Welcome, Khách Viếng Thăm.

Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm diễn đàn, xin mời bạn xem phần Hướng dẫn đọc và xem eBook. Hoặc bạn cũng có thể ghi danh để theo dõi và tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Phòng đọc trực tuyến Những ebook đang được đánh máy và thực hiện và nơi đăng sáng tác của thành viên.

Trả lời
Old 05-11-2007, 08:34 AM   #1
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Thumbs up An Tư công chúa - Tiểu thuyết lịch sử về nàng công chúa hồng nhan bạc phận của VN

em đã đọc đi đọc lại truyện này, cảm thấy truyện của bác Nguyễn Huy Tưởng rất hay. đọc mới biết đến nàng công chúa An Tư đời Trần và số phận éo le của nàng. đọc đến trang cuối phải rơi nước mắt. em post dần lên đây nhá!


[B]“Khiến nhân tống An Tư công chúa
Vu Thoát Hoan, dục thư quốc nam dã”
(Sai người đưa công chúa An Tư đến chỗ Thoát Hoan, để cho nạn nước giảm đi. (BT)”

I

An Tư dừng mũi thêu, tay búp măng vuốt mái tóc đen mới xô xuống má. Công chúa không đeo một mảy trang sức, son phấn cũng không dung. Không phải như bà phu nhân nước Hoắc, nàng sợ điểm to làm giảm giá khuynh thành. Đương độ đào tơ, nàng không khinh trang điểm. nhưng vì quốc gia gặp nạn, rợ Mông uy hiếp; các chiến sĩ gian lao, cơ khổ ngoài biên, tang tóc gieo hang ngày trên các gia đình Đại Việt. nàng tự xét không có quyền nhởn nhơ trong cảnh ấm no, ích kỷ. Không những nàng bỏ được thói xa hoa lười biếng cố hữu của những người trong cung cấm, nàng còn theo gương quốc mẫu và hoàng hậu bán hết những tư trang quý báu, lấy tiền mua vải, thân hành may áo cho những khách sa trường.
Nhưng không phải vì thế mà sắc nàng kém tươi. Trái lại, dung nhan nàng có phần xinh đẹp hơn như vàng trăng không bị vẩn mây mờ. Đôi mắt đen, to là một trời huyền ảo, và đôi môi khao khát là một bến đợi chờ. cổ nàng tròn trắng, thân nàng yểu điệu, lản mà không thô. Toàn thể là một sắc đẹp say sưa quyến rũ, âm ỷ nguồn nhựa sống dồi dào và mãnh liệt của những vua tướng anh hùng, đầy bão phụ và dục vọng, đã dựng lên cơ nghiệp họ Đông A

Nàng đứng lên, sẽ xốc lại chiếc áo võc mền cũ; vẻ đẹp không kiểu sức mà đầy duyên thầm kín, hiện ra trong từng cử chỉ. Nàng đặt chiếc kim và bức thêu xuống kỷ, ngáp dài, nước mắt cũng vô tình theo ra, mắt nàng càng thêm xa xăm huyền bí.

Canh chưa sâu, nhưng bốn bề tĩnh mịch, tưởng như đã khuya lắm rồi. và ngọn sáp hồng đã sắp hết trên cây nến đồng sang loáng.

Rét đến cả thâm cung. Nàng rùng mình nghĩ đến những chiến sĩ trên Nam Quan, biết đau giữa lúc êm ấm này, họ không đương giao phong cùng giặc dữ. Núi xương biển máu, bày nên một cảnh âm ty. Đồng thời gió thổi ào ào, như muôn vàn người xoã tóc reo hò, lắng nghe như có tiếng hô “Sát Thát”, quen quen, khi ồn ào, khi rầm rộ, ngân ngư cao thấp tạo nên một khúc nhạc lâm ly hùng tráng.

Nàng liếc nhìn đường thêu trên vuông lụa trắng: đã hiện rõ hình một chàng chiến sỹ uy phong, tay cầm lá cờ đề hai chứ “Sát Thát”. Hai chữ này nàng đã xin của anh nàng, vua Thánh Tông: nét bút gầy nhưng mạnh. Nàng tự hào đã lột được hết tinh thần.

mấy tháng nay từ độ quân Nguyên sang, An Tư thường hay thức khuya, không đánh bài như trước. Hôm qua, nàng đã dệt xong, tính ra từ khi bẳt đầu, hơn một trăm thước vải, không kể nàng còn khâu được bao nhiêu quần áo cho quan quân… Cung tần phi chúa đều biến thành Chức nữ tạm thời. vua Tháng Tông ban lệnh ấy để khuyến khích tướng sĩ. Vốn người nhanh nhẹn, An Tư trong nghề dệt cũng như trên đường kim mũi chỉ, đều xuất sắc hơn chị em.

Nhưng nhìn ngón tay, nàng không khỏi ngậm ngùi. Bàn tay nàng mà dân gian thường ca ngợi, mềm mại đài các, nay đã giảm sắc hồng và ngón tay nay đã thành chai xấu xí. Sự biến đổi thiệt thòi ấy duy chỉ có nàng nhận thấy; người khác ai có hay, vì người ta vẫn thường khen vẻ đẹp kiêu kì của bàn tay An Tư, nhất là khi nàng đưa thoi hay khiến mũi kim khâu.

Bận rộn bấy lâu, nay nàng mới được rỗi mà nghĩ đến một công việc mà nàng vẫn thường ấp ủ, là thêu một tráng sĩ để tặng tình lang. kể đã muộn, nhưng cũng may, chàng chưa ra mặt trận. nàng lại ngáp vì đói ngủ đã lâu, rồi đến chiếc kỷ với lấy mảnh lụa định thêu nữa. đêm đông rét quá, nàng rùng mình. chợt có ai gõ cửa. tiếng nàng hỏi ra:
- Ai?
Tiếng gọi dồn dập:
- chị Liễu! Chị Liễu!

Quả tim nàng đập mạnh. Nàng nghẹn ngào sung sướng, vì đã nhận rõ tiếng người yêu.
Cánh cửa son vừa mở, gió lùa vào cùng với một tráng sĩ, mắt lửa, mày rậm, nước da ngăm ngăm, mình cao, vai rộng nhưng hơi gầy, trạc hai mươi hai, hai mươi ba tuổi. nàng chỉ kịp gài then, tráng sĩ đã ôm lấy nàng; người nàng run vì say sưa thoả mãn. Trong phút đê mê, nàng chợt nắm được đốc kiếm của chàng thanh niên; lòng yêu tràn qua bờ kính phục. chàng luôn luôn nói:
- Chị Liễu! Chị Liễu!
Liễu là tên huý của nàng. miệng hoa thốt hỏi, sẽ sang và êm dịu:
- Vương lai kinh từ bao giờ, tôi không biết.

lâu An Tư gỡ ra khỏi cánh tay sắt, mắt sâu đen ấp ủ mặt thanh niên, muôn phần âu yếm. lửa tình nhuộm gò má nàng một màu đào sang.
Chàng cầm tay nàng, kéo lại gần kỷ. chàng cởi kiếm, đặt lên kỷ, rồi ngồi đối diện nàng, mỉm cười tình tứ, mắt nhìn An Tư không chớp. nàng cúi gằm mặt xuống, thỉnh thoảng ngước lên thì lại gặp ánh mắt chàng. Nàng lại hỏi:
- Vương lai kinh từ bao giờ?
- Tôi mới đến ban chiều. sáng mai ra trận nên vào đâu vĩnh biệt cùng công chúa.
Nàng sửng sốt hỏi:
- Sao lại vĩnh biệt?...
- Tôi không ngờ công chúa còn thức. tôi đi phen này, báo ơn vua, đền nợ nước, rửa hận cho giang sơn, tráng sĩ một đi không giở về. không biết rồi ra có còn dịp hội ngộ cùng công chúa như đêm nay nữa không. vậy nên nói vĩnh biệt.

