vốn truyện ít ỏi tôi đã đọc ...đâu đó một chút 'tiếng chim hót trong bụi mận gai', thi thoảng thấy 'những bông hoa trước gió'. rồi pha lẫn một chút nhớ của ' những dòng sông đều chảy'.... có thể cảm nhận của tôi khác mọi người hay cái cảm nhận của tối không đúng như những điều mà Hà Kin gửi gắm....Người ta vẫn thường bảo...có 3 mối quan hệ cơ bản giữa người đọc và người viết
1 là người viết gửi gắm nhiều mà người đọc hiểu ít
2 là người đọc hiểu hết những gì mà người viết gửi vào
3 là người đọc hiểu hơn cả những gì mà người viết đã nghĩ đến
có thể tôi sẽ ở trong trường hợp thứ 4 tức là người viết nói một đằng người đọc hiểu một nẻo ....nhưng âu cũng là do vấn đề cảm nhận ....
Rốt cuộc thì sau khi đọc xong CTNY ; thật sự thì tôi đã không rút ra được bất cứ triết lí gì về cuộc đời như khi đã đọc xong những cuốn tiểu thuyết nước ngoài khác, nhưng tôi đủ hiểu CTNY không màu mè, không phô trương,nó thật, nó quanh ta, chẳng ảo mộng hóa, chẳng kéo người ta vào ....lí tưởng .....
Tôi ấn tượng
Nhưng....tôi ....day dứt
Tôi day dứt , hay tôi hoang mang cũng chẳng biết nữa, tôi tự hỏi, thực sự, cuối cùng 2 người ấy có nối lại tình cảm với nhau không/chuyện của họ sau này thế nào? và tôi đã tự hỏi mình , chẳng nhẽ, một tình yêu thực sự sức mạnh không đủ lớn để làm cho một người thay đổi , không thể níu chân một người bên người mình yêu ? nhưng có lẽ vô ích ...một câu hỏi lớn không lời đáp?
tôi lại băn khoăn....tôi tò mò....tôi muốn....tôi thực sự muốn biết....liệu tôi có thể nhìn được vẻ mặt thật của kin và ryan không?tôi đã hi vọng 2 người ấy là có thực, giả sử nếu không có thật họ trên đời , có lẽ tôi sẽ rất buồn , nhưng không sao,dù gì thì nhân vật vẫn sống mãi...
---> tuy vậy , nếu ai có ít manh mối nào về hình ảnh của kin và ryan , plz cho tôi biết nhé, tôi sẽ thành thật cảm ơn
một chút miên man trong một ngày cuối tuần có vẻ yên bình ....hi vọng chẳng làm điều gì phiền cho ai
have nice weekend
mrs_puzzo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011), thuy banh (09-06-2011)
Old 05-06-2008, 01:10 PM   #9
bim_HF
Mọt sách
 
Tham gia ngày: May 2008
Nơi Cư Ngụ: on Skype and YM!
Bài gởi: 189
Xin cảm ơn: 344
Được cảm ơn 1,179 lần trong 168 bài
Default

Tôi nghĩ nhiều người thích cuốn này vì nó là một tự truyện, một câu chuyện có thật và do đó nó hấp dẫn trên phương diện một trải nghiệm thực thụ của chính người viết. Ai cũng tò mò, háo hức muốn biết "nó là gì, nó đã xảy ra như thế nào??", đặc biệt, nếu quả thực câu chuyện đó đã xảy ra cho bất kỳ ai trong chúng ta, chúng ta đều phải thừa nhận nó là một kỷ niệm đẹp, rất khó quên.

Tuy nhiên, một khi đã in ra thành sách, nó đã vượt qua đời sống "cá nhân" để trở thành một tác phẩm, ở góc độ này thì cá nhân tôi không thích cuốn sách. Cuốn sách được viết không theo dạng nhật ký hay hồi ký, nó được viết như một truyện vừa. Và vì thế, tôi thấy nó cần được biên tập kỹ hơn nữa để sạch những hạt sạn về ngôn ngữ, cách hành văn trong đó. Nhiều đoạn dùng từ rất .. ngớ ngẩn (ví dụ: Tôi cũng thắc mắc anh là chủng tộc gì nữa? (!) Hoặc thỉnh thoảng lại thấy ngôn ngữ mạng xuất hiện (tần số hơn bị nhiều) như: hix, hihi .. để diễn tả cảm xúc. Về bố cục hay cách xây dựng nhân vật cũng không có gì đặc sắc. (nếu đó là nhật ký, hồi ký thì phần này miễn bàn). Tóm lại là tôi rất ngạc nhiên khi thấy cái truyện trở nên rất "hot", được đón chào nồng nhiệt???

Chỉ là ý kiến riêng. Xin chia sẻ với các bạn trong diễn đàn.
bim_HF vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011)
Old 11-09-2008, 03:51 PM   #10
giangnam83
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Bài gởi: 7
Xin cảm ơn: 40
Được cảm ơn 18 lần trong 6 bài
Default

Đọc truyện này rất đau đầu. Mình cảm tưởng như Hà Kin sống rất phức tạp và khó hiểu. Còn nhân vật của bạn thì không đẹp như bạn nói. Đọc truyện xong rùi wa blog nhìn thấy ảnh nhân vật thật thất vọng. Câu chuyện đúng là chỉ kể mà thôi. Dù sao cũng chỉ là tự truyện nên ko đáng để nhận xét về chất văn học ở đây. Đọc xong thấy ngao ngán thêm.

Đề nghị bạn không dùng ngôn ngữ mạng và viết tắt.

thay đổi nội dung bởi: quantam, 11-09-2008 lúc 09:49 PM
giangnam83 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
boyhamchoihn (03-08-2011)

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 05:27 AM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.