Nàng nhìn lên, long choán một nỗi buồn vô biên. Nhưng thấy chàng hùng kiện và vui vẻ, lại yên tâm. bất giác nàng thở dài:
- Không biết bao giờ cho hết loạn. tôi chúc vương ngựa đến, công thành. Có lẽ nào lại vĩnh biệt. vì lòng trung dân ái quốc nên thốt những lời quyết biệt, nhưng tôi chắc duyên ta còn dài, xin vương cứ vững tâm đi dẹp giặc.
- thế giặc còn mạnh lắm, tràn qua Nam Quan, phá vỡ Chi Lăng, quân ta nay đương khốn đốn. Muốn đánh đuổi chúng chỉ có cách muôn người như một chống cự đến cùng, coi chết thoảng như về, tận lực thần tử. vẫn hay không phải ai ra trận cũng chết cả, nhưng tôi cũng phải nói trước, lỡ không còn dịp tái ngộ nữa, thì đây là buổi cuối cùng.

dài quá phải cắt thành mấy bài.:smile:

thay đổi nội dung bởi: fanofken4ever, 05-11-2007 lúc 08:37 AM
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 05-11-2007, 08:40 AM   #2
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

Típ nhé.

Tuy nói thế nhưng lòng kiên quyết của chàng cũng đã hơi rung chuyển. càng nhìn nàng, càng thấy đẹp, chàng càng lưu luyến; vừa không nỡ dứt tình; vừa oán thời thế trêu ngươi. Tay chàng vẫn còn ghi ấn tượng hơi nóng êm dịu của da thịt tình nương , mịn như lá non, mềm chắc nhu núi đào chin ửng. Vương ai tiếp như một lời an ủi:
- dẫu sao tôi được gặp công chúa đêm nay, thế là mãn nguyện. nay mai xông pha tên đạn, chem. tướng đoạt cờ, dù phải da ngựa bọc thây tôi cũng cam lòng.

Nàng nói và cố giấu tiếng thở dài:
- chỉ có bọn con gái chúng tôi là vô dụng!
- chuyện! trai thời loạn, gái thời bình. Đây là phận sự của bọn mày râu, sao công chúa lại so sánh đàn bà vóc yếu với chúng tôi được? chúng tôi vai to, cánh khoẻ thì phải gánh vác những việc khó khắn, đó là lẽ thường. huống chi người đàn bà ở nhà, hầu hạ hai thân, trông nom trẻ nhỏ, chúng tôi yên lòng ngoài mặt trận, công ấy có nhỏ đâu? Ngay như công chúa đây, công chúa dệt may quần áo gửi cho chiến sĩ, làm khích lệ ba quân, sao công chúa lại nhún mình mà tự cho là vô dụng?
- tôi chỉ tiếc không được như nàng Mộc Lank khi xưa. Lúc quốc gia gặp nạn, có kể gì đàn bà, đàn ông, phận sự chung cả.
- đã đành là thế, nhưng mỗi người mỗi việc. công chúa thực là người ưu thời mẫn thế, tôi tưởng khó có người đàn ông nào bằng. thực là hồng phúc cho triều đình, hoàng tộc.
- vương lúc nãy nói, tôi mới nhớ ra. mẫu thân ở nhà có được mạnh khoẻ không?

Nghe nàng gọi mẹ mình là mẫu thân, vương có cảm giác vô cùng êm ái. tiếng nàng nghe như ru, chàng liên tưởng đến lời nói nhỏ nhẹ, rụt rè của cô dâu mới cưới. nàng nhận thấy trong mắt chàng một vẻ buồn, và nàng hiểu ý. Chàng sắp sửa vâng mệnh mẹ già làm lễ thành hôn cùng An Tư thì chiến tranh bùng nổ, việc kia đành tạm gác. rồi đợi đến bao giờ? Đương buổi phong trần, nam nhi không dám tính đường gia thất, vùi đầu trong chăn gối, mà phải mặc áo giáp, cầm đồ binh ra trận. thanh danh của ông cha, lòng tự ái của mình, khiến vương tự ý xin hoãn việc hôn nhân. thời thế éo le, biết đâu sự gàn quải này không báo hiệu một tan vỡ?

Mà không được làm chủ bong hoa kiều diễm kia, An Tư, đẹp nhất trời Nam!... óc chàng lộn xộn, chàng nghĩ đến ngày cưới tưng bừng. nàng đẹp như một thiên nga giáng thế trên kiệu hoa bước xuống, trông như một vừng hoà quang đỏ rực, giữa những tiếng ti trúc dập dìu… chợt chàng lại thẹn với mình: đã đến nước này thì phải để nàng cho người khác, với toàn than trong trắng. chiến sĩ đã gánh nặng hai chữ “quân ân”, rong ruổi với thanh gương yên ngựa, há lại đi làm lỡ một đời người, nhất là một người yêu qúi? Chàng xấu hổ với thái độ xàm sỡ ban đầu, và chàng đứng dậy, tra kiếm bên mình, có ý ra đi.
Nàng cũng đứng dậy sát gần chàng, có chiều trách móc. Vương nhớ ra, hối hận vì chưa đáp lại lời nói. Hương thơm của hơi thở An Tư lại hoàn toàn chinh phục chàng thanh niên. Vương nói:
- đa tạ công chúa, mẫu thân vẫn được khoẻ mạnh, và vẫn thường nhắc tới công chúa luôn.
Chàng rầu rầu và nàng rưng rưng muốn khóc. trống thành vừa điểm canh ba. Nàng nói:
- vương hãy ngồi chơi. Đã đi đâu vội?

lời nói thân tình. Vương phục tùng ngồi xuống, liếc trông thấy nàng hơi tái đi và vương ái ngại.
nàng giương đôi mắt phượng đen như huyền, sáng như gương nhìn chàng run run và nói:
- nay vương đi, mẫu thân thì già, các em còn trẻ, hay vương cho phép tôi về hầu hạ mẫu thân.

cảm động quá nàng không nói hết, mím miệng hoa để cầm giọt lệ. như cái máy, chàng cầm lấy bàn tay óng muốt, trắng tinh dưới ánh nến và nói:
- đa tạ công chúa. Đa tạ công chúa. mẫu than chắc không nhận đâu. vả ai lại thế?

Nàng không để yên cho chàng cầm tay, nghĩ rằng thái độ quy thuận của mình có thể đền bù trong muôn nỗi thiệt thòi của đời chiến sĩ. Vương sợ nàng phật ý, nói lảng:
- mẫu thân gan như sắt đá. Khi ra đi tôi có ý ngần ngại sợ trong buổi loạn ly này không biết có yên tuyền không thì mẫu thân nói: “Con cứ đi, mẹ đã có khu xử”. người không sợ gì, thế giặc mạnh mà người bảo không đáng sợ, rút cục thế nào cũng đuổi được chúng ra ngoài bờ cõi.

Nàng cười đầy tin tưởng:
- sao mẫu thân biết.
- người nói, có ba điều khiến ta vững tâm. thứ nhất, nước ta ngày nay muôn người như một, từ vua đến dân, ai ai cũng một lòng đánh đuổi kẻ thù, cho rằng sống nhục không bằng chết vinh. hội nghị Diên Hồng càng củng cố thêm tinh thần trung quân ái quốc. một câu “xin đánh” của các bô lão cũng đủ tan hơn 50 vạn hung binh của Thoát Hoan. điều thứ hai là quân đội ta rất mạnh, kỷ luật rất nghiêm, tướng tá kết thành một khối, răm rắp theo lệnh Quốc Công, như đàn con theo cha, than mật hơn trong gia đình, thiếu đâu có đấy, một tiếng mõ rao muôn người ra trận, không khác chi con đê lở vít được ngay, còn làn sóng to nào tràn qua được nữa? điều thứ ba, ấy là Quốc công tiết chế. Quốc công cầm quân biết tuỳ lúc tiến lui, trông rõ đại cục, gan bền như sắt đá, lượng rộng như biển trời, được lòng cả ba quân lẫn dân chúng, thực là người cứu nhân độ thế, chế phục được tất cả những khó khăn. Khi xưa Quốc công còn trẻ, mới ngoài 20, đương lúc giặc Ngột Lương Hợp Thai sang xâm, vâng lệnh vua Thái Tông lên giữ mạn Hưng Hoá. Khi ra đi không vội vã, điềm nhiên như khi ta đi chơi, phụ thân đã khen là “dũng”, tất làm nổi đại sự.
- tôi thấy quân ta thất lợi, vẫn thường lo ngại. Nay vương thuật lại lời mẫu thân cho, như vén đám mây mờ, mẫu thân thực là người cao kiến.
- Huống chi ngoài quốc công ra, còn bao nhiêu người tài trí giúp giập: Mưu lược như Chiêu Minh Vương, Chiêu Văn Vương, Hưng Đức hầu, Hoài Văn hầu, Nhân Đức hầu, tướng quân Lê Phụ Trần, đấy là những bậc của tôn thất triều đình, ngoài ra còn những anh hung như Nguyễn Khoái, Nguyễn Thức, Phạm Ngũ Lão cùng mấy nghìn môn khách của Quốc công, đủ cả văn nhân, mưu thần, dũng sĩ, người nào cũng dốc long vì nước, kể ra thì nhân tài như rừng không nói hết được. quân ấy, tướng ấy, có lẽ nào lại chịu khất phục quân thù.
- Còn vương nữa chứ?
- Công chúa nói tôi them thẹn. giặc sang từ tháng một, nay đã gần hết năm mà tôi còn ở đây, thực là đắc tội với triều đình, thẹn cùng chúng bạn. sau ngày Quốc công duyệt quân ở bến Đông Bộ Đầu, tôi trở về mộ thêm binh, luyện bộ tốt, ai hay giữa lúc giặc sang thì tôi thụ bệnh.
- Đó có phải đâu là mình muốn thế?
- dẫu sao cũng là cái nhục cho tôi. nằm trên giường bệnh ròng rã ngót một tháng trời, tôi tưởng lâu bằng ngàn năm. Nghe kể những chiến công oanh liệt ngoài biên, những chuyện tử tiết, tử chiến, tôi chỉ biết thở dài, sau lại rõ việc quan quân thất lợi ở Khả Li, Lộc Châu, tôi có lúc thét lên như mình mang tội ấy. lại sốt ruột vì tiếng mõ reo gọi người ra lính, dân gian kéo tòng quân rầm rập ngoài đường. những thủ đoạn hiển hách của Hoài Văn hầu, khiến tôi càng ghen tức. kể vai vế tôi là chú hầu, kể niên kỷ tôi hơn hầu năm tuổi, vậy mà uy danh đã chấn động bốn phương, lá cờ sáu chữ “Phá cường địch, báo hoàng ân” đã vẫy bay trên bao nhiêu trận, giống nòi vẻ vang, quân thù thất đảm, cứ nghe nói đến hầu là tôi lồng lộn, không sao trấn tĩnh được. có đêm khó chịu và sốt ruột quá, tôi vùng dậy, cố gượng với lấy chiếc bảo kiếm gia truyền treo trên tường nhưng tôi ngã lăn xuống đất, kiếm đè lên mình tưởng là chết. mẫu thân cầm ném đi và vực tôi lên giường, nghiêm sắc mặt, nhưng ôn tồn bảo tôi không nên nóng nảy, yên lòng thuốc than thì mời chóng khỏi. tôi vâng lời, và mấy hôm sau kịch liệt, li bì, dần dần bình phục. một hôm, tôi lại với thanh kiếm thấy nhẹ, tôi sung sướng, tuy còn lảo đảo nhưng cũng vác kiếm khỏi buồng, trông thấy cỏ cây ánh sang thực là muôn phần vui vẻ. Quân bản bộ thấy tôi ra reo hò mừng rỡ, tôi nhảy lên ngựa, diễu mấy vòng quanh vườn, nhưng tôi hoa cả mắt, ngã ngựa, may Trần Quỹ đỡ được, chứ không thì khốn. mười hôm sau, tôi bình phục hẳn. thì ra trong lúc tôi nằm bệnh mẫu thân đã lo hết thảy quân nhu khí giới thảy đều sung sức, lại tuyển thêm quân, lòng mẹ lo cho con thật là chu đáo…
- mẫu thân thực là hiếm có. hiện nay vương có bao nhiêu quân bản bộ?
- hai nghìn. Tôi sốt sắng là thế mà khi mẫu thân đặc biệt tiễn hành, tôi không sao cầm được giọt lệ. Mẹ thì già, em trẻ dại. tôi lạy mẫu thân rồi, thấy các em đến chào lạy, tôi quyến luyến không nỡ rời tay. Có người gia nhân trung nghĩa là Trần Quỹ, trước đã từng theo phụ than đi trân mạc, nay mẫu thân cũng cho đi theo tôi, tôi từ chối thế nào cũng không được. mẫu than trao thanh bảo kiếm của phụ vương cho tôi và nói: “Con ở cửa tướng, nên khi sao cho không hổ tiếng cha con”. Tôi tiếp nhận chưa kịp nói gì thì mẫu thân tiếp ngay: “Mẹ thanh bạch chẳng có gì cho con, chỉ có một vật mọn này con cầm lấy”. Người ban cho tôi chiếc túi này.

Chàng lấy trong bọc ra một túi gấm, mở túi rút ra một vuông lụa bạch, trên chỉ có thêu độc một chữ “Thắng” bằng chỉ vàng. An Tư loá mắt vì ngạc nhiên. Nàng đồ là một bức thêu đẹp, vì mẹ vương có tiếng là giỏi về nghề này. Nàng không ngờ bà lại có ý tưởng làm một bức thêu xuất ư ý ngoại ấy, kết tinh chí quyết thắng và lòng hy sinh mênh mang. Nàng nói:
- Tôi không ngờ! mẫu thân là một bậc đại trí, đại hiền.
- Khi trao cho tôi chiếc túi này, người dặn: “ Con đi nhé, mau diệt tan quân cường khẩu, tấu khúc khải hoàn. Cố sao lập nên sự nghiệp, mẹ được thơm lây, ấy là báo hiếu. con đi đi!”. Tôi dùng dằng mãi mới lên đường, nhờ được mẫu thân dạy dỗ nên lúc nào tôi cũng tin chiến thắng. đoàn quân Tinh Cương của tôi cũng thế, và suốt vùng ai ai cũng chung một ý nghĩ. Vì suốt từ ngày quân giặc sang xâm, thấy ai chán nản là mẫu thân khích lệ, ai nghi ngờ Quốc công thì người giải hết nỗi nghi ngờ. đi đâu người cũng noi một gương nhiệt thành, sáng suốt, hy sinh và tin tưởng.
- Vương thực có phúc được mẹ hiền. tôi mồ côi mẹ thực thiệt thòi nhiều.
- Tôi lúc nào cũng phảng phất hình dung mẫu than và đinh ninh lời dặn, lúc nào cũng nghĩ đến việc tận tâm báo quốc, khinh tính mệnh như lông hồng mong không hổ tiếng mẹ, không giảm thanh danh cha. Huống chi tôi mang cờ “Tinh Cương”, đeo chiếc bảo kiếm này, thực không lúc nào dám chểnh mảng và ngã chí.

thay đổi nội dung bởi: fanofken4ever, 05-11-2007 lúc 08:42 AM
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 07-11-2007, 08:26 AM   #3
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

tiếp cho đến hết chương I
Chàng trỏ thanh kiếm trên kỷ. An Tư hỏi:
- Phải chăng đó là thanh kiếm của Hoàng thúc?
- Vâng, đây là thanh kiếm của phụ vương, lưỡi sắc như nước, kiếm này đã giúp phụ vương phá quân Mông Cổ ở bến Đông Bộ Đầu khi xưa.
Chàng tuốt kiếm ra, lưỡi thép loáng như gương, lạnh buốt như băng giá. An Tư và chàng tưởng tượng như trong bong hào quang rầm rộ trẩy đạo quân chiến thắng của vua Thái Tông thần hung. Chàng tra kiếm vào vỏ.
Gió ngoài ào ào thổi như có thiên binh vạn mã. Chàng chợt nhìn công chúa và nói:
- Có lẽ tôi phải đi. Gần sang rồi. Công chúa thức khuya có hại cho ngọc thể.
- Không ngại gì. Xin vương hãy ở lại, mới vừa điểm trống canh ba. Tôi muốn tặng vương một vật mọn.
Nàng định lấy bức thêu tráng sĩ, thì có tiếng giày dép bên ngoài, và tiếng gọi nàng léo xéo. Nàng tái mặt nhìn vương rồi dắt vương sang buồng bên và nói:
- Vương hãy tạm ở đây. Các chị em đến chơi…
Vương chưa kịp nói gì, thì nàng đã mở cửa. những phi tần, công chúa, già có trẻ có, vào buồng nàng hỏi thăm tin tức về tình hình quân sự. trong suốt tam cung lục viện nàng là người biết nhiều tin quan trọng nhất, lại là người thông minh và hiểu rõ thời cục nhất. vả lại nàng là người nhiệt thành, không lúc nào ngx trí, nên thường thường phái cung cấm hay hỏi ý kiến nàng. Nhất là để tìm chút an ủi, có khi khuya nữa, thấy cửa buồng An Tư còn có ánh đèn là họ kéo vào hỏi chuyện.
An Tư hơi khó chịu, vì họ đến rút ngắn thì giờ đã ngắn mà nàng được hưởng bên cạnh vị hôn phu. Giây phút quá thiêng liêng mà họ phạm một cách phũ phàng. Tuy vậy, nàng cũng phải giữ một thái độ bình tĩnh, đối đáp mọi người và truyền cho mọi người một tin tưởng mãnh liệt vào tương lai. Trống canh tư đã điểm, nàng sốt ruột và oán giận chị em, khi họ trở ra về thì đâu đây đã có tiếng gà gáy sáng.
Khi tiễn họ về, trở vào buồng trong, không thấy chàng, lấy làm lạ. chợt nghe tiếng ngáy trong giường, nàng rón rén lại vén màn. Trong ánh đèn mập mờ, chàng đang ngủ say, chăn gấm kéo lên đến cổ. giấc ngủ càng làm nổi bật khuôn mặt dũng kiện của người thanh niên. Nàng đứng nhìn không chớp mắt. Lâu lâu nàng rón rén bước sang buồng bên, guạt lò đun nước để chốc nữa pha trà thiết chàng.
thấy cái đẫy của chàng dưới chân kỷ, nàng tò mò mở ra xem. Trong đẫy xếp hỗn độn những đồ lặt vặt, quần áo, khăn tay, gương lược, nghiên bút, một quyển sổ, một chiếc ấm độc ẩm và hai chén da lươn, mấy con dao, một cuốn Binh thư yếu lược của Quốc công. Nàng ngắm nghía từng chiếc một, một vật đều có một linh hồn, và đối với nàng đều có chút tình quyến luyến. Nàng nghĩ:
- rồi những đồ vật này sẽ theo vương ra trận. Duy ta không.
Nàng thầm ước ao được đi theo chàng để lo việc cơm nước và cùng chàng chung những nỗi gian lao tận khổ. dần dần nàng giở cả ra một bộ đồ ăn, một đôi đũa ngà, một bát và hai đũa gỗ, áng chừng mẹ chàng mới săm cho, vì còn mới, và đều có khắc mấy chữ “Đãng binh cường khấu”. Chắc phu nhân sợ con quên làm bổn phận nên khắc chữ vào những đồ nhật dụng này để nhắc nhở con, vì ngày nào chàng chẳng phải ăn hai bữa?
An Tư lẩm bẩm: “Mẫu than hơn mẹ Nhạc Phi nhiều”. Nàng lấy hộp khăn của nàng có sẵn kim chỉ và mụn vá, để chung vào đẫy, hòng khi chàng muốn vá hay đính chiếc khuy. Nàng chắc trên sa trường tung hoành xung đột, áo quần của chàng sẽ rất dễ hư hỏng. Nàng lại cẩn thận để vào đấy một thanh quế tốt, và mười liều thuốc cảm, phòng khi chàng trái gió trở giời…
chợt nàng lầm bẩm:
- chết chửa ta quên rồi. không biết có kịp không.
Nàng nhớ đến bức thêu còn dở, nàng vùng dứng dậy, tóc xoã trôi theo lưng nàng xuống đất như làn sóng đen biếc, nàng gịât mình quay lại thì trong khung cửa thôn hai buồng với nhau, chàng một tay nắm đốc kiếm, một tay vịn cửa, chân bắt chéo đứng nhìn nàng bằng con mắt lửa âm thấm không chớp. nàg nhoẻn miệng hoa, má trái núm đồng tiền xinh dáng, má đỏ ửng vì thẹn thò.
Chàng nhớ lại ở trong buồng thêu thân mật nhất của An Tư, chàng cảm thấy một hương vị mê ly, sảng khoái trong góc thế giới vô cùng huyền ảo ấy. đấy là nơi mà nàng đã để hết tinh thần bày biện, vừa ấm cúng, vừa trang nhã, vừa mơ màng, toàn thể đượm một thi vị kín đáo xinh xinh. dần dần chàng bước lại gần nơi thiêng liêng nhất, im lìm và chào đón như một xóm đào nguyên. chiếc giường phảng phất một mùi hương nhè nhẹ mê người với đêm hoa, chăn gấm, gối thêu, trong đêm giá lạnh này, chiếc giường như hữu ý, chăn đệm còn ghi dấu thân hình ngà ngọc, và đâu đây như thoảng hơi ấm của gia nhân. rồi không để ý đến câu chuyện bên ngoài, chàng ngủ lúc nào không biết. khi choàng dậy, bước ra phòng thấy nàng ngồi xếp gọn lại đồ đạc cho mình, ân cần hơn người vợ chính thức, chàng ngây người đứng ngắm…
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 07-11-2007, 08:28 AM   #4
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

tiếp cho đến hêt chương I
Chàng bước lại, tươi cười nói:
- đa tạ công chúa. Lòng ân cần này, xin hẹn đến kiếp sau báo đáp.
Sợ nàng vấn lại tóc, chàng tiếp:
- thế gian đồn tóc công chúa đẹp, dài và đài các không có thứ mây khói nào sánh kịp, hôm nay vĩnh biệt, tôi không ngờ lại được ngắm làn tóc tiên. Công chúa ăn mặc sơ sài, không son phấn, trang sức, lại càng đẹp lắm.
nàng quấn vội tóc và nói:
- Tôi thấy vương xếp luộm thuộm nên xếp lại cho đấy. lúc nãy tôi muốn tặng vương một vật mọn này…
Nàng lấy ra bức thêu, chàng cầm xem, thán phục:
- đường thêu của công chúa, nồng đậm có phép, tiếng đồn không ngoa. Tôi thực có diễm phúc mà được, hơn an hem chúng bạn nhiều lắm.
- hiềm vì thêu còn dở…
- càng đẹp, hai chữ “Sát Thát” này tôi xin ghi dạ. tôi đi phen này, trong mình mang ba vật báu: Bảo kiếm của phụ vương, bức thêu của mẫu thân, bức thêu của công chúa, mà không làm nên công trạng gì, thì nhục bao nhiêu. Xin đa tạ công chúa,. chỉ nghĩ ân tình thâm trọng không biết báo đáp cách nào. Nguyện xin vì non song xuất lực, muôn lao nghìn chết cũng không từ.
- xin vương hãy để cho tôi thêu nốt đã.
- Công chúa cho thế này là đủ rồi. thì giờ đã ít, biệt nhau trong gang tấc, xin để thì giờ nói chuyện.
Nàng tan ra trong nước mắt, cố trấn tĩnh không cầm được. Vương khuyên giải hồi lâu, nàng nghẹn nhào nói:
- Nay vương ra trận, tôi phận liễu bồ, không được theo ghót ngựa sớm trưa hầu hạ, thực là hèn.
- Công chúa đừng nên nghĩ thế.
- vậy trước khi vương đi xông pha chiến trận, xin có lời này. phận gái chữ tòng, một lời đã ước, xin thuỷ chung đợi vương cho đến ngày tái hội. mà dù nghề gươm đao bất trắc, vương có vì non song mệnh hệ nào, tôi xin thề thủ tiết đến già để báo đáp tình nghĩa.
Nàng sụp xuống chân vương. Chàng nâng nàng dậy và nói:
- sao công chúa lại thế? Tình công chúa mênh mang như trời biển, tôi là kẻ võ biền, thực không tả hết được chút tâm thành, nếu nay mai tấy khúc khải hoàn, tôi được vô sự, nguyện đem thân khuyển mã đáp ân. Nhưng nếu rủi ro ngoài trận…
- tôi đã hiểu ý vương, nhưng xin vương đừng nói nữa. tôi đã quyết định một bề.
Ngoài vườn có tiếng chim hót sớm, và qua khe cửa đã lọt lờ mờ ánh sáng bên ngoài. Chàng nói:
- sáng rồi. đêm vui chóng quá. Tôi phải đi thôi, xin cùng công chúa vĩnh biệt.
Chàng gập bức thêu của An Tư vào túi gấm bên bức thêu của mẫu thân chàng, rồi cho vào bọc. Nàng thổn thức:
- vậy đã sáng rồi! vương đi nhé, tôi một lòng chờ đợi. chúc vương chóng nên danh anh hung. Vương hãy uống chén trà cho tỉnh – tôi mới pha.
Chàng tiếp lấy, uống ngon và khoan khái:
- Đa tạ công chúa. từ nãy quên khuấy đi. Tôi vào đây chào công chúa, thuỷ chung muốn lưu tặng một vật mọn này. Suýt nữa thì không nhớ ra vì lòng hoang mang quá.
Chàng lấy ở bọc ra một chiếc hộp ngà, chạm trổ rất khéo, mở ra trong đựng một đôi vòng ngọc thạch, thận trọng trao cho nàng.
An Tư tiếp lấy, cảm xúc quá, không sao nói được. Lâu lâu sẽ nói:
- Đa tạ vương!
- Tôi xin phép công chúa cho tôi đi. Suôt đêm thức, công chúa ngày hôm nay nên ngủ nhiều cho lại sức, kẻo có hại ngọc thể.
Nàng giúp chàng cho đẫy lên vai. Chàng cầm tay nàng và nói:
- Công chúa ở lại nhé!
- Vương đi!
Cánh cửa son mở. trời đã sang lờ mờ. trận gió đêm qua thổi mạnh, làm rời hầu hết cánh hoa đào nở trước xuân, phủ đặc vườn như tuyết hồng. chàng bước ra như ngã xuống một bậc sâu lạnh giá, và nàng tiễn chàng đi, như xẻ một nửa người. chàng cao, nên phải lom khom đi, đỡ những cành cây thấp. chàng không nhìn lại, luồn qua một cành đại rồi biến vào sau một bụi tre ngà. Nàng vẫn đứng vịn tay vào cửa, đầu ngả vào vai theo dõi bước tình lang. vườn đang dâng nhựa mới, nàng trông cây cối mung lung như trong cơn mưa. Trên cành cây đại, một đôi vành khuyên nhởn nhơ bay ríu rít. Đôi chim dần dần biến đi, trong mắt nàng thành một lứa tình nhân quấn quit vui cùng tuổi trẻ, ý xuân, bên cành đào gốc lý. dần dần hình ảnh ấy cũng phiêu diêu, cũng xa xăm xoá hềt vì lệ mờ, và nàng đứng im lìm không động, đẹp như pho tượng giai nhân, má nhung long lanh như cánh hoa đào trước mặt…

thay đổi nội dung bởi: fanofken4ever, 07-11-2007 lúc 08:33 AM
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 12-11-2007, 06:43 PM   #5
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

óa tuần này tớ đang ôn thi nên tiến độ up chậm. sorry mọi ng nhé.
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
jasmines (21-05-2010), sakura_1988 (22-05-2010)
Old 13-03-2008, 05:05 PM   #6
Kaixin
Thành viên mới
 
Kaixin's Avatar
 
Tham gia ngày: Mar 2008
Bài gởi: 2
Xin cảm ơn: 4
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
Default

Bạn có thể post tiếp được ko? Mình "kết" nhân vật An Tư này rồi đấy...
À, ngoài ra bạn có thể cho mình biết tiểu thuyết này xuất bản năm nào, gần đây có tái bản ko, của nhà xuất bản nào, để mình có thể tìm mua được.
Cám ơn bạn nhìu!
Kaixin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-04-2008, 02:51 PM   #7
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

hí hí, mình tưởng là mình đã drop cái dự án này rồi nhưng mà xem ra mình vẫn phải cố thôi, có hứng lại rồi. đây là truyện của nhà xuất bản Kim đồng dạng truyện khổ nhỏ năm 2001, giá bìa có 6,500 đ thui, mình k rõ đã tái bản chưa. mình sẽ đánh tiếp.

thay đổi nội dung bởi: fanofken4ever, 01-04-2008 lúc 03:39 PM
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Kaixin (11-04-2008)
Old 01-04-2008, 03:39 PM   #8
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

II

Chiêu Thành VươngTrần Thông là con cả Thái úy Khâm Thiên Đại vương Trần Nhật Hiệu. Khâm Thiên khi mất mới 44 tuổi, sinh hạ được bốn con, cả là Thông, thứ là Nhiếp, sau là hai người con gái.

Sinh trường ở một gia đình quý tộc, sung túc, Trần Thông tuy mồ côi cha từ bé, nhưng được dạy dỗ chu đáo. Bà mẹ là người cương quyết, thông minh, nên ảnh hưởng về đường giáo dục của chàng rất lớn. Vương cũng có học văn, nhưng thiên về võ hơn và có 1 tinh thành thượng võ rất cao. Nguyên do cũng vì chung quanh vương, kể từ các vương trần cho đến dân gian ai ai cũng ham luyện tập côn quyền. Vương tinh thông cả 18 ban võ nghệ, nghe đâu có thầy giỏi là tìm đi hay đón về nhà. Thường mời những dũng sĩ các nơi đến tỉ thí, ai có môn võ nào hay là học cho bằng được mới thôi. Vương lại rất ham đánh vật, môn thể thao thịnh hành nhất thời Trần, mỗi khi cởi trần đóng khố ra sân vật, ai cũng phải trần trồ khen ngợi thân hình lực sĩ của chàng. Bắp thịt nở nang, lẳn từng núi, da chàng ngăm ngăm, nên trông vững chãi như một pho tượng đồng. Tính chàng lại hiếu thắng, không chịu thua ai, trong các cuộc tranh đấu bao giờ cũng dai và liều, đối phương nhiều khi bị thua vì thế. Không những chăm luyện tập thân thể, chàng còn sành bơi lội, ham săn bắn, thường đi thám hiểm những hang sâu động lớn, vượt biển đè sóng, hoặc lên núi vào rừng, bắt được hổ báo đem về luôn luôn.

Là một vị vương tước, chỗ chí thân của nhà vua, Trần Thông được quyền mộ các trai tráng trong vùng là quân bản bộ. Trước còn vai trăm, sau năm trăm một nghìn, chàng lấy hiệu quân “Tinh Cương” của Khâm Thiên khi trước. Nền nếp cũ, khiếu riêng, sự chỉ bảo của các vị vương hầu thạo hơn, và sự đọc sách nói về nghề binh đã giúp chàng luyện được một đoàn quân có kỷ luật, có sức chiến đấu rất mạnh, hoàn toàn phục tùng chàng. Tuy còn trẻ, Thông đã tỏ ra là một viên tướng giỏi.

Giáo dục, tinh thần và địa vị chàng đã đào tạo nên một người dũng kiện, quả cảm, kinh nguy hiểm, khéo chỉ huy, lúc nào cũng có thể gánh vác được những nhiệm vụ khó khăn.
Tuy còn trẻ, nhưng so vai vế thì vương ngang hang với Thánh Tông Thượng Hoàng, với Tĩnh Quốc, Chiêu Văn vương, với Quốc công Hưng Đạo, và đứng vào hang chú vua Thiệu Bảo. Thánh Thông thương chú mất sớm nên không bỏ lỡ một dịp nào ban xuân lộc cho em. Mỗi khi chàng về đến kinh, Thượng hoàng giữ chàng mãi mới cho về, khoản đãi rất hậu. An hem chị em tôn thất đôi với chàng cũng rất là luyến ái.

Cuộc tình duyên giữa chàng và An Tư đã bắt đầu được ngót một năm nay, và mỗi ngày một thêm đằm thắm. họ đã yêu nhau với tất cả bồng bột của thanh niên, với tất cả sức mạnh của dục vọng được hoàn toàn buông lỏng. sự thân mật giuẵ anh em chị em trong họ, sự dễ dãi của một phong tục tự do thoát hắn ra ngoài luân lý đạo Khổng, không khí êm đềm, nhàn hạ, phong lưu trong cung, tất cả những điều kiến ấy đã giúp cho cuộc tình duyên nảy nở. Hoặc cùng nhau hội yến, dan tay nhảy múa, hay ngồi đánh bài trong cung nghe hát, hay đua thuyền hóng mát trên Hồ Tây, đôi mắt lửa tìm đôi mắt nhung, bóng ngang tàng chỉ hòa theo bóng liễu.

Vương thỉnh thoảng mới về kinh, về những dịp kỵ lạp hay những ngày lễ vạn thọ, mỗi năm chỉ độ ba bốn lần, sự xa cách càng thêm nung nấu tình yêu đôi lứa, kích thích bởi nhớ mong. Mỗi khi đến Thăng Long, chàng không bỏ lỡ một dịp nào mà không lẻn vào cũng riêng tình tự cùng với người chị con nhà bác ruột.

Ở cung An Tư đi ra, Chiêu thành Vương ngây ngất như một người say rượu, hồn chàng phiêu nhiên bay bổng trên mấy từng mây. Mắt chàng mơ màng, những màu hồng vui như nhảy đón trước mặt chàng. Cánh tay chàng còn đượm sức nóng của thân nõn nà, tai còn nghe tiếng sáo của lời nàng, mũi chàng còn phảng phất hương vị ngây ngất của xác thịt, toàn thể người chàng bao bọc một lần phấn ái tình êm dịu. chàng không nhìn thấy gì ngoài hình ảnh vinh quang hiện trong khung cảnh rực rỡ của xóm đào, chàng không nghe thấy gì ngoài khúc nhạc tưng bừng của tình ái. An Tư hiên trước mặt chàng, trong trắng kiều lệ, chàng tự hào hơn chúng bạn vì được một giai nhân tuyệt thế ấy để lọt mắt xanh. Dù phải phơi thân ngoài chiến địa, chàng có tiếc gì.

Trong phút say sưa, chàng tưởng như nàng ở trước mặt, giơ tay, để xuốt ve làn tóc đen dài. Một tiếng gọi, kéo chàng từ chín tầng mấy xuống thực tế. chàng giật mình e hẹn vì đã qua cửa Dương Minh và một người lính trong đội cung thần hỏi:
- Hoàng thúc làm gì đấy?

Cờ quạt dàn bày, kiếm khích ngời sáng. Gã tình nhân ngây thơ đã biến mất và Trần Thông hiện nguyên hình chiến sĩ giữa một quang cảnh sực mùi chinh chiến. Chàng còn đương hoang mang, thì thấy trong cuẳ Dương Minh đi ra một người vào trạc 27, 28 tuổi, chít khăn vàng, mặc áo bào vàng chẽn, đeo kiếm dài, mặt trái xoan, điểm những đường vân tía, trông hao hao nét mặt Khổng Phu Tử, thần khí quang thái, dáng trông uy nghiên tôn kính, nhưng đạo mạo rất nhân từ. Ấy là vua Thiệu Bảo.

Thấy Chiêu Thành vương, vua tươi cười. chàng bước lại, phủ phục xuống bên đường, hô vạn tuế. Vua tiến lại, nâng dậy, cấn lời rất sang phán:
- Xin hoàng thúc bình thân.
Vua ép chàng cùng đi song hàng và nói tiếp:
- Trẫm muốn nhờ hoàng thúc một việc, không ngờ lại gặp hoàng thúc ở đây, may lắm. Hoàng thúc không cần lên Bắc vội.
- Hạ thần xin chờ lệnh thánh.
- Hoàng thúc chắc chưa biết rõ. Quân ta thua to quá, Chi Lăng đã mất, Thoát Hoan đánh xuống thế như chẻ tre, quân sĩ lại hung ác giết hại nhân dân rất nhiều. Quốc công kéo đại binh về Vạn kiếp, quân tướng tan vỡ. Trẫm lấy làm lo lắm. nay trẫm muốn về Vạn Kiếp, hỏi chuyện Quốc công, nhưng không muốn bày vẽ nghi thượng, trẫm tính đi chiếc thuyền con nhanh và tiện hơn, muốn mong hoàng thúc cùng đi…
- Hạ thần xin tuân thánh chỉ.

Vương lúc ấy rất thẹn với mình, chàng cảm thấy như mình mang tội lớn với nhà vua, với xã tắc, với cả triều đình. Trong các vương hầu, chàng là người ra trận sau hơn cả, chùng chình mãi đến khi cất quân đi còn ham bề son phấn. Vương coi chính như mình đã mang một trách nhiệm lớn trong sự thất bại của quan quân. Vì thế Vương ngượng nghịu, tuy vua Thiệu Bảo rất ôn tồn không nói gì và cũng không biết gì về chuyện đêm qua. Vua vui vẻ và thân mật bảo chàng:
- Vậy hai chú cháu ta cùng đi ngay.
- Tâu quan gia, hạ thần xin tuân mệnh, chỉ xin quan gia cho hạ thần báo tin trước cho quân bản bộ kéo họ nóng ruột vì họ sốt sắng ra trận.
- Hoàng thúc thực là chu đáo. Vậy hoàng thúc về ngay đây nhé, trẫm cũng còn phải bẩm mệnh thượng hoàng.

Vương mượn một con ngựa phóng ra ngoài thành Long Phượng. xa xa, cánh đồng đã hiện rõ lá cờ “Tinh Cương”. Chàng tế lại, Trần Quỹ và đoàn gia tướng ra đón, hai nghìn tráng sĩ thấy chủ về ai nấy đều hớn hở bảo nhau sửa soạn lên đường. Họ bị “giam cầm” nay mới được gia trận, người nào cũng mong chóng được lên Bắc, giao chiến cùng rợ Mông để tỏ chí bình sinh và báo ơn chủ tướng
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 01-04-2008, 05:57 PM   #9
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

Trần Quỹ trạc 50 tuổi, tóc bạc râu thưa, trông tráng kiện và có vẻ hiền lành cẩn thận. Vương cùng Trần Quỹ và các gia tướng đi thăm đội ngũ, thấy ngăn náp tề chỉnh, quay lại khen Trần Quỹ và bảo mọi người:
- Ta phải đi lo một việc khẩn cấp không tiện nói ra đây. Các ngươi mong muốn lên đường, ta biết, nhưng đành vậy, hãy nấn ná chờ ta vài bữa. Ta đi, công việc lớn nhỏ ở nhà giao cả cho Quỹ, các ngươi nên nghe lời Quỹ cũng như nghe lời ta. Đừng có sao nhãng nghề binh, chểnh mảnh đội ngũ. Các ngươi chưa ra trận cũng như ra trận rồi, ở nhà mà luyện tập thân thể cho thêm cứng rắn, võ nghệ cho thêm tinh thông, ấy cũng là đánh giặc đấy.

Chàng chào mọi người rồi bước ra. Họ có ý thất vọng và dường như ghen cùng chủ. nhưng dần dần bàn bạc họ không oán chàng nữa, cho rằng việc chàng phải đi đây chắc còn quan trọng gấp mười việc ra trận. Họ cũng thừa hiểu chính vương cũng suốt ruột lắm, không khi nào chàng lại có ý hoãn việc tiến binh.

Khi Chiêu Thành vương đến cửa Dương Minh, thì vùa Thiệu Bảo đang đi đi lại lại chờ đợi. Thấy vương, vua nói:
- Nào ta đi cho được việc.

Vương theo vua ra bến sông Cái. Dân gian biết là vua đi, kéo nhau lũ lượt theo sau, khắp các phố phường người ta đổ ra, tiếng hô vạn tuế vang lừng, vui vầy và đầm ấm. Nếu là ông vua khác, thì dân chúng đã phạm vào tội bất kính, nhưng vua Thiệu Bảo lại thấy thế làm thích. Vua vốn người nhân từ, công chính, hang ngày thường cúi xuống bách tính, xem xét dân tình, có khi vi hành để thân dân. Vua không bỏ lỡ một dịp nào để giúp họ: đói kém thì phát gạo, rách rưới thì ban quần áo. Vua không nề hà gì, vào cả túp lều tranh ẩm thấp, trò chuyện cùng ông già bà cả, có khi ôm ẵn trẻ nhỏ giữa những tiếng cười hồn nhiên của đám người bình dân.

Thượng hoàng nhiều khi quở, các quan nhiều lần can, nhưng vua vẫn không sao bỏ được thói quen khả ái ấy, phát sinh từ lòng hồn nhiên bác ái bao trùm đẳng cấp. Vì vua hay gần gũi với dân gian, nên mỗi khi đi đâu, bách tính kéo ra theo như nước. Những lúc ấy vua không bao giờ cần hộ vệ, để được hoàn toàn chung sống với những người chất phác, thành tâm quyến luyến. Họ đã coi vua như một Thế tôn, một Bồ Tát đầy lòng từ bi hỉ xả, họ chỉ đợi dịp báo ơn vua nhân hậu.

Được gần vua, họ biết tính tình vua, cả những thói quen của vua. Từ mấy năm nay, lòng dân yêu vua lại càng tăng nữa. Họ biết nhà Nguyên sách nhiễu, sứ Mông vô lễ, kinh triều đình, họ còn nhớ rõ thái độ ngỗ ngược của viên thượng sứ Sài Thung khinh người như cỏ rác. Vậy mà vua Thiệu Bảo cứ chịu nhục, đi từ nhượng bộ này đến nhượng bộ khác, không phải vì vua sợ chúng. Dân gian đã biết vua là một người quả cảm, cương nghị, nhưng sở dĩ vua phải chịu nước lép vì – họ đã biết rõ – vua không muốn chiến tranh. Vua muốn dàn xếp khôn khéo đem tài ngoại gia mua lấy cuộc hòa bình, tránh cho bách tình cái thảm họa binh cách. Ngày thường cẫn còn chưa lo đủ cho dân no ấm, huống chi còn chuốc lấy một việc hung. Vốn là nhà chính trị khôn ngoan và sáng suốt, vua Thiệu Bảo biết chiến tranh tàn hại, khốc liệt, không lợi gì cho kẻ dự chiến, bên thắng cũng như bên bại, và ông vua giỏi không phải là một người cùng binh độc vũ, mà là người biết mưu hạnh phúc cho dân gian trong không khí yên vui.

Vì thế, vua tuy không phải là thiếu dũng, cứ trù trừ mãi, mặc dầu sự yêu sách của Hốt Tất Liệt trở nên gay gắt vô lý. Việc quân Nguyên đòi mượn đường san Nam đánh Chiêm Thành là một việc không thể nào chiều được. Dân đều biết đức vua lo nghĩ. Họ sốt ruột và sôi nổi vô cùng. Họ không chịu được những nước lép vế. Họ giận thâm gan tím ruột quân Mông cổ và sứ thần hống hách của chúng, họ lấy làm nhục để vua phải nhường nhịn kẻ thù, và muôn người như một, họ nung nấu lòng phấn khích, chỉ mong đạt đạo lên vua: thà chết cả chứ không chịu nhục, dù yếu nhưng không chịu thua mạnh, đó là tâm lý chung của dân chúng kinh thành. Lòng muôn người đều nghĩ đến việc tận trung báo quốc, để cho vua đỡ lo, vai đỡ nặng, mặt đỡ buồn. họ chỉ đợi một chiếu hưng sự là sẽ bổ ra trước cờ, xin đi đánh giặc
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn
Old 01-04-2008, 10:58 PM   #10
fanofken4ever
Thành viên mới
 
Tham gia ngày: Jul 2007
Bài gởi: 14
Xin cảm ơn: 8
Được cảm ơn 68 lần trong 13 bài
Default

Vua Thiệu Bảo đã qua bao nhiêu đêm tâm tư, cái thế đã giục triều đình tuốt gươm đáp lại những uy hiếp của nhà Nguyên. Vua đã quyết định, dân chúng mong manh tin đều thở dài sung sướng. Họ muốn quay ngay lấy vua, xin ngài đừng lo ngại. Họ đã sẵn lòng vì vua ủng hộ ngôi báu và giang sơn và quân Nguyên sẽ không qua được nước Nam một khi hơi thở của người cuối cùng chưa tắt… Giữa lúc ấy thì một tờ chiếu ban ra: Trước khi quyết định, triều đình cho triệu bô lão trong thiên hạ để trưng cầu ý kiến.

Dân gian ngờ đâu có sự phi thường ấy. Họ còn nhớ rõ như hôm qua, cái ngày trọng đại, trong khi bong hung tợn của quân Mông Cổ đã hiện rõ ngoài biên, kinh đô đã được trang hoàng như một ngày hội lớn, cờ quạt tàn tát la liệt trong các cung điện, cửa ô và ngoài mặt hoàng thành: Mười vị lão thành chủ chiến. Bốn cửa thành mở rộng, để đón đại biểu, các nơi binh lính tấp nập dẹp đường để giữ gìn trât tự.

Các cụ dần dần tới cả, người thì đầu tóc bạc phơ, người thì hoa râm lốm đốm, ai nấy đều mặc những quần áo mới, hoặc sắm lấy hoặc dân làng sắm cho. Họ từ những hang cùng ngõ hẻm, từ những xóm tre núi đỏ, ở khắp các đường các ngả đi lại, gần thì đi bộ, già quá thì chống gậy trúc, xa thì đi thuyền đi ngựa hay đi cáng, người nào cũng có dân đinh hay con cháu cắp tráp mang điếu theo hầu. Mặt người nào cũng nghiêm trang, vì tuổi cao cũng có, nhưng vì sứ mệnh lớn lao mà họ mang trên vai già yếu thì nhiều. Tất cả 300 cụ hơi ngơ ngác vì cảnh sa lệ của thủ đô, và vẻ lịch sự của khách kinh kì. Nhưng họ đã được những người này chào đón bằng nét mặt đầy cảm tình, bằng những cử chỉ thân ái, bằng những câu cười, tiếng nói niềm nở, bằng khóe mắt thân mật, người ta kiễng chân giơ tay. Trong những tiếng ồn ào thường luôn luôn tuôn ra một điệp khúc rất quen.
- Các cụ xin đánh cả nhé. Xin đánh.

Các cụ gật đầu, miệng nở một nụ cười đồng điệu, họ không ngờ tính tình của những người xa cách hang bao nhiêu quan san lại có chỗ giống nhau đến thế.

Các cụ đã tiến vào trong điện Diên Hồng, một ngôi nhà uy nghiêm rộng rãi mà vua làm sở tiếp các đại biểu tôn kính của dân gian. Thềm rồng cột tía lần đầu tiên chào đón kẻ quê mùa, chốn sán lạn huy hoàng phản ánh những nét mặt sạm phong trần bày nên một cảnh tượng kỳ thú. Một bữa tiệc đế vương dọn tiếp các vị chí tôn cùng tất cả danh công cự khanh thân ngồi bồi tiếp. thiên tử, đại gia và bình dân ôn tồn trò chuyện, thân hơn một bữa ăn trong gia đình. Vua hỏi tuổi hỏi gia thế, con cháu mọi người, cả việc làm ăn ruộng nương chợ búa, cười nói tự nhiên, lần đầu ngài được thỏa cái tinh thần nhân dân của mình.

Đối với các vị bô lão, thì đây là một vinh dự hãn hữu mà phần lớn quan liêu cũng không bao giờ được hưởng. Họ đăm đăm chờ đợi câu hỏi chính của nhà vua. Mãi đến khi tiệc lớn đã tàn, mọi người đang uống nước, ăn trầu, vua mới đứng lên, nói rõ về sự uy hiếp của quân Mông, sức mạnh và tài chinh chiến của họ, sau cùng là tả những nỗi nhục mà triều đình phải chịu đựng, phác quan tình cảnh non sông và cái thế khiến cho mình do dự và tiếp:
- Nay quốc gia nguy ngập, trẫm và triều đình không quyết nổi, vì quốc gia là của chung nên trẫm phải triệu liệt vị vào đây để hỏi ý. Thế của ta nay chỉ có hai cách: cho nó mượn đường hay đánh lại, xin liệt vị chỉ giáo cho.

Tiếng đáp đã sẵn sang ngay từ khi bước chân lên đường, các cụ đồng thanh, muôn người một miệng:
- Xin đánh!

Lời đáp vắn tắt, đanh thép, đánh tan mỗi do dự của quân vương, khích lệ tướng sĩ, thôi thúc nhân dân, vẫn còn văng vẳng bên tai mọi người và quyện trong núi rừng ngoài biên ải như một lời cảnh cáo quân thù… từ khi các bô lão về, người tòng quân mỗi ngày một đông, các chiến sĩ ra công luyện tập, và các mõ gọi trai tráng ra đình, ngày đêm không ngớt tiếng rao.

Dân chúng Thăng Long vẫn còn nhớ như in cảnh tượng ngày lịch sử ấy, các bô lão đã thay họ đạt đạo lên cửu trùng ý kiên quyết của bàn dân thiên hạ. Họ ngày nay chỉ nghĩ làm sao giúp vua đánh kẻ thù, vì họ đều cảm thấy mang trách nhiệm lớn trong cuộc chiến tranh.

“Sát Thát” đã thành hiệu lệng chung của tất cả mọi người dưới trời Nam.

Sau hội nghị Diên Hồng, vua Thiệu Bảo bác thư Trấn Nam vương mượn đường, xuống chiếu kể tội quân Nguyên, khuyên mọi người trong nước đồng tâm phá giặc. Và đáp lại thái độ tự vệ ấy của người Nam, theo lệnh truyền của Hốt Tất Liệt, Thoát Hoan kéo 50 vạn quân hung hổ tiến sang chiếm Nam Quan, xâm lấn Lạng Giang, cướp ải Chi Lăng, tràn xuống Bắc Giang, uy hiếp Vạn Kiếp, thế mạnh như vũ bão. Nhưng tất cả chiến thắng cùng những độc ác của quân thù không làm gãy nổi ý chí của dân gian, trái lại, họ càng quây quần chung quanh vua trong một mối đồng tâm sắt đá. Bắt đầu từ ngày khởi chiến, lấy tư cách là đại biểu của toàn quốc, mang trách nhiệm lớn lao hơn cả mọi người, vua Thiệu Bảo sống cuộc đời khắc khổ hơn một vị tu hành: ăn không dùng miếng ngon, mặc không đòi thứ ấm, bỏ hết những xa hoa phú quý, đêm đêm nằm nghỉ trên một chiếc giường thô kệch. Vậy mà vua vẫn thấy mình còn sung sướng hơn mấy vạn chiến sĩ ngoài biên. Vì vua biết còn được ở cung cấm, xa cách ngàn dặm cõi sa trường, thì cuộc đời dù cực khổ đến đâu vẫn còn là thần tiên so với cảnh huống của chinh phụ.

Vì thế mà cảm tình của dân chúng đối với vua càng thắm thiết. và sáng hôm nay thấy vua vội vã ra đi, không tiền hô hậu ủng, đoán ngay có sự gì quan trọng chi đây. Họ lũ lượt kéo theo vua như làn sóng dềnh lên bờ sông Cái.

Vua tới bờ sông, dừng lại, cảm động vì lòng quyến luyến của dân gian. Tiếng hô “vạn tuế” vang lừng trên khúc sông, thốt từ trong thâm tâm thành kính. Vua đừng nhìn mọi người một lượt, gật đầu, tươi cười rồi giơ tay ra hiệu cho họ về, nhưng họ vẫn đứng nhìn theo. Vua đã cùng Chiêu Thành vương và tên tiểu tốt Trần Lai lúc nào cũng theo hầu cận, xuống một chiếc thuyền nan, trên thuyền có hai người thủy thủ. Các thuyền xung quanh cũng nhao nhao tiếng hô “vạn tuế”.

Vua còn đứng trên thuyền nhìn lên bờ sông đưa mắt chung quanh bến nước, chỗ nào cũng là những con mắt êm dịu, chứa chan thiện cảm mà hồn nhiên ngơ ngác biết bao! Họ im lìm, không biết tỏ lòng trung thành đối với quân vương bằng cách gì hơn. Ông già gù chống gậy dắt trẻ, bà lão cõng cháu, những thiếu phụ ôm con, họ chỉ cho lũ hài nhi ông vua thân mến. và đẹp biết bao những con mắt trẻ trố ra, long lanh tìm kiếm, ngón tay xinh xinh, theo tay người lớn trỏ về phía thuyền vua. Cũng có đứa lấy làm thích, nhảy nhót vui mừng, lại có ông lão ghé và tai cháu nói thầm. đứa trẻ cất tiếng se sẽ trong trong, hô “vạn tuế”.

Trước sự phát biểu chân thành ấy, vua dùng dẵng mãi mới truyền lệnh nhổ sào. Họ vẫn đăm đăm nhìn theo lo ngại cho vua, vì chiếc thuyền bất trắc mong manh. Tuy vậy, thấy bên cạnh đâng thiên tử có một vị thân vương uy nghi theo hầu họ cũng yên tâm đôi chút. Những miệng không răng và những miệng còn hơi sữa lại đồng thanh cất tiếng hô:
- Vạn tuế, quan gia vạn tếu. Xin chúc quan gia bình an vô sự!

Họ còn đứng mãi trên bờ cho đến khi thuyền khuất hẳn, và vua cũng đứng trên thuyền nhìn mãi về phía kinh thành chào cho đến khi bong người lẫn lộn với không gian. Thuyền vua vun vút như tên. Vua bảo Chiêu Thành vương:
- Trẫm bạc đức, nghĩ thật không xứng đáng!
Vương tâu:
- Quan gia dạy quá khiêm. Hạ thần cảm kích lắm, đó không phải là triệu mất nước. Được lòng dân thì còn, mất lòng dân thì hỏng, lòng dân như thế có đáng lo gì quân giặc?
fanofken4ever vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn

Trả lời

Bookmarks

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ GMT. Giờ hiện tại là 12:59 PM.



vBulletin Optimisation by vB Optimise.